RSS Feed

Công Hoa 4-4

Posted on

Chương 4: Điểm kết thúc của Ngân Thiết Tử

Ta là như thế muốn biết ngươi vì sao lựa chọn ta, nhưng cũng như thế sợ hãi ngươi vì sao lựa chọn ta.

Ngươi đã chọn ta, ta lại lựa chọn bỏ rơi ngươi…

Là bởi vì biết ta có thể đủ nhẫn tâm, cho nên ngươi mới chọn ta?

—- Ngân Thiết Tử

.

.

Mở mắt ra, Ngân Thiết Tử vẫn còn hơi mơ màng, ngẩn ngơ cúi đầu, nhìn thấy trên người mình không mảnh vải che thân, hắn lập tức bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn quanh, xung quanh là một vùng trắng sáng —- giống như tình huống nhìn thấy Hạ Lan lần trước.

“Không! Không!”

Ngân Thiết Tử chừng như sắp phát điên, tát mạnh vào mình mấy cái, hi vọng có thể tỉnh lại, nhưng chết tiệt là không đau chút nào!

“Công Hoa, là ngươi sao?”

Ngân Thiết Tử ngẩn ra, ở trong ánh sáng trắng nhìn thấy bóng người. Hắn lập tức xông lên, quả thật là Hạ Lan, lập tức túm lấy đối phương, vội vàng hô: “Mau làm ta tỉnh lại!”

Hạ Lan thắc mắc nói: “Làm sao mỗi lần nhìn thấy, ngươi đều kích động như thế? Ngươi thật sự rất không giống Công Hoa, các ngươi đáng lẽ không có phản ứng đối với bất cứ chuyện gì, trừ phi có người muốn làm hại Diệp tộc —-“

“Hạ Lan!” Ngân Thiết Tử ngắt lời hắn, nhấn mạnh nói: “Ta cần tỉnh lại! Lập tức!”

Hạ Lan lắc đầu nói: “Ta không biết làm ngươi tỉnh lại như thế nào, thời gian liên hệ không dài, ngươi lát nữa sẽ tỉnh thôi, sẽ không lâu lắm…”

“Không thể chờ! Ta phải tỉnh lại ngay lập tức, bằng không sẽ chết! Ngươi có hiểu không? Ta sẽ chết!”

Hạ Lan trợn lớn mắt, hoảng loạn nói: “Nhưng ta thật sự không biết làm sao để ngươi tỉnh lại, ngươi thật sự sẽ chết sao?”

Nghe thấy thật sự không có biện pháp, Ngân Thiết Tử chỉ có thể bỏ cuộc, lo âu nói: “Nếu như ta chết rồi, còn có thể tiếp tục ở đây nói chuyện với ngươi không?”

Hạ Lan trợn lớn mắt, lắc đầu nguầy nguậy nói: “Đương nhiên sẽ không.”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử yên tâm một chút, nếu hắn vẫn chưa chết, Kaz chắc cũng không sao.

“Ta đã mất đi lực lượng, có cách nào có thể lấy lại lực lượng của Hoa không?”

Ngân Thiết Tử bất chấp có bị phát hiện nguyên nhân mất đi lực lượng hay không, bây giờ chỉ cần có thể lấy lại lực lượng, cho dù bảo hắn nói rõ mình đã giết bao nhiêu người với toàn Diệp tộc cũng được!

Hạ Lan ngẩn ra, mù mờ nói: “Ngươi làm sao lại mất đi lực lượng? Chưa từng nghe nói Công Hoa sẽ mất đi lực lượng, lúc các ngươi mất đi lực lượng, hẳn chính là lúc hồi quy.”

Nghe thấy điều này, trong lòng Ngân Thiết Tử lại đau nhói, nhưng hắn đã bất chấp loại bức rứt nhỏ này rồi, tỉnh lại không biết sẽ đối diện với tình huống thế nào, hắn cần lực lượng của Hoa!

“Làm ơn, nói cho ta làm thế nào lấy lại lực lượng của Hoa!”

Hạ Lan lúng túng nói: “Ta, ta ngay cả chuyện ngươi mất đi lực lượng cũng không hiểu được, làm sao có thể biết làm thế nào lấy lại lực lượng?”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử cũng biết là vô vọng, đành miễn cưỡng bình tĩnh chờ đợi.

“Nếu ngươi đã mất đi lực lượng của Hoa, có phải là đã hết cách cứu Diệp tộc rồi không vậy?”

Ngân Thiết Tử ngẩng đầu nhìn Hạ Lan, có chút không biết nên nói làm sao, những năm qua, hắn căn bản không có cứu bất cứ Diệp tộc nào, mà là đang phục thù.

“Ngươi qua bên bọn ta đi, Ngân Thiết Tử nói nhiệm vụ này quá mức khó khăn, thời gian đã qua hơn hai mươi năm, bất luận ngươi cứu được bao nhiêu Diệp tộc, thì cứ tính bấy nhiêu đi, trực tiếp mang những Diệp đó qua là được.”

Ngân Thiết Tử theo trực giác lắc lắc đầu, rồi suy nghĩ kỹ hơn, vẫn lại lắc lắc đầu.

“Ta cũng là nói như thế với Ngân Thiết Tử.” Hạ Lan khẽ cười nói: “Trước khi chưa cứu được tất cả Diệp, ngươi sẽ không chịu qua, nhưng hắn vẫn không chịu từ bỏ ý định đi đón ngươi.”

Ngân Thiết Tử lạnh băng nói: “Ta ngay cả một Diệp tộc cũng chưa cứu ra, như thế, Ngân Thiết Tử cũng muốn đón ta sao?”

Hạ Lan lại không có lên tiếng phê phán, thắc mắc nói: “Làm sao một người cũng không cứu được vậy? Là bởi vì ngươi đã mất đi lực lượng từ rất sớm sao?”

Ngân Thiết Tử mấp máy miệng, vốn định nói tường tận hơn, ví dụ như năm đó dùng lực lượng đối phó người Danya, từ đầu đến cuối đã giết hơn vạn người, nhưng miệng mở ra, lời nói trước sau không thể ra khỏi miệng.

“Hơn hai mươi năm trước đã mất đi rồi.” Hắn cuối cùng vẫn là lánh nặng tìm nhẹ mà nói: “Bây giờ Diệp tộc phần lớn đều ở trên tay người Danya, ta không có cách cứu bọn họ ra.”

Chỉ đơn giản đem chuyện Diệp tộc rơi vào tay người Danya, đối phương cần bọn họ giúp trồng trọt, sợ rằng sẽ không buông tay nói một lần, mặc dù hắn cảm thấy đây giống như là đùn đẩy mượn cớ, nhưng vẫn muốn đối phương biết khốn cảnh của những Diệp tộc còn sót lại.

“Trồng trọt sao?” Hạ Lan thắc mắc nói: “Diệp tộc thiện trường thu hái hơn là trồng trọt mà?”

Ngân Thiết Tử cũng cho rằng như thế, trong ký ức, Diệp tộc xác thực bẩm sinh quen thuộc với thực vật, nhưng dù sao số lượng cũng quá nhiều, vừa lại cư trú ở rừng rậm nơi vật chất phong phú, phần lớn là chủ yếu thu hái và săn bắn, trồng trọt trái lại là thứ yếu, phần nhiều là trồng một số dược thảo, người Danya thuần túy là có bệnh thì vái tứ phương, được chút nào hay chút đó.

“Ta cũng không biết làm sao cứu những Diệp tộc đó ra, nhưng ta sẽ đem lời của ngươi nói cho Ngân Thiết Tử không sót một chữ.”

Không ngừng nghe thấy tên tương đồng, Ngân Thiết Tử cảm thấy rất kỳ diệu, cái tên này đã dùng hơn hai mươi năm, kỳ thực sớm đã quen rồi, đột nhiên nghe thấy người khác gọi tên này, lại không phải đang nói mình, thực sự khiến người nghe làm sao cũng thấy quái dị.

“Chờ lần sau gặp mặt, ta sẽ nói với ngươi trả lời của Ngân Thiết Tử. Ngươi hẳn là còn có tóc của ta chứ?”

Nghe vậy, trong lòng Ngân Thiết Tử âm thầm cười khổ, lát nữa tỉnh lại sợ rằng phải đối mặt với tử cục, nào còn có lần sau?

Không chờ hắn trả lời, Hạ Lan tự mình nói tiếp.

“Ngươi tốt nhất là mau dùng hết tóc, ngươi thoạt nhìn quá yếu, hoàn toàn không có sự cường hãn của Công Hoa —- A! Chẳng lẽ ngươi mất đi lực lượng là bởi vì phải tạm thời thay thế Linh Thụ? Đây hình như cũng không đúng, ngươi nói ngươi đã mất đi lực lượng từ hai mươi năm trước rồi, nếu như là vì thay thế Linh Thụ, đáng lẽ phải dần dần suy yếu mới đúng…”

Ngân Thiết Tử vốn còn nghe rất nghiêm túc, muốn tìm ra manh mối của việc mất đi lực lượng, có lẽ có khả năng lấy lại được, nhưng lại càng ngày càng mù mờ, tùy theo lời Hạ Lan nói mà dấy lên hi vọng, tiếp đến lại thất vọng…

“Câm miệng!” Hắn rốt cuộc nổi nóng ngắt lời đối phương: “Mới đầu đã nói nếu không lập tức tỉnh lại, ta sẽ phải chết, đâu ra “liên hệ lần sau”! Ngươi và Diệp Chúa không cần suy nghĩ chuyện của ta nữa, không bằng ngẫm nghĩ làm sao cứu ra những Diệp ở trong tay người Danya!”

Hạ Lan nhìn hắn, ánh mắt không biết vì sao để lộ ra thương xót, khiến Ngân Thiết Tử lập tức sinh ra cảm giác bất an.

“Diệp tộc không thể bước trên đất không có Linh Thụ, bây giờ là ngươi đang thay thế Linh Thụ, chống giữ sinh mệnh của những Diệp tộc đó, nếu như ngươi chết rồi, những Diệp kia sợ rằng không tới mấy ngày đã hồi quy, bọn ta căn bản không cần suy nghĩ làm sao cứu bọn họ nữa.”

Cái gì? Trái tim Ngân Thiết Tử siết chặt, gần như thở không ra hơi. Hắn chết rồi, Diệp tộc cũng sẽ chết? Nhưng mình sẽ phải chết mất thôi, Dạ Trảo tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!

Hắn gần như điên cuồng túm lấy vai của đối phương, rống giận “Ngươi đang nói đùa phải không? Ta chết rồi, Diệp tộc cũng sẽ chết? Đó thế nhưng là hơn hai ngàn Diệp tộc đấy!”

“Là ba ngàn chứ.” Hạ Lan lại nói: “Ngân Thiết Tử từng nói có hơn ba ngàn Diệp tộc ở đó.”

“Hạ Lan, cứu ta.” Ngân Thiết Tử hệt như người Danya, có bệnh thì vái tứ phương, chỉ có thể kéo Hạ Lan, đau khổ cầu xin đối phương cứu mình, cứu ba ngàn Diệp tộc kia.

Hạ Lan ngạc nhiên nhìn hắn, nhíu mày suy nghĩ, hắn rốt cuộc mấp máy miệng, nhưng Ngân Thiết Tử lại không nghe thấy lời hắn nói, trước mắt tối sầm, khi lần nữa mở mắt, xung quanh đã là một vùng bóng tối mà không phải sáng trắng.

Ngân Thiết Tử mới tỉnh lại còn đang mơ màng, nhưng hắn lập tức hiểu rõ bây giờ tất phải tỉnh táo, nỗ lực chớp mắt, muốn để cho tầm nhìn trở nên rõ ràng, hắn lồm cồm bò dậy, cúi đầu nhìn, trên người đã không còn vết thương, thương thế do bị lốc xoáy đánh trúng trước khi hôn mễ đã lành rồi.

Hắn nhíu mày nhìn đống thực vật dính nhớt trên người, hình như là rong rêu, mùi hết sức kỳ quái, nhưng ngay lập tức hiểu rõ, sợ rằng là do Kaz làm, để cho khứu giác Dạ Trảo mất đi linh tính, rồi nhìn quanh bốn phía, nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Kaz, đây hình như là hang động, hết sức u ám chật hẹp, thậm chí không thể khiến người đứng lên.

Hắn đẩy rong rêu ra, hô lên tiếng “Kaz”, lại không nhận được hồi âm.

Nhưng sau đó, lại nghe thấy gần đó truyền tới tiếng sói kêu rú —- tiếng kêu của Dạ Trảo!

Ngân Thiết Tử suýt nữa bật dậy, lập tức bò về phía ánh sáng, hắn thì ra ở trong một cái hốc cây, cái cây phía sau to đủ cho năm người ôm.

Nhưng nó vẫn chưa già, chỉ là một cái cây trưởng thành khỏe mạnh. Trong đầu Ngân Thiết Tử đột nhiên lóe qua một suy nghĩ, hắn đang cảm thấy kỳ dị, nhưng lại nghe thấy chỗ không xa lần nữa truyền đến tiếng sói rú.

Không nhìn thấy Kaz, lại nghe thấy tiếng gào rít của Dạ Trảo, Ngân Thiết tử kinh hãi ruột gan, lập tức cất bước chạy điên cuồng.

Ở đâu.

Bên đó, bên đó.

Bên trái.

Ngân Thiết Tử dọc đường chạy như điên, không chút hoài nghi phương hướng, tin tức do thực vật xung quanh truyền tới vô cùng rõ ràng, chỉ dẫn hắn tiến về phía tiếng rống.

Dưới lòng nóng như lửa đốt, Ngân Thiết Tử lại không có phát hiện, thực vật xung quanh chẳng những đang chỉ dẫn hắn, hơn nữa lúc hắn đi ngang qua, thực vật chắn lối tới tấp nhường đường, cho dù là rễ cây không dễ di động cũng dốc hết sức trải phẳng, để cho hắn giẫm lên vững vàng hơn.

Sau khi chạy điên cuồng không bao lâu, Ngân Thiết Tử đã xa xa nhìn thấy hình dáng của Dạ Trảo, bóng dáng nho nhỏ trước mặt nó bất ngờ chính là Kaz, hắn một tay cầm Dạ Trảo kiếm tay kia cầm chủy thủ, mặc dù là tư thái giằng co, nhưng căn bản không có sự ác liệt khi đối chiến bình thường, hiển nhiên cũng không phải thật sự định chiến đấu với Dạ Trảo, chỉ là đang giãy chết.

Ngân Thiết tử càng co cẳng chạy điên cuồng.

◊◊◊◊

“Hoa ở phương nào?”

Kaz hừ lạnh một tiếng, “Hắn chạy trốn rồi, chạy về cái hướng đó, ngươi mau đuổi theo!”

Hắn chỉ một cái hướng không hề liên quan, Dạ Trảo liếc cái hướng đó một cái, miệng sói nhoẻn ra, đuôi chỉ về hướng chân chính của Ngân Thiết Tử, trào phúng nhìn đối phương, không chút lưu tình bóc mẽ lời nói dối của hắn.

Kaz trầm mặt, xem ra việc hắn cố ý dùng rong rêu che phủ Ngân Thiết tử là uổng công rồi, những Thực Linh Thể chết tiệt này quả nhiên không giới hạn tầm nhìn và khứu giác, giống như vừa rồi Ngân Thiết Tử ở trước khi Dạ Trảo tìm tới, đã biết đối phương đuổi đến.

Dạ Trảo có hơi thắc mắc nói: “Ngươi là người, hà tất vì Hoa chôn vùi tính mạng? Tiễn ngươi xong ta lại đi tìm Hoa cũng không muộn.”

Kaz nắm chặt hai vũ khí, chuyện đến nước này đã là cục diện tất chết, hắn trái lại phóng tiếng cười lớn.

“Sao ngươi lại cười?” Đối mặt với một loài người, Dạ Trảo hiển nhiên không để đối phương trong lòng, chỉ có hứng trí nói mấy câu với đối phương.

“Ta cười, bởi vì ta vậy mà lại chết vì hắn, vì người đã giết cả nhà ta mà chết, ha ha ha —“

Cười đến nỗi suýt nữa đứt hơi, Kaz rốt cuộc dừng lại, lẩm bẩm: “Công Hoa, ta nhất định đã bị định trước phải bởi vì ngươi mà trắng tay, bây giờ ngay cả mạng cũng sắp mất rồi, ngươi muốn làm thế nào trả nợ ta? Bản thân ta cũng đã chết rồi, thân cô thế cô, ngươi trả không được đâu, ha ha ha — ngươi cả đời này đều nợ ta, vĩnh viễn đều trả không nổi!”

Nói xong, hắn cười tà, vậy mà chủ động xuất kích.

Dạ Trảo có chút ngạc nhiên, nhưng từ xưa đến nay, người đến chịu chết trái lại không phải không có, cho nên nó cũng không để ý xơi một phần bánh ngọt trước bữa ăn chính.

Nói đến cùng, Dạ Trảo sở dĩ không từ bỏ việc đuổi theo Hoa, ngoài trả mối thù trước đây, nguyên nhân chủ yếu nhất lại là — Nó thế nhưng chưa từng ăn Thực Linh Thể.

“Không! Dạ Trảo! Ta ở đây, đừng thương tổn hắn –“

Công kích của Kaz khựng lại, nhìn về phía xa, một người đang lao tới, mái tóc đen dài hơn eo phiêu tán ở sau đầu, không bện chỉnh tề như bình thường, nhưng đây không khiến Kaz bất ngờ, lúc hắn đặt sợi tóc đỏ tím đó lên tóc Ngân Thiết Tử, mái tóc kia sớm đã biến thành màu đen và tản ra rồi.

Nhưng, không biết có phải là ảo giác của Kaz hay không, mái tóc đen kia phiêu tán ở không trung, vậy mà có xu thế giương nanh múa vuốt, không giống như chỉ đơn thuần bởi vì chạy mà bay ở không trung, mà giống như có sinh mệnh vậy…

Công Hoa?

“Dạ Trảo! Người ngươi muốn giết là ta!”

Còn cách một đoạn, Ngân Thiết Tử chỉ có thể ra sức gào thét, cố đánh lạc chú ý của Dạ Trảo.

Mẹ nó cái tên ngu này! Kaz giận dữ, mình chết uổng thật rồi, ngay cả kéo dài thời gian cũng không làm được, chết quá uổng!

Dạ Trảo cũng không kinh ngạc, sớm đã biết Hoa đang đến gần, nó mới ung dung nói chuyện với tên loài người này, thuận tiện chờ Hoa tự chui đầu vào lưới, nghĩ đến hẳn là vì cái người trước mắt.

Điều này khiến nó càng nhận định rằng Hoa lệch khỏi chính đạo biết rõ chuyện không thể mà cứ làm, sao có thể là chuyện mà Thực Linh Thể thuận theo chính đạo sẽ làm?

Nó đã không định tiếp tục dây dưa, lần này phải giải quyết Hoa!

Dạ Trảo cười ác ý, nhìn loài người nhỏ bé trước mắt, nó cảm thấy chỉ cần giết đối phương, lần này, Hoa nhất định sẽ không bỏ chạy, trái lại sẽ tử chiến với nó đến cùng.

Miệng phun gió xoáy, đuôi như roi quật, lớp lớp công kích lao về phía Kaz, hoàn toàn không cho đối phương cơ hội né tránh, Kaz né qua một cái đuôi, lại tránh không được lốc xoáy to lớn, bị thổi khỏi mặt đất, hoàn toàn không cách nào thi triển thân pháp, bị một cái đuôi khác quật trúng, cả người văng ra ngoài, đập mạnh lên đại thụ, ngay cả Dạ Trảo kiếm cũng tuột khỏi tay.

Ngân Thiết Tử giận dữ, rốt cuộc xông đến trước mặt Dạ Trảo, ngăn cản nó tiếp tục công kích Kaz.

Dạ Trảo phụt cười, “Ngươi là Hoa, lại luôn vì người mà chiến, chẳng trách mất luôn lực lượng của Hoa.”

Nghe thấy lời này, Ngân Thiết Tử chỉ cảm thấy tràn ngập phẫn nộ, giận dữ nói: “Diệp cũng được, người cũng được, ta là Thủ Hộ Linh, chiến tử vì thứ muốn bảo hộ chính là chính đạo của ta!”

Nói xong, trong lòng vậy mà có một loại cảm giác thông suốt rộng mở, nhưng Ngân Thiết Tử lại không có thời gian suy nghĩ, nhặt Dạ Trảo kiếm của Kaz làm rơi, hắn cầm kiếm chỉ vào Dạ Trảo, tuyên bố: “Không cho phép ngươi làm hại người mà ta muốn bảo hộ!”

Nâng tốc độ đến tối cao, thân ảnh của hắn trở nên mau lẹ nhẹ nhàng, né qua phương thức công kích đa dạng của Dạ Trảo, trong lúc tránh còn vận dụng các loại giải linh gây trở ngại hành động của Dạ Trảo, nhưng những cái này đều vô dụng, thứ duy nhất hắn có thể tổn thương đến Dạ Trảo là thanh Dạ Trảo kiếm trên tay, nhưng khoảng cách công kích của Dạ Trảo hơn xa hắn, căn bản không thể dùng kiếm chọc thương đối phương.

Ngân Thiết Tử cảm thấy mình đã phát huy năng lực của Linh Sĩ đến tối cao rồi, nhưng hắn vẫn không đả thương được Dạ Trảo, mà hắn chỉ cần chịu một kích của Dạ Trảo sợ rằng sẽ bò lên không nổi giống Kaz, người bình thường căn bản không có năng lực đề kháng với Thực Linh Thể, có thể đối kháng với Thực Linh Thể chỉ có Thực Linh Thể!

Nhưng hắn xác thực là một Thực Linh Thể mà! Chỉ cần có thể lấy lại được lực lượng của Hoa, hắn sẽ có thể bảo vệ Kaz, hắn muốn bảo vệ Kaz, muốn bảo vể Viêm Nhi và Hồng Nham, muốn bảo vệ… Ngân Thiết Tử ngẩn ra, chùm màu đen phiêu ở trước mắt là…

Sợi tóc?

Kết quả bởi sự phân tâm trong chiến đấu chính là Ngân Thiết Tử bị đuôi của Dạ Trảo quất một cái rơi thẳng xuống đất, cả người đập lên mặt đất, lục phủ ngũ tạng đảo lộn, đau muốn ngất đi.

Lúc này, phía sau đột nhiên truyền tới tiếng lá cây xào xạc, Ngân Thiết Tử ngẩn ra, cố nhịn phản ứng trực tiếp quay đầu lại nhìn, chỉ dùng đuôi mắt len lén liếc một cái. Không ngờ, nhìn thấy tên thích khách mà Kaz không cho hắn giết!

Mặc dù không nắm chắc đối với người này, nhưng chuyện đến nước này, Ngân Thiết Tử lại không có lựa chọn khác, chỉ có thể vội vàng nói: “Mang hắn đi! Mau!”

Thích khách cũng không dài dòng, hiển nhiên mục đích hắn xuất hiện ở lúc này chính là vì muốn mang Kaz đi, không nói nhiều lời đã cõng người đi ngay, hoàn toàn không có ý ở lại.

Dạ Trảo bực mình muốn đuổi theo quật cho hai người tan thành từng mảnh, nhưng “keng” một tiếng, tiếng kim loại va chạm lanh lảnh thu hút chú ý của nó, tròng mắt vừa chuyển, lại nhìn thấy Ngân Thiết Tử quăng Dạ Trảo kiếm đi.

Nó tưởng rằng đối phương là muốn cầu xin tha thứ rồi, nhưng một giây sau, tóc của Ngân Thiết Tử đột nhiên mọc dài, tóc đen vừa dày vừa rậm bay múa điên cuồng, theo sau đó là đông đúc dây leo từ mặt đất tuôn ra, có lớn có nhỏ, vũ động như tóc đen của hắn.

Khẽ vuốt ve những dây leo kia, Ngân Thiết Tử mỉm cười, “Các bạn, lâu rồi không gặp.”

Nhìn thấy những dây leo kia, tròng mắt đen của Dạ Trảo căng thẳng đảo loạn, nó không ngờ Hoa lại có thể khôi phục lực lượng, không khỏi sinh lòng e sợ, ký ức bị Hoa đánh bại mà quỳ xuống xin tha không phải dễ dàng xua đi như thế, nó không thể không thừa nhận mình xác thực sợ Hoa ba phần, ám ảnh của lần thua đó quá sâu.

Nhưng cũng bởi vì như thế, lần này, Dạ Trảo sẽ không bao giờ có thể lùi bước được nữa!

Nó là Thú Linh hung tàn khát máu, trong lòng có sợ hãi đã là không nên, bây giờ nếu dưới tình huống lòng ôm nỗi sợ mà thối lui, vậy bên không hợp chính đạo chính là nó rồi, đến lúc đó, nó sẽ mất đi lực lượng, thậm chí là bị xóa bỏ!

Xung quanh Dạ Trảo trồi ra vô số phong nhận, từ bốn phương tám hướng bay vòng về phía Ngân Thiết Tử, căn bản không có chỗ tránh, Ngân Thiết Tử cũng không định né tránh, hai tay vừa chạm vào dây leo hai bên, những dây leo đó mọc ra vô số nhánh, kết thành một tấm lưới ngổn ngang rậm rạp, sau đó bởi vì tầng tầng lớp lớp mà biến thành không chút khe hở, lưới lại biến thành tường, ngăn chặn công kích của phong nhận, cho dù không ngừng bị phong nhận phá hủy, nhưng cũng không ngừng sinh sôi mọc ra nhiều nhánh hơn.

Giờ đây đã là so đấu linh lực, vốn song phương đều là Thực Linh Thể vô cùng mạnh mẽ, loại giằng co này nhất thời cũng phân không ra thắng thua.

Ngân Thiết Tử biết mình vừa mới khôi phục lực lượng, không thể đánh loại trận giằng co này, cứ tiếp tục như thế, người thua nhất định là hắn.

Hắn chỉ có thể tích tụ lực lượng ở mặt khác, nhưng đây cũng khiến cho tường dây leo thua cuộc trong trận chiến, ở khoảnh khắc lốc xoáy sắp phá rách tường dây leo, một sợi dây leo khổng lồ từ bên chân Dạ Trảo chui ra, mặc dù nó kịp thời né tránh, nhưng vẫn bị dây leo sượt qua bên hông.

Nó rú đau một tiếng, xoay người nhảy lên dây leo to lớn, ra sức cấu xé, răng nanh móng vuốt của nó cũng thật hữu hiệu, dây leo to lớn bị xé tan tành, nhưng công kích chân chính của Ngân Thiết Tử lại không phải dây leo to lớn này, dây leo đó chẳng qua chỉ là đánh lạc hướng mà thôi, Dạ Trảo cũng không có chú ý đến bên chân nó tuôn ra rất nhiều dây leo nhỏ bé, đang bất tri bất giác quấn lên thân nó.

Kỳ thực cho dù phát hiện, Dạ Trảo cũng sẽ không để ý nhiều những sợi dây leo nhỏ bé đó, dây leo cỡ đó đối với nó mà nói chỉ giống như sợi tóc, tiện tay xé là đứt, căn bản không cần để ý.

Nhưng nó lại không biết sợi tóc một khi nhiều bằng dây thừng, chỉ cần đủ số lượng, thậm chí sẽ còn kiên cố hơn dây thừng! Chờ đến khi nó triệt để hủy diệt dây leo lớn, mới phát hiện trên người đã khắp nơi đều là những sợi thừng dây leo quấn đến kiên cố không thể chặt đứt!

Dù cho sức lực nó to lớn vô cùng, bị dây leo vô tận quấn đầy toàn thân, cũng chỉ có kết cục không thể động đậy, cho dù muốn dùng phong nhận chặt đứt, nhưng chặt rồi mọc mọc rồi chặt, mãi vẫn không đến lúc giải khai.

Lần này, Ngân Thiết Tử không muốn tha cho Dạ Trảo nữa, dây leo dần dần rụt về mặt đất, cũng kéo luôn cả Thú Linh cường đại, nó bạt mạng vùng vẫy, nhưng đỡ không nổi lực kéo, đầu tiên là chân bị kéo xuống đất, sau đó là thân dưới, đến chân trước… Cuối cùng cả thân sói hoàn toàn bị chôn vùi vào lòng đất, và vẫn tiếp tục chìm xuống sâu phía dưới.

Ngân Thiết Tử không dám thả lỏng, hắn cảm giác Dạ Trảo vẫn chưa chết, chỉ có thể ra sức áp chế đối phương.

Không biết đã qua bao lâu, Ngân Thiết Tử không dám xác định Dạ Trảo chết hay chưa, nhưng hắn đã chống giữ hết nổi rồi, rốt cuộc cả người ngã lên đất, ra sức thở hổn hển, giờ phút này, hắn ngay cả sức động ngón tay cũng không còn, cười khổ nghĩ đến sợi tóc thứ ba đừng nói thật sự phải dùng tới rồi chứ?

Tiếng bước chân…

Ngân Thiết Tử ngẩng đầu, cho rằng là tên thích khách kia trở về, nhưng lại nhìn thấy người không ngờ.

“Kim Khấp Nhĩ?”

Kim Khấp Nhĩ từ giữa bụi cây đi ra, rút đao ra, bừng bừng tức giận mà đi tới.

“Những dây leo này… Ngươi chính là kẻ đồ sát năm đó! Là ngươi giết tộc nhân của ta, là ngươi giết vợ của Điện Sắc!”

Ngân Thiết Tử đã hiểu, Điện Sắc khẳng định từng nói với Kim Khấp Nhĩ về chuyện dây leo, cho nên hắn vừa thấy, tiền phát hiện chân tướng.

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”

Kim Khấp Nhĩ đi đến trước mặt Ngân Thiết Tử, mặc dù dây leo xung quanh tất cả đều héo rũ ngã xuống đất, Ngân Thiết Tử thoạt nhìn cũng bị thương nặng đến động đậy không được, nhưng hắn vẫn có chút sợ hãi, loại lực lượng này thực sự vượt ngoài tưởng tượng.

Cho đến lúc này, hắn mới chân chính hiểu rõ hồi đó Điện Sắc đã đối mặt với thứ gì, lập tức có cỗ xúc động muốn cào xé những cư dân đã nhục mạ Điện Sắc bại trận.

Thứ này, làm sao đánh bại đây?

Bây giờ là cơ hội báo thù ngàn năm khó gặp, một khi bỏ lỡ, ai cũng không giết được Ngân Thiết Tử!

Thấy vậy, Ngân Thiết Tử cũng đã hiểu.

Rốt cuộc, vẫn là đi đến điểm kết thúc…

Hắn buông đầu xuống, nhưng vừa nghĩ đến Kaz đã chạy trốn, tinh thần càng rung lên.

Vì để bảo vệ mà dốc cạn sức lực, vì chuộc tội giết chết Thủy Lam mà chết, đến cuối cùng, hắn rốt cuộc tìm lại được chính đạo của Thủ Hộ Công Hoa, có cái gì phải cúi đầu?

Nghĩ đến đây, Ngân Thiết Tử ngẩng đầu lên, từng chữ từng chữ nói: “Tên thật của ta là “Công Hoa”, ta là “Hoa”, là Thủ Hộ Công Hoa của Diệp tộc!”

Nói xong, hắn ngẩng đầu lên, cao ngạo để lộ cần cổ, nhắm lại mắt.

Từ giờ phút này, Ngân Thiết Tử là tên của Diệp Chúa, mà hắn, là Công Hoa.

——

Aicomicus & Tuyết Lâm

24 responses »

  1. Phong bì!!!
    Ôi xúc động quá đi! Ta chờ ngày bạn Hoa khôi phục lực lượng từ lâu lắm rồi! Thấy sảng khoái quá đi T^T

    Reply
  2. Thông suốt rồi, thông suốt rồi hu hu hu hu
    Mong ngày bạn sớm trở về với Diệp hu hu hu

    Reply
  3. Công Hoa gần hết rùi T.T Mà sao lại ngưng ngay lúc cay cấn thế này?!
    @Cella: Hem thấy Cella lên face nhỉ? Tiểu Nguyệt có cho nik của Cella ớ. Tên này có âm mưu lập vợ tư đó, Cella chúng ta cùng nhau thịt tên đó đi >.<
    @Tiểu Jugde Knight: Mình biết bạn nè! Bạn là một…củ khoai tây phải hem? Mà lâu quá hem thấy "đồ cổ" đó, hổm rày mới thấy Tiểu Leaf và tiểu Judge, cứ tưởng lặn hết rùi chứ…;)

    Reply
  4. @Cella: Cella dùng yahoo hay dùng j thường vậy?
    @Suisen: Vậy Suisen học Đh năm nay hả? ^^

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: