RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 1-5

Chương 5: Lễ Trầm Nguyệt

“Nếu như ta nỗ lực trở thành một vĩ nhân, sau này liệu có lễ Phạm Thống hay không đây?” —– Phạm Thống

“Đây là ngày lễ chỉ có thể nói ngược sao?” —- Lạc Thị

 

 

Đối với Đông Phương Thành mà nói, lễ Trầm Nguyệt là một ngày đại lễ mỗi năm một lần, đây cũng là một ngày hiếm hoi năm vị Thị sẽ cùng Tịch Anh nữ vương xuất hiện ở trước mặt mọi người, nghe nói bên Tây Phương Thành cũng có ngày lễ tương ứng, nhưng mức độ coi trọng hình như không có cao như Đông Phương Thành, đây cũng là nguyên do bất đồng thái độ của hai bên đối với Trầm Nguyệt.

Đông Phương Thành đối với lực lượng của Trầm Nguyệt có thể nói là ỷ lại, phụng thờ Trầm Nguyệt như tồn tại của Thần, mà thái độ của Tây Phương Thành thì nghiêng về đóng cửa thông đạo Trầm Nguyệt, không chỉ dẫn cho cư dân mới sinh tiến vào nữa, song phương bất đồng ý kiến ở trên điểm này, không thể đạt được sự đồng thuận, diễn biến thành khai chiến cũng là chuyện đương nhiên, nhưng cho dù khai chiến, Tây Phương Thành vẫn là không thể đạt được mục đích phong ấn Trầm Nguyệt.

Khi đó lúc phát hiện bảo kính Trầm Nguyệt, hai bên mỗi bên chia một nửa trận pháp trở về, một trong những điều kiện đóng cửa thông đạo Trầm Nguyệt chính là chấp hành trận pháp hoàn chỉnh, chỉ cần một nửa trận pháp còn nắm trên tay của Tịch Anh nữ vương, Tây Phương Thành liền không thể đạt thành mục đích, đây là chuyện tất nhiên, cục diện bế tắc này cũng khiến cho hai bên không ngừng xung đột.

Cũng bởi vì Tây Phương Thành chủ trương phong ấn Trầm Nguyệt, người dân ở Đông Phương Thành phổ biến cho rằng Tây Phương Thành tức là đại biểu cho “ác”, người dân của Tây Phương Thành đương nhiên có cách nghĩ tương phản, khi ý kiến bất đồng, những người kiên trì ý kiến của mình thông thường sẽ đem đối phương yêu ma hóa, cũng cứ như thế tẩy não người khác, ý thức đối địch tự nhiên cũng dần dần tăng cao.

Có điều, bên Tây Phương Thành là thế nào, đó không có quan hệ với Đông Phương Thành, ngày lễ quan trọng của Đông Phương Thành vẫn là phải diễn ra như thường, Thần Vương Điện từ sáng sớm đã bắt đầu chuẩn bị rồi.

Hành trình ấn định của lễ Trầm Nguyệt là đến tế đàn Trầm Nguyệt để tiến hành tế lễ, mà tế đàn Trầm Nguyệt nằm ở chỗ giao giới của Đông Phương Thành và Tây Phương Thành, cho nên bộ phận tế lễ, chỉ có nữ vương, Ngũ Thị cùng một số hộ vệ, phần lớn người đều không thể tham dự, ngay cả xem lễ cũng không được.

Dân chúng bình thường chủ yếu là tham dự đoạn đường mà đội xe của nữ vương xuất phát từ Thần Vương Điện thẳng một mạch tới cổng thành chính.

Cũng chính là nói, đối với dân chúng mà nói, ý nghĩa lớn nhất của lễ Trầm Nguyệt chính là có thể nhìn thấy những đại nhân vật cỡ nữ vương, mặc dù có người không cho là đúng, nhưng phần lớn vẫn là cảm thấy rất có giá trị, thậm chí là điên cuồng, nghe nói có thể nhìn thấy nụ cười của nữ vương, cứ giống như nhận được chúc chúc, cả một năm đều có thể trải qua an khang thuận lợi, nhưng muốn nhìn thấy nụ cười của nữ vương thực sự vô cùng khó khăn, đặc biệt là ở sau khi Ngũ Thị trở thành Tứ Thị, trên dung nhan lãnh diễm của nữ vương gần như luôn bao trùm một lớp sương giá.

Đội xe sau khi ra khỏi thành, sẽ trực tiếp tiến về phía tế đàn Trầm Nguyệt, chẳng qua lúc chạy ở trong thành, tốc độ sẽ thả chậm, để tiện cho người dân reo hò, quỳ lễ, hơn nữa mọi người là ngồi ở trên xe cao, sẽ không có vấn đề bị ngăn trở bởi quần chúng vây xem quá đông, muốn nhìn mấy cái cũng được.

Tất cả đều rất mong chờ ngày hôm nay, nhưng đối với người năm giờ sáng đã bị bức ra ngoài lao động như Phạm Thống mà nói, thực sự là một đám chướng khí mù mịt.

Nghe nói Chu Sa với Nguyệt Thoái đều muốn đến bên đường phố làm người xem lễ, nếu như có thể, hắn cũng rất muốn cùng với bọn họ mười giờ mới thức dậy, sau đó trốn ở trong quần người bình phẩm nữ vương cùng với Ngũ Thị cơ! Vì sao hắn phải sáng sớm đã đến dọn đường, đứng thẳng tắp ở trên con đường sẽ đi qua làm cây cột người, đã vậy còn cùng một tổ với Mễ Trọng nữa chứ!

“Ta kỳ thực cũng ở trạng thái gánh nợ đấy, cần lao công đương nhiên có phần của ta, chưa nói với ngươi sao?”

Mễ Trọng nói với hắn như thế. Không thoải mái, thật là không thoải mái.

Ai biết ngươi mắc nợ chứ? Cho dù ngươi mắc nợ cũng không liên quan đến ta à, hơn nữa ngươi vì sao lại mắc nợ? Ngươi trông giảo hoạt như thế, cũng đã là tên lọc lõi rồi, hẳn là không dễ chết mới đúng chứ?

“Ngươi mắc nợ là chuyện thế nào?”

“Um —- lúc còn trẻ ngây thơ, đi theo trào lưu thử các loại chết, chỉ có cư dân mới sinh mới có thể chơi như thế, ngươi biết đấy.”

Ai biết chứ, đừng làm ra vẻ rất quen thuộc với ta có được không? Phạm Thống vô thức muốn lộ ra vẻ chán ghét.

Sau khi công việc hôm nay kết thúc là có thể trừ đi khoản nợ mười xâu tiền. Thời gian công tác đại khái là bảy tiếng… Thì ra tiền lương của Đông Phương Thành thấp như thế sao?

Nếu như đều tính như thế, hắn đã nợ hai trăm xâu tiền, làm việc một trăm bốn mươi tiếng là có thể trả hết nợ rồi. Nhưng trên thực tế không phải tính như thế, bởi vì lễ Trầm Nguyệt dù sao cũng là một buổi lễ long trọng, vì để cho mọi người đều vui vẻ, tiền lương được cấp đặc biệt rộng rãi.

Căn cứ vào cách nói của Mễ Trọng, công việc thông thường nhất mà mọi người đều có thể làm, lương mỗi giờ là mười quan tiền.

Mười quan tiền chính là một phần mười xâu tiền rồi…

Mười tiếng chính là một xâu tiền.

Hai trăm xâu tiền, chính là hai ngàn giờ.

Nợ của hắn kỳ thực là con số thiên văn gì đó sao!

Cái nhận thức này khiến cho Phạm Thống kinh hoảng, sau khi thưởng thức xong biểu tình hoảng sợ của hắn, Mễ Trọng mới mát mẻ mà nói cho hắn.

“Cho nên, vẫn là nỗ lực để cho mình làm một số công việc có thể kiếm tiền đi, ngươi không cảm thấy buôn chuyện rất không tệ sao? Chuyện của Lạc Thị đại nhân bình thường cũng có thể bán được sáu xâu tiền, chuyện của Vi Thị đại nhân phải tìm chủ mua đặc thù, giá cả tương đối không đồng đều, chuyện của Âm Thị đại nhân quá nhiều không đáng giá tiền, nếu như là chuyện của Lăng Thị đại nhân, ít nhất cũng có giá hai mươi xâu tiền! Nếu là chuyện đáng tin cậy một chút còn có thể trực tiếp bán cho ta, ta trả bốn mươi xâu tiền!”

Mễ Trọng khoác vai Phạm Thống, thì thầm ở bên tai hắn loại hoạt động không hợp pháp này, Phạm Thống cảm thấy mặt của mình cũng sắp đen rồi.

Ngươi rốt cuộc mê mẩn Lăng Thị đại nhân đến mức độ nào rồi?

“Còn về chuyện của nữ vương thì sao?”

Hắn chỉ là tò mò muốn hỏi thử mà thôi, tuyệt đối không có ý định muốn đi nghe ngóng để bán.

“Chuyện của nữ vương! Ngươi thật có ánh mắt! Bởi vì độ khó của cái này quá cao, trên cơ bản là vô giá, hơn nữa trọng điểm là, bán chuyện của mấy vị Thị đại nhân bị bắt thì còn không sao, ngoại trừ Vi Thị đại nhân thì có hơi nguy hiểm, người khác phần lớn sẽ không quá so đo, nhưng ngươi bán chuyện của nữ vương nếu bị bắt được sẽ bị dùng vũ khí ăn hồn xử tử, ta vẫn chưa có thiếu tiền đến mức hóa liều, cái này quá mạo hiểm.”

Tịch Anh nữ vương thật nghiêm khốc, nhất định là không thích người khác tùy tiện nghị luận chuyện của mình đi?

“Nếu như ngươi có tin tức của Huy Thị đại nhân, hẳn là cũng rất giá trị. Dù sao bây giờ căn bản không có ai biết hướng đi của ngài ấy… Nếu là có tin tức của ngài ấy, bất luận bao nhiêu tiền, Lạc Thị đại nhân đều sẽ mua.”

Mức độ quan tâm của Lạc Thị đối với Huy Thị, từ câu này đã có thể nhìn ra.

“Các ngươi còn có dịch vụ bán tin đồn cho mấy vị Thị đại nhân à?”

“Có chứ! Như là Vi Thị đại nhân sẽ mua tình báo của Âm Thị đại nhân với Lăng Thị đại nhân, bọn họ hình như không cùng bàn, chẳng qua còn lâu mới bán cho hắn, đều chỉ bán cho hắn một số chuyện không quan trọng.”

Hm, Vi Thị đại nhân phổ biến bị cư dân mới sinh ghét mà, xem ra quan hệ ở trong mấy vị Thị đại nhân có vẻ cũng chả ra sao.

“Huy Thị đại nhân mắt thấy là không trở về nữa rồi, không biết nữ vương bệ hạ có tuyển Thị mới hay không đây…”

Cái đó vẫn không phải trọng điểm. Ta tương đối muốn biết, ngươi đến bây giờ hẳn là cũng đã bán không ít chuyện rồi, vì sao vẫn là mắc nợ? Ngươi rốt cuộc nợ bao nhiêu tiền? Cái người mà lúc sống lại còn đau hơn nữ nhân đau đẻ chính là ngươi sao?

Thời gian đội xe ra khỏi Thần Vương Điện sắp đến rồi, bọn họ cũng không thể không ngừng trò chuyện riêng tư, ngoan ngoãn làm cây cột người, chờ đợi đội xe của nữ vương xuất hiện.

Thời gian đội xe rời khỏi Thần Vương Điện trễ hơn thời gian dự định mười phút, nhưng mọi người trái lại cũng không có sốt ruột lắm, giống như đã quen với chuyện thế này rồi, Phạm Thống thậm chí còn nghe thấy người phía sau nói mấy câu bí ẩn kiểu như “dù sao muộn rồi cũng nhất định lại là bởi vì Âm Thị đại nhân mắc sơ sót”, nói như thế, trong Tứ Thị hiện có, hắn vẫn chưa nhìn thấy Âm Thị và Vi Thị, chờ lát nữa lúc đi qua trước mặt hắn cũng có thể chú ý nhìn thử.

Ngồi ở phía trước nhất đội xe chính là Tịch Anh nữ vương, xác thực là một mỹ nữ lãnh diễm, nàng mặc một bộ lễ phục màu đen, ngay cả trang điểm trên mặt cũng là hệ màu lạnh, tóc dài màu đen của nàng tản xuống, được vén bởi thị nữ quỳ ở phía sau, mà nàng thì mang một cái vòng đầu bằng bạc coi như trang sức, khí chất cả người giống hệt như nữ thần nắm trong tay mọi thứ.

Dáng vẻ lãnh khốc hờ hững này xác thực hết sức có uy nghiêm của nữ vương, nếu đứng đối diện trước mặt nàng, ở dưới ánh nhìn của nàng, chỉ sợ rất khó không nhũn chân.

Còn có tua rua đen thuần. Phạm Thống nhìn thấy rồi, đây xác thực là chọc không nổi.

Ngồi phía sau nữ vương chính là Lạc Thị đã từng gặp mặt và nói chuyện mấy lần. Mặc dù là ngày lễ quan trọng, cậu ăn mặc vẫn không khác gì bình thường, chẳng qua bình thường dù sao cũng là mặc y phục chất liệu rất tốt, trái lại không có vấn đề không hợp thể thống gì.

Từ góc nhìn này, Lạc Thị vẫn là thon nhỏ tú mỹ như mọi khi. U buồn ở giữa lông mày vẫn không có thay đổi, phần lớn là vẫn chưa nghĩ thông chuyện của Huy Thị, đây cũng là điều người khác không thể nhúng tay.

Rồi thuận theo nhìn qua, đó là Lăng Thị từng gặp mặt một lần. Phạm Thống bây giờ mới hoảng sợ mà phát hiện, tua rua của Lăng Thị là màu đen xám, cách màu đen thuần cũng không tới một cấp, cũng là người có thực lực khủng bố.

Cũng phải thôi, chưởng viện của Phù Chú Hiên, thực lực làm sao có thể không mạnh đây…

Mễ Trọng hình như đã đăm đăm nhìn thân ảnh mỹ lệ của Lăng Thị rồi, đương nhiên, Phạm Thống không muốn ngó ngàng hắn, ánh mắt của hắn chuyển hướng nam tử ngồi ở bên cạnh Lăng Thị.

Chỉ nhìn qua như thế, nam tử trẻ tuổi để một mái tóc đen dài đó thật là tuấn mỹ đến đủ để thu hút ánh mắt của phần lớn nữ nhân, tướng mạo anh tuấn phối với mỉm cười mờ nhạt, đại khái tùy tiện là có thể mê đắm một đống cô gái, không cần nói, đây nhất định là Âm Thị không phải Vi Thị, Vi Thị nếu như trông như thế này, người ghét hắn đại khái sẽ có năm mươi phần trăm trở giáo, năm mươi phần trăm kia chính là nữ nhân.

Chẳng qua hình tượng suất ca mê người này, chưa tới mấy giây đã gần như mất sạch sau khi Âm Thị đột nhiên túm lấy vai Lăng Thị lắc lắc, hưng phấn nói cái gì đó. Mặc dù hắn lập tức bị Lăng Thị giáo huấn mà khôi phục dáng vẻ ban đầu, nhưng… Không một ai bị mù, đều có nhìn thấy.

EPSON scanner image

giraffecorps.liamak.net/novels/

 

 

Âm Thị là chưởng viện Thuật Pháp Hiên, thực lực hẳn là cũng không yếu đi… Ơ? Không có tua rua?

Phạm Thống nhìn Âm Thị từ đầu đến chân, không có tua rua chính là không có tua rua, hoàn toàn không có nhìn thấy.

Không chỉ tìm không được tua rua, còn tìm không được Vi Thị. Trên đội xe xem ra cũng không có bóng dáng của Vi Thị, mặc dù không muốn nói chuyện với Mễ Trọng đang trong trạng thái si mê, Phạm Thống vẫn là lên tiếng gọi hắn một cái.

“Mễ Trọng, làm sao Vi Thị đại nhân…”

“Ai da ai quản Vi Thị đại nhân chứ? Có khi bị giết người diệt khẩu hủy thi diệt tích rồi đi? Bây giờ nhìn Lăng Thị đại nhân quan trọng hơn, đi đi đi, né ra.”

“…”

Cho dù bọn họ đều là loài người, cho dù chức năng nói chuyện của Phạm Thống bình thường, bọn họ vẫn không thể giao tiếp ở giờ phút này. Phạm Thống trọn vẹn cảm giác được sự rộng lớn của khoảng cách đó.

Dân chúng vây xem hai bên đội xe với người ở trên đội xe, trên cơ bản là hai cái thế giới.

Ở lúc đội xe vừa mới đi ra, Âm Thị còn ngoan ngoãn duy trì hình tượng, ngồi ngay ngắn nở nụ cười thân thiện, nhưng không bao lâu đã lộ nguyên hình.

“Lăng Thị! Ngươi xem! Quá trời mỹ nữ la hét với ta kìa!”

“…”

Lăng Thị bị hắn lắc mạnh mấy cái, cảm giác tóc cũng muốn rối rồi, sau khi ánh mắt tối sầm lại, Lăng Thị đã lấy tốc độ nhanh chóng thúc vào xương sườn của Âm Thị, để cho Âm Thị tạm thời bởi vì đau đớn mà ngậm miệng.

“Mới ra khỏi Thần Vương Điện một phút! Đừng duy trì hình tượng một phút đã sụp đổ! Ngươi ít nhiều cũng phải bận tâm đến mặt mũi của người khác một chút chứ!”

Mặc dù ngữ khí mỗi một câu nói của Lăng Thị đều rất nặng, nhưng âm thanh nói ra kỳ thực chỉ đến mức độ có thể để cho Âm Thị nghe thấy, về phần quan chúng phía dưới có biết đọc môi hay không, đó lại là chuyện khác rồi.

Sau khi chịu công kích bạo lực, Âm Thị lại ngoan một hồi, trưng ra nụ cười kiểu xã giao, lần nữa biểu lộ phong độ ưu nhã, nhưng chưa tới hai phút lại đã sụp đổ.

“Lăng Thị! Ngươi xem! Quá trời nam nhân chảy nước dãi với ngươi kia! Phụt ha ha ha —-”

Lăng Thị đang cân nhắc có cần trực tiếp đánh cái gã mất mặt này xuống xe hay không, lúc này Lạc Thị cũng hơi hơi quay đầu lại.

“Âm Thị, ngươi thật ồn.”

Nếu nói ồn, kỳ thực ở trong tạp âm của quần chúng phát ra, tiếng nói chuyện của Âm Thị cũng không làm sao minh hiển, nhưng nghe ở cự ly gần trên đội xe, thì rất rõ rệt.

“Tiểu Lạc Thị, làm sao ngay cả ngươi cũng…”

Âm Thị lộ ra vẻ bị thương, Lạc Thị thì quay đầu đi, không ngó ngàng hắn.

“A! Lại có thể không ngó ngàng ta! Dùng thái độ này đối đãi với lão sư của mình thì không đáng yêu đâu!”

“Lăng Thị, có thể làm cho hắn ngậm miệng không?”

“Ta đã thử cả trăm lần rồi.”

“Vậy có thể đánh ngất hắn không?”

“Ta không thể động thủ ở trường hợp công khai, đây quá vô lễ rồi.”

Mặc dù Lăng Thị hồi nãy đã động thủ rồi, nhưng dưới phụ trợ của tay áo rộng thùng thình, hẳn là mọi người đều không nhìn thấy, vậy thì không tính.

“Âm, ngươi không thể nhịn đến khi ra khỏi cổng thành sao?”

“Hả? Cái gì?”

Sau khi Âm Thị vừa mới nói xong lời mình muốn nói, liền đá lông nheo với mỹ nữ trong quần chúng, hoàn toàn không chú ý bọn họ đã nói cái gì.

“… Thật không thể đánh hắn?”

Mặt của Lạc Thị hơi hơi co giật.

“Ngươi đánh. Ta sẽ không ngăn cản ngươi.”

Cho dù Lăng Thị nói như thế, Lạc Thị cũng không thể làm như thế, nếu như thật sự muốn đánh, đánh được hay không cũng còn là vấn đề.

Chẳng qua may mà hôm nay Vi Thị thân thể không khỏe nên xin nghỉ, nếu Vi Thị cũng ở trên xe, nhất định sẽ nhìn không nổi loại hành vi thất thố này của Âm Thị, sau đó hai người liền sẽ cãi nhau, tràng diện sẽ càng thêm khó coi.

5 năm trước đã xảy ra một lần, kết quả Âm Thị rất ấu trĩ mà dùng thuật pháp gọt trụi một mảng tóc của Vi Thị, Vi Thị rất đỗi tức giận động thủ với hắn, Lăng Thị thì bàng quan, Lạc Thị tròn mắt, Huy Thị ngăn cản vô hiệu quả, cuối cùng Tịch Anh nữ vương thưởng cho hai người mỗi người một cái tát, bọn họ mới an tĩnh ở dưới lửa giận của nữ vương.

Tóc của Vi Thị bây giờ đương nhiên đã dài ra rồi, nhưng đó không đại biểu có thể quên đi dễ dàng việc mặt mũi bị đánh mất cộng với cảm giác bị sỉ nhục, thù mới hận cũ của hai người này vốn đã cả đống rồi, nếu ngồi cùng một xe thực sự rất khiến người bất an.

Tích cách của Âm Thị tương đối dễ dãi, ngoài miệng nói không chấp nhặt với hắn chính là thật sự không chấp nhặt với hắn, cho dù trên miệng nói muốn so đo, sau đó phần lớn cũng sẽ quên mất dẫn đến bỏ mặc, mà Vi Thị chính là người sẽ ghi hận, đắc tội tiểu nhân không phải chuyện gì tốt, cho nên Lăng Thị và Lạc Thị phần lớn là tránh xa cho lành, bản thân Âm Thị muốn đi đâm vào cây xương rồng, đó là chuyện của hắn.

Đoạn đường từ Thần Vương Điện đến cổng thành, mỗi lần đi lên đều cảm thấy rất vất vả. Hôm nay sở dĩ xuất phát chậm hơn thời gian dự định mười phút cũng là bởi vì chờ Âm Thị trở về, kết quả do hắn truyền tống sai nơi mà tốn thời gian, dù sao hắn luôn là làm trò ngu ngốc ở một số chỗ đáng lẽ rất bình thường không nên xảy ra chuyện, mặc dù ở chung lâu như thế cũng nên quen rồi, nhưng so với thói quen của mình, mọi người vẫn là tương đối hi vọng hắn có thể sửa đổi một chút.

Khó khăn lắm mới chịu đựng xong đoạn đường này, ra khỏi cổng thành, tốc độ của đội xe cũng nhanh hơn, chiếu theo lý thuyết tiếp đến Âm Thị muốn làm hành động không thích hợp gì cũng không còn là vấn đề nữa, nhưng hắn lại cũng bởi vì mất đi quần người chú ý mà nhàm chán trở nên an phận.

Nơi nên an phận thì không an phận, nơi có thể thả lỏng lại trở nên ngoan, thật là không có ai làm gì được hắn.

“Haiz, chán quá, chả biết làm gì hết.”

Âm Thị thở dài, cái chuyện ngồi xe này, hắn luôn luôn chưa tới mấy phút đã chán chường rồi.

Ngươi làm ơn đừng làm gì hết —–! Lạc Thị với Lăng Thị đồng thời hò hét trong lòng.

“Lăng Thị, gần đây có chuyện gì vui không? Đợi lát nữa sau khi kết thúc có muốn cùng đi khu 2 Hư Không không, nghe nói ở đó có người phát hiện giống ma thú mới, lát nữa bắt một con xem thử.”

“Ngươi quên ngươi lần trước cưỡi ma thú trở về gây ra rối loạn gì rồi sao? Âm Thị.”

“Từ trong kinh nghiệm thất bại có thể rút ra bài học. Lần này ta có mang dây cương, hẳn là sẽ thuận lợi hơn rất nhiều đi, ngươi xem.”

Âm Thị lấy dây cương ra dâng đến trước mắt Lăng Thị, đã không còn ai muốn hỏi hắn vì sao lại mang theo thứ này bên người rồi.

“Trong lòng ngươi căn bản không có nghi thức chỉ có chủ ý ra ngoài chơi sao…”

“Cuộc sống quá nhàm chán rồi, không thể trách ta à. Nghi thức chẳng phải mỗi năm đều như nhau sao? Một chút thú vị cũng không có.”

“Ý nghĩa tồn tại của nghi thức không phải để cho ngươi cảm thấy chơi vui.”

“A, Lăng Thị, ngươi xem mây hôm nay thật đẹp.”

Không thể giao tiếp.

“Âm, ngươi hết cứu rồi.”

“A, ngươi đừng nói bậy hại ta bị Anh hiểu lầm chứ.”

Kỳ thực từ đầu đến đuôi, Tịch Anh ngồi ở trước nhất hẳn là đều có nghe thấy.

Chỉ là nàng vẫn giữ dung nhan lạnh tựa băng tuyết, không nói một lời.

“Hay là, ta hỏi Anh thử xem có muốn cùng đi bắt ma thú hay không nhé? Ngươi cảm thấy cô ấy có đi theo ta hay không?”

“Anh nếu như đi theo ngươi, ta từ hôm nay trở đi chính là nữ nhân.”

“Ồ? Cho nên tỷ lệ vẫn là rất cao rồi? Tiểu Lạc Thị ngươi có thể giúp ta hỏi thử xem không?”

“…”

“…”

Lạc Thị và Lăng Thị đồng thời không biết nói gì với hắn.

“Lăng Thị, ngươi thật sự không đi theo ta sao? Ngươi chẳng phải rảnh rỗi à?”

“Rảnh rỗi cũng không nhất thiết đi theo ngươi.”

“Đến giúp ta, ta lần sau mang ngươi đến khu 1 Hư Không bắt mèo đốm.”

“… Ta chẳng lẽ còn hiếm lạ ngươi mang ta đi bắt mèo đốm sao?”

Có thể sống yên ổn nhiều năm như thế với Âm Thị, lực nhẫn nại của Lăng Thị cũng không phải cao bình thường.

“Trọng điểm là, khu 1 Hư Không từ lúc nào có mèo đốm rồi…”

Lạc Thị không nhịn được bổ sung câu này. Chỉ nghe tên khu vực đã biết không thể nào sản xuất mèo đốm, phần mở đầu của Hư Không đã là một vùng từ trường rất nguy hiểm rồi, chứ đừng nói tới sinh vật cư trú ở trong, thân là cư dân nguyên sinh không thể sống lại, cũng chỉ có Âm Thị sẽ ỷ vào thực lực của mình mà thường thường chạy ở loại nơi đó.

Hứa mang người đi đến nơi không có mèo đốm để bắt mèo đốm, bản thân điều này đã là một cuộc trao đổi rất không có thành ý.

“A, khu 1 Hư Không không có mèo đốm sao?”

Âm Thị kinh ngạc một chút, sau đó cúi đầu trầm tư.

“Vậy thứ ta bắt được lần trước là cái gì…”

Thì ra ngươi ngay cả mèo đốm cũng nhận không ra sao?

Câu này đã không có người còn sức nói ra khỏi miệng rồi.

“Lăng Thị, ngươi thật sự không đi cùng ta? Một mình ta đi có hơi trầy trật à.”

“Ngươi chỉ cần nghiêm túc một chút, nào sẽ có vấn đề.”

“Mệt lắm.”

“Muốn đi chơi còn ngại mệt? Ngươi là muốn kéo ta đi làm trâu làm ngựa sao?”

Âm Thị nhìn mấy giây, sau đó dùng ngón tay cạo cạo má của mình.

“Ngươi chỉ cần giúp ta giữ ma thú, để ta lắp dây cương là được rồi.”

“Chết đi.”

Việc rủ Lăng Thị cùng đi chơi, đương nhiên là kết thúc ở đây.

“Ngươi có thể tìm Lạc Thị đấy thôi, làm sao không mở miệng?”

Đề nghị này của Lăng Thị khiến Âm Thị lắc đầu nguầy nguậy, hình như hoàn toàn không cân nhắc.

“Rủ tiểu Lạc Thị đi? Vậy ta phải càng nghiêm túc, sẽ càng mệt.”

Cũng chính là nói phải phân tâm bảo vệ Lạc Thị, Lạc Thị nghe xong đương nhiên lại không vui một hồi, nhưng cũng không có lập tức phát tác.

“Lạc Thị, làm nũng với hắn, bảo hắn mang ngươi đi. Như là “Âm Thị ~~ người ta muốn đi khu 2 Hư Không lâu lắm rồi, mang ta đi một lần có được không?”, nói thử như thế một lần xem.”

Lăng Thị giựt dây Lạc Thị, bởi vì hắn biết nhược điểm của Âm Thị, tạo một chút phiền toái cho Âm Thị, hắn luôn luôn làm không biết chán.

“A! Đừng! Thật hèn hạ! Lăng Thị ngươi là đồ vô sỉ!”

Âm Thị lập tức kinh hoảng phản đối, Lạc Thị thì ngoài cười nhưng trong không cười mà mở miệng.

“Ngươi cho rằng ta nói ra được sao?”

“Ngươi nói một lần, ta nói cho ngươi tung tích của Huy Thị.”

“…!”

Sắc mặt của Lạc Thị tức thì thay đổi, Âm Thị cũng trầm mặt.

“Đừng lấy chuyện này ra nói đùa với Lạc Thị.”

Lăng Thị không nói thêm cái gì, chỉ nhìn phía trước, chuyển đề tài.

“Sắp đến rồi, chuẩn bị xuống xe thôi.”

Xung quanh tế đàn Trầm Nguyệt, có kết giới bảo vệ Trầm Nguyệt, bắt đầu từ đây là phải đi bộ rồi, công cụ giao thông tự nhiên là để ở bên ngoài, người đi theo thì theo nữ vương tiến vào làm tròn trách nhiệm hộ vệ.

Sau khi xuống xe, Lăng Thị mới cảm thấy trên người Âm Thị nhìn thế nào cũng không thích hợp thế ấy, giống như thiếu thứ gì, hơn nữa không chỉ một thứ.

“Âm, ngọc bội của ngươi đâu?”

Cái gọi là ngọc bội, là “Thị” mới có tư cách mang theo, đồng thời cũng là tượng trưng cho thân phận, do tên khắc trên mỗi ngọc bội mà chế thành, như ngọc bội của Lăng Thị chính là ngọc thạch màu xanh đen lấp lánh hào quang tinh tế, ngọc bội của Lạc Thị thì là ngọc thạch có lẫn nhiều màu lục, có cảm giác trong suốt.

“Ừm…”

Âm Thị nhìn trên người mình, trả lời rất dứt khoát.

“Rớt rồi.”

“Làm sao lại rớt nữa? Ngươi biết một năm có bao nhiêu vụ do người nhặt được ngọc bội của ngươi mượn tên ngươi gây chuyện không?”

Lăng Thị nhíu mày, đồng thời dò hỏi một vật khác.

“Tua rua của ngươi đâu?”

Âm Thị lại nhìn trên người mình, nhận được kết luận.

“A, cũng rớt rồi.”

“… Ngươi không thể trông giữ thứ tượng trưng cho địa vị thân phận của mình tốt hơn một chút sao? Ngươi biết ngươi làm mất mấy lần rồi không? Nếu như cứ làm mất, suốt ngày phát lại cũng không phải là cách đi?”

Lăng Thị không nhịn được rầy rà mấy câu, Âm Thị thì hoàn toàn không có tự kiểm điểm mà xua tay.

“A, thật dông dài, im miệng cho trẫm, lão già.”

“…”

Rõ ràng chính là tình huống nữ vương nghe thấy được, hắn vẫn có thể ngang nhiên xưng bậy, cũng không sợ bất kính, loại chuyện này đích xác chỉ có hắn mới làm được.

Cho dù đối thoại phía sau càng ngày càng quá trớn, Tịch Anh vẫn là hoàn toàn mặc kệ, trên thực tế, hai năm nay tình huống làm lơ người của nữ vương càng ngày càng nghiêm trọng rồi, đây không biết nên tính là lãnh ngạo, hay là biểu hiện của nguội lạnh.

Khi đi đến kết giới Trầm Nguyệt tầng bên trong, Tịch Anh dừng lại, xoay người căn dặn người phía sau.

“Ở bên ngoài chờ ta.”

Mỗi năm đều như nhau, khi đến kết giới nội tầng, thì chỉ còn lại một mình nữ vương đi vào, người còn lại đều phải ở bên ngoài chờ đợi nữ vương chấp hành xong tế lễ, rồi hộ tống nữ vương trở về.

“Anh, ra nhanh lên nhé, ta rất chán.”

Câu này của Âm Thị đương nhiên không có bị làm lơ, Tịch Anh lãnh đạm liếc hắn một cái, rồi liền đi vào.

“Lăng Thị, lòng của ta lạnh quá, Anh thật lãnh đạm.”

“Câu này ta ít nhất đã nghe qua cả trăm lần rồi, ngươi vẫn nói không ngán sao?”

“Tiểu Lạc Thị, lòng của ta lạnh quá, Lăng Thị thật lãnh đạm.”

“Cần ngự hỏa chú không?”

Xem ra Âm Thị là không thể nhận được an ủi ở đây. Sau khi Tịch Anh đi vào kết giới nội tầng một lúc, Âm Thị ngáp một cái đột nhiên quay đầu nhìn hướng nào đó, sau đó mở miệng với Lăng Thị.

“Lăng Thị, trở lại kết giới ngoại tầng xem thử, đi.”

“Ừ.”

Chuyện Âm Thị phát giác, Lăng Thị cũng đã phát giác, Lạc Thị thì cảm giác không ra, không rõ cho nên lên tiếng hỏi.

“Vậy ta…?”

“A, ngươi trước hết ở đây chờ bọn ta đi, bằng không Anh ra rồi nhìn không thấy ai sẽ tịch mịch.”

Ai sẽ tịch mịch? Những hộ vệ này không phải người sao?

Đây hẳn chính là tình huống mỗi một người đều muốn phản bác hắn, nhưng phản bác xong sẽ cảm thấy mình ngớ ngẩn giống hắn, cho nên lựa chọn không lên tiếng.

Khi Âm Thị và Lăng Thị trở lại kết giới ngoại tầng, nhân viên ở lại để canh đội xe đang căng thẳng đối đầu với một bên rõ ràng là người của Tây Phương Thành, nhìn thấy Âm Thị và Lăng Thị đi ra, mới thở phào một hơi.

Căng thẳng là đương nhiên, cho dù không nhận ra nhân vật trọng yếu của bên Lạc Nguyệt trông như thế nào, bọn họ vẫn là nhìn hiểu được dây lưng chứng minh thực lực của hai người đang cưỡi trên loài thú đặc thù kia.

Ba đường vân vàng và hai đường vân vàng.

Đây là hai tầng cấp thực lực cao nhất của Tây Phương Thành, hơn nữa bọn họ còn có một lý do khác để sợ hãi. Trong đó một thanh niên trông khá trẻ phía bên phải, lấy khăn vải che mặt.

Người có ba đường vân vàng, lúc lộ diện công khai luôn che mặt… Gom đủ hai điều kiện này, bọn họ thoáng chốc đã liên tưởng đến tên quái vật trong tin đồn kia.

Thiếu đế Lạc Nguyệt, Englar.

“A, người bên Lạc Nguyệt ở ngày lễ Trầm Nguyệt này cũng sẽ tới tế đàn tiến hành tế lễ sao? Mặc dù không làm sao long trọng.”

Âm Thị nhìn qua, trong miệng tùy tiện nói một câu.

Thiếu đế người ta cũng đích thân đến rồi, ngươi còn nói không long trọng sao? Không ít người trong lòng nổi ra cái nghi vấn có chút không biết nên nói thế nào này.

Chẳng qua so với tình huống nữ vương và Thị của Đông Phương Thành cùng nhau xuất phát, bao gồm khí thế to lớn của đội xe hộ vệ, bọn họ chỉ có hai người, đích xác là hơi khiêm tốn.

“Âm Thị, lại là ngươi.”

Nam từ bên cạnh thanh niên che mặt lấy ngữ khí không cao hứng lắm nói chuyện. Tóc của hắn là màu vàng khá tối, mắt thì là màu xanh biếc hết sức xinh đẹp.

Khuôn mặt đó anh tuấn thì anh tuấn, nhưng cứ trưng ra biểu tình giống như thể người khác nợ hắn mấy trăm vạn, dựa theo cách nghĩ của Âm Thị, hắn rất muốn thử xem nếu như cho hắn mấy trăm vạn sắc mặt của hắn liệu có sẽ cải thiện hay không, nhưng ý nghĩ này đương nhiên không cần kiểm tra đã trực tiếp bị Lăng Thị bác bỏ.

Hệ thống ngôn ngữ của Đông Phương Thành và Tây Phương Thành đương nhiên không giống nhau, ngoại trừ cư dân mới sinh bởi vì chịu ảnh huớng của lực lượng Trầm Nguyệt mà hoàn toàn không có vấn đề trên giao tiếp, cư dân nguyên sinh nếu như muốn giao tiếp với những kẻ địch này, đều phải học ngôn ngữ của bọn họ mới được.

Hiện tại nam tử tóc vàng kia đang nói chính là tiếng của Tây Phương Thành, tạm thời bất luận hắn có biết nói ngôn ngữ của Đông Phương Thành hay không, hai bên bây giờ vừa lại không phải trạng thái thân thiện, lúc gặp mặt căn bản không thể nào tự hạ mình đi nói ngôn ngữ của đối phương để cầu giao tiếp.

“Âm, hắn nói cái gì?”

Tiếng của Tây Phương Thành, Âm Thị hình như vẫn hiểu một chút, Lăng Thị thì hoàn toàn không thông, bởi vì hắn cảm thấy không cần thiết giao tiếp với người của bên Lạc Nguyệt, dù sao nhìn không thuận mắt cứ trực tiếp động thủ là được rồi.

“A, hắn nói, nhìn thấy ta thật cao hứng.”

Âm Thị đại nhân, ngài có thể đừng bởi vì Lăng Thị đại nhân nghe không hiểu mà dịch bậy được không? Đây là tiếng lòng chung của mọi cư dân mới sinh nghe hiểu được bên Đông Phương Thành.

“Ngươi nói dối.”

Lăng Thị không cần nghe hiểu cũng có thể phán định đây là nói xạo.

“Huh? Vậy hắn nhất định là nói, nhìn thấy ngươi thật là cao hứng.”

Âm Thị chớp chớp mắt, trả lời như thế.

Lăng Thị đại nhân, xin để tôi phiên dịch cho ngài nhé? Phần lớn cư dân mới sinh của Đông Phương Thành đều muốn nhảy ra chủ trì công đạo, chẳng qua trước khi không có mệnh lệnh mà tự mình nhảy ra, là không hợp lễ độ, cho nên bọn họ vẫn là không có làm như thế.

“Ta nghe ngươi nói chuyện đã cảm thấy rất không cao hứng…”

Sắc mặt của Lăng Thị lạnh xuống, sau đó nhìn thanh niên tóc vàng kia, hai bên đối địch hiếm khi có chung tâm lý, hắn đã cảm thấy rất không cao hứng rồi, đối phương nhất định cảm thấy càng không cao hứng đi.

“Quên đi, ta không muốn biết hắn nói cái gì nữa.”

“A, ngươi không muốn biết nữa sao? Nhưng ta rất muốn phiên dịch à.”

Âm Thị tỏ ra có vẻ rất thất vọng, bộ dạng này thật là khiến người muốn nện cho hắn một quyền.

“Không cần. Giết hết toàn bộ là được.”

Trả lời của Lăng thị cũng thật trực tiếp, những cư dân mới sinh đang nghe bên cạnh đều túa mồ hôi lạnh.

“Lăng Thị, đừng hở một tí đã hô đánh hô giết, thế này không tốt.”

Âm Thị lại có thể nghiêm mặt giáo huấn hắn, đây càng khiến người khó chịu.

“Nữ Vương Dạ Chỉ các ngươi chính là dạy dỗ thuộc hạ như thế sao? Biết rõ vua của bọn ta ở đây, còn vô lễ như thế?”

Nam tử tóc vàng hình như hiểu được một chút tiếng Đông Phương, chẳng qua lời này của hắn vẫn là sử dụng tiếng Tây Phương.

Dạ Chỉ là cách xưng hô Đông Phương Thành phổ biến của Tây Phương Thành, giống như Đông Phương Thành bọn họ đều gọi đối phương là Lạc Nguyệt.

“A, vậy lần này cũng phải là hàng thật mới được đi? Englar rốt cuộc đã dùng bao nhiêu thế thân rồi? Sau khi thêu xong ba đường vân vàng ai cũng có thể mang à. Thiên La Viêm với Aifrol ngươi đều không mang ra, lực thuyết phục thực sự không đủ lắm đây.”

Âm Thị rất nhanh chóng dùng Tây Phương ngữ lưu loát trả lời đối phương, đại khái là muốn để cho đối phương nghe hiểu đi. Trong quan niệm của hắn sẽ không có thứ “lúc đối mặt với người phương Tây sử dụng ngôn ngữ phương Tây là sỉ nhục đối với Đông Phương Thành”. Nhưng đây lại khiến cho Lăng Thị nghe không hiểu.

“Nữ Vương Dạ Chỉ đến tế đàn Trầm Nguyệt chẳng lẽ cũng sẽ trang bị vũ trang sao?”

Nam tử tóc vàng cười lạnh, ý chính là Tịch Anh nữ vương cũng không mang Skies và Thiên Huyễn Hoa, còn chẳng phải như nhau.

“A, vấn đề này vẫn thật khó trả lời, ngươi chờ một lát, ta ngẫm lại đã…”

“Lão đại, ngươi đừng không đếm xỉa tới ta mà tự mình trò chuyện với kẻ địch có được không?”

Lăng Thị trực tiếp đập một chưởng tàn nhẫn lên lưng Âm Thị.

“A! Đau quá! Cái lão già chết tiệt bạo lực này! Chính ngươi nói không cần phiên dịch cũng không muốn nghe ta nói chuyện!”

“Nghe lời thế à, vậy ta nói ta muốn đánh ngươi, ngươi ngoan ngoãn cho ta đánh không được kêu loạn xem.”

“Ta muốn khiếu nại! Ta muốn nói với Anh! Ngươi trên biểu hiện gọi ta là lão đại nhưng căn bản không tôn kính ta!”

“Ta cảm thấy ngươi nên kiểm điểm mình mà không phải khiếu nại, lão đại.”

“Hãy nhớ đấy!”

Câu hãy nhớ đấy này, bình thường mà nói nên là nói với kẻ địch, mà không phải nói với người bên mình đi.

“Nếu như các ngươi không có chuyện gì, vậy bọn ta vào đây.”

Tên nam tử tóc vàng đối diện thoạt nhìn cũng không muốn lằng nhằng với bọn họ, có vẻ rất muốn vứt bỏ quan hệ và vạch rõ ranh giới.

“Không được, Anh đang ở bên trong, các ngươi không được vào, đây là vấn đề địa vị, trừ phi ngươi có thể chứng minh hắn thật sự là thiếu đế Lạc Nguyệt.”

Sau khi nghe thấy lời của nam tử tóc vàng kia nói, Âm Thị lập tức bỏ đi tranh chấp với Lăng Thị, lấy ngữ khí kiên định trả lời như thế.

“Vua của bọn ta làm sao có thể để cho thuộc hạ của kẻ địch làm bất cứ kiểm tra gì? Nên nói, ngươi dựa vào đâu bảo bọn ta chứng minh với ngươi?”

Nếu như thiếu đế Tây Phương Thành còn cần bởi vì chất vấn của người Đông Phương Thành đã phải lấy ra biện pháp để chứng minh thân phận của mình, đó cũng hơi quá mất địa vị rồi.

“Ta nghe nói thiếu đế Lạc Nguyệt căn bản là bị nắm ở trong tay hạ thần, ngươi yêu cầu hắn lấy chứng minh ra không phải được sao?”

Lời của Âm Thị luôn luôn là tùy tiện nói, nhưng lời này kỳ thực hàm chứa mùi vị vũ nhục quân chủ đối phương, nam tử tóc vàng cũng biến sắc.

“Ta yêu cầu ngươi xin lỗi đức vua vì ngôn ngữ thất kính như thế!”

“Vì sao? Tránh cho hắn tâm tình không tốt, lần sau ngươi lỡ như chết rồi, hắn không cần dùng vương huyết giúp ngươi sống lại sao? Nhưng ở đây cũng đâu phải bổn tôn, ngươi sợ gì chứ?”

“Ngươi —-“

Mắt thấy đấu khẩu đã có khả năng sắp diễn biến thành xung đột chi thể, thanh niên che mặt từ đầu đến đuôi đều không nói chuyện kia đột nhiên ra hiệu, ngăn cản phát ngôn của thanh niên tóc vàng.

“Trở về thôi, chúng ta đi.”

Âm thanh của hắn đè vô cùng thấp, thấp đến không có cảm giác âm điệu lên xuống, nghe thấy căn dặn của hắn, nam tử tóc vàng trợn tròn mắt, hình như rất không cam tâm cũng không rõ vì sao phải nhẫn nhịn, nhưng vẫn là dựa theo mệnh lệnh, điều khiển phi thú đang cưỡi, chuyển huớng theo thanh niên.

“Lần sau sẽ không bỏ qua như thế!”

Cùng lúc hắn nói xong, hai con phi thú của bọn họ cưỡi cũng vỗ cánh bay lên, chở bọn họ rời khỏi theo hướng lúc đến.

“A, Lăng Thị, ngươi nói lúc này nếu như dùng hòn đá đánh đứt dây cương của hắn sẽ thế nào? Hình như có vẻ rất thú vị.”

Âm Thị mặc dù không thích đánh đánh giết giết, nhưng trêu chọc chơi ác vẫn là rất có hứng.

“Ngươi sao không thử xem?”

Chuyện hãm hại kẻ địch này Lăng Thị sẽ không ngăn cản. Tốt nhất là té cho tan xương nát thịt, ngày sau đỡ khỏi thấy mặt còn phải động thủ giết chết, phiền phức.

“Nhưng, lỡ hắn té chết thì làm sao? Hắn hẳn là sẽ không chấp nhận xin lỗi của ta đi? Hay tốt hơn đừng làm.”

“…”

Ai còn sẽ băn khoăn kẻ địch có té chết hay không chứ?

“Âm Thị đại nhân, đó thật sự không phải thiếu đế Lạc Nguyệt sao…?”

Có một cư dân mới sinh rốt cuộc lớn gan hỏi vấn đề này, Âm Thị dù sao vẫn xem như là người dễ tính, bình thuờng cũng không ra vẻ ta đây, hỏi một chút hẳn là không có vấn đề gì.

“Huh? Ta cảm thấy không giống, không đủ khí thế của cao thủ. Thiếu đế Lạc Nguyệt người mà 5 năm trước đã có thể lấy sức một người giết sạch mười vạn người, theo lý thuyết bản thân hẳn là khiến người vừa tiếp xúc sẽ run rẩy mới phải, nhưng ta cũng không cảm thấy cái người vừa rồi đáng sợ à. A, chẳng qua cao thủ cũng thiện trường ẩn giấu thực lực, kỳ thực cũng chưa chắc, dù sao kết quả cũng chẳng làm sao mà, ha ha.”

Chờ đến khi kết quả có làm sao thì không kịp rồi đi.

“Lăng Thị, Lăng Thị, chúng ta đến khu 2 Hư Không bắt ma thú đi, đi thôi.”

“… Anh còn ở bên trong. Hơn nữa ngươi quên ta đã từ chối ngươi rồi sao?”

“Dù gì cuối cùng ngươi vẫn là sẽ đáp ứng ta. Có gì khác biệt?”

Gặp phải loại người này, thực sự là hết cách với hắn.

◎ Lời bạt của Phạm Thống

Đó là cách thức ta trải qua ngày lễ trọng đại đầu tiên sau khi đến với Huyễn Thế, đến với Đông Phương Thành —– bỏ sức lao động.

Nếu như có thể đơn thuần trải qua ngày lễ, tâm tình nhất định sẽ vui sướng hơn đi? Đáng tiếc, cái câu trời không thỏa lòng người này, hẳn là đã ấn chứng trên người ta, mặc dù công việc làm ăn trước kia của ta luôn là giúp người đổi vận, nhưng chuyện đổi vận của mình này, ta lại hết cách mà —-

Nói tới, cũng đã nửa tháng từ khi đến thế giới này rồi, mọi thứ đều đang dần dần làm quen, lực thích ứng hoàn cảnh của ta rất mạnh, không phải loại hoa trong nhà kính đâu nhé, đừng coi thường ta.

Thùng cơm trong nhà kính gì chứ… Lời này cũng quá đả thương cảm tình tàn sát phong cảnh rồi đi. Người bình thường sẽ ở trong nhà kính đặt một thùng cơm sao? Thùng cơm có cần thiết để ở trong nhà kính sao? Ngươi cho rằng ta không biết thường thức cơ bản này ư? Thật quá đáng.

Ngày lễ của Đông Phương Thành, trước mắt cũng chỉ biết một cái lễ Trầm Nguyệt, không biết còn có những gì?

… Đừng nói sẽ bởi vì nợ vẫn chưa giải quyết, cho nên mỗi khi nghỉ lễ đều phải bị trưng dụng đi làm lao công chứ? Đây cũng quá thảm rồi đi? Không thể để cho ta trải qua ngày lễ yên ổn một lần sao!

A? Gì mà qua mười năm trả xong nợ chung quy có thể trải qua ngày lễ yên ổn, lúc đó sớm đã không còn cảm giác mới mẻ rồi! Lần đầu tiên là rất quan trọng! Hiểu Không! Lần đầu tiên!

Không hiểu thì thôi, ta thật sự không hi vọng các ngươi hiểu. Dù sao lần đầu tiên của ta cũng mặc cho vận mệnh chà đạp rồi, lần đầu tiên chết, lần đầu tiên đi học, lần đầu tiên… hu hu hu…

 

5 responses »

  1. Há há xin cái tem! Lâu lắm mình mới giật.

    Reply
  2. Oa aico đổi tường nhà trông dễ thương ghê ấy :3
    MERRY CHIRSTMAS!!!

    Reply
  3. Không khí vui thật đấy !

    Reply
  4. Vắng vẻ quá~ có ai hơm?😥

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: