RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 1-1

Chương 1: Vẫn còn người chết

“Nghe lên giống như phim kinh dị do ta đóng vai chính. Ta là vật liệu đóng phim kinh dị sao? Không, thật sự là ta đóng vai chính sao?” —- Phạm Thống

 

 

Thành phía Đông đồ sộ yên tĩnh, ở trong bóng đêm, vẫn được ngọn đèn trên đầu tường chiếu rọi, thắp sáng cả cổng thành và cấu trúc tường xung quanh.

Ba chữ Đông Phương Thành trên tấm biển treo cao ở phía trên cổng thành hết sức có khí thế, bức tường đá bên ngoài thành xem ra khá kiên cố, có lẽ là bởi vì thường xuyên tu sửa, bất chấp thời gian tồn tại của nó đã rất lâu rồi, vẫn cho người cảm giác sạch sẽ bền vững, mà không phải giống như di tích tồi tàn.

Thông qua cánh cổng mở rộng nghênh đón bọn họ, có thể liếc thấy đường phố và nhà cửa ngay ngắn có trật tự bên trong thành, kiến trúc của những nhà buôn nhà dân phần lớn thấp bé giản dị, rất có tính nhất trí với bộ dạng bên ngoài của Đông Phương thành.

Có những nhà buôn hơn nửa đêm vẫn chưa đóng cửa, cho nên một số con hẻm nào đó tụ tập những nhà buôn kiểu này, tất cả đều đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt không kém ban ngày, hình thành đối lập với  sự yên tĩnh của khu dân cư.

Trên đoạn đường trở về, Phạm Thống đã được nhồi nhét rất nhiều tri thức của thế giới này.

Theo như cách nói của bọn họ, thế giới này có cái bảo vật gọi là “Trầm Nguyệt”, cụ thể mà nói rốt cuộc là cái gì, bọn họ không nói rõ lắm, Phạm Thống cho rằng đại khái là thứ không khác bao nhiêu với vệ tinh nhân tạo, có điều nhìn từ phục trang đến kiến trúc, thế giới này đều mang dáng vẻ cổ xưa, có lẽ không biết vệ tinh nhân tạo là cái gì, hắn cũng không cách nào xác nhận với bọn họ có phải tương tự hay không.

Bọn họ nói, từ rất lâu trước kia Trầm Nguyệt là do nữ vương Đông Phương thành và hoàng đế Tây Phương thành đương thời cùng nhau phát hiện, Phạm Thống nghe xong một hồi mới nghe ra tên gọi “Lạc Nguyệt” này chính là chỉ Tây Phương Thành, bởi vì nơi mặt trăng lặn xuống chính là bên Tây Phương thành, mà người bên Tây Phương thành phần lớn gọi Đông Phương thành là “Dạ Chỉ”, nguyên nhân thì là ánh nắng ban mai luôn là dâng lên từ bên Đông Phương thành. (Lạc Nguyệt có nghĩa là trăng rơi, Dạ Chỉ là ban đêm chấm dứt)

Trầm Nguyệt có pháp lực cực kỳ cường đại, có thể thu hút linh hồn kẻ chết từ các thế giới đến thế giới này thông qua thông đạo của nó sáng tạo, cũng làm cho những linh hồn đó có lại được thân thể để sống ở thế giới này, mà linh hồn được hút tới cũng có điều kiện nhất định, như là chết bất ngờ, chết mang theo tiếc nuối, hoặc là linh hồn trẻ con chưa lớn lên đã chết, những linh hồn như vậy mới có khả năng được hút tới hơn.

Phạm Thống mang lên hoài nghi khi nghe điều này. Hắn thực sự có chút nghi vấn cái thứ Trầm Nguyệt quỷ quái kia có phải cũng sẽ hút luôn cả linh hồn của người sống, bằng không hắn làm sao lại không hề có chút ấn tượng đối với cái chết của mình, cứ như thế đã bị hút đến thế giới này rồi vậy?

Ngoài ra, vì để tiện cho những người từ thế giới khác thông qua thông đạo mà tới mau chóng thích ứng và học tập mọi thứ ở đây, trở thành cư dân mới sinh của vùng đất này, bọn họ sẽ dùng thuật phong ấn ký ức lên những thành viên mới, niêm phong ký ức vốn có của họ, đây chính là chuyện Lăng Thị vừa mới làm với Phạm Thống, Phạm Thống sau khi tiếp xúc với phong ấn cũng chỉ có hôn mê một lát mà thôi.

Mà ở trong một lát này, Lăng Thị đã tự trở về trước, Lạc Thị thì cùng trở về với bọn họ, nghe nói bọn họ có chuẩn bị pháp trận có thể trở về cổng thành trong chớp mắt, nhưng bởi vì không cần thiết rời khỏi khẩn cấp, nếu sử dụng pháp trận thì rất lãng phí, cho nên liền biến thành đi bộ về nhà, thuận tiệng giảng giải tri thức cơ sở cho hắn.

Sau khi tiến vào Đông Phương thành, trở thành một phần tử của bọn họ, nếu như nỗ lực nâng cao giai cấp thực lực của mình, liền có thể nhận được phần thưởng là khôi phục một phần ký ức cho mỗi lần nâng cao. Phạm Thống cũng không để ý lắm đối với những ký ức nào của mình bị phong ấn, dù sao bị phong ấn rồi tức là nhớ không nổi, mà nhớ không nổi đương nhiên cũng sẽ không biết đó là thứ gì hoặc liên quan với cái gì, như thế thì một chút động lực tìm hiểu cũng không có.

Hắn không biết Lăng Thị rốt cuộc đã phong ấn những ký ức nào của hắn, trọng điểm là hắn bây giờ cũng không cảm thấy chỗ nào không tốt, vậy thì không có vấn đề gì nữa.

“Sau khi về thành bọn ta sẽ thu xếp chỗ ở tạm thời cho ngươi, còn lại thì chờ ngày mai, sẽ có người chuyên môn đến nói rõ với ngươi.”

“Ờ.”

Xuất phát từ hoàng hôn, chiến đấu, đến bây giờ cũng hơn nửa đêm rồi, từ trên mặt bọn họ đều nhìn thấy vẻ mệt mỏi, Phạm Thống cũng cảm thấy rất mệt mỏi, chẳng qua, hắn chỉ là đi về đã mệt rồi.

Mãi cho đến khi nhìn thấy cổng thành của Đông Phương Thành, Lạc Thị không có nói chuyện với hắn nữa. Phạm Thống mặc dù cũng có một số chuyện muốn hỏi, nhưng dưới tình huống chưa rõ, đừng mở miệng ẩu mới là cách làm thông minh.

Chỉ nghe người ta giảng giải thuyết minh thì rất đơn giản, dọc đường chỉ cần “ờ”, “ừ”, “ừ hử” là được rồi, những từ này dù sao cũng không thể thay thế đảo lộn gì được, cùng lắm thỉnh thoảng biến thành “ơ”, nhưng đây cũng sẽ không gây ra phiền phức quá lớn, cùng lắm là khiến cho đối phương bổ sung thêm một câu thuyết minh, hắn liền có thể tiếp tục ờ ờ ờ, hết sức thuận tiện.

Mắt thấy nhà đã ở ngay trước mắt, người của tiểu đội này cũng rất cao hứng, mọi người đều muốn mau chóng trở về nơi của mình nghỉ ngơi, nhưng ở lúc đó, đột nhiên lại xuất hiện tình huống.

Bọn họ nghe thấy phương xa truyền đến tiếng bước chân có hơi cuồng loạn, không, nói là phương xa, nhưng thoáng chốc cũng trở nên không xa nữa, cũng tức là đang tiếp cận với tốc độ hết sức nhanh chóng, mọi người không khỏi phải quay đầu xem là tình huống gì, mà sau khi nhìn thấy ma thú và cái người cưỡi phía trên đang phi nước đại về phía cổng thành, sắc mặt của mọi người ngoại trừ Phạm Thống đều cứng đờ, hết sức ăn ý mà lập tức lùi ra tạo khoảng trống, tránh cho bị vạ lây.

Phạm Thống thừa nhận phản ứng của hắn có hơi chậm, thị lực cũng không phải tốt lắm, nhưng…

“Aghhhh! Vì sao giữa đường lại có người chứ!”

Nhưng… thế giới này thì ra là một thế giới nguy hiểm chỉ cần phản ứng hơi chậm, thị lực hơi kém, liền sẽ gặp tử vong bất cứ lúc nào sao?

Khi Phạm Thống nghe thấy tiếng hét của cái người kia, sau đó ma thú còn không chùn bước mà giẫm bẹp hắn, trong lòng hắn sản sinh cái nghi hoặc trên, mặt khác cũng rất muốn hỏi đây có phải gọi là lái xe không giấy phép.

Về phần cảm giác đau, có khi lâu rồi sẽ quen thôi? Nên nói là quen rồi hay là mệt mỏi rồi đây?

“Phạm Thống! Ngươi làm sao lại chết nữa vậy hả?”

Ở lúc linh hồn hắn vẫn chưa hoàn toàn phân ly, Lạc Thị lấy một loại âm thanh khó nói bằng lời gào lên một câu như thế.

Lần trước chính là bị ngươi giết, ngươi hẳn là không có tư cách nói câu này đi —–!

Mặc dù Phạm Thống rất muốn hét ra, nhưng đây cũng phải chờ hắn sống lại lần nữa mới làm được.

◊◊◊◊

Có người nói, chỉ nghe lý luận, không bằng thao tác thực tế, có kinh nghiệm thì sẽ hiểu, cũng thuận tiện có thể ghi nhớ trong lòng, tự trải nghiệm chính là phương pháp học tập tốt nhất, chuyện xảy ra ở trên người bạn muốn không nhớ cũng khó, bổn công ty sau khi mướn người mới đều cần phải thực tập một tháng trước để làm quen môi trường làm việc, không phát tiền lương… Dù sao những lời này gần như có nghĩa là: Bạn có hiểu hay không thì không ai biết, có khi bản thân bạn cũng không hiểu, cho nên để bạn thể nghiệm một chút là hiểu thôi —–

Mà Phạm Thống thì đang thực hành trọn vẹn cái quy tắc này —- dùng cái chết để hiểu rõ cái gọi là hệ thống duy sinh vĩ đại của Đông Phương thành: Ao nước.

Sau khi cư dân mới sinh chết, trên người nếu như có ấn ký của Đông Phương Thành, linh hồn sẽ được đưa về đáy của ao nước Đông Phương thành, lực lượng của Trầm Nguyệt sẽ làm lại thân thể mới cho linh hồn, đảm bảo giống y chang bộ dạng trước khi chết, bao gồm kỹ thuật và tri thức vốn đã học được, không thiếu cái nào.

Nhưng hệ thống duy sinh ao nước không có chu đáo như thông đạo đến cái thế giới này, cho nên hắn vẫn là thiếu mất quần áo, đây khiến hắn có chút muốn phàn nàn “không thiếu cái nào” là quảng cáo nói xạo.

Mà cái ao nước này cũng sâu quá mức, và rộng chẳng khác gì cái hồ, cho nên hắn suýt nữa bởi vì không giỏi bơi mà biết thành xác chết trôi nổi tươi mát, may mà Lạc Thị rất có lương tâm, lại mang một tốp người đến chèo thuyền vớt hắn, bằng không hắn có khả năng phải không ngừng trải qua quá trình sống lại chết đuối sống lại chết đuối, cho đến khi được người phát hiện mới thôi.

Đây giống như kế hoạch cưỡng bách người phải trở thành tay bơi lội giỏi, khiến cho Phạm Thống cảm thấy thực sự rất không nhân tính hóa. Lỡ như xảy ra tình huống đó, vậy trên mặt ao sẽ có rất nhiều thi thể của hắn đấy! Hơn nữa mức độ trương sình còn không giống nhau, đây chẳng phải buồn nôn lắm sao? Chẳng lẽ chưa từng có người chết như vậy à? Người sống lại tiếp theo ở đây chẳng lẽ sẽ không bị dọa sao?

Phạm Thống luôn cảm thấy đối thoại như thế này là có khả năng xảy ra: “Ha ha, lần đầu gặp mặt, xin chào”, “Không, ta đã thấy thi thể của ngươi! Ngươi làm gì vậy, trên ao trôi nổi cả đống, ta đếm kỹ ngươi tổng cộng đã chết ba mươi tám lần! Đây là ô nhiễm công cộng đấy nhá! Sau khi ngươi lên  bờ không thanh lý một chút sao”, “Ơ… nhưng… tự mình thanh lý thi thể của mình, cảm giác đó kỳ lắm…”, “Vậy những người trên đường bơi vào bờ cứ đụng phải thi thể của ngươi như bọn ta thì nên làm sao chứ! Hôm đó người chết đi sống lại tổng cộng một trăm lẻ tám người, người nào người nấy đều nhẵn cái mặt ngươi rồi”, “Thật ngại quá, nhưng thi thể cũng trương sình bay hết mặt mũi rồi, các ngươi lại vẫn có thể nhận ra là thi thể của ta à…”

Có khi sẽ bởi vì để lại cả đống thi thể trong ao nước mà trở thành người nổi tiếng. Nghĩ thôi đã cảm thấy khủng khiếp rồi.

Mặc dù có người đến vớt hắn, theo lý thuyết hắn nên mang cảm kích, nhưng bị người dùng cách thả lưới bắt lên thuyền như bắt cá, cảm giác đó vẫn là rất khó vui vẻ…

Hơn nữa sau khi lên thuyền nhận được một bộ quần áo, Lạc Thị nghiêm mặt nói chuyện với hắn, tâm tình của hắn liền càng thêm nặng nề.

“Ta nghĩ ngươi cũng biết rồi, cư dân mới sinh chỉ cần chết sẽ sống lại ở đây, có thể nói là bất diệt, nhưng ngươi cũng đừng bởi vì như thế mà cảm thấy tùy tiện đi chết là không sao, ta bây giờ nói trước cho ngươi một số chuyện.”

Lúc nghe đến đây, Phạm Thống rất muốn phản bác, làm sao có thể tùy tiện đi chết là không sao! Hắn rất sợ đau!

“Thân xác của các ngươi sử dụng, bình thường nếu không hư tổn có thể dùng mười năm. Trong vòng mười năm chết đi đều là lãng phí tài nguyên, phải tự mình chi trả phí thay đổi thân thể, đừng cho rằng len lén chết là sẽ không có ai biết, ao nước đều sẽ lưu lại ghi chép. Nhưng thông cảm cho người mới tới có thể vẫn chưa thích ứng hoàn cảnh bên này, ba lần chết đầu tiên trong năm đầu không cần trả tiền, về sau sẽ không phải miễn phí nữa, ngươi đã dùng hết hai lần cơ hội, tự mà lo chú ý đi.”

“Cái gì! Vì sao! Ta rõ ràng vẫn chưa bước vào Tây Phương Thành, thế này cũng tính?”

“Đây là Đông Phương Thành! Đầu ngươi vẫn chưa sống lại hoàn tất sao?”

Đối mặt với lời cộc cằn của Lạc Thị, Phạm Thống lần nữa có nỗi khổ khó nói. Hắn đương nhiên biết đây là Đông Phương thành, chính vì hắn biết đây là Đông Phương Thành, nói ra mới sẽ biến thành Tây Phương Thành mà.

“Phí thay đổi thân thể cũng không rẻ, cư dân mới sinh rất dễ dàng bởi vì như thế mà gánh nợ, nếu như không trả tiền được, cũng không đến nỗi để ngươi không thể sống lại, chỉ là vì để tránh cho có người có số nợ quá khổng lồ, căn bản trả không nổi, vừa không làm việc kiếm tiền, cũng không bảo vệ mình cho tốt, vô tư mà chết ẩu, cho nên hễ là người mang nợ chết đi được đưa về đáy ao tạo hình lại đều sẽ sản sinh đau đớn mãnh liệt, đau đớn sẽ gia tăng tùy vào số nợ, coi như là trừng phạt.”

Mỗi một câu Lạc Thị nói, sắc mặt của Phạm Thống liền khó coi một phần, khi hắn nói xong, sắc mặt của Phạm Thống có thể dùng thê thảm để hình dung rồi.

Liên tục chết đã thảm rồi, còn sẽ bị gánh một món nợ lớn? Liên tục chết tạo ra món nợ lớn đã đủ thảm rồi, còn khiến cho lúc sống lại có khả năng còn đau hơn lúc chết?

Đây quả nhiên không phải thiên đường mà là địa ngục. Nhưng hắn đã làm gì để bị bắt xuống địa ngục chứ? Nghề thầy bói tạo ra quá nhiều nghiệp chướng sao?

Chèo thuyền trên ao nước thế này, rất giống cảm giác vượt qua Suối Vàng, nếu như thế, nhóm Lạc Thị chính là lính quỷ rồi… Phạm Thống lắc đi ý nghĩ lung tung, quyết định làm trống đầu óc trước khi cập bờ.

◊◊◊◊

Ao nước duy sinh của Đông Phương thành, cũng không phải nằm ở trong không gian đóng kín. Mặc dù tứ phía đều là tường đất thiên nhiên bao phủ, để lại lối ra thông vào trong thành ở phía Tây, nhưng phía trên lại rộng mở, có thể nhìn thấy bầu trời trong sáng bao la, mây trắng, cùng với ánh trăng trắng bạc.

Thời gian này đã không còn nhìn thấy mặt trăng nữa, bởi vì mặt trăng gần như sắp chìm xuống đường chân trời ở Tây Phương Thành, bởi thế có thể biết bọn họ đã mất bao lâu, gần như có thể nói là suốt đêm tới sáng.

Hít thở không khí khác biệt, cảm nhận bầu khí quyển không giống thế giới ban đầu, ở trên mặt ao này nhìn bầu trời, hứng làn gió hơi lạnh lẽo, Phạm Thống giờ đây mới cảm thấy thân thể giống như thả lỏng và tâm tình cũng dịu lại.

… Nếu như tối nay hắn không chết hai lần, có lẽ mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.

“Ta lần đầu tiên nhìn thấy có người chết nhanh như thế, sợ rằng đã phá kỷ lục rồi.” Người A trên thuyền nói như thế.

“Đúng vậy, cái tên lần trước đúng lúc đang vào thành bị tấm biển rớt xuống nện chết, vốn tưởng đã là kỷ lục nhanh nhất rồi, không ngờ còn có tên chưa vào thành đã chết!” Người B tiếp lời.

Các ngươi mừng rỡ trên đau khổ của người khác là không nên có biết không? Cho dù thân là người giữ kỷ lục, ta cũng không vui nổi chút nào đâu!… khóe mắt của Phạm Thống co giật.

“Lo mà chèo thuyền đi, trò chuyện cái gì!” Lạc Thị lạnh mặt khiến cho đề tài này chết yểu trong chớp mắt, người A và B lập tức im bặt, chăm chỉ làm công việc họ nên làm.

Bờ ao còn có mấy chiếc thuyền trống có kích thước tương tự nhau, đầy đủ mái chèo lưới cá, xem ra hẳn là để cho mọi người có thể cứu viện người thân bạn tốt sống lại bất cứ lúc nào, Phạm Thống xem xong thực sự không biết nên làm cảm tưởng ra sao.

Sau khi đi qua một con đường hầm nhỏ có hơi quanh co, Phạm Thống cuối cùng đã chính thức đi vào trong Đông Phương Thành, chân chính tới sát cảnh vật của Đông Phương Thành. Đi ở trên con đường lát gạch trắng, Phạm Thống vừa cảm thấy thiết thực, vừa nhìn ngó xung quanh, cảm thấy mọi thứ đều rất mới lạ.

Ánh bình minh đã hé lộ ở phía Đông, lúc này trên đường hiển nhiên sẽ không có mấy người đi đường, mà khi hắn nhìn ra xa về hướng Bắc, liền bị một tòa kiến trúc hùng vĩ khí phái thu hút chú ý.

Bản thể của kiến trúc vật là một loại màu lam lạnh giá như mộng ảo, cảm giác trong suốt đó có lẽ là ảo giác do tia sáng gây ra, địa hình nhô lên cao hình như cũng tỏ rõ địa vị tách biệt của nó, cảm giác trang nghiêm đó chỉ là nhìn thôi cũng sẽ khiến người sinh lòng sùng kính.

“Đó là…” Phạm Thống chỉ vào tòa kiến trúc dò hỏi người bên cạnh, người đó ngáp một cái, mang giọng mệt mỏi trả lời hắn.

“Đó là Thần Vương Điện, chỗ ở của nữ vương bệ hạ và năm vị Thị đại nhân.”

Đơn giản mà nói, hẳn chính là chỗ ở của giai cấp thống trị tối cao của Đông Phương thành đúng không? Phạm Thống hiểu rồi.

Nhưng, năm vị Thị đại nhân…?

Phạm Thống dùng ánh mắt nghi ngờ liếc Lạc Thị bên cạnh, để ý thấy ánh mắt của hắn, Lạc Thị thoáng không hài lòng mà nhíu mày.

“Đó là nhà của ta, ngươi có ý kiến gì không?”

“Có.” …

Ta thật sự không phải cố tình gây sự…

“Ngươi có ý kiến gì?”

Gương mặt thanh tú của Lạc Thị giống như phủ lên một lớp bóng mờ, trí nhớ của Phạm Thống không có tệ đến mức quên hết chuyện xảy ra trong ngày, hắn xác thực còn nhớ lần đầu tiên mình chết là làm sao, cũng còn nhớ mùi vị khi ngự hỏa phù đốt hắn thành trắng đen…

Làm sao đây? Phạm Thống có chút sợ hãi, cho dù hắn muốn nói một số lời kiểu như “ta chỉ là không biết người nghênh đón ta lại có thể là đại nhân vật chỉ kém nữ vương”, nói ra có tỷ lệ rất cao sẽ biến thành lời khinh thường nữ vương hoặc đối phương, muốn tìm chết cũng không phải tìm như thế đi.

Hắn nỗ lực muốn tìm ra lời nói cho dù đảo lộn nghe lên cũng sẽ không quá kỳ quái để trả lời. Kỳ thực vừa rồi lắc đầu là được rồi mà! Mắc cái gì lại muốn dùng ngôn ngữ để trả lời chứ?

“Lạc Thị đại nhân, chúng ta đến rồi.”

Người B kịp thời xen vào một câu hòa hoãn bầu không khí, Lạc Thị lúc này mới chuyển ánh mắt đi, Phạm Thống có loại cảm giác được cứu một mạng, nhìn theo về phía nhà tạm thời của hắn ở Đông Phương Thành.

Là một căn hộ trong dãy nhà, nó thoạt nhìn sơ sài nhưng rất bình thường, hình như không có gì để không hài lòng, nằm trong phạm vi có thể chấp nhận.

“Trước khi nhân viên phụ trách nói cho ngươi tri thức tương quan đến, đừng tự mình ra ngoài rời khỏi đây.”

Lạc Thị lạnh mặt căn dặn, thuận tiện nhắc nhở một câu.

“Đây chỉ là nhà tạm thời cho ngươi mượn, mặc dù là nhà không có người ở, vẫn là thuộc về tài sản của Đông Phương thành, nếu như phá hoại bất cứ chỗ nào, cũng phải bồi thường như nhau.”

Bồi thường bồi thường bồi thường. Phạm Thống cảm thấy Đông Phương Thành thật sự rất keo kiệt, cái xác để sống lại cần tiền, chỗ ở cung cấp cũng muốn tuyên bố quyền sở hữu, hay là bởi vì hắn chưa lấy được chứng minh nhân dân, cho nên đãi ngộ mới tệ như thế?

“Nghe rõ chưa?”

Lần này Phạm Thống có nhớ phải dùng gật đầu.

◊◊◊◊

Phạm Thống là ngủ ở lúc trời sáng, nhưng hướng dẫn viên du lịch cần đến để chỉ đạo tri thức sinh hoạt cho hắn thì không như thế, đây cũng khiến cho hắn mới ngủ không được bao lâu, đang muốn tiến vào giai đoạn ngủ ngon, liền bị hướng dẫn viên du lịch đến viếng thăm đánh thức, giấc ngủ bị thiếu thốn nghiêm trọng.

Cuộc sống nghèo hèn chính là như thế, ngay cả quyền được ngủ yên cũng không có… Với đầu óc mơ màng, Phạm Thống nhìn người đàn ông mang theo nụ cười chuyên nghiệp.

“Xin chào, ta tên là Mễ Trọng, phụ trách dạy ngươi một số tri thức cần thiết ở Huyễn Thế và Đông Phương Thành, ngươi cứ gọi trực tiếp tên của ta là được rồi.”

Mễ Trùng? Phạm Thống dịch theo nghĩa đen. (mễ trùng là con sâu gạo)

“Thật là cái tên hay.”

Không, điều ta muốn nói là cái tên thật kỳ quái. Làm sao lại có người đặt cái tên này? Trên thế giới đúng là chuyện lạ gì cũng có.

Trong lúc nghĩ như thế, Phạm Thống hình như hoàn toàn không tự xét lại tên của mình cũng rất kỳ quái, hơn nữa còn rất xứng với cái tên này.

“Cám ơn lời khen của ngươi. Vậy thì trước khi đưa ngươi đi làm quen một số địa điểm quan trọng, chúng ta hãy nói chuyện có thể nói trước nhé.”

Mễ Trọng vừa nói, vừa móc ra một vật thể màu trắng từ trong túi. Phạm Thống đã nhìn thấy thứ này, thông thường là trang sức treo trên quần áo, hình như gọi là tua rua hay gì đó.

“Cái tua rua màu trắng này là của ngươi, sau đây ta sẽ giải thích với ngươi ý nghĩa của thứ này.”

Mễ Trọng hắng giọng, giải thích hết sức lưu loát chuyên nghiệp.

“Màu sắc của tua rua là thứ dùng để phân biệt thực lực giai cấp cao thấp của Đông Phương thành chúng ta, màu sắc đại biểu từ mạnh đến yếu lần lượt là đen, tím, đỏ, lam, lục, những người mới đến sẽ nhận được màu trắng, cũng có nghĩa là vẫn chưa trải qua bất cứ kiểm tra giám định nào, lương bổng của Đông Phương Thành là phát theo màu sắc của tua rua, giai cấp càng cao lương tháng sẽ càng cao, rồi trong cùng một màu sắc, lương tháng của màu đậm cũng cao hơn màu nhạt, ví dụ như màu lam đậm thì cao cấp hơn màu lam nhạt, ngoài ra màu trắng thì không có bất cứ lương bổng nào, mọi người đều bắt đầu từ  số không, xin hãy nâng cao giai cấp của ngươi cho tốt.”

Đông Phương Thành có vẻ rất xem trọng vấn đề tiền bạc, Phạm Thống đen mặt nhận lấy tua rua màu trắng tượng trưng cho sự vô dụng của hắn.

Tua rua Mễ Trọng đeo bên hông là màu lục nhạt, mà căn cứ theo ấn tượng trong đầu, tua rua của Lạc Thị hình như là màu đỏ tươi, những người hắn mang theo thì có đỏ có lam, về phần tua rua của Lăng Thị, người chỉ xuất hiện trong thoáng chốc, có màu gì thì hắn không có chú ý.

“Đừng xem nữa, tiền mà tua rua màu lục nhạt của ta có thể nhận được mỗi tháng rất ít, may mà luôn có người mới vào, khiến ta còn có thể đảm nhiệm công việc hướng dẫn viên, bằng không nếu chết bất ngờ vẫn thật là không có tiền để trả nợ đây…”

Thấy dáng vẻ gãi đầu cảm thán của hắn, Phạm Thống cũng không biết nói cái gì an ủi hắn. Dù sao tình huống hiện nay của hắn hình như còn thảm hơn, vừa rồi đã dùng hết hai lần cơ hội hồi sinh miễn phí, đây thực sự khiến hắn không có dư lực đồng tình người khác.

“Sau đó thì sao, nếu đã đến Đông Phương thành, vậy cũng nên biết những ai là người quyền cao chức trọng, tránh cho bất cẩn đắc tội…”

Ta tối qua hình như đã bất cẩn đắc tội một người rồi. Phạm Thống có chút bi thảm ảm đạm mà nghĩ.

“Người tôn quý vĩ đại nhất Đông Phương thành chúng ta cũng là người thống trị chúng ta là Tịch Anh nữ vương, tuổi của nữ vương không quan trọng, dù sao bề ngoài của ngài trông cũng trẻ đẹp. Nhưng ngươi có lẽ chỉ có cơ hội nhìn thấy ngài từ xa, nữ vương bệ hạ thông thường chỉ lộ diện ở một số trường hợp công khai, nhưng nửa tháng sau chính là lễ Trầm Nguyệt kỷ niệm ngày khởi động Trầm Nguyệt, nữ vương bệ hạ và mấy vị đại nhân sẽ cùng ngồi xe đến tế đàn Trầm Nguyệt đi tiến hành tế lễ, đến lúc đó ngươi có thể đi theo chiêm ngưỡng phong thái của những đại nhân vật này.”

Phạm Thống gật đầu, Mễ Trọng liền nói tiếp.

“Địa vị chỉ kém nữ vương bệ hạ, là năm vị “Thị” đại nhân, trong đó ngươi hẳn là đã thấy Lăng Thị đại nhân rồi, ngài điều khiển phụ trách việc phong ấn và giải phong ký ức của cư dân mới sinh, người mới đến đây đều sẽ do đại nhân đích thân tiến hành nghi thức phong ấn ký ức, cũng từ đó bị sự mỹ lệ của Lăng Thị đại nhân bắt giữ, phần thuởng khi nâng cao giai cấp cũng là do Lăng Thị đại nhân chấp hành giải phong ký ức, haiz, vì sao ta không thể mau chóng thăng cấp đây, muốn gặp mặt Lăng Thị đại nhân lần nữa quá đi à…”

Phần cuối căn bản đều là tiếng lòng và oán niệm của cá nhân của ngươi đi? Trình độ chuyên nghiệp như thế có ổn với một hướng dẫn viên du lịch như ngươi không?

Phạm Thống không phủ nhận Lăng Thị rất đẹp, nhưng sau khi có kinh nghiệm bị Lăng Thị hạ lệnh chịu chết, cảm giác đó lại là một chuyện khác rồi.

“Lăng Thị đại nhân kiêm nhiệm người hầu cận của nữ vương bệ hạ, nghe nói mọi chuyện lớn nhỏ thay đồ chải đầu tắm rửa vân vân của nữ vương bệ hạ đều là do Lăng Thị đại nhân phục vụ, nữ vương bệ hạ thật là khiến người ngưỡng mộ à —-”

Làm sao vẫn chưa hết hả? Còn nữa, bình thường mà nói nên ngưỡng mộ người có thể hầu hạ sát bên nữ vương mới đúng chứ? Làm sao trái ngược rồi? Nếu bao gồm cả thay đồ chải đầu tắm rửa, vậy có hầu ngủ hay không?

“Về phần Âm Thị đại nhân, nói làm sao nhỉ… nên nói là rất thẳng thắn không ra vẻ đi, là một người rất lạ lùng. Có khả năng là bởi vì quá lạ lùng, rõ ràng trông tài giỏi tuấn tú đẹp trai như thế mà đến bây giờ vẫn không có đối tượng qua lại, cũng tính là một chuyện rất khó tin.”

“Lạ lùng?”

“À ừ, nghe nói Âm Thị đại nhân ra ngoài làm việt hết một tháng, đêm hôm qua cuối cùng cũng đã về thành, cưỡi một con ma thú mà ngài ta nhất thời hứng lên bắt tới để cưỡi chơi, chẳng qua không thể khống chế, sau khi xông vào cổng thành ảnh hưởng đến mấy nhà buôn, cuối cùng còn kinh động đến nữ vương bệ hạ, và bị khiển trách một trận…”

Phạm Thống cuối cùng đã biết hung thủ lái xe không giấy phép tông chết hắn tối hôm qua là ai rồi, hơn nữa xem ra đời này vô vọng đòi lại công đạo.

“Người hôm qua đi đón ngươi về là Lạc Thị đại nhân, trong năm vị đại nhân, tuổi của Lạc Thị đại nhân nhỏ nhất, năm nay mới mười bốn tuổi, tính cách hơi khó gần… Đúng rồi, Lạc Thị đại nhân là con trai của nữ vương bệ hạ, vốn đã không dễ gần rồi, cộng thêm thân phận này, càng làm cho có cảm giác xa cách.”

Phạm Thống cả kinh thất sắc.

Chết tiệt! Chọc ai không chọc lại đi đắc tội với một vương tử!

“Sắc mặt ngươi thật kém, làm sao vậy?”

Phạm Thống bơ phờ mà lắc lắc đầu. Đúng là một phút lỡ lời ngàn đời ôm hận, quay đầu nhìn lại đã chết trăm lần.

“Vi Thị đại nhân tương đối ít ra ngoài hoạt động, năm nay ba mươi mấy tuổi rồi đi, tình báo về Vi Thị đại nhân không nhiều lắm, nhưng nữ vương bệ hạ rất nghe lời của ngài ấy, rất nhiều mệnh lệnh đều là bởi vì Vi Thị đại nhân đề xuất ra mới thi hành, đúng rồi, Vi Thị đại nhân rất thiên vị cư dân nguyên sinh, luôn là đề xuất một số ý kiến áp bức bất công đối với cư dân mới sinh, cho nên cư dân mới sinh thường rất ghét hắn.”

Người này Phạm Thống cũng ghi nhớ lại, tiếp đến liền nhìn Mễ Trọng, chờ hắn tiếp tục giới thiệu.

“Cuối cùng là Huy Thị đại nhân… ờm, người này trước hết tốt hơn đừng nhắc đến, ta nói cho ngươi chuyện bên Lạc Nguyệt vậy.”

“Ớ?”

Rõ ràng có năm vị Thị, lại chỉ giới thiệu bốn người, còn chuyển chủ đề rất rõ ràng, Phạm Thống không khỏi bối rối, đây thực sự khiến người rất để ý.

“Chẳng lẽ vị Huy Thị đại nhân này còn đáng ghét hơn Vi Thị đại nhân sao?”

Nói xong, Phạm Thống cũng có chút muốn khóc. Vì sao tỷ lệ chính xác một phần mười luôn là ở trên câu không quan trọng vậy?

“Mới không phải! Huy Thị đại nhân là người rất tốt, mọi người đều rất thích ngài ấy! Chỉ là… haiz…”

Sau khi Mễ Trọng phủ định một cách rất kích động rồi trở nên buồn rầu.

“Quên đi, nói với ngươi cũng không sao, Huy Thị đại nhân đã mất tích hai năm rồi, đến bây giờ cũng không có bất cứ tin tức nào, lúc ngài ấy mất tích là mười bảy tuổi, lúc đó đã lấy được chứng minh thực lực là tua rua màu đen nhạt, có thể nói là nhân tài có tư chất đặc biệt, cho nên lúc đó mới được nữ vương bệ hạ nhận làm con nuôi, nhưng bây giờ, có người nói ngài ấy đã chết, cũng có người nói ngài ấy phản bội, thực sự rất khiến người buồn rầu… Những lời này ngàn vạn lần đừng để cho nữ vương bệ hạ và Lạc Thị đại nhân nghe thấy đấy nhé, đó là điều cấm kỵ.”

Phạm Thống dù sao vẫn chưa từng sinh hoạt ở đây, cũng không nhận biết Huy Thị, nghe mấy lời này xong cũng không có cảm giác gì, hắn chỉ có một điểm nghi hoặc.

“Cư dân nguyên sinh sống rồi không phải đều sẽ chết từ ao nước sao?”

Công năng đảo lộn lời nói của hắn lại khôi phục bình thường rồi, quả nhiên phúc bất trùng lai. Hơn nữa nguyền rủa này còn là kiểu cảm ứng thông minh tự động học tập, nhanh như thế đã học được từ trái ngược của cư dân mới sinh là cư dân nguyên sinh rồi…

“Ngươi đang nói cái gì vậy? Ý ngươi là nói việc cư dân mới sinh chết rồi có thể liên tục sống lại sao? Nữ Vương bệ hạ với năm vị Thị đại nhân đều là cư dân nguyên sinh, chết là chết, sẽ không sống lại. Cư dân mới sinh sở dĩ có thể liên tục sống lại, là bởi vì lúc chúng ta đến đây đã là hình thái linh hồn rồi, vốn đã chết, chỉ là mượn Trầm Nguyệt thân xác để hoạt động mà thôi, nhưng ân huệ của Trầm Nguyệt cũng không có giáng xuống người cư dân nguyên sinh, nói lên cũng rất trào phúng đi, rõ ràng chính là đồ vật của thế giới này.”

Phạm Thống cảm thấy điều trào phúng hơn là hắn đến bây giờ vẫn không biết mình là làm sao chết sang thế giới này, chỉ cần nghĩ đến đây, hắn liền cảm thấy rất buồn bực.

“Đương nhiên những tình huống này không phải tuyệt đối, vương huyết được kế thừa của nữ vương chúng ta và thiếu đế bên Lạc Nguyệt có sức mạnh chỉ cần một giọt máu đã có thể khiến một cư dân nguyên sinh chết trong vòng sáu giờ sống lại, một tháng có thể dùng một lần, chỉ là sau khi dùng năng lực này, sẽ có trọn một ngày nằm trong trạng thái yếu ớt, nữ vương của chúng ta hình như chính là bởi vì nguyên nhân này mà không thích dùng năng lực đó đi. Mỗi một cư dân nguyên sinh cả đời chỉ có thể được phục sinh một lần, cho nên Vi Thị đại nhân liền cho rằng mạng của cư dân nguyên sinh quý giá hơn, không để tâm đến mạng của cư dân mới sinh.”

Vương huyết có công năng thần kỳ như thế, không biết có phải chính là nguyên nhân bọn họ có thể lên làm vua hay không? Nếu một tháng chỉ có thể dùng một lần, hình như thật sự phải chọn đối tượng cẩn thận, ngộ nhỡ phục sinh người không quan trọng, kết quả người quan trọng khác chết trong tháng đó, vậy đúng là tình huống rất gay go đây.

Nghĩ đến đây, bởi vì Mễ Trọng lại tiếp tục giải thích, Phạm Thống liền ngừng suy nghĩ chuyên tâm lắng nghe hắn nói chuyện.

“Cư dân mới sinh cũng không phải tuyệt đối không chết đâu đấy, vũ khí của Huyễn Thế chia làm vũ khí bình thường và vũ khí ăn hồn, cư dân mới sinh chỉ cần bị vũ khí ăn hồn giết chết, liền sẽ bị hồn bay phách tán, không thể tiến hành phục sinh. Vi Thị đại nhân cho rằng cư dân mới sinh có ưu thế có thể sống lại, vì để bảo vệ cư dân nguyên sinh không bị cư dân mới sinh làm hại, đã phát cho mỗi cư dân nguyên sinh một thanh vũ khí ăn hồn, còn đặt quy định, chỉ cần cư dân mới sinh sát thương cư dân nguyên sinh, nếu không có lý do đầy đủ, hết thảy lấy vũ khí ăn hồn xử tử —- cho nên, ngươi cũng phải coi chừng đừng chọc phải cư dân nguyên sinh, Đông Phương Thành là nơi rất bảo vệ cư dân nguyên sinh.”

Đáng tiếc hắn đã chọc phải rồi, còn chọc phải cái đuôi to. Phạm Thống chỉ hi vọng Lạc Thị dừng quá hẹp hòi, đừng so đo với hắn loại chuyện nhỏ đó.

“Vũ khí ở đây đều biết nói chuyện, lúc ngươi chạm vào đừng quá giật mình, và vũ khí cũng cần nhận chủ mới có thể sử dụng, trừ phi ngươi cầm khí cụ như dao phay gì đó, có điều hiệu quả của vũ khí không cần nhận chủ cũng không tốt lắm. Lát nữa ta ở trên đường sẽ dạy ngươi làm sao phân biệt cư dân nguyên sinh… Đúng rồi, ta vừa rồi nói muốn giải thích chuyện Lạc Nguyệt mà, suýt nữa quên mất.”

Lúc này Mễ Trọng bỏ cái túi vác trên người xuống, nói là quần áo và đồ dùng hàng ngày của Đông Phương Thành cấp cho hắn, Phạm Thống vừa lại nói cảm ơn thành đừng khách khí, sau khi câm nín một hồi, Mễ Trọng mới tiếp tục nói.

“Lạc Nguyệt —- cũng chính là tên gọi khác của Tây Phương Thành, mọi người gần như đều là gọi như thế, ngươi chắc là biết chứ? Thiếu đế của Lạc Nguyệt là Englar, không rõ tuổi tác cụ thể, có người nói là mười tám tuổi, cũng có người nói vẫn chưa tròn mười tám tuổi, tóm lại là trước hai mươi tuổi thành niên, theo quy định của Lạc Nguyệt là không thể xuất hiện công khai, nghe nói người có mặt ở trường hợp quan trọng thường thường cũng là thế thân, bản thân hắn luôn luôn che mặt theo quy định, trước khi hắn thành niên sợ rằng sẽ không có người từng thấy bộ dạng của hắn, tình thế bên đó hình như rất phức tạp… Ngươi phải nhớ, người bên Lạc Nguyệt là kẻ địch của chúng ta, tương lai ra ngoài nếu có cơ hội đụng phải, lúc ra tay đừng khách khí là được.”

Nói một hơi nhiều như thế, Mễ Trọng uống ngụm nước thở hổn hển, tạm nghỉ một lát.

“Giai cấp thực lực của bọn họ là dùng đường thêu trên dây lưng để phân biệt, sau năm sợi chỉ đồng đổi thành chỉ bạc, sau năm đường chỉ bạc đổi thành chỉ vàng, chỉ vàng cao nhất đến ba sợi, giống như tua rua đen thuần của chúng ta, người sở hữu cực kỳ hiếm. Được rồi, cứ thế đi, chúng ta xuất phát thôi, miệng cũng mệt rồi.”

Xuất phát bây giờ thì Phạm Thống không có ý kiến gì, ngoại trừ hắn rất muốn ngủ. Chẳng qua Mễ Trọng liếc tua rua màu trắng hắn mới treo lên, rồi như nghĩ tới cái gì mà bổ sung một đoạn.

“Còn có một chuyện phải nói cho ngươi, người giai cấp thấp có thể thông qua đề xuất quyết đấu với người giai cấp cao và giành thắng lợi để nâng cao đẳng cấp, thua rồi thì không sao. Nhưng giai cấp cao thua rồi sẽ bị giảm cấp, một lần là một cấp nhỏ, ví dụ như lục đậm giảm một lần là màu lục cỏ. Ngươi bây giờ là màu trắng, vẫn không cần lo lắng, quyết đấu là chuyện không thể từ chối, cho nên bình thường phải xây dựng mối quan hệ tốt, tránh cho cứ bị gây phiền toái… Ngươi ngàn vạn lần đừng tìm ta quyết đấu đấy nhé!”

Có cạnh tranh vừa kịch liệt vừa tàn khốc như thế hay không hả, đồ khốn.

◊◊◊◊

Sau khi rời khỏi chỗ ở, Mễ Trọng nói đầu tiên muốn dẫn hắn đến trường học để báo cáo, hắn mới biết thì ra còn phải học một khóa tu hành. Mà dọc đường chỉ cần là nơi tương đối quan trọng, Mễ Trọng liền sẽ chỉ cho hắn xem, đồng thời tiến hành thuyết minh.

“Ngươi xem, bên phía Tây chính là ao nước duy sinh, nếu bất cẩn chết, chính là từ chỗ đó sống lại rồi đi ra.”

Ta biết, hôm qua mới từ đó đi ra. Phạm Thống âm thầm cảm thấy bi ai.

“Có nhìn thấy tòa kiến trúc nổi bật bên đó không? Đó là Thần Vương Điện, cũng chính là nơi ở của Tịch Anh nữ vương và năm vị Thị đại nhân.”

Ta biết, hôm qua chính bởi vì tòa kiến trúc này mà bị người oán hận.

“Cổng thành chính ở tận cùng phía Nam, rất là hùng vĩ tráng lệ đấy!”

Ta cũng biết, hôm qua đã chết một lần ở ngay đó.

Phạm Thống vừa trả lời ở trong lòng, vừa cảm thấy những trải nghiệm khi đến thế giới này đến tận bây giờ toàn là tồi tệ, hoàn toàn tìm không ra chuyện tốt.

Ban ngày người đi trên đường đã nhiều hơn, những hoạt động sôi nổi và vô số con người đã tạo ra bầu không khí mà thành thị lớn nên có, Phạm Thống cũng nhờ dịp này quan sát tua rua của mỗi một người, phát hiện phần nhiều là màu lam màu lục, màu đỏ ít thấy hơn một chút, nhưng vẫn tìm được, màu tím và màu đen thì hoàn toàn không nhìn thấy.

“Đến xem bên này, những người kia chính là cư dân nguyên sinh.”

Mễ Trọng đột nhiên kéo hắn một cái, chỉ vào một nhóm người bên đường muốn hắn xem. Phạm Thống nhìn chằm chằm vào những người đó cả một hồi, kết luận là nhìn không ra đầu mối.

“Nhìn không ra sao? Trên người cư dân nguyên sinh không có ký hiệu.”

“Oh!”

Phạm Thống lúc này mới khai thông đầu óc.

Đông Phương Thành sẽ lấy pháp thuật tạo dấu ấn trên người cư dân mới sinh khi họ đến, sau khi trên người có dấu ấn này, lúc chết sẽ được đưa đến ao nước của Đông Phương thành, Tây Phương Thành cũng có cách làm như vậy. Mà cư dân nguyên sinh chết rồi sẽ không sống lại ở ao nước, đương nhiên không cần thiết đánh dấu.

Cái gọi là dấu ấn, là được cấy ở trong cơ thể, trên người có dấu ấn giống nhau sẽ đọc được bước sóng giống nhau, trên người cư dân nguyên sinh không có bước sóng, cư dân mới sinh của Tây Phương Thành có bước sóng khác, phân biệt kỳ thực rất dễ.

“Trường học ở ngay trước mặt rồi, chúng ta đi qua thôi.”

Kỳ thực Phạm Thống đã có loại xúc động muốn vừa đi vừa ngủ rồi, chẳng qua nghe thấy câu này, hắn đành miễn cưỡng phấn chấn tinh thần cất bước về phía trước.

“Đúng rồi, tiếc nuối hoặc chấp niệm trước khi chết của ngươi là cái gì? Có thể tò mò một chút không?”

Đột nhiên bị hỏi cái vấn đề này, Phạm Thống cảm thấy có chút bối rối.

“Ta cũng không biết ta sống thế nào, ta cứ luôn cảm thấy ta chưa từng sống.”

“Ơ? Cho nên ngươi muốn làm lại từ đầu sao? Thật là nguyện vọng cao đẹp.”

Ta nghĩ ngươi hiểu lầm ý ta rồi. Hai chữ chết đó đều bị đảo lộn thành sống rồi, ý thế này cũng có thể hiểu sang nghĩa khác, đúng là thần kỳ.

“Chiếu theo lý thuyết người có tiếc nuối hoặc chấp niệm sâu nặng mới sẽ bị hút tới, có người thậm chí chấp niệm lớn đến không thể bắt đầu lại, ah, ngươi nhìn cái người bên kia chính là thế đó.”

Phạm Thống nhìn theo hướng tay hắn chỉ, chỉ nhìn thấy một nam nhân phủ phục trên mặt đất, khuôn mặt vặn vẹo không ngừng lặp đi lặp lại một câu không rõ ý nghĩa “Ta là thần của thế giới mới!”

“Hắn là chết làm sao thế?”

“Nghe nói là bị bắn hơn hai ngàn phát súng.”

Wow, hơn hai ngàn phát súng! Siêu nhân à?

“Người đến thế giới này chết kiểu nào cũng có, ta còn nghe nói bên Lạc Nguyệt có một nữ nhân ăn quả táo bị nghẹn chết, nhưng chưa tới mấy ngày đã biến mất, hình như là cô ta sống lại sau khi ho ra miếng táo, thần kỳ không?”

Đây đương nhiên là một ví dụ tương đối cực đoan, sau khi nghe xong ví dụ này, Phạm Thống cũng nỗ lực bắt đầu hồi tưởng trước khi mình đến thế giới này có ăn cái gì để bị nghẹn chết hay không, như thế biết đâu còn có cơ hội chết mà sống lại…

Rất đáng tiếc, hắn thực sự nhớ không nổi bữa ăn cuối cùng của mình là cái gì. Haiz.

Trường học nằm ở phía Đông của Đông Phương Thành, địa điểm quan trọng của Đông Phương Thành tổng quát mà nói, vẫn là rất dễ nhớ, phía Đông trường học, phía Tây ao nước, phía Nam cổng thành chính, phía Bắc Thần Vương Điện, vừa vặn Đông Tây Nam Bắc, đối lập với nhau.

Bởi vì diện tích của thành rất lớn, nếu như thật sự muốn từ cực Tây đi đến cực Đông, thời gian phải tốn là hết sức đáng kể, cho nên dọc đường bọn họ có sử dụng mấy điểm truyền tống. Phạm Thống không có năng lực chỉ trong một lần đã có thể ghi nhớ lộ tuyến, lát nữa chỉ sợ còn phải nhờ Mễ Trọng mang hắn về.

Hi vọng trở về Mễ Trọng có thể vẽ giùm tấm bản đồ. Phạm Thống cầu nguyện.

Là nơi huấn luyện nhân tài của cả Đông Phương Thành, quy mô của trường học tự nhiên cũng khá to lớn tráng lệ, sau khi đi vào từ cổng trường cao lớn, có thể nhìn thấy ba khu kiến trúc chính, lần lượt là Thuật Pháp Hiên, Phù Chú Hiên và Võ Thuật Hiên, mỗi đình đài lầu các có phong cách riêng của nó, trang trí cực kỳ tinh tế. Mễ Trọng mang hắn đến bộ phận xử lý tổng vụ, đăng ký sách học và nhận một bộ y phục, rồi bắt đầu thuyết minh với hắn.

“Mới sinh bình thường đầu tiên đều học ba môn này, nếu như đặc biệt có tài hoa ở môn nào thì học chuyên về nó sau cũng không muộn. Tiện thể nhắc luôn, cư dân mới sinh và cư dân nguyên sinh là học riêng, sau đó nói với ngươi một chút, hiệu trưởng Thuật Pháp Hiên là Âm Thị đại nhân, hiệu trưởng Phù Chú Hiên là Lăng Thị đại nhân, hiệu trưởng Võ Thuật Hiên là Huy Thị đại nhân… Bây giờ do Vi Thị đại nhân tạm quản.”

Phạm Thống đối với thư pháp của mình còn tính là tự tin, nếu như phù chú cần vẽ bùa, có khi rất thích hợp với hắn, mà thuật pháp là món đồ chơi mới chưa từng tiếp xúc, cũng không ngại tìm hiểu thử xem, về phần võ thuật thì hắn không có hứng, dù sao hắn chính là kiểu người vụng về tự vấp chân mình té, hắn không trông mong có thể có thành tích gì tốt ở phương diện võ thuật.

“Còn có hả, về chỗ ở tạm thời hiện giờ của ngươi…”

Mễ Trọng đột nhiên nhớ tới vẫn chưa căn dặn chuyện này, vội vàng mở miệng.

“Đó là bởi vì vị trí giường của ngươi vẫn chưa xác định, trên cơ bản tua rua màu trắng và tua rua màu lục đều là ba người ở một phòng, không gian sẽ nhỏ hẹp hơn bây giờ rất nhiều, phải có tâm lý chuẩn bị.”

Quả nhiên không thể chờ mong nghe thấy tin tức gì tốt thế giới này.

◊◊◊◊

Sau khi tiến hành xong thủ tục báo danh, Mễ Trọng cho hắn một phần khóa biểu, căn dặn hắn phải đi học đúng giờ, sau đó liền mang hắn trở về.

“Chờ đến khi vị trí giường của ngươi xác định, ta sẽ lại tới chuyển ngươi qua, đây là cách liên lạc của ta, có chuyện có thể hỏi ta, chẳng qua đây có thể phải chờ ngươi học được phù chú cơ bản mới có thể sử dụng… A, đúng rồi, cái này.”

Thấy Mễ Trọng lục lọi ở trên người, Phạm Thống còn tưởng hắn có quà gặp mặt gì muốn tặng mình, kết quả lại là một tờ khảo sát.

“Hướng dẫn của ta vẫn tính là tường tận chứ? Làm phiền điền giúp ta vào bảng ý kiến một chút, đây có thể tăng lương, xin cho ta chút mặt mũi mà điền “vô cùng hài lòng” nhé.”

“…”

Phạm Thống không còn lời nào để nói. Ở lúc hắn đang phấn đấu với bảng khảo sát, cửa căn hộ cách vách đột nhiên mở ra, và một người đi ra.

“Yo, Mễ Trọng, hướng dẫn người mới à?”

“Đúng thế, ngươi cũng vậy? Ở đây có người ở sao?”

“Cái này thì, ở đây trước giờ vẫn có người ở, chỉ là người phụ trách hướng dẫn hắn lúc từ chức không có bàn giao, nên mọi người trước giờ bỏ quên tồn tại của hắn, hắn cũng không có đến trường học, đúng lúc ngày hôm qua có người mới đi vào, lúc biên soạn danh sách mới chú ý đến tình huống của hắn, liền phái ta đến xem thử tình hình.”

Cái người đó nói xong, trong miệng vừa lại lẩm bẩm một câu “Có điều người này hình như không giống với trên tư liệu lắm”…

“Oh, Phạm Thống, ngươi có hàng xóm kìa, xem ra sẽ rất có cơ hội xếp ở cùng một phòng, phải chung sống cho tốt với người ta đấy.”

Mễ Trọng vỗ vỗ vai của Phạm Thống, đúng lúc Phạm Thống cũng ghi xong bảng khảo sát, Mễ Trọng liền cầm lấy xem.

“… Phạm Thống, ngươi ghi sai tên của ta rồi, là Mễ Trọng, không phải Mễ Trùng đâu…”

Đến gần trưa, sau khi tiễn Mễ Trọng đi, Phạm Thống liền trực tiếp ngã lên giường ngủ bù, cho nên khi hắn tỉnh lại, đang là nửa đêm mặt trăng treo cao trên trời.

Hắn không muốn, cũng không thể làm động vật về đêm, trường học là học ở ban ngày, cũng không có lớp đêm, thời gian nghỉ ngơi không bình thường này phải điều chỉnh lại, nếu không cuộc sống mới của hắn ở Đông Phương Thành sợ rằng sẽ đáng lo ngại.

Lúc này hắn mới phát hiện bụng rất đói. Dù sao hắn đã một ngày không ăn gì rồi, Mễ Trọng có nói cho hắn, vào thời gian ba bữa cố định mỗi ngày đầu đường sẽ có lương thực cơ bản “rất khó ăn không dinh dưỡng” của nhà nước cung cấp, nếu như muốn ăn đồ ăn ngon hơn một chút có thể đến quán, nhưng đó đương nhiên là phải tốn tiền.

Phạm Thống mới đến đây một ngày, trên người đương nhiên sẽ không có tiền, cho dù chờ đến ngày phát lương, giai cấp tua rua màu trắng này cũng không có tiền để nhận.

Nhưng đói bụng rất khó chịu, đói bụng ngồi ngẩn ngơ trong nhà cũng rất khó chịu, bởi thế, mặc dù rất vô nghĩa khi dạo phố với túi tiền rỗng, Phạm Thống vẫn là ra ngoài đi về phía những nhà buôn kinh doanh vào ban đêm.

Sau đó hắn rất mau chóng biết rằng, đói bụng rất khó chịu, đói bụng ngồi ngẩn ngơ trong nhà cũng rất khó chịu, nhưng đói bụng đứng ở phía trước cửa hàng nhìn chằm chằm vào đồ ăn chảy nước dãi thì càng khó chịu…

Một xâu tiền là một trăm đồng, mà đồ ăn rẻ nhất ở đây cũng phải cần ba xâu… Mễ Trọng nói cho hắn, tua rua màu lục nhạt một tháng có thể nhận được hai xâu tiền, mà sống lại một lần là phải trả một trăm xâu tiền cho phí thân thể, cho nên người cấp thấp rất dễ dàng sẽ bởi vì chết mà gánh nợ, thăng đến giai cấp lam lương tháng mới từ mười xâu tiền trở lên, chỉ dựa vào nhận lương tháng thì không dễ sống cho lắm, mọi người phần lớn đều sẽ tìm công việc bán sức lực, hướng dẫn viên chính là một loại công việc đơn giản nhất trong đó.

Với cái mồm của hắn thì không trông mong làm hướng dẫn viên, làm thật rồi có khi còn sẽ bởi vì bị khiếu nại chỉ bậy cho người mới mà bồi thường. Nếu nói nhầm Englar thành thiếu đế Đông Phương Thành, nói không chừng bồi thường vẫn không thể xong chuyện…

Nếu cứ đứng đây nhìn cũng sẽ không có người tặng đồ ăn cho hắn, Phạm Thống chán nản rời khỏi, định đi tản bộ một chút ở phụ cận, để xem có thể tạm thời quên đi cái bụng đói hay không.

Khi Phạm Thống đi loanh quanh không mục đích, vô tình đi qua cổng thành chính. Cổng thành chính cũng mở ở ban đêm, tác phong hào phóng như thế không giống lắm với nhận biết của hắn, cho nên hắn nhìn thêm mấy lần, sau đó phát hiện một bóng người đứng ở bên cổng thành.

Cái bóng đó trông có chút quen thuộc, Phạm Thống vừa lại đến gần mấy bước, mới nhận ra người đó.

Là Lạc Thị.

Sau khi nhận ra là Lạc Thị, Phạm Thống liền muốn xoay người bỏ chạy, nhưng hắn cũng có hơi tò mò đối với việc Lạc Thị nửa đêm không ngủ mà chạy đến cổng thành, cái chân vốn muốn chạy trốn theo hướng ngược lại, liền cứ như thế rụt về.

Dưới ánh trăng mỏng manh nhu hòa, bóng của thiếu niên thoạt nhìn có chút bồng bềnh hư ảo, thậm chí mang theo một loại cảm giác yếu đuối.

Cậu thoạt nhìn như đang chờ ai đó, đứng bất động nhìn ra ngoài thành, khuôn mặt tú mỹ nhuộm màu sắc ưu thương.

Mùa này buổi tối kỳ thực rất lạnh, Mễ Trọng nói thân thể của cư dân mới sinh có công năng chịu nhiệt kháng rét khá tốt, nhưng khi gió lạnh thổi lên mặt, Phạm Thống cũng vẫn cảm thấy đau, đã có thể biết là nhiệt độ lạnh thế nào rồi.

Nhưng mà Lạc Thị đứng ở đó, giống như không hề có tri giác, không muốn tìm cái gì đó che phủ để mình dễ chịu hơn.

Bóng dáng như thế, nhìn hết sức cô đơn.

Nhất thời, Phạm Thống đột nhiên rất muốn bói cho Lạc Thị, đây không biết có tính là bệnh nghề nghiệp phát tác hay không.

Chỉ là nếu như có nút thắt gì ở trong lòng thì không tốt cho thân thể, bất luận hắn bói có chuẩn hay không, nếu như có thể tháo gỡ nút thắt trong lòng đối phương, chung quy vẫn là chuyện tốt mà.

“Ai?”

Khi Lạc Thị phát giác có người mà xoay người qua, thái độ rất là cảnh giác và không thân thiện, mà khi cậu phát hiện người này là Phạm Thống, người hình như cứng đờ một chút, sau đó nhíu mày.

“Phạm Thống, làm sao lại là ngươi?”

“Đi ngang qua…”

“Đi ngang qua dừng lại ở đây làm gì?” Đúng là bức hắn nói chuyện đây mà, Phạm Thống đang chán nản mà định giải thích, mặc cho số trời quyết định nói ra cái gì, đột nhiên một chuỗi âm thanh rột rột rột rột xuất hiện trong bối cảnh yên tĩnh, bắt nguồn từ bụng của hắn.

Vẻ mặt nhìn chằm chằm vào hắn của Lạc Thị rất tinh tế, Phạm Thống lặng im một hồi, cuối cùng nói ra một câu thế này.

“Tôi chỉ là đang nghĩ, có thể mượn cậu ba xâu tiền ăn cơm hay không…”

Gió lạnh thổi qua.

Phạm Thống cảm thấy, lúc này cho dù có quạ đen bay qua kêu mấy tiếng, hắn đại khái cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái.

◊◊◊◊

◎Lời bạt của Phạm Thống.

Mặc dù nhiều biến đổi bất ngờ và trải qua một số chuyện chưa từng nghĩ tới, nhưng ta cuối cùng đã chính thức định cư tại chỗ ở tạm thời của Đông Phương thành rồi. Vừa chính thức vừa tạm thời, nói tạm thời vừa lại nói định cư, ta biết đây rất khó hiểu, nhưng dù sao cũng chính là như thế, ta vừa đói vừa mệt, ngươi không hiểu thì thôi.

Nói đến những trải nghiệm không ngờ đó, ta cả đời này thật sự không ngờ ta sẽ bị ma thú giẫm chết. Ta ngay cả bị ngựa, bị trâu, bị mèo chó giẫm chết cũng chưa từng nghĩ tới… Cái gì, ngươi cho rằng mèo chó đạp không chết người sao, người xem thường mèo chó sớm muộn sẽ có ngày bị mèo chó giẫm chết, ta nói cho mà biết. Nếu như sợ rồi có thể đến tìm ta tiêu giải tai ương, làm một lần 500 Yuan, đây là giá cả phải chăng… Kinh doanh nghề thầy bói lâu lắm rồi, quên mất bây giờ không còn làm nữa, coi như ta chưa nói đi. Cái gì! Thầy bói giúp người tiêu giải tai ương thì lạ lắm sao! Ta là do trời dung túng anh tài vạn sự đều biết không được sao, so đo nhiều như thế làm gì!

Thật là gay go, đói bụng rồi đầu óc liền trống rỗng, hôm nay những thứ Mễ Trùng giới thiệu cho ta đều sắp quên sạch rồi, một lần mà phải nhét nhiều tư liệu vào trong đầu như thế thì rất khó, nếu như có máy ghi âm để xem lại thì tốt rồi, nhưng nơi này trông có vẻ sẽ không có thứ đó, chỉ có thể dựa vào cái đầu không thể dựa của ta, đây thực sự rất khiến người bất an.

… ? Cái gì? Nhầm tên rồi? Mễ Trùng dễ nhớ hơn, hắn cũng sẽ không biết, ta gọi như thế là trợ giúp trí nhớ của ta, có sao đâu. Ngươi nói ta vì sao không tự gọi mình là Phạn Dũng? Buồn cười! Trên đời này có người bình thường nào sống nhiều năm như thế còn không nhớ nổi tên của mình sao! Nếu như ngươi tìm được một… trăm hai mươi người, tên ta sẽ ghi ngược lại!  (Phạn Dũng là “thùng cơm”, Phạn Dũng với Phạm Thống đọc lên nghe giống nhau)

Con số một trăm hai mươi này có ý nghĩa gì? Đương nhiên không có ý nghĩa gì. Con số một trăm hai mươi này rất không thành ý? Không thành ý thì không thành ý. Tên của ta ghi ngược lại còn dễ nghe hơn? … Đừng khinh người quá đáng.

Được rồi, ta phải ăn cơm đây, mặc dù ta từng nghĩ tới chuyện chết đói khi ta mở tiệm bói toán, nhưng ta nghĩ chết đói còn phải trả tiền cho sống lại thì thực sự quá ngu xuẩn, hiếm khi có đại gia tốt bụng ở đây, thỉnh thoảng làm thùng cơm một lần cũng không tệ.

… Không, hay là ăn ít một chút đi, mượn tiền vẫn là phải trả.

 

5 responses »

  1. Buồn cười wá!!! Thix nhất cái đoạn sốg lại :v

    Reply
  2. tớ cảm thấy tác giả này viết có kiểu gì đó rất giống Yu Wo, hài mà hay (y)

    *nói nhỏ* cũng có chút gí đó hơi tưng 1 tí =)))))

    mà 1 chương gì dài khiếp thế nhỉ, nếu là tớ edit thì chắc tớ chia làm 4, 5 phần >”<

    Reply
  3. Bắt đầu thích anh Phạm Thống này rồi😀

    Reply
  4. Hóng từ đầu truyện như vầy là khổ rùi T_T

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: