RSS Feed

Mệnh Kỵ Sĩ – Đao Phong (p1)

Đao phong (p1)

Laica Metal, Thánh kỵ sĩ tay cầm chủy thủ cùng phi đao, một chức nghiệp hết sức mâu thuẫn.

Nhưng hắn lại có đặc điểm còn mâu thuẫn hơn chức nghiệp.

Khi máu đỏ tươi chảy qua mũi đao trắng bạc, trong lòng hắn liền dâng lên một niềm hưng phấn,

Nhất là khi máu này đến từ bản thân hắn..

 

Đau đớn là như thế, vui sướng như thế…

 

Nhà của Laica là thôn xóm cách không xa Diệp Nha thành, khi Thánh điện bắt đầu trưng tuyển Mười Hai Thánh kỵ sĩ đời thứ ba mươi tám, trong thôn cũng nổi lên làn sóng không nhỏ —- chủ yếu là lấy các loại nông sản và vật săn để đặt cược.

Nhưng trong thôn không có bao nhiêu người đưa trẻ con đi trưng tuyển, bởi vì xác suất trúng tuyển cũng không cao, so với người trong thành sớm đã đưa trẻ con học kiếm thuật và lễ nghi, trẻ con trong thôn từ nhỏ đã bề bộn công việc nhà và theo cha đi săn bắn thì làm sao có thể được chọn?

Xem náo nhiệt mới là trọng điểm, rất nhiều thôn nhân đều hẹn nhau thừa dịp mấy ngày trưng tuyển vào trong thành đi dạo.

Một đám thợ săn đi vào trong thôn, trên người treo đủ loại vật săn, tuổi tác chênh lệch hết sức lớn, người già nhất mặt đầy vết nhăn giống như đi không nổi, nhưng lại vẫn vác một chuỗi vật săn, người trẻ nhất thoạt nhìn vậy mà chỉ có khoảng mười tuổi.

Một thợ săn mặt đầy râu ria cười nói với đồng bạn bên cạnh: “Tiễn thuật của Laica nhà cậu không tệ đâu à! Lần đầu đi săn đã có thu hoạch, có muốn đi tuyển Leaf knight không?”

Laisme nhún vai, nói: “Cũng chẳng qua chỉ bắn trúng nhiều hơn đứa nhà cậu một con bồ câu, nếu như thế đã có thể được chọn, vậy trong thôn có bao nhiêu trẻ con có thể làm Leaf knight chứ? Tôi nghe nói Leaf knight có thể nhắm mắt bắn trúng con bướm cách cả ngàn mét!”

Laica đi ở bên cạnh ba mình cảm thấy đây tuyệt đối là chuyện không thể nào, con bướm chỉ cần ở xa hơn mười mét đã gần như không thấy rồi, một ngàn mét làm sao có thể bắn trúng bướm!

“Không thể nào!” Laica thốt lên nói: “Ai tin đều là đồ ngốc!”

“…” Laisme lập tức cho đầu con mình một đấm.

“Ui da! Làm gì đánh con?” Mặt Laica đầy khó hiểu.

Laisme trợn trừng mắt, lười so đo với con trai, thằng tiểu quỷ này từ nhỏ đã xấu mồm, bảo nó kiểm điểm, nhưng nó căn bản không biết mình nói sai chỗ nào, phiền toái hơn chính là lời nó nói toàn là sự thật!

“Đi làm lông con bồ câu ngươi bắn được, bữa tối cho mẹ ngươi hầm rau.”

Laica “dạ” một tiếng, tâm tình khá không tệ, bồ câu hầm rau nghe lên rất ngon, không uổng cho nó dọc đường đều tìm chim, nếu như đánh được vật săn lớn, vậy đều phải lấy tất cả đi bán, bằng không cũng là làm thịt ướp và thịt khô để dự trữ lương thực cho mùa đông, căn bản không thể lập tức ăn ngay.

“Thuận tiện vót một ít tên, ngày mai phải dùng nhiều rồi.”

Laica gật đầu, tay của nó rất khéo, chuyện có thể dùng dao nhỏ để làm, nó đều rất thành thạo.

Từ khi còn nhỏ, mẹ lần đầu tiên để cho nó phụ gọt vỏ khoai tây, nó đã vô cùng thích tiểu đao. Mỗi một đứa trẻ đều ghét bị sai đi làm việc, Laica lại vô cùng mong đợi có thể gọt vỏ, làm lông và vót tên, thậm chí có lúc còn vì gọt khoai tây mà không chịu đi chơi với những đứa trẻ khác.

Laica ngồi xổm ở trong viện, cầm tiểu đao quen dùng để khử lông bồ câu, nhìn sơ mặc dù có chút tàn khốc, nhưng trẻ con của dân săn bắn nào có đứa không dám xử lý vật săn, loại lông vẫn là chuyện nhỏ, chờ sau khi nó lớn hơn một chút, có nhiều lực khí hơn, sẽ phải học phanh thây vật săn lớn.

Nó nhổ lông có chút vất vả, bởi vì lưỡi dao của thanh tiểu đao này kỳ thực đã không còn sắc lắm, nhưng Laica lại cố ý không đi mài sắc, như thế có thể sờ vào lưỡi đao, hưởng thụ cảm giác áp bức nhoi nhói kia, lại không bị đứt tay — mẹ nói nó nếu còn bị đứt tay lần nữa, thì sẽ tịch thu tiểu đao của nó, đó thế nhưng không được!

“Tiểu quỷ, đây cách Diệp Nha thành còn có bao xa?”

Laica ngẩng đầu lên, có bốn người đứng ở bên ngoài sân nhà nó, quần áo thoạt nhìn có chút giống kỵ sĩ, nhưng lại không phải kỵ sĩ phục chính thống, thoạt nhìn bó sát và gọn nhẹ hơn nhiều, cũng không có trường kiếm và lá chắn, nhìn kỹ hơn mới phát hiện bên hông bọn họ đều treo chủy thủ ngắn.

Laica chăm chú nhìn những chủy thủ đó, nhìn không chuyển mắt, nó trước giờ chưa từng nhìn thấy đao đẹp như thế.

“Thích à?”

Đối phương cũng chú ý đến ánh mắt của nó, cười khà khà mấy tiếng, trào phúng nói: “Tiểu quỷ thối, cũng còn chưa dứt sữa đã muốn chơi đao à?”

Toàn bộ lực chú ý của Laica đều ở trên đao, thuận miệng trả lời: “Tôi không có uống sữa, mẹ tôi không có sữa, tôi và em gái đều là lớn lên nhờ uống nước quả!”

Đối phương ngẩn ra một chút, hắn chỉ là “cần phải” trào phúng đối phương, cũng dự đoán sẽ nhận được một tên “tiểu quỷ tức giận”, ngay cả lời trào phúng nghẹn chết đối phương tiếp đến cũng chuẩn bị xong rồi, không ngờ đối phương lại trả lời nghiêm túc như thế, khiến hắn nhất thời không biết nên nói tiếp làm sao —- Hơn nữa cái lời nói thật này làm sao nghe nhói tai như thế hả?

Cảm giác giống như là hắn bị nghẹn rồi.

“Không xa, cưỡi ngựa một ngày là đến rồi.”

“Cái gì?” Hắn sửng sốt.

“Diệp Nha thành đó!” Laica khó hiểu nhìn hắn, nói: “Ngươi không phải đang hỏi Diệp Nha thành còn có bao xa sao?”

“Tiểu quỷ thối!” Những người khác đứng lên phía trước bất mãn rống: “Cái thái độ của ngươi là gì? Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với Metal knight của Mười Hai Thánh kỵ sĩ hay không?”

Laica trợn lớn mắt. Mười Hai Thánh kỵ sĩ?

“Rống một thằng tiểu quỷ miệng còn chưa mọc lông, ngươi uy phong ghê nhỉ!” Metal quay đầu rống tiểu đội viên của hắn.

Đối với việc quản lý đội viên phía dưới, Metal luôn luôn cảm thấy đau đầu, bởi vì hắn “cần phải” xấu miệng, đội viên phía dưới đương nhiên cũng bắt chước theo, nhưng hắn lại cứ luôn nhìn không nổi, giống như bây giờ, rống một thằng tiểu quỷ thì có gì hay?

Metal knight cần phải xấu miệng là chuyện hết cách, thế nhưng hắn không muốn nhìn thấy cả tiểu đội của mình đều xấu miệng, vậy cảnh tượng đó nghĩ thôi cũng cảm thấy quá con mẹ nó khiến người đau đầu rồi.

“Nhưng các ngươi thoạt nhìn chẳng giống kỵ sĩ chút nào hết!” Laica không tin nói.

“Tiểu quỷ thối, bọn ta chỗ nào không giống kỵ sĩ?”

Metal giả vờ rống giận, nhưng hắn kỳ thực không phải lần đầu tiên bị người nói như thế, vì để tiện cho việc tra xét âm thầm, Metal knight và tiểu đội viên dưới trướng hắn luôn luôn mặc trang phục bó sát vừa lại gọn nhẹ, so với Mười Hai Thánh kỵ sĩ trực thuộc Sun knight, người phía dưới Judge knight luôn luôn không giống Thánh kỵ sĩ cho lắm.

Laica như chuyện đương nhiên mà nói: “Kỵ sĩ đều mặc rất nhiều vừa lại rất dài, áo bào dài giống như váy con gái vậy đó!”

“…”

Metal lần đầu tiên cảm thấy thân là Thánh kỵ sĩ lại luôn mặc không giống Thánh kỵ sĩ, đây có lẽ là chuyện tốt.

“Ngươi nói cái gì? Vậy, vậy mà dám nói y phục của kỵ sĩ giống váy của nữ nhân… phụt!”

Đừng vừa cười vừa mắng trẻ con, căn bản chẳng có lực thuyết phục đâu đồ khốn! Metal có chút không nói nổi mà nhìn tiểu đội viên nhà mình.

“Tiểu quỷ, ngươi tên là gì?” Metal knight bắt đầu nổi lên hứng thú với đứa trẻ này.

Laica lẽ thẳng khí hùng nói: “Trước khi hỏi tên người khác phải báo tên của mình trước!”

“… Ông đây là Danzbert Metal.”

“Tên thật khó đọc.” Laica nhíu mày phàn nàn.

Danzbert không nhịn được lườm một cái, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận đây là sự thật, gần như tất cả mọi người bên cạnh đều gọi hắn là Metal, hiếm khi có người gọi tên của hắn.

“Tôi là Laica Bode.” Laica trả lời xong, mong đợi mà nhìn chủy thủ của Danzbert, hỏi: “Vì sao ngươi là kỵ sĩ lại cầm chủy thủ? Chúng thật là đẹp, ta chưa từng nhìn thấy đao đẹp như thế!”

“Thích?” Danzbert cười một cái, rút chủy thủ của mình ra, lưu loát xoay mấy vòng ở không trung, ánh đao trắng bạc lạnh lẽo xoay vòng lấp lánh, thân đao dạng dòng chảy, chuôi đao được tạo hình bằng vẩy khắc, nơi nơi đều khiến Laica nhìn không chuyển mắt.

Cho đến khi Danzbert cắm chủy thủ trở lại vỏ đao, Laica mới hồi thần, hô lớn: “Thật, Thật là tuyệt!”

Danzbert cười ha ha, có người khen ngợi vũ khí của hắn, đây còn khiến người cao hứng hơn khen hắn.

“Tiểu quỷ thối, nếu như ngươi can đảm cứ đến tuyển Metal knight đi! Nếu ngươi có đủ vận may trúng tuyển, chẳng những có thể lấy được chúng, hơn nữa ta còn sẽ dạy ngươi cách dùng chủy thủ và phi đao.”

“Phi đao?” Laica trợn lớn mắt.

Tay của Danzbert vung một cái, nhanh đến chỉ thấy một vệt bóng, phía sau Laica truyền đến một tiếng vang lanh lảnh, nó quay đầu lại nhìn, một thanh phi đao đang cắm ở trên bệ cây để chặt củi.

Laica không nhịn được đi qua nhìn, đó là một thanh phi đao kiểu dáng đơn giản, chỉ to bằng lòng bàn tay, bao gồm cả thân đao và chuôi đao, màu sắc là màu xám đen, không lấp lánh như chủy thủ của Metal knight, chỉ có khắc một cái biểu tượng ở đuôi, biểu tượng này y như đúc biểu tượng trước ngực của những kỵ sĩ kia.

Mặc dù không lấp lánh, nhưng Laica trái lại càng thích thanh tiểu phi đao có màu thâm trầm này hơn. Nó dùng hai tay túm lấy thanh phi đao đó, bạt mạng gồng sức, thanh đao lại cắm vững vàng ở trên bệ gỗ không nhúc nhích.

Laica chán nản quay đầu nhìn, nói: “Ta rút không nổi —-”

Phía sau sớm đã không còn người nào rồi.

“Làm sao đi rồi?” Laica ngẩn ngơ một lát, hét to: “Phi đao của ngươi chưa lấy kìa!”

Xa xa truyền đến tiếng cười: “Cho ngươi đó! Tên tiểu quỷ xấu miệng.”

Laica trong lòng mừng rỡ, hét lớn: “Ngươi mới là xấu miệng, mọi người đều nói miệng của Metal knight xấu nhất!”

Tiểu quỷ thối… Chẳng qua tính cách như thế thì không cần tốn sức ở khóa dưỡng thành rồi.

Laica tốn rất nhiều công sức mới lấy được thanh hắc đao xuống, mặc dù có thể gọi người lớn đến giúp, nhưng nó lại muốn tự mình lấy xuống, nó vô cùng thích thanh phi đao này, nhưng càng thích thanh chủy thủ dạng dòng chảy ở bên hông Metal knight hơn.

Nó muốn đi tuyển Metal knight!

◊◊◊◊

Làm nhiệm vụ được một nửa, Laica có chút ngẩn ngơ, vừa biết được khóa dưỡng thành tính cách của hắn vừa lại thất bại rồi, lão sư tức hồng hộc, nói hắn rõ ràng là “miệng độc vô cùng”, vì sao khi thật sự muốn hắn mở miệng nói lời độc địa, hắn lại nói chẳng độc chút nào.

Laica cảm thấy có chút uất ức, mình có chỗ nào vô cùng độc miệng, hắn vốn không biết nói lời độc rồi… A!

RẦM —–

Sau một tiếng nổ lớn đột ngột, Laica kêu đau một tiếng, cảm thấy bàn chân của mình đau như muốn nứt ra.

Người đứng ở phía trước hắn quay đầu lại, đó là Lesus, bọn họ đang cùng làm nhiệm vụ, đuổi bắt một tên đạo tặc, nhưng tình báo nhận được hình như có sai lầm rất lớn.

Tình báo chỉ ra đạo tặc này có đồng bọn, vũ lực cũng không cao, cho nên Thánh Điện mới phái hai Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập tuổi còn nhỏ là Lesus và Laica tới, chỉ có mấy Thánh kỵ sĩ trẻ tuổi đi theo, coi như là thực tập đối với bọn họ, nhưng sự thực lại không phải như thế.

Tên đạo tặc này chẳng những thực lực bản thân khá cao, hơn nữa còn có mấy tên đồng bọn, khiến cho hành động truy kích của bọn họ vô cùng không thuận lợi, thỉnh thoảng còn bị đánh trả, may mà thực lực của Lesus và Laica ở trong tiểu kỵ sĩ được tính là đầu đỉnh, cộng thêm Thánh kỵ sĩ đi theo thấy tình huống không đúng, cũng bắt đầu nghiêm túc ra tay, không còn bởi vì hai tiểu kỵ sĩ đang thực tập mà bàng quan.

Mọi người khó khăn lắm mới đuổi kịp, đối phương lại muốn bỏ chạy, Lesus rốt cuộc có chút mất kiên nhẫn, vừa dồn sức, chân giẫm mạnh về phía sau một cái, kiếm phong phát ra, nhưng còn chưa đợi đến đánh trúng kẻ địch, lại nghe thấy phía sau truyền đến tiếng kêu đau của Laica.

Quay đầu nhìn thấy mình đả thương đồng bạn, hết sức khó chịu, Lesus luôn luôn lãnh tĩnh giờ đây trên mặt lóe qua một tia bối rối, nhưng hắn vẫn không quên chính sự, đầu tiên hạ chỉ thị với Thánh kỵ sĩ bên cạnh, để bọn họ tiến lên truy kích, sau đó mới quay đầu thấp giọng quan tâm hỏi: “Laica, cậu vẫn ổn chứ?”

Mặc dù bàn chân không ngừng truyền đến đau đớn, Laica lại lắc đầu nói: “Không sao.”

Lesus hình như không chịu tin, vậy mà ngồi xổm xuống, cởi giày của Laica kiểm tra tỉ mỉ.

Mặc dù chân rất đau, nhưng Laica cảm thấy cứ để cho Lesus túm chân của mình, còn thỉnh thoảng chạm nhẹ kiểm tra thương thế, đau đớn trái lại trở nên rất mờ nhạt, chỉ cảm thấy lòng bàn chân bị sờ đến nhồn nhột, đây thực sự quỷ dị đến khiến người nói không ra là cái cảm thụ gì, hơn nữa còn khiến hắn cứ mãi nỗ lực hồi tưởng tối hôm qua trước khi ngủ rốt cuộc có rửa sạch chân hay không.

Laica mất tự nhiên mà nói: “Lesus, cậu bỏ chân tôi ra đi, trừ phi cậu thật sự rất thích ngửi mùi hôi chân của tôi.”

“…”

Lesus lặng lẽ bỏ chân của Laica trở lại giày, để cho giày cố định chân của hắn, tránh cho xương có tình huống vỡ nứt.

Laica có chút kinh ngạc, hắn chưa từng nhìn thấy Lesus lãnh lãnh khốc khốc có động tác dịu dàng như thế, bất luận là kiểm tra chân của hắn hay là cởi hoặc đeo giày, mặc dù vẫn không tránh khỏi đau, nhưng có thể nhìn thấy dáng vẻ nhẹ nhàng cẩn thận như thế của Lesus, chút đau đớn này vẫn chẳng tính là gì.

Cảm giác mình giống như là người quan trọng được bảo vệ. Laica không nhịn được mỉm cười.

Lesus ngẩng đầu lên, trên mặt lóe qua một tia khác thuờng, nhưng chớp mắt sau đã khôi phục bình tĩnh, chỉ là nói: “Thương của cậu khá nặng, tôi mang cậu về trước, tôi dìu cậu… Hay tốt hơn là để tôi bế cậu, thế này mới không dễ động đến vết thương nhất.

Laica giật mình, vội vàng lắc đầu lia lịa, loại bảo vệ tới mức được bế về này, hắn chịu không có nổi đâu à!

“Tôi vẫn có thể đi!”

Vì để chứng minh, Laica vội vàng dùng chân bị thương chạm đất, vừa cảm giác thấy đau nhói, liền nghe thấy Lesus rống giận “không cho giẫm đất”, dọa cho Laica lập tức khôi phục tư thế gà đứng một chân.

Ngay sau đó, Lesus túm lấy tay của hắn vòng qua vai của mình, không cho cự tuyệt mà nói: “Đi, chân bị thương không được chạm đất, nếu không sẽ đổi sang bế!”

Laica suýt nữa lập tức giẫm mạnh chân xuống đất, may mà chớp mắt đã đè nén cái suy nghĩ này.

Hắn rốt cuộc là làm sao vậy?

◊◊◊◊

Laica nằm ở trên giường dưỡng thương, mặc dù có chút nhàm chán, chẳng qua rất mừng vì có thể không cần đến học khóa dưỡng thành tính cách. Nói lời độc địa gì gì đó thật là khó quá đi!

“Laica!”

Lão sư đột nhiên tông cửa xông vào.

“Lesus thỉnh cầu ta cho ngươi nghỉ mấy ngày.” Danzbert có chút căng thẳng hỏi: “Ngươi thật sự bị thương nặng như thế à?”

Laica lập tức phản bác: “Mới không có, là tại Lesus so với mẹ con còn giống một phụ nữ trung niên lo lắng quá độ hơn!”

“Câu này của ngươi thật độc! Nhớ lấy cho ta, lần sau lên lớp phải nói như thế.” Danzbert nhắc nhở xong, nghi hoặc nói: “Nó nói xương cốt có phần bị vỡ, tế ti trị liệu xong lại còn kêu ngươi phải dưỡng mấy ngày?”

“Đúng là vậy.” Laica không thể không thừa nhận, lực chân của Lesus thật không phải thường, nền đất cũng bị giẫm nứt luôn, hơn nữa bản thân hắn lúc đó cũng ngẩn ngơ quá nghiêm trọng, hoàn toàn bị giẫm ngay chính giữa.

“Quả nhiên bị thương không nhẹ sao? Tiểu tử thối, nghe Lesus nói ngươi là bị nó đạp? Làm sao ngốc như thế hả? Khiến ta cũng ngại nói với người khác ngươi làm sao bị thương!”

Danzbert tức giận nói, theo phản xạ đập xuống giường, đánh trúng ngay bàn chân bị thương của Laica, khiến hắn phát ra tiếng kêu thảm.

“Sao, sao vậy?” Danzbert căng thẳng nói: “Còn đau? Chẳng phải đã trị liệu rồi sao? Thật sự bị thương nặng đến thế à?”

Laica lắc lắc đầu, khó chịu nói: “Là lão sư ngài đánh quá mạnh!”

“Ta nào có dùng bao nhiêu lực!” Danzbert phản bác xong, nhíu mày nói: “Ngươi cứ nghỉ ngơi mấy ngày đi, mấy ngày này không cần lên lớp nữa, dưỡng thương cho khỏi rồi tính. Đúng rồi, cũng đến lúc ăn tối rồi, ngươi có đói không? Ta bảo nhà bếp chuẩn bị cho ngươi một ít đồ ăn dưỡng xương cốt.”

Laica có chút ngạc nhiên nói: “Lão sư ngài trước giờ chưa từng tốt với con như thế! Thật hiếm à!”

Danzbert suýt nữa hộc máu, chỉ vào học sinh nói: “Câu này cũng không tệ! Lúc ngươi học khóa độc lưỡi vì sao không nói kiểu này?”

Laica ủy uất ức nói: “Con đâu có nói độc chứ, rõ ràng chỉ là nói thật.”

Danzbert nổi giận lôi đình, rống: “Nói thật cái gì! Ngươi nói xem, ta không tốt với ngươi chỗ nào?”

“Ngài không có không tốt với con…”

Nộ khí của lão sư hơi giảm.

“Chẳng qua cũng không tốt với con bao nhiêu, như bình thường đi.”

Một ngụm máu suýt nữa ói ra.

“Tiểu tử khốn kiếp câm miệng cho ta! Coi như ta uổng công thương ngươi rồi!”

Danzbert tức đến lập tức xoay người rời khỏi.

“Lão sư! Ý con là —-“

Laica vội vàng xuống giường muốn đuổi theo, nhưng lúc này Danzbert đã đóng sầm cửa phòng.

Nhìn cánh cửa, Laica sững sờ, cảm giác bàn chân vừa giẫm mạnh xuống đất truyền đến đau đớn, hắn khập khiễng trở lại giường, cảm thấy mất mát mà ngồi xuống bên giường.

“Như bình thường nghĩa là nói không khác cha mẹ bình thường bao nhiêu.”

Hắn có phải là lại nói sai rồi không đây?

Lời này rất độc sao?

Vì sao hắn chính là không thể phân biệt lời thế nào rất độc, lời nào thì lại không độc đây?

Bàn chân giẫm trên đất, truyền đến một cơn đau nhói, Laica không nhịn được dùng thêm lực, để cho đau nhói chuyển sang đau đớn chân chính, lúc này mới cảm giác lồng ngực không còn bực bội như thế nữa, đây khiến hắn không nhịn được giẫm chân càng ngày càng dùng sức, thậm chí đạp mạnh —

“Laica, cậu đang làm gì? Không sao chứ?”

Cách vách truyền đến tiếng hô lo lắng.

“Không có gì! Chỉ là làm rớt đồ mà thôi, cậu quản quá nhiều rồi đấy!”

Cách vách truyền đến một tiếng “hừ”, không nói chuyện nữa.

A… lại nói sai rồi?

Hắn chỉ là hi vọng đối phương đừng để ý hành động của mình mà thôi.

Ngực vừa lại buồn bực, nhưng không thể giậm chân nữa, tiếng vang quá lớn.

Laica rầu rĩ ngồi ở bên giường, ngẩn người nhìn vách tường, trên mặt tường màu trắng đang treo —-

Phi đao của lão sư tặng hắn.

 

5 responses »

  1. Độc miệng quá đi -_-“

    Reply
  2. K phải chứ! Sao lại có hint thế này! Chẳng lẽ Laica thành M là bởi Lesus vừa vô tình đánh ổng xong thì lại dịu dàng quan tâm à? Trời ơi, loạn cp của tôi rồi!!
    P/s: ngoại truyện về Neo hình như đã xong đâu nhỉ Aico, sao đã có ngoại truyện này vậy?

    Reply
  3. Tuyệt zời lâu lém mới giựt dc tem :3

    Reply
  4. Lâu lâu lại lòi ra 1 cái NT :v

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: