RSS Feed

Công Hoa 4-9

Posted on

Chương 9: Danjiat

Ta phải mau chóng đi đến đại lục Hạ Sa.

“Ừ ừ, chúng ta phải mau chóng chạy qua mới được.”

… Hạ Lan, ngươi đừng làm liều nữa.

“Ta đã làm liều cái gì?” Hạ Lan mang vẻ mặt khó hiểu nhìn ta, “Ta có thể giúp Công Hoa, ngươi cũng đâu phải không biết tình trạng của hắn không tốt, trị liệu công hoa vốn chính là trách nhiệm quan trọng nhất của mẫu hoa bọn ta.”

Ta có thể mang theo tóc của ngươi qua… Đừng giả vờ không nghe thấy! Hạ Lan, đây quá nguy hiểm, ngươi không phải công hoa, không có lực lượng cường hãn để bảo vệ mình.

Diệp Chúa rời khỏi bộ tộc của mình đã đủ liều lĩnh rồi, ta làm sao có thể đem mẫu hoa duy nhất trong tộc mang đi luôn?

“Nhưng ngươi phải mang ta qua, những Diệp tộc kia không thể cầm cự được bao lâu, ta là Sinh Mệnh mẫu hoa, so với công hoa như Công Hoa càng có thể khiến cho bọn họ cầm cự tiếp.”

Ta do dự, nhưng vẫn không được, quá nguy hiểm rồi!

“Nếu như ngươi đáp ứng mang ta theo, ta sẽ nhờ bạn của ta, hắn có thể làm cho chúng ta tới đại lục Hạ Sa rất nhanh đấy, tuyệt đối có thể nhanh đến khiến ngươi không thể tưởng tượng!”

Nhanh đến không thể tưởng tượng? Bạn của ngươi là vị nào vậy?

“Ngươi đoán thử xem?”

—- Ngân Thiết Tử

.

.

Ngày tháng cứ trôi qua trong lúc Điện Sắc mê mê man man, mặc dù mới đầu hắn từng biểu đạt kháng nghị, nhưng mắt thấy đã đang trên đường trở về, cũng chỉ có thể bỏ cuộc, đáng tiếc cơ hội bắt chẹt Nhân tộc tốt như thế, cũng không biết trợ thủ này có thể làm đến trình độ đó hay không.

Điện Sắc chống giữ tinh thần phái người vung roi thúc thú trở về nước thông báo cho Bạch Nhan trước, để cho Bạch Nhan có thể ứng phó.

Sau khi làm xong chuyện này, hắn liền ung dung dưỡng bệnh, tiện thể đùa giỡn Kim Khấp Nhĩ và Lục Nhạc, chỉ cần khi tỉnh, liền cố ý giả vờ bất mãn muốn đi hạ lệnh quay đầu lại, nhìn bọn họ cuống quýt dùng đủ kiểu lý do lý trấu ngăn cản hắn.

Lâu lắm không có tâm tình vui vẻ như thế rồi, Điện Sắc cười nhàn nhạt, hai tên này vẫn thật cho rằng không có hắn hạ lệnh, thân binh sẽ không nghe không hỏi về tình trạng mê man dọc đường của hắn.

Thỉnh thoảng, Công Hoa sẽ tới xem thử tình trạng của hắn, phần lớn là bị Kim Khấp Nhĩ lôi tới.

“Thế nào?” Hai mắt Kim Khấp Nhĩ phát sáng nói: “Tình huống của Điện Sắc tốt không?”

Công Hoa bực mình nói: “Ta cũng đâu phải liệu sư, chỉ phụ trách làm dược mà thôi, chẳng lẽ ngươi nhìn không ra hắn thế nào sao?”

Kim Khấp Nhĩ vui mừng phấn khởi nói: “Đương nhiên nhìn ra, Điện Sắc đã lâu lắm không có khí sắc tốt như thế rồi!”

Vậy còn hỏi? Công Hoa lườm hắn mấy cái.

Điện Sắc biếng nhác hỏi: “Kim Khấp Nhĩ, có phải là chờ ta uống xong dược, ngươi mới để cho ta và Lục Nhạc thương lượng?”

Kim Khấp Nhĩ được voi đòi tiên mà gật đầu nói: “Không sai, trước khi uống dược xong, ngươi chỉ có thể ăn uống ngủ nghỉ, những cái khác thì đừng mơ tưởng.”

Điện Sắc cười một chút, trái lại không có phản kháng như trong tưởng tượng của Kim Khấp Nhĩ, hắn xác thực cảm thấy lợi ích của dược này, mặc dù mê man cả ngày có chút bực bội, nhưng thân thể lại chuyển biến tốt rất nhanh, đã mười mấy năm chưa từng có trạng thái tốt như thế.

Ngay cả những thân binh cũng đều mang ánh mắt rưng rưng cảm động, mặc cho Kim Khấp Nhĩ làm càn, hở tí chê nệm xe ngựa không đủ dày, hở tí lại chê chất lượng đồ vật quá kém, trước kia, những thân binh này sớm đã nổi nóng chạy tới tìm Điện Sắc phàn nàn liên tục, nhưng lần này, bọn họ dứt khoát nhẫn nhục chịu khó, ai dám nói một câu không phải với Kim Khấp Nhĩ, những thân binh này khẳng định là người đầu tiên đánh cho đối phương không thể tòng binh.

Người Danya ngay cả nữ giới cũng có thể gia nhập quân đội, không thể tòng binh đơn giản là nói tên này có nỗi nhục như bị khiếm khuyết.

Điện Sắc cũng mặc cho Kim Khấp Nhĩ giày vò, dọc đường cứ ăn no rồi đi ngủ rồi lại ăn no để dưỡng thân thể, nhiều năm qua như thế cũng chưa từng giống phế nhân như bây giờ, nhưng hắn buộc phải dưỡng thân thể cho tốt, chỉ bởi vì trong lòng thấp thoáng có loại dự cảm, nghi hoặc của nhiều năm qua, tâm nguyện chưa hoàn thành, còn có đủ loại vấn đề phát sinh trước khi Diệp tộc sắp chết, sắp tới hết thảy mọi thứ có lẽ đều sẽ một hơi bạo phát ra hết, hắn cần thân thể khỏe mạnh để ứng phó.

Điện Sắc nhìn về phía Công Hoa, dự cảm này liệu có liên quan với người này không?

Công Hoa gọi Lục Nhạc, xoay người muốn về lều, hắn cần tiếp lục luyện tập làm thế nào sử dụng lực lượng của Hoa, càng thuần thục càng tốt, mặc dù vũ lực là thủ đoạn cuối cùng, nhưng hắn đã quyết định, phải làm người Danya chấn động ngay từ đầu, để bọn họ cảm thấy mình là bên không thể chiến thắng.

Lục Nhạc và Liteli cũng trợ giúp huấn luyện và suy nghĩ làm thế nào uy chấn Danya, một tên ít nhiều cũng biết chuyện của Hoa, tên kia thì biết các loại năng lực của Thực Linh Thể.

“Công Hoa.”

Công Hoa dừng bước, nhìn Điện Sắc, đây là lần đầu tiên Điện Sắc gọi tên của hắn trong suốt mấy ngày qua.

“Đa tạ dược của ngươi, nếu là có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ việc đề xuất ra.”

Công Hoa lắc lắc đầu, nói: “Không cần cảm ơn, đây không phải vì ngươi.” Là vì Thủy Lam, cộng với vì Diệp tộc mà ngươi che trở.

Vậy là vì Kim Khấp Nhĩ sao? Điện Sắc suy nghĩ, hắn đã biết Công Hoa là nam, mà Kim Khấp Nhĩ lại không có hứng với nam nhân, hắn chỉ có thể cho rằng là giao tình khi từng đồng sinh cộng tử thôi.

Đoán không được chân tướng, Điện Sắc cũng đành để sau, hắn trước giờ không phải người sẽ xoắn xuýt vì vấn đề gì, hiện tại hắn đối với Công Hoa tương đối có hảo cảm, ngoài việc chứng thực dược không có vấn đề, tính cách kia của đối phường chừng như khiến người không nhịn được phì cười, rõ ràng thân ở trong quân đội Danya, hắn vậy mà cũng có thể không nể mặt Kim Khấp Nhĩ, thờ ơ lạnh nhạt là chuyện nhỏ, lườm nguýt rống giận cũng không hiếm, có lúc ngay cả thân binh cũng nhìn không nổi, liền ra tay giáo huấn tên Nhân tộc không biết trời cao đất dày này.

Kim Khấp Nhĩ lại vẫn cười tủm tỉm nói: “Mau ra tay đi, ta chờ xem các ngươi bị Công Hoa đánh một trận.”

Thân binh suýt nữa tức hộc máu, bọn họ là đang ôm bất bình cho ai chứ.

Nếu là Công Hoa muốn ở lại Danya, không muốn trở về đại lục Tịch Tông, Điện Sắc cũng sẽ cấp cho một cái chức vị tốt, có thể nói, hắn đang chờ Công Hoa đề xuất cái yêu cầu này.

“Về phần giúp đỡ.” Ánh mắt của Công Hoa thoáng lóe lên, “Xác thực có chuyện muốn nhờ ngươi giúp đỡ, chẳng qua hiện giờ ta không đem loại chuyện nhỏ này ra làm phiền ngươi, chờ ngươi uống dược xong rồi nói.”

Nghe vậy, Điện Sắc rất bất đắc dĩ, bị mấy đứa trẻ con nhỏ hơn mình trông chừng bắt hắn uống hết dược, tâm tình này thật là phức tạp.

“Ta đi trước đây.”

Công Hoa kéo Lục Nhạc theo, xoay người rời khỏi.

Nhìn bóng lưng đó, Điện Sắc đột nhiên thay đổi suy nghĩ, thốt lên: “Tóc của ngươi rất đẹp, đen như bầu trời đêm.”

Vô cùng… quen mắt. Hắn nhíu mày.

Công Hoa dừng bước, quay đầu lạnh lùng nói: “Khen một nam nhân đẹp là một loại sỉ nhục.”

Điện Sắc bất đắc dĩ, hắn thật không biết Kim Khấp Nhĩ làm sao lại trở thành bạn tốt với người này, người này cứ như một cây đuốc, vừa nhóm là cháy.

“Xin lỗi.”

Công Hoa gật đầu, không nói thêm gì, mang theo Lục Nhạc rời khỏi lều, hắn quay đầu liền hỏi: “Cách thủ đô Danya còn bao xa?”

Lục Nhạc thoáng suy nghĩ, nói: “Đại khái chỉ cần ba, bốn ngày đi đường.”

Công Hoa nhíu mày, sắp đến thủ đô Danya rồi, vẫn không có tin tức của Ngân Thiết Tử, mà hắn lại không có tóc của Hạ Lan để liên lạc, chẳng lẽ thật sự chỉ có thể ở thủ đô lặng lẽ chờ đợi?

Thấy Công Hoa có thần sắc nôn nóng, Lục Nhạc vội vàng an ủi: “Diệp Chúa muốn từ đại lục Quân Đắc qua đây, sợ rằng cần thời gian không ngắn, dù có nhanh làm sao, thuyền trình sợ rằng cũng phải nửa năm mới đến.”

Nửa năm, cho dù hoàn toàn không chậm trễ, cộng thêm lộ trình trở về, ít nhất cần một năm, đây vẫn là dưới tình huống hoàn toàn không có trì hoãn. Công Hoa nhíu mày, không biết vì sao hắn cảm thấy vô cùng bất an đối với con số này, trong lòng có cái âm thanh không ngừng la hét —- không kịp đâu.

Hắn nhìn Lục Nhạc, không biết có phải là nhân tố tâm lý hay không, luôn cảm thấy sắc mặt đối phương không tốt như lúc vừa mới gặp mặt.

“Ngươi gần đây có khỏe không?”

Lục Nhạc ngẩn ra, vội vàng nói: “Ta rất khỏe, đã rất lâu không có cảm giác nhẹ nhõm như thế rồi.”

Phải không? Công Hoa vẫn xua không được nỗi lo lắng, Lục Nhạc là Diệp tộc gần hắn nhất, không nói chắc được.

Nếu như đến không kịp… Công Hoa đột nhiên cảm thấy trong lòng nổi trận cuồng bạo.

Lục Nhạc ngây ngẩn nhìn đôi mắt của Công Hoa, mắt màu đỏ thẫm đột nhiên trở nên tươi sáng hơn rất nhiều, có thể nhìn rõ màu đỏ kia, không tối giống màu cà phê như mọi khi, hết sức hãi người.

Hắn tuyệt đối không cho phép chuyện không kịp này xảy ra!

Công Hoa đi nhanh về phía lều của mình, phải luyện lực lượng cho thuần thục hơn mới được!

Trở về lều, Liteli đang điều chế linh dược, thần thái tập trung và nghiêm túc, hai người mà trên chân đang mang xiềng xích thì đang giúp việc cho hắn, thỉnh thoảng còn bị chê tay chân vụng về.

Kaz ngồi ở trên giường, tư thế ngồi phóng khoáng, giống hệt như bá vương —- nếu bỏ đi xiềng xích đầy trên tay chân mà nói.

Nhìn thấy Công Hoa đi vào, hắn trào phúng nói: “Cả ngày ngủ rồi ăn ăn rồi ngủ, cuộc sống đúng là nhẹ nhõm, ta cũng sắp quên mình là tù binh rồi.”

Nghe vậy, Anton và Venter ai oán nhìn đội trưởng nhà mình một cái, cả ngày ăn no rồi ngủ chỉ có ngươi, bọn họ thế nhưng là phải ngày ngày cầm bình linh dược, cho dù chỉ run một cái cũng sẽ bị Liteli mắng cả nửa ngày.

Hai người đều sâu sắc cảm thấy Liên Linh Sư căn bản không phải nghề nghiệp cho người làm, người nào nếu nói thân thể Liên Linh Sư yếu ớt vô chiến lực, thử cầm bình linh dược nửa ngày không được run một cái coi!

Công Hoa đã quá quen với lời nói châm chọc của Kaz, chỉ cần đối phương đừng nghĩ biện pháp chạy trốn trở về, muốn mắng làm sao cũng được.

“Liteli, ngươi chuẩn bị thế nào rồi?” Công Hoa trước hết chú ý công việc của Liteli, đây là công việc quan trọng để chấn uy người Danya, nếu lực lượng của hắn không còn cường đại như trước kia, vậy cũng chỉ đành thử dùng linh dược phụ trợ.

Liteli gãi gãi đầu, chán nản nói: “Chủ tử, tôi cần một người Danya, thân thể của bọn họ quá cường hãn! Tôi chưa từng thử dược, thực sự không biết đắn đo thế nào, nhẹ thì sợ vô dụng, nặng thì lại sợ sẽ chết người, đây thật khó quá!”

Nghe vậy, Công Hoa bắt đầu suy nghĩ khả năng túm Kim Khấp Nhĩ đến thử dược, nhưng suy nghĩ một chút liền gạt bỏ, trừ phi hắn có thể đem Kim Khấp Nhĩ thử dược xong rồi hủy thi diệt tích, nếu không, để cho Kim Khấp Nhĩ biết hắn đang chuẩn bị loại linh dược này, vậy thì cũng không cần làm dược nữa.

“Dưới điều kiện không làm hại người, hiệu quả dược cứ nặng nhất có thể…”

“Ha, đã giết cả vạn người Danya, bây giờ giả vờ để ý mạng của bọn chúng làm gì chứ?”

Công Hoa nhìn về phía người nói chuyện, cũng chính là Kaz, đối phương dọc đường đều rất an tĩnh, đây khiến hắn thấp thoáng cảm thấy bất an, luôn cảm thấy Kaz đang âm thầm vạch kế hoạch nào đó, hiện tại đối phương lên tiếng châm chọc, cố ý khơi lên chuyện cũ đau xót nhất của hắn, trái lại khiến hắn có loại cảm giác thở phào, nhưng không thể để cho Kaz biết chuyện này, chỉ cần tỏ vẻ bị tổn thương như trước là được.

Lời tuy nói như thế, Công Hoa lại không cần đóng kịch quá nhiều, bởi vì hắn xác thực vẫn bị tổn thương, mặc dù không đau đến phát điên như trước kia, nhưng xát muối lên vết thương vẫn là điều không tránh khỏi.

Hắn hít sâu một hơi, nói: “Ta nghĩ, đến được Danya, muốn trực tiếp đi gặp Bạch Nhan.”

Liteli và Lục Nhạc đều sửng sốt, nhưng người phản ứng kịch liệt đầu tiên lại là Kaz.

“Ngươi điên rồi sao? Muốn chết cũng phải thả bọn ta đi trước! Đừng kéo theo ba người bọn ta chết chung!”

“Chủ tử, Diệp Chúa vẫn chưa đến mà!” Liteli cũng vội vàng khuyên: “Đừng vội như thế chứ? Ngài chẳng phải cũng đã nói, phải chờ hắn đến mới có lợi thế giao dịch sao?”

Hắn thì lại làm sao không muốn chờ Ngân Thiết Tử đến, nghĩ thế nào, Diệp Chúa hẳn là thiện trường giao tiếp với Bạch Nhan hơn mình, nhưng dự cảm không lành thấp thoáng trong lòng lại khiến Công Hoa không có đường lựa chọn.

“Thời gian không đủ.” Công Hoa nhíu mày nói: “Chờ Ngân Thiết Tử đến, sau đó mới mang Diệp tộc vượt biển, khẳng định hơn một năm, ta cảm thấy thời gian này quá lâu, không được, ta phải trực tiếp liên hệ với Bạch Nhan, nếu như có thể tốt nhất là lập tức đi ngay.”

Nửa năm có lẽ cũng quá lâu, hắn thấp thoáng có thể cảm giác ra, nhưng lại không biết trực giác của mình rốt cuộc có chuẩn hay không, có lẽ chỉ là do quá lo lắng? Trông tình trạng của Lục Nhạc vẫn tạm được…

Lục Nhạc lại gật đầu, mặt lộ ưu sầu nói: “Nếu Hoa đã nói như thế, vậy nhất định là không được, lúc ta tới đây, tình trạng của rất nhiều tộc nhân đã rất không ổn rồi.”

Nghe vậy, Công Hoa giữ vững lòng tin, không thể chờ Ngân Thiết Tử qua rồi.

Hắn nhìn Kaz, đối phương trầm mặt, vươn đôi tay bị trói ra, không khách khi dùng giọng ra lệnh nói: “Mở trói, nếu ngươi muốn tìm chết, Diệp tộc cũng chết chắc rồi, không cần sợ ta giày vò bọn họ.”

Công Hoa trầm mặc hồi lâu, hắn không chắc Kaz muốn làm gì, cho nên không dám thả người.

“Kaz, nếu như ta hứa chờ chuyện này xong, nhất định sẽ theo ngươi giải quyết ân oán giữa chúng ta, ngươi có thể giúp ta không?”

Công Hoa không có khiếu giao tiếp với loại nhân vật như quốc vương, Liteli và Lục Nhạc sợ rằng cũng không trông mong gì được, người duy nhất có thể giúp hắn chính là Kaz, nhưng đây sợ rằng cũng là người không khả năng giúp hắn nhất, điều kiện duy nhất có thể khiến đối phương ra tay cũng chỉ có để hắn phục thù.

“Giúp?” Kaz cười lạnh một tiếng, phe phẩy xiềng xích trên tay, nhắc nhở đối phương quan hệ của lẫn nhau.

Công Hoa trầm mặc một chút, nhàn nhạt nói: “Ta không thể thả ngươi, nhưng đây chỉ là lo ngươi vạch trần ta trước mặt Điện Sắc, không phải sợ ngươi đi hành hạ Diệp tộc, ngươi ở đại lục Hạ Sa, có thế trốn trốn tránh tránh trở về được Chiến Viêm quốc đã rất không tệ rồi, không có rảnh rỗi đi động vào Diệp tộc trên tay người Danya, về phần mười Diệp tộc ta để ở chỗ Weist, chờ ngươi về Chiến Viêm quốc, bọn họ nói không chừng cũng đã không quan tâm việc ngươi hành hạ rồi.”

Kaz trầm mặt.

“Nếu ngươi đã không muốn giúp ta, vậy thì ta sẽ thả ngươi đi sau khi đến được thủ đô Danya.” Công Hoa thở dài, nói: “Thủ đô Danya phần lớn sẽ là nơi chôn thân của ta, Kaz, ân ân oán oán trong quá khứ của ta và ngươi cứ theo cái chết của ta mà hạ màn đi.”

Kaz vẫn không có phản ứng gì, Công Hoa có chút thất vọng, cho dù kích thế này cũng không được sao?

Thôi đi, quan hệ của hắn và Kaz giống như Weist và hắn, nếu như Weist muốn hắn giúp, nói không chừng điều duy nhất hắn chịu giúp chính là đẩy đối phương vào hố lửa, cho nên mình thì lại có tư cách gì yêu cầu Kaz?

Công Hoa không cố nữa, xoay người rời khỏi, muốn đi thăm dò Kim Khấp Nhĩ, xem xem có cơ hội gặp được Bạch Nhan hay không, nếu dùng vũ lực đánh vào hoàng cung sợ rằng là hành động quá không thực tế…

“Người Danya sợ ngươi hơn ngươi tưởng.”

Công Hoa dừng bước.

“Quân đội Danya cũng đã đến ải Táng Hạ rồi, sứ giả được yêu cầu trả lại cũng mãi mà không thấy bóng dáng, đến mức độ này vẫn không chịu khai chiến để lấy tiên cơ, ngoại trừ chuyện sợ vỡ mật năm đó, sẽ không có nguyên nhân khác, cùng lắm thêm việc Điện Sắc sắp chết này.”

Kaz cười lạnh một tiếng nói: “Một bên là không có ngươi không dám đánh, một bên là sợ ngươi nên cũng không dám đánh, hai bên đều nhát gan! Ngươi căn bản không cần sợ bọn họ không đáp ứng, ngay từ đầu cứ việc lấn át! Ác Linh sống sờ sờ và Diệp tộc sắp chết sạch, bọn họ sẽ chọn thế nào, còn cần phải đoán sao?”

Nói đến đây, hắn đổi giọng, nghiêm chỉnh cảnh cáo: “Chỉ là đừng động vào Bạch Nhan.”

Công Hoa ngẩn ra, đây trái lại khác với tính toán của hắn, hắn còn định bắt cóc Bạch Nhan đây! Căn cứ vào kinh nghiệm sống hai mươi năm ở Nhân tộc, bắt thủ lĩnh luôn luôn đều là cách làm hữu hiệu.

Kaz vừa nhìn đã biết hắn đang nghĩ cái gì, hừ lạnh một tiếng: “Danya vô cùng coi trọng Bạch Nhan, hắn thế nhưng không đơn giản chỉ là quốc vương, người Danya không tin Chiến Linh gì đó, bọn họ chỉ tin Bạch Nhan, cho nên ngươi có thể chém người Danya như chém cỏ, nhưng tuyệt đối không thể động vào Bạch Nhan, ngay cả không nể mặt hắn cũng không được, nếu không người Danya sẽ không chết không thôi với ngươi, đừng nói thả Diệp tộc, giết sạch những Diệp tộc kia trái lại có khả năng hơn.”

Công Hoa nhíu mày, nhìn Lục Nhạc.

Đối phương gật đầu nói: “Người Danya xác thực vô cùng kính trọng Bạch Nhan, ta chưa từng nghe nói có người Danya nào dám bất kính với hắn, chỉ nhắc đến Bạch Nhan thôi, bọn họ đã nổi lên kính nể.”

“Kim Khấp Nhĩ có khả năng là Bạch Nhan không?” Công Hoa cảm thấy không có khả năng lắm, nhưng cũng không dám hoàn toàn phủ định điều này, quyết định vẫn là hỏi cho an toàn.

Kaz suýt nữa phun ra ngụm máu, cắn răng nói: “Tuyệt đối không thể nào! Ngươi rốt cuộc có hiểu Bạch Nhan đối với người Danya mà nói là địa vị thế nào không? Hắn tuyệt đối không thể chạy đến địa bàn Nhân tộc làm sứ giả hay làm quỷ gì đó! Càng không thể nào là cái tên như Kim Khấp Nhĩ! Não của ngươi chẳng lẽ làm từ gỗ sao?”

“Có thể lắm, ta vốn là Hoa mà.” Công Hoa nhún vai, trong mắt bất giác hàm chứa nụ cười, phải tốn vạn phần nỗ lực mới có thể đè nén sự vui sướng đột ngột này, nói với Kaz: “Ta sẽ tuân thủ lời hứa.”

Kaz hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Nói không chừng gặp được Diệp tộc rồi thì thề hứa gì cũng quên sạch sẽ!”

Bên cạnh, Liteli muốn nói nhưng lại thôi, hắn biết Công Hoa hiện giờ xác thực cần trợ giúp của Kaz, cho nên cũng không dám mở miệng phản đối Công Hoa, hơn nữa hắn còn có chút lạc quan cảm thấy Kaz có lẽ nói không sai, nói không chừng nhìn thấy Diệp tộc yếu ớt phải tự mình vượt biển đến đại lục Quân Sắc, chủ tử liền không muốn bị Kaz giết chết thì sao!

Công Hoa không có hồi ứng, chỉ là tiến lên phía trước, tháo còng tay xiềng chân của Kaz xuống.

Có một số chuyện nói nhiều cũng vô dụng, trực tiếp làm là được, huống chi, Kaz nếu thật sự không tin lời hứa của hắn như thế, cũng sẽ không ra tay giúp đỡ.

Kaz duỗi cổ tay, ngẩng đầu nhìn Công Hoa, nhướn mày một cái nói: “Muốn ta ra tay, ngươi phải hoàn hoàn toàn toàn làm theo kế hoạch của ta, ngươi có dám không?”

Công Hoa trực tiếp gật đầu, trái lại khiến Kaz ngạc nhiên.

Hắn nhàn nhạt nói: “Dù sao ngươi không giúp ta, ta tám chín phần mười sẽ chết ở trong tay quân đội Danya, nhưng ngươi nếu như chịu giúp đỡ, để ta có cơ hội sống, vậy ta sẽ để cái mạng này cho ngươi, thế nào?”

Bên cạnh, Liteli sốt ruột như con kiến bò trên chảo nóng, Lục Nhạc còn trợn trừng mắt không hiểu rõ trạng huống.

Kaz trầm mặc một hồi, hỏi: “Nếu như Diệp Chúa đến rồi, hắn muốn ngươi đi theo hắn thì sao?”

“Hắn không có cái quyền ra lệnh cho ta làm bất cứ chuyện gì.” Nói xong, Công Hoa càng mang theo ngạo khí bổ sung: “Cho dù là Linh Thụ, mệnh lệnh của ta cũng không thua kém người!”

Khóe miệng của Kaz khẽ nhếch, đáp ứng: “Vậy thì thành giao!”

“Cho nên ngươi muốn ta làm thế nào?” Công Hoa hết sức dứt khoát hỏi.

Chỉ huy một Thực Linh Thể làm việc. Mấy ngày gần đây, Kaz rất hiếm khi có tâm tình tốt đến thế.

◊◊◊◊

Bước vào thủ đô Danya, mấy người cộng thêm một Hoa, tất cả đều bị chấn động giống như trẻ con chưa từng thấy cảnh đời, trong lòng chỉ có một suy nghĩ.

Thật là lớn!

Bất luận là thứ gì cũng lớn đến khó tin, cổng thành khổng lồ, đường phố thênh thang, nhà cửa cao vút, ngay cả biển hiệu đầy đường cũng đang thi độ lớn, rớt xuống nhất định đè chết một đống người.

Cảm giác giống như đã đến đất nước người khổng lồ vậy.

“Cho dù người Danya cao lớn, nhưng những thứ này cũng quá khoa trương rồi đi?” Liteli chỉ muốn khóc, hắn suýt nữa ngay cả bậc thang của xe cũng lên không nổi, vẫn là dùng cả tay lẫn chân bò lên!

Kim Khấp Nhĩ bật cười, “Đúng là quá khoa trương, chẳng qua đại khái cũng chỉ có thủ đô mới khoa trương như vậy, người Danya bọn ta lấy cao lớn làm vinh, càng cao lớn càng có vinh dự, thủ đô vừa lại không thiếu người Danya có tiền, mọi người càng xây càng lớn, cuối cùng liền biến thành thế này.”

Công Hoa không biết phải nói gì, xe thú đang ngồi lớn đến kinh người, có thể để mười mấy người ngồi lên, cứ như không phải xe mà là nhà di động, nhưng khuyết điểm hết sức minh hiển, tốc độ di động của xe thú này rất chậm, hơn nữa phải dùng rất nhiều con thú, chẳng trách quân đội không dùng xe thú lớn như vậy.

Kim Khấp Nhĩ trêu ghẹo nói: “Nhân tộc các ngươi nhỏ như thế, ta thấy cấp cho các ngươi một phòng là đủ rồi, giường bên trong có thể cho toàn bộ các ngươi ngủ lên trên cũng không chật.”

Các ngươi, bao gồm cả ba người Kaz ở trong, từ sau khi Công Hoa và Kaz đạt thành hiệp nghị, đã cởi còng tay xích chân của đối phương xuống, để cho ba người quang minh chính đại hành động.

Điện Sắc hẳn là sớm đã biết tồn tại của ba người này, bất luận thế nào, người đều ở trong quân của hắn, không thể nào không bị phát hiện, chỉ là hắn có lẽ không quá để ý, cũng có khả năng là bởi vì hắn phần lớn thời gian đều đang mê man, mà Kim Khấp Nhĩ có thể cũng đã bỏ không ít sức lực, tóm lại Điện Sắc cũng không có hỏi nhiều về ba người.

“Gì chứ! Chủ nhà như ngươi cũng quá keo kiệt rồi đi!” Liteli cố ý nói: “Ta còn định nói có thể lăn tám vòng trên giường đây!”

Kim Khấp Nhĩ cười ha ha, tâm tình hiện tại của hắn vô cùng tốt, nguyên nhân ngồi ở bên cạnh, Điện Sắc mặc dù trông vẫn rất gầy, nhưng đã khác với bộ dạng da bọc xương lúc trước, chưa kể bình dược cuối cũng vẫn chưa uống đây!

“Công Hoa, bình dược cuối cùng rốt cuộc lúc nào mới có thể uống?” Kim Khấp Nhĩ cảm thấy có chút chờ không nổi nữa.

Công Hoa suy nghĩ một lát, nói: “Năm ngày sau, để cho lọ dược trước đó phát huy hết, trong lúc này, hi vọng ngươi có thể xắp xếp để ta gặp Bạch Nhan.”

Kim Khấp Nhĩ trợn lớn mắt.

Điện Sắc trái lại bình tĩnh hơn một chút, hắn đã nhận định Công Hoa có ý đồ, chỉ là không biết rốt cuộc toan tính cái gì mà thôi, mở miệng hỏi: “Vì sao muốn gặp Bạch Nhan chí cao?”

“Ta muốn đàm luận với ngài ta về chuyện của Diệp tộc.”

Điện Sắc ngẩn ra, nhưng đây cũng không quá bất ngờ, chủ yếu là trong thời gian này, Lục Nhạc không biết vì sao luôn đi theo bên cạnh Công Hoa, khiến Điện Sắc không khỏi cho rằng đối phương có liên quan với Diệp tộc.

“Ngươi và Diệp tộc rốt cuộc là quan hệ gì?”

“Ta là Diệp tộc.”

Bên cạnh, mày của Kim Khấp Nhĩ nhíu càng sâu.

“Ngươi trông giống Nhân tộc.” Điện Sắc không có dễ để đối phương qua loa như thế.

“Đây chỉ là một loại ngụy trang, ta là từ đại lục Quân Đắc đến đây, vì để cho việc đi lại có thể êm xuôi, không thể không làm chút ngụy trang.” Công Hoa cẩn thận nhớ lại lời của Kaz chỉ thị, cố ý ra vẻ có chút khổ não, quay đầu hỏi Lục Nhạc: “Lục Nhạc, ngươi giúp ta chứng minh đi, ta là một phần tử của Diệp tộc, không sai chứ?”

Lời này thật mơ hồ, cho dù là Diệp tộc không thể nói dối cũng sẽ gật đầu, bởi vì Hoa xác thực là một phần tử của Diệp tộc.

Lục Nhạc gật đầu.

Thấy Điện Sắc đang suy nghĩ, Công Hoa liếc mắt một cái với Kim Khấp Nhĩ đang có sắc mặt khó coi, đối phương mặc dù rất không cao hứng, nhưng cũng miễn cưỡng khẽ gật đầu hồi ứng, hình như không định vạch trần hắn.

Công Hoa thở phào, đồng thời cũng càng bội phục Kaz, hắn nói Điện Sắc chưa uống xong dược, Kim Khấp Nhĩ tuyệt đối không dám bóc mẽ hắn, bất luận thế nào cũng sẽ chờ đến lúc riêng tư mới chất vấn hắn sau.

Điện Sắc trầm ngâm, điều này có thể giải thích sự khác thường của Lục Nhạc khi vừa mới gặp được Công Hoa. “Trước hết không nói đến thân phận của ngươi, vì sao ngươi muốn ngàn dặm xa xôi từ đại lục Quân Đắc qua đây?”

“Cũng không tính là “qua đây”, ta vốn chính là Diệp tộc từ đại lục Tịch Tông di cư qua, năm đó trong cuộc di cư của Diệp tộc, có rất nhiều tộc nhân bị Nhân tộc bắt đi, Diệp Chúa trước sau không thể quên, cho nên phái ta qua xem thử tình huống, nhưng không ngờ tộc nhân của ta vẫn còn sống, hơn nữa phần lớn ở trong tay người Danya, ta truyền đạt sự tình cho Diệp Chúa, ngài ta tỏ vẻ muốn đàm phán với các ngươi.”

Điện Sắc nôn nóng hỏi: “Ngươi nói không ngờ tộc nhân còn sống, vì sao nói như thế? Các ngươi biết bọn họ sẽ chết?”

Người trả lời hắn là Lục Nhạc: “Bọn ta không thể bước trên đất không có Linh Thụ, thời gian quá lâu sẽ suy yếu mà chết.”

Nghe vậy, Điện Sắc biến sắc, rống giận: “Vì sao lúc ta hỏi, các ngươi đều không nói?”

Lục Nhạc nhìn hắn một cách kỳ quái, hỏi ngược lại: “Nói ra để làm gì?”

Những Diệp tộc bị bắt đi có chung nhận thức, đó chính là không nói nhiều cái gì cả, bọn họ biết bản tính của mình quá đơn thuần, quá dễ bị dắt mũi, cũng không biết nói cái gì sẽ làm hại đến tộc nhân, thế là không nói gì cả, an an tĩnh tĩnh chờ đợi hồi quy.

Điện Sắc khựng lại. Đúng thế, nói ra thì có thể thế nào? Chẳng lẽ bọn họ sẽ thả Diệp tộc đi sao? Sợ rằng tộc nhân của mình thà lợi dụng những Diệp tộc này đến chết, cũng không khả năng vì để cho những Diệp tộc này sống tiếp mà phái thuyền đưa bọn họ đến đại lục Quân Đắc.

Mặc dù bản thân Điện Sắc tuyệt đối sẽ phái chiếc thuyền đưa Diệp tộc trên tay mình đi, nhưng hắn lại không thể cướp lấy Diệp tộc trên tay người khác, cho dù có thể, hắn cũng không có năng lực phái ra nhiều thuyền như thế để đưa Diệp tộc đi, những năm qua vì để mua Diệp tộc, hắn đã gần đến bờ vực tán gia bại sản rồi.

Công Hoa lãnh tĩnh nói: “Diệp Chúa hi vọng có thể đàm phán với Bạch Nhan của các ngươi, đương nhiên, nếu như ngươi có thể quyết định hướng đi của Diệp tộc, vậy ta cũng có thể đàm với ngươi.”

“Ta không thể. Bạch Nhan chí cao sợ rằng…” Cũng không thể. Bạch Nhan xác thực có quyền lợi chí cao, nhưng hắn lại không thể vì Diệp tộc mà tổn hại lợi ích của tộc nhân mình.

Nhưng Điện Sắc sẽ không nói những lời sẽ tổn hại uy tín Bạch Nhan, sửa miệng nói: “Sợ rằng sẽ không đồng ý giao Diệp tộc cho ngươi, những Diệp tộc kia là đã tốn rất nhiều tiền để mua lại, nào có thể vô điều kiện trả cho các ngươi.”

“Diệp Chúa nguyện ý đề xuất điều kiện trao đổi.”

“Điều kiện gì?” Điện Sắc nhíu mày. Chẳng lẽ là tiền? Nhưng quốc gia bọn họ cũng không thiếu tiền, mà Diệp tộc thì có thể lấy ra được bao nhiêu tiền?

“Hạt giống cây trồng dễ trồng và phương pháp trồng trọt.”

Điện Sắc ngẩn ra, nếu như là điều kiện này, Bạch Nhan sẽ có lý do đầy đủ để mọi người giao Diệp tộc ra!

Công Hoa lộ ra thần sắc cảnh giới nói: “Nhưng đồ vật hiện nay không ở trên tay ta, khi mọi Diệp tộc đều đứng ở trên thuyền tiến về đại lục Quân Đắc, lúc đó, ta mới sẽ để người đưa đồ tới.”

Nghe vậy, Điện Sắc chẳng những không tức giận, trái lại còn rất tán thưởng sự thông minh của đối phương, trực tiếp ngăn chặn khả năng bị cướp đoạt, nhưng hắn lại không biết đây chẳng qua chỉ là kế trì hoãn của Kaz cung cấp mà thôi.

Công Hoa căn bản không biết Ngân Thiết Tử rốt cuộc lúc nào mới đưa những thứ đó đến, cho nên quyết định đàm phán trước, đầu tiên để cho đối phương làm sẵn chuẩn bị, bất luận là tụ tập mọi Diệp tộc hay chuẩn bị thuyền bè đều cần thời gian, mà Công Hoa lại có dự cảm vô cùng không lành, cảm thấy thời gian sắp hết rồi, phải mau chóng bắt đầu chuẩn bị, nếu như có thể, hắn thậm chí muốn lập túc mang những Diệp tộc này đến đại lục Quân Đắc.

Chờ làm xong mọi chuẩn bị, chỉ xem đồ Ngân Thiết Tử đưa đến rốt cuộc tới hay chưa, nếu như tới kịp, Công Hoa sẵn lòng tuân thủ lời hứa trao đổi, nếu như không kịp… Vẫn là phải đi!

Điện Sắc trầm tư không nói, hắn cũng không hoài nghi thân phận của Công Hoa, từ phản ứng của Lục Nhạc đã biết Công Hoa là người của bọn họ, mục đích xác thực cũng là cứu Diệp tộc ra, đây hẳn là sẽ không có sai.

Mặc dù Diệp tộc đơn thuần, nhưng cũng không đại biểu bọn họ rất ngốc, trái lại vô cùng cố chấp, chỉ nhìn bọn họ lặng thinh không nhắc đến nguyên nhân yếu ớt, chỉ lặng lẽ chờ chết, đã có thể thấy mức độ cố chấp của bọn họ cao cỡ nào.

Nghĩ tới nghĩ lui, Điện Sắc đều cảm giác vấn đề không lớn, nguyên nhân chủ yếu nhất là Diệp tộc tới tấp nằm liệt giường, mắt thấy đã sống không được bao lâu nữa, Công Hoa căn bản không thể từ trên người bọn họ mưu đồ được lợi ích gì.

Đối với Danya mà nói, Diệp tộc sắp chết đồng nghĩa với việc không có lý do không thể buông tay, có thể dùng Diệp tộc sắp chết đổi lấy lợi ích, nhất là lợi ích quan trọng liên quan đến lương thực, đối với tộc nhân của mình cũng là chuyện tốt.

Cùng lắm chỉ là bị lừa lấy Diệp tộc và một số thuyền bè. Điện Sắc lại không để ý những cái đó, vì vợ đã chết cộng với Diệp tộc bên cạnh, dưới tiền đề không hại tộc nhân của mình, hắn sẽ dốc hết khả năng giúp đỡ Diệp tộc.

Vốn Điện Sắc đã bi quan cho rằng mình và Diệp tộc chỉ là đang thi xem ai chết trước, bây giờ lại có thể có cơ hội chuyển biến, thân thể của hắn đã dần dần tốt hơn, những Diệp tộc có lẽ cũng không cần chết, hắn thực sự cảm thấy đây căn bản là kỳ tích.

“Mấy ngày nữa, ta trở về đi gặp Bạch Nhan.”

“Không thể lập tức đi sao?” Công Hoa lập tức mở miệng hỏi.

Lúc này, Kim Khấp Nhĩ rốt cuộc không nhịn được phẫn nộ, khẽ rống: “Thân thể của Điện Sắc kém như thế, trước khi chưa uống xong dược, hắn sẽ không đi đâu hết!”

Công Hoa lại càng phẫn nộ hơn hắn: “Thân thể của hắn đã không còn trở ngại lớn, nhưng Diệp tộc đã chờ không nổi nữa! Bọn họ cũng không còn cầm cự được bao lâu nữa, cho dù thật sự trao đổi thành công, Diệp tộc còn phải vượt biển đến đại lục Quân Đắc, bọn họ, bọn họ…” Có lẽ căn bản không thể cầm cự đến đại lục Quân Đắc.

Vừa nghĩ đến điều này, Công Hoa liền cảm thấy hoảng hốt, hắn không thể nói rõ loại trực giác vô căn cứ này, nhưng thân là Hoa hắn xác tín trực giác của mình là đúng, Diệp tộc đã không còn bao nhiêu thời gian.

Kim Khấp Nhĩ ngẩn ra, mặc dù vẫn cảm thấy căm phẫn bất bình, nhưng nói làm sao cũng là tính mạng của hơn ba ngàn Diệp, hắn có thể lý giải sự nôn nóng của Công Hoa, rồi quay đầu nhìn Điện Sắc, mặc dù vẫn còn gầy, nhưng so với bộ dạng da bọc xương lúc trước không biết đã tốt hơn biết bao nhiêu, càng hiển nhiên đã không cần lo cho tính mạng.

Nghĩ đến đây, Kim Khấp Nhĩ không thể trách tội Công Hoa nữa, suy cho cùng, nếu như có thể cứu những Diệp tộc kia, Điện Sắc cũng sẽ cao hứng.

Điện Sắc nhìn Diệp tộc duy nhất ở đây, Lục Nhạc, sau đó nhíu chặt mày nói: “Ta trực tiếp đến hoàng cung gặp Bạch Nhan, Kim Khấp Nhĩ, ngươi trước hết thu xếp bọn họ đến nhà ta.”

Kim Khấp Nhĩ vừa nghe, vốn định phản bác, nhưng nhìn sắc mặt Điện Sắc không tính là kém, tình trạng thân thể hẳn vẫn coi như tạm được, trái lại là sắc mặt Lục Nhạc bên cạnh càng khó coi, một khuôn mặt trắng bệch như giấy, mà trình trạng của hắn còn là tốt nhất trong Diệp tộc, mấy Diệp ở bên cạnh Điện Sắc, lần này cũng chỉ có hắn vẫn có thể đi theo quân, những người khác thì sớm đã không thể ra ngoài rồi, phát hiện này khiến Kim Khấp Nhĩ cũng không cách nào mở miệng ngăn cản Điện Sắc.

Bên cạnh, Công Hoa suýt nữa thốt ra “ta đi với ngươi”, chỉ là Kaz đột nhiên kéo hắn một cái, hắn cũng biết mình quá nóng lòng, chỉ có thể nỗ lực đè nén sự bức bối, gật đầu đồng ý với an bài của Điện Sắc.

Điện Sắc cũng cảm giác được nỗi sốt ruột của Công Hoa, mang giọng an ủi nói: “Ngươi trước hết đến chỗ ta gặp những Diệp tộc khác, chờ ta trở lại rồi nói cho ngươi tin tức.”

Nói xong, hắn cũng không trì hoãn, lập tức xuống xe thú.

Những Diệp tộc khác? Công Hoa ngạc nhiên, lúc này mới nhớ tới mình đã đến đại lục Hạ Sa nơi có hơn ba ngàn Diệp tộc, ở đây chính là thủ đô của người Danya, cho dù trên đường gặp phải Diệp tộc cũng không lạ.

Hắn hoảng hốt bất an quay đầu hỏi: “Lục Nhạc, có biện pháp để cho Diệp tộc không nhận ra ta không?”

“Vì sao phải làm như thế?” Lục Nhạc khó hiểu hỏi: “Huống hồ bọn ta từ xa đã có thể cảm giác được lực lượng của Hoa rồi, đoạn đường đi đến vừa rồi hẳn đã có rất nhiều tộc nhân biết ngươi tới.”

Thấy sắc mặt của Công Hoa, Lục Nhạc ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ ngươi không hi vọng tộc nhân biết ngươi đã đến?”

Công Hoa có chút không biết nên giải thích tâm tình của mình làm sao, hắn vẫn không muốn gặp Diệp tộc là bởi vì hắn không chắc có thể cứu được bọn họ, không thể đối mặt với từng đôi mắt hi vọng.

“Ta chỉ là lo bọn họ sẽ nói ra thân phận của ta.” Hắn lảng tránh mà nói.

Lục Nhạc cười lắc đầu, nói: “Bọn ta sẽ không nói gì cả.” Nhất là chuyện liên quan tới Hoa và Linh Thụ, dù một chữ cũng sẽ không từ trong miệng bọn họ nói ra. Hắn liếc Kim Khấp Nhĩ một cái, đem lời phía sau nuốt vào trong bụng, giống như lời vừa rồi, một chữ cũng không nói.

Chú ý đến ánh mắt của Lục Nhạc, Kim Khấp Nhĩ lườm một cái, bực mình nói: “Bất luận ngươi có nhìn ta làm sao, ta cũng sẽ không rời khỏi để cho các ngươi thì thầm nói chuyện, yên tâm đi!”

Lục Nhạc cũng không có ý đó, hắn thậm chí chẳng buồn nhìn Kim Khấp Nhĩ thêm một cái, chỉ là quan tâm nhìn Công Hoa.

“Ta có khả năng không cứu được các ngươi.” Công Hoa không nhịn được nói ra khỏi miệng, hắn thực sự không muốn nhìn thấy bộ dạng từ hi vọng đến thất vọng của Lục Nhạc.

Kim Khấp Nhĩ bên cạnh lại buột miệng: “Vì sao nói như thế? Sự tình chẳng phải rất thuận lợi sao?”

Công Hoa quay đầu nhìn hắn, rốt cuộc thẳng thắn nói: “Ta theo trực giác cảm thấy Diệp tộc rất khó cầm cự qua thuyền trình.”

Kim Khấp Nhĩ mấp máy miệng, lại phát hiện mình nói không ra lời, bởi vì quan hệ của Điện Sắc, hắn cũng quen biết rất nhiều Diệp tộc, nghĩ đến bọn họ chung cuộc chạy không thoát cái chết, trong lòng rất là nặng nề.

Công Hoa hoàn toàn không dám quay đầu nhìn xem Lục Nhạc có vẻ mặt gì, nhưng lúc này, hắn lại đột nhiên cảm thấy một đôi tay ấm áp đặt lên vai mình.

“Có thể gặp được ngươi, biết Linh Thụ không có bỏ rơi bọn ta, thậm chí ngay cả Diệp Chúa cũng vẫn còn nhớ mong bọn ta, như vậy là tốt lắm rồi.”

Công Hoa đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt trắng bệch tỏa ra nụ cười rạng rỡ nhất.

———–

Aicomicus & Tuyết Lâm

11 responses »

  1. Ahhh đồ độc ác T^T không chừa lại cái nào cho ta cả😥
    Sắp hết đến nơi rồi, buồn quá. Ko biết là tất cả cùng sống hay chết sạch đây😦

    Reply
  2. Mà tên chương này có nghĩa gì nhỉ?…”Danjiat”..

    Reply
  3. thật siêng năng :3

    Reply
  4. Cmt trước đọc sau ;;;o;;; Xong Công hoa tiếp tục hóng Chung cương, dạo này thèm Chung cương đến chảy dãi :v

    Reply
  5. Còn 3 chương nữa.
    Aico yêu dấu, ta sẽ k hỏi kết thúc đâu, nhưng ít ra cũng cho ta biết nó có HE k đi ^_^

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: