RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 1-4

Chương 4: Khánh thành chỗ ở mới

“Chỉ là vị trí giường cuối cùng cũng đã xác định, có cần thiết nói như thể là mới kết hôn mua nhà không?” —- Phạm Thống

“Phạm Thống, Phạm Thống”

Sau ba ngày liên tục không đi học, buổi sáng hôm nay, Mễ Trọng lại chạy tới thăm hắn.

Sở dĩ ba ngày liên tiếp không đi học, là bởi vì “lễ Trầm Nguyệt” sắp đến, vì để chuẩn bị sự vụ liên quan, và để cho mọi người toàn tâm nghênh đón ngày lễ quan trọng này, cả Đông Phương Thành sẽ được nghỉ trước khoảng mười hai ngày, nghỉ cho đến ngày lễ Trầm Nguyệt, nếu đã là cả Đông Phương Thành, trường học đương nhiên cũng sẽ nghỉ theo, học sinh cho dù muốn đi học cũng không được học.

Thời gian này, Nguyệt Thoái nỗ lực mày mò sách dạy chữ Đông Phương Thành, Phạm Thống cũng rất tốt bụng giúp đỡ cậu, đồng thời dạy cậu cách cầm bút lông và cách viết.

Mặc dù Nguyệt Thoái là người rất thông minh, thông thường người rất thông minh đối với các loại kỹ nghệ đều sẽ có một số tuệ căn bẩm sinh, cho dù chưa chắc có thể tinh thông, cũng có thể nhanh chóng học được trình độ nhất định, nhưng tốc độ học thư pháp của Nguyệt Thoái thực sự chỉ có thể dùng thảm không nỡ nhìn để hình dung, cậu học chữ của Đông Phương Thành trái lại còn nhanh hơn, bây giờ đã có thể nhận ra hai chữ trong năm chữ trên bảng hiệu bên đường rồi, mặc dù loại trình độ này chẳng giúp ích được gì.

Phạm Thống cảm thấy người luyện võ đáng lẽ rất biết đắn đo sức lực mới đúng, cho nên hắn cảm thấy kỳ lạ đối với dáng vẻ lúng túng cầm bút lông của Nguyệt Thoái, chẳng lẽ đây là bài xích trên tâm lý khiến cho không thể thích ứng sao?

Khi hắn hỏi Nguyệt Thoái có muốn bỏ cuộc cho rồi hay không, Nguyệt Thoái rất nghiêm túc trả lời “nếu đã ở lại Đông Phương Thành rồi, thì nên hòa nhập tập quán của Đông Phương Thành, trải qua cuộc sống giống như người phương Đông bình thường, người của Đông Phương thành nếu đã dùng bút lông ghi chữ, tôi cũng phải dùng bút lông mới được”… Quyết tâm thế này rất khiến người bội phục, nhưng nếu đã có loại giác ngộ đó rồi, vẫn học không được thì lại là chuyện làm sao…

Tóm lại cậu đã ở trong nhà tập viết ba ngày, cũng đã ăn lương thực công cộng ba ngày. Lương thực công cộng là một thứ càng ăn càng sẽ muốn nâng cao giai cấp để lãnh tiền lương đi mua đồ ăn bình thường, ngay cả Nguyệt Thoái vốn không làm sao để ý tua rua màu trắng, cũng bắt đầu cân nhắc đi kiếm cái tua rua màu lục để lừa tiền lương rồi.

Chẳng qua, trước hết không nói bọn họ vẫn chưa nghiên cứu muốn thăng cấp nên tìm ai sát hạch, tình huống toàn quốc cho nghỉ hiện tại sẽ kéo dài cho tới lễ Trầm Nguyệt, trước đó có lẽ đều không cần nghĩ cái gì nữa.

Trừ phi áp dụng cách quyết đấu khiêu chiến với người khác để thăng cấp… Nhưng Nguyệt Thoái nói cậu ta không cân nhắc cái phương thức này, bởi vì cậu không thích cái cách giẫm lên xương cốt người khác chà đạp nỗ lực của người ta để bồi dưỡng mình này, Phạm Thống chỉ có thể nói cậu quả nhiên là người tốt.

Quyết đấu cũng không nhất định phải giết chết đối phương. Mặc dù thắng rồi sẽ hại đối phương tụt cấp, hơi có mùi tổn người lợi mình, cũng chính là cá lớn nuốt cá bé, đây chẳng phải quy tắc sinh tồn của xã hội sao? Có hề gì chứ.

“Phạm Thống, vị trí giường của ngươi đã được xác định rồi đấy! Ngươi cuối cùng cũng có thể dọn vào chỗ ở chính thức rồi!”

Mễ Trọng hôm nay tới tìm hắn, chủ yếu là thông báo cho hắn cái tin tức này.

Vì sao hắn cảm thấy chẳng đáng cao hứng chút nào hả?

Chỉ chẳng qua là phải dọn vào không gian nhỏ hẹp hơn mà thôi, cho dù cộng thêm hai chữ chính thức, cũng không khiến người vui nổi.

“Ngươi nói vị trí giường của ta đã xác định, vậy hàng xóm của ta thì sao?”

Phạm Thống chỉ vào Nguyệt Thoái đang luyện chữ bên cạnh, Nguyệt Thoái cũng nhìn Mễ Trọng.

Nếu như có thể ở chung và cùng nhau hành động với Nguyệt Thoái, vậy vẫn tương đối có lý do để cao hứng.

“Oh, hàng xóm của ngươi cũng phân phối xong rồi, chung phòng ngủ với ngươi.”

Mễ Trọng tra tư liệu trên tay, nói cho hắn như thế, sau đó cũng chú ý thấy tồn tại của Nguyệt Thoái, sau khi nhìn Nguyệt Thoái một chút, trong miệng hắn phát ra tiếng tặc lưỡi.

“Chậc, Phạm Thống thật hạnh phúc, lại có thể được ngủ chung với mỹ thiếu niên. Còn thật sự trông có chút giống Huy Thị đại nhân nữa, ngươi vớ bở rồi.”

… Cũng đâu phải mỹ thiếu nữ, ngươi ganh tỵ cái gì. Người ngủ chung với ngươi chẳng lẽ là đầu trâu mặt ngựa sao? Trông giống Huy Thị đại nhân thì lại có can hệ gì với vớ bở hả, có thể cho ta một chút logic không?

“Mễ Trọng?”

“Huh?”

“Ngươi chắc không phải là thích nam nhân chứ?”

Ở lúc hỏi loại vấn đề sắc bén này, nguyền rủa không có quấy nhiễu hắn, làm tốt lắm.

“Đây… Ngươi hỏi ta như thế, ta vẫn thật khó trả lời, bình thường mà nói ta đương nhiên là thích con gái à! Nhưng Lăng Thị đại nhân…”

Mễ Trọng lộ ra biểu tình cực kỳ bối rối và vùng vẫy. Nhưng đây thì mắc mớ gì tới Lăng Thị đại nhân? Lăng Thị đại nhân không phải mỹ nữ sao?

“Phạm Thống, ngươi không cần lo lắng, cho dù ta bây giờ không rõ giới tính, hay xác định là thích nam nhân rồi, cũng sẽ không thích ngươi đâu, hoàn – toàn – không cần lo lắng.”

Không cần lo lắng thì rất tốt, nhưng vì sao vẫn có loại cảm giác khiến người khó chịu đây?

“Vậy tôi cần lo lắng không?”

Dáng vẻ Nguyệt Thoái thoạt nhìn có chút lo lắng.

“Đừng thoáng cái coi ta thành loại vi khuẩn khả nghi có được không? Đừng đùa nữa.”

Mễ Trọng xua tay, kéo lại chủ đề ban đầu.

“Tóm lại bây giờ dọn nhà đi, hàng xóm của ngươi muốn dọn cũng được, thu dọn đồ một chút rồi ta mang ngươi qua, các ngươi là phòng ba người, còn có một bạn cùng phòng… Đúng rồi, ngươi rất thân với Lạc Thị đai nhân sao? Ta nghe thấy không ít tin đồn.”

Sau đó, chưa nói xong đã lại bị chính hắn kéo lạc đề.

“Nói thân cũng không phải rất thân…”

“Thật không? Nhưng ta nghe nói các ngươi cùng nhau ăn khuya rất thân mật, chu đáo đưa ngươi đến phòng học, còn quang minh chính đại hẹn ở cổng trường, Lạc Thị đại nhân nhìn thấy ngươi liền cười rất vui vẻ à, rõ ràng bình thường là người không nói cười tùy tiện.”

“Làm gì có cái —- Khụ! Khụ! Khụ!”

Phạm Thống bị chính nước miếng của mình làm sặc.

Làm gì có cái chuyện đó —! Không, ngẫm kỹ lại hình như đều có xảy ra, nhưng làm sao nghe kể lại liền trở nên thật quái! Thì ra kỳ thực rất kỳ quái sao, không đúng, tin đồn thì ra là thứ đáng sợ như thế sao —!

“Ngoại trừ cùng nhau ăn khuya, cái khác tôi cũng có tham dự…”

Nguyệt Thoái cảm thấy ở trong tin đồn mình bị quỷ giấu đâu mất rồi.

“Ơ? Thế sao? Cho nên rốt cuộc là thế nào?”

Ngươi là đến hóng chuyện sao? Và còn bộ mặt chờ mong kia nữa?

Dùng cái miệng này của hắn để giải thích, có thể sẽ càng nói càng sai không?

Phạm Thống dùng ánh mắt cần trợ giúp nhìn Nguyệt Thoái, Nguyệt Thoái hiểu ý, liền mở miệng thay hắn.

“Tôi nghĩ… Lạc Thị chỉ là bạn bình thường.”

“Oh —- Các ngươi lại có thể không gọi Lạc Thị đại nhân mà trực tiếp gọi Lạc Thị à.”

Giải thích thất bại. Có dấu hiệu càng tô càng đen.

“… Các ngươi lan truyền những tin đồn này, không sợ bị Lạc Thị nghe thấy sao?”

Nguyệt Thoái thoạt nhìn cũng làm biếng giải thích rồi, chỉ là cảm thấy thắc mắc với tình hình này.

“Đương nhiên sợ chứ, nhưng ai sẽ ở trước mặt nói cho ngài ấy nghe hả?”

Cũng phải, bóng dáng của Lạc Thị dễ nhận như thế.

“Hết tình báo rồi sao? Thật sự không còn tình báo khác để nghe ngóng rồi à?”

“Vốn đã có cái gì…”

“Có cái gì thì nói đi mà, để ta kiếm thêm chút thu nhập với chứ, mặc dù Lạc Thị đại nhân khó gần, nhưng vẫn có một số kẻ ủng hộ…”

Ta vốn muốn nói là không có cái gì. Ai muốn ngươi kiếm được tiền chứ? Cũng đâu chia cho ta. Không, đây cũng không phải vấn đề nên ưu tiên nhất, cho dù muốn chia cho ta, ta cũng không thể bởi vì như thế đã nói này nọ cho ngươi…

“Haiz, không có thì thôi, vậy mau thu dọn đồ đạc một chút, ta mang các ngươi đến nhà mới.”

Mễ Trọng xòe tay, tỏ ra rất thất vọng. Mới đầu là đến phụ dọn nhà cơ mà, giờ sao lẫn lộn hết lên rồi?

Cái gọi là hành lý, cũng chỉ là mấy bộ quần áo và sách giáo khoa với đồ dùng học tập mà thôi, có thể nói là hết sức gọn nhẹ, bọn họ đi theo Mễ Trọng đến khu vực gần học viện, từ nhà cửa chỉnh tề san sát nhau để xem, ở đây đại khái là khu xá của cư dân mới sinh đi.

Bây giờ bọn họ là ba người ở chung, nghe nói sau khi thăng đến tua rua màu lam sẽ “có cơ hội” đổi thành hai người ở chung, cái gọi là có cơ hội nghĩa là làm sao, chính là lẽ ra đổi thành phòng hai người, nhưng phải có phòng cho ngươi đổi mới được, cho nên không cần quá mong đợi.

Ở trong cư dân mới sinh, khoảng ba trong mười người có cơ hội thăng cấp đến tua rua màu lam, bảy người khác phần lớn là cả đời gắn với tua rua màu lục, màu trắng, cũng chính là nói phần lớn đều là phòng ba người, cũng không cần bởi vì không thể thoát khỏi phòng ba người nhỏ hẹp mà cảm thấy bi ai, bởi vì mọi người đều thế.

Nếu như có thể nâng giai cấp đến tua rua màu đỏ, như vậy sẽ được coi là tư sản quan trọng, có thể lập tức dọn đến phòng độc lập, chẳng qua thứ xa xôi như tua rua màu đỏ, Phạm Thống vẫn không dám vọng tưởng.

“Chỗ ở tạm thời ban đầu chẳng phải cũng không có người ở sao? Vì sao phải cần dọn đi?”

Nguyệt Thoái khó hiểu hỏi, dù sao bọn họ vốn đang ở rất tốt.

“Mọi người đều ở phòng ba người, ngươi cảm thấy có khả năng để cho các ngươi ngoại lệ sao?”

Mễ Trọng nhún vai, giải đáp nghi hoặc của cậu.

“Phòng trống là để thu nhận cư dân mới sinh kế tiếp chưa xếp xong chỗ ở, cho dù thật sự có dư phòng, cũng là chia cho cư dân nguyên sinh, chưa tới lượt cư dân mới sinh đâu.”

Quả thật có phân biệt đối xử. Haiz, dưới so sánh, tua rua màu đỏ vẫn tương đối có khả năng hơn, bởi vì bọn họ làm sao cũng không thể biến thành cư dân nguyên sinh.

Tường ngoài túc xá là màu trắng, có nơi còn bị ai ghi chữ vẽ bậy, có chút mất thẩm mỹ, đặc biệt có rất nhiều là ngôn ngữ mang tính cuồng nhiệt mở đầu bằng “Lăng Thị đại nhân”, đây thực sự rất khủng khiếp, hiếm khi Phạm Thống cảm thấy Nguyệt Thoái xem không hiểu chữ Đông Phương Thành, cũng là một chuyện tốt.

Phòng của các ngươi là phòng bốn mươi bốn ở tầng trên cùng, à, nghe thấy tầng trên cùng đừng sợ, tòa nhà này cũng chỉ có bốn tầng mà thôi.”

Bốn bốn bốn? (Nghe giống “chết chết chết”)

Có thể đổi phòng khác không? Đã xui rồi còn ở cái phòng này, vậy muốn đổi vận làm sao chứ? Hơn nữa ở đây không phải Đông Phương Thành sao? Theo lý thuyết phải tránh tầng mang điềm xấu như tầng bốn mới đúng chứ! Quá không chuyên nghiệp rồi!

“Những người trước kia ở phòng này, hình như mười người có tám người bị vũ khí ăn hồn giết rồi đi, hai người còn lại đều là người đáng thương mắc nợ hơn một ngàn xâu tiền, nợ một ngàn xâu tiền trở lên, lúc sống lại thế nhưng là còn đau hơn phụ nữ sinh con đấy, mặc dù ta không phải phụ nữ, ta cũng chưa từng sinh đẻ, chẳng qua mọi người đều nói như thế, vui không? Ha ha ha.”

Vui cái mẹ ngươi…

Phạm Thống vô cùng có xúc động muốn hỏi thăm mẹ của Mễ Trọng.

“Ta chỉ dẫn đường đến đây, tự mình lên lầu đi. Phải đối xử tốt với bạn cùng phòng và bạn cùng lớp đấy.”

Bạn cùng phòng kia vẫn chưa biết là người thế nào. Về phần đối xử tốt với bạn cùng lớp… Đến tận bây giờ, hai người bọn họ hình như làm rất thất bại.

Phạm Thống đương nhiên không mong đợi sẽ có thiết bị như thang máy, bọn họ muốn lên tầng bốn chỉ có thể dùng cách nguyên thủy nhất —- leo cầu thang. Trên thực tế đây đã không tệ rồi, nếu túc xá cũng có thiết kế giống như Phù Chú Hiên, muốn lên cầu thang còn phải trải qua một ngày giày vò, vậy dứt khoát dầm sương dãi nắng cho rồi.

“Phạm Thống…”

Người đẩy phòng số bốn mươi bốn trước là Nguyệt Thoái, cậu sau khi liếc mắt một cái, phát biểu cảm tưởng với giọng ngờ vực.

“Căn phòng… thật đúng là nhỏ.”

Phạm Thống đến gần nhìn, vừa nhìn sơ, tức thì lần nữa lĩnh hội sự hẹp hòi của Đông Phương Thành.

Vậy mà không phải ba cái giường, mà là giường ba tầng.

Trăm nghe không bằng một thấy, giường tầng chồng lên nhau bao gồm trên, giữa, dưới siêu tiết kiệm không gian…

Lần này phải chơi rút thăm quyết định ai nằm tầng nào rồi sao?

Trong phòng ngoại trừ giường ba tầng khiến người chảy nước mắt, còn có một cái bàn. Không sai, có ba người, nhưng chỉ có một cái bàn. Còn có một cái tủ chia làm ba ngăn, xem ra cũng là phải một người một ngăn rồi, chẳng lẽ Đông Phương Thành cảm thấy vật phẩm tùy thân của một người sẽ không vượt quá cái phạm vi này sao? Nếu như vượt quá thì làm sao đây?

Khả nghi chính là, với thiết kế tiết kiệm không gian hết mức này, trong phòng lại có thể có phòng tắm. Được thôi, cùng lắm chỉ có thể gọi là buồng tắm vòi sen, cũng có thể dùng để sơ tẩy, đây làm sao có thể đây? Chiếu theo lý thuyết nên kêu bọn họ đến nhà tắm chung gì mới đúng chứ?

Phạm Thống tràn ngập cảm giác không tín nhiệm đối với cái buồng tắm này. Luôn cảm thấy nhất định là muốn nước nóng không cho nước nóng, nói không chừng còn có thứ gì kỳ quái chạy ra từ ống nước.

Chẳng qua, bạn cùng phòng kia đâu? Vẫn chưa đến sao?

Bị phân đến phòng số 444, không muốn đến báo danh cũng là điều có thể lý giải, nếu thật sự không đến, hai người ở cũng rộng rãi hơn…

Lúc này, Nguyệt Thoái nhất thời nổi hứng mở cửa buồng tắm, sau khi liếc mắt một cái, đột nhiên ré lên, ra sức đóng sầm cửa lại, đồng thời lùi mấy bước, Phạm Thống bị hành động khác thường của cậu hù dọa, vội vàng dò hỏi.

“Nguyệt Thoái, làm sao vậy?”

“Bên trong có nữ, nữ, nữ…”

Nguyệt Thoái hình như bị sốc đến ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp, Phạm Thống tức thì cũng tò mò muốn mở cửa, nhưng bị Nguyệt Thoái đập rớt tay.

“Tôi đã nói bên trong có con gái đang tắm rồi, anh làm sao còn muốn mở cửa hả!”

Oan uổng, cậu đâu có nói chứ. Chẳng qua nếu cậu thật sự đã nói, tôi vẫn rất muốn mở ra xem một chút, cậu làm sao chính nhân quân tử như thế hả?…

Sau khi thời gian bọn họ đối thoại mấy câu trên kết thúc, cửa cũng được mở ra từ bên trong, nhưng người để trần nửa thân trên chỉ quấn khăn tắm đi ra này, nhìn làm sao cũng là thiếu niên.

EPSON scanner image

giraffecorps.liamak.net/novels/

Rõ ràng là con trai à, rất là phẳng, nhìn làm sao cũng là ngực, Nguyệt Thoái, cậu mù rồi sao? Hại tôi mừng hụt.

Chẳng qua có người tắm từ bên trong đi ra, ít nhất đã chứng minh buồng tắm có thể dùng.

“Ủa?”

Sau khi nhìn thấy thiếu niên này, thần tình của Nguyệt Thoái chuyển sang kinh ngạc, nhìn có vẻ rất muốn ló đầu xác nhận bên trong còn có người khác hay không.

“…”

Tướng mạo của thiếu niên có thể nói là thanh tú đáng yêu, tuổi đại khái cũng không quá mười bốn, mười lăm tuổi. Lúc này cậu đang mang vẻ mặt khó hiểu nhìn bọn họ, như thể cảm thấy bọn họ kỳ quái lắm không bằng.

“Xin chào, chúng tôi là bạn cùng phòng của cậu, tôi tên là Nguyệt Thoái.”

Nguyệt Thoái cuối cùng cũng khôi phục lại từ trong trùng kích vừa rồi, lịch sự tiến hành chào hỏi.

“Tôi không tên là Phạm Thống.”

Nguyền rủa này rốt cuộc muốn giỡn với hắn tới lúc nào.

“Tôi tên là Chu Sa.”

Thiếu niên nói tên xong, cũng dùng ánh mắt nhìn người kỳ dị để nhìn Phạm Thống, nhưng cậu hình như không có hứng truy hỏi không tên là Phạm Thống thì tên là gì, thời gian cậu chú ý Nguyệt Thoái tương đối lâu hơn, nhìn dáng vẻ là hoàn toàn làm lơ Phạm Thống rồi.

“Hướng dẫn viên nói, thời gian chúng ta ở chung phòng này hẳn là rất dài, cho nên chúng ta hãy chia giường và nói rõ quy củ trước nhé?”

Xem ra là một người bạn cùng phòng có thể nói lý, vận khí vẫn không tệ.

“Tôi sao cũng được…”

Nguyệt Thoái không có sở thích hay ý kiến đặc biệt gì đối với ngủ tầng trên, giữa hay dưới.

“Tôi muốn ngủ tầng trên.”

Đừng phá ta nữa! Ta là muốn ngủ tầng dưới cơ!

“Vậy thì tôi ngủ tầng dưới.”

Chu Sa tầng dưới, Nguyệt Thoái tầng giữa, Phạm Thống tầng trên, thế là, ở lúc Phạm Thống còn chưa kịp sửa chữa sai lầm của hắn, sự tình hình như đã ấn định như thế rồi.

Tầng trên là nên cho người có thân thủ linh hoạt ngủ đi, này, ta còn phải trèo lên, Nguyệt Thoái nhảy một cái là có thể nhảy lên rồi không phải sao? Hay là có thể thương lượng đổi với Nguyệt Thoái không… Nhưng muốn đi vào tầng giữa hình như còn khó hơn…

Cái gọi là nhảy một cái liền có thể nhảy lên, cũng không nên làm như thế lắm, ai biết cái giường này có bị ăn bớt vật liệu không, lỡ vừa nhảy lên liền sập xuống thì làm sao? Có thể xin nhà nước bồi thường không?

Sau khi hiệp định xong chỗ nằm, Chu Sa lấy hành lý để ở trong góc lên giường của mình, bắt đầu mặc y phục. Khi cậu mặc y phục xong, Phạm Thống mới chú ý đến, tua rua cậu mang theo là màu lục nhạt.

Đối với tua rua màu trắng không có tiền để cầm mà nói, cho dù là tua rua màu lục nhạt cũng đáng được hâm mộ. Nguyệt Thoái chỉ cần hiểu rõ phương pháp thăng cấp là có thể lập tức thi lên làm tua rua màu lục nhạt, thế nhưng Phạm Thống thì không thể.

“Lúc tôi ngủ không thích bị quấy rầy, cho dù sắp đến muộn cũng đừng gọi tôi, bằng không hậu quả tự chịu.”

Khó chịu khi thức dậy sao? Hiểu rồi hiểu rồi.

“Các người thì sao?”

Chu Sa mở to mắt, dò hỏi bọn họ có cấm kỵ không thể xúc phạm gì không, hay là chỗ cần chú ý khi sống chung.

“Tôi… nói chung đều được, trước mắt vẫn chưa nghĩ đến.”

Lấy tính tình của Nguyệt Thoái, muốn khiến cậu tức giận đại khái cũng không dễ. Còn về “không thích bị đánh”, “không thích bị giết”, “không thích bị gây hấn” mấy điểm chung của mọi người này, hẳn là không cần nhắc đến.

“Tôi nói chuyện rất bình thường.”

Hắn thật sự không phải cố ý làm trò quái lạ để thu hút chú ý của bạn cùng phòng mới.

“Vậy thì sao?”

Chu Sa rốt cuộc đề xuất nghi vấn với hắn.

“Tôi chỉ là muốn nói, đừng quá không quan tâm lời của tôi nói.”

Chu Sa càng khó hiểu, đồng thời còn trở nên có chút không vui.

“Vì sao phải quan tâm? Mỗi một câu anh nói đều rất quan trọng sao?”

Xin lỗi. Lời tôi nói kỳ thực đều là nói nhảm. Tôi xin lỗi với toàn thế giới.

A, đúng rồi! Chu Sa biết đâu xem hiểu chữ của Đông Phương Thành! Vậy thì có thể giải thích với cậu ta rồi mà!

Phạm Thống đột nhiên nghĩ đến điều này, liền móc ra tờ giấy dùng để giải thích mà hắn luôn mang theo bên mình, đưa cho Chu Sa.

Nói đến, tờ giấy này rõ ràng sớm đã ghi xong rồi, hắn lại chưa từng nghĩ qua phải lấy cho Mễ Trọng xem… Đây có xem như là bài xích trong tiềm thức không?

Chu Sa cầm lấy nhìn, xem ra cậu ta hẳn là hiểu, Phạm Thống cảm thấy mấy phần mừng rỡ.

Nhưng mấy phần mừng rỡ này rất nhanh chóng hóa thành bi ai. Chu Sa trả lại tờ giấy cho hắn, chỉ nói cho hắn ba chữ.

“Tôi không tin.”

… Mọi người đều là bạn cùng phòng, có cần thiết như thế không? Phải ở chung lâu như vậy, đầu tiên nên bồi dưỡng một chút tinh thần tín nhiệm lẫn nhau chứ?

“Phía trên rốt cuộc ghi cái gì thế?”

Nguyệt Thoái đến bây giờ cũng không thể xem hiểu hoàn toàn, cho nên cậu vừa lại tò mò hỏi lần nữa.

“Một đống chuyện rất xa vời, cảm giác không có khả năng xảy ra lắm.”

Cho dù cậu không tin, cũng giúp tôi nói rõ với Nguyệt Thoái một chút chứ, tiểu đệ đệ.

“Huh? Phạm Thống, anh muốn cho tôi xem thì ra là tiểu thuyết sao?”

Hoàn toàn lệch hướng rồi! Cậu tưởng tôi là người kể chuyện sao! Giữa người với người muốn tâm linh tương thông vì sao khó khăn như thế hả —-

Cả người Phạm Thống quỳ rạp xuống đất đối diện với vách tường, hình như đã bị chuỗi đả kích này đánh gục rồi.

“Phạm Thống… Anh vẫn ổn chứ?”

“Rất ổn.”

Ngay cả không muốn cậy mạnh muốn nói ra cảm nhận chân thực cũng làm không được, cái nguyền rủa này thật là xứng danh nguyền rủa.

“Sau này phải ở chung với nhau rất lâu, anh hẳn là cũng biết chứ, vậy thì phải cư xử thành thật, đừng có đùa giỡn lung tung với bạn cùng phòng.”

Chu Sa khoanh tay trước ngực, dùng ngữ khí bất mãn giáo huấn hắn. Phạm Thống thật sự không còn lời để nói nữa.

“Phạm Thống không phải cố ý… Tôi nghĩ hẳn là không phải.”

Nguyệt Thoái cười khổ nói giúp hắn. Nếu đã muốn nói giúp hắn, ít nhất cũng phải nói khẳng định một chút chứ? Thế này rất không có lực thuyết phục à.

“Tôi muốn ra ngoài lấy bữa trưa, các cậu muốn đi không?”

Lương thực công cộng à? Vậy thì không cần.

“Chúng tôi chỉ lãnh bữa tối về ăn…”

Mấy ngày qua bọn họ cứ luôn sống như thế. Mặc dù có loại cảm giác bụng lúc nào cũng trống rỗng, nhưng sau khi ăn lương thực công cộng, cuộc sống cũng không có vì thế mà no đủ hơn, tâm linh trái lại sẽ càng trống rỗng.

“Các cậu làm sao không lành mạnh như thế chứ? Một ngày phải ăn ba bữa, có lúc còn phải lãnh thêm một phần làm bữa khuya.” Chu Sa trợn tròn mắt, hình như cảm thấy bọn họ là quái thai.

“… Xin hỏi, cậu không cảm thấy đó rất khó ăn sao?”

“Đồ ăn chính là đồ ăn, mùi vị gì cũng như nhau.”

Chu Sa nói như thế, theo phương diện nào đó mà nói, Phạm Thống bắt đầu cảm thấy cậu đáng được kính nể rồi.

“Nếu kén ăn, cơ thể sẽ phát triển không tốt.”

Cậu tiếp đến bổ sung thêm câu này, khiến mặt của Phạm Thống sụp đổ.

Tiểu đệ đệ, cậu có phải quên mình đã là người chết rồi hay không? Cậu tưởng cậu còn sống, có thể xác bình thường sao? Còn phát triển gì nữa, sớm đã không thể nào lớn lên rồi đi…?

“Nguyệt Thoái, cư dân mới sinh hẳn là sẽ lớn lên đúng không…”

Lại nói sai rồi. Nói sai thì thôi, Nguyệt Thoái cậu mau phản bác tôi đi.

“Anh làm sao biết?”

Không ngờ phản ứng của Nguyệt Thoái hoàn toàn khác với mong đợi của hắn.

“Nếu như lấy đủ tiền để đổi, trẻ con có thể yêu cầu lớn lên, người già có thể yêu cầu trẻ lại, Đông Phương Thành có thuật pháp như thế, có điều rất rất là đắt thôi.”

Cho dù như thế, đây cũng không có bất cứ liên quan gì với ăn cho chóng lớn chứ. Có điều Nguyệt Thoái từ lúc nào biết còn nhiều tin tức hơn hắn…?

Thế này xem ra, hắn được lời rồi? Không cần biến trẻ cũng không cần lớn lên, độ tuổi vừa vặn?

“Ngoài ra, người trưởng thành, nếu thay xác quá nhiều lần, cũng sẽ có nguy cơ biến già.”

Lời Nguyệt Thoái bổ sung khiến hắn từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

“Chẳng qua, chỉ là vấn đề mang tính xác suất, không cần quá lo lắng đâu…”

Cậu không biết chỉ cần là chuyện xui xẻo, chênh lệch tử số với mẫu số của cái tỷ lệ kia dù có lớn, tôi cũng sẽ đụng phải sao?

 ◊◊◊◊

Sau khi vào ở túc xá một tuần, Phạm Thống đại khái hiểu rõ một số chuyện giữa những cư dân mới sinh, cũng có thêm một chút nhận thức với Chu Sa.

Gương mặt phương Tây ở Đông Phương Thành hình như thật sự không nhiều, một tuần qua ra ra vào vào, số lần nhìn thấy tóc vàng tóc đỏ đại khái không hơn năm lần, mà đa số cư dân ở Đông Phương Thành có mang địch ý đối với cư dân mới sinh có khuôn mặt phương Tây, ít nhiều đều sẽ xảy ra chuyện nhìn không thuận mắt hoặc xa lánh, như Nguyệt Thoái đi trên đường sẽ thường thường có người cố ý đụng vào cậu ta, bất luận là mang tua rua màu sắc gì, hình như đều có không ít loại người ấu trĩ này.

Loại khí tức không thân thiện của phần đông người này, Nguyệt Thoái đương nhiên cũng cảm giác được, nhưng đây không phải nhuộm tóc là có thể giải quyết, nên nói, cậu cũng không có làm sai chuyện gì, căn bản không cần thiết ủy khuất đến mức đòi hỏi sự tôn trọng, đây chỉ sẽ khiến những tên tâm trí vặn vẹo đó càng thêm được voi đòi tiên thôi.

May mà Chu Sa bạn cùng phòng của bọn họ không phải loại người “gương mặt phương Tây không phải tộc loại của ta, đã mang mặt phương Tây còn ưu tú hơn chúng ta thì càng đáng chết”, cậu cho rằng mọi người đã là một phần tử của Đông Phương Thành rồi, thì phải đối xử với nhau cho tốt, mặc dù những phần tử cực đoan kia coi người thân cận với học sinh có khuôn mặt phương Tây đều là phản bội, nhưng Chu Sa cho dù bị coi là phản bội cũng không làm sao để ý.

Trải qua bảy ngày quan sát, ấn tượng của Phạm Thống đối với Chu Sa là thế này: Không có vị giác, kiên trì ăn uống nghỉ ngơi bình thường, một ngày tắm hai lần, nghiêm túc vươn lên.

Chu Sa hình như là người sẽ kiên trì làm tốt bổn phận bản thân, mà cậu hiện tại nhận định mình là học sinh, cho nên dù trường học cho nghỉ không cần đi học, cậu vẫn sẽ ở trong phòng ôn tập bài vở, chỉnh lý ghi chép và chuẩn bị bài. Trừ phi Nguyệt Thoái cần bàn luyện thư pháp, bằng không cái bàn gần như cả ngày đều là cậu ta dùng.

Chu Sa đến Đông Phương Thành sớm hơn bọn họ, đương nhiên cũng học nhiều tiết hơn bọn họ. Bọn họ mới học qua một tiết, căn bản ngay cả khái niệm cơ sở cũng chưa rõ, muốn chuẩn bị bài thì xem không hiểu, muốn ôn tập cũng không có gì để ôn tập, thực sự có chút bất đắc dĩ. Nguyệt Thoái ít nhất còn có học chữ và thư pháp để luyện, Phạm Thống thì thật sự không có chuyện gì để làm.

Cũng không phải chỉ bọn họ mới có suy nghĩ quen biết thêm và giao lưu thêm với một số bạn học, rất nhiều người đều hiểu tính quan trọng của các mối quan hệ, cũng có người là thuần túy thích náo nhiệt, không thích cảm giác cô đơn, trong đây ít nhiều cũng có một số người không quan tâm sự khác biệt giữa gương mặt phương Tây và phương Đông, như hôm nay bạn học phòng 448 với phòng 449 đã rất thân thiện mời bọn họ buổi tối cùng nhau qua trò chuyện.

Nguyệt Thoái trước giờ không có ý kiến gì với chuyện này, Chu Sa cảm thấy thỉnh thoảng bỏ sách giáo khoa xuống để có chút giao tiếp cũng tốt, Phạm Thống mặc dù vô cùng không thiện trường trò chuyện, nhưng hai bạn cùng phòng đều đã nói muốn đi, hắn nếu không đi hình như không hòa đồng lắm, cho nên liền đáp ứng coi như góp vui.

Điểm hẹn là phòng 448, nghe nói là do phòng 448 tương đối lớn hơn một chút. Nói như thế, Phạm Thống mới ý thức được trong căn phòng này phải nhét chín người… Thật sự nhét vào được sao? Sẽ không quá chen chúc chứ? Bọn họ đều không cảm thấy đây quá miễn cưỡng rồi sao?

Hơn nữa, nghe nói phòng 448 là phòng của nữ, ba nữ phải chen chúc với sáu nam, bọn họ đều không để ý? Cởi mở như thế à? Đây tính là quan hệ hữu nghị sao?

Nếu như là nữ sinh xinh đẹp, trái lại cũng không tệ, chỉ là bởi vì nguyền rủa, Phạm Thống vẫn không khả năng có cơ hội bắt chuyện với người ta, vận mệnh đơn thân vẫn là phải tiếp tục kéo dài.

“Trên lễ mạo, chúng ta có nên chuẩn bị quà không?”

Nguyệt Thoái đang phiền não vấn đề này.

Quá khách khí rồi đi, hơn nữa mọi người đều một bần hai cùng ba hết tiền, cậu là muốn lấy cái gì tặng người ta hả? Có quà lưu niệm gì lấy ra được sao?

“Nếu phải tặng quà thì không đi nữa.”

Chu Sa vô cùng thực tế. Cậu xem, người ta đã biết phải tiết kiệm chi tiêu.

“Nhưng đã nhận lời mời cũng nên tặng quà…”

Cậu bây giờ đã không phải đại thiếu gia nữa rồi, mau chóng quên giáo dục khi còn sống đi.

“Tặng cái gì?”

Phản pháo tốt lắm.

“… Thôi vậy, coi như không có chuyện này đi.”

Nguyệt Thoái rốt cuộc cũng đã thể nghiệm được hiện thực khó khăn, hiểu được biết khó mà lui rồi. Thế là, buổi tối, ba người bọn họ liền đúng giờ đến phòng 448 gõ cửa.

Nữ sinh A đáng yêu trả lời cửa. Lúc nhìn thấy bọn họ thì lộ ra nụ cười vui vẻ, từ số người bên trong xem ra, nam sinh của phòng 449 đã đến rồi.

Sau khi bọn họ đi vào, đều có chào hỏi hữu nghị với mỗi một người. Phạm Thống bởi vì không tiện nói chuyện, là Nguyệt Thoái am hiểu ý người mà giới thiệu thay hắn, bản thân hắn chỉ có mỉm cười gật đầu mà thôi.

Độ rộng căn phòng trái lại khá tốt, mỗi một người đều vẫn có thể tìm được chỗ ngồi, không đến mức lợi dụng giường trên với giường giữa. Nguyệt Thoái có chút ngại ngùng khi được an bài ngồi ở giường dưới, Chu Sa cũng ngồi ở giường dưới thì không có lấy một chút không tự nhiên khi ngồi trên giường ngủ của con gái.

Thoạt nhìn là có thể bắt đầu trò chuyện rồi.

Chẳng qua, làm sao chỉ có tám người.

“Ngại quá, Bích Nhu cô ấy đi ra ngoài một lát, hẳn là sẽ trở lại rất mau.”

Nữ sinh B đáng yêu cười giải thích nguyên nhân trong phòng thiếu một người. Nguyên nhân này vẫn rất bình thường, Phạm Thống cảm thấy hôm nay nếu như đổi sang là hắn, tình huống có khả năng sẽ là “Ngại quá, Phạm Thống vừa mới chết một lần, hẳn là sẽ rất nhanh chóng hồi sinh hoàn tất rồi trở lại” gì gì đó…

“Bích Nhu?”

Nguyệt Thoái lặng đi một chút, trong miệng lẩm nhẩm cái tên này, chẳng qua không có ai chú ý thấy, cũng không có ai truy hỏi.

Mặc dù có người vẫn chưa trở về, nhưng trò chuyện trước cũng chẳng hề gì, khi nhiều người cùng phát ngôn thì đề tài đều sẽ rất phân tán, dưới loại tình huống này cũng sẽ không có người đặc biệt chú ý Phạm Thống không có nói chuyện, đây khiến Phạm Thống cảm thấy an tâm một chút.

Nam sinh của phòng 449 hơi oán hận lúc nữ sinh A đáng yêu đón ba người Phạm Thống, nụ cười xán lạn hơn gấp mấy lần, chẳng qua đây hình như cũng là chuyện thường tình, dù sao so với tướng mạo bình thường của nam sinh phòng 449, nam sinh phòng 444 bọn họ có thể nói là ngọc thụ lâm phong tuấn tú lịch sự, nữ sinh nhiệt tình hơn đối với trai đẹp là chuyện rất ư là bình thường, Phạm Thống tự cho rằng mình trông cũng không tệ, chưa chắc hoàn toàn là dựa hơi Nguyệt Thoái với Chu Sa mới được hoan nghênh.

Nhưng cái mồm này, ôi ôi ôi ôi.

Đề tài chung đầu tiên mà những học sinh có thể tìm được chính là chuyện học tập và lão sư. Hai cô nữ sinh đáng yêu đều là tua rua màu trắng, trong ba nam sinh kia thì có hai người là tua rua màu trắng, một người tua rua màu lục nhạt, nói cách khác, tỷ lệ trùng lặp lão sư và khóa học của bọn họ hẳn là vẫn rất cao.

“Mọi người đều từng bị tên lão sư khóa thực chiến võ thuật kia hại chết đúng không?”

Tên lão sư khóa thực chiến võ thuật kia, đúng là cái đề tài chia thù sẻ hận rất tốt.

“Đúng vậy! Để cho bạn học cùng lớp tập thể giết hại học sinh mới, đây đúng là quá không đạo đức!”

“Chờ thực lực tôi đủ rồi nhất định phải tìm hắn quyết đấu!”

Ngay cả Chu Sa cũng tức giận. Chẳng lẽ khóa thực chiến của mỗi một người đều là cho tên lão sư máy kéo kia dạy sao?

Nguyệt Thoái không có chết ở khóa thực chiến võ thuật nên không dám lên tiếng. Có một số chuyện vẫn là phải thông minh một chút, đừng nói ra tốt hơn, tránh cho trở thành chỗ giải tỏa tâm tình của mọi người.

“Tên lão sư kia thật là xấu xa! Cư dân mới sinh làm sao có thể hãm hại cư dân mới sinh chứ!”

“Đúng thế đúng thế!”

Trong lúc bọn họ đang thảo luận nhiệt liệt, Phạm Thống kỳ thực muốn biết hơn là, khi trên lớp có học sinh mới, những người này rốt cuộc có gia nhập hàng ngũ tàn sát hay không…

“Tôi về rồi đây —-”

Lúc này, cánh cửa được mở ra cùng với âm thanh vui tươi, người trở về đương nhiên là thiếu nữ tên Bích Nhu rồi, mọi người đều nhìn hướng cửa. Thiếu nữ lại có thể cũng là người phương Tây.

Tuổi của cô hẳn là lớn hơn Nguyệt Thoái một chút, để một mái tóc dài màu vàng xinh đẹp, làn da trắng ngần và khuôn mặt mỹ lệ cùng ngũ quan lập thể, đều hết sức nổi lên đặc sắc của người phương Tây, bất luận là khuôn mặt hay vóc dáng, không còn nghi ngờ gì nữa đều rất có mị lực, Phạm Thống sau khi đến thế giới này, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một mỹ nữ ở cự ly gần như thế.

Được thôi, lần đầu tiên hẳn là Lăng Thị, nhưng hồi ức gắn chặt với lần đầu chết đó, hắn thực sự không muốn nhớ lại.

“Tôi về muộn rồi sao? Mọi người đều đến rồi. Tôi là Bích Nhu, rất vui khi làm quen các bạn —-”

Mỹ nữ bất luận đến muộn bao lâu, vĩnh viễn đều có thể được tha thứ, mà khi mọi ngươi đang muốn tự giới thiệu lần nữa cho cô, mắt cô lại đột nhiên phát sáng, xông đến trước mặt Nguyệt Thoái, nắm lấy hai tay của cậu.

“Wow! Người phương Tây giống tôi kìa! Từ khi đến Đông Phương Thành, tôi lần đầu tiên có cơ hội nói chuyện với người phương Tây!”

Nhìn cô hưng phấn đến mặt cũng hơi đỏ lên, hẳn là thật sự rất cao hưng khi gặp được đồng loại ở tha hương đi.

Trái lại là phản ứng của Nguyệt Thoái tỏ ra không nhiệt liệt lắm, cậu mới đầu còn ở trạng thái ngẩn người, qua một hồi mới lộ ra một chút mỉm cười, đồng thời âm thầm rút lại hai tay của mình từ trong tay Bích Nhu.

“Cậu tên là gì?”

Mặc dù phản ứng của Nguyệt Thoái không hưng phấn như cô, nhưng đây vẫn không có giảm bớt sự nhiệt tình của cô.

“… Nguyệt Thoái.”

Nguyệt Thoái do dự một chút, mới trả lời vấn đề của cô, lần này đổi sang Bích Nhu ngẩn người.

“Làm sao vậy?”

“Không có… chỉ là trong tên có chữ nguyệt, ở Đông Phương Thành có hơi hiếm thấy…”

Sau khi giải thích sơ, Bích Nhu cũng tìm nơi để ngồi xuống.

“Mọi người đang trò chuyện cái gì vậy? Tiếp tục đi!”

Thế là đề tài gián đoạn vừa rồi vừa lại triển khai, trong lúc này, Phạm Thống không có gia nhập thảo luận, chỉ ở bên cạnh quan sát, lặng lẽ nghĩ về một số vấn đề khác nhau.

Sau khi thấy nhiều người hơn, Phạm Thống phát hiện, trong cư dân mới sinh, thật sự không ít người đều hết sức trẻ tuổi, thiếu niên thiếu nữ mười mấy tuổi không hiếm lạ chút nào, thậm chí còn có trẻ con nhỏ hơn, khiến người không khỏi cảm thán.

Những người này đều chết rồi mới bị hút đến đây. Thì ra trong các thế giới, đều có nhiều sinh mệnh chưa lớn lên đã biến mất như thế.

Phạm Thống không biết cảm giác bây giờ của mình là cảm thương hay là đồng tình.

Chẳng qua, hắn có khả năng vẫn là tự đồng tình với chính mình hơn. Rốt cuộc là làm sao chết vậy! Chẳng hiểu ra sao cả!

Cũng không biết đây có tính là suy nghĩ trở thành sự thật hay không, Phạm Thống vừa mới nghĩ đến chuyện ở phương diện này, nữ sinh A đáng yêu đã dùng nụ cười ngây thơ vô tà mở miệng.

“Mọi người đến chia sẻ nguyên nhân chết của mình ở thế giới ban đầu có được không?”

Phạm Thống suýt nữa sặc nước miếng, Nguyệt Thoái thì cảm thấy cái đề nghị này rất không thể tưởng, cho nên quay sang Phạm Thống.

“Đây chẳng phải là chuyện rất nghiêm túc sao? Làm sao có thể dùng thái độ ung dung này để trò chuyện…?”

Đừng có hỏi tôi. Cậu cho tôi chút thời gian trước đã, để tôi nghĩ ra một cái nguyên nhân chết…

Bởi vì nữ sinh A đáng yêu và nữ sinh B đáng yêu hình như rất hứng thú với đề tài này, người khác cũng không có dáng vẻ bài xích nói chuyện, mọi người liền dựa vào vị trí ngồi, bắt đầu nói từ nam sinh phòng 449.

“Tôi là bởi vì thời tiết quá lạnh ngủ trùm cả đầu vào trong chăn nên bị ngộp chết.”

Không phải tôi muốn nói, vị bạn học này, cách chết của cậu ngớ ngẩn quá đấy.

“Tiếc nuối lớn nhất của tôi chính là vẫn chưa nhìn thấy kết cục của bộ phim truyền hình mà tôi thích, rõ ràng hôm sau chính là tập cuối rồi —-”

Cậu bổ sung thêm câu này liền khiến người cảm thấy càng ngớ ngẩn… Có điều, cậu chẳng lẽ đến từ cùng một thế giới với tôi? Hay là cái thế giới đó của cậu cũng có khoa học kỹ thuật?

“Tôi là bởi vì ăn quá nhiều cua mà chết.”

Ăn quá nhiều cua vì sao lại chết? Cậu giải thích một chút xem? Còn nữa, cậu rốt cuộc đã ăn mấy con?

“Tôi nghĩ di nguyện của tôi hẳn là ăn thêm một con đi…”

Cậu rốt cuộc thích ăn cua tới mức nào? Cậu tham gia cuộc thi ăn cua sao?

“Tôi hình như là đột nhiên rất muốn biết thuốc trừ sâu có vị gì, kết quả uống xong một bình liền chết.”

Đây đương nhiên là sẽ chết, cậu tưởng cậu không phải sâu thì không có việc gì sao. Vậy rốt cuộc là vị gì?

“Lúc tôi chết vô cùng hối hận, đáng lẽ uống nửa bình là được, như thế nói không chừng sẽ không chết…”

Không, vẫn là sẽ chết đi. Tôi cảm thấy cho dù không chết cậu cũng sẽ đi thử cái nhãn hiệu khác cho tới khi uống chết mình. Các người vì sao đều kỳ quái như thế hả?

“Tới lượt tôi, tôi là tim đột nhiên ngừng đập nên chết.”

Nữ sinh A đáng yêu giơ tay lên, còn hoạt bát chớp mắt một cái.

Hm, vì sao tôi đột nhiên cảm thấy cái chết của cô có quan hệ gì đó với thần của thế giới mới… Không, quên đi, coi như tôi chưa nói.

“Tôi hình như từ khi sinh ra đã là người thực vật, qua mười sáu năm rốt cuộc cũng chết.”

Nữ sinh B đáng yêu tiếp lời.

Thế à, vậy bây giờ cô biến thành khỏe mạnh bình thường, thật là tốt quá rồi.

“Huh? Tới lượt tôi rồi à? Chết làm sao, chết làm sao cũng không phải rất quan trọng, tôi sớm đã không nhớ được rồi, ha ha ha ha.”

Bích Nhu cứ như thế thông qua.

Lúc cô nhắc tới cái chết của mình cũng quá lạc quan vui vẻ không mang bi thương rồi đi, tiểu thư.

“Tôi là bởi vì dịch chuyển tức thời thất bại mà chết.”

Chu Sa bình tĩnh mở miệng, cách chết này nghe lên rất lạ lùng.

“Đó là chết làm sao hả?”

“Chính là lúc dịch chuyển tức thời không có thành công, không dịch cả thân thể qua, thân thể chia thành hai nửa đương nhiên liền chết rồi. Đây thuần túy là sai sót kỹ thuật, cho nên tôi nhất định phải rửa nỗi nhục này, học thật tốt kỹ năng ở thế giới này.”

Không muốn lặp lại vết xe đổ cũng là cách nghĩ tốt… Ơ? Đến ta rồi?

“Tôi không biết tôi chết làm sao…”

Bởi vì lý do “quên rồi” hồi nãy đã bị Bích Nhu dùng, cô là mỹ nữ, qua loa như thế cũng sẽ không có ai ý kiến, mà Phạm Thống nếu cũng nói lời thoại như nhau khẳng định sẽ bị la ó.

May mà lần này không có nói ngược, như thế hẳn là hết vấn đề rồi đi?

“Phạm Thống cậu thật không có thành ý —-”

“Đúng thế —–”

Ha ha ha ha ha. Tôi thật sự không biết à…

“Tôi là bị người giết chết.”

Cuối cùng đến lượt Nguyệt Thoái, cậu chỉ nhàn nhạt mà nói một câu như thế, mọi người đều “Ồ” một tiếng, trở nên tò mò.

Nguyệt Thoái vốn không muốn nói, là bởi vì mọi người đều nói rồi, cậu mới phối hợp mở miệng, bây giờ nhìn bọn họ có vẻ còn muốn truy hỏi, cậu không khỏi nhíu mày.

“Chỉ nói bị giết thật mơ hồ, rốt cuộc là chuyện làm sao vậy?”

Người hỏi câu này là Bích Nhu, Nguyệt Thoái lại ngẩn ra, sau đó cậu thu hồi biểu tình này, âm thanh cũng chuyển sang trầm tĩnh.

“Muốn nghe sao?”

Cậu hỏi, nhìn thần tình của mọi người, tay chậm rãi chuyển đến ngực.

“Kiếm đầu tiên, là từ đây vắt ngang tới bên hông bụng.”

Trong phòng đột nhiên an tĩnh xuống. Mà tay phải trắng ngần của cậu lại chuyển đến ngực phải.

“Kiếm thứ hai là đâm vào đây.”

Sắc mặt của mọi người đều thay đổi, mặt của mấy nữ sinh thậm chí có thể nói là có chút trắng bệch, nhưng Nguyệt Thoái vẫn nói tiếp, giống như không nhìn thấy những phản ứng này.

“Tôi lúc đó rất yếu ớt. Tôi xoay người muốn bỏ chạy tìm trợ giúp, kiếm thứ ba liền chém vào hai chân tôi, sau đó hắn dùng kiếm đâm xuyên bàn tay phải của tôi, ghim tôi xuống đất.”

Âm thanh trần thuật của cậu không mang một chút tình cảm, giống như không phải đang nói chuyện của mình.

“Sau đó hai tay của hắn bóp lấy cổ của tôi, siết lại từng tấc một. Hắn nói với tôi: ‘Chỉ cần ngươi không tồn tại là tốt rồi.’ Tôi dùng tay trái muốn vặn ngón tay của hắn ra, tôi muốn nói chuyện, nhưng hắn không ngó ngàng tôi, hắn nói, lộ ra sơ hở là lỗi của tôi, để cho hắn có cơ hội này là sai lầm của tôi, mà chết chính là cái giá tôi nên trả.”

Lúc này, nữ sinh A đáng yêu “Oa” một tiếng bật khóc, cắt ngang tiếng nói chuyện của Nguyệt Thoái.

“Xin lỗi! Tôi không biết… Tôi thấy mọi người đều có vẻ rất cởi mở nhu hòa, không giống như có quá khứ bi thảm, mới cảm thấy bảo mọi người nói nguyên nhân chết hẳn là không có gì… xin lỗi!”

Cô không ngừng xin lỗi, người bên cạnh cũng vỗ lưng cô an ủi, Phạm Thống nhìn trạng huống này thực sự không biết nên nói cái gì, hắn cũng chưa từng nghĩ tới Nguyệt Thoái là chết như thế.

Đây có thể tính là chết thảm rồi đi? Cái người giết cậu ta thì lại là ai?

Có lẽ cô gái cảm thấy để cho Nguyệt Thoái nói ra những lời này nhất định sẽ tạo thành thương tổn lần hai, nhưng Phạm Thống cảm thấy Nguyệt Thoái là cố ý muốn nói, mặc dù hắn không rõ lắm là lý do gì sẽ khiến cậu muốn giống như tự ngược mà miêu tả tình cảnh mình bị giết rõ ràng như thế.

“Người nên nói xin lỗi là tôi.”

Lúc Nguyệt Thoái nói câu này, ngữ khí vẫn bình thản như cũ.

“Tôi không nên nói những chuyện này khiến mọi người không thoải mái… Nói cái khác đi.”

Ngụ ý là cậu ta không định nói tiếp nữa, trên thực tế bầu không khí bây giờ xác thực cũng không thích hợp nói tiếp.

“Um… Các cậu có chất biến hay không?”

Nam sinh phòng 449 đột nhiên nói ra một cái danh từ mà đa số người ở đây chưa từng nghe qua, mọi người liền dò hỏi cậu ta đây là ý gì.

“Chất biến, chính là khoảng thời gian từ lúc chết đến khi bị hút đến Huyễn Thế, bởi vì ý niệm mãnh liệt hoặc một số nguyên nhân đặc thù, linh hồn xuất hiện thay đổi, mà có thêm một số năng lực đặc thù, các cậu có không?”

Nghe lên giống như có loại cảm giác mua đồ được tặng kèm. Mà Phạm Thống cảm thấy mình không bao giờ có được may mắn đó.

“Ồ, thảo nào tôi cảm thấy khẩu vị của tôi kém đi rồi!”

Đó hẳn là không phải năng lực, là lương thực công cộng quá khó ăn.

“Thì ra là như thế à, tôi còn đang nghĩ tôi từ lúc nào có thêm một số năng lực kỳ quái…”

Chu Sa gật đầu, nhưng cậu cũng không nói ra là năng lực gì.

“Tôi chỉ có nhận được năng lực ăn làm sao cũng sẽ không cảm thấy no căng mà thôi, tôi cũng rất muốn có được năng lực hữu dụng một chút.”

Nam sinh bắt đầu cái đề tài này tự mình nói như thế. Hm… năng lực này đích xác thoạt nhìn có vẻ không có ích gì, cho dù cậu ta rất thích ăn, không có tiền cũng không ăn được đồ tốt, cậu ta hẳn là không có hứng ăn một đống lương thực công cộng đi.

Không có người khác nhảy ra xen vào, xem ra người có hiện tượng chất biến cũng không nhiều, chẳng trách Mễ Trọng không có giảng giải cho hắn.

Phạm Thống cảm thấy, hắn có chấp niệm rất sâu đậm đối với nói chuyện một cách bình thường. Hẳn là giống như cảm giác “Trước khi tôi chết, xin để cho tôi nói chuyện bình thường năm phút đi”, vậy hắn vì sao không có nhận được năng lực có thể nói chuyện bình thường một giờ mỗi ngày đây? Nguyền rủa cũng không có giải, chết rồi giống như chết suông, đơn giản giống như là tốn cả gia sản mua vé số, kết quả toàn bộ không trúng, chỉ để lại cho hắn một đống giấy bỏ đi.

Đề tài tiếp đến vẫn là đảo quanh trường học với lão sư, bao gồm cái kiểm tra nhập môn thần bí kia của khóa thuật pháp.

“Vậy các cậu có ai biết chữ hoàn chỉnh trên sách giáo khoa là cái gì không? Tôi chỉ nhìn thấy được hàng đầu tiên.”

Sau khi nữ sinh B đáng yêu đặt câu hỏi, Phạm Thống lập tức theo phản xạ chỉ hướng Nguyệt Thoái.

“Lão sư nói Nguyệt Thoái là kỳ tài ngàn năm khó gặp.”

Tên lão sư không tinh mắt kia nói hẳn là trăm năm, nhưng cách nói phóng đại mà, số năm không ngại nhiều.

Mà biểu tình mở to mắt kia của Nguyệt Thoái thoạt nhìn như đang nói: Phạm Thống, anh làm gì bán đứng tôi?

“Nguyệt Thoái cậu nhìn thấy được? Phía trên ghi cái gì thế?”

Nguyệt Thoái cố nở nụ cười, sau đó chỉ hướng Phạm Thống.

“Tôi xem không hiểu chữ của Đông Phương Thành, là nhờ Phạm Thống phiên dịch, bây giờ tôi đã quên nội dung rồi, hỏi Phạm Thống đi.”

Được lắm! Cậu rõ ràng biết tôi không thiện trường nói chuyện! Phạm Thống hoảng sợ trừng vào cậu.

Nếu anh không chỉ vào tôi chẳng phải đã không việc gì rồi sao? Ánh mắt của Nguyệt Thoái thoạt nhìn mang chút gió mát.

“Phạm Thống. Vậy chữ hoàn chỉnh trên sách giáo khoa là cái gì?”

Hm, siêu cấp mỹ thiếu niên nói quên rồi, con gái có thể tha thứ, về phần hắn tên thanh niên có tướng mạo không bằng mỹ thiếu niên này nếu cũng nói quên, phần lớn sẽ bị phỉ nhổ…

“… Nhìn thấy một hàng đá ra ngoài, nhìn thấy hai hàng ngươi thật tệ, nhìn thấy ba hàng hết thuốc cứu, không thấy gì hết mau tự sát.”

… Hắn đã không còn hiểu logic sửa lời nói của cái nguyền rủa này nữa.

Sắc mặt của mọi người đều trở nên có chút khó coi, nữ sinh B đáng yêu cũng mang vẻ mặt kinh ngạc.

“Nhưng, hàng đầu tiên hình như không phải như thế, tôi nhìn sai rồi sao?”

“Phạm Thống đừng nói dối gạt người nữa!”

Thành kiến của Chu Sa đối với hắn lại trở nên sâu hơn. Thuận tiện nhắc đến, Chu Sa hình như nhìn thấy hai hàng.

Sau đó thời gian muộn rồi, mọi người liền cáo từ trở về phòng của mình, cũng nói lần sau có cơ hội lại trò chuyện.

Lúc đó hắn nghĩ, nếu có thể kéo Lạc Thị tham gia loại tụ hội này, nói không chừng cũng là chuyện tốt nhỉ?

Nhưng vẫn là không khả năng đi, những người bình thường kia vừa nhìn thấy “Lạc Thị đại nhân”, nói không chừng ngay cả lời cũng nói không ra.

◊◊◊◊

◎Lời bạt của Phạm Thống.

Trước mắt cuộc sống tại chỗ ở mới thoạt nhìn không có vấn đề gì lớn, không cần quá lo lắng cho ta, mặc dù Chu Sa có chút nghiêm khắc, nhưng ta ở trong túc xá kỳ thực vẫn sống không tệ.

Mọi người đều gọi ta Phạm Thống Phạm Thống, cảm giác rất thân thiết, mặc dù ta không có bỏ qua ý cười cổ quái trong mắt bọn họ lúc bọn họ gọi ta… đáng ghét, ta nhất định phải nghiêm túc nguyền rủa ai dám ở trong lòng len lén thủ tiêu tên của ta. Lúc này liền cảm thấy thật tốt khi Nguyệt Thoái không hiểu chữ của Đông Phương Thành. (Phạm Thống nghe lên giống “phạn dũng” tức là thùng cơm)

Hôm nay nghe xong những lời này, ta mới phát hiện, ta trước kia hình như không có quan tâm Nguyệt Thoái lắm.

Nên nói, không có quan tâm lắm đến quá khứ của Nguyệt Thoái. Hm, ta luôn cảm thấy quá khứ đã là quá khứ rồi mà, hiện tại quan trọng hơn chứ, truy cứu chuyện quá khứ hình như không có ích gì đối với hiện tại, hơn nữa cậu ta hiện giờ cũng không thể biến trở lại cậu ta trước kia, mà người ta quen biết là cậu ta hiện tại mà… Nghe líu lưỡi lắm sao? Ta nói chuyện hẳn là không có khó hiểu như thế chứ?

Ta vẫn luôn cho rằng cậu ta thuần túy là một đại thiếu gia quý tộc tự lập tự cường, nghe lên tình huống hình như phức tạp hơn ta tưởng? Tuần qua ta có phát hiện lúc cậu ta ngủ sẽ tự dưng giật mình tỉnh lại, chẳng lẽ là ký ức trước khi chết quấy nhiễu, thường thường mơ ác mộng sao?

Sau khi trở về phòng, Chu Sa không có hỏi nhiều đối với chuyện của Nguyệt Thoái, ta mặc dù muốn hỏi, nhưng thực sự không biết nên hỏi cái gì.

Hỏi cậu ta những chuyện kia, để cho cậu ta nhớ lại những ký ức đau khổ, sau khi tổn thương cậu ta một lần rồi lại an ủi cậu ta, hình như rất thừa thãi, không phải sao?

Hơn nữa Nguyệt Thoái là một người rất dịu dàng, thật sự hỏi rồi, cậu ta đại khái sẽ nói đi, như thế giống như đang bắt nạt người ta vậy.

Cứ thế qua mấy ngày, lễ Trầm Nguyệt cũng sắp đến rồi.

Ở ngay một ngày trước lễ Trầm Nguyệt, Mễ Trọng lại xuất hiện trước mắt ta, nói cho ta bởi vì ta bây giờ là trạng thái gánh nợ, Đông Phương Thành sẽ sắp xếp công việc cho ta để trả nợ, mà công việc đầu tiên chính là công việc tạm thời liên quan đến lễ Trầm Nguyệt ngày mai, muốn ta thức dậy lúc năm giờ sáng chuẩn bị bắt đầu làm việc.

… Gì vậy chứ! Muốn yên ổn trải qua ngày lễ tham gia diễu hành náo nhiệt cũng không được sao!

20 responses »

  1. Kenshinfc_Otakurevol

    Tem! Mừng quá xá TT^TT

    Reply
  2. Hu hu mún đọc tiếp *thắt cổ* *cào tường*

    Reply
  3. Hờ hờ, nửa tháng được thêm nửa chương

    Reply
    • Có là tốt rùi, chờ đợi cũng là 1 niềm hạnh phúc mà bạn :3
      Klq nhưng LOA LOA LOA~ CÓ BẠN NÀO XUNG PHONG LÀM PHỤ AICO KHÔNG? Mình sẽ mang ơn suốt đời :p
      1. Tốc độ sẽ nhanh hơn
      2. Aico bấy bề đỡ vất vả
      3. Tránh nguy cơ dân chúng cào tường sập nhà aico
      ==> MẠI DZÔ MẠI DZÔ :33333

      Reply
      • Quảng cáo kinh dữ :v
        Cũng klq nhưng ta nhưng ta nhớ bé Hoa quá à Q.Q

      • sao bạn chẻ hok vô làm phụ Aico đê, ta vẫn đang lồm cồm ngồi sửa bộ GOD, hơi bị lâu =))) mà nhắc mới nhớ nha, có bạn nào đó hứa gửi word Nữ Vũ qua cho ta mà đâu mất tiêu rồi, vấn đề lớn nhất là ta cũng ko nhớ ai hứa TT^TT

      • Nếu như chỉnh sửa hay chém gió thì được….còn hơn nữa thì hu hu hu em hơm đủ khả năng TT.TT rất mún júp nhưng chỉ làm được có zậy, thế nên mới rêu rao quảng cáo lung tung đây nì…

      • Cảm ơn tiểu Gui với Lâm Lâm nhiều lắm.

        Mà hình như có ai đó quên anh Nhật Hướng Viêm rồi

      • Hơi phũ 1 tí nhưng ta chỉ nhớ anh Cương Thư Thiên…

      • Nhưng ai đó quên anh Nhật Hướng Viêm, k phải là Yuwo đấy chứ? Coi bộ năm nay chưa có No hero 9 rồi.

      • Ahhhhhhhh anh Nhật Hướng Viêm, ta vẽ hỏng cho nên bực mình quăng xó lun :v vẽ lại đây vẽ lại đây hì hì :”>

  4. Cập nhật chương 1-4 ^^

    Reply
  5. Tình hình là Chung Cương 2 tháng 1 mới xuất bản thì phải tháng 4 tháng 5 mình mới được đọc, haizz, chuỗi ngày chờ đợi dài đằng đẵng.
    Mà ta thấy bìa tập 2 rồi, là hình Quân Quân đó, đẹp ghê luôn! ^0^

    Reply
  6. Có bấy bề nào đọc Wind with voices của tác giả Thuỷ Tuyền chưa? Khá giống MKS =))) btw khi nào có chap ms vậy aico? Hóng hóng :3

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: