RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 1-3

Chương 3: Tua rua màu trắng không có nghĩa là kẻ yếu

“Nhưng tua rua màu trắng chính là bằng với không có tiền, ngươi tốt hơn là nhìn cho rõ hiện thực đi, Phạm Thống.” —- Lạc Thị

 

 

“Mọi người hôm nay lại có học sinh mới để chào đón rồi, có phải cảm thấy rất vui không?”

Lão sư của khóa thực chiến võ thuật vẫn duy trì khuôn mặt cười cười như cũ và hỏi mọi người như thế.

Chào đón gì chứ, ông cứ thành thật nói là có học sinh mới để cho mọi người giải tỏa áp lực đi, hơn nữa thoạt nhìn chính ông vui nhất.

Phạm Thống ở trong lòng len lén quyết định phải gọi ông ta là “lão sư máy kéo”.

“Vậy thì, ta sẽ lại thuyết minh cho học sinh mới về quy củ của tiết học đầu tiên nhé, hay là học sinh Phạm Thống kế bên đã nói cho cậu ta rồi?”

Phạm Thống lắc lắc đầu, dùng ánh mắt lo lắng nhìn hướng Nguyệt Thoái, Nguyệt Thoái lúc này cũng cảm thấy bầu không khí có chút quỷ dị, vì thế mà nhíu mày.

Hắn cũng rất muốn cứu cậu ta à, nhưng hắn không có lực đề kháng loại bạo lực tập thể này…

“Bài đầu tiên mà học sinh mới phải học chính là làm quen cái chết, sau khi có tinh thần không sợ chết, học võ thuật sẽ đặc biệt dễ dàng.”

Lão sư máy kéo cười tít mắt mà nói, Phạm Thống chỉ thấy đây là ngụy biện, Nguyệt Thoái thì không chấp nhận quan điểm này lắm.

“Mỗi một người ở lúc trở thành cư dân mới sinh đã từng chết một lần rồi, lão sư.”

Bình thường mà nói, học sinh mới sau khi nghe lời này đều sửng sốt không kịp phản ứng, người sẽ lập tức phản bác như cậu rất ít thấy, đây cũng không cấu thành lý do không tiến hành “nghi thức chào đón học sinh mới”.

“Thêm vài lần kinh nghiệm mới quen được, huống hồ đây cũng là trò tiêu khiển hiếm khi có được một lần của những học sinh à.”

Nói ra rồi, kết quả ông vẫn là nói ra rồi!

Ở lúc Phạm Thống đang phẫn uất vì lão sư máy kéo lại có thể công minh chính đại nói ra lời thật lòng, lão sư máy kéo đã không định tiếp tục tranh biện với Nguyệt Thoái, ông ta trực tiếp vung tay, tiến vào chế độ mà hôm qua đối đãi với Phạm Thống.

“Ta nghĩ đừng lãng phí thời gian đi, lần này cũng không đếm ngược nữa, trực tiếp lên nào —-”

Phạm Thống vẫn là ôm lòng bất mãn đối với ngữ khí kích động bầu không khí này, sau đó hắn theo phản xạ mà nhắm mắt, không muốn xem cảnh tượng bạo lực tập thể cho lắm.

Hắn đương nhiên không thể nào gia nhập hành động bạo lực, điều hắn có thể làm cũng chỉ có không nhìn mà thôi, mặc dù như thế hắn vẫn không thể không tiếp thu những tiếng vung đánh của vũ khí, tiếng đập vào thân thể, tiếng la hét của mọi người phát ra… Ơ?

Tiếng la hét của mọi người phát ra? Hình như có chỗ nào không đúng?

Phạm Thống mở mắt, chỉ thấy lão sư máy kéo trợn mắt há hốc mồm, trên nền nhà phòng học là một đống học sinh ngã đổ không thể đứng lên, chỉ có thể kêu rên…

Nguyệt Thoái thì đứng yên ổn ở trong đó, ngay cả y phục cũng không rách một miếng.

Chiến cục hoàn toàn đảo lộn so với mọi người tưởng tượng.

“Lần sau…”

Cậu không làm ra biểu tình gì đặc biệt, chỉ là thu lại nụ cười mà thôi.

“Ta sẽ giết toàn bộ.”

EPSON scanner image

giraffecorps.liamak.net/novels/

Chỉ là thu lại nụ cười mà thôi. Âm thanh nói chuyện cũng không nhẹ không nặng.

Nhưng ngay cả tên lão sư máy kéo kia cũng không dám thở mạnh một cái, ánh mắt mọi người nhìn thiếu niên này rõ ràng đã khác.

Đánh thắng một đống tua rua màu trắng vẫn chưa chắc có thể nhìn ra thực lực gì, nhưng khiến cho một lão sư có tua rua màu đỏ cảm thấy sợ hãi thì lại có ý nghĩa khác.

“Lão sư, hôm nay còn lên lớp không?”

Vừa chuyển mắt, Nguyệt Thoái đã khôi phục thành thiếu niên nhu hòa lễ phép trước đó, giống như cảm giác áp bức cùng khí thế lạ lùng vừa rồi đều là ảo giác, chưa từng tồn tại.

Nhưng những học sinh ngã trên mặt đất cần cứu trị kia là bằng chứng cho sự tình đã xảy ra.

“… Không, còn dạy ngươi cái gì chứ? Hết tiết rồi hết tiết rồi, ngươi rảnh thì đi nâng cao đẳng cấp thuận tiện chuyển ban luôn đi, thật là…”

Hết tiết rồi? Ta cũng vậy sao?

Lão sư máy kéo xem ra đã mất đi hứng thú đùa giỡn ma mới, xua tay tỏ vẻ muốn cậu tùy ý, tiếp đến liền dùng máy thông tin phù chú bắt đầu báo cho người khác đến xử lý cái đám ngã trên đất.

Về phần phương pháp xử lý sẽ là y liệu hay là trực tiếp giết chết sống lại cho nhanh, Phạm Thống cũng không biết.

◊◊◊◊

Tiết thực chiến võ thuật hết tiết sớm, tiết học sách võ thuật vẫn chưa bắt đầu, lúc này phải tự giết thời gian, Nguyệt Thoái dừng chân ở sân đình của Võ Thuật Hiên, Phạm Thống đi ra theo Nguyệt Thoái cũng dừng lại.

Trong lòng của Phạm Thống kỳ thực đã xoay chuyển rất nhiều suy nghĩ, bao gồm sự hối hận “sớm biết vậy hôm qua đã nên kéo theo Nguyệt Thoái đi học, sẽ không gặp phải thảm kịch bị giết còn chết đuối hai lần”, cho đến khi Nguyệt Thoái gọi tên của hắn, hắn mới hồi thần lại.

“Phạm Thống, kỳ thực anh vừa rồi là muốn bảo tôi đừng vào học đúng không, cảm ơn anh.”

Hm, cậu làm sao hiểu được hả?

Thấy Nguyệt Thoái thành tâm cảm ơn mình như thế, Phạm Thống cảm thấy rất không tự nhiên.

“Anh là… kiểu người sẽ nói sai khi căng thẳng sao? Tôi đại khái có thể hiểu.”

Câu tiếp theo của Nguyệt Thoái khiến Phạm Thống mở to mắt.

Được thôi, đây đương nhiên là hiểu lầm, nhưng hắn bây giờ cũng không thể làm sáng tỏ cái hiểu lầm này. Có cái hiểu lầm này, ít nhất Nguyệt Thoái có thể giảm thiểu hiểu sai đối với lời của hắn nói ra, nhưng dựa vào cái logic đó, hắn há chẳng phải một ngày hai mươi bốn giờ đều ở dưới trạng thái căng thẳng sao?

“Nguyệt Thoái, cậu thật là yếu, là được huấn luyện từ nhỏ sao?”

Dù gì Nguyệt Thoái cũng đã cho rằng hắn căng thẳng sẽ nói sai rồi, vậy hắn tận tình nói sai cũng không sao, giao cho đối phương tự đi phiên dịch là được.

Rõ ràng vẫn là tua rua màu trắng, cũng chưa từng tiếp túc với kỹ nghệ của Đông Phương Thành, lại có thể đánh lui cả đám học sinh đó, thực lực thế này chắc là khi còn sống đã có, sau khi chết mang đến.

Kỳ lạ, Nguyệt Thoái chẳng phải đại thiếu gia ngay cả y phục cũng không biết mặc sao? Từ khi nào loại nhân vật đại thiếu gia này cũng muốn tập võ? Ban đầu là ở thế giới kiểu gì hả? Xem bói như hắn cũng không có luyện vài chiêu phòng thân bảo vệ cửa tiệm, đại thiếu gia đáng lẽ có rất nhiều người bảo vệ kia lại luyện một thân võ nghệ cao cường, là do hắn quá không để tâm sao?

“Uh, đúng vậy…”

Lúc Nguyệt Thoái trả lời hắn, thần tình tỏ ra có mấy phần hiu quạnh, không biết có phải là nhớ tới chuyện xa xưa gì hay không.

“Nguyệt Thoái, xin cậu sau này đừng đi học chung với tôi!”

Phạm Thống vỗ vào vai của Nguyệt Thoái, vô cùng nghiêm túc nói ra lời thoại sai lầm.

“… Anh là muốn nói “phải” đi học chung sao? Nếu không, thực sự không phối hợp với biểu tình động tác lắm…”

Lúc này nếu bổ sung thêm một câu “không phải”, Nguyệt Thoái có khả năng hỗn loạn mất, cho nên Phạm Thống thành thật mà gật đầu.

“Được đấy, tôi cũng muốn hỏi anh một số chuyện ở đây… Tôi rất cần tìm hiểu.”

Nghe xong câu này của Nguyệt Thoái, Phạm Thống một mặt nghi hoặc, mặt khác cũng đau đầu.

Lúc Nguyệt Thoái mới đến Đông Phương Thành, hướng dẫn viên chẳng phải đã nên nói với cậu ta rồi sao? Bộ cậu ta bây giờ mới tỉnh lại à?

Nói muốn hỏi hắn… Cũng chính là nói hắn phải làm hướng dẫn viên rồi? Đây có hơi khó đi? Nguyệt Thoái muốn dựa vào lời nói không thể lý giải từ cái miệng hắn nói ra để làm tri thức sinh hoạt sao?

“Uh, có một chuyện rất không quan trọng, không nhất định phải nói trước.”

Điều Phạm Thống muốn nói trước, đương nhiên là chuyện hắn cho rằng nghiêm trọng nhất, về phần lỗi sai lại xuất hiện trong lời nói, hắn đã quyết định làm lơ rồi.

“Thân thể nếu chết khi chưa dùng đến hạn sử dụng, hơn ba lần là phải trả phí, tua rua màu trắng không lấy được tiền, cho nên sẽ dẫn đến nợ nần, bị buộc phải làm việc lao động trả nợ, lúc chết đi sống lại còn sẽ bị xử phạt bằng đau đớn, tôi bởi vì ngày mai chết ba lần, đã bị nợ năm trăm xâu tiền rồi!”

Khúc đầu nói liên tiếp đều không có sai lầm, Phạm Thống đang âm thầm mừng rỡ, không ngờ đến cuối nguyền rủa vẫn là không bỏ qua cho hắn, còn rất trí tuệ mà coi như hắn ngày mai phải chết ba lần, tự động giúp hắn cộng thêm phí của ba lần chết, khiến cho người dở khóc dở cười.

“Phạm Thống, đừng căng thẳng, có lời từ từ nói.”

Giờ tới lượt Nguyệt Thoái vỗ vai của hắn. Hắn rốt cuộc nên làm sao để cho cậu biết đây hoàn toàn không phải do căng thẳng?

“Còn có hi vọng lúc cậu chết tôi có thể đến ao nước trục vớt cậu.”

Tôi với cậu hoàn toàn lộn hết rồi. Đây thật sự đã trở thành một câu khác.

“Huh? Tôi tự bơi lên bờ không có vấn đề, nhưng nếu như anh muốn đi đón tôi cũng không sao…”

Tôi là yêu cầu cậu đi vớt tôi cơ —- Tỷ lệ tử vong của cậu hẳn là không cao bằng tôi đi —-

“Thật mừng khi quen biết anh, anh đúng là một người tốt. Một mình tôi ở Đông Phương Thành, kỳ thực trước giờ không biết nên làm sao…”

Khi Nguyệt Thoái dùng biểu tình nhu hòa nói ra câu này với Phạm Thống, Phạm Thống cũng không có lời nào để nói.

Ba, mẹ, con được phát thẻ người tốt rồi. Đối tượng không thể là một cô gái đáng yêu sao? Hơn nữa con căn bản không có thú nhận à…

◊◊◊◊

Lúc tiết kế bắt đầu, Phạm Thống với Nguyệt Thoái vào lớp đúng giờ và ngồi vào chỗ.

Bởi vì Nguyệt Thoái không có mang sách giáo khoa, Phạm Thống có chút lo lắng cậu sẽ biến thành cái đinh trong mắt lão sư, nhưng sự thực chứng minh, đây chỉ là hắn lo suông.

“Cậu học sinh đó, cậu không có mang sách giáo khoa sao?”

Kỳ lạ, rõ ràng là cùng một lão sư, làm sao âm thanh trở nên tình cảm ân cần như thế?

“Lão sư, sách giáo khoa của tôi làm mất rồi, vẫn chưa xin được sách mới.”

Tìm không được kỳ thực giống với làm mất, cho nên Nguyệt Thoái nói như thế.

“Thế à… tên học sinh kế bên hôm qua không mang sách giáo khoa kia cho cậu ta mượn xem đi, phải quan tâm học sinh mới cho tốt.”

… Này.

Phân biệt đối xử này là gì chứ? Ai trông đẹp mắt thì chiếm ưu thế hơn sao? Nhưng lão sư ông chắc là nam đi? Nam nhân nhìn thấy nam nhân có tướng mạo đẹp hơn mình chẳng phải sẽ nổi lên địch ý, cho dù rõ ràng giữa lẫn nhau không có xảy ra tranh chấp cũng hệt như có thù không đội trời chung sao? Vì cái gì lại khác xa với tình huống bình thường như thế hả? Từ hôm nay trở đi ông sẽ được gọi là lão sư thiên vị!

Mặc dù trong lòng cảm thấy bất công muốn kháng nghị, nhưng khi Nguyệt Thoái xê dịch tấm đệm sang bên cạnh hắn để xem chung sách giáo khoa, hắn vẫn không cảm thấy không thoải mái.

Căn cứ vào cách nói trong tiểu thuyết tệ hại mà hắn trước kia rảnh rỗi xem chơi, đây hình như gọi là miệng chê nhưng thể xác ngay thẳng. Nếu như nói sai thì thôi, dù sao đây căn bản không phải trọng điểm.

“Hôm nay sẽ giảng giải về vũ khí, mọi người lật trang bảy mươi bốn…”

Lão sư thiên vị, trang bảy mươi bốn hôm qua chẳng phải đã học rồi à? Ông muốn đổi tên thành lão sư hay quên sao? Hay là lão sư lười biếng?

“Hiện nay, vũ khí của Tịch Anh nữ vương —- Nguyệt Nha Nhận – Skies và Tứ Huyền Kiếm – Thiên La Viêm của thiếu đế Lạc Nguyệt Englar đều có thể nói là thần khí. Cùng được truyền lại với vũ khí, là Thiên Huyễn Hoa – Huyền Trụ của Đông Phương Thành và Aifrol – Nguyệt Bào của Lạc Nguyệt. Dưới hỗ trợ của vũ khí và đồ hộ thể, vị vua kế thừa chúng đều có chiến lực vô cùng cường đại, Tịch Anh nữ vương của Đông Phương Thành chúng ta là mang tua rua màu đen thuần, là giai cấp thực lực tối cao…”

Phạm Thống nhìn xung quanh, những học sinh này rõ ràng đều là những người hôm qua, cũng không phải hắn đi nhầm phòng học, không có chuyện ban A ban B chứ?

Vậy vì sao không có người lên tiếng đính chính lão sư đã dạy rồi?

“Sự đáng sợ của Nguyệt Nha Nhận – Skies nằm ở lưỡi đao cực kỳ sắc bén của nó, chỗ đáng sợ của Tứ Huyền Kiếm – Thiên La Viêm thì là dây cung phía trên nó, mỗi một sợi dây cung đều có chỗ khủng bố của nó, mà Huyền Trụ – Thiên Huyễn Hoa…”

Nghe hai lần cùng một bài học, hơn nữa đều chỉ là đọc chữ, không có ai cảm thấy nhàm chán sao?

“Phạm Thống, làm sao vậy?”

Nguyệt Thoái chú ý thấy thần tình kỳ quái của hắn, vì thế thấp giọng hỏi.

“Đoạn này hôm qua đã xuống lớp rồi.”

Phạm Thống cũng thấp giọng trả lời cậu, hắn đã quyết định bất luận mình nói ra cái gì, đều dựa vào Nguyệt Thoái tự đi lĩnh ngộ.

“Hả?”

Nguyệt Thoái vẫn chưa nói cái gì, lão sư thiên vị đã mở miệng nói trước.

“Học sinh không được nói chuyện. Học sinh mới chưa nghe, học sinh nghe rồi thì nghe lại lần nữa, tiến độ của mọi người tốt hơn vẫn là phải giống nhau, hiểu chưa?”

Đây lại là ngôn luận thiên vị gì rồi, huống hồ nếu thật sự muốn quan tâm học sinh mới, vậy nên bắt đầu từ trang đầu tiên chứ?

Phạm Thống không khỏi tò mò lật sang phía trước xem thử nội dung, vừa mới lật, lại có thể nhìn thấy trang đầu tiên có chữ ghi thêm phía trên.

“Từ trang bảy mươi ba trở về trước đều là giới thiệu tiểu sử của tác giả, ngoài ra, chỉ cần có học sinh mới thì sẽ bắt đầu dạy lại từ trang bảy mươi bốn, nếu muốn học cái môn này thì vẫn là tự học sách giáo khoa đi.”

Chữ kí ở phía sau là Mễ Trọng. Vẫn chu đáo ghê…

◊◊◊◊

Cái thứ gọi là bữa trưa này, nếu như hai người bọn họ muốn ăn, lựa chọn duy nhất chính là đi lãnh lương thực công cộng kia.

“Tôi không đói lắm, buổi tối ăn sau cũng không sao.”

Nguyệt Thoái nói như thế. Phạm Thống luôn cảm thấy đây là cậy mạnh, có điều bản thân hắn cũng muốn cậy mạnh như vậy.

Nghĩ đến sẽ không có đồ ăn ngon miệng, một ngày ăn một lần là được rồi…

Không ăn trưa đã muốn tiếp tục học, mặc dù đói bụng có hơi không ổn, nhưng nghĩ đến sắp sửa học là thuật pháp môn mà chưa từng tiếp xúc, Phạm Thống liền có thể phấn chấn tinh thần tạm thời coi như trạng thái của mình rất tốt.

Thuật Pháp Hiên có phong cách kiến trúc hoa lệ, sự phân bố phòng học có hơi phức tạp hơn Võ Thuật Hiên, nhưng tốn chút thời gian cũng có thể tìm ra quy tắc, ở trong lúc bọn họ tìm phòng học, học sinh gặp phải hết thảy đều nhìn chằm chằm vào Nguyệt Thoái, Phạm Thống nghĩ, đây có lẽ là chuyện sẽ luôn xảy ra.

Nguyệt Thoái hình như hết sức quen với việc bị mọi người chú ý, nên không có bất cứ phản ứng không thoải mái nào, mà ở trong Thuật Pháp Hiên, Phạm Thống cũng nhìn thấy không ít học sinh luyện tập thuật pháp sử xuất một số kỳ thuật thần kỳ, nghĩ đến sau khi học tập mình có lẽ cũng có thể làm được những chuyện này, tâm tình của hắn liền không tự chủ mà trở nên hưng phấn.

“Haiz…”

Tiết thuật pháp đầu tiên, lão sư lên lớp thở dài một hơi sau khi nhìn hắn một cái.

“Ngươi không phải nhân tài có thể đào tạo, đời này vô vọng rồi, ngươi có thể trở về.”

“…”

Nguyện vọng mà hắn tha thiết hi vọng là nghe thấy câu này ở Võ Thuật Hiên, vậy mà lại thực hiện ở Thuật Pháp Hiên, đây thực sự khiến người không vui nổi chút nào.

Đặc biệt là sau khi lão sư lắc đầu thở dài với hắn xong, lập tức quay sang Nguyệt Thoái bên cạnh hắn, vạn phần nhiệt tình nắm lấy hai tay của Nguyệt Thoái, khi đó sự thê lương trong nội tâm hắn càng tăng lên.

“Hô! Kỳ tài trăm năm khó thấy! Đông Phương Thành có thể có được cư dân mới sinh như ngươi thật là phúc không biết tu bao nhiêu đời! Ngươi nhất định có thể tỏa sáng ở trên thuật pháp! Đến lúc đó nhất định phải nhớ đến cái lão sư này đấy nhá!”

Người so với người chỉ có tức chết. Vì sao Nguyệt Thoái là bảo bối, hắn thì nhất định phải là gỗ mục hả?

Liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra tài hoa? Phạm Thống còn lâu mới tin. Hắn nhất định cũng có thể học thuật pháp! Cho dù có khả năng không học nhanh bằng Nguyệt Thoái, chỉ cần chịu bỏ tâm huyết, nhất định vẫn sẽ có thu hoạch!

Thế là lão sư này bị hắn phong cho là lão sư không tinh mắt, mặc dù đây kỳ thực có mấy phần tức tối trong đó.

“Các học sinh, hãy xem sách giáo khoa trên tay các ngươi, các ngươi có nhìn thấy dòng chảy của khí tức thuật pháp không?”

Học sinh toàn phòng học đều cúi đầu nhìn sách giáo khoa, bao gồm cả Phạm Thống.

… Được lắm, thấy cái quái gì đâu. Chẳng phải chỉ là một cuốn sách bình thường không có gì lạ sao? Kỳ thực đây là một trò đùa ác đi? Giống như kiểu bộ quần áo mới của nhà vua, nói cái gì mà người thông minh mới có thể nhìn thấy được, kết quả mọi người đều nói có nhìn thấy quần áo, nhưng rõ ràng là không mặc…

“Nguyệt Thoái, dòng chảy khí tức là cái gì?”

“Huh? Ở đây nè.”

Nguyệt Thoái chỉ vào sách giáo khoa trên tay Phạm Thống.

“Bắt đầu từ đây kéo dài đến đây, dòng chảy khí tức ghi ra… Chắc là chữ đi? Nhưng tôi xem không hiểu chữ của Đông Phương Thành, ghi ra đại khái là thế này.”

Nguyệt Thoái lấy ngón tay vẽ dọc theo dấu vết cậu nhìn thấy trên trang bìa, Phạm Thống lần nữa im lặng.

『Nhìn thấy một hàng có thể nhập môn, nhìn thấy hai hàng bạn thật là tuyệt, nhìn thấy ba hàng là thiên tài, không thấy gì hết thì về nhà đi. 』

Ngay cả sách giáo khoa cũng kỳ thị hắn. Nhưng đây không phải trọng điểm, đem câu kia để ở hàng thứ bốn là ý gì? Là bởi vì bình thường mà nói không có người nhìn thấy được hàng thứ bốn cho nên có thể nói đùa sao? Nhìn thấy ba hàng đã là thiên tài rồi, vậy nhìn thấy hàng thứ bốn là gì? Hay kỳ thực người giỡn với hắn là Nguyệt Thoái? Nhưng Nguyệt Thoái không hiểu chữ của Đông Phương Thành à!

“Phạm Thống, những chữ này nghĩa là gì?”

Nguyệt Thoái cũng rất muốn biết trên sách giáo khoa của Thuật Pháp Hiên có chữ ẩn giấu gì, cho nên mở miệng hỏi hắn.

Rõ ràng là dò hỏi không mang ác ý, làm sao hắn vẫn cảm thấy nội tâm bị đâm một nhát…

“Nó chỉ là nói người nhìn thấy được thì rất ngu mà thôi, a ha ha ha.”

Ở lúc thế này còn bởi vì hiệu quả của nguyền rủa khiến cho lời nói ra rất giống như là ghen tỵ mà cố ý nói ngược.

“Phạm Thống… thả lỏng.”

Nguyệt Thoái vừa lại vỗ vỗ vai của hắn, cũng nhỏ giọng than thở, mặc dù tiếng rất nhỏ nhưng hắn vẫn nghe thấy.

Thả lỏng cũng không nhìn thấy được à! Ta không cam đâu đâu —-

◊◊◊◊

Sau khi tiết thuật pháp kết thúc, Nguyệt Thoái đã có thể cầm vật từ xa rồi, Phạm Thống vẫn là duy trì trạng thái “ta là người bình thường”.

Chẳng lẽ hắn khi còn sống là người bình thường, sau khi chết rồi vẫn chỉ có thể làm quỷ bình thường sao?

Không, trọng điểm là, trên võ thuật hắn đã không trông mong đạt được thành tựu rồi, thuật pháp thì lại bị nói không có tài năng, cũng chính là nói hắn chỉ còn lại cái hi vọng Phù Phú Hiên này thôi sao! Nếu như không được nữa, hắn sẽ phải bởi vì thực lực không thể nâng cao mà cả đời dừng lại ở tua rua màu trắng, vĩnh viễn không lãnh được tiền sao!

Sau thất bại ở Thuật Pháp Hiên, Phạm Thống cảm thấy rất chán nản cũng rất căng thẳng, cái sự thực chỉ còn lại hi vọng cuối cùng này khiến hắn ở lúc bước vào Phù Chú Hiên càng thêm bất an, đương nhiên tránh né hiện thực thì không có ích gì, hắn chung quy phải đi học mới biết mình rốt cuộc có được hay không, điều kiện tiên quyết là hắn phải đến được phòng học cái đã.

Bố cục của Võ Thuật Hiên đơn giản phóng thoáng, bố cục của Thuật Pháp Hiên phức tạp tinh xảo, Phù Chú Hiên thì là… đại mê cung.

Đúng vậy, không phải mê cung mà thôi, là đại mê cung. Hơn nữa khắp nơi dán đầy phù chú chính quy và phù chú dùng cho học sinh thực nghiệm, thoạt nhìn cứ như là đại mê cung đang tiến hành nghi thức trừ tà.

Sở dĩ lớn, là bởi vì cả Phù Chú Hiên tràn ngập không gian do phù chú làm ra, cộng với ảo ảnh của phù chú chế tạo, ví dụ như phía trước rõ ràng có đường, đi qua lại đụng phải tường, mà nhìn thấy rõ ràng là tường, kỳ thực lại có thể đi xuyên qua…

Lần đầu tiên muốn tìm được phòng học của mình ở loại nơi hư hư thực thực thật giả không rõ này, đúng thật là không dễ. Phạm Thống không rành trò giải mã phù chú, Nguyệt Thoái thì ngay cả trên phù chú ghi cái gì cũng xem không hiểu, sau đi lạc một lúc, mắt thấy cũng sắp đến trễ rồi.

Khi mình bất lực, chính là nên cầu người trợ giúp, chẳng qua vận khí của Phạm Thống luôn luôn rất kém, muốn hỏi người cũng hỏi trúng người giả không biết trả lời từ phù chú, đây có lẽ có thể tính là một loại tài năng.

Đến lúc nên từ bỏ khóa của Phù Chú Hiên rồi, chấp nhận vận mệnh đi.

Không, sao có thể từ bỏ như thế chứ!

Bọn họ đã lạc đến một nơi nhìn không thấy bất cứ người nào rồi, muốn làm thế nào đi đến nơi có người sẽ đi qua cũng là cái ẩn số, phiền não hiện tại hình như cũng từ “có thể sẽ đến muộn” chuyển thành “chẳng lẽ cứ như thế đi không ra và cũng không có ai phát hiện chết ở đây”, trọng điểm là Nguyệt Thoái cũng ở đây, đến lúc đó vẫn là không có ai có thể đi vớt hắn, đây thực sự là…

Sau đó Phạm Thống cũng đột nhiên nảy lên một ý nghĩ. Đặt nhiều quy định về sống lại như thế, chính là không hi vọng cư dân mới sinh quá tùy tiện đối với chuyện tử vong này đi?

Nếu là lúc lạc đường liền dựa vào tự sát trở về ao nước để đi ra, vậy cảm giác đó cũng hơi quá tồi tệ rồi.

Những suy nghĩ này nghĩ thì nghĩ, trên thực tế hắn vẫn thật sự rất hi vọng bây giờ có thể dựa vào tự sát để đi ra, rồi từ sân trường đi vào cửa của Phù Chú Hiên, đi qua lần nữa… Chẳng qua cho dù hắn bất chấp nợ thêm một trăm xâu tiền, cũng quả cảm chịu đựng đau đớn khi sống lại với khoản nợ hai trăm xâu tiền, chờ hắn sống lại xong, bên này cũng tan học rồi.

Ở ngay cái lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một âm thanh quen thuộc mà khiến hắn cảm thấy vô cùng thân thiết.

“Phạm Thống? Ngươi làm sao lại đi đến đây?”

Lạc Thị mang vẻ mặt ngạc nhiên xuất hiện trước mặt hắn.

“Còn có, ngươi hôm qua đã làm cái gì sao? Ta đã xem hồ sơ, vì sao ngươi thoáng cái đã nợ hai trăm xâu tiền rồi? Ngươi đã chết ba lần?”

Lạc Thị vẫn thật là quan tâm hắn, lại có thể sẽ đi kiểm tra hồ sơ xem trạng huống của hắn, Phạm Thống cảm thấy được sủng mà sợ.

“Tôi chỉ là không đến trường đi học mà thôi.”

“Muốn giải mã lời của ngươi thật sự rất phiền… Ơ?”

Ở lúc Lạc Thị đang lộ ra vẻ mất kiên nhẫn và phàn nàn, cậu đột nhiên chú ý thấy Nguyệt Thoái phía sau Phạm Thống, mặt thoáng chốc biến sắc.

Phạm Thống mới chớp mắt một cái, Lạc Thị đã lách đến trước mặt Nguyệt Thoái, kích động túm lấy cánh tay của cậu.

“Huy Thị!”

Huh?

Phạm Thống ngớ ra.

Hắn có phải đã nghe thấy cái tên không thể ngờ gì rồi không?

Ở lúc Phạm Thống đang ngơ ngác vẫn chưa hồi thần, Nguyệt Thoái cũng có chút bị dọa, không biết nên phản ứng thế nào, Lạc Thị lại ngây ra mấy giây, sau đó rất thất vọng mà thả lỏng tay.

“Không phải…”

Không phải. Không phải Huy Thị. Chỉ là trông rất giống, nhưng cậu ta không phải Huy Thị.

Huy Thị không có trở về. Huy Thị vẫn là không có trở về.

Kỳ thực Huy Thị sẽ không trở về nữa rồi đi? Có lẽ đã xảy ra điều gì bất trắc, có lẽ bởi vì chuyện gì.

Mọi người sớm đã cho rằng như thế rồi, chỉ còn lại cậu vẫn chưa chết hi vọng mà thôi.

“Lạc Thị, cậu vẫn ổn chứ?”

Phạm Thống quan tâm hỏi một câu, bởi vì thay đổi sắc mặt của Lạc Thị, từ kích động vừa rồi đến yên ắng hiện giờ, thoạt nhìn thực sự không giống dáng vẻ không sao.

“… Không có gì, ngươi là?”

Lạc Thị sau khi trả lời Phạm Thống một tiếng, liền nhìn vào Nguyệt Thoái dò hỏi thân phận của cậu.

“Tôi tên là Nguyệt Thoái, là bạn của Phạm Thống.”

Nguyệt Thoái mỉm cười, trả lời Lạc Thị như thế, Phạm Thống ở bên cạnh thì nhất thời có chút cảm động.

Bạn của Phạm Thống bạn của Phạm Thống bạn của Phạm Thống.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn nghe thấy có người tự xưng là bạn của hắn đó!

Ah, hắn đã từ thế giới ban đầu chết đến Huyễn Thế này rồi, cũng chính là nói, nên là đời trước cộng thêm đời này, lần đầu tiên nghe thấy có người tự xưng là bạn của hắn mới đúng…

“Bạn của Phạm Thống?”

Lạc Thị nhíu mày, dùng ánh mắt có chút hoài nghi nhìn Phạm Thống.

“Ngươi từ lúc nào kết được bạn vậy? Tình huống trở ngại ngôn ngữ như ngươi cũng kết được bạn? Làm sao gạt được vậy?”

Cũng không cần ra sức chất vấn như vậy đi, chúng ta có thù sao? Hay là cậu muốn làm bạn duy nhất của tôi như thế?

“Ugh, Nguyệt Thoái, cậu ta là…”

Nhớ tới tri thức về Đông Phương Thành của Nguyệt Thoái hình như hoàn toàn trống rỗng, Phạm Thống liền muốn giới thiệu cho cậu một chút, nhưng khi vẫn chưa quyết định xong phải giới thiệu làm sao, hắn đã ngậm miệng.

May mà hắn vẫn chưa nghĩ xong phải nói cái gì, bằng không nguyền rủa sẽ bắt buộc hắn nói tiếp, vậy nói ra nhất định sẽ là giới thiệu rất đáng sợ.

Nếu như hắn muốn nói “Lạc Thị là một trong Ngũ Thị của Đông Phương Thành, con trai của nữ vương Đông Phương Thành”, có khi sẽ biến thành “Lạc Thị là một trong Ngũ Thị của Đông Phương thành, bố của nữ vương Đông Phương Thành” hoặc là “Lạc Thị là một trong Ngũ Thị của Đông Phương Thành, con trai của thiếu đế Tây Phương Thành”, lời nói bất kính cộng thêm ô miệt này, cho dù là Lạc Thị biết tật xấu của hắn cũng sẽ không tha thứ cho hắn, mối hận này thế nhưng có thể nhớ suốt đời…

“Tôi biết, cậu ta là Lạc Thị.”

Nguyệt Thoái cười cười.

“Con trai của nữ vương Đông Phương Thành.”

Mặc dù Nguyệt Thoái không có thêm kính xưng, nhưng có lẽ là do nụ cười ôn hòa trên nét mặt, có lẽ là do thái độ tự nhiên không mang ác ý, có lẽ là do khuôn mặt có sáu bảy phần giống với Huy Thị kia, Lạc Thị cũng không để ý.

Huy Thị là người giống như huynh trưởng của cậu.

Huy Thị sẽ không gọi cậu là Lạc Thị đại nhân.

“Vì sao cậu không biết cái này…”

Chẳng lẽ cậu từng đặc biệt đi điều tra mỹ thiếu niên?

Phạm Thống cảm thấy tư tưởng của mình có hơi tồi tệ.

Chờ một chút, chúng ta sắp vào học đấy.

“Lạc Thị, khóa của Thuật Pháp Hiên sắp đến sớm rồi, cậu có thể mang chúng tôi đến phòng học không, chúng tôi không hiểu cái nơi này…”

“Là Phù Chú Hiên.”

Nguyệt Thoái sửa chữa.

“Các ngươi lạc đường đến tận chỗ này? Quên đi, ta mang các ngươi qua vậy, Phạm Thống người như ngươi căn bản không thể giải thích theo bình thường.”

Lạc Thị tỏ ra rất bất đắc dĩ với Phạm Thống, sau đó cậu lấy ra một tấm giấy phù trống trơn, lấy ngón tay viết ra chú lệnh trên phù chú một cách nhanh chóng, ở nơi ngón tay cậu lướt qua, trên giấy phù liền sẽ để lại vệt sáng, sau khi hình thành phù chú hoàn chỉnh, cậu ném phù chú lên trên.

“Truyền tống chú.”

Ánh sáng trên phù chú nổ ra ở trước mắt bọn họ, chỉ trong chớp mắt, không gian trước mắt đã chuyển thành một cái nơi khác rồi, sự thần kỳ của phù chú thuật khiến Phạm Thống hết sức kinh ngạc, nói như thế, khi lần đầu tiên gặp mặt, Lạc Thị cũng là lấy phù chú chiến đấu, xem ra phù chú hẳn là điểm mạnh của cậu ta.

“Các ngươi xong tiết này là tan học rồi phải không? Bình thường mà nói hẳn là không còn tiết nữa.”

“Không phải, học xong là ra về rồi.”

“Đúng vậy.”

Có thể phân biệt ra câu nào là của Phạm Thống rất dễ dàng.

“Cùng đi ăn tối nhé? Tan học chờ ta ở cổng trường.”

“Được!”

Cho dù nguyền rủa có mạnh mẽ làm sao, Phạm Thống vẫn dựa vào ý chí kiên định hét lên tiếng được.

Ohhhhh, hôm nay có thể không cần ăn lương thực công cộng làm bữa tối rồi sao? Thật là cảm tạ đại ân đại đức của ngài, Lạc Thị đại nhân —-

Mặc dù nội tâm Phạm Thống cảm thấy động cơ của Lạc Thị đại khái có bảy mươi phần trăm trở lên là bởi vì Nguyệt Thoái mới sẽ mời bọn họ ăn chung, nhưng ai quan tâm nhiều như thế, có xe quá giang để lên thì có gì không tốt?

“Phòng học của các ngươi là gian bên trái, lát nữa gặp lại.”

Bởi vì bữa tối có thể thoát khỏi ác mộng lương thực công cộng, Phạm Thống tạm thời quên mất chuyện không vui ở Thuật Pháp Hiên, cùng đi học với Nguyệt Thoái.

◊◊◊◊

Khi Phạm Thống đi vào phòng học với Nguyệt Thoái, những học sinh đã ở phòng học đều dùng ánh mắt khác lạ nhìn chằm chằm vào bọn họ, hiện tại Phạm Thống đại khái có thể hiểu, mọi người nhìn chằm chằm vào Nguyệt Thoái không chỉ bởi vì cậu có tướng mạo đẹp đẽ, còn có một nhân tố rất lớn là cậu có một khuôn mặt rất giống với Huy Thị đã mất tích.

Chẳng qua bây giờ nguyên nhân những người này nhìn chằm chằm vào bọn họ còn có cái khác.

“Lạc Thị đại nhân đưa bọn họ đến phòng học…”

“Không phải cũng chỉ là tua rua màu trắng sao?”

“Cái người kia là ai hả? Người thân của Huy Thị đại nhân sao?”

“Nhưng cậu ta là ngươi phương Tây đó! Là người Tây phương tà ác đó!”

Không phải Phạm Thống muốn nói, thì thầm của những học sinh này căn bản quá lớn tiếng, thì thầm mà ngay cả người bình thường như hắn cũng có thể nghe rõ mồn một thì tuyệt đối là quá lớn tiếng không sai, nên nói là không muốn giấu diếm, hay vốn là nói cho bọn họ nghe?

“Phạm Thống, bạn cùng lớp hình như không thân thiện lắm.”

Nguyệt Thoái nói với hắn.

… Nguyệt Thoái, câu này của cậu nếu lấy đẳng cấp thấp giọng nói chuyện mà nói thì cũng quá lớn tiếng rồi. Cậu cũng quá lớn tiếng rồi. Cậu cũng quá lớn tiếng rồi đó! Cậu cũng là cố ý nói cho bọn họ nghe sao? Hay là cậu vô thức làm như thế hả? Không thấy bọn họ trừng qua sao!

Phải duy trì mối quan hệ thân thiện tốt đẹp với mọi người! Không phải tạo kẻ địch à! Mặc dù với cái đám ở Võ Thuật Hiên đã không còn khả năng nữa…

“Có thân thiện hay không kỳ thực cũng không cần cậu nói…”

Lấy trực giác nhạy bén do nhiều năm kinh doanh xem bói bồi dưỡng ra của hắn, khí tức không thân thiện chẳng lẽ hắn vẫn cảm giác không ra sao?

“Chẳng qua là được lão sư Thuật Pháp Hiên khen mấy câu, đã tưởng mình giỏi lắm à?”

Có người bạo phát rồi.

Nói đến, trong tiết của ba bộ môn mà Phạm Thống học, bạn học trùng lặp trong đó trái lại không nhiều, chỉ là không nhiều đại biểu vẫn có lặp lại.

Theo Phạm Thống thấy, người sẽ nói kiểu đó, phần lớn là gần với đẳng cấp “về nhà” trong “Nhìn thấy một hàng có thể nhập môn, nhìn thấy hai hàng bạn thật là tuyệt, nhìn thấy ba hàng là thiên tài, không thấy gì hết thì về nhà đi”, không phải nói tên đó nhìn được bốn hàng, là tên đó đại khái hàng đầu tiên cũng chưa chắc thấy được…

Cho nên, là người cùng cảnh ngộ nhìn không thấy sao? Trong lòng Phạm Thống lóe qua bi ai mờ nhạt.

Đối với học sinh đã phát ngôn đó, Nguyệt Thoái chỉ là liếc qua một cái biểu thị chú ý, tiếp đến không có hồi ứng đã chuyển ánh mắt về, thái độ làm lơ này đương nhiên chọc cho đối phương càng phẫn nộ.

Tên học sinh đó đi tới đập một cái lên bàn của Nguyệt Thoái, trợn trừng mắt mà nhìn cậu, Phạm Thống đột nhiên rất muốn hỏi hắn có phải là môn sinh đắc ý của lão sư máy kéo kia hay không, thoạt nhìn có vẻ tương đối thiện trường bạo lực.

Nguyệt Thoái điều chỉnh góc độ khuôn mặt một chút, ngẩng đầu nhìn hắn, khi tầm nhìn đối nhau, đôi mắt xanh lam màu da trời kia của cậu hết sức tĩnh lặng.

Đó là một loại tĩnh lặng hoàn toàn không thể đoán được cậu đang nghĩ cái gì.

“Lấy tay của ngươi ra, trở về chỗ của ngươi, sắp vào học rồi, bạn học.”

Câu mệnh lệnh của cậu dùng một cách hết sức trơn tru lưu loát, mà sau khi bị cậu nhìn chòng chọc như thế và nghe xong lời cậu nói, tên học sinh đó thật sự dừng lại, bước chân thoáng loạng choạng trở về chỗ, gần chỗ học sinh đó tức thì truyền đến một số ngôn luận như “cậu làm cái gì vậy”, “vì sao phải nghe lời nó”, “chẳng qua trông có hơi giống Huy Thị đại nhân mà đã sợ rồi à” vân vân, Phạm Thống cũng cảm thấy phát triển này rất ly kỳ.

Được thôi, người Nguyệt Thoái nhìn chòng chọc không phải hắn, đối tượng nói chuyện cũng không phải hắn, cho nên hắn không thể đồng cảm với tình huống thế này.

“Nguyệt Thoái, cậu…”

Phạm Thống đang muốn nói gì đó với Nguyệt Thoái, Nguyệt Thoái lại dùng biểu tình có chút căng thẳng nhìn qua.

“Tôi xử lý tốt không? Bởi vì tôi chưa từng được dạy phải xử lý tình huống này thế nào, chỉ có thể lâm thời phán đoán, anh cảm thấy sao?”

… Cậu nói như thế, tôi vẫn thật không biết nên nói cái gì. Hơn nữa câu này của cậu đạt đến tiêu chuẩn thì thầm rồi, cho nên cậu rõ ràng vẫn biết nhỏ giọng nói chuyện mà, cho nên vừa rồi quả nhiên là cố ý sao? Là cố ý sao?

◊◊◊◊

Lúc này lão sư cũng đã vào phòng học, đương nhiên không nên tiếp tục chụm đầu rỉ tai, Phạm Thống ngoan ngoãn ngồi thẳng lưng, chờ đợi vận mệnh mà phù chú học phán cho hắn.

Nhưng lão sư của phù chú học hình như không có sở thích xem tư chất thiên phú người khác, không thể định sống chết ở ngay khoảnh khắc đầu tiên của tiết thứ nhất, cũng chính là nói, phải học mới biết.

Sau khi lão sư phát cho học sinh mới vật phẩm cần thiết, liền quy quy củ củ mà giới thiệu môn học, hạng mục huấn luyện chủ yếu của phù chú học chia làm hai loại: năng lực sử dụng và năng lực vẽ phù.

Muốn trở thành một phù chú sư thành công, đương nhiên phải có cả hai loại năng lực, nếu không chỉ là phù sử hoặc họa phù sư, phù sử phải dựa vào phù chú của người khác vẽ ra mới có thể chiến đấu, họa phù sư thì chỉ có thể cung cấp phù chú cho người khác sử dụng hoặc bán lấy tiền, hai loại này đều không phải trạng thái lý tưởng.

Nếu như năng lực sử dụng phù chú không đủ, sẽ không thể kích hoạt hiệu quả của phù chú cấp cao, hiệu quả sử dụng phù chú cấp thấp cũng không hoàn toàn.

Mà nếu năng lực vẽ phù không đủ, điều nghiêm trọng là không vẽ được phù có thể sử dụng, tình huống nhẹ hơn thì có mấy loại như vẽ sai phù, phù vẽ ra có công năng lệch lạc và vẽ phù quá chậm.

Trông có vẻ Lạc Thị có thể trực tiếp vẽ và sử dụng phù, cậu ta hẳn là đều có hai loại năng lực đi.

Lão sư này dạy học một cách đúng quy đúng củ, cũng không có thói quen đặc thù gì, Phạm Thống liền quyết định gọi ông ta là lão sư bình thường.

Tiết đầu tiên sẽ không dạy thứ gì tinh thâm, đại khái chỉ thuyết minh cách sử dụng giấy phù, và kỹ xảo vẽ phù sơ bộ, muốn vẽ ra phù có hiệu lực, phải làm cho mỗi chú trên giấy phù liên kết chính xác, điều này không khác tưởng tượng của Phạm Thống bao nhiêu, năng lực thư pháp có sẵn quả nhiên có thể sử dụng, sau khi thử mấy tấm ghi ra tấm phù chú hữu hiệu đầu tiên, hắn hài lòng nở nụ cười.

Rồi nhìn sang Nguyệt Thoái, hình như gặp phải chút khó khăn.

“Nguyệt Thoái, cậu được không?”

“Hm…”

Nguyệt Thoái cảm thấy rất đau đầu mà nhìn hắn, hình như rốt cuộc quyết định nhờ hắn trợ giúp.

“Phạm Thống, cái bút mềm mềm này rốt cuộc ghi chữ làm sao?”

Phạm Thống cảm thấy bất lực.

Hắn quên mất người phương Tây chưa từng nhìn thấy bút lông… Nhưng ở nơi này cũng kiếm không được bút lông ngỗng hay bút máy gì gì đó, còn có, không dùng bút lông ghi có được không?

Vừa rồi Lạc Thị là dùng tay ghi, có lẽ có biện pháp khác đi? Nhưng đây thì phải hỏi lão sư rồi, hắn nào biết được những cái này chứ.

“Muốn học thư pháp không thể nhanh, trở về tôi không dạy cậu.”

Cách nói chuyện kiểu này thật sự rất vụng về. Nguyệt Thoái nhất định sẽ hiểu lầm tưởng rằng hắn là người nội tâm rối loạn mất…

Trước khi tan học, lão sư bình thường muốn mọi người nộp thành phẩm luyện tập lên cho ông ta bình luận, khi nhìn thấy phù chú của Phạm Thống, lão sư bình thường gật gù tán thưởng.

“Không tệ, độ hoàn thành của tấm phù này rất cao, mặc dù chỉ là phù chú đơn giản nhất, lần đầu đi học có thể có thành quả này, năng lực vẽ phù hẳn là có thể mong đợi.”

Phạm thống cảm thấy mình đã đạt được cảm giác thành tựu ở khóa phù chú học. Con người quả nhiên vẫn là cần khen ngợi, được khen ngợi là chuyện tuyệt vời biết bao!

“Lão sư, xin hỏi đây là phù gì?”

Bởi vì hoàn toàn vẽ theo mẫu của lão sư cung cấp, Phạm Thống cũng không rõ công hiệu của tấm phù này. Là tấm phù chú hữu hiệu đầu tiên mà hắn vẽ ra, để kỷ niệm, hắn vẫn là muốn biết tên.

“Đây là pháp thuật công kích sơ cấp của hệ hỏa —– ngự hỏa chú.”

“…”

Phù chú lần đầu tiên vẽ ra, chính là phù chú hắn trúng trong lần chết đầu tiên.

Đúng là có giá trị  kỷ niệm…

◊◊◊◊

Sau khi khóa ở Phù Chú Hiên kết thúc, Phạm Thống với Nguyệt Thoái đến cổng trường chờ Lạc Thị như đã hẹn, không bao lâu sau, bóng dáng nhỏ nhắn kia của Lạc Thị đã xuất hiện, khi cậu chào hỏi với bọn họ, như chuyện đương nhiên, bọn họ vừa lại trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

Hẹn ở nơi người qua người lại này vốn đã rất dễ dàng bị chú ý, nhưng lấy thân phận của Lạc Thị đại khái cũng sẽ không để ý loại chuyện này, thân là một trong Ngũ Thị của Đông Phương Thành, nhất cử nhất động vốn sẽ có rất nhiều người xem.

“Phạm Thống, học phù chú thế nào?”

“Rất thảm.”

Haiz, để cho hắn biểu đạt một chút vui sướng của nội tâm cũng không được sao? Nguyền rủa chết tiệt này.

“Phạm Thống thật khiêm tốn, rõ ràng vẽ phù rất tốt.”

Nguyệt Thoái ở bên cạnh cười nói như thế. Kết quả hắn lại có thể bởi vì hiểu lầm lời nói mà được khen ngợi, đây giống như công việc xem bói sau khi bị nguyền rủa trái lại càng tốt hơn, thực sự khiến tâm tình phức tạp đến không biết nên nói cái gì.

“Ta lần đầu tiên nhìn thấy chữ ngươi ghi đã cảm thấy ngươi hẳn là rất có tài vẽ phù. Nguyệt Thoái thì sao? Thuận lợi không?”

Lạc Thị có vẻ vẫn chưa quen nói chuyện với Nguyệt Thoái, lúc chuyển sang hỏi cậu, thoạt nhìn có hơi không tự nhiên.

Rõ ràng lúc nói chuyện với hắn thì rất thuận mà. Phạm Thống khó hiểu.

Chẳng lẽ hắn rất có lực gần gũi sao? Hay là rất không có khí chất cần người tôn trọng hả…

“Tôi không thiện trường lắm.”

Nguyệt Thoái cười khổ, hôm nay cậu luống cuống đến làm cho mực cũng quẹt lên mặt, còn rửa một hồi mới ra.

Vẫn chưa học được chữ của Đông Phương Thành, cũng có thể bắt chước theo mẫu của lão sư, nhưng không biết dùng bút lông thì hết thật cách rồi, đối với chướng ngại của cậu, Phạm Thống trái lại không cảm thấy cần đồng tình.

Dù sao cậu cũng là kỳ tài trăm năm khó thấy của thuật pháp học, võ thuật trông có vẻ vốn đã rất mạnh, vậy không thiện trường phù chú cũng chẳng sao đi? Cuộc sống cũng đã được đảm bảo rồi. Huống hồ, con người vẫn phải có một chút khuyết điểm mới đáng yêu hơn chứ, như là không biết mặc quần áo thế nào còn tạm được, nếu hoàn mỹ như thánh nhân, vậy thì khó kéo gần khoảng cách rồi.

“Vậy sao…”

Lạc Thị có chút ngạc nhiên, sau đó cậu lần nữa nhìn hướng Phạm Thống.

“Phạm Thống, cậu ta biết tật xấu khi nói chuyện của ngươi không?”

“Cậu ta hiểu được chữ của Tây Phương Thành…”

Câu này Lạc Thị miễn cưỡng vẫn có thể giải mã ra ý tứ ban đầu: cậu ta không hiểu chữ của Đông Phương Thành.

Ngụ ý cũng chính là không thể nói rõ với cậu ta.

“Vậy các ngươi là làm sao giao tiếp…”

Lạc Thị nhìn hai người bọn họ, cảm thấy trên thế giới quả nhiên là có kỳ tích.

“Phạm Thống nói chuyện làm sao?”

Nguyệt Thoái không thể hiểu đề tài trò chuyện của bọn họ cho lắm, bèn đặt câu hỏi.

“Ngươi chẳng lẽ cảm thấy hắn nói chuyện rất bình thường sao?”

Nếu là thế, không bình thường chính là Nguyệt Thoái rồi.

“Không bình thường lắm… Tôi cho rằng anh ta rất dễ căng thẳng, cũng rất dễ nói sai, không phải sao?”

Nhìn ánh mắt trong veo kia của Nguyệt Thoái, Lạc Thị vẫn thật mở không nổi miệng để nói không phải.

“… Ngươi cho rằng thế nào thì cứ thế đó đi.”

Phạm Thống trợn lớn mắt.

Lạc Thị! Giúp tôi giải thích chứ! Cậu có thể nói chuyện bình thường mà, không phải sao?

“Phạm Thống, ngươi tạm thời coi như là trải nghiệm đi, bằng không hãy mau chóng dạy cậu ta biết chữ của Đông Phương Thành.”

“Không giúp tôi…”

“Ta vì sao phải giúp ngươi chứ? Năm xâu tiền còn chưa trả ta, hơn nữa thoạt nhìn muốn chờ ngươi trả thì còn xa lắm.”

Đúng thế. Hắn muốn trả trước cũng không được, dưới trạng thái mắc nợ, mọi lương bổng với thu nhập từ công việc của nhà nước phân phối, toàn bộ đều sẽ trực tiếp lấy đi bù nợ trước, trừ phi hắn tự làm việc riêng kiếm tiền.

“Được rồi, chúng ta đi thôi, mang các ngươi tới chỗ nào ăn ngon.”

Lạc Thị cười nói với bọn họ như thế. Hm, ánh mắt của người đi đường tụ tập lên người bọn họ hình như nhiều hơn rồi…

◊◊◊◊

“Các ngươi tìm không được phòng học, lại có thể từ phòng học đi đến cổng trường à?”

“Đi theo bạn học luôn là có thể đi ra.”

Khi mọi người đều sắp rời khỏi, đi theo là được rồi, lực lượng của quần chúng rất cường đại, bọn họ chính là đi theo quần chúng đến cổng trường như thế, nhưng rốt cuộc là đi ra làm sao, trên thực tế bọn họ cũng không có ghi nhớ.

Lần sau muốn đi học, tìm phòng học chỉ sợ vẫn là có khó khăn.

“Phòng học của Phù Chú Hiên nhìn sơ hết sức lộn xộn, nhưng kỳ thực vẫn có quy luật của nó, sau khi học được nhiều phù chú hơn, những con đường với không gian đó sẽ chẳng là gì nữa.”

Lạc Thị vừa nói, vừa đưa cho bọn họ một tấm bản đồ của Phù Chú Hiên, có tấm bản đồ này, ít nhất có thể phán đoán ra mình đã lạc đến chỗ nào.

“Đừng khách khí, vậy bản đồ của Thuật Pháp Hiên với Võ Thuật Hiên có phải cũng thuận tiện…”

“Nếu Thuật Pháp Hiên với Võ Thuật Hiên mà cũng cần bản đồ, vậy dứt khoát đầu thai lại cho rồi.”

Cũng không cần nói tàn nhẫn như thế chứ?

Lúc này, bồi bàn phục vụ quán ăn đưa lên nước trà bốc hơi nóng, cũng bày lên thực đơn được chế tác tinh mỹ. Nguyệt Thoái ngay cả chữ của Đông Phương Thành cũng xem không hiểu, đương nhiên không thể tự gọi món, cho dù cậu hiểu được, sợ rằng cũng không biết tên món ăn đại biểu nội dung gì. Mà Phạm Thống mặc dù xem hiểu tên món ăn, nhưng hắn cũng xem  hiểu giá tiền phía sau, mặc dù bữa ăn này hình như là Lạc Thị muốn bao, hắn không cần lo lắng tiếp tục thiếu nợ, nhưng mà để cho người ta tiêu phí cũng rất ngại, thế là hai người đều nhìn hướng Lạc Thị.

“Muốn ăn cái gì thì cứ gọi.”

Lạc Thị khó hiểu nhìn bọn họ.

Quán ăn này không giống nơi lần trước Phạm Thống mượn năm xâu tiền để ăn cơm, ngay cả món khai vị cũng mười xâu tiền trở lên, hơn nữa vì không muốn bị người xung quanh quấy nhiễu, bọn họ bây giờ là ở trong phòng riêng, nếu như đây không phải lễ ngộ của quán ăn đối với Lạc Thị, vậy đại khái cũng là phải tốn thêm tiền… Đây có lẽ chính là mức sống bình thường của Lạc Thị đi? Dù sao cũng là một vương tử, năng lực tiêu phí không thể chỉ dùng tua rua màu đỏ để xem.

“Tôi xem không hiểu thực đơn, có thể giúp tôi quyết định không?”

Nguyệt Thoái từ bỏ nghiên cứu những chữ đối với cậu mà nói căn bản không thể lý giải, thấy vậy, Phạm Thống cũng vội vàng đi theo.

“Dù sao cũng chưa từng đến, có thể giới thiệu món nào khó ăn hay không?”

Hắn là muốn nói có thể giới thiệu cho hắn món nào ngon hay không… Tin rằng Lạc Thị sẽ hiểu ý của hắn đi.

“Nếu như thế, vậy để ta quyết định.”

Kết quả Lạc Thị gọi cho ba người món ăn giống nhau.

Trước khi đồ ăn xuất hiện, đương nhiên chính là thời gian trò chuyện, trò chuyện có thể giúp hiểu rõ nhau hơn, cho nên tìm đề tài để nói là cần thiết.

“Lạc Thị có làm lão sư ở Phù Chú Hiên không?”

Đến tận bây giờ trong bốn lão sư nhìn thấy có ba người là tua rua màu đỏ, vậy thì mang tua rua màu đỏ tươi như Lạc Thị hẳn là cũng có tư cách làm lão sư, có điều Lạc Thị là cư dân nguyên sinh, chiếu theo quy định, cho dù cậu làm lão sư, cũng là dạy cư dân nguyên sinh.

“Không, ta… vẫn đang học.”

Lúc Lạc Thị trả lời như thế, trên mặt hình như xuất hiện một lớp bóng mờ. Phạm Thống không hiểu rõ vấn đề của cậu lắm, chỉ tiếp tục hỏi.

“Wow, tua rua màu đỏ chẳng phải rất nhỏ yếu rồi sao, vậy lão sư của cậu là ai?”

Mặc dù hiểu Phạm Thống là bởi vì nguyền rủa mới nói như thế, nhưng Lạc Thị vẫn cảm thấy bị đâm chọc, cho nên có chút không vui.

“Âm Thị, Lăng Thị có thể tính là lão sư của ta, mặc dù thời gian chỉ đạo ta không nhiều.”

Lại có thể là do hai đại chưởng viện phụ trách dạy dỗ… Quả nhiên là đãi ngộ chỉ vương tử mới có. Trên cơ bản chưởng viện là người phụ trách cao nhất trên danh nghĩa, không mở lớp dạy học, có thể được bọn họ chỉ đạo, tuyệt đối là đối đãi đặc biệt đi.

Vậy Vi Thị thì sao? Nghe nói hắn tạm thay chưởng viện Võ Thuật Hiên, không có đến dạy luôn à?

“Ngươi muốn hỏi Vi Thị với Huy Thị sao?”

Lạc Thị hừ một tiếng, mặc dù có vẻ không vui lắm, nhưng cũng không có từ chối nhắc tới.

Phạm Thống không biết biểu tình của mình thì ra dễ hiểu như thế.

“Trong Ngũ Thị bọn ta, hành vi tác phong của Vi Thị tương đối quá khích, mọi người đều không phải thích hắn lắm, cũng không tính là gần gũi với hắn. Về phần Huy Thị…”

Lúc nói đến Huy Thị, Lạc Thị vẫn là hơi tạm dừng, hình như có chút không biết nên dùng lời nói và thái độ thế nào để nói đến chuyện của Huy Thị.

“Tôi không nghe nói Huy Thị đã mất tích hai năm rồi.”

Có nghe nói biến thành không nghe nói, cảm giác thật giống như ở đây không có ba trăm lạng bạc…

“Đúng thế.”

Lạc Thị chuyển mắt đi, giống như lòng không ở đây mà nhìn chỗ khác.

“Một ngày nọ của hai năm trước, anh ấy đột nhiên biến mất. Từ đó cũng không có trở về nữa.”

Nói đến đây cậu liền dừng lại, không có nói tiếp. Bởi vì bầu không khí ưu thương đó, đột nhiên tạo ra sự yên lặng giữa ba người.

Kết quả đối với Huy Thị, cậu vẫn coi như chưa nói cái gì. Chuyện mất tích hai năm này hắn sớm đã biết rồi, Lạc Thị chỉ là lặp lại sự thật mà hắn sớm đã biết…

“Nguôi ngoai một chút đi.”

Nguyệt Thoái nãy giờ lắng nghe bên cạnh đột nhiên nói một câu.

“Cư dân mới sinh đến Huyễn Thế, cũng đều từ đây chấm dứt với người thân ở quá khứ, nếu như trong lòng chịu chấp nhận, thì có thể sống tốt hơn một chút.”

Phạm Thống trái lại cảm thấy vẫn tốt. Dù sao người thân của hắn sớm đã không còn rồi, hắn cùng lắm là đoạn tuyệt với tiệm xem bói của hắn mà thôi, nhưng kỳ thực hắn cũng không có bao nhiên tình cảm sâu đậm với căn tiệm đó.

“Huy Thị cũng chưa chắc đã chết!”

Lạc Thị hình như rất mẫn cảm đối với lời thế này, ngay lập tức lên tiếng phản bác.

“Anh ấy chỉ là chưa có trở về mà thôi, anh ấy chỉ là…”

Nói đến đây, Lạc Thị dừng lại. Những lời này đều như là đang viện lý do, là vì Huy Thị đã mất tích mà viện lý do, hay là vì bản thân cậu vẫn chưa tuyệt vọng đây.

Cậu vẫn luôn chờ Huy Thị trở về. Câu này cậu không thể nói ra với ai.

Giống như nói ra liền sẽ bị cười chế nhạo, sau đó cậu cũng sẽ bị ảnh hưởng và cảm thấy Huy Thị thật sự sẽ không trở về nữa.

Mỗi ngày mỗi ngày, trong đêm luôn là đến cổng thành nhìn về phương xa, vạch hết đường này đến đường khác vào cuốn sổ cất trong lòng để đếm ngày.

Bất cứ ai biết rồi đều sẽ cảm thấy cậu rất ngu xuẩn.

Cậu sở dĩ nghĩ như thế, có lẽ bởi vì, ở sâu trong nội tâm cậu cũng cảm thấy mình như vậy là rất ngu xuẩn đi.

“…”

Sau khi nhìn thái độ của cậu biểu hiện ra, Nguyệt Thoái không có nói chuyện nữa, chỉ là an tĩnh mà húp trà.

“Ugh…”

Thực sự không nên nhắc đến đề tài Huy Thị. Phạm Thống nghĩ.

Nhắc đến Huy Thị, căn bản chỉ khiến cho tràng diện cứng ngắc mà thôi…

Lúc này món ăn của bọn họ được đưa lên, đúng lúc khiến cho bọn họ chuyển đi một chút chú ý. Chẳng qua dưới bầu không khí này, bất luận là đồ ăn ngon gì, ăn lên cũng cảm thấy ăn không biết vị, đây thực sự có hơi lãng phí à.

“Ngũ Thị Đông Phương Thành, bình thường đều rất rảnh sao?”

Chuyển đề tài là cần thiết. Phạm Thống chỉ nghe nói dưới nữ vương chính là năm vị Thị, địa vị cao quý, nhưng trên thực tế là làm gì, hằng ngày có chức vụ gì, hắn đều không rõ.

Về phần nói rất bận thành rất rảnh, hắn đã không quan tâm nữa. Không nói Đông Phương Thành thành Tây Phương Thành hay Lạc nguyệt đã nên cảm tạ trời đất rồi.

“Không nói cho ngươi đâu.”

Lạc Thị giận dỗi trả lời. Có lẽ tâm tình vẫn bị đề tài trước đó ảnh hưởng, chẳng qua lời nói này cảm giác có hơi bướng bỉnh, làm sao hình như vẫn rất đáng yêu… Nhất định bởi vì người nói lời này là mỹ thiếu niên. Nếu là Mễ Trọng nói như thế, Phạm Thống có khả năng sẽ không nhịn được đánh cho hắn một quyền.

“Oh… Được thôi.”

“Gì vậy chứ, mới bị từ chối một lần, đã không hỏi nữa sao?”

Lạc Thị lại không hài lòng.

“Nếu như ngươi hỏi thêm mấy lần không chừng ta vẫn là sẽ nói à.”

… Bây giờ thì lại làm sao rồi? Hỏi thêm mấy lần? Thì không có vấn đề, nhưng nếu lúc hỏi lần sau, Đông Phương Thành nói thành Tây Phương Thành thì làm sao?

“Có thể nói cho chúng tôi nội dung công việc bình thường của Ngũ Thị không?”

Nguyệt Thoái hỏi thay hắn, thật là người tốt.

“Hm… Trước mắt công việc tương đối thống nhất, chính là luân phiên đến chỗ thông đạo Trầm Nguyệt cướp người. Ngoài ra còn có một số chuyện phụ trách riêng, như là Âm Thị, Lăng Thị với Vi Thị có kiêm làm chưởng viện, Lăng Thị còn phụ trách việc phong tỏa với giải tỏa ký ức cư dân mới sinh, kiểu như thế đó.”

Trong ngữ khí bình thản của Lạc Thị, không biết vì sao, Phạm Thống hình như có thể nghe ra một loại cảm giác tự ti.

Hm, là bởi vì không được trọng dụng sao? Chẳng qua tua rua màu đỏ đích xác là không khả năng làm chưởng viện à…

“Thực lực của ta chỉ có thế cầm tua rua màu đỏ tươi. Cư dân nguyên sinh thì lại chết rồi cũng sẽ không được đưa đến ao nước sống lại, cho nên một số chuyện tương đối trọng đại hoặc nguy hiểm đều sẽ không để ta tham dự.”

Được thôi, Phạm Thống đại khái có thể hiểu cảm giác tự ti của cậu đến từ đâu rồi. Nhưng cũng không cần quá miễn cưỡng mình đi? Nếu như là hắn, chuyện nguy hiểm có thể không tham dự, đó thế nhưng còn gì bằng.

“Cậu mới mười bốn tuổi, lấy được tua rua màu đỏ đã rất lợi hại rồi.”

Lời khích lệ nói ra đúng lúc chính xác, thật tốt quá rồi. Phạm Thống đang cao hứng, không ngờ ánh mắt của Lạc Thị trở nên rất hiểm ác.

“Ngươi nói rất lợi hại… Kỳ thực là muốn nói rất yếu kém sao?”

Tệ rồi, cậu ta vẫn coi thành nói ngược để nghe.

“Một phần mười… Cậu nhớ có tỷ lệ một phần mười không?”

Nếu cứ hiểu lầm như thế, vậy dù có trăm cái miệng cũng khó mà biện bạch, Phạm Thống cực lực muốn giải thích, Nguyệt Thoái vẫn là dùng biểu tình nghe không hiểu nhìn bọn họ.

“Quên đi. Đều trẻ tuổi như nhau, Huy Thị mười bảy tuổi đã lấy được tua rua đen nhạt rồi kìa.”

Tại sao khổ tâm luồn lái, đề tài vẫn trở về Huy Thị vậy? Đây gọi là cái bóng của anh trai sao? Còn nữa, so sánh với người phía trên mệt lắm, cậu có muốn cân nhắc tới những người không bằng cậu không?

“Cậu cũng chưa đến mười bảy tuổi mà.”

Nguyệt Thoái lại xen vào một câu, nghe lên hình như có chút đạo lý. Hm, không, logic hình như rất vi diệu.

“Huy Thị lúc mười bốn tuổi đã lấy được tua rua màu tím rồi.

Lạc Thị nhíu mày phản bác.

“Nhưng Huy Thị là Huy Thị, cậu là cậu, vì sao muốn giống Huy Thị chứ?”

“Nhưng ta là con trai của nữ vương!”

Haiz, cậu cứ nghe lời của Nguyệt Thoái đi mà, tôi cảm thấy rất có không gian để suy nghĩ đấy…

“Con trai của nữ vương, cho nên nhất định phải gánh vác mong đợi của mọi người, nhất định phải lợi hại hơn bất cứ ai?”

Nguyệt Thoái khẽ giọng dò hỏi, sau đó vừa lại tự trả lời vấn đề của mình.

“Tôi nghĩ… bất luận là Đông Phương Thành hay là Tây Phương Thành, bất luận là cư dân mới sinh hay là cư dân nguyên sinh, quan trọng nhất vẫn là đừng quên “cười” thế nào, đừng cứ luôn bị vây trong tâm tình không vui mới đúng…”

Lạc Thị cứng đờ một chút, không nói chuyện nữa, Phạm Thống thì vô cùng khổ não.

Ahhhh! Đây là bầu không khí gì! Có thể đừng duy trì bầu không khí ưu thương này nữa hay không! Tôi không thích thế này đâu à!

“… Đây là tiền cho bữa ăn này.”

Lạc Thị móc tiền ra để lên bàn, sau đó đứng lên.

“Ta đi trước đây. Các ngươi có thể ngồi thêm một lát.”

Đây chính là vì không vui nên tan rã trong truyền thuyết sao —-

“Cảm ơn cậu đã mời.”

Nguyệt Thoái vẫn là rất lịch sự nói cám ơn, Phạm Thống cũng chỉ có thể nói theo một câu xã giao.

“Đừng khách khí, đi mau đi.”

“… Phạm Thống, tật xấu ngôn ngữ này của ngươi thật sự rất tồi tệ.”

Lạc Thị bỏ lại câu này, liền tự động xuống lầu.

Đây cũng không phải điều tôi muốn —–!

◎Lời bạt của Phạm Thống.

Quen biết càng nhiều người, liền càng có thể cảm nhận được sự tầm thường của ta. Làm một người tầm thường cũng không có gì không tốt, chỉ cần có thể kết giao được bạn bè không tầm thường, trên cơ bản vẫn có thể chịu đựng.

Ngươi nói ta từng nói mình là trời dung túng anh tài, còn không chỉ nói một lần? Đó là nói trời túng anh tài ở phương diện xem bói cơ, bằng không ngươi kêu Nguyệt Thoái so đoán số với ta, nhất định là ta thắng. So làm sao? Đương nhiên là túm một người qua đường để xem tướng mạo chỉ tay gì gì đó của hắn chứ sao nữa, hơn nữa Nguyệt Thoái còn không biết ghi thư pháp, ta căn bản thắng chắc rồi mà, ái chà. Có ý kiến sao? Con người có tự tin là chuyện xấu à? Đừng lấy chuyện sau khi bị nguyền rủa công việc làm ăn trái lại tốt hơn này để đâm chọc ta! Ta đã miễn dịch rồi! Miễn dịch rồi! Nghe thấy chưa!

Sau khi học qua khóa của tam đại bộ môn Đông Phương Thành, ta cũng phát hiện tài năng mới của ta. Khóa của Võ Thuật Hiên không học thì thôi, Thuật Pháp Hiên, hừ, thuật pháp không có tư chất thì không có tư chất, thiếu gì người? Ta chỉ cần học tốt phù chú là được rồi!

Chẳng qua năng lực sử phù dù sao cũng vẫn chưa có bắt đầu dạy, lỡ như ta chính là chỉ biết vẽ phù thì làm sao… Ngươi nói cái gì, vẽ phù cho Nguyệt Thoái dùng là được? Ta mới không muốn luân lạc đến kết cục bi thảm như thế! Vì sao ta nhất định phải lùi ra sau màn làm công thần lặng lẽ vô danh, sau đó công lao với danh tiếng đều là của người khác chứ! Ta cũng muốn quyết đấu chính diện với kẻ địch à! Đương nhiên nếu như quá nguy hiểm, vẫn là giao cho người khác thì hơn…

Ta cảm thấy người nào cứ để trong lòng không nói ra, thật sự sẽ sinh bệnh. Chẳng qua lấy tài ăn nói của ta, muốn mở đường cho Lạc Thị hình như hơi khó, mặc dù ta cũng biết, nửa đêm đến cổng thành chính, phần lớn chính là có thể tìm được cậu ta, nhưng không có chuẩn bị lời thoại cho tốt, tìm được người cũng vô dụng.

Nói đến, ta vẫn chưa hỏi Nguyệt Thoái là chết làm sao. Cũng không hỏi qua thân thế của cậu ta. Cậu ta rốt cuộc có phải giống như ta nghĩ, là một đại thiếu gia quý tộc hay không?

Mới quen biết một ngày đã nghe ngóng chuyện riêng của người ta, làm như thế hình như không đẹp lắm, ta nghĩ tốt hơn vẫn là chờ giao tình bọn ta kiên định hơn củng cố hơn rồi nói, giao tình có thể bắt đầu từ cùng đi học, giúp lẫn nhau vớt thân thể, ta tin sau khi vớt mấy lần bọn ta liền sẽ là bạn tốt không thể thay thế của nhau rồi, Ah, đúng rồi, ta vẫn có thể dạy cậu ta thư pháp.

Không biết, có thể nhờ cậu ta thay thế ta đi đề xuất quyết đấu với Mễ Trọng không?…

Ta chỉ là nói thôi, nam tử hán đại trượng phu, có chuyện gì không vui muốn báo thù, vẫn là nên tự mình làm mà! A ha ha ha!

25 responses »

  1. ttteeeemmmmm!!!!!!

    Reply
  2. không biết Phạm Thống sau này có làm được trò gì không nữa -_-||

    Reply
  3. =,= Phạm Thống thật thảm wá đi, k biết sau này có mạnh k nữa

    Reply
  4. Hơi lạc đề tí nhưng mà … hức… ta nhớ Tiểu Vũ quá, muốn đọc Chung Cương TT.TT

    Reply
  5. Khoảng cuối tuần này mới có chương mới nhé.

    Reply
  6. Chờ một ngày…

    Reply
  7. Khoảng chiều tối nay sẽ có nhé.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: