RSS Feed

Lục Nguyệt Nha – Thí duyệt

Posted on

Lục Nguyệt Nha (Nhật Hướng Viêm X Bạch Liên Nguyệt)

Tác giả: Yu Wo

(Chú ý đây là Boy’s love nhé, nếu không thích thể loại này xin hãy bỏ qua)

“Nguyệt thiếu gia!”

Vừa quay đầu, lúc súng kê ở giữa trán, ý nghĩ lóe qua trong đầu Bạch Liên Nguyệt lại là “tối nay chắc phải lỡ hẹn rồi”.

“Cẩn thận!”

Trong lúc bị đẩy ngã xuống đất, sau lưng Bạch Liên Nguyệt toát ra một lớp mồ hôi lạnh, sau đó nhìn người đẩy ngã mình là Quái Lão, nô bộc trung thành vẫn luôn đi theo mình, giờ đây đã trúng đạn ở ngực, mặc dù còn có ý thức, nhưng Bạch Liên Nguyệt biết biến số của trúng đạn ngay ngực quá lớn, có thể sống sót hay không cũng khó nói.

Quái Lão ngã trên đất gào lên: “Nguyệt thiếu gia đi mau!”

Mặt Bạch Liên Nguyệt cứng đờ, lập tức bò dậy, hắn không thể tiếp tục bận tâm cho tính mạng của thuộc hạ, nếu hắn chết rồi, số người chôn theo mới gọi là nhiều, Quái Lão cho dù hiện tại không sao, về sau cũng phải bồi táng theo hắn như thường, cho nên quan trọng nhất chính là mình phải sống.

Bạch Liên Nguyệt co cẳng chạy điên cuồng, trên đường né tránh rất nhiều đạn, may mà tốc độ nhanh, thân pháp cũng đủ quỷ quyệt, đây mới không có bị bắn trúng, mặc dù đạn sượt qua không ít, nhưng Bạch Liên Nguyệt đều không coi đó là vết thương.

Sau lưng, là những bảo tiêu đang khốn khổ chống đỡ, Bạch Liên Nguyệt lúc này mới có cơ hội đào thoát, đây khiến hắn ít nhất yên tâm một chút, bảo tiêu là do cha phái tới, còn phái tới một đống, nói cái gì mà tra được một số chuyện, cảm thấy không ổn lắm, chẳng những bảo hắn đừng đi học, còn bắt hắn mang theo nhiều bảo tiêu như thế, nhiều người như vậy đi đến đâu cũng khiến người chú ý, phiền toái đến nỗi gần như chẳng đi đâu được.

May mà như thế, bằng không hôm nay hắn có lẽ chết chắc rồi… Nhưng nói đi thì nói lại, nếu không phải mang theo nhiều bảo tiêu đến thế, chẳng đi đâu được, chỉ có thể đến kiểm tra tiến độ kiến tạo của khu xã mới, hắn cũng sẽ không bị vây khốn ở đây.

Nhưng chỉ cần những người này vẫn trung thành tận tâm, đại biểu vụ tập kích này không phải do cha làm, chỉ là ngoại trừ cha, còn có ai biết hắn hôm nay sẽ đến đây?

Hào môn thế gia, ngay cả cha con cũng không thể không phòng phạm lẫn nhau, mẹ của Bạch Liên Nguyệt mất sớm, đến nay không có mẹ kế, phụ thân không định tái hôn, chẳng qua tình nhân nuôi bên ngoài cũng không ít, trước mắt vẫn chưa nghe nói có con riêng, nhưng ai biết được? Có lẽ chỉ là muốn bảo toàn con riêng mà giấu diếm.

Bạch Liên Nguyệt lảo đảo lao đến phía sau vật che chắn, đây vẫn là nhờ những bảo tiêu dũng mãnh không sợ chết bọc hậu, hắn mới có thể không trở thành tổ ong trong rừng súng mưa đạn.

Dưới loại bắn quét này, võ công cũng không dùng được bao nhiêu, Bạch Liên Nguyệt rút súng ra, cũng không định ngồi chờ chết, nhưng lại biết nếu không có viện quân, mình tám phần là hết đường sống rồi.

Cha tám phần sẽ tức đến chửi ầm lên đi? Người nối nghiệp đã bồi dưỡng cả buổi trời cứ như thế mà ngủm, uổng cho ông ta đã bỏ nhiều vốn liếng như thế.

Nghĩ đến đây, Bạch Liên Nguyệt bật cười, có thể khiến ông bố kia mất vốn, đây cũng là loại thành tựu đi, không uổng phí hắn đi một vòng trên đời.

Thật là một chút cảm giác đau lòng cũng không có! Nói đến, số lần gặp mặt của hắn và cha hắn ít đến đáng thương, một tháng gặp được một lần đã tính là nhiều rồi, tám chín phần mười đều là cuộc gọi video chiếm nhiều.

Cái thứ cảm tình này đều là từ chung sống mà ra, còn loại gia đình ngay cả thấy mặt cũng ít như bọn họ, nói thật có được cảm tình bao nhiêu sâu đây? Cha của hắn ngoại trừ đốc thúc hắn luyện công, phái tới đủ kiểu giáo sư, cái khác thì thật là mờ nhạt.

Cha chắc sẽ không đau lòng lắm đâu nhỉ?

Mà “hắn” thì liệu có buồn không?

Tám phần là sẽ không, từ khi quen biết tới nay, tên đó trước giờ đã tỏ ra vô tâm vô phế, mặc dù vẫn luôn rất dễ nói chuyện, mời hắn ra ngoài cũng sẽ đồng ý, nhưng Bạch Liên Nguyệt có loại cảm giác, nếu đề xuất yêu cầu quá đáng, sợ rằng người đó sẽ lập tức quay đầu đi ngay, hơn nữa sẽ không cho cơ hội thứ hai, tuyệt đối sẽ không có một tí mềm lòng.

Nhật Hướng Viêm chính là người như thế.

Không thể nghĩ những cái này nữa, cũng sắp mất mạng rồi, vậy mà còn nghĩ tới tên A Viêm đó làm gì? Nghĩ đến hắn cũng không thể cứu được mạng của mình, nếu là mất mạng, vậy cũng khỏi thấy hắn được nữa.

Bạch Liên Nguyệt hít sâu một hơi, cảm thấy mình có chút hoang đường, ở hoàn cảnh chết người này, vậy mà còn nghĩ tới người khác —- còn là nghĩ tới nam nhân!

Bị cha biết, chắc chắn sẽ đánh gãy chân hắn, mặc dù bản thân cha còn loạn ghê hơn!

Bạch Liên Nguyệt lấy di động ra, không ngoài dự liệu, tín hiệu bị quấy nhiễu, không thể gọi đi, đương nhiên cũng không thể cầu viện, nhưng hắn cũng không phải vì cái mục đích này, nếu không sớm đã lấy ra rồi.

Đưa ống kính điện thoại chiếu ra ngoài, những bảo tiêu đang liều mình chiến đấu, nhưng số người không địch lại đối phương, hơn nữa kẻ địch vừa lại chiếm cứ điểm chí cao, người phe mình nhiều lần bị bắn tỉa ngã xuống, tình huống có thể nói không thể tệ hơn.

Cảnh tượng khiến người cảm thấy an ủi duy nhất là Quái Lão bò đến góc tường, không ai ngó ngàng tới cái người trọng thương không có vũ khí này, cho nên hắn vẫn có thể sống lay lắt thở hổn hển mà không có bị bắn chết.

Bạch Liên Nguyệt không định tiếp tục làm rùa rụt đầu, hắn từ nhỏ đã khắc khổ học tập võ thuật gia truyền, huyết lệ trong đó nói cũng không nói hết, khổ luyện nhiều năm cũng không phải vì để trốn ở phía sau người khác, cuối cùng bị người một súng bắn chết.

Sau khi lặng lẽ ghi nhớ cảnh tượng trong điện thoại, vị trí của kẻ địch, điểm chí cao có khả năng ở phương vị nào, Bạch Liên Nguyệt vươn tay sờ dây chuyền hình trăng lưỡi liềm đeo ở phía dưới áo, đây là di vật của mẫu thân để lại, cũng là nguồn gốc tên của hắn, chỉ cần sờ vào dây chuyền, hắn luôn cảm thấy an tâm, có thể bình tĩnh lại ngay lập tức.

Trong chớp mắt đứng dậy, Bạch Liên Nguyệt bắn ra hai thanh phi đao, nhưng không có nhắm vào chỗ hiểm, đối phương được trang bị đầy đủ vũ trang, chỗ hiểm khẳng định đã được gia cố đặc biệt, cho dù luyện võ thuật từ nhỏ, Bạch Liên Nguyệt cũng không có cái loại sức mạnh có thể dùng đao bắn xuyên áo giáp hiện đại, chi thể cải tạo may ra còn có loại sức mạnh đó, nhưng lại phải hi sinh quá nhiều.

Bạch Liên Nguyệt dám nói mình tuyệt đối sẽ không đánh thua bất cứ một người cải tạo chi thể nào, nhưng kẻ địch hiển nhiên cũng không ít, trực tiếp phái tới một đoàn người đầy đủ vũ trang, đây thật là chết người, võ thuật thế nhưng không thể chặn được đạn, có thể dựa vào lực phán đoán và thân thủ né qua mấy phát đạn đã có thể bước vào hàng ngũ đại sư rồi.

Tiểu đao cắm vào cẳng chân của hai kẻ địch ở phía trước nhất, đau đớn khiến bọn chúng có một thoáng ngừng nổ súng, Bạch Liên Nguyệt lập tức nổ súng, đạn vút ra, lần này, trực tiếp bắn trúng chỗ hiểm, khiến hai người lập tức ngã xuống đất không dậy nổi.

Súng lục mà Bạch Liên Nguyệt lựa chọn mang theo bên người là loại hình có uy lực cường đại, mặc dù số đạn không nhiều, cũng có hai mươi mấy phát, cộng thêm bảo tiêu bên cạnh, nếu vẫn không thể giải quyết đối thủ, vậy sợ rằng phải lựa chọn con đường chạy trốn, mà không phải cầm súng tiểu liên so đạn với đối phương, hắn không phải người thuộc loại thân phận kia.

Lấy thân phận của hắn, đáng lẽ phải trốn ở phía sau những bảo tiêu này, giống như Nhật Hướng Viêm.

Tên đó thế nhưng là một chút xíu võ thuật cũng không biết, mặc dù bắn súng không tệ, nhưng chỉ luyện cho vui, hắn không có thân thủ thích hợp, cho nên thường chỉ mang theo một khẩu súng ngắn giống như đồ mỹ nghệ, so với nói để phòng thân, giống như để ngắm hơn.

Khẩu súng đầu tiên của ta chính là súng ngắn, là khẩu súng mà phụ thân tặng để chơi, ta thấy rất thích, về sau đã sưu tập rất nhiều, mỗi ngày mang thay đổi.

Bạch Liên Nguyệt không nhịn được cười, thời kỳ nguy hiểm thế này, vì sao hắn lại không ngừng nhớ tới lời của gã A Viêm kia, không nhịn được tưởng tượng, nếu A Viêm rơi vào tình huống này, sẽ làm sao đây?

Nhưng nói đi thì nói lại, gã A Viêm kia căn bản sẽ không để mình luân lạc đến loại tình huống này đi?

Trong đầu nghĩ tới một đôi mắt hồng ngọc, nhưng Bạch Liên Nguyệt hoàn toàn không có phân tâm, hắn lãnh tĩnh đến cực điểm, mỗi một động tác đều tinh chuẩn thích hợp, lao đi, lăn nhảy, lấy tư thế không tưởng xoay người né đạn, thậm chí là tàn khốc mà lợi dụng bảo tiêu che chắn mình.

Trong quá trình không chỉ là né tránh, trái lại không ngừng nổ súng, từng phát đều không vô ích, cho dù không có bắn chết kẻ địch, ít nhất cũng là kết cục nửa tàn phế.

Bảo tiêu phía sau mới đầu sửng sốt, nhưng bọn họ có tố chất tốt, lập tức bắt đầu yểm hộ hành động của Bạch Liên Nguyệt, một hàng tàn binh vậy mà đánh cho đối phương trở tay không kịp, thậm chí bức lui đối phương.

Bạch Liên Nguyệt một hơi bạo phát xong, đánh ngã mười người phe địch, sau đó lùi về phía sau bảo tiêu, để bọn họ thừa thế tiến công.

Vậy mà vẫn có thể còn sống!

Tim Bạch Liên Nguyệt đập kịch liệt, không nhịn được bật cười, nghĩ đến đôi mắt hồng ngọc kia, hiệu quả vậy mà không kém dây chuyền trăng lưỡi liềm bao nhiêu, không, thậm chí tốt hơn, dây chuyền trăng lưỡi liềm chỉ có thể khiến hắn bảo trì lãnh tĩnh, nhưng chỉ cần tưởng tượng Nhật Hướng Viêm đang dán mắt nhìn vào mình, hắn liền muốn biểu hiện ra tốt nhất, trái lại càng mạnh hơn.

Hoàn toàn không muốn để cái người kia thấy sai sót của mình.

Bạch Liên Nguyệt phát hiện mình có chút nhập ma rồi, rốt cuộc là từ lúc nào bắt đầu biến thành thế này?

Chẳng qua chỉ là bạn chơi cùng sau khi tan học len lén hẹn nhau ra ngoài chơi, cho dù có chút tâm tư khác, cũng không thể nào để ý như thế mới đúng, nói thật, lấy thanh thế trước mắt của Bạch gia, hắn muốn nam nữ kiểu gì cũng có, cho dù nhan sắc của Nhật Hướng Viêm cao, nhưng người đẹp hơn hắn có đầy.

Bạch Liên Nguyệt xua đi đôi mắt đỏ và nụ cười nhạt tràn ngập đầu óc, bây giờ còn ở trong nguy hiểm, không phải dịp để nghĩ những chuyện lung tung.

Lợi dụng che chắn của mặt tường và cột, bảo tiêu lần nữa tiến lên, trái lại không sợ kẻ địch đối diện, mà là do tay súng bắn tỉa ở chỗ cao khiến bọn họ vướng tay vướng chân, căn bản không thể mạnh tay chiến đấu, chỉ sợ lúc tập trung vào kẻ địch trước mắt, một phát súng tỉa sẽ khiến bọn họ ngã xuống.

Thấy vậy, Bạch Liên Nguyệt biết tiếp tục thế này cũng không phải cách, hắn trốn ở phía sau cột, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt quan sát, tâm tình lần nữa lãnh tĩnh một cách không giống người, rừng súng mưa đạn xung quanh giống như đã tắt tiếng, động tĩnh hắn muốn nghe cũng không phải những cái trước mắt, mà là ở xa hơn —- có rồi!

Một tiếng súng vang lên, đặc biệt khác với những âm vang khác, nghe được là từ phương xa truyền tới, âm thanh hơi nhỏ một chút, tuyệt đối không phải từ đám địch trước mắt phát ra.

Bạch Liên Nguyệt ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn tầng ba của tòa nhà nào đó, mặc dù khá xa, nhìn không rõ lắm, có vẻ như không có gì, nhưng bộ phận mà tay súng bắn tỉa sẽ lộ ra rất ít, phần lớn chỉ có một cái nòng súng mà thôi, dưới loại cự ly này, chỉ cần giấu súng ở trong bóng tối, căn bản nhìn không thấy.

Quan trọng hơn là, người tập võ tất phải tin vào trực giác của mình, khi tầng cấp tăng đến một cảnh giới nhất định, chiến đấu thường thường đã là trực giác và động tác phản xạ, nếu chờ mắt nhìn thấy mới ra tay, phần lớn đã là một chữ “thua”.

Dưới trạng thái chiến đấu, năm giác quan của người tập võ đều mở ra, những chi tiết nhỏ bé như dư quang đuôi mắt, biến động dòng không khí, âm vang nhỏ nhẹ vân vân, tích lũy lại chính là trực giác của người tập võ, tuyệt đối không phải là ảo giác vô nghĩa!

Tìm được rồi!

【 Phản kích 】

Bạch Liên Nguyệt bỏ lại một câu “yểm hộ ta” với người phe mình, sau đó xông vào một gian nhà, xã khu hiện giờ đại khái vẫn còn là nhà xi măng, căn bản chưa có cửa chính.

Hắn vốn là định qua xem xét nhà cửa và cảnh trí sau khi kiến tạo, lần nữa xác nhận phương hướng quy hoạch của tổng thể là đúng, sau đó liền có thể chính thức bắt đầu trang hoàng, không ngờ lại gặp phải mai phục.

Ở đây xem như là khu biệt thự nghỉ mát, xung quanh cũng không náo nhiệt lắm, thật đúng là một cái địa điểm tốt để mai phục.

Bạch Liên Nguyệt cười lạnh một tiếng, đáng tiếc hắn không phải đối tượng dễ mai phục như vậy!

Sau khi xông vào nhà, tay phải hắn cầm súng, tay trái thì cầm roi, nghe thấy trên lầu có tiếng vang, động tĩnh không lớn, nhưng vẫn giấu không được tai mắt của Bạch Liên Nguyệt, hắn lập tức xông lên trên, ở giữa cầu thang liền gặp phải công kích.

Đáng tiếc, đối phương chỉ có hai người, nếu không dùng số người áp chế, đối phương căn bản không phải đối thủ của Bạch Liên Nguyệt, cho dù hắn chỉ là học sinh trung học, nhưng cuộc sống tập võ đau đớn từ nhỏ cũng không phải để chơi, võ thuật gia truyền càng không phải giả, người tầm thường nếu không mang súng, mười mấy hai mươi tên cũng không nằm trong mắt hắn, người mang súng thì phiền hơn chút, nhưng chỉ vẻn vẹn hai người… Hừ! Hắn còn không bỏ vào mắt!

Bạch Liên Nguyệt đạp một cái lên mặt tường, cả người bay vọt lên không trung, ở khi hai người đối diện đang kinh ngạc mà giơ súng lên, mọi thứ đã muộn rồi, một người bị trúng phát súng vào chỗ hiểm, trực tiếp đo đất không dậy nổi, người kia chỉ nhìn thấy một bóng roi quất đến trước mắt, sau đó cũng không còn thấy gì nữa, chỉ có thể nổ súng bắn quét loạn xạ, nhưng cũng chỉ một giây sau, hắn đã bị một cước đánh trúng đầu, đập mạnh lên vách tường, rồi mềm nhũn ngã xuống.

Một cước này, tựa như ngàn cân, là chiêu mà Bạch gia tự hào nhất, Bạch Liên Nguyệt luyện còn tốt hơn roi, chỉ là bình thường không biểu lộ ra, phần lớn vẫn sử dụng roi, mục đích để ẩn giấu một chút thực lực, nếu kẻ địch coi thường hắn, vậy kết cục sẽ giống như hai tên súng bắn tỉa này!

Bạch Liên Nguyệt dạo một vòng ở tầng ba, không phát hiện người nào khác, lập tức xuống lầu hội họp với người khác, bớt đi súng bắn tỉa cản trở, thủ hạ của hắn lập tức phát uy, thu thập sạch sẽ người đối diện, tuy có mấy tên chạy thoát, nhưng cũng là bởi vì mục đích chủ yếu của những bảo tiêu vẫn là bảo hộ thiếu gia, cho nên không muốn truy đuổi, bằng không thì một tên cũng không thể chạy được.

Bạch Liên Nguyệt nhìn trạng huống, nói: “Đưa binh sĩ bị thương lên xe, chúng ta đi!”

Nghe vậy, những bảo tiêu đều phấn chấn tinh thân, bọn họ còn tưởng trải qua trạng huống thảm liệt này, thiếu gia nhà giàu trẻ tuổi kia khẳng định sẽ bảo bọn họ lập tức hộ vệ mình rời khỏi, cùng lắm phái thêm người qua cứu người, đến lúc đó, bảo tiêu đầy đất cũng không biết phải chết thêm mấy người nữa.

Cộng thêm Bạch Liên Nguyệt vừa rồi mới triển hiện thân thủ, cùng với bản lĩnh chớp mắt đã giải quyết được tay súng bắn tỉa, những bảo tiêu hiện giờ có thừa kính nể đối với Bạch thiếu gia.

Bạch Liên Nguyệt đích thân đi đến bên cạnh Quái Lão, xé tà dưới của trường bào mã quái của mình, giúp đối phương băng bó vết thương trước.

Khi một đoàn người mang theo thương binh đến lối ra xã khu, sắc mặt chớp mắt phát đen, lốp xe đều bị chọc thủng, căn bản không thể chạy.

Đối phương làm ra chuyện thế này, hiển nhiên là muốn kéo chậm bước chân chân trở về của bọn họ, sợ rằng, trên đường tuyệt đối sẽ không yên bình.

Quái Lão yếu ớt nói: “Thiếu gia, để bảo tiêu ngụy trang thành dáng vẻ của ngài dẫn dụ kẻ địch, ngài tự mình đào tẩu đi!”

Bạch Liên Nguyệt liếc Quái Lão một cái, nói: “Trên tay chúng ta đều chẳng có đạo cụ ngụy trang gì, tuổi của ta lại trẻ, ở đây ai có thể ngụy trang thành ta?”

Quái Lão khựng lại.

“Huống hồ, có thể chặn ta ở đây, tám phần là người quen, gạt không được.”

Nghe vậy, Quái Lão thở dài, bảo tiêu khác cũng bắt đầu bất an, nhất là những thương binh, gần như sắc mặt ai cũng trắng bệch, thầm biết mình chắc chắn sẽ bị bỏ lại, chết chắc không còn nghi ngờ gì nữa.

Bạch Liên Nguyệt lấy di động ra xác nhận thêm lần nữa, tín hiệu vẫn bị quấy nhiễu, đối phương thật là mạnh tay, xem ra không thể chờ mong có thể gọi được điện thoại trước khi trở về khu thành thị rồi.

Lúc Bạch Liên Nguyệt trầm tư, những bảo tiêu cũng lặng lẽ chờ đợi, không có ai quấy nhiễu suy tư của hắn.

Nếu là trước hôm nay, đội trưởng bảo tiêu khẳng định sẽ tự mình lập kế hoạch, sau đó triển khai hành động, nào có chuyện chờ chỉ thị của một thiếu gia học sinh trung học, nhưng sau hôm nay, hắn nghĩ mình không dám coi thường thiếu gia này nữa rồi, nhìn sự ngoan cường khi đối phương giết người, đừng nói học sinh trung học, dù là những người trên đao dính máu như bọn họ cũng không bằng.

“Băng bó cho người bị thương, để bọn họ ở lại đây an toàn hơn so với đi theo chúng ta.”

Bạch Liên Nguyệt nhìn những thương binh, tỉ mỉ căn dặn: “Bọn ta sau khi trở lại khu thành thị sẽ lập tức tìm người tới đây, nhưng nếu bọn ta không về được khu thành thị, người bị thương nhẹ trong các ngươi sẽ tự đi đến chỗ xa hơn, sau đó gọi điện thoại cầu cứu, nhưng phải nhớ, ngàn vạn lần đừng rời khỏi quá sớm, kẻ địch sẽ không để cho các ngươi gọi điện cầu viện, nhưng chỉ cần chuyện bên bọn ta kết thúc, bọn chúng sẽ không còn hứng ngó ngàng các ngươi nữa, hiểu chưa?”

Những thương binh tới tấp đáp ứng, mặc dù vẫn là ở nguyên tại chỗ, nhưng bọn họ rất rõ vị thiếu gia trước mắt nói đúng, bọn họ ở lại đây tương đối an toàn hơn chút.

Bạch Liên Nguyệt nói với mọi người: “Chỉnh trang chuẩn bị xuất phát.” Sau đó quay đầu lại, nói với Quái Lão: “Ráng cầm cự, đừng chết đấy.”

Quái Lão cười thảm nói: “Thiếu gia, tôi sợ rằng không được rồi, cho dù sức tàn lực kiệt, thế này cũng không có tư cách bảo vệ ngài, vậy tôi sống cũng vô nghĩa.”

“Ráng cầm cự.” Bạch Liên Nguyệt nhàn nhạt nói: “Cho dù không bảo vệ được ta, ngươi vẫn có thể dẫn đội bảo vệ con trai tương lai của ta.”

Hai mắt của Quái Lão phát sáng, nghĩ đến con trai của thiếu gia, hắn thoáng chốc đột nhiên lại có ý niệm sống.

“Tuân mệnh, thiếu gia.”

Bạch Liên Nguyệt lúc này mới yên tâm dẫn đội rời khỏi, lộ trình ngắn ngủi gặp phải vô số lần ám sát, cho dù dần dần tiếp cận thành thị, tình hình cũng không có thuyên giảm.

Tình thế hiểm nghèo như thế, đây khiến trong lòng Bạch Liên Nguyệt thấp thoáng có loại dự cảm không lành, dám thẳng thừng như vậy, chừng như là chỉ cần có thể giết chết hắn, dù dẫn tới động tĩnh lớn cỡ nào cũng bất chấp, đây thật sự rất không thích hợp!

Phải biết rằng, cha hắn vẫn còn sống đây, loại hành động “minh sát” này tuyệt đối sẽ dẫn tới hành động báo thù điên cuồng của Bạch gia, hơn nữa người ngoài còn sẽ không nói nửa câu, dù sao ngươi cũng đã công khai truy sát con nhà người ta trước, phá hoại quy định ngầm của mọi người, bị giết ngược lại cả nhà cũng là đáng.

Liên minh thương nghiệp giống như “quốc gia”, mặt mũi vẫn là cần, dưới riêng tư ngươi ám sát ta ta bắn lén ngươi, vậy cũng thôi đi, phái nhiều người như thế truy sát công khai, coi đây là chiến trường sao?

Ai cũng không muốn đi nhà hàng ăn cơm liền bị người phái quân nghiền nát, thậm chí khoa trương hơn là dùng tên lửa nổ cho bã cũng không còn, cho nên, mọi người vẫn là có hiểu ngầm nhất định, có thể áp dụng thủ đoạn gì, chuyện gì làm xong sẽ bị vây diệt, trong lòng mỗi bên đều tự biết, tám chín phần mười sẽ không vượt giới hạn.

Đương nhiên, mọi việc đều có ngoại lệ, khi thực lực cao đến mức độ nào đó, thỉnh thoảng lấn tuyến thậm chí vượt qua, chỉ cần đừng muốn hủy diệt thế giới, mọi người cũng chưa chắc sẽ muốn động vào ngươi.

Bạch gia có kẻ địch gì, cho dù lấn tuyến cũng không sợ đây?

Bạch Liên Nguyệt nghĩ không ra, thế lực cường đại nào có thể gánh nổi sự báo thù chính đáng khi liên hợp với người khác của Bạch gia… Đột nhiên ý nghĩ không ổn lóe lên.

Nhật gia?

Tim Bạch Liên Nguyệt đập mạnh một cái, nhưng nghĩ lại liền cảm thấy không thể nào, cho dù là Nhật gia cũng không có bản lĩnh đương đầu với đòn đánh trả, huống chi, Nhật gia cũng không có lý do giết hắn, người nắm quyền Tử Nguyệt Minh là cha hắn, cũng đâu phải hắn, bỏ nhiều công sức giết hắn như thế là vì cái gì, vẫn thật khiến người nghĩ không ra.

Chắc không phải đúng là con riêng của cha hắn giấu đấy chứ? Bạch Liên Nguyệt nhíu chặt mày.

“Thiếu gia, gọi điện thoại được rồi!”

Bạch Liên Nguyệt nhìn qua, hắn phái một bảo tiêu không ngừng gọi điện thoại, cuối cùng cũng có hiệu quả, có lẽ là do đến gần khu thành thị, khó có thể phong tỏa tín hiệu.

Sắc mặt bảo tiêu đột nhiên chuyển sang trắng bệch, dè dặt đưa điện thoại qua nói: “Lão gia đang ở bệnh viện, bọn họ vẫn đang tìm ngài.”

Mặt của Bạch Liên Nguyệt cứng đờ, chớp mắt hiểu rõ rồi, nếu cha hắn chết, vậy thì không có ai sẽ liên hợp thế lực của nhà khác để trả đòn, hành động này cũng không phải chỉ nhằm vào mình, sợ rằng hắn vẫn là phụ, mục tiêu chân chính là cha hắn!

“Đi, chúng ta lập tức đi qua!” Bạch Liên Nguyệt sờ dây chuyền trăng lưỡi liềm trước ngực, nỗ lực muốn bình tĩnh lại, nhưng chiêu này lại không dùng tốt như thế nữa, hắn vẫn hoảng đến ngực tê dại.

“A, cậu làm sao vậy? Hoảng hoảng hốt hốt như thế chạy tới đây.”

“Tôi đến muộn rồi, nhưng không phải cố ý, A Viêm cậu không tức giận sao?”

“Có cái gì để tức đây? Tôi muốn chờ cậu thì sẽ chờ, không muốn thì đã xoay đầu rời khỏi, nếu như vẫn cảm thấy không vui, vậy thì để cậu trả giá vì điều này, dù sao sai là sai ở cậu, vì sao tôi phải giận mình chứ?”

“… Cậu thật ác liệt.”

Lời A Viêm nói lúc đó khiến hắn dù có lý do to lớn cũng không dám đến muộn nữa, cho nên nếu không thể thu xếp mọi chuyện, xác định tối hôm đó nhất định có thể đến đúng hẹn, hắn thà không hẹn A Viêm, mặc dù bớt đi rất nhiều cơ hội cùng nhau ra ngoài chơi, cũng tốt hơn A Viêm thật sự khiến hắn trả giá.

Nhật Hướng Viêm nói được là làm được, vĩnh viễn đừng khiêu chiến hắn.

Bạch Liên Nguyệt cảm thấy mình có chút bực bội, đối phương rõ ràng không có võ lực, mình một tay nốc ao hắn cũng không phải vấn đề, vì sao vẫn lo lắng A Viêm sẽ trở mặt như thế?

Chỉ là sợ sau này hắn sẽ không đồng ý lời mời của mình nữa đi…

“Thiếu gia, bây giờ nên làm sao đây?” Bảo tiêu hoảng hốt bất an dò hỏi.

Theo mọi người thấy, mặc dù Bạch Liên Nguyệt trầm mặc rất lâu, nhưng đây cũng là bình thường, dù sao chỗ dựa lớn nhất của bọn họ chính là người nắm quyền của Bạch gia, cũng chính là phụ thân của Bạch Liên Nguyệt, bây giờ ngay cả đại nhân vật đó cũng xảy ra chuyện, Bạch Liên Nguyệt mãi mà không thể phản ứng, cũng là bình thường.

“Đến bệnh viện.” Bạch Liên Nguyệt đơn giản nói.

Sau khi hồi tưởng quãng chuyện cũ không lâu trước, hắn bình tĩnh lại một cách kỳ tích, A Viêm nói không sai, mình hoảng loạn đau khổ làm gì? Quan trọng nhất chính là khiến cho kẻ địch vì dám làm những chuyện này mà trả ra cái giá đau đớn nhất!

【 Nhật gia 】

Bạch Liên Nguyệt chỉ vào một bảo tiêu trong đó, hạ lệnh: “Gọi điện thoại phái người đi cứu thương viên, số người không được thiếu.”

Bảo tiêu lập tức gật đầu, đồng thời càng cảm kích, ai lại không hi vọng có một chủ thuê tốt quan tâm tính mạng của mình chứ? Nhất là bọn họ còn là bảo tiêu hợp tác trường kỳ, không phải thời gian ngắn, những ông chủ lớn chân chính này bồi dưỡng đoàn đội bảo tiêu, trước giờ sẽ không dùng bảo tiêu ngắn hạn, quá dễ có gián điệp trà trộn vào.

“Chúng ta đi, đến bệnh viện!” Bạch Liên Nguyệt nhìn quanh mọi người, dọc đường đã bớt đi mấy tên, bây giờ kỳ thực chỉ còn lại bốn người, vẫn là bao gồm cả hắn bên trong.

Nếu không phải cha bắt hắn mang theo nhiều bảo tiêu như thế, sợ rằng lần này thật sự khó thoát tai kiếp, mà tình huống hiện giờ của cha hắn… Bạch Liên Nguyệt lắc lắc đầu, trước hết đừng nghĩ những cái này, đến rồi sẽ biết.

“Tôi lập tức gọi công ti phái xe tới.”

“Không!” Bạch Liên Nguyệt một hơi bác bỏ, mang thần sắc phức tạp hỏi: “Các ngươi biết bắt xe bus không?”

“… Biết.”

Bảo tiêu có thể lý giải ý của đối phương, nếu gọi xe của công ti tới, ai biết liệu có thật sự là xe của công ti hay không? Cho dù phải, sợ rằng còn phải trình diễn màn đuổi bắt xe, bọn họ thực sự không có cái thể lực đó để tiếp tục.

Chẳng qua, Bạch thiếu gia không biết bắt xe bus này làm sao thú vị như thế đây?

Nếu không phải tình huống hiểm nghèo, bảo tiêu suýt nữa cũng muốn bật cười.

Một đoàn người lên xe bus, Bạch Liên Nguyệt cũng không phải thật sự không rành thế sự như vậy, kỳ thực vừa nhìn đã biết nên làm thế nào rồi.

Xe này thật chen chúc khiến hắn toàn thân mất tự nhiên, nếu không phải cỗ xe bus này là do ngẫu nhiên vẫy sau khi đi một đoạn đường, thực sự không thể nào có sát thủ tiềm phục, nếu không hắn thật sẽ đạp gãy cổ hết toàn bộ những người nào chen tới.

Đây cũng là nguyên nhân Bạch Liên Nguyệt không ngồi xe bus, người tập võ, tai nghe bốn phương mắt nhìn tám hướng, từ nhỏ đến lớn lại đã trải qua ám sát và người có ý đồ bắt cóc, xe bus chật chết người này đúng là tra tấn…

Nhưng hắn là người từ sáng đến tối đi khắp nơi, không phải đại thiếu gia không rành thế sự, Nhật Hướng Viêm mới thật là vậy, tên đó từ nhỏ đến lớn cũng không biết có lần nào xước miếng da hay chưa, so với cô nương thế gia thời cổ đại còn được kiều sinh quán dưỡng hơn.

Bạch Liên Nguyệt cảm thấy đây không phải chuyện tốt, một nam nhân bị nuôi như thế, chẳng phải sẽ trở thành bỏ đi sao? Tuy có câu nói là “con gái kiều dưỡng con trai phải thô dưỡng”, nhưng gia tộc hắn trước giờ giữ vững nguyên tắc bất luận nam nữ, tất cả đều dưỡng bằng ngược, trẻ con từ nhỏ đã phải luyện võ, là nam hay nữ đều không được kháng nghị, có gan cút ra khỏi gia tộc thì có thể không luyện!

Nhưng vì sao Nhật gia vẫn có thể nuôi ra cái gã không biết võ nhưng toàn thân đầy khí thế như Nhật Hướng Viêm? Chẳng lẽ là trời sinh?

Bạch Liên Nguyệt trăm chiều khó hiểu, chỉ có thể nói người nào đó chính là trời sinh trời nuôi, ngưỡng mộ không kịp.

Lúc đến được bệnh viện, Bạch Liên Nguyệt ngẩng đầu nhìn một cái, nhíu mày, có chút nghi hoặc vì sao lại là căn này? Dưới cờ nhà hắn cũng có bệnh viện, cha không đi những nơi đó, lại chạy đến địa bàn của Nhật gia?

Bọn họ xem như là đối thủ cạnh tranh mà! Bản thân Bạch Liên Nguyệt và Nhật Hướng Viêm qua lại với nhau đều phải lén lén lút lút, chỉ sợ để cha biết để rồi sẽ đánh gãy chân hắn, kết quả cha lại cũng đưa đến cửa rồi?

Ơ, chắc là không liên quan đến cha của Nhật Hướng Viêm chứ? Mặc dù cuộc sống riêng của cha nhà mình rất loạn, nhưng tóm lại mà nói vẫn là thích nữ nhân, cho dù có tìm nam, cũng không thể nào tìm đến một lão nam nhân chứ?

Không phải bệnh viện nhà mình thì rất phiền, Bạch Liên Nguyệt tốn một phen công sức, mới lên được tầng đỉnh cấp có phòng hộ mạnh nhất, kết quả lại được biết cha nhà mình còn đang ở phòng phẫu thuật, chưa phẫu thuật xong.

Người tiếp đãi mang nụ cười áy náy nói: “Thật ngại quá, Bạch tổng tài đã đặc biệt đề xuất yêu cầu, ngoại trừ ngài, không có ai được đến phòng bệnh của ngài ấy, cho nên xin bảo tiêu của ngài chờ ở bên này.”

Bạch Liên Nguyệt ngẩn ra.

“Ngoài ra, ngài không được mang theo bất cứ thứ gì đi lên.” Người tiếp đãi khéo léo nói: “Xin mời ngài thay quần áo mà chúng tôi chuẩn bị cho ngài, xin yên tâm, mọi vật phẩm của ngài, chúng tôi sẽ bảo quản ổn thỏa.”

Những bảo tiêu lập tức kháng nghị: “Đây không được, quá nguy hiểm rồi! Thiếu gia, ngài không thể đi lên!”

Nghe vậy, tâm tình của Bạch Liên Nguyệt càng phức tạp, mặc dù thế này rất nguy hiểm, có khi là cái bẫy, nhưng hắn đã mấy lần gọi điện thoại, cha đều không có tiếp…

Bạch Liên Nguyệt lắc đầu, nói: “Ta đi lên.”

Hắn là cảm thấy sự tình không đúng, nhưng cũng không cảm thấy Nhật gia giở trò quỷ, Nhật gia nếu có thể làm nhà hắn đến mức này, còn đối thủ cạnh tranh gì nữa, trực tiếp quỳ bái thần phục cho rồi.

Đi theo người tiếp đãi đến phòng, đổi quần áo của nhân viên y tế, đồ vật toàn thân đều phải cởi xuống, ngoại trừ dây chuyền trăng lưỡi liềm của hắn.

“Cha ta đặc biệt nói muốn ta cầm dây chuyền qua?”

Nhân viên tiếp đãi gật đầu nói: “Đúng vậy, ngài ấy nói nếu không qua được ải này, muốn mang theo di vật của mẫu thân ngài đi, cho nên đã đặc biệt căn dặn.”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt ngoại trừ lo lắng cho thương thế của cha, càng tin tưởng cha nhà mình xác thực ở đây, người biết hắn có dây chuyền trăng lưỡi liềm có lẽ không ít, nhưng muốn xác thực biết lai lịch dây chuyền, trừ phi Nhật gia rảnh quá nên theo dõi hắn từ nhỏ đến giờ.

Ngồi ở ngoài phòng phẫu thuật, nhìn đèn hiệu đang trong phẫu thuật, Bạch Liên Nguyệt có chút ngẩn ngơ, từ dọc đường bị truy sát, chiến đến tinh phong huyết vũ, đột nhiên biến thành ngồi ở nơi an tĩnh lặng lẽ chờ đợi, sự khác biệt này quá lớn khiến người không kịp phản ứng.

“Thương thế của cha ta thật sự nặng đến thế sao?” Bạch Liên Nguyệt vẫn không nhịn được mở miệng hỏi.

Quả nhiên, nhân viên tiếp đãi cười áy náy nói: “Thật ngại quá, cái này tôi không rõ, chờ phẫu thuật kết thúc, bác sĩ chính sẽ tự mình giải thích cho ngài.”

Bạch Liên Nguyệt chỉ có thể gật đầu, ngồi xuống, sờ biểu tượng trăng lưỡi liềm ở ngực, những vẫn cảm thấy từng cơn hoảng hốt rối loạn, không rõ rốt cuộc là tình huống gì, ngay cả di động cũng bị lấy đi rồi, hắn căn bản không có chuyện gì để làm.

Mặc dù vừa rồi có cơ hội gọi điện thoại, nhưng Bạch Liên Nguyệt lại không lựa chọn làm như thế, đủ loại hành động của cha khiến hắn cảm thấy bây giờ tốt nhất đừng liên lạc bất cứ người nào, hết thảy chờ cha tỉnh lại rồi nói.

Về phần cha có tỉnh lại hay không, Bạch Liên Nguyệt trái lại chưa từng nghĩ như thế, nếu cha sau khi bị thương vẫn có thể lo liệu nhiều chuyện như vậy, lấy kỹ thuật y liệu hiện tại, hẳn là không đến nỗi không cứu được.

Trời dần dần chuyển tối, Bạch Liên Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, càng vào tối càng bình tĩnh, hoảng hốt đã hết, chỉ còn lại ai thương mờ nhạt, lần này, hắn lỡ hẹn rồi, Nhật Hướng Viêm sợ rằng sẽ không bao giờ để hoa lên bệ cửa sổ nữa đi?

Đến đây là chấm dứt rồi, trong lòng Bạch Liên Nguyệt đột nhiên thoáng lên một cơn đau, nhưng hắn không thể bỏ mặc cha đang trong phẫu thuật và tình huống chưa biết, chỉ để đi gặp một người —- còn là vì để chơi đùa!

Nhớ tới cuộc gặp gỡ lúc đầu của hắn và Nhật Hướng Viêm, chính là mình lén chạy ra ngoài chơi, cha cũng biết rõ, nhưng ông ấy lại không ngăn cản, nếu không Bạch Liên Nguyệt không thể nào thoát được, hồi đó mình không hiểu điều này, bây giờ trái lại biết rồi.

Bạch gia nuôi con, tự mình ngược xong rồi ném cho xã hội ngược, muốn thoát ly khống chế tự mình ra ngoài? Được thôi, chỉ là gặp phải ám sát bắt cóc, tự mình giải quyết! Thật là một cái gia tộc hổ độc không ăn thịt con nhưng ném cho người khác ăn.

Bạch Liên Nguyệt đến nay cũng không chắc, cha rốt cuộc có biết mình có qua lại với Nhật Hướng Viêm hay không? Mặc dù là đối thủ cạnh tranh, nhưng trên thương trường không có kẻ địch vĩnh viễn, có lẽ cha biết, chỉ là cảm thấy có chút giao tình với Nhật gia cũng không tệ?

Mà bên Nhật Hướng Viêm, ông bố Nhật gia rốt cuộc có biết hay không đây?

Thật lộn xộn, nếu không phải cảm thấy quá khoa học viễn tưởng, Bạch Liên Nguyệt thậm chí cảm thấy cuộc gặp gỡ của hắn và A Viêm có phải đã được an bài sẵn hay không, nhất là cha nhà mình lại có thể đến bệnh viện Nhật gia để trị liệu —- quá ảo rồi, không thể nào!

11 responses »

  1. Đào thêm cái hố nữa nào ^^

    Reply
  2. hong dai co nang ms comeback

    Reply
  3. Cái này chỉ là truyện ngắn thôi hay lại dài nữa hả nàng? Kể từ lúc bé đến khi lớn hay chỉ vài đoạn hồi nhỏ thôi?
    P/s: chào mừng Aico bước vào con đường BL k lối về :3

    Reply
  4. bringmebacktodeath

    Hí hí hí hí hí =]]]]]]

    Reply
  5. Nói là BL mà toàn thấy đánh nhau không hà :v

    Reply
  6. rất ủng hộ truyện này…… chấm cặp này từ hồi nụ hôn giao dịch hắc ám hồi huyền nhật thú rồi……cứ tưởng chỉ có nhiu đó thôi…… yuwo thật bjk chìu lòng fan mà… ss cố lên tui nhiệt tình ủng hộ… like từng chưng cho ss lun…….*hun hun*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: