RSS Feed

Công Hoa 4-5

Posted on

Chương 5: Khởi điểm của Công Hoa

“Rất vui được gặp ngươi, ta là Hạ Lan.”

Hôm nay chào đón Hoa mới, hai Mẫu Hoa và một Công Hoa, đại lục Quân Đắc có rất nhiều tai họa tự nhiên, vì để thủ hộ Diệp tộc, Công Hoa có lúc hồi quy, khiến cho số lượng Công Hoa hiện giờ kém xa Mẫu Hoa.

Nhưng tộc nhân thương xót bọn ta từ xa khơi mà tới, đã cấp cho nơi tụ tập tương đối an toàn, tai họa thiên nhiên ở đây rất ít, một Công Hoa hẳn là đủ rồi.

Hai Mẫu Hoa rất cao lớn anh đĩnh, hơn nữa rất cởi mở hay nói, Hạ Lan thậm chí vừa gặp mặt đã túm lấy tay của ta nói chuyện, thực sự khiến người vô cùng không quen, những tộc nhân đều trợn mắt há hốc mồm, nhất là tộc nhân trẻ tuổi chưa từng thấy Hoa khác giống như ta.

Công Hoa duy nhất, Cúc Nguyệt đứng ở phía sau bọn họ, thân hình thon nhỏ, còn có mái tóc dài màu vàng nhạt nhu hòa, thoạt nhìn hoàn toàn không giống Công Hoa có năng lực thủ hộ.

Cúc Nguyệt nhìn ta, nhìn tất cả mọi Diệp, vô cùng tập trung, nhưng rất ít nói chuyện.

Hắn rất giống ngươi.

—- Ngân Thiết Tử

.

.

Chờ thanh kiếm đó rơi xuống, chờ đợi kết cục cuối cùng đến, Kim Khấp Nhĩ lại mãi mà không có động thủ, rốt cuộc, Công Hoa không nhịn được mở mắt.

Ngoài dự liệu, Kim Khấp Nhĩ buông mũi kiếm xuống, thần sắc thoạt nhìn hết sức hỗn loạn, hắn không tin liên tục hỏi: “Ngươi là Hoa?”

Công Hoa sửng sốt, gật đầu, lại không hiểu vì sao Kim Khấp Nhĩ hỏi như thế.

“Nhưng ngươi… ngươi là người năm đó giết chết Thủy Lam, không sai chứ? Điện Sắc đã miêu tả với ta vô số lần, chính là loại dây leo khổng lồ đó đã giết Thủy Lam và đâm giết sĩ binh của hắn, ngươi cũng biết dùng loại dây leo đó, ngươi chính là hung thủ phải không?”

“Phải! Là ta đã giết Thủy Lam.”

Công Hoa thừa nhận không chút do dự, vừa nhớ đến năm đó phát hiện người mình giết chết lại có thể là Diệp tộc, thân là Thủ Hộ Linh của Diệp tộc, lại chính tay giết một Diệp.

Kim Khấp Nhĩ nhìn hắn chằm chằm, không muốn bỏ qua bất cứ chi tiết nào trên biểu tình đối phương, hoài nghi hỏi: “Vậy ngươi nói cho ta, vì sao di ngôn lúc lâm chung của Thủy Lam là muốn bảo hộ ngươi?”

Di ngôn của Thủy Lam? Công Hoa sửng sốt, nhất thời không nhớ nổi Thủy Lam trước khi chết phải chăng đã nói cái gì, lúc đó hắn phát hiện mình đã tổn thương Diệp, cả người đều hoảng loạn không biết làm sao, nếu không phải nhớ Owen vẫn còn ở bên cạnh mình, hắn nói không chừng đã phát cuồng đến bất chấp mọi thứ xông lên đi cướp lấy Thủy Lam rồi.

“Vì một câu “chiếu cố hoa của chúng tôi” của cô ấy, Điện Sắc đã tìm “Hoa” hai mươi năm! Cho dù bọn ta không thể bước lên đất đai của Nhân tộc các ngươi, hắn vẫn dốc mọi biện pháp dò la hỏi han ở trên đại lục Tịch Tông, nhưng chẳng hề có thu hoạch.”

Công Hoa nhớ tới rồi, rõ ràng giống như đang ở ngay trước mắt.

Thủy Lam thở hổn hển, nhưng thở ra nhiều hơn hít vào, nhưng cô lại ra sức nói cho xong.

“… Chiếu… chiếu cố Hoa của chúng tôi!”

Lúc đó, Thủy Lam ngã ở trong lòng của Điện Sắc, câu cuối cùng không phải trách cứ đối với Thủ Hộ Công Hoa, cũng không phải lưu luyến đối với Điện Sắc, lại là vấn vương đối với Hoa, đến chết vẫn vấn vương hung thủ đã giết chết cô.

Lúc đó, Công Hoa không thể lý giải nỗi vấn vương của Thủy Lam, hắn khi ấy còn có lực lượng của Hoa, hơn xa lực lượng cường đại của Điện Sắc, Thủy Lam bảo Điện Sắc bảo vệ hắn, căn bản là chuyện vô lý, trái lại bảo hắn bảo vệ Điện Sắc nghe lên hình như còn chính xác hơn.

Nhưng hiện tại, Công Hoa lại đã hiểu, hai mươi mấy năm qua, nếu không phải Liteli chiếu cố mình, cũng không biết bản thân hắn sẽ biến thành cái dạng gì nữa.

“Ngươi biết không?” Kim Khấp Nhĩ nhìn thẳng vào Công Hoa, hoàn toàn không cho hắn tránh né ánh mắt của mình, “Kể từ sau khi Thủy Lam chết, chiến trận cũng kết thúc, Điện sắc đã coi di ngôn của cô ấy trở thành nhiệm vụ quan trọng nhất, dùng hết tâm tư tìm kiếm Hoa, mà chuyện quan trọng thứ hai chính là tìm ra kẻ thù giết chết Thủy Lam, báo thù cho cô ấy!”

Điều quan trọng nhất là di ngôn, thứ hai mới là phục thù? Công Hoa đột nhiên tràn đầy hổ thẹn, cũng là di ngôn, di ngôn của Mila, hắn chỉ làm được mỗi “đổi tên”, cái khác hắn hoàn toàn không có làm được.

“Vì di ngôn đó, Điện Sắc chỉ thiếu mỗi việc xông đến đại lục Quân Đắc, nếu không phải Bạch Nhan ngăn cản không chịu thả, hắn thật sự sẽ đến đại lục Quân Đắc đi tìm Hoa! Kết quả, Hoa trong miệng cô ấy vậy mà là ngươi? Ngươi rõ ràng chính là hung thủ giết chết cô ấy, là kẻ thù! Vì sao cô ấy còn muốn chiếu cố ngươi?”

“Mà kẻ thù của Thủy Lam lại có thể chính là người cô ấy muốn bảo hộ?” Nói đến đây, Kim Khấp Nhĩ cười một tiếng, bi ai hỏi ngược lại: “Ngươi nói Điện Sắc nên làm sao mới được?”

Nghe thấy vấn đề này, mặc dù mình chính là người khởi xướng, nhưng Công Hoa vẫn cảm thấy bi ai cho Điện Sắc, người phải bảo hộ chính là kẻ thù muốn giết.

“Mà ta thì lại nên làm sao?” Kim Khấp Nhĩ nắm chặt đao thấp giọng lẩm bẩm, chần chừ do dự.

Bây giờ hiển nhiên là thời cơ tốt để giải quyết Công Hoa, đối phương thân bị trọng thương, không có năng lực phản kháng, mặc dù Kim Khấp Nhĩ cho rằng để Điện Sắc tự tay động thủ mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng lộ trình trở về Danya xa xôi, mà thương thế của Công Hoa một khi hồi phục, ai giải quyết ai sợ rằng phải đảo ngược rồi, cho nên suy nghĩ này hiển nhiên không thực tế.

Giết hắn ngay bây giờ!

Kim Khấp Nhĩ vừa lóe qua suy nghĩ này, lại lập tức nhớ tới người trước mắt từng xông vào đám cháy cứu mạng của mình…

“Chết tiệt!”

Công Hoa khó hiểu nhìn Kim Khấp Nhĩ, hắn không hiểu tiếng Danya của đối phương, nhưng có thể từ biểu tình và chi thể nhìn ra Kim Khấp Nhĩ tám phần là đang chửi mắng, nhưng lúc mắng không có nhìn hắn, chửi mắng này hình như không phải nhằm vào hắn.

“Ngươi phải theo ta đi gặp Điện Sắc!”

Kim Khấp Nhĩ rốt cuộc vẫn không thể động thủ bây giờ, đầu tiên, Ngân Thiết Tử từng cứu mạng của mình, thứ hai lại là vì Điện Sắc.

Cho dù Công Hoa là kẻ thù giết chết Thủy Lam, nhưng đồng thời hắn cũng là người Thủy Lam trước khi chết còn muốn bảo hộ, Kim Khấp Nhĩ thực sự không chắc Điện Sắc sẽ muốn làm thế nào.

Giết Công Hoa liệu có khiến cho khúc mắc tên là “Thủy Lam” trong lòng Điện Sắc vĩnh viễn đều không thể tháo gỡ hay không?

Kim Khấp Nhĩ đoán không ra hành động mà Điện Sắc sẽ áp dụng, vừa lại gánh không nổi hậu quả, thế là không cách nào hạ được đao.

Nghe thấy yêu cầu của Kim Khấp Nhĩ, Công Hoa mới đầu chùn bước, e ngại việc đi gặp cái người yêu Thủy Lam sâu sắc kia, nhưng sau đó nhớ tới thích khách dọc đường, tình huống chưa biết của ải Táng Hạ, hiện giờ Kaz vừa lại bị mang đi rồi.

Hắn nhíu mày nói: “Đừng nói ta nữa, bản thân ngươi có thể trở về đi gặp Điện Sắc hay không cũng chưa biết.”

Nghe thấy lời này, Kim Khấp Nhĩ lần nữa mắng mình mấy tiếng, nói: “Thề với ta, ngươi sẽ đi gặp Điện Sắc, mặc cho hắn xử trí!” Hắn đột nhiên nhớ tới lực lượng khủng bố của Công Hoa, vội vàng bổ sung: “Hơn nữa ngươi tuyệt đối không được làm hại hắn!”

“Ta sẽ không làm hại hắn.” Công Hoa bực mình nói: “Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe hắn nói năm đó là làm sao đuổi ta chạy khắp nơi sao?”

“Đã từng nghe.” Kim Khấp Nhĩ do dự một chút, không nhịn được tò mò hỏi: “Nhưng đó đúng là khiến người không dám tin, ngươi có lực lượng cường đại như thế, vì sao lại bị Điện Sắc đuổi chạy khắp nơi? Điện Sắc nói nhất định là lúc Thủy Lam sắp chết đã làm cái gì, cô ấy vẫn luôn bảo hộ hắn, thật sự là như thế sao?”

Công hoa trầm mặc một hồi, kiên cường gật đầu trả lời: “Phải, cô ấy đã dùng sinh mệnh bảo hộ Điện Sắc.”

Kim Khấp Nhĩ thấp giọng lẩm bẩm: “Quả nhiên sao? Haiz, ta lúc đó thật không nên coi thường cô ấy.”

Nghe thấy lời này, sắc mặt Công Hoa trầm xuống, lại thấy Kim Khấp Nhĩ đã mang vẻ mặt hổ thẹn, hơn nữa chuyện đã qua lâu như thế rồi, đây dù truy cứu cũng không có ý nghĩa, huống hồ Thủy Lam còn là chính Công Hoa giết chết, hắn có tư cách gì đi truy cứu người khác đối với Thủy Lam tốt hay không?

Hô hấp đột nhiên khó khăn, Công Hoa cả một hồi đều nói không ra lời, hiểu rõ mình nên liệu thương, ngoại thương đặc biệt nặng, cộng thêm sử dụng lực lượng của Hoa, khiến hắn cảm giác vô cùng mệt mỏi, nếu không phải Kim Khấp Nhĩ vẫn còn ở trước mắt, chuyện hắn muốn làm nhất kỳ thực là nhảy vào cái hồ nào đó ngủ say, có lẽ phải ngủ một thời gian rất dài.

Ánh mắt của Kim Khấp Nhĩ lần nữa nhìn chăm chú, mang theo ý vị nguy hiểm minh hiển, Công Hoa chỉ có thể miễn cưỡng đè nén sự không thoải mái trong ngực, mở miệng nói: “Nếu như ta có biện pháp đi gặp Điện Sắc, nhất định sẽ đi gặp hắn, nhưng ta sẽ không mặc cho hắn xử trí.”

Hắn nhàn nhạt giải thích: “Nợ của ta thiếu quá nhiều, vẫn không đến lượt hắn tới giết ta.”

Nghe vậy, trên mặt Kim Khấp Nhĩ lóe qua một tia sát khí, nếu đã không đến lượt Điện Sắc, vậy không bằng để hắn lập tức động thủ!

“Ta chỉ có thể cam đoan ta sẽ đi gặp Điện Sắc, hơn nữa tuyệt đối sẽ không làm hại hắn.”

Nghe vậy, thần sắc của Kim Khấp Nhĩ hòa hoãn lại một chút.

Bởi vì nhiều năm tìm không được người mà Thủy Lam muốn hắn bảo hộ cũng không tìm được kẻ thù, Điện Sắc gần đây sa sút đến giống như không còn hứng thú trên đời, tình hình thân thể cũng tụt dốc không phanh, nếu như có thể nhìn thấy Ngân Thiết Tử, cho dù đây là vấn đề nan giải khiến người khổ não, cũng tốt hơn bộ dạng Điện Sắc hiện giờ đi?

Thấy sắc mặt của Kim Khấp Nhĩ, Công Hoa đại khái cũng biết hắn sẽ không động thủ nữa, dứt khoát chỉ thị: “Sương Quỳ hẳn là ở gần đây đi?”

Kim Khấp Nhĩ gật đầu nói: “Ta đánh ngất cô ta rồi, bằng không cô ta sẽ không để ta tới.”

“Ngươi đi tìm cô ta đi, ta liệu thương trước, sau đó chúng ta đi tìm Liteli và Kaz… chính là Mắt Trái.”

“Ngươi còn tin Mắt Trái?” Kim Khấp Nhĩ không tán đồng nói: “Dọc đường đi đã gặp bao nhiêu thích khách rồi? Chẳng lẽ ngươi không hoài nghi căn bản là hắn mang chúng ta đi vào bẫy sao? Người muốn giết chúng ta nói không chừng chính là hắn!”

“Hắn đã ở lại cùng với ta đối kháng Dạ Trảo!” Công Hoa hung hăng trừng vào hắn, rống giận: “Bản thân Kaz chính là thích khách, thích khách tốt nhất! Nếu như hắn muốn giết ngươi, không cần bất cứ một thích khách khác!”

Kim Khấp Nhĩ không thể không công nhận, Kaz cộng thêm hai tên thuộc hạ, muốn giết hắn vẫn không phải chuyện quá khó, mặc dù có Công Hoa, nhưng trên dọc đường, Kaz vẫn có quá nhiều cơ hội có thể đích thân hạ thủ giết hắn, so với phái thích khách bên ngoài thì thực tế hơn nhiều.

“Ngươi đi tìm Sương Quỳ.” Công Hoa mất kiên nhẫn nói: “Chúng ta lát nữa phải tăng tốc mới đuổi kịp Liteli, có mặt hắn, khả năng ngươi chết ở ải Táng Hạ sẽ thấp hơn một chút.”

“Có ngươi ở đây, ai có thể giết ta?”

Công hoa trầm mặc một hồi rồi nói: “Lực lượng của ta từng mất đi một thời gian rất dài, vừa mới khôi phục đã đánh một trận với Dạ Trảo, gần như cạn kiệt toàn lực, năng lực của ta bây giờ hoàn toàn không ổn định, ngươi tốt nhất đừng ỷ lại ta.”

Kim Khấp Nhĩ hồi ứng một tiếng, mặc dù nửa tin nửa ngờ, nhưng suy nghĩ lại Công Hoa căn bản không cần dùng loại cách nói ba phải này.

“Ta bây giờ sẽ đi tìm Sương Quỳ, ngươi đừng đi xa.” Hắn bất an căn dặn, sau đó lập tức cất bước đi tìm người.

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của Kim Khấp Nhĩ, Công Hoa miễn cưỡng đứng lên, quay đầu đi vào trong rừng rậm, đầu tiên dùng tay sờ lên một cái cây, nhưng một cơn mệt mỏi đột nhiên ập tới khiến hắn đứng không vững, sống lưng đập lên đại thụ, nhưng cũng bởi thế mới không té cả người xuống đất.

Hắn dứt khoát dựa cả người lên thân cây, nhắm mắt cảm thụ tiếng thì thầm của thực vật xung quanh, nhưng buồn thay phát hiện tiếng thì thầm xung quanh trở nên yếu hơn rất nhiều, mình quả thực quá mức yếu ớt.

Công Hoa kiểm tra một chút, không tính là nhẹ, nhưng vẫn kém xa không nghiêm trọng bằng thương do lửa thiêu năm đó, hắn lại cảm thấy hết sức mệt mỏi, loại cảm giác đầu óc và thân thể đều rất nặng nề này vô cùng quen thuộc, giống như tình huống mấy năm gần đây của hắn.

Vốn hắn sớm đã quen với sự nặng nề của thân thể và hỗn độn trong đầu óc, chỉ là thường thường sẽ không nhịn được mắng chửi Liteli, nhưng từ sau khi dùng tóc của Hạ Lan liệu thương, hắn liền cảm thấy cả người vô cùng nhẹ nhàng, đã rất lâu không có nhẹ nhõm như thế rồi, bây giờ lại đột nhiên trở về cảm giác nặng nề đó, đây thật khiến người không thể chịu đựng.

Lưng dựa vào thân cây, hắn chậm rãi trượt xuống vị trí rễ cây, không biết có phải là nhân tố tâm lý, cảm giác thế này thoải mái hơn nhiều, thân cây sau lưng thậm chí truyền đến một cỗ cảm giác mát mẻ, thoáng thư giãn sự nặng nề của hắn.

Lấy ra sợi tóc cuối cùng của Hạ Lan, Công Hoa tỉ mỉ xem xét sợi tóc mảnh đến gần như khiến người cảm giác không ra tồn tại đó, có chút do dự bất định có thật phải dùng nó hay không, nhưng nguyên nhân chính là hắn không nỡ, mặc dù bây giờ thật sự cần dùng hết, mình phải khôi phục trại thái tốt nhất, nếu không tiếp đến đừng hòng làm gì nữa.

Huống hồ, hắn cần gặp lại Hạ Lan —- Không, kỳ thực người hắn thật sự muốn gặp là Ngân Thiết Tử!

Sau khi lấy lại tên và lực lượng của Công Hoa, hắn có rất nhiều chuyện muốn nói, cũng có rất nhiều chuyện cần giải đáp, nếu không thực sự không biết nên đi tiếp làm sao.

Dùng hết đi! Công hoa hít sâu một hơi, nói dùng là dùng, không có gì để luyến tiếc.

Đặt sợi tóc tím đỏ lên đầu, hắn lặng lẽ chờ đợi.

Chờ đợi…

Sợi tóc vẫn là sợi tóc, màu đỏ tím an tĩnh nằm ở trong tóc đen, không chút phản ứng, Công Hoa càng chờ càng sốt ruột, bắt đầu hoài nghi mình có phải là làm sai chỗ nào, nhưng không lâu trước, rõ ràng vừa bỏ lên là lập tức phát huy hiệu quả ngay.

Chẳng lẽ phải nằm xuống sao? Công Hoa thoáng do dự, mặc dù cảm giác không có khả năng này lắm, nhưng vẫn là nằm xuống, gối đầu lên rễ cây, tư thế này thoải mái đến khiến cho sự mệt mỏi nồng đậm lan tràn toàn thân, hắn gần như sắp thiếp đi…

“Công Hoa?”

Trong mơ mơ màng màng, Công Hoa đột nhiên mở mắt, theo phản xạ hỏi: “Kim Khấp Nhĩ?”

Trước mắt là một màn sương mù, căn bản không phải dạng rừng rậm, hắn ngẩn ra, vội vàng cúi đầu nhìn, trên người mình quả nhiên lại trần như nhộng, vết thương do vừa rồi tác chiến với Dạ Trảo cũng biến mất tăm, làn da trắng tuyết vô khuyết, mái tóc đen gần như buông xuống bên chân.

Lần này, bên ngoài không có nguy hiểm, Công Hoa bấy giờ mới cảm thấy mất tự nhiên với thân thể lõa lồ của mình, nhưng hắn cũng không che che giấu giấu, chậm rãi đứng lên, có chút thắc mắc mình đã thiếp đi từ lúc nào?

Chẳng qua nhìn tình huống này, sợi tóc đó hẳn đã có hiệu quả rồi đi?

Công Hoa còn chưa kịp tìm kiếm, người muốn thấy đã nóng lòng từ trong sương mù nhảy ra, trực tiếp nhào đến trước mắt hắn, hét lớn: “Thật tốt quá! Ta đang muốn tìm ngươi đây!”

Đối mặt với Hạ Lan sắp nhào tới, Công Hoa nhanh chóng lùi một bước, thấy đối phương còn muốn tiếp tục đuổi theo, hắn vội vàng la lớn: “Đừng động!”

Hạ Lan dừng bước, cười tủm tỉm nhìn hắn, Công Hoa lại quay mặt đi, dốc sức không nhìn nhau với đối phương, hắn thực sự không quen lõa thể tiếp xúc với người khác.

“Ngươi lần này liên lạc nhanh thật.” Hạ Lan hết sức mừng rỡ nói: “Đúng lúc, ta có tin tức tốt muốn nói cho ngươi, ta đem lời của ngươi nói cho Ngân Thiết Tử, hắn có một số vấn đề muốn hỏi ngươi, cũng có chuyện muốn nói cho ngươi đó!”

Công Hoa thắc mắc nói: “Hắn vì sao không đến gặp ta? Ngươi chẳng phải nói có thể mang hắn vào sao?”

“Đó thì phải cần hắn ở bên cạnh ta mới được.” Hạ Lan cười khổ nói: “Bọn ta không biết ngươi sẽ liên lạc nhanh như thế, Ngân Thiết Tử sợ lần sau lại gặp không được, cho nên hắn muốn mau chóng làm cho xong việc gần đây, sau đó sẽ ở bên cạnh ta chờ ngươi liên hệ.”

Kết quả mình lại liên hệ nhanh như thế, Công Hoa cũng chỉ có thể dở khóc dở cười theo mà thôi.

“Hắn muốn nói với ta cái gì?”

“Chuyện thứ nhất là nguyên nhân ngươi mất đi lực lượng, hắn đoán, bởi vì ngươi cho rằng không có Diệp tộc để bảo hộ đúng không? Bên cạnh không có Diệp tộc, lực lượng của Công Hoa sẽ không biết mình có thể làm cái gì.”

Mila cũng từng cho ra kết luận như thế, nhưng Công Hoa lại không cho rằng như vậy, lập tức bác bỏ: “Tuyệt đối không phải nguyên nhân này, từ trước khi mất đi lực lượng, bên cạnh ta đã không có Diệp tộc, làm sao có thể sau thời gian lâu như thế ta mới mất đi lực lượng?”

Hơn nữa còn là ở lúc hắn cần gấp lực lượng để phục thù!

Nghe vậy, Hạ Lan tỏ vẻ bối rối, mặc dù hắn cảm thấy chính là nguyên nhân này, nhưng thấy thần sắc kiên quyết của đối phương, hắn cũng không định tiếp tục tranh biện.

“Ngươi ở trước khi mất đi lực lượng, là đang làm gì đây?”

Đó lúc đang… Công Hoa nói không ra khỏi miệng, phải nói mình lúc đó đang làm gì đây? Giết người Danya? Bị người đẩy vào trong hố dùng hỏa thiêu?

Vừa nghĩ đến trận lửa đó, nghĩ đến khuôn mặt cháy đen của Owen, hắn liền cảm thấy ngực phát đau từng cơn, nhưng vừa lại rất rõ mình là ở trong mộng, căn bản không có khả năng cảm thấy đau đớn.

“Lúc đó, ngươi đang bảo vệ cái gì vậy?”

Công Hoa ngẩn ra, ngẩng đầu khó hiểu nhìn Hạ Lan, thốt lên: “Ngươi làm sao biết ta đang bảo hộ ai?”

Hạ Lan nghiêm túc trả lời: “Bởi vì ngươi là Công Hoa chuyên chức thủ hộ, ta không tin ngươi sẽ mất đi lực lượng, cho nên trước khi mất đi lực lượng, ngươi hẳn là đang bảo hộ ai hoặc là thứ gì đó.”

Nghe vậy, Công Hoa ngạc nhiên nhìn Hạ Lan, Hoa này so với mình lúc đó hiểu chuyện hơn rất nhiều, nhớ Viêm Nhi từng nói Hoa cái gì cũng không hiểu, chỉ biết bảo hộ Diệp tộc sao? Mặc dù Hạ Lan thoạt nhìn xác thực không hiểu rõ nhân tình thế cố như người bình thường, nhưng hình như cũng không phải cái gì cũng không hiểu.

Hạ Lan cũng đoán ra Công Hoa vì sao ngạc nhiên, cô chớp chớp mắt nói, cười một cách hết sức cởi mở, “Mẫu Hoa bọn ta mới không ngốc nghếch như Công Hoa các ngươi, chỉ biết bảo hộ Diệp tộc, nếu bên cạnh không có Diệp tộc, thì ngay cả động một chút cũng làm biếng.”

Đối với trường hợp này, Công Hoa không có lời nào để nói, mặc dù hắn sớm đã nhiều năm không thấy Diệp tộc, cho đến gần đây mới nhìn thấy đám Viêm Nhi, còn hận Diệp tộc bỏ rơi hắn, nhưng hắn vẫn không thể làm lơ bọn họ, bây giờ sau khi lấy lại lực lượng, càng dần dần tìm về loại cảm giác chỉ tồn tại vì Diệp tộc.

Công Hoa ra sức lắc đi suy nghĩ đó, không được, còn có rất nhiều chuyện phải làm, hắn không thể chỉ tồn tại vì Diệp tộc, vẫn không thể…

“Ta xác thực đang bảo vệ… người nào đó, anh ta là Nhân tộc, không phải Diệp tộc.”

Hạ Lan gật đầu.

“Ta bảo hộ Nhân tộc, ngươi không ngạc nhiên sao?” Lần này đổi sang Công Hoa kinh ngạc.

“Vì sao phải ngạc nhiên?” Hạ Lan có chút khó hiểu nhìn hắn: “Công Hoa thường thường sẽ bảo hộ động vật nhỏ hoặc là hoa cỏ, hiện tại Công Hoa thủ hộ chung với ta còn không cho Diệp tộc và ta ở trước mặt hắn ăn cá nữa nè! Ngươi ra tay bảo hộ Nhân tộc thì có gì phải kinh ngạc chứ?”

“Nếu như Diệp tộc hoặc là ngươi ăn cá, bị hắn nhìn thấy, hắn sẽ làm sao?”

Công Hoa có chút tò mò, nhưng sau khi hỏi ra khỏi miệng lại phát hiện mình vậy mà vô cùng muốn biết đáp án, cũng không phải thuận miệng hỏi chơi mà thôi.

Nếu như song phương đều là đối tượng muốn bảo hộ, lúc đối mặt với lựa chọn, Công Hoa sẽ làm sao?

Mặc dù, Công Hoa bây giờ cũng không có đối mặt với loại lựa chọn này, nhưng vì chưa từng thấy Hoa khác, hắn thực sự rất muốn biết mọi hành vi việc làm của Hoa, muốn biết mình có phải thật sự rất dị loại, thật sự… rất không giống Hoa.

Hạ Lan vừa nghĩ đến liền cảm thấy buồn cười, cười nói: “Hắn sẽ cướp đi cá bị nướng chín từ tay bọn ta, sau đó thả về sông.”

Công Hoa ngẩn ra, hành động này ngốc nghếch như thế, khiến hắn không biết nên có cảm tưởng gì.

“Mấy ngày tiếp đến, Cúc Nguyệt còn sẽ theo sát tên Diệp tộc ăn cá đó, xác định đối phương không có ăn cá nữa mới chịu tha cho hắn.” Hạ Lan có chút hả hê nói: “Diệp trong tộc ai nấy đều kêu thảm không thôi, bọn họ thích ăn cá hơn thịt thú, nhưng lần này cũng chỉ đành đổi sang ăn thịt thú rồi, nếu thèm quá thì đến thôn loài người gần đó ăn cá, không để cho Cúc Nguyệt nhìn thấy, may mà Diệp tộc cũng không thường ăn thịt.”

Cúc Nguyệt? Vừa nghe thấy tên, Công Hoa cảm thấy Công Hoa đó nhất định có mái tóc màu vàng, hoặc là màu vàng nhạt, đây mới phù hợp với chữ “Nguyệt”.

Nghe thấy những tiểu tiết này, Công Hoa đột nhiên rất muốn đi xem cái cảnh đó, nhìn xem Cúc Nguyệt thích cá kia, còn có tên Diệp tộc bị canh chừng không thể ăn cá, khiến người nghĩ đến là buồn cười, nhưng không biết vì sao, hắn không cười nổi, so với cuộc đời của mình, cuộc sống bình thường đó nghe lên vậy mà xa xôi như thế.

Nhìn thần sắc của hắn, Hạ Lan dịu giọng nói: “Công Hoa, chờ cứu những Diệp tộc kia ra, các ngươi liền có thể cùng nhau đến chỗ bọn ta rồi, ngươi có thể cùng với Cúc Nguyệt tuần tra lãnh địa, thủ hộ Diệp tộc, thế này hắn cũng không cần mệt như thế nữa.”

Công Hoa theo phản xạ ngắt lời cô, “Ta làm không được!”

Hạ Lan mỉm cười, nói: “Ngươi hẳn đã dần dần lấy lại lực lượng của ngươi rồi đúng không?”

Công Hoa ngẩn ra, khó hiểu hỏi: “Ngươi làm sao biết?”

“Ta là Mẫu Hoa, có thể nhìn ra được, trạng huống của ngươi so với trước kia tốt hơn rất nhiều.” Hạ Lan xem xét hắn, suy đoán: “Nếu như ngươi khôi phục thời kỳ toàn thịnh, hẳn là còn mạnh hơn Cúc Nguyệt, không hổ là Công Hoa do Cây đặc biệt sinh hạ để cứu Diệp tộc.”

Nhìn thấy Diệp xong, vừa lại vì bảo hộ Kaz, mới rốt cuộc khiến hắn lấy lại lực lượng sao? Nhưng cho dù hắn thật sự có lực lượng hoàn chỉnh, muốn cứu những Diệp kia ra…

“Hạ Lan, ngươi biết không…” Không cam tâm chỉ có mình phiền não, Công Hoa mang theo tâm thái báo thù, cố ý nói với Hạ Lan: “Ta có lẽ phải giết rất nhiều người mới có thể cứu những Diệp kia ra, rất nhiều người sẽ chết, số lượng cái chết có lẽ hơn xa số lượng những Diệp kia!”

Hạ Lan lại không có xuất hiện sự chấn động hay hoang mang như hắn tưởng tượng, chỉ là lặng đi một chút, nói: “Ngươi thật khác biệt, nếu như là Công Hoa mà ta biết, cho dù chỉ vì cứu một Diệp, phải giết sạch chủng tộc khác, bọn họ cũng sẽ không có lấy một chút do dự.”

Người chấn động xác thực là Công Hoa, chỉ vì cứu một Diệp có thể giết một tộc. Đây hoàn toàn khác với Hoa trong tưởng tượng của hắn!

Diệp tộc thuần thiện như thế, cho nên hắn như chuyện đương nhiên mà cho rằng Hoa cũng sẽ như vậy, ít nhất hắn lúc nhỏ chỉ biết ngồi dưới Cây, cái gì cũng không hiểu, hệt như một đứa trẻ sơ sinh, nên tính là ngây thơ đi?

Nhưng về sau, hắn đã diệt một ngôi tiểu trấn.

Cho đến khi được Owen và Mila dạy dỗ, rồi lại nhìn thấy nỗi đau mất đi người thân của Cedric và Kaz, đó khiến đứa vô tri ngơ ngác như hắn rốt cuộc hiểu rõ mình đã phạm sai lầm đáng sợ cỡ nào —- có lẽ cái gì cũng không hiểu mới là đáng sợ nhất?

Công Hoa đột nhiên có chút lĩnh ngộ.

Hạ Lan vậy mà dùng ngữ khí tán thán nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều hơn Công Hoa khác, không hổ là Hoa tự sống một mình.”

Nghe thấy lời này, Công Hoa hồi thần lại, hắn cảm thấy ấn tượng của mình đối với Hoa hoàn toàn là sai lầm, hoang mang nói: “Ta nghĩ nhiều là tốt hay là xấu?”

“Ta không biết, có lẽ đối với ngươi mà nói cũng không tốt, ngươi thoạt nhìn rất đau khổ.”

Công Hoa trầm mặc.

“Nếu như ngươi không muốn giết người, kế hoạch của Ngân Thiết Tử đối với ngươi mà nói hẳn là chuyện tốt.”

“Kế hoạch?” Công Hoa ngạc nhiên hỏi: “Hắn có kế hoạch gì?”

Hạ Lan tỉ mỉ giải thích: “Ngươi nói người Danya vì để trồng trọt mới không muốn thả Diệp tộc đi, cho nên Ngân Thiết Tử định dùng hạt giống và cách canh tác đi đổi lấy những Diệp kia.”

Nghe vậy, hai mắt Công Hoa sáng lên, nhìn thấy một tia hi vọng, nhưng nghĩ kỹ xong lại nhíu mày.

“Ta lo người Danya vừa muốn Diệp tộc, cũng muốn cách trồng trọt, có thể sẽ lựa chọn cướp đoạt. Cho dù bọn họ thật sự chịu trao đổi, cũng sẽ lén giấu một số Diệp tộc giúp bọn họ trồng trọt.”

Hạ Lan gật đầu nói: “Ngân Thiết Tử cũng là nói như thế, cho nên hắn muốn nhờ nơi cư trú khác điều một Công Hoa đi theo. Có lực lượng của Công Hoa, bọn họ muốn cướp cũng không có dễ như thế, chẳng qua hiện giờ đã có ngươi thì không cần nữa, số lượng Công Hoa luôn luôn không đủ, nơi cư trú khác cũng chưa chắc chịu cho mượn. Bọn ta vốn chính là Hoa được điều đến từ nơi cư trú khác, khả năng muốn mượn nữa không cao, nhất là Công Hoa.”

“Vì sao Cây không sinh nhiều Công Hoa một chút?” Công Hoa thực sự khó hiểu, nếu như Công Hoa có thể nhiều hơn, Diệp tộc chẳng phải càng an toàn sao?

Hạ Lan cười, nói: “Tinh lực của Cây có hạn, không thể sinh hạ quá nhiều Hoa, kỳ thực số lượng Công Hoa và Mẫu Hoa vốn bằng nhau, luôn luôn đều là song song đối đối, nhưng Công Hoa sẽ chiến tử, Mẫu Hoa không phụ trách chiến đấu, cho nên số lượng mới dần dần chênh lệch.”

Thì ra như thế —- Khoan đã, song song đối đối? Biểu tình của Công Hoa tức thì trở nên có chút kỳ diệu.

“Chỉ cần có ngươi, cũng không sợ người Danya lén giấu Diệp tộc, đối với Công Hoa mà nói, nghe thấy tiếng kêu cứu của Diệp tộc cũng không phải chuyện khó.”

Nghe vậy, sắc mặt Công Hoa thay đổi, vội vàng nói: “Nhưng hiện tại ta nghe không được.”

Hai mươi năm qua, hắn căn bản không có biện pháp nghe thấy tiếng kêu cứu của Diệp tộc.

“Đương nhiên có thể chứ, ngươi là Công Hoa mà, phụ trách thủ hộ cả Diệp tộc, nếu ngươi đã lấy lại lực lượng, những năng lực này tự nhiên cũng —- Thôi xong, thời gian lại sắp đến rồi, hmm, còn có chuyện gì chưa nói đây?”

Hạ Lan có hơi hoảng rồi: “Tóm… tóm lại ngươi chờ bọn ta một chút, đừng dùng quá nhiều lực lượng, bọn ta sẽ tới nhanh thôi!”

Bọn ta?

Công Hoa sửng sốt, nhưng đã không kịp hỏi.

Trước mắt tối sầm, khi mở mắt ra, Kim Khấp Nhĩ và Sương Quỳ đang nhìn hắn, mang theo thần sắc cảnh giới, nhưng không có đợi ở chỗ xa hơn, thoạt nhìn như là sợ hắn chạy mất.

Công Hoa đang có vô số thứ để suy nghĩ, không rảnh ngó ngàng bọn họ, lặng lẽ bò dậy, thương trên người đã khỏi rồi, tiếng thì thào của thực vật xung quanh lần nữa trở nên rõ ràng, hắn nhẹ nhàng đụng vào sợi dây leo nhỏ trên cây, nhánh cây non nớt quấn lên ngón tay hắn, còn truyền đến tâm tư sùng kính.

Hắn thật sự phải đi cứu Diệp tộc sao? Nhưng…

Còn phục thù?

Và còn người muốn phục thù hắn nữa?

Hoa…

Viêm Nhi? Đồng tử của Công Hoa đột nhiên co rút, nhìn về phía bụi cây, nhưng Viêm Nhi không ở đó, mà ở nơi xa xôi hơn.

“Ngân Thiết…” Kim Khấp Nhĩ nghi hoặc gọi được một nửa, phát hiện mình gọi sai, vội vàng sửa miệng: “Công Hoa, sao vậy? Đừng nói lại có nguy hiểm chứ?”

Hoa, nguyện ngươi vô sự.

Hồng Nham?

Vì sao vẫn chưa hồi quy?

Rừng rậm, ôi, ta nhớ bóng cây quá, nhớ khe suối, hãy để cho ta nhìn thấy rừng rậm một lần nữa, một lần nữa thôi…

Không, đừng, ta không muốn —-

Công Hoa ôm chặt đầu, từ phương hướng nào đó không ngừng truyền đến rất nhiều tâm tình, hoang mang, bi thương, khẩn cầu thậm chí là đau khổ, tâm tình giống như làn sóng ập đến, khiến hắn cũng lâm vào sâu trong những tâm tình đó.

Hắn hiểu rồi, không cách nào trốn tránh, không thể nào không cứu, hắn là Công Hoa.

Công Hoa thủ hộ Diệp tộc.

◊◊◊◊

Kaz ngọ ngoạy ngồi dậy, nhìn xiềng xích xung quanh, hắn nhíu mày, không nói gì, cầm lấy thuốc trị liệu trong túi bên hông, uống một bình xong, thương trên người vẫn nghiêm trọng như cũ, hắn cũng không nói nhảm, trực tiếp như uống nước mà liên tiếp trút dược.

Trong lúc uống, Kaz tùy ý nhìn về phía hắc y nhân đứng ở bên cạnh, hỏi: “Hắn còn sống không?”

“Còn sống.” Ít nhất lúc hắn đi thì vẫn còn sống.

Hai người không có nhắc đến tên, nhưng vẫn hiểu đối phương là chỉ ai.

Hỏi xong điều này, Kaz lười chẳng muốn nói chuyện nữa, hắn cho rằng lúc đó Dạ Trảo nếu không phải đi rồi thì chính là chết rồi, nếu không cái gã trước mắt không thể nào hiện thân mang mình đi, nếu Công Hoa lúc đó còn sống, vậy thì sẽ không có chuyện, lại không nghĩ đến Công Hoa là khôi phục lực lượng còn ngăn chặn Dạ Trảo, đây mới khiến cho đối phương có cơ hội mang hắn đi.

Kaz không muốn nói chuyện, lại ngăn không được đối phương muốn mở miệng.

“Lúc nhỏ, ta luôn luôn không thích ngươi, mặc dù ngươi cũng không ở nhà ta quá lâu.”

Tên này vẫn thích nói nhảm như thế! Kaz lần đầu tiên hối hận vì ngăn cản Công Hoa, không để đối phương giết hắn cho xong chuyện.

“Ta đã nghi hoặc rất lâu, không biết vì sao mình lại ghét ngươi, mãi cho đến gần đây mới hiểu chân tướng, có lẽ là bởi vì ta sớm đã biết mình không thắng được ngươi, ai lại muốn có một anh trai mà mình vĩnh viễn không thắng được?”

“Ta không phải anh ngươi, ngươi cũng không cần phải thích ta.” Kaz biếng nhác nói: “Đối với ta mà nói. Ngươi là Ansairo, con trai của quân đoàn trưởng, ngoài ra chẳng là gì cả.”

Thích khách tháo mặt nạ, lộ ra khuôn mặt bình thường, nhưng lúc này đôi mắt hẹp kia của hắn mang theo sát khí, khiến khuôn mặt bình thường đó tăng thêm không ít khí thế, trái lại cũng có thể khiến người không dám coi thường. “Ta nên gọi ngươi là gì nhỉ? Mắt Trái, Kaz, hay là Scaro?”

Kaz chẳng buồn để ý vấn đề này, trực tiếp hỏi: “Ngươi từ lúc nào phát hiện ta là Kaz?”

Ansairo suy nghĩ một chút, nói: “Không lâu, ngươi không thường lộ diện công khai, là gần đây lúc thủ hộ Diệp tộc, thường xuyên tiếp xúc, ta mới nhận ra.”

“Đoàn trưởng Andrew biết không?”

“Ông ấy không biết.” Ansairo ngừng lại một chút, nói: “Nếu như ông ấy biết ngươi là ai, biết ngươi bây giờ rất mạnh, sợ rằng sẽ muốn nhận ngươi trở về, cho nên ta không nói.”

Kaz liếc hắn một cái, trào phúng nói: “Yên tâm được rồi, nhà của ngươi đấu đá dữ như thế, anh em nhà ngươi cũng đã chết hai người, ai lại muốn đi làm con trai nhà ngươi!”

Sắc mặt Ansairo tối sầm, nói: “Sau khi mẹ ta chết thì chưa từng yên ổn, nhưng ta đã giúp bọn họ báo thù rồi.”

Mẹ kế hung ác, nhưng con trai càng hung ác, một người dùng đủ mọi cách khiến cho con của vợ trước “bệnh chết”, một người thì khiến cho xe ngựa của mẹ kế và em trai cùng cha khác mẹ xảy ra tai nạn rớt xuống vách núi.

Kaz vẫn có chút lưu ý đến chuyện của nhà Dinadan, đối với cái nhà có thể đấu đá đến thế mà kinh thán không thôi, ánh mắt chọn vợ kế của Andrew này thật là kém đến mức không gì sánh nổi.

“Andrew thật sự không hoài nghi là ngươi giết?” Kaz có chút tò mò, căn cứ vào ấn tượng lúc nhỏ, người đàn ông đó hẳn là không có ngốc như thế.

Ansairo suy nghĩ một chút, nói: “Hoài nghi thì làm sao? Người cũng chết rồi, ông ấy còn có thể làm gì ta? Chẳng lẽ muốn giết luôn cả ta, sau đó nhường quân đoàn cho người ngoài?”

Kaz bật cười, tiểu tử này thật vô tâm giống như lúc nhỏ.

“Ông ấy bây giờ rất thiếu con trai, nếu biết ngươi còn sống, khẳng định muốn nhận ngươi.”

Nghe vậy, Kaz không có phản ứng gì, hắn biết Ansairo tuyệt đối sẽ không để hắn đi làm “ca ca”.

“Ta sẽ giấu giúp ngươi, nhưng ngươi cũng phải giúp ta.”

“Giúp mẹ ngươi!” Kaz không nhịn được chửi rủa, chỉ cần mình không chịu, chẳng lẽ Ansairo còn có thể đòi làm cha hắn?

“Chính là giúp mẹ ta.” Ansairo vậy mà còn thuận theo nói: “Mẹ ta lúc đó rất tốt với ngươi, ngay cả đứa con ruột ta đây cũng phải ganh tị, ngươi chẳng lẽ không muốn nhận nợ?”

Kaz hừ lạnh một tiếng: “Ta đã cứu ngươi mấy lần, còn không đủ trả nợ sao?”

Nghe vậy, Ansairo có chút thắc mắc, chẳng phải chính là lần hành thích lúc trước đã cứu hắn một lần? Nhưng hắn cũng không có tranh biện cũng không dò hỏi, một khi biết, nói không chừng còn phải trả nợ, nên dứt khoát không hỏi.

Uống xong nước thuốc trị liệu, Kaz đứng dậy, kiểm tra xem năng lực hành động của mình có vấn đề hay không, rất hiển nhiên, hiệu quả nước thuốc của Công Hoa cho quả thật đẳng cấp, hắn đã không còn cảm thấy bất cứ thương thế nào trên người.

“Ngươi không định giúp ta thật à?” Ansairo mất kiên nhẫn đi qua đi lại, “Kaz, ta muốn chiến tranh! Ta khát vọng chiến đấu!”

Kaz trầm mặt. Chẳng trách hắn điều tra quân đoàn trưởng Andrew vô dụng, cứ luôn như phải mà không phải, bởi vì kẻ thao túng sau màn chân chính là Ansairo!

Nhưng cho dù thật sự khai chiến, đoàn Linh Sĩ Kỳ Thắng đóng ở thủ đô cũng sẽ không được phái đi đánh người Danya, Kaz bắt đầu cảm thấy có chút không ổn, dưới tình huống gì, Ansairo sẽ thay thế hai vị Chiến Công đi đánh người Danya?

“Quả nhiên là trò quỷ của ngươi?”

“Là ta.” Ansairo bực dọc nói: “Nhưng ngươi tưởng cha ta có khả năng không biết sao? Ông ấy mặc cho ta làm như thế, vậy có gì khác biệt với chính tay ông ấy an bài?”

“Đương nhiên có khác biệt, nếu sự tình bại lộ, người chết là ngươi không phải ông ta.”

Ansairo hừ lạnh một tiếng, nói: “Dù sao cha ta nếu bởi vì phản loạn mà chết, ta khẳng định cũng sẽ bị liên lụy, nếu là mất đi đoàn Linh Sĩ Kỳ Thắng, ta sống mà làm gì?”

Kaz cười lạnh một chút. Sống mà làm gì? Cả nhà hắn đều chết sạch rồi, chẳng phải vẫn còn sống đó sao!

“Ngươi cũng biết nhà ngươi có đoàn Linh Sĩ Kỳ Thắng, là đoàn Linh Sĩ đóng ở thủ đô, biên quan có đánh hay không mắc mớ gì đến các ngươi!”

Không ngờ, Ansairo lại tỉnh bơ nói: “Tự nhiên sẽ có người nói giúp ta, để cho lớp người trẻ tuổi đến biên quan rèn luyện, tương lai nếu khởi chiến sự, mới có lão tướng sa trường chân chính để dùng.”

Kaz tức cười, thì ra đây vẫn thật không liên quan đến Andrew, tiểu tử này chính là tự chủ trương đánh trận, chẳng hề nghĩ cho cha già nhà mình, thật khó cho Andrew không có một cước đạp chết thằng con khốn nạn này.

Ansairo mang ngữ khí cảnh cáo nói: “Kaz, trong nước đã hơn một nửa đều ủng hộ khai chiến rồi, ngươi ngăn cản cũng vô dụng!”

“Ta ngăn cản? Chẳng lẽ ngươi còn không biết ta chỉ là con chó được thả ra đi cắn người sao?” Kaz biếng nhác nói: “Là bệ hạ ngăn cản.”

“Chết tiệt! Quả nhiên là như thế, chẳng trách đến mức độ này cũng không khai chiến được.” Ansairo khẽ mắng một tiếng, sau đó cũng lấy ra át chủ bài của mình.

“Nhưng vương tử muốn khai chiến, hắn mới đầu không có tham dự kế hoạch của ta, nhưng ta đã thuyết phục được hắn, thừa dịp bây giờ vấn đề ranh giới giữa hai nước Ỷ Sương và Lâm Lam đang sứt mẻ, đã ầm ĩ mấy năm, chúng ta không đánh tàn Danya, hai nước kia giải quyết tranh chấp, đến lúc đó chúng ta hai mặt thụ địch!”

Kaz trầm mặc không nói.

Không nhận được một chút thần sắc kinh ngạc nào, Ansairo cảm giác kỳ lạ: “Ngươi đã biết chuyện của vương tử rồi sao? Ca ca vạn năng của ta.”

Dọc đường đi đều là thích khách, người có thể nắm chính xác hành tung của bọn họ như thế, không phải bệ hạ thì chính là điện hạ, nhưng bệ hạ không cần thiết làm loại chuyện này, quốc vương muốn khai chiến cũng không cần lén la lén lút như vậy, trực tiếp căn dặn Kaz một tiếng, để hắn nửa đường giết Kim Khấp Nhĩ là được.

Cho nên, chính là điện hạ rồi.

Quốc vương nhất định sẽ không thích tin tức này lắm, dù có làm sao, hắn cũng sẽ không giết con trai mình.

Nhưng, Kaz tiết lộ chuyện vương tử tự chủ trương cho quốc vương, vương tử trái lại có khả năng sẽ âm thầm giết hắn, cho dù hiện tại không động thủ, chờ hắn thành quốc vương, mình cũng tuyệt đối không có kết quả tốt.

Mẹ nó, chó của hoàng thất quả nhiên không dễ làm mà.

———-

Aicomicus & Tuyết Lâm

One response »

  1. bringmebacktodeath

    Bóc tem ~^^~

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: