RSS Feed

Công Hoa 4 – Mở đầu

Tập 4

“Hắn cuối cùng cũng chờ được đến khi đối phương đau lòng,

Nhưng không phải sau khi hắn giết chết cặp song sinh nam nữ của đối phương, mà là ở lúc hắn lựa chọn buông bỏ thù hận.”

Hắn, Công Hoa, là Công Hoa, kẻ thủ hộ của Diệp tộc,

Đây là vận mệnh không thể làm trái, cũng là sứ mệnh từ khi sinh ra.

Thế nhưng, với đầy thân tội nghiệt, lệch khỏi chính đạo, hắn nên làm thế nào hồi ứng kêu gọi của thiên mệnh?

Chỉ có thẳng thắn đối mặt, mới có thể chân chính bỏ xuống.

Quá khứ cùng hiện tại, chí ái và thù hận, sự dây dưa trong nhiều năm cùng với dấu chấm câu sắp viết xuống.

Chờ đợi tương lai của Công Hoa, sẽ là —-

Con đường phục thù hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo, lần nữa bước lên con đường máu của quá khứ trải xuống.

Đoạn đường sát phạt của dĩ vãng, lời thề bảo vệ của hiện giờ.

Từng bước tìm trở lại, điểm kết thúc, rốt cuộc phải đối mặt cái gì?

Năm đó, Linh Thụ tiêu tốn tia sinh khí cuối cùng, sinh ra kẻ thủ hộ tất sẽ bị vứt bỏ.

Vì sao?

Nghi hoặc của nhiều năm qua, đáp án đã quanh quẩn ở trong lòng Ngân Thiết Tử, chỉ muốn gào thét ra ngoài.

Cho dù cố hết sức làm lơ nó, nó lại vẫn đi đến trước mặt Ngân Thiết Tử, một cách thản nhiên minh xác.

Đáp án đó là thiên tính, là chức trách, cũng là ý nghĩa tồn tại duy nhất, chưa từng thay đổi, đối với Diệp tộc hắn mãi mãi đều là —- kẻ thủ hộ.

Nhưng Hoa với đầy lòng phục thù thật sự có thể tìm về con đường thủ hộ sao?

Mà khi đã mất đi lực lượng, hắn thì lại nên dùng cái gì để bảo vệ người quan trọng?

Mở đầu

Nhiều Diệp từng tới tới lui lui ở bên cạnh ngươi như thế, ngươi chưa từng có phản ứng quá lớn.

Những Diệp đưa nước cho ngươi còn gần gũi ngươi hơn ta, nhưng ngươi chỉ túm lấy tóc của một mình ta.

Ta luôn luôn không hiểu, Hoa, ngươi vì sao lựa chọn ta?

Khi ngươi túm lấy tóc của ta, với thần sắc lơ mơ như thế, liệu có thật sự hiểu bản thân đã làm quyết định trọng đại cỡ nào không?

Ta sẽ trở thành Diệp Chúa, bởi vì lựa chọn của ngươi.

—- Ngân Thiết Tử

Ngân Thiết Tử lặng lẽ đi ở trong rừng rậm, chân giẫm lên lá rơi, cho dù là mùa thu mặt đất trải đầy lá khô héo mà rụng, nhưng vẫn tràn ngập các loại sắc thái, những chiếc lá màu lục thẫm và nâu đỏ, rực rỡ đầy mặt đất, giống như cảm giác mà Diệp tộc mang đến, đều tràn ngập sắc thái.

Thân là Diệp Chúa của mảnh đất cư trú này, hiếm khi bên cạnh Ngân Thiết Tử không có bất cứ Diệp nào đi theo, hắn muốn đi một mình trong rừng rậm, cho nên lệnh cho mọi hộ vệ lui xuống, cũng may mà tình thế hiện giờ không nguy hiểm như trước kia, những hộ vệ mới dễ dàng nguyện ý rời khỏi bên cạnh hắn, nếu là lúc ở đại lục Tịch Tông, sợ rằng bọn họ thà rằng gánh tội làm trái Diệp Chúa, cũng không muốn rời khỏi theo lệnh.

Sau khi những Diệp tộc từ đại lục Tịch Tông di cư đến, đã từ chỗ bộ tộc khác đón nhận Linh Thụ mới cùng với Công Hoa chuyên chức thủ hộ và Mẫu Hoa có thể trị lành thương đau, mặc dù Linh Thụ là mầm cây mới trồng xuống không lâu, Công Hoa có năng lực bảo vệ Diệp tộc thì cũng chỉ có một người, nhưng lấy tình huống của đại lục Quân Đắc để xem, thế này đã đủ rồi.

Diệp tộc trên đại lục Quân Đắc không phải chỉ an phận một góc như đại lục Tịch Tông, mà là có mấy cái nơi cư trú lớn, vương quốc loài người ở đây cũng sẽ không đi chọc giận Diệp tộc, cho nên ở đây đương nhiên không có thứ nô lệ Diệp tộc này, đương nhiên cũng không có mạo hiểm giả dám tới bắt bớ Diệp tộc.

Các Diệp thậm chí có thể tự do đến thành thị lớn của loài người, loài người ở đây coi Diệp tộc là một loại… vật may mắn, một khi nhìn thấy rồi thì cả năm sẽ bội thu.

Ngân Thiết Tử cười, nhớ tới lúc mình mới kiến lập nơi cư trú, đi chào hỏi quốc gia gần nhất theo lễ tiết, trên dọc đường đều nhìn thấy ánh mắt vừa kinh vừa mừng của loài người, mà quốc vương vừa nghe thấy Diệp tộc kiến lập nơi cư trú mới ở rừng rậm phụ cận, lập tức mặt mày hớn hở.

Cho dù được nhận được đối đãi thân thiện, nhưng Diệp tộc bẩm sinh yêu thích rừng rậm, cho nên Diệp đến thành thị đi lại vẫn không nhiều.

Nghĩ đến đây, Ngân Thiết Tử mỉm cười, Diệp đều không muốn rời khỏi rừng rậm cho lắm, lại có một “Hoa” từng đến thành thị đi du ngoạn —-

“Ngân Thiết Tử, chờ ta với!”

Nghe thấy âm thanh này, Ngân Thiết Tử cười lắc lắc đầu, thật đúng là vừa nói đến Hoa, Hoa liền tới. Hắn quay người qua, nhìn thấy một vệt đỏ tím dọc đường tung tăng đi tới, một bước đã có thể nhảy qua rễ cây cao bằng nửa người, cứ như là nhảy nhót mà không phải đi đường, đó là Hạ Lan, một trong hai Mẫu Hoa của bọn họ, cũng là Hoa duy nhất sẽ đến thành thị loài người đi chơi.

Ngân Thiết Tử thực sự rất khó quen với Hoa có sức sống như thế, mặc dù biết tính cách của Mẫu Hoa thông thường hoạt bát hơn Công Hoa, Hạ Lan thậm chí còn thuộc loại “hoạt bát” hàng đầu, hắn thích cười, tràn đầy lòng tò mò, vô cùng năng động, luôn là khiến cho Ngân Thiết Tử cảm thấy có chút không thích ứng.

Trước kia, Hoa mà hắn nhìn thấy chỉ biết ngồi ở dưới cây, một câu cũng không nói, một bước cũng không đi.

Hạ Lan rốt cuộc vọt đến trước mặt đối phương, vui vẻ nói: “Ngân Thiết Tử, ta đã nhìn thấy hắn rồi.”

Một câu không đầu không đuôi, nhưng Ngân Thiết Tử cũng không phải quá kinh ngạc, hắn biết tính cách của Hạ Lan luôn luôn như thế, cho nên chỉ là hỏi kỹ hơn: ” ‘Hắn’ mà ngươi nói là chỉ ai vậy?”

Hạ Lan hưng phấn nói: “Chính là “Hoa màu đen” mà ngươi trước kia từng nói với ta!”

Đột nhiên nhận được cái đáp án này, Ngân Thiết Tử mới đầu ngẩn ra, căn bản không kịp phản ứng người đối phương nói rốt cuộc là ai, nhưng khi vừa hiểu được, hắn kích động đến lập tức túm lấy đối phương, cuống quýt hỏi: “Hắn, hắn không có chết sao? Hắn vẫn ổn chứ? Thoạt nhìn sống tốt không?”

Hạ Lan giật mình, hắn chưa từng thấy Ngân Thiết Tử lộ ra thần sắc kích động như vậy, vội vàng nói: “Không có, không có chết! Thoạt nhìn cũng không có phát cuồng, dáng vẻ rất bình thường, hắn còn có tên nữa kia! Ta nhớ ngươi từng nói các ngươi không có giúp hắn đặt tên, nhưng hắn nói mình tên là “Công Hoa”.”

Nghe thấy những chuyện này, Ngân Thiết Tử càng cao hứng, mừng rỡ lẩm bẩm: “Ngay cả tên cũng có rồi sao? Tốt quá rồi! Thật là tốt quá rồi! Gọi là “Công Hoa” sao? Cái tên này thật hay… A! Không thể trì hoãn nữa, ta ngay bây giờ sẽ đi chuẩn bị đón hắn tới —-”

Hạ Lan lại lắc đầu nói: “Không được, ngươi không thể đi đón hắn.”

Ngân Thiết Tử hệt như bị dội một chậu nước lạnh, cao hứng và phấn khích tức thì ngưng kết, nhưng cũng khiến cho hắn lãnh tĩnh lại, khó hiểu hỏi: “Vì sao?”

“Bởi vì Công Hoa có sứ mệnh của hắn, hắn sẽ không đi theo ngươi.”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử nhíu mày, không tán đồng nói: “Sứ mệnh của Công Hoa không phải chính là thủ hộ Diệp tộc sao? Nhưng trên đại lục Tịch Tông đã không còn tộc ta, Công Hoa căn bản không nên ở chỗ đó.”

Hạ Lan mỉm cười nói: “Công Hoa mới đầu cũng nói bên chỗ hắn không có Diệp tộc, nhưng ta để cho hắn ngẫm lại bên cạnh phải chăng thật sự không có Diệp, hắn sau khi suy nghĩ một lát liền biết có Diệp tộc ở đó, ngươi có phải là cũng nên suy nghĩ một lát không?”

“Đại lục Tịch Tông còn có tộc chúng ta sao?”

Vừa mới nói nghi hoặc ra khỏi miệng, Ngân Thiết Tử lại đã tự mình nghĩ được đáp án. Thân là Diệp Chúa, công việc di cư năm đó đều là do một tay hắn an bài, hắn rất rõ có bao nhiêu Diệp tộc bị Nhân tộc và tộc Danjiat bắt đi.

Nhớ tới những Diệp kia, nhớ tới quyết định bỏ rơi bọn họ năm đó, ngực của hắn lập tức co thắt.

“Ngân Thiết Tử, bất luận ngươi nghĩ đến cái gì, đều đừng buồn nữa.” Hạ Lan ôn tồn nói.

Làm sao có thể không buồn? Ngân Thiết Tử thở dài: “Đã hơn hai mươi năm rồi, cho dù còn có Diệp tộc ở lại đại lục Tịch Tông, sợ rằng cũng sớm đã hồi quy rồi, chúng ta không thể bước ở trên đất không có Linh Thụ, cùng lắm là mười năm sẽ dần dần suy nhược mà chết.”

Không ngờ Hạ Lan lại nói: “Nếu như số lượng của Diệp không nhiều, có “Hoa” ở trên vùng đất đó, Diệp hẳn là có thể cầm cự được thời gian lâu hơn, chẳng qua đây đối với Hoa mà nói thì rất vất vả, chẳng trách Công Hoa hắn thoạt nhìn yếu đuối như thế.”

“… Cái gì?”

Ngân Thiết Tử hoàn toàn không biết điều này, Hoa vậy mà có thể tạm thời thay thế Cây? Bọn họ có một khoảng thời gian hoàn toàn không có Hoa, rất nhiều tri thức đều biến mất theo đó, vậy mà ngay cả điều này cũng không biết.

Hạ Lan tỉ mỉ giải thích: “Ta nghĩ, Cây lúc sắp chết đã dốc cạn tâm lực để sinh hạ Công Hoa, hẳn chính là vì những Diệp tộc còn ở lại trên đại lục Tịch Tông, cho dù số lượng của Diệp có ít, Cây đều sẽ không bỏ rơi các ngươi.”

Ngân Thiết Tử rốt cuộc đã hiểu rõ hành động khiến người khó hiểu của Linh Thụ năm đó, mọi thứ vẫn là vì Diệp tộc! Trong lòng của hắn vừa cảm niệm Linh Thụ đã mất, vừa là vô cùng hối hận năm đó làm lơ Hoa, bọn họ thực sự quá sợ hãi khoảnh khắc không từ bỏ được Hoa, cho nên thà quay đi ngay từ đầu mà không nhìn hắn.

Nếu như sớm biết những chuyện này, vậy tình huống sẽ khác hẳn, ít nhất Ngân Thiết Tử tuyệt đối sẽ không lựa chọn đưa lưng với Hoa của bọn họ… Bây giờ nên gọi hắn là “Công Hoa” mới đúng.

Hạ Lan mang theo nghi hoặc nói: “Vì sao Công Hoa vẫn chưa cứu những Diệp tộc kia đến đại lục Quân Đắc chứ? Cũng đã hơn hai mươi năm rồi, lấy lực lượng của Công Hoa, hẳn là sớm đã có thể qua đây rồi.”

Ngân Thiết Tử cũng hết sức lo lắng điều này, năm đó Hoa ngồi ở dưới Cây thoạt nhìn lơ mơ không biết gì như thế, căn bản không thể tưởng tượng bóng dáng bất lực đó vậy mà thân mang trách nhiệm gánh vác chức trách cứu hơn ba ngàn Diệp tộc.

“Ta cho rằng Công Hoa quá trẻ tuổi, lúc đó vừa lại không có Hoa lớn tuổi khác có thể dạy cho hắn, có lẽ hắn căn bản không biết chức trách của mình là gì, năm đó bọn ta cũng không biết Linh Thụ vì sao sinh hạ hắn, hắn thì làm sao biết mình nên làm chuyện gì.”

Hạ Lan lại lắc lắc đầu, không tán đồng nói: “Mặc dù Công Hoa là Hoa mới sinh, nhưng Hoa sẽ không rời khỏi Diệp tộc, Công Hoa so với Mẫu Hoa bọn ta càng không thể rời khỏi Diệp tộc, bản năng duy nhất của hắn chính là thủ hộ Diệp tộc. Linh Thụ vừa chết, nếu hắn không có phát điên mà chết, vậy chắc là sẽ đi tìm kiếm Diệp tộc, hắn tất phải thủ ở bên cạnh Diệp tộc.”

Bản năng… Ngân Thiết Tử hồi tưởng, mặc dù Công Hoa luôn luôn ngồi ở dưới Cây, nhưng khi bọn họ bắt đầu di cư, hắn xác thực đứng lên cùng hành động theo bọn họ, cho dù chưa biết đi lắm, dọc đường loạng loạng choạng choạng, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng đi ở sau chót đội ngũ, nhưng hắn cũng chưa từng từ bỏ, cho đến khi bị ngăn cản, không thể đi theo lên thuyền mới thôi.

Cho dù Công Hoa không thể lên thuyền, hắn cũng vẫn mãi đứng ở bờ biển nhìn bọn họ, cho đến khi thuyền đi xa, trước khi Ngân Thiết Tử không còn nhìn thấy bóng dáng đó, đối phương vẫn không có rời khỏi.

Công Hoa rốt cuộc đã đứng ở đó bao lâu đây?

Nghĩ đến đối phương có khả năng lẻ loi đứng ở nguyên tại chỗ không biết bao lâu, trong ngực Ngân Thiết Tử liền bức bối, lúc này vừa lại nghe thấy Hạ Lan nói: “Mặc dù có Hoa sẽ có thể cầm cự một thời gian, nhưng cũng đã qua hai mươi năm rồi, Công Hoa thoạt nhìn rất yếu ớt, mặc dù hắn hình như lấy được tóc của ta để liệu thương, nhưng tóc ta từng mất đi cũng không nhiều, cho dù hắn lấy được toàn bộ, sợ rằng cũng không thể cầm cự thêm bao lâu, cứ tiếp tục thế này, hắn và những Diệp kia cuối cùng đều sẽ chết.”

Ngân Thiết Tử không khỏi thốt lên: “Đây làm sao có thể!”

Mặc dù Hạ Lan mang theo ngữ khí thương xót, nhưng không chút do dự nói: “Cây đã dốc hết sức lực cuối cùng, nếu như vẫn là cứu không được những Diệp tộc kia, vậy cũng là chuyện hết cách, các ngươi lúc đó chẳng phải cũng là lựa chọn từ bỏ bọn họ sao?”

Ngân Thiết Tử im lặng. Đúng vậy, hắn lựa chọn từ bỏ hơn ba ngàn Diệp tộc, những Diệp tộc bị bắt đi kia phân tán khắp nơi, chỉ là muốn điều tra ra chỗ ở của bọn họ, đối với Diệp tộc vốn đã khó có thể hành động đơn độc mà nói thì hết sức khó khăn, huống hồ một khi triển khai giải cứu, nhất định sẽ khiến cho Nhân tộc cảnh giới, khiến cho giải cứu về sau càng thêm gian nan.

Ngân Thiết Tử lo lắng nếu bởi thế mà khiến cho Nhân tộc chú ý, làm cho việc di cư cả tộc quần bị ngăn trở thì đó sẽ là tai họa càng lớn!

Những Diệp khác cũng cho rằng cơ hội cứu viện thành công không cao, phần lớn nghiêng về từ bỏ, nhưng bất luận Diệp khác nghĩ làm sao, Ngân Thiết Tử mới có tư cách làm ra lựa chọn, bởi vì hắn là Diệp Chúa.

Hắn đã lựa chọn rời khỏi, bỏ lại hơn ba ngàn Diệp, cũng bỏ lại Công Hoa, dưới tình huống biết rõ bọn họ đều sẽ chết.

Nếu như năm đó hắn có thể hiểu được khổ tâm của Linh Thụ; nếu như không từ bỏ những Diệp tộc kia; nếu như không tránh né tồn tại của Hoa; nếu như…

“Ngân Thiết Tử.”

Ngân Thiết Tử ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hạ Lan mang theo ánh mắt tò mò còn mở miệng hỏi: “Ngân Thiết Tử, biểu tình của ngươi thật kỳ lạ, ta trước kia hình như chưa từng nhìn thấy, dưới tâm tình thế nào sẽ lộ ra biểu tình này đây?”

Hoa dù có đặc biệt chung cuộc vẫn là Hoa! Mặc dù Hạ Lan từng du lịch khắp nơi nhiều năm, nhưng dù sao cũng là một Linh, rất nhiều chỗ vẫn có thể nhìn ra hắn khác với người thường.

Ngân Thiết Tử cười khổ, giơ một số ví dụ: “Ai thương, đau khổ còn có hối hận…”

Hạ Lan lý giải gật đầu nói: “Thì ra là những tâm tình này sao? Lúc gặp mặt Công Hoa, biểu tình của hắn từng trở nên rất giống thần tình vừa rồi của ngươi, thì ra là ai thương, đau khổ và hối hận sao?”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử rất lâu nói không ra nửa câu, đầy lòng là lo lắng và khó hiểu.

Công Hoa, ngươi đang hối hận cái gì vậy?

———————

Aicomicus & Tuyết Lâm

6 responses »

  1. Còn có tập này thôi là hết đúng ko TT.TT
    Công Hoa có khi trở về cùng với diệp ấy nhỉ *mong chờ*

    Reply
  2. Đọc nát nước tưng bừng bên Giraffe bản Anh mới nhận ra Gong Hua đã có bản Việt nhanh hơn những 2 tập :))) *muốn khóc quá*
    Cảm ơn nhà mình đã edit cái này, thích muốn chết luôn :))). Mong sớm có chương mới ^^

    Reply
  3. Muốn nói chỉ 1 câu: truyện hay quá! Hóng tập 4 >”<

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: