RSS Feed

Công Hoa 3-6

Chương 6: Thân bệnh… Tâm bệnh

Litekilier, ngươi gạt ta.

Ngươi nói lâu rồi sẽ không  đau nữa, nhưng vì sao ta càng ngày càng đau?

Sau khi nhìn thấy Weist cảm giác đau lại càng mãnh liệt.

Ta không có Owen và Mila, nhưng hắn có Owen và Mila.

Hắn đã giết Owen của ta, vì sao hắn vẫn có thể có Owen? Còn có Mila của ta… Không công bằng!

Không công bằng!

Không công bằng!

Không công bằng! Không công bằng! Không công bằng —-

—– Công Hoa

 

 

“Mila… Owen… O-Owen…”

Người trên giường không ngừng rên rỉ, thỉnh thoảng không nhịn được giơ hai tay lên giống như muốn túm lấy cái gì đó, nhưng rồi lại đau đến co giật một hồi, rốt cuộc vẫn không thể nhớ lấy giáo huấn, chẳng mấy chốc lại nhịn không được giơ tay lên, vùng vẫy tới tới lui lui như vậy, mồ hôi thấm ướt cả một giường chăn mền.

Bởi vì Ngân Thiết Tử không ngừng vùng vẫy, cho nên Liteli vẫn là quyết định băng bó hai tay của đối phương lại, tránh cho cứ luôn đụng phải mấy thứ xung quanh, khiến cho vết thương nhiễm trùng sinh mủ lần nữa.

Hắn cũng là khó khăn lắm mới làm sạch được hai cánh tay nát bấy kia, còn vì để thuận lợi xử lý vết thương, đã hạ thuốc mê rất mạnh đối với Ngân Thiết Tử.

Hai cánh tay kia nếu là thanh trừ mủ và thịt nát vân vân ở lúc người còn tỉnh, Liteli cũng không dám tưởng tưởng rốt cuộc có bao nhiêu đau, mà thể chất của Ngân Thiết Tử có lực đề kháng với linh dược vô cùng mạnh, vì vậy hắn đành hạ trọng dược, lúc này mới miễn cưỡng khiến cho Ngân Thiết Tử an tĩnh ngủ say một lát.

Nhưng hậu di chứng của việc hạ trọng dược khiến cho thần trí Ngân Thiết Tử không rõ, nếu không trông hắn cho tốt, hắn thậm chí có khả năng làm mình bị thương! Cho nên vết thương tuyệt đối không thể tiếp tục sinh mủ, Ngân Thiết Tử chịu không nổi giày vò như thế này thêm lần nào nữa.

Liteli và Viêm Nhi vẫn luôn ở trong lao trông hắn, mắt ngay cả một khắc cũng không thể rời khỏi hắn, Viêm Nhi còn không ngừng dùng khăn ướt đắp ở trên người Ngân Thiết Tử, thủy năng có thể trợ giúp Hoa mau chóng phục hồi như cũ hơn.

“Hu, Owen, đừng chết, Owen, tỉnh lại…”

Thấy bộ dạng đau lòng rơi lệ của Ngân Thiết Tử, mặc dù Liteli vẫn luôn rất hi vọng Ngân Thiết Tử có thể khôi phục về Công Hoa trước kia, nhưng cũng không hi vọng là cách khôi phục thế này, đây khiến hắn nhớ tới chuyện cũ hai mươi năm trước.

Lúc đó, Liteli thật đúng là ở trong thời gian ngắn trải qua rất nhiều lần đầu tiên, lần đầu tiên biết linh thực thân cũng có thể làm cho chật vật như thế; lần đầu tiên biết linh thực thân lại có thể cũng biết sinh bệnh; lần đầu tiên suýt nữa tận mắt nhìn thấy linh thực thân chết… Cái lần đầu tiên này thực sự quá kinh khủng, hắn không muốn gặp lại lần nữa.

May thay, trạng huống hiện giờ của Ngân Thiết Tử mặc dù có chút thảm không nỡ nhìn, nhưng hắn dù sao cũng là linh thực thân, không dễ chết như thế.

“Liteli, Hoa, Hoa hẳn sẽ không…” Viêm Nhi thực sự rất lo lắng Hoa, hắn thoạt nhìn bệnh rất nghiêm trọng, mà cô cũng chưa từng nghe nói Hoa có thể sinh bệnh, căn bản không biết nên xử lý làm sao.

“Không việc gì!” Liteli an ủi đối phương: “Yên tâm đi! Hắn thế nhưng là Hoa của các ngươi, hơn nữa còn là Thủ Hộ Công Hoa cường đại nhất! Không dễ chết như thế đâu! Ta trái lại muốn hỏi xem, ngươi có biết Thủ Hộ Công Hoa nếu bị thương, Diệp tộc các ngươi là xử lý làm sao? Chắc không phải là bỏ hắn vào nước là xong chuyện chứ?”

Viêm Nhi có chút khó xử nói: “Ta, ta vẫn còn quá nhỏ, rất nhiều chuyện đều không biết, nhưng ta có thể đi hỏi Hồng Nham và Băng Thanh.”

“Băng Thanh?” Liteli gãi gãi đầu hỏi: “Đó là ai?”

“Chính là Diệp sau này mới bị mang tới, có tóc màu lam, cô ấy nói mình từng thấy Hoa khác.”

Liteli “Oh” một tiếng bừng tỉnh, vội vàng thúc giục: “Vậy ngươi mau đi hỏi xem! Nhớ, đừng nói quá lớn tiếng, để cho thị vệ nghe thấy thì không hay đâu!”

Viêm Nhi gật đầu, sau đó lại do dự nói: “Nhưng… nhưng ta phải trông hắn.”

“Ai da! Ta sẽ ở đây trông hắn, ngươi đừng ở đây kì kèo nữa, mau tìm phương pháp trị liệu cho hắn mới là quan trọng nhất!”

“Nhưng một mình ngươi giữ không nổi hắn đâu!” Viêm Nhi thực sự không yên tâm: “Hắn vừa rồi vùng vẫy kịch liệt như thế, suýt nữa đã té xuống giường rồi, nếu như chỉ có một mình ngươi, có khả năng giữ không nổi hắn.”

Đây đúng là sự thật, Liteli người nhỏ tay ngắn, muốn ngăn cản Ngân Thiết Tử với thần trí không rõ vẫn thật là có chút khó khăn, dưới khó xử, hắn đành nói: “Vậy ngươi đi mau về mau là được, ta chết cũng sẽ không để hắn té xuống giường…”

“Hai người các ngươi cùng đi hỏi đi.”

Đột nhiên truyền đến tiếng của người khác, hai người giật mình, quay đầu nhìn, Owen, Mila và Fanny đang đứng ở bên ngoài phòng lao.

Fanny khéo léo nói: “Các ngươi nói chuyện có lẽ phải nhỏ giọng một chút, mặc dù thị vệ canh cửa cách giam lao này khá xa, nhưng thấp thoáng vẫn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện.”

Nghe vậy, Liteli bịt miệng một cách khoa trương.

Owen lo lắng nhìn vào trong lao: “Tình huống của Ngân Thiết Tử thế nào rồi?”

Mila càng lo lắng, lập tức nói: “Owen, anh mở cửa trước, sau đó chuyển Ngân Thiết Tử đến phòng đi!”

Nghe vậy, Owen vội vàng mở cửa lao, khi ba người đi vào, đúng lúc Ngân Thiết Tử phát ra một cơn rên rỉ và nói mớ, hô hấp ngắn mà dồn dập, môi thì tái nhợt, nhưng trên mặt lại ửng đỏ một cách khác thường, hiển nhiên rất không thích hợp, đây khiến mọi người càng lo lắng.

Thấy vậy, Owen lập tức đi về phía giường, đồng thời nói: “Ta đến bế cậu ấy, bọn ta sắp đưa cậu ấy đến phòng…”

“Không được đâu!” Liteli dang rộng hai tay chắn ở trước giường, đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của ba người, hắn vội vàng giải thích: “Bây giờ tốt nhất là đừng động vào chủ nhân nhà ta, vì để giúp chủ nhân xử lý vết thương, ta đã hạ linh dược rất mạnh, cho nên thần trí chủ nhân bây giờ không rõ, vẫn luôn bạt mạng vùng vẫy, vết thương cứ liên tục bị làm nứt ra, nếu từ đây chuyển đến phòng, ta thấy vết thương của chủ nhân sẽ nứt sạch mất!”

Owen do dự nói: “Nhưng khó khăn lắm bệ hạ mới chịu để cậu ấy ra ngục, môi trường của phòng lao cũng không tốt, ở đây thật sự cũng không ổn đi?”

Mila cũng phản đối: “Làm sao có thể để cho Ngân Thiết Tử tiếp tục ở nơi thế này!”

Đây đúng là không ổn, quá u ám, Liteli do dự một chút, nhỏ giọng hỏi: “Chủ nhân từng nói với ta, các ngươi đều biết hắn là Hoa đúng không?”

Ba người gật đầu như giã tỏi.

Liteli lúc này mới yên tâm hỏi: “Vậy các ngươi có biện pháp thu xếp một căn phòng đầy đủ ánh nắng, sau đó tìm một cái bồn tắm lớn chứa đầy nước không? Phải là nước lạnh đấy nhá, hơn nữa tốt nhất là nước sông hoặc nước hồ!”

“Căn phòng thì không có vấn đề, nhưng bồn tắm để làm gì?” Owen khó hiểu hỏi.

Viêm Nhi lập tức nói: “Nước có thể cho Hoa ăn no, cũng có thể trị liệu Hoa, ánh nắng càng có thể khiến Hoa bảo trì khỏe mạnh! Đây là hai thứ duy nhất mà Hoa cần.”

Mọi người bừng tỉnh, chỉ có Liteli không cho là đúng, Hoa có lẽ chỉ cần nước và ánh sáng, nhưng thứ bây giờ Ngân Thiết Tử cần lại nhiều, cho dù là Công Hoa trước kia cũng không chỉ là cần hai thứ này.

Liteli do dự một chút, thở dài, lấy ra một bình dược, xoay người cho Ngân Thiết Tử uống.

“Ngươi đang làm cái gì?” Mila cảnh giới hỏi.

“Dùng linh dược để cho chủ nhân ngủ, sau đó hẵng chuyển đi, thế này chủ nhân mới sẽ không bởi vì vùng vẫy lung tung mà lại khiến cho mình bị thương.”

Nghe vậy, Mila cũng không nói thêm, chỉ là nhìn thấy Ngân Thiết Tử bị trút dược một cách ép buộc, hắn bạt mạng vùng vẫy, thỉnh thoảng động đến vết thương ở tay mà đau đến kêu ra tiếng, thỉnh thoảng vừa lại bị linh dược làm sặc… Thấy vậy ngực cô đau nhói, vội vàng quay mặt đi, tránh cho nhìn thấy nước mắt cũng muốn rớt xuống.

Mặc dù quay đầu đi, nhưng lại không thể ngăn cản tiếng kêu của đối phương truyền vào trong tai, nước mắt vẫn rơi xuống, Fanny vội vàng đưa khăn tay qua.

“Này! Mau tới giúp ta đi chứ!” Liên tiếp lãng phí hai bình linh dược, lại không thể để Ngân Thiết Tử uống vào bao nhiêu, phần lớn đều cống hiến cho giường đệm, Liteli vội vàng gọi người tới giúp.

Owen và Viêm nhi vội vàng tiến lên, một người đè tay, một người đè chân, Viêm Nhi đã trải qua một lần rồi, trái lại còn quen việc, nhưng Owen lại là lần đầu tiên thượng trận, bất luận đè đâu cũng sai, lực nhẹ sẽ bị vùng thoát, lực mạnh thì khiến đối phương la đau, hơn nữa băng vải còn thấp thoáng thấm ra màu máu, vết thương hình như nứt ra rồi, đây khiến hắn càng không dám dùng lực đè.

Mấy lần suýt nữa bị Ngân Thiết Tử đá trúng, Liteli tức đến la lớn: “Đè cho vững vào! Hai tay túm lấy cổ chân của hắn, chỗ đó không có vết thương!”

Owen vội vàng túm lấy hai cổ chân của Ngân Thiết Tử, nhưng vừa lại âm thầm kêu khổ, chân của gã này cũng quá nhỏ rồi đi? Giống như nắm mạnh một cái sẽ gãy, bảo hắn dùng lực thế nào?

Hắn ngẩng đầu nhìn Viêm Nhi, muốn nhìn xem cô rốt cuộc làm thế nào? Chỉ thấy cách của Viêm Nhi là lấy ngón tay của mình móc vào mười ngón của Ngân Thiết Tử, bởi vì cô cũng chỉ còn lại ngón tay để nắm, hai cánh tay căn bản không có nơi không băng bó rồi.

Móc lấy mười ngón tay, túm chặt, bất luận đối phương kêu đau làm sao, Viêm Nhi chỉ là quay mặt đi, căn bản không ngó ngàng hắn, nhưng hai hàng nước mắt lại không ngừng rơi xuống.

Vừa nhìn thấy tình huống này, Owen cũng không nói gì, chỉ là lặng lẽ áp chế hai chân của Ngân Thiết Tử…

“Được rồi!” Liteli lau mồ hôi.

“Có thể buông ra rồi sao?” Mặc dù lực áp chế không cần rất lớn, thời gian cũng không dài, Owen cảm giác mình lại ướt đẫm mồ hôi, còn mệt người hơn so với một trận quyết đấu.

“Từ từ đã, chờ hắn ngủ trước!”

Dần dần, Ngân Thiết Tử an tĩnh lại, cuối cùng hình như ngủ rồi, chỉ là tiếng hô hấp nghe lên ngủ không yên lắm.

Thấy vậy, mọi người đều thở phào một hơi.

“Dáng vẻ hắn ngủ hoàn toàn khác với tưởng tượng của ta, ta còn tưởng gã này cho dù ngủ cũng mang khuôn mặt lạnh.” Owen thậm chí có tâm tình giễu cợt Ngân Thiết Tử, chỉ là mọi người đều không có tâm tình hồi ứng, hắn chỉ có tự cười hai tiếng, sau đó ngượng ngùng dừng lại.

“Anh ấy thật sự sẽ không sao chứ?” Mila lo lắng nhìn Ngân Thiết Tử, người sau mặc dù an tĩnh, nhưng lại không ngừng nhíu mày, thoạt nhìn hình như vẫn rất không thoải mái.

Liteli không kiên nhẫn kéo dài âm đuôi nói: “Không việc gì!” Nói xong, hắn bất đắc dĩ xòe hai tay: “Bây giờ không sao, chờ hắn tỉnh lại thì có sao rồi, liên tiếp hạ trọng dược hai lần, hắn sau khi tỉnh lại sẽ nổi điên càng lợi hại!”

“Chuyện sau này để sau này rồi nói, chuyển hắn đến phòng trước đi! Ta thấy cứ chuyển đến phòng sưởi nắng của Edward là được, ánh nắng chỗ đó dồi dào nhất, ta nói một tiếng với Edward là ổn thôi.”

Owen bế Ngân Thiết Tử lên, người sau co rút mấy cái, nhưng bởi vì dược hiệu, hình như không đau lắm, cho nên không có vùng vẫy. Owen “chậc” một tiếng rồi nói: “Gã này cũng quá nhẹ rồi đi? Hoa đều là gầy nhom như thế à?”

Viêm Nhi giải thích: “Bởi vì hắn là Công Hoa, thể hình của Công Hoa đều tương đối gầy nhỏ, Mẫu Hoa sẽ cường tráng hơn.”

Owen lặng đi một chút: “Ngươi nói ngược rồi đi? Hẳn là Công Hoa cường tráng hơn mới đúng chứ?”

“Không, là Mẫu Hoa cường tráng hơn.” Viêm Nhi như chuyện hiển nhiên mà nói.

Owen quay đầu nhìn Mila, người sau cũng lộ vẻ nghi hoặc, hiển nhiên cũng không biết chuyện này, hắn đành bất chấp đến cùng hỏi: “Ta nói nhé! Công Hoa hẳn là bằng với nam nhân đi?”

Viêm Nhi khó hiểu nói: “Hoa không phải người, càng sẽ không bằng với nam nhân.”

“Ta không phải ý đó…” Owen có chút nghẹn lời, không biết nên hỏi làm sao mới đúng.

“Ngươi là đồ ngốc à!” Liteli không nhịn được xen miệng: “Chủ nhân nhà ta cũng đã mặc nam trang rồi, ngươi còn muốn coi hắn là nữ hay sao?”

Owen vừa nghe, cũng đúng, nếu Ngân Thiết Tử cũng đã mặc nam trang rồi, đương nhiên là nam! Huống hồ, hắn cũng không dám hỏi tiếp, đến lúc đó kết luận nếu là Ngân Thiết Tử vậy mà không phải nam, vậy em gái nhà mình nên làm sao?

Mọi người bước ra khỏi phòng lao, Mila vội vàng nhắc nhở Liteli và Viêm Nhi: “Các ngươi chẳng phải muốn đi hỏi những Diệp tộc khác có phương pháp trị liệu Hoa hay không sao? Bọn ta mang Ngân Thiết Tử đến phòng sưởi nắng, các ngươi cứ trực tiếp đi hỏi đi! Bọn ta sẽ phái người hầu đến đưa các ngươi đến phòng sưởi nắng sau.”

Chia nhau tiến hành là phương pháp tốt để cho Ngân Thiết Tử được trị liệu, nhưng Liteli lại do dự nói: “Nhưng chủ nhân không thể không có người chăm sóc!”

“Bọn ta sẽ chăm sóc anh ấy, cũng sẽ không để bất cứ liệu sư nào tiếp cận anh ấy.” Mila chớp mắt, nói: “Mọi người đều biết anh ấy có sở thích sạch sẽ, đúng chứ?”

Chuyện Liteli lo lắng thế nhưng không phải cái này, hắn là lo Ngân Thiết Tử bây giờ thần trí không rõ, nói mê không ngớt, lát nữa nếu ngay cả chuyện phục thù cũng tuôn ra khỏi miệng, vậy thì gay rồi!

“Mi-Mi…”

Đột nhiên nghe thấy tên của mình, Mila đầu tiên là sửng sốt, nhìn hướng Ngân Thiết Tử, ngay cả Owen cũng ngạc nhiên nhìn Ngân Thiết Tử trên tay mình, lại có thể ngay cả nằm mơ cũng gọi tên của Mila, tiến triển này không khỏi cũng quá nhanh rồi đi?

Ngân Thiết Tử lần nữa lẩm bẩm một tiếng: “Mila, đừng…”

Nghe vậy, Owen cười “phụt” một tiếng, đùa cợt: “Muội muội, em rốt cuộc đã làm gì người ta vậy hả? Ngay cả “đừng” cũng hô ra rồi!”

Mila ngẩn ra một chút mới phản ứng lại, đỏ mặt nói: “Em, em mới không có làm cái gì!”

Mọi người đều rất ngạc nhiên đối với mấy nói mê của Ngân Thiết Tử, Liteli lại biết Mila này thế nhưng không phải cùng một Mila với Mila kia, Owen này cũng không phải Owen kia, Ôi! Hắn cũng sắp loạn lên rồi, người khác làm sao mà rõ được chứ! Cho dù chủ tử thật sự để lộ chuyện phục thù, bọn họ đại khái cũng chỉ sẽ cho rằng hắn đang nói lung tung đi?

Nghĩ đến đây, Liteli cũng bất chấp nhiều như thế, kéo theo Viêm Nhi, nói câu “bọn ta đi tìm Diệp tộc đây”, sau đó vội vàng rời khỏi.

◊◊◊◊

“Ngân Thiết Tử, ngươi vì sao muốn giết ta?”

Ngân Thiết Tử ngơ ngác nhìn Mila, đôi mắt xanh hồ nước tràn ngập nước mắt kia của cô, thoạt nhìn càng giống như gợn sóng long lanh dưới ánh nắng, đẹp thì đẹp, nhưng Ngân Thiết Tử lại không chút nào muốn nhìn thấy cô khóc, hắn nghẹn giọng giải thích: “Là vì phục thù.”

“Phục thù gì chứ?”

Âm thanh từ sau lưng truyền tới, không phải của Mila nói, Ngân Thiết Tử đột nhiên xoay người, nửa thân thể của đối phương đều ẩn ở trong bóng tối, nhìn thấy được quần áo, còn có mái tóc màu hoa hướng dương…

“Mila?” Ngân Thiết Tử lập tức biết thân phận của đối phương, là cô! Là Mila mà đã chết vì hắn. Hắn cao hứng la lớn: “Mila! Thì ra chị còn sống sao?”

“Ngươi giết cô gái này là vì phục thù?” Khuôn mặt của Mila bị bóng tối che lấp, nhìn không thấy biểu tình của cô, nhưng âm thanh lại hết sức băng lãnh: “Công Hoa à, ngươi nhầm rồi phải không? Là ngươi hại chết ta và Owen! Không hề liên quan tới cô ấy, ngươi vì sao muốn giết cô ấy?”

Ngân Thiết Tử chưa từng nghe thấy Mila nói chuyện vừa nghiêm khắc vừa băng lãnh như thế, hắn sửng sốt cả buổi, rồi vội vàng giải thích: “Là Owen, Weist hại chết Owen! Hắn đã đoạt đi mọi thứ của em, cho nên em cũng muốn đoạt đi mọi thứ của hắn!”

Mila lại cười lạnh một tiếng: “Người Weist muốn giết là ngươi, không phải Owen đi? Hết thảy đều là bởi vì ngươi, ngươi đã hại chết ta, rồi lại hại chết Owen, bây giờ còn động thủ giết cô gái vô tội này!”

“Em…” Ngân Thiết Tử cứng họng, hắn căn bản không thể biện giải, bởi vì lời Mila nói đều là sự thật.

“Ngân Thiết Tử.”

Nghe thấy tiếng gọi, Ngân Thiết Tử quay đầu nhìn hướng một Mila khác, đôi mắt lục của đối phương lộ ra ai oán vô hạn: “Ta đối với ngươi tốt như thế, ngươi lại động thủ giết ta, ngươi làm sao nỡ giết ta?”

Ngân Thiết Tử lắp ba lắp bắp giải thích: “Bởi vì ta, ta phải phục thù, vì Owen, nhất định phải…”

“Là vì bản thân ngươi đi?” Một Mila khác tiến lên, mỗi một câu trong miệng đều đầy đe dọa: “Owen sớm đã chết rồi, anh ấy căn bản không quan tâm ngươi có phục thù hay không! Ngươi chỉ là vì bản thân ngươi, bởi vì ngươi —-”

Lời nói phía sau, Ngân Thiết Tử đã bịt tai, không muốn nghe cũng không thể nghe.

Hai nữ nhân đi từng bước về phía hắn, mái tóc vàng giống nhau, trên người đầy là máu giống nhau, Mila trước kia ở phần bụng đỏ máu một vùng, Mila bây giờ càng gay go, toàn thân cô là máu, thoạt nhìn căn bản không có chỗ hoàn hảo, rốt cuộc là bị hắn giết chết làm sao? Hắn căn bản vẫn chưa nghĩ xong muốn giết chết Mila làm sao…

“Ta…” Ngân Thiết Tử lùi lại từng bước, hắn không thể chịu đựng hai Mila đầm đìa máu đến gần mình.

Nếu như không phải ngươi, bọn ta đều sẽ không chết!

Ngân Thiết Tử đột ngột mở mắt, nhìn vào trần nhà, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Tình tiết trong mơ không nhớ được bao nhiêu, chỉ nhớ nhìn thấy mái tóc vàng quen thuộc, còn có một vùng máu lớn, mặc dù có chút muốn biết mình đã mơ thấy cái gì, nhưng vừa lại cảm giác đó tuyệt đối không phải thứ hắn muốn nhìn thấy…

Ngân Thiết Tử ngẩn ngơ một lát, chậm rãi ngồi dậy, bất chấp đau đớn toàn thân và cảm giác cứng ngắc, chỉ là nhìn quanh trái phải, đây là một nơi xa lạ, hắn nằm ở trên một cái giường, giường được đặt ở chính giữa phòng, cũng không phải vị trí đặt giường bình thường, nhưng ánh nắng ở vị trí này rất đầy đủ, khiến cả người hắn đều được ánh nắng chiếu đến hết sức ấm áp.

Bên cạnh còn có một cái bồn tắm lớn, bên trong chứa đầy nước sạch.

Sau khi nhìn rõ tình huống xung quanh, Ngân Thiết Tử yên tâm phần lớn, đa phần là Liteli để mình ở đây, chỉ có hắn biết nên làm sao an trí mình khi bị thương một cách chính xác, kỳ thực để cả người hắn ở trong nước thì càng tốt, nguyên nhân không làm như thế hẳn là sợ bị người phát hiện dị trạng.

Nhưng Liteli đâu?

Ngân Thiết Tử nhíu mày, phát hiện có người đứng ở chỗ tối bên giường, nhưng hắn cũng không lo lắng, người sẽ vô thanh vô tức đứng ở loại nơi đó, ngoại trừ Kaz cũng không có người khác nữa.

“Mơ ác mộng sao?” Kaz cũng biết đối phương đã phát hiện mình, mở miệng nói: “Ác mộng của ngươi thoạt nhìn thật đáng gọi là ác mộng, chậc chậc! Ngay cả ngủ cũng ngủ đau khổ như thế, cũng không để lại chút công việc nào cho ta làm.”

Ngân Thiết Tử không để ý mỉa mai của đối phương, cảnh giới hỏi: “Liteli đâu?”

Hắn có phần lo lắng Kaz thừa dịp mình ngủ mê mà giết Liteli.

Kaz lại không có trả lời cái vấn đề này, mà là nói một chuyện khiến người chấn động khác: “Người Danya khởi binh rồi.”

Ngân Thiết Tử trợn lớn mắt, ngàn vạn đầu mối không biết hỏi từ đâu, chỉ có hỏi trước một câu: “Ta đã ngủ bao lâu?”

“Năm ngày.”

Không có lâu lắm. Ngân Thiết Tử có chút thắc mắc, chẳng qua chỉ là năm ngày, chiến tranh vậy mà đã xảy ra?

“Đánh đến đâu rồi?”

“Ngoài ải Táng Hạ, vẫn chưa thật sự khai đánh.” Không chờ Ngân Thiết Tử hỏi tiếp, Kaz chủ động giải thích: “Bên Danya biết chuyện hỏa hoạn rồi, trong nước ta vốn đã có người câu kết với bọn họ, phần lớn là người trong hoàng cung, mới có thể biết tường tận như thế —- nói đến đây, ngươi rốt cuộc giấu Kim Khấp Nhĩ đi đâu rồi?”

Đột nhiên nghe thấy cái vấn đề này, trong lòng Ngân Thiết Tử run lên, nói: “Ta không có —-”

“Bớt nói xàm với ta!” Kaz khẽ rống: “Ngươi đi vào đám cháy, lửa lớn như thế khẳng định có vết bỏng, cho nên hôm sau mới làm nổ phòng liên linh để che giấu vết thương, ngươi tưởng rằng thật sự gạt được ta sao?”

Sắc mặt của Ngân Thiết Tử tái xanh một hồi, mặc dù hắn thấp thoáng cảm thấy không giấu được Kaz, nhưng bị vạch trần trực tiếp như thế, vẫn là cảm giác hết sức không thoải mái, giống như mình chuyện gì cũng không giấu được Kaz, mọi hành động đều nắm trong lòng bàn tay đối phương.

Kaz không chút khách khí nói: “Kim Khấp Nhĩ còn sống đi?”

“… Phải.”

Quả nhiên không ngoài dự liệu, Kaz nhíu mày nói: “Nói rõ toàn bộ quá trình cho ta, đừng hòng giấu diếm! Người Danya yêu cầu nước ta giao ra mọi sứ giả đến thăm, hơn nữa muốn lông tóc không chút thương tổn, nếu không sẽ khai chiến.”

Nghe thấy lời này, hiểu Kaz cũng không phải muốn gây bất lợi với Kim Khấp Nhĩ, Ngân Thiết Tử yên tâm rất nhiều, thẳng thắn nói: “Lúc đó ta xông và đám cháy, phát hiện Kim Khấp Nhĩ bị đè ở dưới xà ngang, liền cứu hắn ra, nhưng ta cho rằng lửa này nhất định là do người trong cung phóng hỏa, mà Kim Khấp Nhĩ vừa lại bị thương, cho nên quyết định đem giấu hắn, tránh cho bị ám sát lần nữa.”

Nghe xong, Kaz tức đến phát rống: “Mỗi một chuyện ngươi làm đều là tự tìm cái chết! Ngươi muốn báo thù thì ngoan ngoãn đi báo thù, tự dưng đến hoàng cung làm loạn cái gì!”

Ngân Thiết Tử cũng biết hành động cứu Kim Khấp Nhĩ của mình căn bản là thiếu sáng suốt, nhưng cũng đã làm rồi, hắn cũng không có ý hối hận, lạnh lùng nói: “Tự tìm chết thì tự tìm chết, dù sao mạng này của ta cũng không đáng giá.”

Vừa nói ra khỏi miệng, sắc mặt của Kaz liền thay đổi, da mặt hắn khẽ động, thoạt nhìn giống như muốn cười, nhưng lại không thể từ trên khuôn mặt đó cảm giác ra một tí ý cười…

“Ngươi cho rằng ngươi có thể chết? Ta chỉ còn lại ngươi…” Ngữ khí bình tĩnh cũng không thể tiếp tục bảo trì, hắn rống giận: “Mẹ nó ta cả đời này chỉ còn lại ngươi tên kẻ thù này, đây vẫn không đủ giống trò cười sao? Ngươi còn muốn chết?”

Nghe thấy lời này, Ngân Thiết Tử cũng cảm giác quan hệ của hắn và Kaz thật sự là trò cười, rõ ràng là kẻ thù, nhưng lại không dám giết chết đối phương, thậm chí ở mức độ nào đó, còn phải bảo vệ mạng của đối phương!

Cho dù buồn cười, nhưng hắn lại rất có thể lý giải tâm tình của Kaz, nếu Weist ở trước khi mình phục thù thành công đã mạng đang một sớm một chiều, sợ rằng hắn cũng sẽ không nhịn được ra tay cứu đối phương…

Ngân Thiết Tử không tiếp tục dây dưa ngoài miệng, còn đặc biệt giải thích: “Trước khi ta thành công trả thù Weist, tuyệt đối sẽ không chết!”

Sắc mặt của Kaz hòa hoãn một chút, mặc dù vẫn mang khuôn mặt lạnh, dùng ngữ khí hạ lệnh nói: “Giao Kim Khấp Nhĩ ra.”

Ngân Thiết Tử cảnh giới hỏi: “Ngươi sẽ giết hắn sao?”

Kaz không kiên nhẫn nói: “Ngươi cho rằng giết hay không giết hắn là do ta quyết định sao?”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử vừa lại không yên tâm, khó khăn lắm mới cứu được Kim Khấp Nhĩ, hắn thế nhưng không hi vọng đối phương không bao lâu sau đã bỏ mạng.

“Bây giờ quốc vương rốt cuộc muốn đánh hay không muốn đánh?”

Kaz nhíu mày, hỏi: “Ngươi trước kia quen biết Kim Khấp Nhĩ sao?”

Ngân Thiết Tử lắc lắc đầu.

“Vậy vì sao muốn bảo vệ hắn bằng được?”

Mới đầu là vì đem linh dược giao cho Điện Sắc, nhưng sau này… Ngân Thiết Tử trầm mặc không nói, nhưng hắn biết Kaz sẽ không cứ như thế bỏ qua cho hắn, so với bị bức hỏi, không bằng tự mình nói rõ.

“Bởi vì hắn là người ta cứu ra từ trong lửa.”

Lửa? Kaz lặng đi một chút, nhưng đột nhiên một ý nghĩ lóe qua, hắn hiểu rồi.

“Owen là bị lửa thiêu chết?”

Ngân Thiết Tử gật đầu.

Kaz nhíu mày, đột nhiên hỏi: “Trước khi chết hắn đã nói cái gì?”

Ngân Thiết Tử quái lạ hỏi ngược lại: “Vì sao hỏi cái này?”

“Chưa nghe nói người sắp chết lời nói cũng thiện sao?” Kaz trào phúng nói: “Ta chỉ là tò tò hắn trước khi chết rốt cuộc có hối hận vì gặp gỡ ngươi hay không? Mau nói, một chữ không cũng được sót!”

Ngân Thiết Tử do dự một chút, kỳ thực nói ra cũng không sao, có lẽ Kaz còn có thể lý giải chuyện mà hắn không hiểu.

“Anh ấy nói: ‘Công Hoa, anh yêu em, xin lỗi.'”

Nói xong, Ngân Thiết Tử lại nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Kaz.

“Thế nào?” Ngân Thiết Tử nhạy bén phát giác sự bất thường, vội vàng hỏi: “Ngươi hiểu ý của anh ấy sao? “Xin lỗi” của Owen rốt cuộc là ý gì? Ý của anh ấy là không có làm theo lời của Mila nói, mang ta đến ngoại quốc à?”

Sắc mặt của Kaz cứng đờ: “Ta đâu biết chứ! Đừng đánh lạc đề, Kim Khấp Nhĩ rốt cuộc ở đâu?”

Nếu không nhận được cam đoan không giết Kim Khấp Nhĩ, Ngân Thiết Tử căn bản không muốn nói.

Kaz nhíu chặt mày, thần sắc hiển nhiên rất không cao hứng, nhưng Ngân Thiết Tử có chút lấy làm lạ đối phương vậy mà không có mang thần sắc điên cuồng như trước kia, hơn nữa còn thích dùng thân phận chân thực của hắn để uy hiếp người, Kaz bây giờ thực sự bình thường một cách không giống hắn.

“Chiến Công Weist đã đến ải Táng Hạ rồi.”

Ngân Thiết Tử đột nhiên trợn lớn mắt.

“Hắn là tướng thủ của ải Táng Hạ, bây giờ đi qua là mang theo ý vị đàm phán, nhưng nếu không thỏa thuận được thì chính là khai chiến.” Kaz cười lạnh một tiếng: “Ngươi cảm thấy hắn có thể đánh thắng người Danya không?”

Đương nhiên không được! Ngân Thiết Tử rất rõ năm đó Chiến Viêm quốc là làm thế nào mới thắng được  người Danya.

“Owen cũng đi theo Chiến Công đến ải Táng Hạ rồi, Mila thì được mang về phủ Chiến Công trông coi nghiêm ngặt, bởi vì quốc vương hoài nghi hoàng cung có nội gián, cho nên ngay cả người hầu của ngươi cũng bị đuổi đi, về phần ngươi, là bởi vì trọng thương thần trí không rõ mới thoát được một kiếp.”

Thì ra như thế, chẳng trách Liteli lại có thể không ở đây.

Kaz nhàn nhạt nói: “Bây giờ hãy giao Kim Khấp Nhĩ cho ta, còn có thể ngăn cản chiến tranh, nếu không, ngươi buộc lòng phải giết Mila trước, rồi xông đến ải Táng Hạ xem xem Owen và Chiến Công rốt cuộc chết hay chưa!”

“Ngươi muốn ta giao ra Kim Khấp Nhĩ, thật sự là muốn ngăn cản chiến tranh?” Ngân Thiết Tử có chút hoảng hốt, nhưng vẫn cố buộc mình trấn định, đừng bị vài lời nói của Kaz kích động tâm tình.

“Ít nhất trước mắt là phải.” Kaz không giải thích nhiều: “Nếu như ngươi tiếp tục kéo dài, chiến tranh khai đánh rồi, vậy thì sẽ không phải! Kim Khấp Nhĩ rốt cuộc ở đâu?”

“Ở trong phòng liên linh bị phá nổ.” Dưới không biết nên xử trí Kim Khấp Nhĩ làm sao, Ngân Thiết Tử rốt cuộc vẫn là nói ra hết toàn bộ: “Ta phát hiện trong đó có cái mật thất, có khả năng là phòng cất giữ của liên linh sư trước kia để lại.”

Kaz bực mình nói: “Thì ra ở đó! Chẳng trách làm sao cũng tìm không được… đi! Bây giờ đi tìm ngay.”

Ngân Thiết Tử lặng lẽ ngồi dậy xuống giường, vừa mới đứng lên đã rên một tiếng, đau đến suýt nữa quỳ rạp xuống đất, may mà không có làm như thế, bởi vì hắn phát hiện đầu gối cũng cảm thấy đau, nếu thật sự quỳ xuống, sợ rằng thương thế đầu gối sẽ phải nặng hơn.

Thấy vậy, Kaz nhíu mày nói: “Thương của ngươi làm sao lành chậm như thế? Bây giờ không phải lúc để ngươi dưỡng thương!”

Ngân Thiết Tử cũng cảm thấy kỳ quái, hắn đã ngủ năm ngày, hoàn cảnh xung quanh thoạt nhìn cũng rất thích hợp cho mình dưỡng thương, vì sao vết thương vẫn là đau như vậy? Năng lực phục hồi như cũ của hắn có phải là càng ngày càng kém rồi hay không?

Ôm theo tâm tình thấp thỏm bất an, Ngân Thiết Tử không muốn tỏ ra yếu kém, cố nhẫn nhịn đau đớn, đứng thẳng người nói: “Đi!”

 

 

———

Aicomicus & Tuyết Lâm

5 responses »

  1. Tem!!! Ta thật giỏi =3=

    Reply
  2. tò mò viết thành tò mò kìa. Lâu lắm mình mới sửa lỗi.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: