RSS Feed

Công Hoa 3-3

Chương 3: Áy náy hừng hực bốc cháy… Cố nhân đã trở thành tro tàn

Dây leo! Dây leo đi ra! Đi ra!

Vì sao không ra?

Litekilier! Ta vì sao không thể thao túng dây leo? Nếu không thể thao túng, ta sẽ không thể báo thù nữa!

… Đừng đi báo thù?

Không báo thù, vậy phải làm sao mới có thể không đau?

Ta rất đau, rất đau!

Thời gian có thể giải quyết mọi thứ, sau khi chờ lâu liền sẽ quên sao? Vậy phải chờ bao lâu đây?

Một tuần? Một tháng? Mười năm? Một trăm năm?

Rốt cuộc còn phải đau bao lâu mới có thể quên?

—– Công Hoa

 

 

Như mọi khi, Hoa lặng lẽ ngồi ở dưới Cây, nhìn Diệp tộc đi qua đi lại ở chỗ không xa, trong lòng đầy mong đợi, chờ chân của mình mọc cứng cáp hơn một chút, nó liền có thể đứng lên gia nhập hàng ngũ của những Diệp kia rồi.

Nhưng bây giờ vẫn là không được.

Nó cúi đầu nhìn chân của mình, phần dưới mắt cá chân vẫn ngập ở trong rễ cây, chưa mọc ra, cho nên vẫn không thể đứng lên.

Hoa thỉnh thoảng sờ mắt cá chân của mình, giống như thế này là có thể mau chóng để cho chân mọc xong… đột nhiên, trước mắt tối sầm, Hoa nghi hoặc ngẩng đầu lên, thì ra là một Diệp đứng ở trước mắt, bóng của hắn che khuất mình.

Trên tay của đối phương không có cầm nước, hắn không phải tới đưa nước, huống chi cho dù là Diệp tộc tới đưa nước cũng sẽ không đứng ở trước mặt Hoa mãi mà không đi.

Hoa ngẩng đầu lên, phát hiện đối phương đang nhìn mình, Hoa có chút cao hứng.

Đối phương mở miệng nói chuyện: “Hoa, ta biết bây giờ không phải dịp tốt để từ nhiệm, tộc nhân đang tiến hành công việc di cư, thời gian này sẽ hết sức cần Diệp tộc lãnh đạo, nhưng ta rất lo lắng mình không thể cầm cự đến ngày hoàn thành di cư.”

Hoa ngẩng đầu nhìn hắn, tự nhiên mà biết đối phương là ai, hắn là Diệp Chúa, mặc dù Hoa cũng không hiểu ý nghĩa của Diệp Chúa lắm, nhưng đại khái biết hắn không giống với những Diệp khác.

Thần sắc của Diệp Chúa hết sức ưu thương, hai má mà và trán vậy mà có nếp nhăn rất minh hiển, đây là điều thật khó có thể tưởng tượng, bởi vì Diệp tộc sau khi thành niên, dung mạo gần như là không đổi, cho dù tuổi tác có lớn, thay đổi cũng cực kỳ nhỏ.

“Xin ngươi chỉ định Diệp Chúa tân nhiệm được không?”

Hoa không hiểu ý của hắn lắm.

“Thỉnh cầu ngươi để cho ta từ nhiệm, xin ngươi chỉ định người mới, có thể thay thế ta! Đây vô cùng quan trọng, nếu như lúc tộc nhân di cư, ta đột nhiên hồi quy… Khụ, khụ!” Đối phương thoạt nhìn hết sức sốt ruột, ngay cả ngữ khí cũng trở nên kích động, nhưng nói chưa mấy câu đã đột nhiên ho khan, Diệp nãy giờ đứng ở bên cạnh vội vàng đi lên đỡ hắn.

“Diệp Chúa! Xin đừng quá miễn cưỡng, hãy trở về nhà cây nghỉ ngơi trước!”

“Không được, nhất định phải sớm chọn ra Diệp Chúa tân nhiệm.” Diệp Chúa lại cự tuyệt, cười khổ nói: “Ngươi phục vụ ta nhiều năm như thế, cũng thấy tình trạng thân thể của ta càng ngày càng kém, nếu như ta đột nhiên hồi quy, vậy thì tộc nhân đang tiến hành di cư sẽ lâm vào tình huống không người lãnh đạo!”

Hoa nhìn hai người, cảm giác thần sắc của bọn họ khác xa những Diệp khác, Diệp Chúa nhíu mày, cho dù cười cũng không có cảm giác vui vẻ, biểu tình của Diệp kia càng khiến Hoa cảm thấy kinh ngạc, trong đôi mắt của hắn vậy mà tràn ngập nước!

Hắn đi lên, mang theo đôi mắt ngập nước mắt, lớn tiếng thỉnh cầu Hoa: “Làm ơn! Diệp Chúa thật sự rất vất vả, ngài ấy cần nghỉ ngơi, xin để cho Diệp Chúa từ nhiệm!”

Đối phương kích động như thế nói chuyện với mình, Hoa không khỏi ngẩng đầu nhìn hắn, hắn có một mái tóc màu tím bạc, dưới chiếu rọi của những đốm nắng trong bóng cây, sợi tóc tỏa sáng không ngừng lấp lánh theo động tác, đẹp rực rỡ, khiến Hoa nhìn đến có chút mê mẩn.

“Xin chỉ định Diệp Chúa được không?” Đối phương đau khổ cầu xin.

Hoa chỉ là ngẩng đầu nhìn mái tóc mỹ lệ của đối phương, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn tóc đen của mình, trong lòng run lên, rồi lại lập tức ngẩng đầu nhìn tóc màu tím bạc của đối phương.

Cầu khẩn mấy lần đều không có kết quả, hắn hình như có chút chán nản, xoay người trở lại bên cạnh Diệp Chúa…

“Chờ một chút!” Diệp Chúc ngạc nhiên kinh hô: “Hoa cứ luôn nhìn vào ngươi!”

“Huh?” Diệp tóc màu tím bạc xoay người qua, đúng lúc bắt gặp tầm nhìn của đối phương, hắn thoáng lặng đi, bất giác hơi di động một chút, tưởng rằng mình che chắn tầm nhìn của Hoa, nhưng hắn vừa di động, tầm nhìn của Hoa cũng di động theo.

Thật sự là nhìn mình? Diệp có chút lúng túng, không biết mình đã làm cái gì, lại có thể khiến Hoa chú ý!

“Đứa trẻ này?” Diệp Chúa đột nhiên lĩnh ngộ, kinh hô: “Ngươi đã chọn đứa trẻ này sao?”

Diệp quay đầu nhìn Diệp Chúa, bởi vì vẫn chưa kịp phản ứng, nên tỏ ra có chút đờ đẫn, nhưng Diệp Chúa đã kéo hắn tiến lên dò hỏi: “Hoa, xin ngươi minh xác nói cho bọn ta, ngươi muốn lựa chọn đứa trẻ này trở thành Diệp Chúa hạ nhiệm, lãnh đạo tộc nhân di cư đến đại lục Quân Đắc sao?”

Màu tím bạc lấp lánh gần trong gang tấc, Hoa không nhịn được vươn tay ra túm lấy một dúm tóc dài của đối phương.

Diệp Chúa và Diệp đều giật mình, Diệp còn vội vàng nói: “Nhưng, nhưng ta vẫn chưa đến trăm tuổi! Làm sao có thể làm Diệp Chúa đây?”

Nghe vậy, Diệp Chúa cũng thở dài, xác thực là hơi quá nhỏ, nhưng hắn vẫn là nói: “Nếu Hoa đã lựa chọn ngươi, ngươi chính là Diệp Chúa rồi, tục lệ này là mãi mãi bất biến, nhưng ta hẳn vẫn có thể cầm cự thêm một ít ngày, chờ khi ngươi tròn một trăm tuổi, ngươi sẽ trở thành Diệp Chúa đi! Ngân Thiết Tử.”

Ngân Thiết Tử? Cái tên này thật quen thuộc.

Hoa nghiêng đầu, suy nghĩ rốt cuộc đã nghe cái tên này ở đâu…

Ngân Thiết Tử đột nhiên mở bừng mắt, ngẩng đầu lên, lại đụng đầu vào thứ gì đó, ngoài đau đớn, bên tai còn truyền đến tiếng la hét kêu đau một cách khoa trương, nhưng lại không phải tiếng của hắn.

Ngân Thiết Tử xoa đỉnh đầu của mình, có phần không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại đã hiểu đầu của mình đụng phải thứ gì —- Liteli đang bưng của cằm mình, chạy nhảy lung tung, còn kêu la: “Đau quá! Đau chết mất!”

Một nữ Diệp tộc đứng ở bên cạnh Liteli, hình như muốn vỗ về đối phương nhưng vừa lại không biết nên làm sao, tỏ ra có chút luống cuống… Cô ta là Viêm Nhi. Ngân Thiết Tử cuối cùng cũng tỉnh táo hơn.

“Ồn chết đi được! An tĩnh một chút!” Dưới trạng huống bị đánh thức, đầu của Ngân Thiết Tử có hơi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, bên tai lại có tiếng la hét âm điệu đặc biệt cao của Liteli, cho dù là mình đụng vào đầu của đối phương, lỗi lầm ở mình, hắn cũng thực sự không thể chịu đựng loại la hét chói tai này.

Liteli ủy khuất ngậm miệng, lấy ra một bình linh dược trị thương liền dốc xuống, mặc dù chỉ là va đụng, cùng lắm là bị bầm, như vậy đã uống linh dược thì có hơi lãng phí, nhưng bản thân là liên linh sư, cái gì không có chứ linh dược là nhiều nhất, cũng không cần tiết kiệm.

Sau tỉnh thanh tỉnh một chút, Ngân Thiết Tử rốt cuộc nhớ tới trạng huống trước mắt, mình liên tiếp đứng gác hai ngày, trở về còn phải gấp rút liên linh dược, thực sự có hơi mệt mỏi, đang liên vậy mà gục xuống bàn thiếp đi.

“Ta đã ngủ bao lâu?” Ngân Thiết Tử có chút căng thẳng hỏi, nếu bỏ lỡ thời gian đứng gác thì không hay rồi.

“Không có bao lâu! Ngài buổi chiều trở về, sau khi ăn tối mới ngủ, bây giờ mới nửa đêm thôi!”

Nghe vậy, hắn mới yên tâm, nhưng ngẫm lại vẫn không đúng, nếu đã ngủ không bao lâu, vì sao Liteli và Viêm Nhi lại cuống quýt gọi mình dậy như thế? Hắn không khỏi nghi hoặc hỏi hai người: “Vì sao đánh thức ta?”

“Đúng rồi!” Liteli lúc này mới nhớ tới chính sự, la hét: “Cháy rồi! Cháy rồi!”

Ngân Thiết Tử thoáng lặng đi, lập tức cả kinh, vội vàng nhìn linh dược trên bàn xem có chuyện gì hay không, nếu như liều cuối cùng lại làm hỏng, vậy thì thật sự không kịp giao cho Kim Khấp Nhĩ rồi!

Linh dược trên mặt bàn được đặt một cách yên ổn, chỗ nào có lửa?

Ngân Thiết Tử khó hiểu nhìn quanh bốn phía, căn phòng ngay ngắn trật tự hơn trước, mọi thứ đều được xếp đặt một cách chỉnh chỉnh tề tề, tất cả đều là công lao của Viêm Nhi, ngoại trừ phụ giúp lấy vật liệu linh, cô cũng không có chuyện khác để làm, nên dứt khoát thu dọn căn phòng.

Ngân Thiết Tử mặc dù mệnh danh nghiện sạch sẽ, nhưng đó chỉ đối với bản thân hắn mà nói, căn phòng chỉ cần đừng dơ bẩn đến mức có tơ nhện, trên cơ bản hắn sẽ không để ý, càng đừng nói đến Liteli.

Ở nơi hai người từng ở thứ sạch sẽ cuối cùng vĩnh viễn chỉ có bàn liên linh.

Sau khi có Viêm Nhi, hoàn cảnh xung quanh hai người xác thực gọn gàng sạch sẽ hơn không ít.

“Rốt cuộc nói bậy cái gì vậy? Chỗ nào có lửa chứ!” Ngân Thiết Tử có chút mất hứng.

“Ngài nhìn ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ kìa!” Liteli lớn tiếng la hét.

Liteli có lẽ sẽ làm chuyện vô nghĩa, nhưng Viêm Nhi lúc này cũng bạt mạng gật đầu, cô thân là Diệp tộc, hẳn không thể nào nói bừa.

Ngân Thiết Tử đứng lên, đến hướng cửa sổ, vừa nhìn ra ngoài, quả nhiên liếc mắt liền nhìn thấy chỗ không xa đang phát ra khói dày đặc, trong khói còn xen lẫn ánh lửa, trong không khí lan tràn mùi cháy, thỉnh thoảng còn truyền tới tiếng người kinh hô kêu gào.

Ngân Thiết Tử trong lòng giật mình, tưởng rằng Diệp tộc bị tập kích, nhưng ngay sau đó liền phát hiện chỗ bốc lửa và phòng của Diệp tộc hoàn toàn là hướng khác nhau, hắn quay đầu hỏi: “Nơi bị cháy là ở đâu?”

“Không biết à!” Liteli thành thật nói rõ: “Mọi người đều đang bận cứu hỏa, tôi muốn nghe ngóng cũng không ai ngó ngàng tới tôi!”

Vương cung vậy mà sẽ bị cháy sao? Là hỏa hoạn do bất cẩn dẫn tới hay là rắp tâm phóng hỏa?

Ngân Thiết Tử thoáng suy nghĩ, cho rằng lấy giới bị của vương cung mà nói, hỏa hoạn nhỏ trái lại cũng có khả năng, nhưng không thể nào có cơ hội để cho thế lửa phát triển đến mức độ nghiêm trọng này, hẳn là rắp tâm phóng hỏa, lợi dụng một số thứ dễ dẫn lửa, để cho thế lửa phát ra nhanh chóng không thể xử lý, mới dẫn tới lửa lớn như thế này.

“Chủ nhân, chúng ta có cần đi xem thử không?” Liteli có chút ngứa ngáy, muốn đi góp vui, bằng không cả ngày bị nhốt ở trong phòng liên linh, liên loại linh dược sớm đã liên mấy lần này, cuộc sống thực sự buồn tẻ nhạt nhẽo!

Ngân Thiết Tử suy nghĩ một chút, kinh hô: “Nguy rồi!” Sau đó xoay người xông đến cửa.

“Chủ nhân? Ngài đi đâu thế?” Liteli vội vàng la lớn.

“Đi xem Diệp tộc!” Nói xong, hắn lập tức xô cửa mà ra.

“Diệp tộc?” Liteli thoáng nghi hoặc, lập tức liền bừng tỉnh: “Ai da! Đây chắc không phải là kế điệu hổ ly sơn chứ?”

Ngân Thiết Tử chính là nghĩ như thế, cho nên vừa nghĩ thông đã chạy bay đến chỗ Diệp tộc bị nhốt, Liteli và Viêm Nhi ở phía sau cũng đuổi theo, nhưng hắn cũng không có ngăn cản hai người.

Liteli mặc dù là liên linh sư, nhưng lại nhiều năm lưu lãng ở bên ngoài, có cách chiến đấu của riêng mình, nên có thể giúp đỡ, mà Viêm Nhi thì không yên tâm để cho cô ở một mình, nếu thích khách thật sự là nhằm vào Diệp tộc, vậy có khả năng sẽ không bỏ qua cho cô.

Dọc đường đều không có nhìn thấy thị vệ, Ngân Thiết Tử càng bất an, mặc dù biết Kaz hẳn không thể nào phái thuộc hạ đang thủ vệ Diệp tộc đến đám cháy, nhưng kẻ địch vậy mà có thể phóng hỏa ở trong hoàng cung, vậy rất có khả năng là người trong hoàng thất, có lẽ biết thủ vệ có mấy người, cho nên sẽ phái ra nhiều nhân lực hơn đi ám sát Diệp tộc!

Vừa xông đến hành lang chỗ căn phòng, Ngân Thiết Tử căn bản không kịp chờ, lập tức liền hô: “Ka…” Suýt nữa gọi sai, hắn vội vàng sửa miệng: “Mắt Trái!”

Thủ vệ giả ở cửa đối diện đúng lúc lại tới lượt Anton và Venter sắm vai, bọn họ quay đầu nhìn người tới, vốn còn có chút giới bị, nhưng vừa nhìn rõ là Ngân Thiết Tử, hai người lập tức lộ ra bản tính, Venter đảo mắt khinh khỉnh, Anton còn trực tiếp nói: “Đừng dọa người có được không?”

Sau đó, một bóng người từ bệ cửa sổ bên cạnh lánh vào, chính là Kaz, hắn nhíu mày nói: “Cái gì? Chăm chỉ muốn đến tiếp tục trực ban như thế à?”

“Còn trực ban?” Lúc này Liteli vừa mới vội vàng chạy đến cao giọng la lớn: “Ngươi để cho chủ nhân nhà ta đứng suốt hai ngày còn không đủ hả?”

Kaz chỉ là liếc Liteli một cái, không có làm động tác khác, hắn biết đối phương không có cho phép của Ngân Thiết Tử thì căn bản không dám động thủ với mình.

Ngân Thiết Tử cũng không để ý ngữ khí gây hấn của đối phương, nói thẳng: “Hỏa hoạn sợ rằng chỉ là để ngụy trang, mục đích chân chính là muốn giết chết Diệp tộc!”

“Chờ ngươi đến, Diệp tộc sớm đã chết sạch rồi!”

Kaz trào phúng hết sức có thể, nhưng thấy Ngân Thiết Tử hoàn toàn không có phát nộ, trái lại lộ ra thần sắc yên tâm, hắn có chút mất hứng, cũng hết muốn gây hấn, chỉ là nhàn nhạt giải thích: “Có một nhóm thích khách thừa dịp hỏa hoạn mới nổi lên không bao lâu đã đến tập kích, đáng tiếc bọn chúng bước nhầm phòng, ngay từ đầu đã trúng bẫy, cuối cùng toàn bộ uống thuốc độc tự vẫn giống lần trước rồi.”

“Tộc nhân của ta có bị thương không?” Viêm Nhi lo lắng hỏi.

“Không có!” Kaz không kiên nhẫn nói: “Không nghe ta nói thích khách vào nhầm phòng rồi sao?”

Xác thực là kế điệu hổ ly sơn, nhưng lại dễ dàng bị giải quyết như thế? Ngân Thiết Tử cảm giác có chút không đúng, nhưng cũng không nói được rốt cuộc là chỗ nào.

“Ngươi không đến đám cháy xem thử à?” Kaz đột nhiên hỏi.

Ngân Thiết Tử một hơi cự tuyệt: “Ta không có hứng nhảy vô góp vui.”

Nghe vậy, Kaz lúc này mới xác định đối phương thật sự không biết đám cháy ở đâu, hắn mang vẻ tò mò nói: “Hình như là chỗ người Danya cư trú cháy rồi đó?”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử sửng sốt, nhưng hồi tưởng sự cường hãn trên chiến trường trước kia của người Danya, cũng không cho rằng bọn họ sẽ bị đám cháy vây khốn, hỏi ngược lại: “Người Danya có lực lượng cường đại, hẳn là đều đã thoát khỏi đám cháy đi?”

“Nhiệm vụ của ta là thủ hộ Diệp tộc, không quản được nhiều như thế, chẳng qua thủ hạ của ta hồi báo, có mấy người Danya xác thực chưa ra, hơn nữa thế lửa lớn, cũng không thể vào cứu viện được.”

… Kim Khấp Nhĩ!

Nhìn Ngân Thiết Tử xoay người chạy, Kaz ngay cả nói “Ê”, “đứng lại” cũng không thể ngăn cản hắn dừng lại, mặc dù bực tức muốn đuổi theo, nhưng cũng không thể rời khỏi cương vị.

Thấy chủ nhân chạy rồi, Liteli vội vàng đuổi theo, Viêm Nhi ngẩn ra một chút, do dự liếc nhìn phòng nhốt Hồng Nham, sau đó cắn răng một cái, xoay người nối gót theo Ngân Thiết Tử.

“Chết tiệt!” Kaz mắng một tiếng, rống lên với thuộc hạ: “Venter, đi theo!”

“Vâng!” Venter trả lời theo phản xạ xong, sau đó sửng sốt, vội vàng hỏi: “Ngoại trừ đi theo, còn có chỉ thị gì đặc biệt không?”

Chỉ thị… Sắc mặt Kaz xám xanh, hạ lệnh: “Giám sát cái tên ngu xuẩn đó, đừng để cho hắn xảy ra chuyện gì lớn, hắn thế nhưng là người tâm phúc trước mặt vương tử!”

Ngân Thiết Tử xông về phía đám cháy, càng đến gần càng cảm giác được sự hung mãnh của thế lửa, bất an trong lòng hắn cũng càng ngày càng lớn.

Cuối cùng, hắn dừng bước, ngơ ngác nhìn đám cháy trước mắt, cho dù cách đám cháy còn tới mấy chục mét, nhưng hắn lại không dám tùy tiện đến gần, thế lửa còn mãnh liệt hơn tưởng tượng, cho dù cách một đoạn, vẫn cảm nhận được sức nóng của ngọn lửa.

Nếu như người còn ở bên trong, cho dù là người Danya cường hãn, có thể có cơ hội sống sót không?

Ngọn lửa trước mắt bốc cháy hừng hực, phạm vi cháy lan vô cùng lớn, người đang cứu hỏa xung quanh hối hả tháo dỡ kiến trúc vật hai bên đám cháy, những linh sứ không ngừng liên kết ra lượng nước lớn, nhưng phạm vi tạt nước cũng là hai bên hông đám cháy, tác dụng chủ yếu đều là khống chế thế lửa đừng tiếp tục cháy lan, mà không phải muốn dập tắt ngọn lửa.

Lửa lớn như thế, khói đen bốc thẳng lên trời, mọi người sớm đã không ôm hi vọng có thể dập tắt nó.

Người ngắn chân cũng ngắn, Liteli cho đến lúc này mới đuổi tới hiện trường, Viêm Nhi bởi vì do dự một lát mới đi theo, cũng chỉ có thể đến cùng lúc với Liteli, nếu không phải màu tóc của Ngân Thiết Tử đủ đặc biệt, vừa lại cách đám cháy không xa, mục tiêu đặc biệt minh hiển, bọn họ vẫn thật không biết nên làm sao ở trong đêm tối, quần người và đám lửa vân vân tìm được hắn.

Vừa tìm được Ngân Thiết Tử, Liteli liền vội vàng xông lên, túm lấy tay của đối phương không buông, bất chấp luôn cả việc Ngân Thiết Tử ghét bị đụng chạm, còn vội vã nói: “Tôi thấy những người Danya này là sớm đã chạy ra rồi! Ngài ngàn vạn lần đừng ngu ngốc chạy vào trong lửa đấy!”

Liteli không nhận được hồi ứng liền lo âu ngẩng đầu nhìn Ngân Thiết Tử, đối phương đối mặt với đám cháy, mặt bị ánh lửa chiếu đến đỏ tươi, đôi mắt vốn là màu đỏ thẫm càng giống như ngọn lửa bốc cháy.

Liteli lại nhìn không ra Ngân Thiết Tử đang nghĩ cái gì, đối phương mặt vô biểu tình, thoạt nhìn cũng không có cảm xúc gì đặc biệt với ngọn lửa, nếu không phải hắn biết Ngân Thiết Tử từng chịu lửa bỏng nghiêm trọng, sợ rằng cũng sẽ không đặc biệt lo lắng, ít nhất Viêm Nhi chỉ là trợn mắt há hốc mồm nhìn đám cháy, hoàn toàn không chú ý đến Ngân Thiết Tử.

Chẳng lẽ thật sự không để ý lửa nữa?

Dù sao chuyện cũng đã qua hai mươi năm rồi, đây gọi là thời gian có thể trị liệu đau thương mà! Liteli chính là nghĩ như thế, nhưng luôn cảm giác chỗ nào quai quái, khiến hắn không làm sao tin đối phương thật sự không để ý lửa nữa… Khoan đã! Chủ tử vậy mà không có hất tay của hắn ra!

Liteli sững sờ nhìn mình dắt tay của Ngân Thiết Tử, lần trước dắt tay của đối phương lâu như thế cũng không biết là chuyện bao lâu trước kia rồi, Ngân Thiết Tử lúc đó, không, lúc đó không gọi là Ngân Thiết Tử, mà là Công Hoa.

Trước kia, Công Hoa luôn là nắm chặt thứ gì đó không buông, toàn thân đầy thương tích, gần như không có năng lực tự bảo vệ, bởi thế cũng luôn là mang theo thần tình sợ hãi sâu sắc, khiến người cảm giác hết sức đáng thương, nhưng dần dần, hắn đã buông tay, càng ngày càng chín chắn hiểu chuyện, bắt đầu luyện võ, và đã có năng lực tự bảo vệ…

Liteli ngẩng đầu nhìn bên hông mặt của Ngân Thiết Tử, sắc mặt của đối phương sớm đã không còn chút biểu tình sợ hãi hoặc đáng thương nào, phần lớn đều mang khuôn mặt lạnh, tay cũng không còn nắm lấy bất cứ ai, chỉ là dùng để nắm chặt chuôi kiếm của Dạ Trảo kiếm, đó là thứ duy nhất mà Ngân Thiết Tử chịu dựa vào.

Nhưng làm sao cảm giác càng đáng thương hơn trước kia rồi? Liteli không nhịn được lắc lắc đầu.

“Kim Khấp Nhĩ!”

Đột nhiên nghe thấy cái tên quen thuộc, Ngân Thiết Tử quay đầu nhìn hướng người kêu gọi, đó là một người Danya, hơn nữa còn là nữ giới, mặc dù thân hình của cô ta vô cùng cao, cũng hết sức khỏe đẹp, nhưng lại có ngũ quan sâu sắc tinh trí, cho dù lấy ánh mắt của người để xem, cô ta vẫn hết sức mỹ lệ, nhưng lúc này, khuôn mặt mỹ lệ đó lại tràn ngập biểu tình hoảng hốt.

Nhìn thấy biểu tình của cô ta và cái tên trong miệng hô hoán, bất an trong lòng Ngân Thiết Tử tức thì tăng cao.

Lúc này, cô cũng nhìn thấy Ngân Thiết Tử rồi, vội vàng xông tới hỏi: “Ngươi có nhìn thấy…”

Cô nói một câu mà Ngân Thiết Tử không hiểu, nghĩ đến hẳn là ngôn ngữ của người Danya, nhưng cô sau đó liền phát hiện sai lầm của mình, vội vàng sửa chữa: “Ta đang tìm Kim Khấp Nhĩ, bọn ta chia nhau tìm hắn, nhưng khắp nơi, khắp nơi đều tìm không được…”

Nói đến đây, cô gần như là sắp bật khóc rồi.

Nghe thấy lời này, cả người Ngân Thiết Tử đều cứng đờ, mặc dù đám cháy hỗn loạn, cộng thêm khói đen dày đặc, nhưng thân hình người Danya cao lớn, thực sự không phải mục tiêu quá khó tìm, cộng thêm Kim Khấp Nhĩ là sứ giả Danya, đi đến đâu đều sẽ có người đi theo, căn bản không thể nào mất tích được.

Chỉ có khả năng vẫn còn kẹt ở trong đám cháy.

Càng có khả năng sớm đã bị lửa thiêu chết rồi…

Ngân Thiết Tử moi túi linh dược trong người, lấy ra mấy bình linh dược làm từ bột phấn thú dưới nước sau đó bạt mạng rắc lên người mình, mặc dù biết hiệu quả cách ly lửa của linh dược này có hạn, nhưng sau khi rắc dược xong, hắn liền không nghĩ nhiều mà lập tức xông vào đám cháy.

“Chủ nhân, ngài muốn làm gì vậy, lửa quá lớn rồi, đừng đi!”

Nghe thấy tiếng của Liteli, Ngân Thiết Tử đầu cũng không quay lại mà hét to: “Liteli, đợi ở bên ngoài, cũng không được cho Viêm Nhi đi vào, đây là mệnh lệnh!”

Liteli chung quy vẫn là tộc Thị Linh, không thể vi kháng mệnh lệnh của linh thực thân. Ngân Thiết Tử yên tâm xông vào đám cháy, bỏ mặc mọi hò hét ở phía sau, lần này cũng không muốn có bất cứ tiếc nuối nào nữa…

◊◊◊◊

Công Hoa ngồi ở trong lều, Owen đi tìm Weist, nói là muốn “uống rượu”, lại không chịu để cho nó đi theo, cho nên nó đành một mình ngồi ngây ra ở trong lều.

Chiến tranh đã kết thúc rồi, người Danya quyết định đàm phán hòa bình với Chiến Viêm quốc, mặc dù không phải đầu hàng, nhưng có thể kết thúc chiến tranh là được. Owen là nói như thế, hắn nói cũng không cần lo lắng sẽ có kẻ địch tới tập kích nữa.

Lúc nghe thấy, Công Hoa cái hiểu cái không mà gật đầu, nhưng Owen rất cao hứng, còn không ngừng nói: “Rốt cuộc kết thúc rồi”, “Công Hoa, em cũng không cần giết người nữa” và “Chúng ta đã lấy công chuộc tội, sau này sẽ không bị truy nã nữa” vân vân.

Vậy có thể đi ngoại quốc rồi sao? Công Hoa trước sau nhớ mãi không quên Mila muốn nó đi sang nước khác, vĩnh viễn cũng không trở về.

Nhưng nhìn dáng vẻ cao hứng của Owen, Công Hoa lại không dám hỏi, mỗi lần hỏi như thế, hắn sẽ luôn tức giận… Owen đã lâu lắm không có dáng vẻ cao hứng như thế, Công Hoa thực sự không muốn cắt ngang cao hứng hiếm có của hắn, hơn nữa Công Hoa cũng thấp thoáng cảm giác Owen sẽ không đáp ứng rời đi.

Nếu là trước kia, Công Hoa bất luận thế nào cũng sẽ tuân thủ lời hứa, cho dù Owen không chịu, nó có khả năng sẽ trực tiếp đánh ngất đối phương, sau đó mang đến ngoại quốc, lúc này mới có thể tuân thủ lời hứa của mình với Mila, nhưng…

Mila cũng đã bảo nó đừng tìm Owen, cho nên bản thân chuyện mang theo Owen này đã vi phản lời hứa, cho dù tuân thủ chuyện đến ngoại quốc, nó vẫn đã vi phản lời hứa.

Nếu như thật sự muốn tuân thủ lời hứa, nó sớm đã nên rời khỏi Owen, sau đó tự mình đi nước khác, căn bản không cần cứ mãi đau khổ cầu xin Owen đi theo mình.

Nhưng nó thực sự làm không được, dù muốn tuân thủ lời hứa đối với Mila thế nào cũng làm không được, bởi vì Owen là người duy nhất còn lại của nó, nó không muốn cô đơn một mình nữa!

Ngồi trên mặt đất, Công Hoa vùi mặt vào trong đầu gối, không ngừng thấp giọng lẩm nhẩm: “Xin lỗi, Mila, xin lỗi…”

“Công Hoa!”

Công Hoa ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa lều, phát hiện là Weist, nhưng lại không có nhìn thấy Owen, mở miệng hỏi: “Owen ở đâu?”

“Cậu ta uống say rồi.” Thần sắc của Weist có chút không tự tại lắm, nhưng Công Hoa cũng không để ý, bởi vì ở trong quân đội người có thể ở một mình với nó mà vẫn có thái độ tự nhiên cũng chỉ có Owen mà thôi, người khác nếu không phải tránh ra xa, thì cũng là dùng ánh mắt chán ghét trừng vào nó.

Nghe vậy, Công Hoa đứng dậy.

Mặc dù tửu lượng của Owen rất tốt, nhưng một khi uống say, vậy thì sẽ thất thố rất nghiêm trọng, có lúc sẽ gào khóc gọi tên của Mila, có lúc thậm chí sẽ đánh nó, nhưng Owen sau khi tỉnh lại thì hoàn toàn không nhớ những chuyện này, Công Hoa cũng chưa từng nói cho hắn biết.

Weist có chút bất đắc dĩ nói: “Owen sau khi uống say chạy loạn khắp nơi, té vào trong hố rồi, hố có hơi sâu, ta nghĩ so với tìm người xuống cứu cậu ta, không bằng đến tìm ngươi nhanh hơn.”

“Té vào trong hố?” Công Hoa lặng đi một chút, rốt ruột nói: “Ở đâu?”

“Đi theo ta.”

Công Hoa vội vàng đi theo, Weist lại một mạch dẫn nó rời khỏi quân doanh, vào trong nơi hoang dã, Công Hoa mặc dù vội, nhưng cũng không khỏi nghi hoặc hỏi: “Owen ở bên ngoài?”

Weist đầu cũng không quay lại mà nói: “Ánh trăng tối nay không tệ, bọn ta uống rượu ở bên ngoài.”

Nghe vậy, Công Hoa có chút không cao hứng, nó cho rằng Owen sẽ ở trong quân doanh, cho nên mới chịu để cho Owen rời khỏi bên cạnh mình, không ngờ hắn vậy mà rời khỏi quân doanh, bên ngoài có rất nhiều nguy hiểm.

“Đừng mang Owen chạy loạn, rất nguy hiểm!”

Nghe vậy, Weist đột nhiên dừng chân, quay đầu hỏi: “Vì Owen, ngươi có thể làm bất cứ chuyện gì, đúng không?”

Công Hoa gật đầu: “Ta muốn bảo vệ Owen.”

Nhìn thấy phản ứng của Công Hoa, Weist thở phào, chỉ vào chỗ không xa nói: “Cậu ta ở ngay trước mặt mà thôi.”

Nghe vậy, Công Hoa vội vàng bước nhanh chạy, vừa xông ra khỏi đống bụi cỏ, trước mắt là một vùng hoang vu, thoạt nhìn hình như là cái lòng sông cũ, chỉ là dòng nước đã khô cạn, chỉ còn lại đá lớn đá nhỏ ở đáy sông, ngay cả cỏ dại cũng không thấy nhiều.

Vì sao muốn uống rượu ở nơi thế này? Công Hoa có chút khó hiểu, nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là mau chóng tìm được Owen đã rơi vào trong hố! Nhưng, diện tích của cái lòng sông này khá rộng, cộng thêm đống đá lớn nhỏ cản trở tầm nhìn, nó vọng nhìn làm sao cũng nhìn không thấy cái hố nào.

“Ở đây.” Weist ở chỗ không xa vẫy vẫy tay với nó.

Công Hoa chạy đến bên cạnh hắn, quả nhiên nhìn thấy một cái hố lớn, đường kính xấp xỉ bằng chiều cao của một người trưởng thành, Owen khẳng định uống rất say, lại có thể rớt vào trong hố lớn như thế! Nó ló đầu nhìn, trong hố rất tối, căn bản nhìn không thấy đáy, càng đừng nói đến nhìn thấy phía dưới có người hay không.

Lần này, nó càng lo lắng, vội vàng gọi: “Owen? Ow… A!”

Lưng đột nhiên bị đẩy mạnh một cái, Công Hoa kinh hô một tiếng, cả người rớt vào trong hố, đụng vào vách hố mấy lần, cuối cùng té xuống đáy hố, đáy hố cũng không phải chỗ khô ráo, mà là tràn ngập nước… Không, không phải nước!

Công Hoa bị sặc đến ho liên tục, nhưng nó căn bản không thể bị nước sặc, bởi vì nó có thể hô hấp trong nước!

Khó khăn lắm mới đứng vững, nó dùng tay lau lau mặt, chùi đi phần lớn dịch thể trên mặt, lúc này mới có thể mở mắt, xem xem dịch thể trên người rốt cuộc là thứ gì.

Vừa dính vừa trơn, đây là… dầu?

Nó rốt cuộc nhớ tới, lúc chạy trốn với Owen, nó thường thường bắt thú nhỏ cho Owen ăn, những thú kia vừa xé da ra, phía dưới chính là thứ vàng vàng, vừa để lên lửa liền tan thành chất lỏng, Owen từng nói với nó đây gọi là “dầu”, dùng để chiên thịt sẽ rất ngon, vừa giải thích còn vừa chiên thịt cho nó ăn.

Công Hoa cúi đầu nhìn, những dầu này cũng ngập đến eo của nó rồi, thật nhiều dầu… Vì sao lại có nhiều dầu như thế?

Nhớ Owen từng nói dầu có thể bán lấy tiền, lúc bọn họ hết “tiền”, Owen thường thường lấy dầu thú vào thôn bán, sau đó lấy tiền về.

So với dầu trong hố, Công Hoa càng khó hiểu mình vì sao lại bị đẩy xuống? Nó nhìn lên trên, sau lưng mình vừa rồi chỉ có Weist mà thôi, chỉ có khả năng là Weist đẩy nó xuống, nhưng Weist vì sao muốn đẩy nó xuống?

Phía trên có mấy bóng người thỉnh thoảng từ miệng hố ló đầu xuống nhìn, Công Hoa có chút ngạc nhiên, vậy mà không chỉ một người? Lúc này, phía trên truyền đến tiếng của Weist: “Vì Owen, vì gia tộc Paladin, chiến tranh không thể do ngươi tên hung thủ giết người này đánh thắng…”

Owen? Công Hoa nhớ tới mình là đến tìm Owen, vội vàng nhìn quanh đáy hố, nhưng trong đây thực sự quá tối, nó ngay cả ngón tay của mình cũng nhìn không thấy… Đột nhiên, xuất hiện một vệt sáng, khiến nó nhìn thấy cả đáy hố chỉ có mình, căn bản không có người khác!

Ánh sáng ở đâu ra?

Công Hoa không nhịn được ngẩng đầu nhìn lần nữa, một vệt ánh sáng từ phía trên đầu rơi thẳng xuống, rơi ngay trước mắt nó, sau khi đụng vào dầu đột nhiên tuôn ra lượng lớn ánh lửa, thắp sáng cả đáy hố, tiếp đến cháy lên thân thể của nó…

“A—-”

Công hoa bạt mạng vỗ phủi ánh lửa trên người, nhưng lại không hề có tác dụng, cho dù muốn bò lên hoặc khống chế thực vật tới cứu mình, nhưng dưới đau đớn mãnh liệt rất khó tập trung tinh thần, phía trên còn thỉnh thoảng có hòn đá rơi xuống đập trúng nó…

“Weist ca, các người ở đây làm cái gì? Có nhìn thấy Công Hoa không? Các người… Chẳng lẽ các người! Công Hoa! Em ở bên dưới sao?”

Trong đau đớn mãnh liệt, Công Hoa dường như nghe thấy tiếng của Owen, bạt mạng la hét và gào khóc: “Owen, Owen! Đau quá, đau quá!”

Phía trên an tĩnh một lát, sau đó lại có vật gì rơi xuống, vật lần này có hơi lớn, thậm chí đè cả người nó vào trong dầu, vốn tưởng rằng là hòn đá, nhưng nó lại nghe thấy đối phương phát ra tiếng kêu rống đau đớn… Owen?

Công Hoa vội vàng ló đầu ra xem, nhưng mặt vừa rời khỏi dầu lập tức đau đớn mãnh liệt, nó không nhịn được kêu ra một tiếng, lập tức lại bị người đè vào trong dầu, dưới bất ngờ, bị dầu sặc đến gần như nghẹt thở.

Nó bạt mạng vùng vẫy hai tay, lại bởi vì rời khỏi dầu, hai tay lại bị lửa cháy lên, đau đến khiến nó phân không rõ rốt cuộc nghẹt thở đau đớn hơn hay là hai tay bị lửa thiêu cháy đau đớn hơn.

Đột nhiên, mặt của nó bị túm lấy, một thứ gì đó phủ lên miệng của nó, mạnh mẽ trút không khí vào cho nó.

Công Hoa theo phản xạ mở mắt, mặc dù dầu làm cho tầm nhìn mơ hồ, nhưng nó vẫn là nhìn thấy mặt của đối phương… Owen?

Cả người ngâm ở trong dầu, Công Hoa gần như mở mắt không ra, nhưng trong thấp thoáng vẫn nhìn thấy Owen lần lượt ló đầu ra khỏi dầu, hít không khí, sau đó dùng miệng trút không khí cho mình, mà mặt của hắn cũng càng ngày càng cháy đen…

Phía trên truyền đến âm thanh sốt ruột: “Mau, mau đổ cát xuống… Owen, Owen! Mau trả lời ta!”

Khi cát đất đổ xuống càng ngày càng nhiều, lửa dần dần dập tắt, Owen lúc này mới không đè Công Hoa vào trong dầu nữa.

Vừa từ trong dầu ló đầu ra, Công Hoa liền ra sức mở to mắt, nó muốn nhìn xem Owen có sao hay không…

“Owen? Owen cậu trả lời ta!” Phía trên, tiếng kêu của Weist nghe lên vô cùng xa xôi, mang theo nức nở: “Cậu làm sao ngốc như thế! Chẳng qua chỉ là một cô gái không có bất cứ quan hệ nào…”

“Ngoan, nhắm mắt, đừng động.” Owen dùng giọng khàn khàn thấp giọng nói: “Đau không?”

Đau… rất đau, rất đau!

Nhìn thấy dáng vẻ của Owen, Công Hoa chỉ cảm giác ngực đau đến ngay cả một câu cũng nói không ra, chỉ có ra sức gật đầu, nước mắt làm sao cũng không ngừng được, lướt qua má, mang đến từng cơn đau nhói.

Nó vẫn là đã thất bại, căn bản không có bảo vệ được bất cứ người nào.

Owen vươn tay ra, muốn lau đi nước mắt trên mặt Công Hoa, nhưng vừa vươn tay, lại không sờ lên mặt của đối phương, chỉ là khẽ giọng an ủi: “Khóc đi, đừng khóc ra tiếng.”

Công Hoa chủ động đưa mặt đến tay của đối phương, lập tức cảm giác thấy một cơn đau nhói, lúc này mới hiểu Owen vì sao không sờ lên mặt của nó, bởi vì trên mặt có vết bỏng, chạm vào sẽ đau, hơn nữa tay của Owen lại…

Phía trên không ngừng truyền tới tiếng kêu gọi của Weist: “Owen!”

Bên cạnh có người lẩm bẩm: “Sớm đã chết rồi đi! Lửa lớn như thế…”

Tiếp đến, một hồi lâu đều không có bất cứ tiếng vang nào, Công Hoa chỉ là lặng lẽ chảy nước mắt, tầm nhìn hoàn toàn không muốn rời khỏi mặt của Owen.

Một tiếng than thở truyền tới, Weist nói: “Chôn đi.”

Từng đống cát đất hất xuống, cho dù không bị lửa thiêu chết, bị chôn sống cũng chỉ có một đường chết, nhưng Công Hoa chỉ là lặng lẽ nằm bất động, lúc này, Owen chậm rãi bò lên, dùng hai tay ôm đầu của Công Hoa ở trước ngực, sau đó dùng sống lưng của mình, dùng cả người để lấy một chút không gian tràn ngập không khí cho Công Hoa.

“Công Hoa.”

Công Hoa rưng rưng nước mắt nhìn Owen, đôi mắt của đối phương dịu dàng hơn bao giờ hết, nó đã rất lâu không có nhìn thấy Owen dịu dàng như thế đối với nó rồi.

Hắn nhẹ nhàng dựa vào bên tai Công Hoa, nói: “Anh yêu em, xin lỗi…”

Xin lỗi?

Không khí đầy mùi khét.

Owen toàn thân cháy đen như than, nói xong liền không còn động đậy nữa.

Lần này, Owen thật sự không có bỏ rơi nó, giống như Mila.

Cũng giống như Mila… sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

◊◊◊◊

“Kim Khấp Nhĩ!”

Kỳ thực Kim Khấp Nhĩ không có một chút quan hệ nào với mình, cho dù áy náy với Điện Sắc, hắn cũng không phải Điện Sắc, mình căn bản không cần đi cứu đối phương…

“Mau trả lời ta!” Ngân Thiết Tử dốc hết khả năng cúi thấp người, để hít nhiều không khí sạch hơn trong đám cháy dày đặc, sau đó dùng hết sức lực rống to: “Kim Khấp Nhĩ ngươi ở đâu?”

Móc ra cả túi linh dược, hoàn toàn không ngại lãng phí, rắc hết lọ này đến lọ khác, trong túi xác thực có không ít linh dược chuyên môn đối phó lửa, mới có thể khiến cho hắn ở trong đám cháy mãnh liệt thế này đến khắp nơi tìm người.

Mặc dù cơ hội dùng linh dược kháng lửa không nhiều, nhưng hắn vẫn mang theo bên mình, bởi vì đối với lửa, hắn luôn luôn có cảm giác sợ hãi nói không nên lời —- tuyệt đối không để cho lửa đoạt đi thêm bất cứ người nào!

“Kim Khấp Nhĩ!”

Khụ…

Ngân Thiết Tử dừng bước, hắn thấp thoáng nghe thấy âm thanh, nhưng không thể xác định là từ bên nào truyền tới, vội vàng hô: “Kim Khấp Nhĩ?”

“Ở đây…” Âm thanh yếu ớt thấp thấp thoáng thoáng truyền tới.

Ngân Thiết Tử vội vàng đi theo tiếng nói, một cánh cửa bị cháy đến lệch nửa bên ngăn cản hắn, nhưng hắn một cước đá vỡ cánh cửa đó, thấy bên trong không có tuôn ra lửa, lập tức liền xông vào.

Đây là một gian nhà tắm lớn, ở giữa có cái bồn tắm lớn chứa nước, Kim Khấp Nhĩ nằm ở bên cạnh bồn tắm, trên người còn có hơi ướt, nhìn dáng vẻ của hắn vừa rồi là trốn ở trong bồn tắm, cho nên mới thoát được một kiếp, chỉ là thoát khỏi lửa thiêu, nhưng chạy không thoát một kiếp khác.

Nóc nhà đã sập hơn một nửa, hàng đống mảnh vỡ gạch ngói và hai cây xà ngang đang tầng tầng lớp lớp đè lên người Kim Khấp Nhĩ.

“Chết tiệt!” Ngân Thiết Tử đầu tiên là rắc ra linh dược, dập tắt đốm lửa trên xà ngang, sau đó vừa lại rắc linh dược ở xung quanh mình và Kim Khấp Nhĩ, giảm thấp nhiệt độ đồng thời phòng ngừa lửa cháy lan tới.

“Ngươi… Làm sao lại là ngươi?” Mặc dù Kim Khấp Nhĩ bị thương khá nặng, đầu óc có chút mê man, nhưng vẫn nhận ra người tới.

Ngân Thiết Tử không để ý hắn, tự mình đánh giá gạch ngói và xà ngang, mảnh vỡ gạch ngói vân vân thì không thành vấn đề, nhưng hai cây xà ngang đều hết sức nặng nề, cộng thêm bị mảnh vỡ gạch ngói và vách tường mắc kẹt, ngay cả muốn đẩy ra cũng không được, chẳng trách lấy lực lượng của người Danya cũng chạy không ra.

Hiệu quả của giải liên đối với thứ lớn như thế cũng có hạn, nếu như là linh sứ, vẫn thiện trường di động vật nặng hơn… Thật nên mang Viêm Nhi đi vào, Diệp tộc tám chín phần mười đều là linh sứ không tệ.

Ngân Thiết Tử rút kiếm ra, hắn bây giờ chỉ có thể trông đợi vào sự sắc bén của Dạ Trảo kiếm thôi!

Một kiếm bổ xuống, bổ ra một vết sâu trên xà ngang, nhưng muốn đánh gãy nó thì còn rất xa, hắn cũng chỉ có thể bổ hết kiếm này đến kiếm khác, chừng như đã đem Dạ Trảo kiếm làm thành đao chặt củi rồi!

Bởi vì hoạt động mạnh, cho nên không khí cần cũng nhiều, đám cháy lại dày đặc khói đen, Ngân Thiết Tử mấy lần đều bị sặc đến chỉ có thể bỏ cuộc chặt chém, ngồi xuống để hô hấp một chút không khí rồi tính.

“Vì sao muốn liều mạng cứu ta như thế?” Mặc dù Kim Khấp Nhĩ có chút cảm động, nhưng cũng cảm thấy kỳ quái, đối phương vậy mà mạo hiểm sinh mạng để cứu hắn?

“Bớt nói nhảm!” Ngân Thiết Tử chỉ là tiếp tục chặt chém, động tác này đối với linh sĩ mà nói chẳng tính là gì, bình thường luyện tập vung kiếm cũng hơi một tí là vung một ngàn lần, nhưng cộng thêm nhiệt độ cao của đám cháy cộng với không khí ít ỏi, tình huống tức thì trở nên khác.

“Cẩn thận phía trên!” Kim Khấp Nhĩ đột nhiên rống to.

Ngân Thiết Tử nghe thấy tiếng nứt, căn bản không kịp xem xét, chỉ có thể theo phản xạ lăn một cái, sau đó sau lưng truyền đến tiếng nổ ầm ầm, hắn vội vàng xoay người nhìn, ngay cả nửa bên kia nóc nhà cũng sập xuống rồi, rơi ngay chỗ hắn vừa mới đứng, thậm chí chôn lấp nửa thân trên của Kim Khấp Nhĩ.

“Kim Khấp Nhĩ!”

Ngân Thiết Tử vội vàng tay không đào gạch ngói, sau khi vất vả đào ra, chỉ thấy đầu của hắn toàn là máu, hơn nữa hai mắt nhắm chặt, Ngân Thiết Tử vội vàng kiểm tra hô hấp của hắn.

May mà còn sống.

Hắn thở phào rồi lại phát hiện nhiệt độ ở phụ cận hình như càng ngày càng cao, hắn lục lọi trong túi linh dược, linh dược phòng lửa chỉ còn lại một bình cuối cùng, mà thế lửa mãnh liệt như thế, bình linh dược này sợ rằng cũng cầm cự không được bao lâu…

Ngân Thiết Tử lắc lắc đầu, không đi nghĩ những chuyện đó nữa, sau khi rắc bình linh dược cuối cùng ở xung quanh, bắt đầu chặt chém xà ngang.

Sương khói càng ngày càng đặc, nhiệt độ cũng cao đến không thể chịu đựng, đến lúc nên chạy rồi, bằng không sợ rằng ngay cả mình cũng chạy không ra…

Không, không thể chạy!

Làm sao có thể chạy? Mila không có chạy đi, Owen cũng không có chạy đi, hắn làm sao có thể chạy đi!

Linh dược hình như hoàn toàn mất hiệu lực rồi? Ngân Thiết Tử nóng đến mơ mơ màng màng, việc chặt chém trên tay trở nên hết sức công thức hóa, sức lực dần dần không đủ, nhưng trước sau lại không chịu từ bỏ.

“Chủ nhân, ngài, ngài lại bị bỏng rồi!”

Tiếng la hét của Liteli? Ngân Thiết Tử lặng đi một chút, còn tưởng rằng mình nóng đến ra ảo giác rồi, nhưng đối phương cũng không cho hắn thời gian ảo tưởng, Liteli xông vào, bắt đầu rắc lượng lớn linh dược ở bốn phía, giảm nhiệt độ cộng với cách ly ngọn lửa.

Sau lưng hắn còn có Viêm Nhi và nữ người Danya vừa rồi, Viêm Nhi vừa xông vào liền bắt đầu tụ tập hơi nước, ra sức hắt nước lên người Ngân Thiết Tử, nữ người Danya thì xông đến bên cạnh Kim Khấp Nhĩ, cuống đến điên cuồng gọi Viêm Nhi hắt nước lên người Kim Khấp Nhĩ.

Toàn thân Ngân Thiết Tử ướt đẫm, sững sờ nhìn Liteli, khó hiểu nói: “Ta bảo ngươi chờ ở bên ngoài.”

“… Có sao?” Liteli rắc xong linh dược, mang vẻ mặt vô tội nói: “Bên ngoài ồn như thế, quá ồn rồi! Tôi ngay cả ngài nói chuyện cũng không có nghe thấy!”

Ngân Thiết Tử khẳng định hắn đã nghe thấy, chỉ là giả ngu mà thôi, hắn có chút ngạc nhiên Liteli vậy mà có thể vi phản mệnh lệnh của mình hạ, nhưng giờ phút này lại không thể trách cứ hành động kháng lệnh của đối phương, hắn chỉ có không dây dưa ở chuyện này, quay đầu nói với Viêm Nhi: “Viêm Nhi, đừng hắt nước nữa, lập tức chuyển xà ngang đi!”

Nghe vậy, Viêm Nhi dứt khoát lấy nước tụ tập được để dùng, trực tiếp dùng những nước này thử đẩy xà ngang lên, nhưng nhiều lần thử lại vẫn chuyển không đi, cuối cùng chán nản nói: “Quá nặng rồi, tôi nâng không nổi!”

“Thử tiếp! Ta cùng nâng.”

Ngân Thiết Tử lập tức tiến lên bắt đầu tay không chuyển động xà ngang, nữ người Danya kia vừa nhìn thấy động tác của hắn, lập tức cũng đứng lên đẩy theo, mặc dù cô là nữ, nhưng lại là người Danya với thân thể cường kiện, lực lượng nói không chừng còn cao hơn Ngân Thiết Tử, dưới chung sức hợp tác của ba người, xà ngang rốt cuộc bắt đầu di động.

“Cố lên!” Liteli người thấp tứ chi lại ngắn, tiến lên cũng chỉ thêm phiền, đành ở bên cạnh cổ vũ, đồng thời quan sát linh được phòng lửa và làm sạch không khí có đủ hay không.

“Liteli!” Ngân Thiết Tử cắn răng nói: “Kéo hắn ra!”

Liteli vội vàng xông tới, túm lấy vai của Kim Khấp Nhĩ, khi xà ngang được nâng lên cao hơn, hắn kéo mạnh một cái… kéo một người có lẽ vẫn không phải vấn đề, nhưng kéo một người Danya thì là vấn đề lớn rồi, hắn dốc sức đến mặt đỏ bừng, cũng chỉ có thể kéo Kim Khấp Nhĩ ra một cách từ từ, từng phân từng tấc.

“Mau lên!”

Nghe thấy tiếng thúc giục, Liteli suýt nữa hộc máu, nhưng ngẩng đầu nhìn, Ngân Thiết Tử cũng là dùng sức đến đỏ bừng mặt, hơn nữa trên khuôn mặt trắng như tuyết còn mang theo vết bỏng, thoạt nhìn thảm không nỡ nhìn!

Ráng lên! Liteli cắn chặt hàm răng, gót chân ra sức chống mặt đất, túm chặt vai của Kim Khấp Nhĩ, dùng hết sức lực bạt mạng kéo về sau, một hơi kéo cả người hắn ra, sau đó chân trượt một cái, cả người trực tiếp ngã ngửa, cũng bất chấp mặt đất dơ bẩn, cứ như thế nằm bất động thành hình chữ đại, thở từng ngụm khí lớn.

Một tiếng “rầm” vang dội, hai cây xà ngang to lớn cũng nặng nề rơi xuống đất.

Ngân Thiết Tử, nữ người Danya, còn có Viêm Nhi tất cả đều tái nhợt mặt.

Lúc này, chỗ không xa truyền đến tiếng người, hơn nữa có xu thế càng ngày càng gần.

“Mau tới…” Nữ người Danya la lớn, sốt ruột tìm người tới cứu Kim Khấp Nhĩ.

Ngân Thiết Tử lại bịt lấy miệng của cô, ở lúc cô chấn kinh trợn lớn mắt, hắn khẽ giọng hỏi: “Đừng la lớn, ngươi tên là gì?” Nói xong liền bỏ tay ra để cô có thể mở miệng trả lời.

Nữ người Danya mặc dù khó hiểu, nhưng cũng thành thật trả lời: “Sương Quỳ.”

Ngân Thiết Tử cấp tốc giải thích: “Sương Quỳ, đám cháy này nhất định là nhằm vào các ngươi, sợ rằng là người trong vương cung muốn giết các ngươi, bây giờ Kim Khấp Nhĩ bị thương khá nặng, không thể đề phòng ám sát tiếp đến, cho nên ta muốn ngươi cùng Kim Khấp Nhĩ đi theo ta.”

Sương Quỳ vừa nghe, lại có thể là chuyện lớn như thế, nào dám dễ dàng hạ quyết định, bất giác cúi đầu nhìn Kim Khấp nhĩ, nhưng đối phương hôn mê bất tỉnh, căn bản không thể nói cho cô nên làm sao.

Cô ngẩng đầu nhìn Ngân Thiết Tử, trong lòng sớm đã tin rồi, bởi vì nếu không phải người trước mắt và đồng bạn của hắn xông vào, Kim Khấp Nhĩ giờ phút này sợ rằng đã lành ít dữ nhiều, nhưng cô vẫn có chút do dự nói: “Nhưng người khác…”

“Quản mình trước rồi quản người khác sau!” Ngân Thiết Tử nghiêm giọng nói: “Đã không kịp rồi, ta không thể nói rõ vì sao muốn cứu các ngươi, nếu như ngươi và Kim Khấp Nhi không đi theo ta, ta cũng phải lập tức rời khỏi! Ngươi phải hạ quyết định ngay lập tức!”

Đúng thế, vì sao muốn cứu bọn họ đây? Sương Quỳ cũng rất nghi hoặc, cô biết Kim Khấp Nhĩ và người này thậm chí cũng không tính là bạn bè, người này lại nguyện ý hi sinh tính mạng đi cứu Kim Khấp Nhĩ, đây thực sự vô cùng kỳ quái.

“Chủ nhân, chủ nhân, mau đi thôi!” Liteli sốt ruột nói: “Bọn họ thật sự quá gần rồi!”

Ngân Thiết Tử cũng biết không thể trì hoãn nữa, lập tức nói: “Đi!”

Nghe vậy, Liteli ném ra một bình linh dược về phía có tiếng người, cái bình vừa rơi vỡ trên đất lập tức bốc ra khói đen, hơn nữa còn điên cuồng tăng trưởng, chớp mắt đã thôn tính xung quanh chân của mọi người.

Ngân Thiết Tử nhìn Sương Quỳ một cái, nhưng không có mở miệng nói chuyện nữa, sau khi gọi Viêm Nhi, ba người lập tức rời khỏi theo hướng ngược lại.

Nhìn bóng lưng ba người rời khỏi cộng với tiếng người càng ngày càng gần, Sương Quỳ cắn răng một cái, hạ quyết định, vác Kim Khấp Nhĩ lên…

 

——–

Aicomicus & Tuyết Lâm

9 responses »

  1. Whyyyyy?! Pool Gong hua TT.TT

    Reply
  2. Công Hoa tội nghiệp aaaaaaaaaaaaaa TT.TT

    Reply
  3. Câu “Anh yêu em” đó là Owen nói cho Mila hay là Công Hoa vậy. Nếu là người sau thì ta đập đầu đây. CP của ta a a a! Chết 1 người rồi còn nói làm gì nữa, thà là anh nói với Mila còn đỡ tiếc, chứ nếu là nói với Công Hoa thì nói xong anh cũng ngủm rồi còn đâu. Làm khổ Công Hoa, hạnh phúc gần tới tay rồi mà còn biến mất TT_TT

    Reply
  4. Có lẽ tuần sau mới có chap mới nhé +.+

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: