RSS Feed

Bất Sát – Ngoại Truyện – Bất Sát VS 1/2 Prince (FULL)

(Gom lại cho dễ tổng hợp thôi ^^)

Bất Sát VS 1/2 Prince Đại loạn đấu: Những vị thần truyền thuyết

Trong truyền thuyết, thế giới này có Thần Sáng Thế, có Chiến Thần, có Thần Nghệ Thuật, có Tài Thần, còn có rất rất nhiều thần linh, mặc dù tùy theo thời gian trôi đi, truyền thuyết của những thần linh cũng dần dần bị người quên lãng.

“Ôi Thần Sáng Thế, ôi Chiến Thần, ôi Thần Nghệ Thuật… Ôi Tài Thần, cầu xin các ngài ban cho con nhiều tiền, ít chuyện, vĩnh viễn ở gần cái giường đi!”

Nhưng ít nhất ở trong cầu nguyện thường lệ của Keisy, Thần là có tồn tại.

◊◊◊◊

Nói về việc thi xếp hạng học viện, Barbarise sau khi bị tước đoạt danh tiếng đệ nhất học viện, tâm tình cứ mãi không được ổn định cho lắm, ở thời gian không cố định thường làm ra một số hành động không cố định, mà những hành động không cố định này thường thường không được mọi người tán đồng, gọi tắt là bệnh tâm thần phát tác mang tính gián đoạn.

“Các bạn học sinh, hôm nay chúng ta cử hành hoạt động mang tính toàn trường!”

Barbarise nở nụ cười bình thường duy nhất trong mấy ngày qua, nhưng nụ cười này lại khiến học sinh ba viện tập hợp phía dưới không rét mà run, nhưng đạo sư của viện kỵ sĩ và viện trang giáp lại lề mề chưa hiện thân để ngăn cản, càng khiến cho học sinh ba viện không khỏi nổi hoài nghi, hai tiếng kêu thảm thiết thê lương vừa rồi vang vọng ở trong sân trường đó có khả năng chính là…

“Này, lão già chết tiệt, ông rốt cuộc muốn làm gì?” Keisy hiên ngang ngồi xếp bằng ở trên đất, còn đem cuốn sổ tay hành động mới được phát lấy làm quạt rồi ra sức phe phẩy.

Leola bên cạnh trái lại rất nghiêm túc nhìn sổ tay hành động trong tay, mở cuốn sổ tay sơ sài ra, bên trong chỉ có mấy câu, mấy chữ to lớn nằm chình ình ở phía trên: “Bốn bước ám sát”, phía dưới còn ghi,

Bước một, nghĩ cách đến học viện Tử La Lan (PS: không hỗ trợ phí đi lại).

Bước hai, lẻn vào học viện Tử La Lan,

Bước ba, ám sát toàn bộ học sinh học viện Tử La Lan

Bước bốn, trở về học viện Acalane (PS: vẫn là không hỗ trợ phí đi lại)

Leola lặng lẽ nhìn sổ tay, nghĩ mình có nên làm giống Keisy, cầm nó để quạt gió cho rồi hay không?

Lúc này, mọi người cũng tụm năm tụm ba nhìn sổ tay của Barbarise phát, sắc mặt của mọi người tức thì trở nên vô cùng sặc sỡ, xanh trắng đỏ đen gì gì đó đều có hết, điểm giống nhau chính là miệng đều há rất to, tay run rẩy như thể bị trúng gió, ánh mắt để lộ vẻ khó có thể tin.

Thái độ bình thường nhất trong đó trái lại là những học sinh viện thuật sĩ, những người mà từ khi vào trường đã bị Barbarise dọa cho đến bây giờ, bọn họ chỉ là lộ ra khuôn mặt cay đắng mà thôi.

Keisy âm trầm mặt nói: “Người đầu tiên được quyết định là cậu đó, Bạch Thiên.”

“Hiệu trưởng, kỵ sĩ không thể làm loại chuyện ám sát này.” Bạch Thiên mang vẻ mặt nghiêm túc nói, đồng thời viện kỵ sĩ phía sau hắn từng người một cũng đều dùng ánh mắt vừa sùng bái vừa cảm kích nhìn người duy nhất dám phản bác lại hiệu trưởng này.

Barbarise hình như cũng sớm đã có đối sách, đối mặt với người có bộ mặt chính nghĩa như Bạch Thiên, hắn cũng không chút hoang mang mà nói: “Kỵ sĩ không thể ám sát, nhưng yểm trợ đồng bạn hoàn thành nhiệm vụ cũng là một trong những trách nhiệm của kỵ sĩ đúng chứ, các ngươi sẽ yểm trợ hai viện khác đi vào, sau đó để cho viện thuật sĩ và viện trang giáp hạ thủ.”

Loại giảo biện này khiến Bạch Thiên cũng nhíu mày, trong lòng không ngừng nghĩ đến kỵ sĩ không được ám sát, nhưng có nghĩa vụ phải yểm trợ đồng bạn, nhưng đồng bạn là muốn đi ám sát, cái này… Cho dù là Bạch Thiên cũng không khỏi nhíu chặt mày, không biết yểm trợ đồng bạn đi ám sát rốt cuộc có tính là ở trong tinh thần kỵ sĩ không hay là ở ngoài đây?

Bạch Thiên VS Barbarise, Bạch Thiên bại trận.

“Đáng ghét!” Đối mặt với bộ mặt tiểu nhân đắc chí của Barbarise, Keisy thầm rủa một tiếng rồi hét to: “Người thứ hai là cậu đó, Mai Nam lên đi!”

“Hiệu trưởng, ông nếu phái tôi đi ám sát, cha tôi sẽ không để yên đâu.” Mắt thấy mình sắp bị phái đi làm sát thủ, Mai Nam cũng chỉ đành nghe lời của Keisy, đứng ra dùng papa nhà mình uy hiếp hiệu trưởng.

Barbarise âm trầm mặt nhìn Mai Nam, trong miệng chậm rãi phun ra: “Papa ngươi đi công tác rồi.”

Câu này cứ như ngũ lôi oanh đỉnh giáng xuống đỉnh đầu Mai Nam, hắn đau khổ che mặt, chậm rãi lắc đầu: “Tại sao? Tại sao? Tại sao papa muốn đi công tác ngay lúc này?”

Hiệp thứ hai, Mai Nam VS Barbarise, Mai Nam bại trận.

Barbarise nhìn Keisy với ánh mắt nguy hiểm: “Hiệp thứ ba ngươi lên sao?”

Keisy giật nảy mình, sau đó vậy mà cười với Barbarise, càng cười càng lớn tiếng, nụ cười này khiến Barbarise nổi hết da gà, vội vàng dùng ánh mắt quét trên dưới Keisy: “Tiểu tử ngươi cười cái gì?”

Keisy hí hửng cười ha ha ầm lên, sự tà ác trong tiếng cười đó tuyệt đối không hổ danh là con cháu ma vương Gre, sau khi Keisy cười xong, lộ ra khuôn mặt đặc thù của ma vương, nói với dũng giả(?) trước mắt: “Quyết định rồi, chính là cậu đó, vũ khí bí mật cuối cùng, Ma Nữ Thanh Thanh ra đi!”

Sắc mặt Barbarise đại biến, lúc này mới phát hiện trong không khí có hiện tượng ma lực dị thường, lấy thực lực ma pháp có thể nói là te tua kia của Thanh Thanh, ma lực dị thường duy nhất có thể tạo nên quy mô lớn như thế, cũng chỉ có một chiêu kia thôi! Barbarise quay đầu, chỉ thấy mái tóc đen của Thanh Thanh đang tung bay điên cuồng, ma lực xung quanh cô giống như những sợi dây màu đen quanh quẩn ở bên người, mắt thấy trong miệng Thanh Thanh đang niệm: “”%$&@^… lỗ đen, tương lai màu đen đang chờ ngươi!”

“Nguy!”

Sắc mặt Barbarise đại biến, lỗ đen của Thanh Thanh một khi ra, ngay cả hắn cũng không biết liệu mình có thể trở lại học viện Acalane làm hiệu trưởng ở lúc sinh thời hay không, vừa mới định dùng dịch chuyển tức thời bỏ chạy, một cái lỗ tối tăm âm trầm giống như đã đói rất lâu, ngoạm một hơi nuốt chửng người, còn ợ một cái, sau đó hài lòng rồi biến mất.

Mọi người đều ngỡ ngàng nhìn lỗ đen biến mất, rất lâu sau, rốt cuộc có người mở miệng nói chuyện.

“Mặc dù thiếu đi mấy người, chẳng qua đây không ảnh hưởng hành động ám sát của chúng ta, mọi người mau học thuộc sổ tay, nhớ kỹ! Không giết sạch học sinh của học viện Tử La Lan, toàn bộ các ngươi sẽ bị đuổi học!” Barbarise không nhanh không chậm uy hiếp học sinh của mình, bình thuờng uy hiếp viện thuật sĩ quen rồi, Barbarise đã quên mất trước mắt là học sinh ba viện, nếu là đuổi học hết ba viện, học viện Acalane cũng chẳng khác nào biến mất.

“Leola đại ca, Keisy, Bảo Lợi Long!” Sắc mặt Thanh Thanh trắng bệch vì hoảng, lỗ đen, lỗ đen vậy mà nuốt chửng ba người đó rồi? Thanh Thanh vội vàng xông đến trước mặt Mai Nam, ra sức lắc tay của Mai Nam: “Mai Nam, làm sao đây? Bọn Leola đại ca biến mất rồi.”

Mai Nam chỉ biết dùng vòng bảo hộ nào biết được nên làm sao, chẳng qua nhìn thấy bộ dạng Barbarise hoa tay múa chân hô to ám sát ám sát, Mai Nam đột nhiên cảm thấy mình vừa rồi vì sao không bị nuốt chung luôn với Leola, có khi kết cục còn tốt hơn thì sao?

Hai người một rồng bị lỗ đen nuốt chửng lại thà rằng trở về đi chịu sự tàn hại của Barbarise còn hơn, nhất là khi một con dao phay bị liệng tới, ngay cả Leola cũng phải chật vật nghiêng đầu, nhưng vẫn bị con dao phay đó tước mất mấy sợi tóc đen, sau đó cắm ở vách tường bên tai hắn.

“Má ơi! Dao phay?”

Keisy quay đầu há hốc miệng nhìn độ dày cán dao, lưỡi dao có màu bạc xám, bất luận nhìn bên nào cũng đều giống dao phay, điểm duy nhất không giống dao phay chính là… Dao phay bình thường mà nói là cắm vào tường không nổi đi? Mà Bảo Lợi Long cũng tò mò dùng hai tay đi rút con dao phay kia, hai bàn chân nhỏ nỗ lực đạp vách tường, rốt cuộc cũng rút được con dao ra, mà Bảo Lợi Long cũng bởi vì dùng sức quá độ nên lăn hết mấy vòng ở không trung, cuối cùng được Leola túm lại.

Keisy bất chấp kháng nghị của Bảo Lợi Long, lập tức cướp lấy con dao phay để nghiên cứu, Keisy trợn lớn mắt nhìn kỹ con dao trên tay, con dao này mặc dù nặng hơn dao phay bình thường, nhưng vẫn là con dao phay à! Keisy vô cùng hoài nghi nhổ xuống một cọng tóc.

“Á! Đau!” Bảo Lợi Long rưng rưng nước mắt ôm đầu.

Mặc kệ Bảo Lợi Long đang la đau ở bên cạnh, Keisy thả sợi tóc trắng trên tay lên lưỡi dao, nhẹ nhàng thổi một hơi, một sợi tóc trắng từ đó biến thành hai sợi.

Keisy trợn trừng con dao phay: “Má ơi! Cái năm này ngay cả đao phay cũng chém sắt như bùn, vậy kêu bảo kiếm chịu sao nổi?”

Một cái cổ tay thon dài xuất hiện trước mắt Keisy, đem con dao trong tay Keisy xoay trở lại tay mình một cách vô cùng thành thạo, sự thành thạo đối với sử dụng dao phay của người đó khiến Keisy như lâm vào đại địch, vội vàng rút súng ra, chỉ sợ trước mắt xuất hiện một cao thủ dao phay to cao với cơ bắp cuồn cuộn.

Leola lại không có phản ứng gì, chỉ có chút ngây ngẩn nhìn chủ nhân của dao phay, một người vừa nhìn vào đã cảm thấy chắc chắn là chủ nhân của dao phay không sai, suy cho cùng thì còn có ai thích hợp cầm dao phay hơn một bà nội trợ đeo tạp đề sao?

Keisy lúc này cũng đang chỉa súng vào bà nội trợ điển hình trước mắt, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn hơn cả Leola, Keisy bất giác quay đầu nhìn cái khe sâu do bị dao phay chém ra trên vách tường… Hơ, lạ quá, vết dao phay trên vách tường còn không chỉ có một vệt, Keisy nhìn quanh bốn phía với vẻ mặt ngỡ ngàng, lúc này mới phát hiện vách tường mà cậu và Leola đang dựa có vô số vết tích như vậy, chẳng lẽ! Đây là nơi huấn luận bắn dao phay sao?

Keisy nhìn quanh bốn phía, cái nơi này nhìn làm sao cũng đều giống một cái biệt thự bình thường…. ngoại trừ vết dao phay khắp tường, chỗ của đám người Keisy rõ ràng chính là phòng khách, trong phòng khách còn kê bàn ghế, ngồi trên ghế có mấy người nam anh tuấn nhìn giống quý tộc đang uống trà, chỉ là giờ phút này cũng đang bưng ly trà nhìn Keisy và Leola, bên cạnh còn có một người hầu tóc đỏ đang quét dọn nữa.

Leola không hổ là người đã từng đi du lịch thế giới khác một lần, hắn rất hiểu rõ mình có lẽ là lại đến một cái thế giới mới rồi, có điều vừa mới đi ra đã bị người chém, mình vừa lại mất hết võ công, Leola nghĩ thầm lần này có lẽ là lành ít dữ nhiều rồi…

“Các người…” Bà nội trợ trên tay cầm dao phay mở to mắt hỏi: “Không sao chứ? Xin lỗi, tôi không biết các người sẽ đột nhiên xuất hiện, may mà không có chém phải các người.”

Nhìn thấy Leola và Keisy đều dùng ánh mắt ngỡ ngàng nhìn mình, bà nội trợ cũng chỉ có thể gãi mặt không biết nên làm thế nào, chẳng qua mùi khét từ đâu tới đã giải vây cho ba người đang lúng túng này, bà nội trợ hét lớn một tiếng: “Nguy rồi, canh của tôi!” Sau đó liền vội vàng chạy đi mất, trong lúc đó còn lộn hai vòng ở không trung nhảy qua ghế sô pha và cái bàn.

Trong phòng khách ngoại trừ ba người Keisy, chỉ còn lại hai người nam đang uống trà, một người hầu đang quét dọn, nhưng người uống trà đã thu hồi ánh mắt khỏi đám người Keisy, mà người hầu thậm chí không thèm liếc bọn họ một cái… Không, còn có một người nam mới xuất hiện phía sau bồn hoa bên cạnh Keisy, mang vẻ mặt giống như đã thoát được một kiếp.

Người nam xuất hiện sau bồn hoa rất hiển nhiên nhiệt tình hơn một chút, trên khuôn mặt nhã nhặn tuấn tú nở nụ cười, chào hỏi đám người Keisy: “Chào các bạn, hoan nghênh đến làm khách nhà chúng tôi, tôi là Mẫn Cư Văn (Min Gui Wen). Có muốn uống ly trà không?”

“Bảo Lợi Long muốn thịt thịt!” Bảo Lợi Long vuốt cái bụng đang kêu rột rột, lớn tiếng tuyên bố.

Người nam gọi là Mẫn Cư Văn này rất hiển nhiên là một chàng trai tốt tính, đồng thời cũng rất thiện trường chăm sóc trẻ con, chỉ thấy hắn bế Bảo Lợi Long lên, vừa đi về hướng bà nội trợ vừa mới rời khỏi, còn vừa hô: “Bà xã đại nhân thân ái, có trẻ nhỏ muốn ăn thịt.”

Bớt đi chàng trai tươi cười, Keisy càng cảm thấy bầu không khí trở nên lúng túng, Leola trái lại nổi lên cảnh giới, Bảo Lợi Long mặc dù vô cùng không đáng tin cậy, nhưng dưới tình huống Leola mất sạch võ công, Bảo Lợi Long khi khôi phục thành đại long lại là chiến lực quan trọng, giờ đây lại bị mang đi rồi? Hơn nữa mình vừa rồi làm sao giống như không hề nghĩ đến việc giữ Bảo Lợi Long lại, mặt cười của chàng trai kia hình như rất dễ dàng khiến mình thả lỏng! Sắc mặt của Leola càng tỏ ra âm trầm.

Lúc này, một người trong hai chàng trai đang uống trà đột nhiên ngẩng đầu lên, hai ánh mắt lãnh liệt bắn về phía Leola, Leola cũng lấy ánh mắt lãnh liệt như thế nhìn lại, trong lòng hai người đồng thời hiểu rõ, người trước mắt là sát thủ!

Chàng trai uống trà bỏ ly trà trong tay xuống, chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Leola nói: “Lãnh Diện Khoái Hồ.” (Arctic Fox)

Leola biết, sát thủ là đang báo danh hiệu của mình, hắn cũng lấy tư thái băng lãnh như thế hồi ứng: “Leola.” Leola không có danh hiệu, ở trong thế giới ban đầu của mình, chữ Leola đã đại biểu cho đệ nhất sát thủ của giới sát thủ, không cần danh hiệu thừa thãi nào khác.

Trong ánh mắt băng lãnh của Lãnh Diện Khoái Hồ lấp lánh hào quang hiếu chiến, mà Leola lại là hơi nhíu mày, với võ công mất sạch hắn một chút cũng không muốn động thủ với người khác.

“Tôi đang quét dọn.”

Một âm thanh còn vô cảm hơn cả Lãnh Diện Khoái Hồ vang lên, lại là người hầu tóc đỏ nãy giờ cầm chổi và ki hốt rác quét dọn, nhìn kỹ trên mặt người hầu này còn có cái vết sẹo chữ thập kỳ quái, nói cũng lạ, lời bình thường của người hầu này vừa ra, Lãnh Diện Khoái Hồ lại lặng lẽ ngồi xuống.

“Ông xã!”

Đi theo một tiếng hét lớn, một bóng dáng thon nhỏ cũng từ tầng hai nhảy xuống, vậy mà là một cô gái với mặt cười tươi rói, nhảy mấy cái đã nhảy vào một chàng trai chưa hề nói chuyện khác, mà chàng trai đó vừa nhìn thấy cô gái, khuôn mặt vốn lãnh đạm và trầm ổn lại để lộ thần tình bất đắc dĩ, nhưng trong ánh mắt lại mang theo chiều chuộng: “Tiểu Tiểu Lam (Xiao Xiao Lan), chúng ta còn chưa kết hôn.”

“Có hề gì? Dù sao sớm muộn cũng sẽ kết mà!” Tiểu Tiểu Lam nở nụ cười tinh nghịch hôn lén mấy cái ở trên mặt ông xã tương lai, lúc này mới chú ý thấy trong nhà vậy mà có người xa lạ.

Tiểu Tiểu Lam tò mò đứng trước mặt Leola và Keisy, không ngừng đánh giá hai người từ trên xuống dưới, mà Lãnh Hồ trước giờ dù trời có sập cũng không đổi sắc vậy mà lại mở miệng nói: “Người tóc đen, hắn là sát thủ.”

Lời này không nói còn được, vừa nói ra, Tiểu Tiểu Lam lập tức đến gần Leola, chỉ suýt nữa không dán lên mà thôi, nhưng Leola cũng không để ý, cho dù không có chân khí, Leola cũng tin tưởng mình có thể đánh bại cô gái thon nhỏ trước mắt.

“Sát thủ?” Trác Linh Bân (Zhuo Ling BinWicked/ Tà Linh) lại nhíu mày, mặc dù nói nhà bọn họ ba ngày có cướp, năm ngày có kẻ bắt cóc, một tháng ít nhất sẽ xảy ra một lần đại bạo tạc, trong một năm tuyệt đối sẽ dính vào đại sự thế giới, chẳng qua Trác Linh Bân vẫn theo bản năng cho rằng sát thủ là nguy hiểm… Cái tên đang uống trà bên cạnh là ngoại lệ.

“Thật sự chỉ là sát thủ sao?” Trong ánh mắt của Tiểu Tiểu Lam tràn ngập thất vọng, vốn cô còn cho rằng có chuyện gì vui đây, kết quả chỉ là sát thủ, cô đã từng thấy quá nhiều sát thủ ở Băng Đế thế gia, căn bản không đủ lạ mà.

Chỉ là sát thủ… Leola bắt đầu có loại cảm giác muốn xoa huyệt thái dương.

“Này, cô thế nhưng đừng xem thường Leola nhà tôi, anh ta chẳng những là sát thủ, hơn nữa còn là đệ nhất sát thủ đó!” Keisy liền có loại cảm giác không cãi lại thì không thôi.

“Đệ nhất sát thủ? Vậy chẳng phải giống với Lãnh Hồ sao?” Tiểu Tiểu Lam nghiêng đầu nghĩ, sau đó quay đầu hỏi Lãnh Hồ: “Sư phụ à, anh chẳng phải nói anh là đệ nhất sát thủ của thế giới này sao? Làm sao bị người khác cướp rồi vậy?”

Ánh mắt của Lãnh Hồ và Leola đều khẽ động, đối phương vậy mà có danh hiệu đệ nhất sát thủ giống mình.

Lúc này, một tiếng la hoảng truyền tới: “Trời ơi, Bảo Lợi Long nhóc mau nhả ra, không thể ăn Bánh Bao Thịt (Meat Bun)! Ôi trời ơi, Hỏa Hoàng mi cũng dừng tay, đừng phun lửa nữa! A, bà xã, cứu mạng với!”

Sau đó, là một đống loảng xoảng vang lên, trong miệng Bảo Lợi Long ngậm một cái bánh bao màu trắng tròn mũm mĩm, vừa chạy vừa vẩy nước mắt, mà phía sau còn có một con giống như là phượng hoàng trong truyền thuyết, phượng hoàng đang tức tối phun lửa lung tung, cả mấy cột lửa đang đốt mông của Bảo Lợi Long, Bảo Lợi Long túm bánh bao thịt trong miệng xuống, hai má căng phồng tỏ ra Bảo Lợi Long thật sự tức giận rồi, một tiếng rồng rống rung trời rống ra từ trong miệng Bảo Lợi Long, đồng thời một quả lôi điện cầu to bằng nắm tay cũng xuất hiện ở phía trước Bảo Lợi Long.

Hỏa Hoàng mặc dù biết lôi điện cầu trước mắt rất nguy hiểm, chẳng qua nhìn thấy bánh bao thịt trên tay Bảo Lợi Long, Hỏa Hoàng nào còn quản được nhiều như thế, lập tức khởi động nguồn năng lượng lớn nhất của mình, muốn dùng hỏa diễm nhất quyết thắng thua với lôi điện cầu!

Sắc mặt mọi người ở hiện trường đại biến, nhưng cũng không kịp ngăn cản, chỉ có lần lượt tìm chỗ trốn, Trác Linh Bân ôm Tiểu Tiểu Lam, sau khi một cước đá lật ghế sô pha, hai người trốn vào trong khe hẹp của sô pha, Lãnh Hồ nhảy một phát đến phía sau người hầu tóc đỏ, mang tư thái đem người hầu tóc đỏ làm lá chắn, Mẫn Văn Cư đuổi theo ra cũng bị bà nội trợ lôi trở lại, sau đó bà nội trợ không chút lưu tình đóng sầm cửa, chỉ thấy phản ứng của mọi người đều vô cùng thần tốc, giống như thể đã vô cùng quen thuộc loại cảnh tượng này không bằng.

Leola và Keisy trái lại lúng túng tay chân, một lần nữa tưởng niệm Mai Nam… May mà Leola mặc dù mất đi chân khí, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nhảy lên tầng hai, hắn túm lấy Keisy phi thân lên tầng hai, hai người lập tức nằm sấp xuống, mà bạo tạc cũng xảy ra ngay sau đó, lôi điện cầu và cột lửa to lớn va chạm khiến cho hiện trường trở nên điện chạy tán loạn, tia lửa bắn bốn phía, mặt đất lay động không ngừng.

Khó khăn lắm dòng điện và ngọn lửa mới lắng lại, hiện trường chỉ truyền tới tiếng Bảo Lợi Long bạt mạng gào khóc: “Đau quá! Papa~”

Leola nhíu mày, từ tầng hai phi thân xuống, chỉ thấy quần áo Bảo Lợi Long tan nát, đầu tóc cháy khét, nhưng vẫn có thể khóc lớn tiếng như thế, hẳn là không sao rồi, Leola bế Bảo Lợi Long lên, mà Bảo Lợi Long cũng bạt mạng chui vào trong lòng papa, trên tay vẫn không chịu bỏ cái bánh bao đó ra.

Mà Leola lúc này mới phát hiện, vụ nổ lớn như thế, căn nhà này vậy mà vẫn không bị phá hoại gì? Đương nhiên không tránh khỏi cháy đen, nhưng vách tường, mặt đất của căn nhà đều không tổn hại, ngay cả bàn ghế cũng chỉ là đổ ngã mà thôi.

“Làm cái trò gì thế! Mới sáng sớm đã phát nổ, tôi còn chưa ngủ no đâu đấy.” Một âm thanh biếng nhác từ tầng hai truyền xuống, ngẩng đầu nhìn, một chàng trai với mái tóc hơi rối, trên mặt tràn ngập vẻ biếng nhác đang dựa ở bên cạnh lan can phàn nàn.

Bà nội trợ lúc này cũng đang đẩy cửa ra, bực mình trả lời: “Sớm gì mà sớm! Cũng sắp chuẩn bị ăn cơm trưa rồi, Long Danh, đi kêu ba mẹ chú mày dậy ăn cơm trưa đi.”

Phong Dương Danh không để ý bà nội trợ, trái lại chuyển ánh mắt sang mấy người xa lạ: “Làm sao lại có thêm ba người, lại từ đâu ra vậy?”

Rốt cuộc cũng có người quan tâm chuyện này rồi… Keisy và Leola đều có chút cảm động mà nghĩ.

“Bớt nói nhảm, ăn cơm trước rồi nói!” Bà nội trợ một tay cầm dao phay, tay kia cầm xẻng xới cơm, hết sức khí thế hạ mệnh lệnh, sau đó chuyển huớng Leola: “Bảo Lợi Long, cái bánh bao thịt này không ăn được đâu, nhóc trả cho Hỏa Hoàng có được không? Lát nữa tỷ tỷ làm một đống thịt cho nhóc ăn.”

Bảo Lợi Long bĩu môi tỏ vẻ không tình nguyện: “Papa chỉ nói không được ăn người, không nói không được ăn bánh bao thịt, Bảo Lợi Long đã ăn bánh bao thịt rất nhiều lần.”

“Không được ăn Bánh Bao Thịt của ta!” Hỏa Hoàng vốn còn đang ngã thê thê thảm thảm trên mặt đất vừa nghe thấy Bánh Bao Thịt, lập tức lại bốc lửa bay lên.

Keisy trái lại gãi gãi đầu, cướp lấy Bánh Bao Thịt trong tay Bảo Lợi Long lẩm bẩm: “Chẳng qua chỉ là cái bánh bao mà, làm gì phải vì một cái bánh bao thịt mà liều mạng chứ! Chẳng lẽ bánh bao thịt ở thế giới này rất đáng giá?”

“Đừng ăn Bánh Bao Thịt!”

Hai con mắt to màu lam rưng rưng nước xuất hiện ở trên bánh bao thịt trong tay Keisy, còn đang chảy hai hàng nước mắt, lại phối hợp với dấu răng do bị Bảo Lợi Long cắn ra trên cái má trắng mập, Bánh Bao Thịt trông đáng thương biết bao nhiêu.

“A ~~ bánh bao thịt hiển linh rồi!”

Keisy vội vàng ném bánh bao thịt trong tay ra, đúng lúc được bà nội trợ chụp ngay lấy, rồi lại thuận tay ném cho Hỏa Hoàng, bà nội trợ mang bộ dạng tức tối, rống giận với mọi người trong phòng khách: “Dọn sạch sẽ chỗ này cho tôi, xếp chén đũa, sau đó ngoan ngoãn ngồi chờ cơm, bằng không toàn bộ khỏi có cơm ăn!”

Mệnh lệnh này vừa hạ, mọi người lập tức ngoan ngoãn kê bàn, xếp chén đũa, quét nhà, cuối cùng căn nhà lại khôi phục dáng vẻ ban đầu, mà mọi người cũng ngoan ngoãn ngồi ở vị trí, ngay cả Leola và Keisy cũng bất giác ngồi sẵn chờ cơm.

Không lâu sau, Mẫn Cư Văn vừa cười vừa từ trong nhà bếp bưng ra từng món ăn khiến người chỉ muốn há mồm, nhưng mọi người cũng chỉ là nhìn đồ ăn nuốt nước miếng, lại không có lấy nửa người dám động thủ, ngay cả Lãnh Hồ mệnh danh đệ nhất sát thủ của thế giới này cũng ngẩn ra nhìn đồ ăn, Leola cũng chỉ đành cố ôm lấy Bảo Lợi Long, tránh cho Bảo Lợi Long bò lên bàn ăn sạch thức ăn.

Cuối cùng, bà nội trợ bưng món canh cuối cùng đi ra, sau khi đặt canh lên, bà nội trợ ngồi xuống vị trí chủ, Mẫn Cư Văn ngồi bên tay phải, Tiểu Tiểu Lam ngồi bên trái, bà nội trợ chắp tay nói: “Được rồi, bắt đầu cầu nguyện đi!”

Mọi người đều chắp tay theo bà nội trợ, sau đó đồng loạt nói: “Nguyện Chúa Tể Sinh Mệnh phù hộ chúng ta.”

Nói xong, mọi người đều bắt đầu động thủ, không sai, động thủ cướp thức ăn, chỉ thấy Tiểu Tiểu Lam giở chứng đầu tiên, đũa trong tay không chút do dự cắm về phía gà quay trên bàn.

“Hừ! Con gà đó là của em!” Long Danh cũng không chịu yếu thế, đũa trên hai tay múa rất nhanh cùng Tiểu Tiểu Lam múa thành một loạt ánh chớp, ai cũng không chạm được gà quay trên bàn.

Ở ngay lúc Tiểu Tiểu Lam và Long Danh cướp gà, Trác Linh Bân và Mẫn Cư Văn chính là chọn cùng một cái cuốn chả giò, rõ ràng trong dĩa còn có rất nhiều, hai người vẫn cứ muốn giành cùng một cái; mà mắt Lãnh Hồ cũng lóe sáng, nhìn chằm chằm Leola không buông, Kiếm Tâm (Kenshin) thì không cần ăn cơm, trên bàn cơm cũng không ai giành được với hắn, làm cho Lãnh Hồ thật nhàm chán, lần này có tên cũng mệnh danh là đệ nhất sát thủ xuất hiện rồi, Lãnh Hồ làm sao chịu bỏ qua? Nhưng Leola lại chần chừ không có động thủ.

Keisy do không ai ngó ngàng và Bảo Lợi Long do không ai nỡ giành với đứa trẻ đáng yêu như thế thì ăn thả cửa, còn không ngừng lớn tiếng hô đồ ăn ngon quá, chưa từng ăn thứ ngon như thế, những lời này hiển nhiên khiến bà nội trợ cao hứng đến mặt mày rạng rỡ.

Leola lại nhíu chặt mày, trong lòng nghĩ, dù là tổ chức sát thủ cũng sẽ không ở lúc ăn cơm cũng không quên huấn luyện, nhưng không ngờ những người trước mắt ai nấy đều có thân thủ nhanh nhẹn, đồng thời không hề kinh sợ khi hắn và Keisy đến, những người này… rốt cuộc là nhân vật gì?

Khi mọi người cướp đồ ăn cũng gần xong rồi, lúc này, bà nội trợ cũng nuốt xuống miếng hoành thánh cuối cùng, hài lòng bỏ đũa xuống, bà nội trợ chậm rãi nói với Leola: “Cậu kia! Cái gì cũng không ăn, có ý kiến với đồ ăn tôi làm sao?”

Leola đầu tiên là sửng sốt, sau đó thành thật trả lời: “Tôi không muốn giành đồ ăn với người khác.”

Bà nội trợ vừa nghe, trừng Lãnh Hồ một cái rồi nói: “Được rồi, coi như là lỗi của Lãnh Hồ vậy. Đúng rồi, tôi tên là Phong Lam (Feng Lan), các cậu tên là gì?”

“Leola.”

“Keisy.”

“Bảo Lợi Long!”

Bảo Lợi Long lớn tiếng tuyên bố tên của mình, mà Phong Lam cũng cười ha ha, đồng thời nói: “Tôi biết nhóc tên là Bảo Lợi Long rồi, sau này đừng ăn Bánh Bao Thịt của nhà tôi nữa, nó thế nhưng làm bằng kim loại, nhóc ăn sẽ đau bụng.”

Bảo Lợi Long nghe xong lại bĩu miệng, lẩm bẩm nói: “Cái trăng trắng đó Bảo Lợi Long đã từng ăn, rất ngon.”

Phong Lam nghiêng đầu cười khúc khích: “Cái này… Bánh Bao Thịt nhà tôi tương đối khác.”

“Là rất khác đi, nào có bánh bao còn mọc mắt, dọa chết người rồi.” Keisy tặc lưỡi nói: “Các người muốn làm machine có trí năng cũng đừng làm thành dạng bánh bao thịt chứ! Không tay không chân, chẳng có chút hữu dụng nào!”

“Đừng nói Bánh Bao Thịt nhà tôi như thế, mặc dù nó thật sự rất vô dụng, cả ngày chỉ biết khóc, hết chuyện thì lại thích đâm ngã cột nhà… Hỏng bét, làm sao có vẻ thật sự rất giống vô dụng.” Phong Lam nói đến cuối tự mình trái lại bắt đầu phiền não Bánh Bao Thịt rốt cuộc có ưu điểm gì.

“Đây không phải trọng điểm.” Trác Linh Bân lạnh lùng nhìn khách không mời trước mắt, nói: “Các người rốt cuộc là ai? Vì sao đột nhiên xuất hiện ở đây?”

Keisy không khỏi nổi lên cảm động, cuối cùng cũng có người nhớ tới đại vấn đề cơ bản nhất trọng yếu nhất này rồi! Keisy vội vàng giải thích rõ đầu đuôi, nghe xong mọi người sửng sốt ngay tại chỗ, nhưng lại không có người phản bác, nghe đến cuối, Phong Lam người rõ ràng là thủ lĩnh(?) hài lòng thỏa mãn nói: “Tôi đã biết sẽ có một ngày gặp được người ngoài hành tinh mà!”

“Người ngoài hành tinh là cái gì?” Leola quay đầu hỏi Keisy.

Shit! Vừa mới giải thích xong làm sao giống như nói suông rồi? Chúng ta nói làm sao cũng muốn xa hơn so với người ngoài hành tinh đi? Keisy bực mình trả lời Leola: “Chính là anh đó!”

“Không đúng!” Trách Linh Bân và Mẫn Cư Văn đồng thời la lên.

Mọi người quay đầu nhìn hướng bọn họ, mỗi một người đều tròn mắt chỗ nào không đúng?

Trác Linh Bân và Mẫn Cư Văn nhìn nhau một cái, Mẫn Cư Văn trầm ngâm nói: “Ngôn ngữ, các cậu và chúng tôi nói cùng một loại ngôn ngữ!”

Keisy cũng đột nhiên nhớ tới, đúng vậy! Leola lúc mới đến giới thế của cậu cũng bất đồng ngôn ngữ, là dùng machine trút ngôn ngữ vào, làm sao đến thế giới này lại không có vấn đề ngôn ngữ?

Phong Lam gãi gãi mặt: “Nhìn bọn họ hình như không phải đang gạt người đâu, liệu có phải là ngôn ngữ trùng hợp giống nhau không?”

Mẫn Cư Văn nhíu mày, cấp tốc tính toán khả năng việc ngôn ngữ của hai thế giới khác nhau tình cờ giống nhau… vô cùng tiến tới 0.

Keisy chợt nảy ý tưởng, nhìn chằm chằm Phong Lam, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Phong Lam? Chiến Thần Phong Lam? Chắc không phải chứ…”

“Cái gì? Chiến Thần?” Phong Lam tò mò rướn người tới.

Keisy suy nghĩ một hồi, rồi lại đánh giá Phong Lam, mới thở phào thuận miệng nói: “Không có gì, đột nhiên nhớ tới bên chúng tôi có cái truyền thuyết, trong truyền thuyết có Chiến Thần tên là Phong Lam, chẳng qua không thể nào là cô đâu, khác quá nhiều…”

“Chiến Thần, nghe lên hình như rất lợi hại đó.” Phong Lam huyễn tưởng phong thái Chiến Thần trong truyền thuyết.

“Truyền Thuyết?” Leola đặt câu hỏi như thường lệ.

“Đúng thế, trong truyền thuyết Chiến Thần Phong Lam tay cầm đao dài 5 thước, thân đao u tối.”

Đao màu đen… Mọi người hơi hơi nhíu mày.

“Tóc trắng như tuyết, mắt đỏ như máu.”

Tóc trắng mắt đỏ… Mọi người ngơ ngác nhìn hướng người nào đó.

“Mang theo Thánh Thú trắng tuyết, Thánh Thú có thể phun ra Thánh Huy tịnh hóa kẻ địch, hơn nữa một khi xuất tuyệt chiêu, ngàn dặm xung quanh không một ai thoát khỏi.”

Trắng tuyết… Mọi người nhìn Bánh Bao Thịt, hm, rất trắng; miệng phun Thánh Huy tịnh hóa kẻ địch là không thể, miệng phun thịt sống ô nhiễm kẻ địch trái lại là có thể; một khi xuất tuyệt chiêu, ngàn dặm xung quanh không một ai thoát khỏi… Một khi dùng lên men, trong vòng ngàn mét đều sẽ bị đè bẹp thì có tính không?

“Chỉ có một Thần thôi sao?” Leola chưa từng tiếp xúc thần linh nên rất hiếu học, hỏi không biết mệt.

“Đương nhiên không phải rồi, còn có Thần Nghệ Thuật tay cầm đàn cổ; Ma Pháp Nữ Thần có nụ cười dịu dàng; Thần Tế Ti cao lớn ôn hòa; Minh Thần nhỏ nhắn lại có sức mạnh khủng bố.”

Đội ngũ này làm sao nghe lên quen thuộc như thế…

“Đúng rồi, còn có Thần Sáng thế to nhất nữa, trong truyền thuyết, Thần Sáng Thế có cánh màu đỏ, tóc dài màu đỏ, tròng mắt màu xám, căn cứ vào lời đồn nhân gian, dưới mắt trái của hắn còn có ma văn nữa.” Keisy đầy hứng trí thuyết giải, mặc dù cậu không tin thần, chẳng qua làm câu chuyện để nghe cũng rất thú vị.

“Đang nói tôi sao?”

Mọi người vốn đang đờ đẫn nhìn về phía tiếng nói, chỉ thấy Thần Sáng Thế trong miệng Keisy chẳng phải đang đứng ở tầng hai nhìn xuống sao? Nhưng mọi người cũng biết, đó rõ ràng chính là ảnh ảo của Chúa Tể Sinh Mệnh đã quá quen thuộc, chỉ thấy Chúa Tể Sinh Mệnh cũng hơi nhíu mày, cẩn thận đánh giá đám người Leola, lời của Keisy Chúa Tể Sinh Mệnh nghe không sót chữ nào, đồng thời cũng căn cứ vào nhịp tim và sóng não để phán đoán Keisy cũng không có nói dối, đây… rốt cuộc là chuyện làm sao?

“Dây chuyền Long Thập Tự!?”

Sát thủ nãy giờ không nói chuyện đột nhiên rống giận một tiếng, mà Keisy lúc này cũng phát hiện trong tay Chúa Tể Sinh Mệnh đang cầm một sợi dây chuyền có hình thập tự mà ở giữa có cánh rồng.

Keisy ngây ngẩn nói: “Thấy quỷ rồi… Không, là thấy thần rồi! Đây rốt cuộc là chuyện làm sao!?”

Chúa Tể Sinh Mệnh nghiêng đầu nhìn dây chuyền, có chút nghi hoặc hỏi: “Dây chuyền Long Thập Tự?”

“Đúng thế, giữa chữ thập mang theo hai phiến cánh rồng, rõ ràng chính là dây chuyền Long Thập Tự của Leola mà.” Keisy lúc này cũng đã nhìn thấy dây chuyền, chỉ là không thể lý giải làm sao dây chuyền lại xuất hiện ở đây? Còn có Thần Sáng Thế trong truyền thuyết cũng chạy ra rồi? Chẳng lẽ đây là thần giới hay thiên đường gì đó sao?

“Nói như thế…” Sắc mặt Keisy trở nên trầm trọng, sau đó hai con mắt lấp lánh hào quang hoàng kim, khao khát hỏi: “Cho hỏi một chút, Thần Sáng Thế đại nhân, Tài Thần ở chỗ nào vậy?”

Chúa Tể Sinh Mệnh chớp chớp mắt, không biết nên trả lời cái vấn đề quái dị này thế nào.

“Là trùng hợp! Đây tuyệt đối là trùng hợp!” Phong Lam nắm chặt tay, nghiến chặt răng, quát to: “Tôi làm sao có thể là Chiến Thần! Tốt xấu gì cũng là Mỹ Thần gì đó chứ?” Càng nói càng tức, nắm tay liền đấm mạnh xuống bàn ăn, cái bàn đáng thương vừa mới chịu bạo tạc giờ lại phát ra tiếng rắc nho nhỏ.

“Oh…” Phong Long Danh nhướn mày.

Lúc này, những người vừa rồi còn đang giành ăn cấp tốc liếc nhau mấy cái, lập tức dùng miệng ngậm chén cơm của mình, sau đó mỗi tay cầm một cái dĩa chứa đầy đồ ăn (về phần dĩa trống thì không có lấy nửa người ngó ngàng), hết sức ăn ý, trong lúc đó thậm chí không có hai người nào lấy cùng một cái dĩa, ở trong ánh mắt sững sờ của đám người Keisy, bàn ăn đáng thương không ngớt vang lên tiếng răng rắc.

Lúc này, hai người một rồng biết sau hiểu muộn rốt cuộc phát hiện trạng huống không ổn, Leola lập tức tay trái túm Keisy, tay phải ôm Bảo Lợi Long, vừa mới lùi ra, cái bàn lập tức rầm một tiếng, nứt thành hai nửa đổ xuống đất.

Keisy sững sờ nhìn cái bàn phát ra âm thanh vang dội, đây… hình như là làm bằng kim loại? Cậu nhìn cái bàn kim loại dày cộm, rồi ngẩng đầu nhìn Phong Lam đang mang vẻ mặt phiền não ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ, Keisy không dám tin nói: “Xin hỏi một chút, nghề nghiệp lợi hại nhất ở thế giới này của các người là nội trợ sao?”

“Oh, không sai, nội trợ là nghề nguy hiểm nhất.” Phong Long Danh gật đầu, trả lời với vẻ mặt nghiêm túc, còn bổ sung: “Dao phay trên tay cô ấy cũng là hung khí số một số hai, đại khái chỉ có phi đao trên tay Tiểu Loli đáng yêu mới có thể sánh với dao phay trên tay nội trợ.”

Keisy nhíu mày, lẩm bẩm: “Thật khó hiểu…”

Phong Long Danh vỗ vỗ lưng Keisy một cách thấu hiểu, “Đừng lo lắng, người bình thường đều không thể lý giải, cậu không hiểu đó biểu thị cậu là người bình thường.”

Đây nghĩa là nói người ở hiện trường đều không phải người bình thường sao? Khóe miệng Keisy co giựt mà nghĩ.

Lúc này, Leola nhảy lên tầng hai, đi đến trước mặt Chúa Tể Sinh Mệnh, Chúa Tể Sinh Mệnh có chút tò mò nhìn người này, bởi vì rất ít sự tình mà người gần như vạn năng như hắn không thể giải thích, nhưng vừa rồi “Thần” trong miệng Keisy nói hết sức phù hợp với người ở hiện trường, đích xác khiến Chúa Tể Sinh Mệnh tìm không được giải thích, nếu như quy về trùng hợp, cũng quá miễn cưỡng rồi.

“Dây chuyền này là của tôi.” Leola thẳng thừng nói.

Lực chú ý của Chúa Tể Sinh Mệnh lần nữa phóng trở lại chàng trai tóc đen, hắn cười lắc lắc đầu, trả lời: “Dây chuyền này tuyệt đối không phải của cậu.”

Nghe thấy trả lời này, Leola trầm mặt, trầm giọng nói: “Là của tôi.”

Chúa Tể Sinh Mệnh không có bởi vì mặt lạnh của Leola mà sợ hãi hay phẫn nộ, chỉ là cười, sau đó tay phải cầm dây chuyền, vươn đến trước mặt Leola, Leola cảm thấy quái lạ nhìn người trước một cái, có chút không tin Chúa Tể Sinh Mệnh vừa rồi mới phủ nhận dây chuyền là của hắn, bây giờ lại hào phóng đưa dây chuyền qua như thế.

Nhưng Leola cũng không có bao nhiêu do dự, lập tức vươn tay đi lấy dây chuyền, khi tay của hắn túm lấy dây chuyền, một loại cảm giác dị dạng từ lòng bàn tay truyền đến… Đó là cảm giác không túm được bất cứ thứ gì, Leola giật mình lập tức mở tay ra, nhưng hình ảnh của dây chuyền Long Thập Tự thì lại xác thực ở đó, hắn nhẹ nhàng dùng tay chạm vào dây chuyền kia, nhưng ngón tay lại trực tiếp xuyên qua dây chuyền, hình như căn bản không có thứ gì ở đó.

Tiểu Tiểu Lam phụt cười một tiếng, lớn tiếng hô: “Anh không thể túm được thứ gì đâu, Chúa Tể Sinh Mệnh chỉ là ảnh ảo mà thôi.”

“Ảnh ảo?” Leola cũng không hiểu cái danh từ này, ánh mắt của hắn nhìn hướng Keisy ở phía dưới.

Keisy nhướn nhướn mày: “Là thế này, đó chính là nói “Thần Sáng Thế” kia trên thực tế không phải ở đây, cái này chỉ là hắn lợi dụng machine, làm ra hình ảnh của mình ở đây, giống như TV lập thể.”

Leola sau khi ở thế giới của Keisy một thời gian trái lại vẫn biết TV, Leola quay đầu nhìn Chúa Tể Sinh Mệnh, hỏi: “Anh đang ở đâu?”

“Tôi đang ở đâu?” Chúa Tể Sinh Mệnh lộ ra vẻ hơi kỳ quái: “Tôi đang ở ngay đây… Không, có lẽ nên nói là ở trong Second Life, đây là cách nói chính xác hơn.”

“Second Life? Tôi muốn đến chỗ anh lấy dây chuyền.” Leola nhìn dây chuyền Long Thập Tự, không chút do dự quyết định hướng đi.

“Cậu muốn đến?”

Chúa Tể Sinh Mệnh cười cười, đang muốn giải thích Second Life không phải là một cái “địa phương”, nhưng lại bị lời của Tiểu Tiểu Lam ngăn cản, cô cười hì hì nói: “Được đấy được đấy, chúng tôi mang anh đi nhé.”

Phong Long Danh cấp tốc liếc Tiểu Tiểu Lam một cái, người sau nháy mắt với cậu, Phong Long Danh cũng cười he he lên, mặc dù cậu không biết chính xác Tiểu Tiểu Lam rốt cuộc muốn làm gì, nhưng khẳng định là chuyện hay ho.

“Chờ một chút!” Keisy đột nhiên nhảy dựng lên rống to: “Second Life cái gì chứ? Đừng nói phải chết một lần rồi mới đến được nhá?”

“Nếu như phải chết trước một lần mới có thể đi, vậy ở đây còn có người sống sao?” Phong Long Danh lầm bầm, chỉ là nhìn thấy sắc mặt của Keisy đại biến, còn mang vẻ mặt kinh hoảng nhìn người xung quanh, Phong Long Danh cười ha ha lên, thân mật vỗ vai Keisy an ủi: “Đừng lo lắng, đừng lo lắng, chỉ lá cái trò chơi nhỏ mà thôi.”

Trò chơi? Keisy cả mặt hồ nghi, chẳng qua nhìn bộ mặt lạnh không cho thương lượng của Leola, cậu cũng chỉ có nhíu chặt mày, chậm rãi gật đầu, dù sao cũng đã đến thế giới khác rồi, còn có gì sẽ gay go hơn cái này sao?

“Muốn đi thì đi đi, mau chóng lấy xong rồi trở lại, còn có chuyện quan trọng hơn phải giải quyết.” Keisy thở dài, dưới lòng không khỏi lẩm bẩm phàn nàn, bây giờ chuyện quan trọng hàng đầu chẳng phải là nên tìm cách trở về thế giới ban đầu sao? Làm sao giống như chỉ có cậu đang phiền não cái vấn đề này vậy? Vì sao mình cứ phải cùng một tên sát thủ không biết suy nghĩ với một con rồng non não còn chưa trưởng thành đến thế giới khác đây?

“Vậy thì đến đi.” Tiểu Tiểu Lam cầm ba cái nón bảo hiểm, giống như hiến bảo mà đặt xuống trước mặt đám người Keisy, để cho người sau trợn mắt trừng mũ bảo hiểm, không hiểu đi đến nơi khác vì sao phải cần thứ mũ bảo hiểm này, chẳng lẽ đây là một loại công cụ giao thông?

“Cứ mang lên là được.” Trên tay của Phong Long Danh cũng cầm một cái mũ bảo hiểm, nói xong, đội mũ lên trước tiên, sau đó nằm cái tư thế thoải mái trên sô pha, cứ thế bất động không nói.

Leola không nghĩ nhiều, hắn cho rằng những người trước mắt mặc dù thực lực một chọi một không bằng hắn, nhưng liên hợp với nhau, lại có thể chế phục hắn và Keisy rất dễ dàng, cho nên, căn bản không cần thiết nghĩ phương pháp gì để hãm hại hai người bọn họ, sau khi nhận định không có nguy hiểm, Leola trực tiếp đội mũ bảo hiểm lên, định lấy lại dây chuyền Long Thập Tự trước rồi tính sau.

Leola chậm rãi mở mắt ra, lại phát hiện cả tình cảnh đều thay đổi, vừa rồi hắn còn ở trong một cái phòng khách bình thường, bây giờ lại đột nhiên đã đến một cái bục hình tròn, xung quanh lại là một vùng sương trắng.

“Lâu lắm không có người mới đến rồi.”

Một âm thanh cười hi hi truyền tới, Leola ngẩng đầu nhìn, một mỹ nữ tươi tắn đang giương đôi cánh to lớn, bay qua bay lại ở trên đầu hắn, lông mi dày dài không ngừng chớp chớp, ánh mắt giống như con sói hoang đã lâu lắm không bắt được con mồi giờ đột nhiên nhìn thấy một con cừu béo tròn.

“Cô là ai? Đây là đâu?” Leola lãnh tĩnh hỏi.

Mỹ nữ cười khanh khách: “Đây là lối vào của Second Life, tôi là đến giúp cậu lựa chọn nhân vật, Chúa Tể đại nhân thân ái đã nói cho người ta, có mấy người sẽ đến, cho nên các cậu không cần trả lời bất cứ vấn đề nào, đã có thể đi vào ngay đó.”

Leola nhíu mày: “Tôi… không hiểu.”

Mỹ nữ vỗ cánh, bay đến phía trước Leola, suýt nữa thôi đã dán lên thân người sau rồi, cô nũng nịu trả lời: “Không sao cả, không hiểu càng tốt nha, để tỷ tỷ giúp cậu tạo nhân vật, có được không nào?”

Đối mặt với một mỹ nữ sắp dán tới, Leola lặng lẽ lùi lại mấy bước, gật đầu.

Nhìn thấy Leola gật đầu, mỹ nữ vui vẻ không ngừng cười hi hi, vỗ cánh bay lên bay xuống ở xung quanh Leola, không ngừng đánh giá, trong miệng còn lẩm bẩm: “Oh, cái “nguyên liệu” này thật là quá tuyệt, ta thấy chủng tộc thì… dáng vẻ không bằng dùng…”

Mỹ nữ không ngừng tự lẩm bẩm, đồng thời Leola cũng phát hiện trên người mình không ngừng tỏa ra hào quang quái dị, nhưng bởi vì hắn cũng không cảm thấy thân thể có gì bất thường, cho nên cũng chỉ là nhíu mày, sau đó cô gái tự xưng là tỷ tỷ kia đi mất, mặc dù thời gian mỗi giây mỗi phút trôi qua, nhưng Leola vẫn hết sức nhẫn nại, lặng lẽ đứng nguyên tại chỗ chờ đợi.

“Vẫn chưa xong sao? Những người khác đã hết kiên nhẫn chờ rồi.” Âm thanh quen thuộc vang lên, Leola nhận ra, đây chính là âm thanh của Chúa Tể Sinh Mệnh.

Nghe thấy dò hỏi của Chúa Tể, mỹ nữ le lưỡi, trong miệng trả lời: “Xong rồi, xong rồi, lập tức xuống ngay.”

“Được rồi, thật là đáng yêu quá đi mất, không hổ là em gái xinh đẹp.”

“… Em gái?” Leola còn chưa kịp hỏi ra khỏi miệng, đột nhiên dưới chân trống rỗng, cả người cứ như thế rơi xuống, theo lý thuyết, bây giờ vấn đề nên lo lắng nhất chính là mình liệu có té chết hay không, nhưng Leola đang rơi với tư thế đầu dưới chân trên lại chỉ là nhíu mày nhìn tóc của mình, mái tóc đang bay cuồng loạn dài tới eo… Tóc của mình có dài đến thế sao?

Bởi vì tư thế không chính xác, khi Leola rơi xuống mặt đất, cả người trực tiếp nẳm trải trên đất, hắn nhìn chằm chằm vào bầu trời rực rỡ, đám mây trắng như tuyết và những căn nhà gỗ xung quanh, mình thì đang nằm lên cái nền đá, bên cạnh có một cái giếng, đây không có lấy một điểm chung với phòng khách làm từ kim loại và các loại vật liệu không biết tên vừa rồi, đơn giản… giống như là hai thế giới khác nhau!

Leola lặng lẽ ngồi dậy, bắt đầu suy nghĩ mình có phải là lại đã đến một cái thế giới khác hay không, nhưng khi đã đi nhiều thế giới khác, cũng không cảm thấy có gì hiếm lạ, trên thực tế, Leola sau khi suy nghĩ chưa đến 0.1 giây, lực chú ý liền bị tóc đen rơi bên hông của mình thu hút, nhẹ nhàng cầm lấy một nhúm tóc, kéo kéo, xác nhận đây thật sự là mọc từ trên da đầu mình ra.

Leola suy nghĩ một hồi, ánh mắt vô thần trừng vào tóc dài bên hông rất lâu, mới rốt cuộc phát hiện một cái bất thường khác, eo của mình có thon như thế sao?

Mặc dù hắn vốn không thô tráng, nhưng cái eo thon nhỏ không chịu nổi một cái bóp này làm sao cũng không thể nào xuất hiện trên thân nam giới đi?

Tiếp tục cúi đầu nhìn eo rất lâu, Leola rốt cuộc phát hiện một sự thay đổi mang tính quyết định khác, khi hắn cúi đầu nhìn eo, ánh mắt lại có thể gặp phải trở ngại… Lồng ngực vốn bằng phẳng, bây giờ đang có hai ngọn núi nhỏ!

Leola nhíu mày, ngực không phải là thứ của phụ nữ mới có sao? Tóc dài, eo thon, ngực… Một ý nghĩ chợt lóe qua đầu của sát thủ: “Chẳng lẽ ta biến thành nữ rồi?”

Vì để chứng thực suy nghĩ này, tay của Leola chậm rãi kéo làn váy lên trên, mặc dù kéo đến một nửa, thì lại đột nhiên dừng lại suy nghĩ, hắn đang mặc váy của phụ nữ?

“Tiểu, tiểu thư, vén váy trước công chúng, cẩn thận gặp phải sắc lang đó!”

Leola ngừng vén cái váy đã kéo được một nửa, ngẩng đầu nhìn, một người nam đang ngồi chổm hổm rất gần, mặc dù ngoài miệng khuyên ngăn, nhưng đôi mắt tỏa sáng và nước dãi óng ánh vắt bên miệng kia, khiến nắm tay phải của Leola theo trực giác vung ra, đánh trúng ngay mắt trái của người nam!

“Ái da! Mắt của ta mù mất rồi!”

Người nam khoa trương bịt mắt trái ngã xuống đất, ở trên đất lăn lộn kêu rên.

Leola chậm rãi đứng dậy, thân là một sát thủ, hắn theo phản xạ phát hiện người trước mắt là giả vờ đau, cú đấm vừa rồi… Leola nhíu mày, nhìn tay phải của mình, bàn tay to lớn của nam giới ban đầu giờ đây biến thành tay con gái nhỏ nhắn vừa trắng vừa mềm, Leola liếc mắt đã biết, tay thế này ngay cả muốn bóp chết một con chuột cũng rất có vấn đề.

Ở lúc Leola suy nghĩ mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, người trên đất hình như đã có chút chán lăn lộn rồi, đang biếng nhác nằm sấp trên đất, đuôi mắt lén nhìn cô gái, lại thất vọng phát hiện cô gái ngay cả một chút ánh mắt đồng tình thương xót cũng không có.

“Thời thế thay đổi, lòng người khác xưa, Shit! Con gái bây giờ làm sao khó lừa như thế chứ…” Người nam đứng lên, tràn ngập cảm khái.

“Tôi không phải con gái.” Leola lãnh tĩnh trả lời.

Nghe thấy trả lời này, người nam quái dị mà đánh giá trên dưới Leola, ánh mắt đánh giá dừng lâu nhất ở khuôn mặt, bộ ngực và cái mông, sau khi nuốt nuốt nước miếng, người nam gật đầu đồng ý: “Không sai, cô không phải con gái…”

Leola không ngờ đơn giản như thế đã thuyết phục được người này, chẳng lẽ người ở thế giới này thường thường biến nam biến nữ?

“… Là phụ nữ.” Người nam cười he he.

Leola lạnh lùng nhìn người nam một cái, người sau đột nhiên cảm thấy toàn thân phát lạnh, không khỏi chuyển ánh mắt đi, nhưng lập tức vừa lại quái dị phát hiện, mình làm gì sợ một cô gái trừng chứ? Hắn lẩm bẩm: “Không phải chứ, hẳn là chỉ có nữ nhân nhà Prince mới khủng bố như thế… Chẳng lẽ lại là một nữ nhân điên gắn mác Prince?”

Không được, nữ nhân dù đẹp, chỉ cần từ nhà Prince ra, vậy thì chết cũng không thể tán, người nam quét đi bộ dạng cợt nhả vừa rồi, không chút khách khí hỏi: “Này, cô có phải là từ nhà Prince ra?”

“Không phải.” Leola trả lời dứt khoát, hắn căn bản không biết Prince nào cả.

“Thế à… Vậy cô đến Second Life làm gì? Không biết ở đây mệnh danh là khu thể nghiệm cái chết sao? Ma mới đến đây căn bản chính là bị NPC giết cho vui.” Người nam có chút hoài nghi nhìn hắn một cái.

Leola đối với những lời trên đây là không hiểu nhiều hơn hiểu, hắn nhíu mày nói: “Tôi đến tìm Chúa Tể Sinh Mệnh.”

“Oái!” Người nam nhảy dựng lên, la lớn: “Còn nói cô không có quan hệ với Prince! Vậy cô làm sao có thể biết Chúa Tể Sinh Mệnh!”

“Tôi không biết Prince nào cả.” Leola lãnh tĩnh trả lời.

“Không biết Prince? Vậy Tiểu Tiểu Lam? Cư? Tà Linh?” Người nam đọc ra một chuỗi tên.

“Không biết.”

Người nam có vẻ giống như gặp phải vấn đề khó, hai tay ôm ngực vất vả suy nghĩ, cuối cùng dè dặt hỏi: “Cô tìm Chúa Tể làm gì?”

“Lấy dây chuyền Long Thập Tự.” Leola nói ra mục đích của mình.

Người nam nhíu mày, hoàn toàn chưa từng nghe qua cái tên này, miễn cưỡng hiểu hai chữ dây chuyền, hắn bối rối gãi gãi đầu, lẩm bẩm: “Mẹ nó, thật hoài nghi cô rốt cuộc có phải là cùng một loại sinh vật với ông đây hay không, tôi nói cô không hiểu, cô nói tôi cũng không hiểu…”

Nghe thấy lời này, Leola đến từ “thế giới khác của thế giới khác” thành thật trả lời: “Có lẽ không phải.”

Người nam bực mình liếc xéo Leola một cái, gãi gãi đầu nói: “Được rồi, mang cô tìm Chúa Tể, dù sao cũng thế, cho dù cô là hacker không biết từ đâu biết được “tồn tại Chúa Tể”, cũng chỉ sẽ bị Chúa Tể búng một cái văng đi mà thôi… Nể tình cô trông không tệ, ông đây cảnh báo cô trước nhé, tiểu muội muội, đừng mơ tưởng gây bất lợi với Chúa Tể, hắn thế nhưng đã từng đánh bật hơn ngàn tên tự xưng là hacker trong hacker, ngay cả tên hacker lợi hại nhất kia gọi là Neo gì đó cũng chỉ vừa liếc thấy Chúa Tể đã “vụt” một tiếng biến thành một ngôi sao tút chân trời.”

“Tôi chỉ muốn dây chuyền.” Leola lặng lẽ nói.

Người nam nhún vai, không trả lời nữa, chỉ là lộ ra nụ cười quỷ dị: “He he, giới thiệu với cô công cụ giao thông của tôi một chút.” Sau đó rống to một tiếng: “Anrui ra đây nào!”

Vật thể khổng lồ chớp mắt rơi xuống mặt đất, thanh thế to lớn, giống như thiên thạch rớt xuống, chỉ là ngoại hình viên thiên thạch này thực sự là… vô cùng ngon miệng!

Anrui là một con sò, nói thật, cái thứ sò này thực sự không có gì hiếm lạ, chỗ nào cũng có thể thấy như bánh bao thịt, bất luận ở nơi nào, bạn tuyệt đối sẽ không bởi vì nhìn thấy một cái bánh bao thịt hoặc một con sò đã kinh hoảng thất thố, nhưng khi đầu con sò lớn đến khiến người phải ngẩng đầu 90 độ để nhìn, thì sự chấn động của nó gây ra không khác mấy với khi nhìn thấy trên bánh bao thịt đột nhiên mọc ra hai con mắt rưng rưng nước, còn không ngừng chớp mắt với bạn.

“Cô biết đây là cái gì không?” Người nam quay đầu nhìn, lần nào hắn cũng chờ mong các loại biểu tình vặn vẹo biến hình, thiên kỳ bách quái sẽ xuất hiện trên mặt người chưa từng nhìn thấy Anrui, khi lần đầu tiên nhìn thấy nó, đây chính là nguyên nhân vì sao hắn luôn thích tìm thử xem có người mới nào vào trò chơi hay không, sau đó tìm Anrui tới xen một chân.

Leola không hề động bất cứ cơ quan nào trên mặt, lặng lẽ trả lời: “Đồ ăn.”

Vai của người nam trượt xuống, hắn hoàn toàn không dám tin mà rống: “Sau đó thì sao?”

Leola nhíu mày, bổ sung: “Hải sản.”

“Shit!” Người nam phát hiện người xuất hiện biểu tình vặn vẹo hình như là mình… Hắn cố lấy hai trăm phần trăm kiên nhẫn lại hỏi: “Cô không cảm thấy… đồ ăn này, hải sản này có chút xíu gì đó kỳ quái sao?”

Leola hiểu ra rồi, hắn trả lời: “Tương đối lớn.”

“Tương – đối – lớn?” Người nam sắp phát điên rồi, con sò giống chiếc thuyền con thoi này chỉ là tương đối lớn?

“Bà nội nó cô thật sự là nữ nhân có thần kinh to nhất ông đây từng thấy!” Người nam rống xong, thay đổi suy nghĩ, không đúng! Bổ sung: “Là nữ nhân duy nhất có thần kinh to như Prince mà ông đây từng thấy!”

Leola đã hoàn toàn không muốn tranh biện giới tính của mình, cũng không muốn tranh biện vấn đề thần kinh, trên cơ bản, sau khi trải qua việc mình đến thế giới khác, sau đó kiến thức một con rồng biến thành một đứa trẻ, còn gọi mình là papa, Leola đã dùng sạch tâm tình kinh ngạc vốn đã cực ít của hắn rồi, ngay cả bánh bao thịt có mắt cũng không khiến hắn biến sắc, mình vô duyên vô cớ biến thành nữ giới, hắn cũng không nói gì nhiều, một con sò hơi lớn một chút thì đã thế nào?

“Cô nhất định là từ nhà Prince đi ra.” Người nam vô cùng kiên định gật đầu: “Chỉ có nhà hắn mới có thể có loài người dị thường không dây thần kinh như thế.”

Nghe thấy hắn nói như vậy, Leola đột nhiên nhớ tới “gia đình” kỳ quái kia, bà nội trợ cầm dao phay siêu lợi hại, mỗi một người hình như đều đã quen với các loại chuyện hiếm lạ cổ quái, ngay cả đại bạo tạc cũng có thể theo phản xạ tìm nơi ẩn nấp… Chẳng lẽ nhà Prince là chỉ…

“Ông đây vẫn là mau chóng mang cô tống cho Chúa Tể.” Người nam lẩm bẩm: “Ở bên cạnh người của nhà Prince, ông đây thà rằng ngủ với bom hạt nhân! Người nhà bọn họ cứ thỉnh thoảng là làm một màn giải cứu thế giới, ông đây còn muốn sống thêm mấy năm.”

Người nam dặn dò Anrui, “Đến chỗ Chúa Tể, không vấn đề chứ? Anrui.”

“Biết rồi, Tây Môn Phong.” Anrui mở vỏ sò ra, tò mò nhìn một người khác, “Hắn cũng muốn đi sao?”

“Ừ ừ.” Tây Môn gật đầu, ngón cái chỉ về phía Leola: “Người của nhà Prince.”

“Của nhà Prince.” Anrui vô cùng hiểu rõ mà gật đầu.

Tây Môn Phong quay đầu qua, gọi: “Này! Mỹ nữ, đi lên đi.”

Đi lên? Leola nhìn Tây Môn Phong bò vào vỏ sò như chuyện hiển nhiên, thoải thoải mái mái mà tìm vị trí nằm xuống… Hm, có lẽ hắn còn có chút tâm tình kinh ngạc chưa dùng hết.

Không biết ở đây gọi Bảo Lợi Long có hữu dụng không? Leola nhìn thịt sò màu hồng với ánh mắt phức tạp…

Gọi Bảo Lợi Long ở đây quả nhiên không có tác dụng gì, Leola rất bất đắc dĩ nhảy lên con sò, mặc dù mới đầu có chút lo lắng, nhưng qua một hồi, liền phát hiện lo lắng này kỳ thực đã không hề cần thiết nữa, bởi vì… Từ lúc vừa bắt đầu sau khi hắn bay lên trần nhà rồi rớt xuống, căn bản đã bất tỉnh nhân sự rồi.

Mãi đến khi Tây Môn Phong lắc hắn dậy, Leola mới mở mắt lần nữa, nhưng vừa mở ra, hắn chỉ cảm thấy mỗi một đồ vật trước mắt đều đang xoay vòng, Tây Môn Phong thì thoạt nhìn giống như biết thuật phân thân, từ một người biến thành mấy người, hắn đau khổ lầm bầm: “Thật choáng.”

“Chuyện bình thường, cô không chết thật sự coi là kỳ tích rồi.”

Tây Môn Phong cười he he hai tiếng, hắn sớm đã biết sau khi ngồi lên Anrui, gần như không ai có thể đi ra bình thường, lúc này, đương nhiên chính là thời cơ tốt để sờ soạng một chút, hơn nữa còn quang minh chính đại đây. Hắn vừa vác Leola lên, sau đó nghênh ngang bước ra con sò, chỉ suýt nữa không đắc ý mà hát lên thôi.

“Cô có nhìn thấy tòa tháp kia không? Đó chính là nơi Chúa Tể ở… Hửm? Làm sao giống như có người vào trước rồi.” Tây Môn Phong lộ ra biểu tình kỳ quái, nheo mắt đánh giá, chẳng lẽ là bọn Prince? Hình như còn có khuôn mặt mới.

Tây Môn Phong ôm đầy nghi vấn, đi về phía những người đang thảnh thơi uống trà chiều ở phía trước, dọc đường còn vừa lớn tiếng gọi: “Có nhầm hay không vậy? Uống trà cũng không tìm ông đây, chẳng vui gì cả.”

Chúa Tể Sinh Mệnh với mái tóc đỏ, dưới mắt trái có ma văn thong thả đứng lên, cười hoan nghênh khách mới đến thăm.

“Chờ một lát!” Tây Môn Phong như lâm vào đại địch, đếm số người có mặt, Prince, Tiểu Tiểu Lam, Cư, Phong Vô Tình, Tà Linh, Tiểu Long Nữ, Xú Lang, Vũ Liên tẩu tử… Ôi trời ơi! Căn bản đến đủ hết rồi, đây, đây nhất định có âm mưu, nói không chừng bọn họ đang lên kế hoạch muốn hủy diệt thế giới?

“Các cô (không sai, là “cô”) tụ tập ở đây, là muốn làm gì?” Tây Môn Phong ở chỗ cách mấy chục mét đã đứng định vị, cứ thế không dám đến gần một bước, thậm chí hoài nghi cự ly an toàn mấy chục mét này nói không chừng hơi quá ngắn?

“Chắc không phải là muốn… giải cứu thế giới gì nữa chứ?” Tây Môn Phong nguy hiểm nheo mắt lại, chỉ là ánh mắt của mọi người hình như không ở trên người hắn, hắn cảm giác có chút kỳ quái, di chuyển theo ánh mắt mọi người, cuối cùng đến vai mình… Không, hẳn là nói cô gái trên vai.

Rầm!

Hắn vứt cô gái kia xuống một cách quyết đoán, ai biết cô ta có phải là người nhân bản binh khí cuối cùng gì gì đó hay không.

“Giải cứu thế giới?” Prince tuấn mỹ tóc trắng mắt đỏ lập tức đứng lên, mang bộ dạng thế giới có nạn ngoài ta ra còn ai: “Thế giới lại có tai nạn nữa sao? Tây Môn Phong, ngươi nói rõ chút xem, bằng không ta đi cứu thế giới kiểu gì chứ?”

“Ông đây nào biết thế giới có nạn hay không chứ?” Tây Môn Phong bực mình nói: “Mỗi lần chỉ cần đụng phải một số chuyện cổ quái hiếm lạ, cộng thêm các cô vừa lại tụ tập cùng chỗ, y như rằng lần đó chẳng phải tuyên bố ngày tận thế sắp đến rồi sao, kết quả liền bắt những nam nhân bọn ta đi giải quyết một đống chuyện lộn xộn.”

Prince nhíu mày: “Nào có? Ta mỗi lần đi ra giải quyết ngày tận thế, chẳng phải đều kêu nam nhân ở nhà trông trẻ sao?”

“Đây chính là chuyện lộn xộn!” Tây Môn Phong mang bộ dạng sắp phát điên: “Lần trước chẳng phải chính ngươi gọi điện tới, bảo ta mang đồ ăn cho chó đến nhà ngươi nuôi chó sao!”

“Cho chó ăn mà thôi, có cần kích động thế không?” Prince lộ ra biểu tình vô tội.

Tây Môn Phong rống giận: “Nói nhảm! Ngươi có biết giữa nhà ngươi và nhà ông đây cách nhau cả một vùng biển lớn không hả?”

“Tại hết cách mà, tất cả những người ta quen biết lúc đó đang bận giải cứu thế giới, ngay cả thời gian cho chó ăn cũng không có đây, chung quy không thể để chó chết đói chứ?” Prince mang vẻ hết sức ủy khuất.

“Ngươi!” Tây Môn Phong đơn giản là tức đến nói không ra lời, nhưng Prince lại cứ trưng ra bộ mặt vô tội, khiến hắn sắp tràn máu não vì tức rồi.

Mà Leola vừa rồi bị ném xuống đất lúc này mới có biện pháp bò dậy, ra sức lắc lắc cái đầu choáng váng, hắn ngẩng đầu lên, vừa mở mắt liền nhìn thấy chàng trai tóc đỏ quen thuộc kia, dây chuyền Long Thập Tự đang được cầm ở trong tay hắn, Leola bất chấp bước chân cũng đứng không vững, miễn cưỡng chạy lên phía trước, kết quả dùng cạn hết lực ý chí, mới chạy đến trước mặt chàng trai tóc đỏ, vừa thả lỏng, chân liền nhũn xuống, may mà người đối diện kịp thời vươn tay đỡ hắn.

Thân thể này thật sự rất yếu ớt… Leola thở hổn hển hỏi: “Dây chuyền Long Thập Tự của tôi đâu?”

Chúa Tể Sinh Mệnh còn chưa kịp trả lời, có hai tiếng nói chuyện đã vang lên trước.

“Leola?” Một âm thanh với ngữ khí hết sức kỳ quái.

“Papa?”

Leola quay đầu nhìn, hai người… Nên nói ít nhất một trong số đó là người, hơn nữa còn lờ mờ nhìn ra ngũ quan của Keisy, chỉ là chiều cao hình như dôi ra khoảng “hai mươi cm”, sau đó khuôn mặt baby ban đầu trở nên có góc có cạnh hơn, thoạt nhìn trưởng thành hơn nhiều, mà ngực thì có hai khối cơ ngực bành trướng.

Leola nhíu mày, biểu tình trên mặt có loại cảm giác quái dị nói không nên lời, hắn nhìn hướng Keisy.

“Nhìn cái gì mà nhìn chứ! Bộ tôi không thể huyễn tưởng mình có dáng vẻ nam tử khí khái hơn chắc?” Keisy đỏ mặt, cưỡng từ đoạt lý: “Trái lại là anh đó, tôi không biết thì ra anh có sở thích mặc đồ khác giới à? Còn trông đáng yêu như thế, suýt nữa nhận không ra anh rồi.”

Leola chỉ là nhíu mày, nói: “Không phải tôi tự làm.”

Keisy lộ ra biểu tình “thế mới lạ”, chẳng qua tiếp đến biểu tình của cậu thay đổi, dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn vật thể hình cầu không biết tên bên cạnh, nói: “Dù làm sao cũng đỡ hơn con trai anh nhiều, dáng vẻ của nó vẫn thật là… không biết là cái quỷ gì.”

Leola lúc này mới nhìn sang “thứ” bên cạnh, đó chẳng qua là một vật hình cầu màu trắng tròn vo, thứ này rốt cuộc là…?

Giống như không cho phép hắn phủ nhận, vật thể hình cầu kia xông vào trong lòng Leola, còn kêu lớn tiếng: “Papa! Papa!”

“Bảo Lợi Long?” Vẻ mặt Leola đầy ngỡ ngàng, chẳng lẽ rồng khi vào đây, liền sẽ biến thành bộ dạng quái dị này?

Chúa Tể Sinh Mệnh cười khổ: “Thật là xin lỗi, vị NPC trông lối ra vào kia có lẽ đã hiểu sai ý… Bởi vì nó cứ luôn hô mình là Bảo Lợi Long, tôi nghĩ vị NPC đó có lẽ cho rằng nó muốn làm bảo lệ long, cho nên đã đem bề ngoài của nó làm thành bảo lệ long.” (Bảo lệ long là mút xốp)

Nghe thấy đoạn này, Keisy lộ ra vẻ mặt khổ não, lẩm bẩm: “Cái gì mà Bảo Lợi Long với bảo lệ long, chẳng phải đều là Bảo Lợi Long sao? Thật lộn xộn…”

“Thật sự rất xin lỗi.” Nghe thấy lời của Keisy, Chúa Tể Sinh Mệnh cũng chỉ có cười khổ.

Leola nhìn Bảo Lợi Long tròn vo trong lòng, trái lại cũng không để ý lắm, chỉ cần lấy được dây chuyền, rời khỏi đây, Bảo Lợi Long tự nhiên sẽ khôi phục nguyên trạng.

“Xin đưa cho tôi dây chuyền Long Thập Tự.” Leola trầm giọng nói.

Chúa Tể Sinh Mệnh cười cười, kiên nhẫn nói: “Xin nghe tôi nói, cho dù cậu ở đây lấy được dây chuyền cũng vô dụng, sợi dây chuyền này trên thực tế, căn bản vẫn chưa được sáng tạo ra, cái mà cậu thấy, đều là ảnh ảo mà thôi.”

“Tôi không hiểu.” Leola trả lời dứt khoát.

“Vậy thì nói như thế này, cậu hẳn là đã cảm giác được, thân thể chân chính của cậu vẫn là tồn tại ở bên ngoài, đúng không?”

Leola gật đầu, hắn đích xác có cảm giác.

Chúa Tể Sinh Mệnh thấy hắn hiểu rồi, liền nói tiếp: “Kỳ thực, nơi cậu hiện giờ đang ở, cũng không phải hiện thực, cho nên thứ cậu cầm ở đây, cũng không thể mang ra bên ngoài.”

“Sợi dây chuyền này…” Chúa Tể Sinh Mệnh từ trong lòng lấy ra dây chuyền Long Thập Tự, chậm rãi nói: “Giống như thân thể nữ giới của cậu hiện tại, đều không tồn tại ở thế giới hiện thực.”

“Được thôi, tóm lại cứ coi nó như dây chuyền giả là được.” Keisy dán mặt tới: “Bây giờ quan trọng là, vì sao anh lại có sợi dây chuyền này… Còn có hai người chúng tôi rốt cuộc là đã đến nơi nào?”

“Tôi đoán, trên thực tế là tôi căn cứ vào mọi đầu mối cộng với tính toán, tôi cho rằng…”

Lúc này, tất cả mọi người đều xán tới phía trước. Giương mắt lắng nghe Chúa Tể Sinh Mệnh nói chuyện.

“Các cậu đến từ tương lai, tương lai vô cùng vô cùng xa xôi.” Chúa Tể Sinh Mệnh khẽ cười.

Keisy nhìn Prince, tò mò hỏi: “Các người là người cổ đại?”

Prince thì có chút thất vọng nói: “Thì ra các cậu không phải người ngoài hành tinh à?”

Keisy mắt trợn ngược, cái người này làm sao còn lăn tăn chuyện người ngoài hành tinh… Cậu bực mình hỏi Chúa Tể Sinh Mệnh: “Vậy chúng tôi phải về nhà làm sao chứ?”

“Cái vấn đề này vốn đã không có biện pháp giải quyết, chẳng qua, xem ra các cậu tốt nhất là mau chóng trở lại thế giới hiện thực đi, cái lỗ đen lần trước đưa các cậu đến lại mở ra rồi.” Vẻ mặt của Chúa Tể Sinh Mệnh xem ra có chút tiếc nuối: “Đáng tiếc tôi không thể trò chuyện thêm với các cậu…”

Keisy giật nảy mình, vội vàng cởi nón bảo hiểm, lúc này, sự chuyển đổi giữa hai thế giới suýt nữa khiến cậu không kịp thích ứng, chờ sau khi hơi chút thanh tỉnh, chỉ thấy mình vẫn ở trong cái phòng khách kia, mà người xung quanh vẫn còn chưa cởi mũ bảo hiểm đây, cậu bạt mạng nhìn ngó xung quanh, vừa nhìn xong suýt nữa khiến cậu giật nảy mình, một cái lỗ đen xuất hiện ở chỗ ban đầu bọn họ đến, mà độ lớn của nó đang dần thu nhỏ từng chút một.

“Leola!” Keisy không khỏi hét lên.

Leola cũng đã cởi mũ bảo hiểm, nhìn thấy miệng lỗ đang thu nhỏ, hắn tay phải túm Keisy tay trái túm Bảo Lợi Long, vô cùng chuẩn xác mà ném hai người vào lỗ đen, hắn cũng phi thân nhảy đến phía trước miệng lỗ, trước khi tiến vào, hắn quay đầu nhìn.

Hình ảnh của Chúa Tể Sinh Mệnh đang đứng yên ở trong phòng khách, mà người khác cũng tới tấp cởi mũ bảo hiểm, vẫy tay tạm biệt với hắn.

Chúa Tể Sinh Mệnh khẽ cười: “Tôi sẽ làm ra dây chuyền Long Thập Tự, nhưng tương lai cậu có thể lấy nó về được hay không, thì phải xem bản thân cậu rồi.”

Leola nghiêm túc gật đầu, hắn sẽ lấy lại dây chuyền. Sau đó, hắn đầu cũng không quay lại mà nhảy vào lỗ đen, tiến về thế giới của Keisy… Chắc là vậy đi, ai biết được?

Phong Lam nở nụ cười thật to, hai tay chống hông, hiên ngang nói: “Nếu rảnh nhớ đến thăm nhà của Prince, chúng tôi hoan nghênh các loại sinh vật cộng với phi sinh vật nhé.”

 

18 responses »

  1. lỡ cuối cùng là không quay về được, hai anh và một rồng cứ thế đi du lịch, vứt đất nước lại cho ai coi đây, Coffee chăng. Cũng tò mò bọn học viện bị ông hiệu trưởng đày đọa như thế nào rồi, còn sống mấy người. TT.TT.

    Reply
  2. nếu trở về đúng chỗ thì việc đầu tiên Keisy làm có khi là bán ra thông tin hot, Mặt nạ bạc có sở thích mặt đồ phụ nữ

    Reply
  3. Ta ko bik phải nhận xét cái NT này ra làm sao nữa, thật là….

    Reply
  4. đột nhiên muốn đọc lại 1/2 prince với GOD quá :”3

    Reply
  5. Nhà Prince quả thực khủng bố a :)))
    Bỗng dưng có cái ảo tưởng :Chúa tể sinh mệnh làm dây chuyền long thập tự, sau đó lưu truyền cho các con cái cháu chắt chút chít của Prince, Long hoàng chính là hậu duệ của mấy người này, cuối cùng thì về đến tay Leola :p

    Reply
  6. Buồn wá hu hu, còn NT nào hơm aico-chan lovely + cute + pretty + sexy + generous + polite + courteous + helpful + …….? Hóng quá đi àh~~~~

    Reply
  7. tác giả có 1 ham muốn mãnh liệt là cho Leola giả gái bất cứ khi nào có thể @@ tuy nhiên có 1 chi tiết tác giả.. hình như nhầm lẫn, trong God chưa từng thấy có bất cứ chi tiết nào nói Leola có vẻ ngoài manly, nắm tay to chuẩn man như anh đã tả, mà tớ nhớ ko lầm thì dáng anh rất là nhỏ nhắn thướt tha, Coffe bệ hạ cũng vừa ôm vừa nói thê còn gì @@

    aizzz, càng đọc càng thích Leola quá đi TT^TT ko biết Leola gặp tiểu Bạch Saya thì thế nào nhỉ >”<

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: