RSS Feed

Công Hoa 4-10

Posted on

Chương 10: Hi vọng bay tới

Ta không dám tin, ngay cả nằm mơ cũng không ngờ được lại có thể vẫn còn cơ hội cứu về những Diệp tộc bị bắt đi kia.

Còn tưởng rằng bọn họ sớm đã hồi quy, ta đã sám hối với Linh Thụ rất nhiều lần, cầu khẩn bọn họ tha thứ cho việc ta bỏ rơi bọn họ.

“Tha thứ cho ngươi? Chẳng lẽ sẽ bọn họ sẽ trách ngươi sao?”

Không, bọn họ sẽ không, ta biết bọn họ nhất định sẽ không trách ta.

“Nếu đã biết bọn họ sẽ không trách ngươi, ngươi cầu xin tha thứ cái gì? Còn từ sáng đến tối quấy nhiễu Linh Thụ, kết quả bọn họ căn bản không có hồi quy, Linh Thụ ở đây nhất định cảm thấy ngươi rất kỳ quái, ha ha.”

“Ta thấy, chỉ có một Diệp sẽ trách ngươi.”

Ngươi là nói Công Hoa sao?

“Công Hoa là Diệp à?”

Ơ, không phải. Vậy Diệp ngươi nói là ai?

“Đương nhiên là “ngươi” đó! Chỉ có ngươi đang trách mình, cho nên, tha thứ cho mình đi, Ngân Thiết Tử.”

—- Ngân Thiết Tử

.

.

Sau khi thông báo xong, Điện Sắc lặng lẽ ở trên đại điện chờ đợi, đột nhiên đề xuất muốn lập tức diện kiến Bạch Nhan như vậy, đừng nói là vô lễ, cho dù bị chém đầu cũng không phải việc gì kỳ quái.

Nếu là người khác, cho dù là Tam Sắc kia, gấp như vậy sợ rằng chưa chắc có thể gặp được Bạch Nhan chí cao, nhưng Điện Sắc xác định Bạch Nhan nhất định sẽ gặp mình.

Quả nhiên, Điện Sắc không lâu sau đã trực tiếp được dẫn đến thư phòng của Bạch Nhan.

Người có thể đến đây không có mấy người, Bạch Nhan cũng không thích tiếp kiến ai ở đây, nơi này được tính là khu vực riêng tư của hắn.

Vừa bước vào thư phòng, Điện Sắc liền nhìn thấy một bóng lưng màu trắng đang đứng ở trước cửa sổ sát đất, cô cao ngạo tiết như mọi khi.

Hắn quỳ một gối xuống, “Điện Sắc ra mắt Bạch Nhan chí cao.”

“Hừ, ngươi rốt cuộc chịu về rồi.” Lời nói nhàn nhạt từ bóng lưng truyền tới, “Người khác đi ra hết đi.”

“Vâng!”

Cho đến khi nghe thấy tiếng cửa thư phòng đóng lại, bóng dáng màu trắng kia mới xoay người qua, thân hình của hắn cao lớn giống như người Danya bình thường, nhưng bởi vì thân hình của hắn hơi gầy, trên thị giác trông có vẻ cao hơn, một mái tóc dài trắng tinh vô khuyết, chỉ buộc bím tóc nhỏ ở hai bên trán cố định sợi tóc, còn lại thì trực tiếp buông đến đầu gối, cộng thêm mặc trường bào cũng là màu nhạt gần như màu trắng, cả người thoạt nhìn không hổ hai chữ Bạch Nhan.

Vừa nhìn thấy Điện Sắc, thần sắc trên mặt của Bạch Nhan vừa giận dữ cũng vừa thở phào.

Hắn vốn cho rằng lấy tình trạng thân thể của Điện Sắc, lần đi này sợ rằng sẽ không còn cơ hội trở về, cho nên đối phương mới tiền trảm hậu tấu, vừa nghe thấy tin tức của Kim Khấp Nhĩ, lập tức dẫn theo thân vệ binh vội vàng chạy đi, khiến hắn ngay cả cơ hội ngăn cản cũng không có.

“Điện Sắc, ngươi rốt cuộc chịu trở về rồi sao? Ngươi cái tên cuồng vọng không biết sống chết này —-“

Bạch Nhan mắng được dở chừng, lại phát hiện không đúng, Điện Sắc trước mắt thoạt nhìn mặc dù vẫn hết sức gầy, không phải thân hình cao lớn kia, nhưng cũng đã không còn là bộ dạng da bọc xương lúc trước.

Hắn dừng lại, đầu tiên là kinh nghi bất định, sau đó là mừng rỡ, rồi chú ý đến thần sắc của Điện Sắc, Bạch Nhan càng kinh ngạc, loại khí tức chán đời nồng đậm trước kia của đối phương cũng biến mất tăm, từ sau khi Thủy Lam chết, đây là lần đầu tiên!

“Nếu sớm biết ngươi đi một chuyến đến ải Táng Hạ xong sẽ có thay đổi thế này thì ta sớm đã kêu ngươi biến khỏi thủ đô.”

Nghe vậy, Điện Sắc cười ha ha, điều này đương nhiên hết sức thất lễ, nhưng hắn và Bạch Nhan đã quen biết từ nhỏ, nào sẽ để ý những tiểu tiết đó, chỉ là vì để bảo trì uy nghiêm của Bạch Nhan, cho nên chỉ có lúc hai người ở riêng, Điện Sắc mới thu lại thái độ cung kính.

Bạch Nhan đi đến trước bàn sách ngồi xuống, tâm tình khá vui vẻ, mặc dù vẫn còn bực chuyện Điện Sắc không từ mà biệt, nhưng người bạn vốn tưởng cách cái chết không xa đã có cơ hội sống, cộng thêm nhìn thần thái của đối phương, hắn cũng có thể đoán ra kết quả của chuyến này tuyệt đối không xấu, ít nhất Kim Khấp Nhĩ khẳng định không sao, nếu không Điện Sắc không thể nào còn cười ra được.

“Kim Khấp Nhĩ khỏe chứ?”

“Đúng vậy, mặc dù có vẻ đã từng suýt chết mấy lần, nhưng hắn vẫn bình an vô sự.”

Nghe thấy điều đó, Bạch Nhan nhíu mày, nhưng người nếu còn sống, nhìn biểu hiện của Điện Sắc, Kim Khấp Nhĩ hẳn cũng không có thiếu tay hụt chân, vậy thì không phải vấn đề quá lớn, phải biết rằng, Điện Sắc còn lo cho Kim Khấp Nhĩ hơn cả hắn, nếu thằng nhóc đó xảy ra vấn đề lớn, lấy tình trạng thân thể của Điện Sắc, khả năng vừa giận lên sẽ trực tiếp trở về không được gần như là một trăm phần trăm, tuyệt đối không thể nào còn có biện pháp đi đến trước mặt hắn cười ha ha.

Sau khi nghĩ thông, Bạch Nhan càng ung dung bình thản, thậm chí hứng lên rót ly đồ uống làm từ lá quả đưa cho Điện Sắc, từ sau khi mua Diệp tộc với số lượng lớn, loại đồ uống của Diệp tộc này hết sức lưu hành, người Danya đối với đồ uống này có khen có chê, nhưng Bạch Nhan thì rất thích.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhân tộc vậy mà mưu hại sứ giả tộc ta, chẳng lẽ bọn họ thật muốn khai chiến?”

Điện Sắc lập tức kể lại sự tình mà Kim Khấp Nhĩ nói cho hắn, mặc dù hắn vẫn cảm thấy Kim Khấp Nhĩ đã giấu một số chuyện, nhưng hiểu thằng nhóc kia không thể nào phản bội Danya, chuyện ẩn giấu phần lớn không có liên quan đến quốc gia đại sự.

Có lẽ liên quan với tên Công Hoa kia. Hắn âm thầm suy đoán.

Nghe xong cảnh ngộ ly kỳ của Kim Khấp Nhĩ, vừa lại nghe thấy hắn suýt nữa chôn thân trong biển lửa, Bạch Nhan bừng lên lửa giận.

Điện Sắc cũng phẫn nộ, nhưng biết được tin tức này đã lâu, cộng thêm nhìn thấy Kim Khấp Nhĩ vẫn còn sống và chạy nhảy tung tăng, cho nên hắn vẫn có thể bình tĩnh nói: “Tóm lại, Kim Khấp Nhĩ có phen kinh nghiệm này trái lại cũng không tệ, hắn lần này trở về trông trưởng thành hơn không ít, chỉ là đường đường là con trai của Bạch Nhan mà bị đối xử như thế, thực sự đáng hận!”

Vừa nói ra lời này, lập tức nhận được ánh mắt khó chịu của Bạch Nhan, Điện Sắc cười he he, hắn luôn luôn nhắc nhở đối phương, ngươi vẫn còn có đứa con là Kim Khấp Nhĩ đấy, mặc dù là con riêng không thể công khai thừa nhận, nhưng thân là phụ thân cũng không thể bỏ quên con trai.

Trải qua ít nhiều nỗ lực, Bạch Nhan mặc dù không thể thừa nhận Kim Khấp Nhĩ, nhưng xác thực có phần quan tâm.

Bạch Nhan lạnh lùng nói: “Nhân tộc phải trả giá cho hành vi của bọn chúng!”

“Đúng vậy.” Điện Sắc gật đầu, sau khi xác định Bạch Nhan sẽ đòi công đạo cho Kim Khấp Nhĩ, hắn mới nói đến mục đích chân chính của chuyến đi này, “Nhưng ta có chuyện quan trọng hơn cần nói.”

Bạch Nhan nhíu mày, gần đây ngoại trừ chuyện đoàn sứ giả mất liên lạc, trong nước hình như không có đại sự gì, nhưng nhìn vẻ mặt của Điện Sắc, chuyện này hình như không nhẹ hơn chuyện Kim Khấp Nhĩ ở Chiến Viêm quốc.

“Diệp tộc sắp chết có lẽ còn con đường sống để đi.”

Điện Sắc lúc này mới đề xuất điều kiện trao đổi Diệp tộc mà Công Hoa nói, mặc dù chuyện hắn gấp rút muốn nói là việc này, nhưng vẫn phải phân rõ bên nặng bên nhẹ, Diệp tộc làm sao cũng không thể hơn chuyện Kim Khấp Nhĩ.

Bạch Nhan nhíu mày nghe xong, đầu tiên đề xuất nghi vấn: “Ngươi xác định người đó đáng tin?”

Điện Sắc nói: “Ngay từ đầu thái độ của Lục Nhạc đối với hắn đã khác, hơn nữa bất luận đối phương có mục đích gì, Diệp tộc đã sắp chết, cho dù hắn không đến, không lâu sau chúng ta cũng sẽ mất đi bọn họ.”

Nếu như là chủng tộc khác mà không phải Diệp tộc, có lẽ Điện Sắc còn sẽ suy nghĩ khả năng Công Hoa mang theo ba ngàn người này phản kháng, nhưng giờ đây ba ngàn người này là Diệp tộc, Điện Sắc thực sự quá hiểu rõ chủng tộc này, bọn họ nói dễ nghe thì là thiện lương, nói khó nghe chút thì là ngoan ngoãn đến không biết phản kháng.

Huống chi, ba ngàn Diệp tộc đang hấp hối cũng không phải là đối thủ.

“Giao dịch này đối với chúng ta gần như chỉ có lợi, nhưng…” Bạch Nhan thoáng do dự, vẫn là thản nhiên nói: “Ngươi phải biết rằng, đây là một loại lừa đảo nếu ta đáp ứng cuộc giao dịch này.”

Điện Sắc khó hiểu hỏi ngược lại: “Lừa đảo?”

“Ngươi nói, hắn muốn chờ lúc toàn bộ Diệp tộc đứng ở trên thuyền mới giao ra cách trồng trọt và hạt giống, nhưng hiện tại đã có Diệp tộc tiến vào trạng thái hấp hối rồi, trạng thái của bọn họ cực xấu, đừng nói thuyền trình, có rất nhiều Diệp tộc sợ rằng đều không thể cầm cự đến ngày ta chuẩn bị xong thuyền bè và trợ cấp hàng hải.”

Nghe vậy, sắc mặt Điện Sắc thay đổi, lúc hắn rời khỏi, tình trạng Diệp tộc xác thực đã cực kém, không ngờ lại có thể đã đến mức độ này rồi?

“Có lẽ vẫn còn Diệp tộc có thể đứng lên thuyền, nhưng lấy tình trạng thân thể của bọn họ xem ra, nếu ra biển…”

Nhất định không có khả năng sống sót! Điện Sắc biến sắc.

“Vì để đổi lấy phương pháp trồng trọt và hạt giống, ta sẽ đáp ứng trao đổi.” Bạch Nhan nhàn nhạt nói: “Bất luận có bao nhiêu Diệp tộc có thể sống đến lúc bước lên thuyền, có lẽ sau khi bọn họ ra khơi vẫn có thể sống thêm mấy ngày, đều không phải vấn đề của bên ta, hắn phải thực hiện lời hứa của mình.”

Điện Sắc trầm mặc không nói.

Bạch Nhan thầm thở dài, Điện Sắc vì một Thủy Lam, trước sau đối xử cực tốt với Diệp tộc, bây giờ nghe thấy hơn ba ngàn Diệp tộc đều không thể sống sót, bọn họ còn tiến hành cuộc giao dịch này ở dưới tình huống biết rõ Diệp tộc căn bản không thể sống tiếp, đáy lòng của Điện Sắc khẳng định hết sức khó chịu.

Nhưng hắn tất phải làm, hạt giống và phương pháp trồng trọt, sự dụ dỗ này quá lớn!

“Trao đổi đi, ngày mai ta sẽ mang hắn đến gặp ngươi.”

Nghe thấy hồi ứng của Điện Sắc, Bạch Nhan có chút bất ngờ, nhưng không chờ hắn hỏi, đối phương đã chủ động mở miệng giải thích.

“Bất luận thế nào bọn họ đều sẽ lựa chọn trao đổi, Diệp tộc chính là chủng tộc như thế, để cho bọn họ làm hại người rất khó, nhưng dùng hạt giống và phương pháp trồng trọt đi đổi lấy người gần như không thể nào sống sót, đối với bọn họ mà nói là chuyện không thể đúng đắn hơn.”

Điện Sắc cảm thấy bọn họ ngay từ đầu đã làm sai rồi, nếu ngay từ lúc Diệp tộc di cư, bọn họ đã cung cấp vật phẩm cần thiết cho Diệp tộc vượt biển, có lẽ sớm đã lấy được phương pháp trồng trọt và hạt giống này, so với chi phí thu mua Diệp tộc thì rẻ hơn nhiều.

Nhưng nói đi thì nói lại, muốn tiến hành giao dịch dưới mí mắt của Nhân tộc, sợ rằng cũng sẽ không thuận lợi.

Đủ loại tâm tư của Điện Sắc đảo tới đảo lui, cuối cùng chỉ có thể thầm than một tiếng.

“Ta chỉ có một thỉnh cầu, nể mặt của ta, xin Bạch Nhan ngài mau chóng hạ lệnh để cho Diệp tộc vượt biển, cho dù chỉ là một giây một phút cũng được.”

Ngay cả “ngài” cũng ra rồi, Bạch Nhan mừng vì yêu cầu của bạn tốt thực sự không phải chuyện lớn, hơn một nửa Diệp tộc hiện tại đã đang thoi thóp, tộc nhân sở hữu Diệp sẽ không vì giữ lại Diệp tộc sắp chết mà vi kháng mệnh lệnh của Bạch Nhan chí cao đây.

“Ngày mai ta sẽ lập tức hạ lệnh tộc nhân phải đưa Diệp tộc đến bến cảng vượt biển, nhưng ngươi không thể nói trước cho người đó, nếu không để hắn biết ta đã đáp ứng, thì không dễ đàm phán.”

Điện Sắc mấp máy miệng, muốn nói với Bạch Nhan chỉ cần hắn nguyện ý lập tức bắt đầu chuẩn bị công việc vượt biển, Diệp tộc căn bản sẽ không mặc cả, nhưng ngẫm lại cũng thôi, không phải người nào cũng hiểu rõ Diệp tộc như hắn, có lẽ còn sẽ cho rằng hắn thiên vị Diệp tộc, không bằng đừng nói, dù sao ngày mai cũng sẽ biết kỳ thực song phương đều vô cùng vui lòng trao đổi.

Bạch Nhan đang muốn hỏi Điện Sắc thêm mấy câu về chuyện của Kim Khấp Nhĩ, lại nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, đây khiến hắn mím môi không vui, thậm chí không muốn hồi ứng.

Không ngờ thị vệ bên ngoài lại gõ gấp hơn, “Bạch Nhan chí cao, có chuyện gấp bẩm báo!”

Điện Sắc nhìn thần sắc của Bạch Nhan, mới hô lên: “Vào đi.”

Hai hàng thị vệ nối đuôi nhau vào, đây là thị vệ tùy tùng của Bạch Nhan, chưa từng rời khỏi chí cao giả, sau đó mới đi vào một tên thị vệ thần sắc thoạt nhìn hoảng hốt.

Bạch Nhan mặt vô biểu tình, ngay cả nhìn thẳng cũng không muốn cho tên thị vệ kia, Điện Sắc lại biết rõ tính cách của bạn tốt, kỳ thực đối phương cũng có chút kinh ngạc và tò mò đối với sự thất thố của thị vệ này, hắn cố ý mang theo giọng không vui mở miệng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Khiến ngươi dám quấy nhiễu Bạch Nhan chí cao và ta.”

“Tham kiến chí cao giả, ra mắt Điện Sắc, xin thứ tội, thuộc hạ có chuyện quan trọng bẩm báo.” Thị vệ phát hiện sự vô lễ của mình, hoảng loạn hành lễ xong, dưới ra hiệu của Điện Sắc mà bắt đầu bẩm báo: “Bên ngoài thành bay tới rất nhiều chim!”

Điện Sắc nhíu mày, đây nghe lên giống như là nói nhăng nói cuội, có bầy chim thôi mà cần hoảng loạn như thế đến bẩm báo Bạch Nhan? Nhưng hắn lại biết thị vệ có thể đi đến trước mặt Bạch Nhan là từ trong vạn người chọn một, không thể nào là đám điên khùng.

Thị vệ cũng phát hiện ánh mắt xung quanh bất thiện, vội vàng bổ sung nói, “Số lượng bầy chim đó khoảng trên ngàn, thể hình to lớn, hơn nữa một con trong đó đặc biệt bất phàm, tuyệt đối không phải loài chim bình thường, nó, nó hình như muốn dẫn bầy chim đó vào thành!”

Nghe vậy, Điện Sắc quay đầu nhìn Bạch Nhan một cái, từ trong thần sắc vĩnh viễn lãnh tĩnh đó có thể nhìn ra một tia ngạc nhiên, thế là hắn tự đứng ra nói: “Bạch Nhan chí cao, xin để tôi đi điều tra.”

Một tia ngạc nhiên của Bạch Nhan đổi thành nộ ý.

“… Xin cho phép tôi mang theo một đội thị vệ của ngài.”

Kỳ thực Điện Sắc muốn đi một mình hơn, không biết vì sao, hắn cảm thấy bầy chim này có lẽ không thoát khỏi quan hệ với tên Công Hoa thần bí kia, bằng không làm sao giải thích bọn họ vừa mới vào trong thành, bầy chim liền xuất hiện đây?

Một mình hắn đi tương đối dễ giúp che đậy tình huống hơn, nhưng thấy nộ ý của Bạch Nhan, một mình đi đại khái bằng với không thể đi.

“Chuẩn.”

◊◊◊◊

Công Hoa bị Điện Sắc nhận định là đầu sỏ, hiện giờ lại hoàn toàn không biết chuyện này, chỉ là lâm vào trong cuồng bạo.

Ở trước mắt hắn, là một căn phòng Diệp tộc, hắn đã lâu lắm không có nhìn thấy nhiều Diệp như thế —- nhưng bọn họ đều nằm ở trên giường, một nửa đang mở mắt nhìn hắn, nửa kia lại ngay cả mắt cũng mở không ra.

Lục Nhạc nhìn thấy tình trạng của tộc nhân còn tệ hơn lúc trước khi rời đi, hắn không khỏi cảm thấy ưu thương, mình vậy mà vẫn còn có thể đứng, thật là kỳ tích —- khoan đã, có lẽ là bởi vì mình ở bên cạnh Hoa?

Lục Nhạc nhìn Công Hoa, trong lòng đã có định luận, hẳn là như thế rồi, từ khi gặp được Hoa, khi đó hắn cảm giác tình trạng thân thể đúng là có tốt hơn một chút, mặc dù về sau vẫn dần dần trở nên kém hơn, cho nên cũng không có phát giác điều này, nhưng bây giờ nhìn thấy tình trạng của tộc nhân vậy mà đã kém đến thế, hắn mới hiểu tình trạng của mình đã tốt lắm rồi.

Vừa trở về chỗ của Điện Sắc, Lục Nhạc liền không thể chờ được mang Công Hoa đi gặp tộc nhân, hắn biết dưới cự ly gần thế này, mọi người khẳng định đều phát hiện được Hoa tới, để tránh cho mọi người đứng ngồi bất an như hắn lúc đó, đương nhiên ngay từ đầu đã kéo Công Hoa qua.

Lục Nhạc còn cho rằng tộc nhân vừa nhìn thấy Hoa, khẳng định sẽ kinh ngạc đến từ trên giường bật dậy chạy đến bên cạnh Công Hoa, kết qua bọn họ chỉ có thể ngọ ngoạy muốn bò dậy, nhưng không có một Diệp nào chân chính đứng lên.

Tộc nhân vậy mà đã yếu ớt đến thế… Thật sự có biện pháp lên thuyền vượt biển sao?

Dưới lòng Lục Nhạc đã hiểu rõ, hắn quyết định, chờ Hoa gặp xong những Diệp tộc ở gần đây, hắn sẽ khuyên Hoa lập tức rời khỏi, tránh cho bị người Danya phát hiện thân phận và lực lượng của Hoa, hắn đã nghe Hoa nói năm đó rốt cuộc đã giết bao nhiêu người Danya, nếu bị vạch trần, vậy Hoa sợ rằng sẽ có nguy hiểm!

Nghĩ đến đây, Lục Nhạc càng lo lắng, quay đầu qua muốn đi khuyên Công Hoa dứt khoát rời khỏi ngay bây giờ đi, dù sao bọn họ đã không thể cứu được nữa.

Công Hoa lại đi qua bên cạnh hắn, đi tới một cái giường, đi thẳng đến vị trí trong cùng, hắn rốt cuộc dừng chân lại, nhìn Diệp tộc trên cái giường đó, đây là một nữ Diệp tộc hết sức mảnh khảnh, đối phương nhắm mắt, sắc mặt đã xám trắng, nếu không phải ngực có hơi phập phồng, sợ rằng bất cứ người nào cũng sẽ cho rằng Diệp tộc trước mắt sớm đã chết rồi.

Công Hoa vươn tay ra, run rẩy, khe khẽ chạm vào má của nữ Diệp, cô đột nhiên mở to mắt, nhưng đây cũng không khiến Công Hoa cảm thấy cao hứng, sắc mặt tái nhợt của đối phương và vệt đỏ bất thường trên hai má, tất cả đều đang hiển thị Diệp này cũng không phải khỏe lên, sợ rằng trái lại là…

Diệp tộc đột nhiên mở to mắt nhìn Công Hoa, sau đó nở một nụ cười kinh diễm, cho dù sự tàn tạ và tái nhợt trên khuôn mặt cũng không che lấp được sự mỹ lệ của cô.

“Ngươi đến rồi.” Hoa.

Một chữ cuối cùng chỉ có nhép miệng không có âm thanh, Diệp tộc luôn luôn tuân thủ nguyên tắc không tiết lộ một chữ và biết lúc nào không thể mở miệng.

Công Hoa khẽ vỗ về khuôn mặt của nữ Diệp, hồi ứng: “Ừ, ta đến rồi.”

Con đường này đã đi hết hơn hai mươi năm, hắn rốt cuộc đã đến rồi.

◊◊◊◊

Dẫn theo cả “một đội” thị vệ, Điện Sắc thở dài, người đi theo phía sau ít nhất là ba đội, chỗ nào là một đội chứ, có thể thấy Bạch Nhan cũng không tin thân thể mình đã khỏe hơn rất nhiều, nhưng đây không không thể trách đối phương, nếu là Điện Sắc trước kia nhìn thấy mình gầy thế này, khẳng định đã khịt mũi khinh bỉ, cảm thấy tên này gầy yếu không giống nam nhân Danya chút nào.

Cưỡi thú, Điện Sắc lắng nghe thị vệ khủng hoảng miêu tả bầy chim, nhưng chẳng mảy may hiểu đó rốt cuộc là thứ gì, liệu có phải là do Công Hoa gọi tới hay không đây? Bí ẩn của cái người kia thực sự quá nhiều, mà Kim Khấp Nhĩ lại vì để bức mình uống dược, muốn hắn uống hết mới chịu nói.

Nhưng nhìn hành động này của Kim Khấp Nhĩ, đã khiến Điện Sắc có độ tín nhiệm cơ bản đối với Công Hoa, nếu như người này không đáng tin thậm chí rất nguy hiểm, thái độ của Kim Khấp Nhĩ sẽ không như thế.

Điện Sắc lại không biết, hành động của Kim Khấp Nhĩ lại còn có một khả năng khác, đó chính là, Công Hoa căn bản không phải đối tượng có thể đề kháng.

Một đội quân có lẽ có thể chặn được hắn, nhưng Công Hoa hiện giờ đã không phải Hoa ngây thơ của trước kia, hiện tại cũng không phải hai quốc giao chiến, hắn căn bản không cần ngăn chặn quân đội, chỉ cần len lén lẻn vào, muốn giết ai chả được?

Cho nên, Kim Khấp Nhĩ thà rằng thả Công Hoa ở dưới mí mắt, đỡ hơn không biết đối phương rốt cuộc ở đâu và đang tính toán cái gì, đó mới khiến người ta khủng hoảng bất an.

Khi Điện Sắc đang nghĩ thân thể của mình đã tốt hơn rất nhiều, trở về nên buộc Kim Khấp Nhĩ nói thật, ngay lúc đó chỗ xa lại truyền đến một tiếng vang lớn.

Những thị vệ với số người đông đúc lập tức ba lớp ngoài ba lớp trong bảo vệ vững vàng cho Điện Sắc, người sau nhíu mày, đầu tiên là hồ nghi nhìn về phía tường thành phương xa, nhưng tường thành thoạt nhìn không có gì bất thường, thậm chí thủ quân phía trên còn tới tấp nhìn vào trong xem đã xảy ra chuyện gì.

Thị vệ mở miệng nói: “Điện Sắc, nơi đó hình như là nhà của ngài.”

Điện Sắc lúc này mới nhìn đúng phương hướng, phát hiện xác thực là hướng của nhà mình, nhưng bởi vì còn khá xa, nhìn không rõ rốt cuộc là tình huống gì, mặc dù không xác định, nhưng trong nhà hắn có một số lượng lớn Diệp tộc ốm yếu nằm trên giường, bọn họ hoàn toàn không thể chịu nổi một chút giày vò nào nữa!

Điện Sắc nôn nóng lập tức hạ lệnh: “Một đội đi đến tường thành xem tình hình, rồi phái người trực tiếp hồi báo chí cao giả, người khác ở lại tường thành chi viện, hai đội còn lại đi theo ta!”

Thị vệ thế nhưng không dám biện luận bọn họ chỉ là “một đội”, ngay lập tức làm theo căn dặn.

Mọi người cưỡi thú rong ruổi, mấy lần suýt nữa tông vào quần người đang ngẩn ngơ trên đường, bọn họ đều nghe thấy những tiếng từ chỗ không xa truyền tới, mặc dù âm thanh sau đó không lớn như vậy nữa, nhưng cũng tỏ ra sự bất thường, mọi người hoảng hốt bất an, do vậy mới xảy ra chuyện không kịp tránh, nếu không Điện Sắc và thị vệ cưỡi một bầy thú hoành tráng như thế, người có mắt có tai sớm đã né ra xa rồi.

Điện Sắc đột nhiên ghì dây thừng buộc thú dừng lại đột ngột, khiến những thị vệ đuổi sát phía sau trở tay không kịp, suýt nữa tông vào nhau, nhưng bọn họ không hề phàn nàn, trái lại ngẩng đầu nhìn hướng Điện Sắc đang dán mắt, sau đó kinh hãi không kiềm được mình.

Chỗ không xa, một sợi gì đó dài bằng hai ba tầng lầu chọc thủng mái nhà xuyên ra ngoài, dân chúng mới đầu ngơ ngác nhìn những thứ đó, một hồi sau mới phản ứng lại, bắt đầu la hét chạy trốn, muốn rời khỏi thứ không biết tên nhưng chắc chắn nguy hiểm kia càng xa càng tốt.

Những thị vệ hoàn toàn không biết đó là thứ gì, bọn họ và dân chúng xung quanh đều sợ hãi như nhau, chỉ là đã được huấn luyện cộng thêm Điện Sắc ở đây, bọn họ có chức trách bảo vệ đối phương, không thể dễ dàng xoay người bỏ chạy, thậm chí cũng không thể khuyên Điện Sắc chạy.

Thân là một trong Tứ Sắc, Điện Sắc nếu ở thủ đô nhìn thấy nguy hiểm lại xoay người bỏ chạy, vị trí Tứ Sắc này sợ rằng cũng ngồi không nổi rồi.

Một tên hộ vệ nhẫn nhịn da đầu tê dại đi lên, thấp giọng nói: “Điện Sắc, đó hình như là ở phủ của ngài.”

Điện Sắc lại không thèm để ý phủ của mình, thậm chí cũng không nhớ nổi Diệp tộc, trong mắt chỉ có dây leo quen thuộc vô cùng to lớn kia, đúng vậy, dây leo, hắn liếc mắt đã nhận ra rồi, cho dù đã qua nhiều năm như thế, tình huống trên chiến trường trước kia hiện rõ mồn một ngay trước mắt, dây leo khổng lồ cuồn cuộn thậm chí còn khiến người khó có thể quên lãng hơn cảnh tượng Thủy Lam chết đi…

Kẻ thù giết chết Thủy Lam!

Ngươi ở đây sao?

Chờ đến khi dân chúng rối rít xuyên qua đám người Điện Sắc mà chạy ra xa, trước mặt chỉ còn lại đường phố trơ trọi, Điện Sắc đột nhiên thúc thú chạy điên cuồng về phía nhà mình.

Những thị vệ cả kinh, mặc dù Tứ Sắc không thể đào tẩu dưới tình huống này, nhưng cũng đâu cần xông lên dũng mãnh như thế chứ!

Khi bọn họ đang liều đến cùng mà đuổi theo, xung quanh sợi dây leo khổng lồ đó đột nhiên đâm xuyên ra càng nhiều dây leo, mặc dù không có lớn như thế, nhưng số lượng đông đúc, ngôi phủ diện tích rộng lớn vậy mà bị những dây leo này phá hủy thành một vùng đổ nát, thậm chí bởi vì trải đầy dây leo, giống hệt như tòa lâu đài cổ đã bị bỏ hoang mấy thập niên.

Nhìn thấy nhà biến thành thảm trạng cỡ này, Điện Sắc trái lại trở nên bình tĩnh, bây giờ không phải lúc đắm chìm trong thù oán quá khứ, đây là thủ đô Danya, hơn nữa rất gần hoàng cung nơi Bạch Nhan ở và không phải ải Táng Hạ nơi mà đánh thua còn có thể rút lui kia, hắn tuyệt đối không cho phép thủ đô biến thành bộ dạng hoang tàn giống cảnh tượng trước mắt.

Điện Sắc quay đầu qua, giao quân bài cho thị vệ, hạ lệnh: “Lập tức trở về điều quân đóng ở tường thành tới, để hộ quân của ta tiến vào, hạ lệnh bọn họ lập tức tụ tập bên ngoài hoàng cung, bằng mọi giá không được để cho Bạch Nhan có mảy may nguy hiểm nào.”

Hộ vệ của Điện Sắc phần lớn lưu ở ngoài thành, đó là quân đội có thể lấy một chọi mười, nhưng cũng bởi thế, không thể để bọn họ ở thủ đô, cho dù Bạch Nhan có thừa tin cậy với hắn, nhưng loại chuyện này cũng không phải hai chữ tin tưởng là đủ.

Điện Sắc luôn luôn không cho phép mình ỷ vào tin cậy của Bạch Nhan, lần nào vào thành cũng chỉ mang năm tên hộ vệ, tiến vào hoàng cung thậm chí còn không mang một tên, chỉ mang theo tùy tùng bình thường, cho nên cũng khiến cho bây giờ bên cạnh hắn ngay cả một hộ vệ từng nhìn thấy dây leo cũng không có.

Ngươi chưa từng đối mặt với thứ này mới đầu sẽ tuyệt đối không thể tiếp thụ, chỉ có phái những hộ vệ trước kia từng theo mình chinh chiến, chỉ có bọn họ mới có thể ổn trụ trận thế, bảo vệ hoàng cung.

Điện Sắc không rõ vì sao đối phương lại xuất hiện ở đây sau hai mươi năm biến mất, phản ứng mới đầu chỉ có lửa phục thù cháy hừng hực, nhưng “địa điểm” này lập tức tạt cho hắn một chậu nước lạnh, chẳng những dập tắt lửa giận, còn khiến trong lòng hắn phát lạnh, Bạch Nhan vẫn còn ở thủ đô, không được xảy ra một chút sai sót nào!

Rồi nghĩ đến báo thù cho Thủy Lam, Điện Sắc chưa từng nghĩ tới phải giải quyết ở đây, cái “người” kia có thể tạo ra phá hoại lớn bao nhiêu, hắn đã quá rõ, nếu như đối phương muốn ra tay với Bạch Nhan…

Trong lòng Điện Sắc rét run, lập tức quay đầu rống với những thị vệ vẫn đang kinh hoảng, “Còn không mau đi! Chẳng lẽ muốn chờ Bạch Nhan tự đi chỉ huy quân đội sao?”

Thị vệ cả kinh, nhưng chỉ một bộ phận rời khỏi, bộ phận khác tự động lưu lại hộ vệ Điện Sắc, mặc dù sắc mặt đều trắng bệch vì hoảng.

Điện Sắc vốn định để bọn họ rời khỏi hết, cho dù ở lại cũng chỉ là khiến đối phương thêm cái phất tay mà thôi, nhưng lúc này, hắn lại nghĩ đến người trong nhà, tức thì trong lòng phát lạnh, hắn nhớ tới Kim Khấp Nhĩ lúc này hẳn là ở trong nhà mình, lần này nguy rồi!

Điện Sắc thật sự cuống lên, lòng báo thù gì đó đều bị an nguy của Bạch Nhan và Kim Khấp Nhĩ lấn át, hắn thà rằng cả đời không tìm được kẻ thù, cũng không muốn kẻ nguy hiểm này xuất hiện ở xung quanh hai người này.

“Bây giờ tất cả đi theo ta, nhưng không có mệnh lệnh của ta, ai cũng không được ra tay, hiểu chưa?” Điện Sắc nghiêm giọng nói: “Cho dù không ra tay sẽ chết cũng phải ngoan ngoãn mà chết, bằng không cút ngay bây giờ cho ta!”

Người ở lại không ai cút, thậm chí chấn chỉnh tư thái, sắc mặt tái nhợt vừa rồi đã không còn nữa, sống lưng ai nấy đều thẳng tắp, tất cả đều là những dũng sĩ mạnh nhất Danya đã được huấn luyện.

Điện Sắc rất hài lòng, những thị vệ hoàng cung này mặc dù bởi vì chức vụ nên chưa từng lên chiến trường, nhưng vẫn tính là có can đảm, sĩ binh năm đó vừa nhìn thấy những dây leo khổng lồ kia, hoảng đến nhũn chân chạy không nổi thế nhưng có cả đống.

Nhìn dây leo ở phương xa, không biết vì sao, sau khi bạo phát vừa rồi kết thúc, dây leo rậm rạp kia lại không có triển khai công kích, trái lại đình trệ bất động, cũng không biết là tình huống gì.

Sau khi lãnh tĩnh lại, Điện Sắc rốt cuộc có dư lực đánh giá nhất cử nhất động của “kẻ thù”, suy nghĩ tiếp theo nên làm thế nào.

Năm đó, người kia nhìn thấy mình liền muốn chạy, Điện Sắc cũng không biết vì sao, chỉ có thể cho rằng là Thủy Lam đã làm gì đó, nhưng không xác định lực lượng của Thủy Lam có thể kéo dài đến hai mươi năm sau hay không, hiện tại cái người kia còn sẽ chạy nữa không đây? Nếu như hắn không chạy, thủ đô sợ rằng sẽ phải nghênh đón tràng diện máu chảy thành sông, mà Kim Khấp Nhĩ có khả năng là kẻ hi sinh đầu tiên!

Thị vệ kinh hô: “Điện Sắc, phía trước có người.”

Điện Sắc sửng sốt, giương mắt nhìn, lại nhìn thấy một quần người chạy như điên tới, hơn nữa hết sức quen mặt, hắn suy nghĩ một chút mới phát hiện đó là đám người phía dưới Công Hoa.

Bọn họ từ trong khe hở của dây leo chui ra, co cẳng chạy điên cuồng, những dây leo kia lại có thể cử động, ngoại trừ sợi lớn nhất không biết vì sao hoàn toàn bất động, dây leo cỡ nhỏ trong đó đang điên cuồng đuổi theo những người này.

Sắc mặt Điện Sắc thay đổi, đang muốn hạ lệnh thị vệ xếp thành một hàng để cho đối phương quay đầu, tránh cho những dây leo kia vì đuổi theo bọn họ mà chạy loạn trong thành, nhưng lại nhìn thấy Kim Khấp Nhĩ và Lục Nhạc vậy mà cũng ở trong đó, hắn không khỏi khựng lại một chút, nhưng vẫn hạ lệnh.

Kim Khấp Nhĩ biến sắc, la lớn: “Điện Sắc, tránh ra!”

Điện Sắc căng cứng mặt, nhưng không định lùi ra, cắn răng nhìn Kim Khấp Nhĩ, còn chưa kịp nói nửa câu, Lục Nhạc bên cạnh vậy mà kéo theo một tên Nhân tộc, trực tiếp chạy trở lại, đây khiến mọi người đều không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lục Nhạc và cái người đó chạy về phía những dây leo kia —- tên Nhân tộc kia vậy mà còn phát ra tiếng cười lớn!

Đôi mắt của Điện Sắc đỏ ngầu, hệt như nhìn thấy bóng lưng của Thủy Lam nhào về phía dây leo, hắn cưỡi thú tiến lên cứu viện, nhưng đối mặt với dây leo phủ đầy trời, thú lại không nghe sai khiến mà phát cuồng muốn chạy, Điện Sắc không khống chế được, chỉ có thể tung người nhảy xuống con thú, rồi chạy điên cuồng.

“Lục Nhạc, trở lại, ta sẽ bảo hộ ngươi!”

Lục Nhạc ngạc nhiên dừng bước quay đầu nhìn, nhưng bóng của dây leo đã ở sau lưng hắn, Điện Sắc căn bản chạy không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn dây leo đầy trời nhào xuống phía hắn, lúc này, Lục Nhạc vậy mà vẫn không né tránh, trái lại ôm chặt lấy tên Nhân tộc trong tay, giống như muốn dùng sống lưng bảo vệ đối phương.

“Không —“

Điện Sắc chung cuộc vẫn không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi nhọn của những sợi dây leo rậm rạp lao hết toàn bộ về phía lưng của Lục Nhạc, khiến đầu óc hắn trống rỗng, chỉ đang nghĩ Diệp tộc này sắp bị chọc thủng trăm ngàn lỗ rồi…

Nhưng bọn chúng vậy mà cứ thế bất động, có mấy sợi xoay tới xoay lui, thoạt nhìn như đang tìm vị trí hạ thủ, thấy vậy Điện Sắc suýt nữa ngừng hô hấp, nhưng những dây leo kia cuối cùng không có hạ thủ, chỉ là xoay quanh Lục Nhạc, thậm chí cũng không đuổi theo người khác.

“Ôi trời ơi, rậm rậm rạp rạp như thế, thật dọa chết người mà!”

Còn chẳng phải sao? Điện Sắc đang thở phào, liền có người hô ra tiếng lòng của hắn, mặc dù âm thanh này vừa cao vừa chói, giống như một nam nhân kéo cao giọng nói chuyện, thực sự có loại quái dị nói không ra lời.

“Bầy chim chi chít phía trên rốt cuộc là cái gì vậy?”

Chim…? Điện Sắc lập tức quay lại ngẩng đầu nhìn, ngạc nhiên phát hiện trên bầu trời chỗ không xa xuất hiện bầy chim đầy trời, hắn rốt cuộc đã hiểu thị vệ đến bẩm báo vì sao khủng hoảng như thế, số lượng bầy chim kia nhiều như một đám mây sắp mưa!

Mà con “chim bất phàm” kia đang đậu ở trên tháp của thành tường, ngọn tháp vốn thô tráng giống như là cành cây làm nền dưới chân chim.

Mặc dù thủ quân trên tường thành không có sợ vỡ mật mà chạy trốn, nhưng cũng không thể đến gần tòa tháp kia, mặc dù con chim lớn đó không có ý công kích, nhưng bên tháp lại bị vây quanh rất nhiều khí xoáy, khiến lá cờ phía trên tháp bay giống như sắp bị xé toạc, mũi tên của sĩ binh bắn đi cũng tới tấp bị thổi bay, thỉnh thoảng có sĩ binh to gan cầm trường mâu đi chọc những luồng khí xoáy kia, kết quả không nắm được mâu, lập tức bị thổi bay, còn suýt nữa cắm lên người bạn đội.

“Đây rốt cuộc là chuyện làm sao?

Những thị vệ gần như sắp điên rồi, phía trước có dây leo phía sau có cự điểu, cho dù là quân nhân đã tiếp nhận huấn luyện nghiêm khắc cũng không chịu nổi, huống hồ là những dân chúng bình thường khắp thành, sau khi trải qua sự yên lặng ngắn ngủi, trong thành hệt như bạo tạc, đông đúc tiếng la hét hoảng loạn vang lên bốn phía, nhưng dân chúng lại không biết nên chạy về đâu.

Bầy chim đông đúc quanh quẩn nửa vòng thủ đô, chặn hết hai cánh cửa thành, dây leo thì ở gần cổng thành thứ ba, dân chúng muốn chạy còn phải nghĩ xem, rốt cuộc là muốn liều mạng với chim hay là bị dây leo xé nát.

Thủ quân muốn tiến vào sợ phải phải tốn một phen công phu. Lòng của Điện Sắc trầm xuống, lập tức xoay đầu hô lớn: “Tất cả mọi ngươi lập tức trở lại hoàng cung thủ hộ Bạch Nhan!”

Điện Sắc lao tới kéo lấy Lục Nhạc, hoàn toàn không muốn nghe đối phương giải thích, mau chóng trở về hàng ngũ của những thị vệ, sau đó ném Lục Nhạc vào trong đống thị vệ, ra lệnh bọn họ trông gã này thật kỹ. Điện Sắc thật sự đã bị cảnh tượng Lục Nhạc dùng sống lưng chặn công kích vừa rồi làm cho nổi khùng.

Trong lúc đó, hắn vẫn không quên kéo Kim Khấp Nhĩ, người sau không kịp phản ứng, bị kéo cho loạng choạng vài bước, nhìn thấy sắc mặt của Điện Sắc hết sức khó coi, hắn vội vàng giải thích: “Đừng lo lắng, dây leo sẽ không công kích chúng ta, hắn chỉ muốn giết Kaz mà thôi.”

Điện Sắc ngạc nhiên dừng chân lại, hoài nghi hỏi: “Ngươi biết hắn?”

Kim Khấp Nhĩ lúng túng, hắn vốn định tối nay sẽ nói rõ với Điện Sắc, kết quả không ngờ chưa đến tối đã bị vạch trần, dưới tình huống hiện tại để cho Điện Sắc biết thân phận của Công Hoa, đúng là không thể tìm được thời cơ tệ hơn!

Hắn không khỏi oán hận gã Kaz kia, nữ Diệp yếu ớt đó mở to mắt sợ rằng là hồi quang phản chiếu, cố cầm cự hơi thở không chết, Công Hoa đã đủ bi thương rồi, mà Kaz lại cứ ở bên cạnh thêm dầu vào lửa!

Nói cái gì mà cho dù bây giờ lên thuyền ngay lập tức, Diệp tộc cũng không thể cầm cự đến đại lục Quân Đắc, Công Hoa căn bản là đang làm chuyện vô ích, còn không bằng đi ngay bây giờ, tránh cho bị vạch trần thân phận chân thực, đến lúc đó hắn có mười cái mạng cũng không đủ trả gì gì đó.

Kết quả, nữ Diệp kia cầm cự không nổi, vừa nhắm mắt, còn không biết là chết hay sống, Công Hoa đã trực tiếp nổi khùng, bộc phát ra đầy dây leo truy sát bọn họ, may mà hắn còn chút lý trí, dùng dây leo cỡ lớn chống giữ căn phòng của Diệp tộc, mà không phải dùng sợi dây leo to lớn đó truy sát bọn họ, nếu không bọn họ chạy đâu cho thoát!

Kim Khấp Nhĩ dè dặt trả lời: “Ngươi cũng biết hắn, hắn, hắn chính là Công Hoa.”

Sắc mặt của Điện Sặc đột nhiên trở nên xanh mét vô cùng, hơn nữa mặt lộ ra khí giết chóc, Kim Khấp Nhĩ căn bản đỡ không nổi.

“Trên, trên tay hắn có dược có thể trị lành ngươi.” Hắn lắp ba lắp bắp giải thích: “Hơn nữa Công Hoa hứa với ta, nhất định sẽ đến gặp ngươi, cho, cho nên ta muốn để ngươi uống dược trước, sau đó mới nói với ngươi hắn là ai, đến lúc đó —-“

Điện Sắc túm lấy cổ của Kim Khấp Nhĩ, phẫn nộ rống: “Kim Khấp Nhĩ! Ngươi lại có thể mang kẻ nguy hiểm thế này vào thủ đô?”

Kim Khấp Nhĩ gian nan giải thích: “Công Hoa nhất định sẽ đến, hắn muốn những Diệp tộc kia, nếu như không để cho hắn đổi, hắn sợ rằng sẽ chém giết mà vào…”

“Chém giết vào cũng tốt hơn trực tiếp khai sát ở trong thành!”

Kim Khấp Nhĩ ra sức lắc đầu nói: “Hắn sẽ không, Công Hoa chỉ là nhất thời mất đi lý trí.”

“Sẽ không?” Điện Sắc tức giận nói: “Chẳng lẽ ngươi không biết hắn năm đó trên chiến trường đã giết bao nhiêu người Danya sao?”

Hai người giằng co, vài tên thị vệ xông đến bên cạnh bọn họ, mặc dù Điện Sắc đã hạ lệnh để bọn họ đi thủ hộ hoàng cung, nhưng nhìn thấy Điện Sắc cách gần những dây leo kia như thế, bọn họ cũng không dám thật sự chạy sạch toàn bộ, để một mình Điện Sắc đối mặt với những dây leo kia.

“Điện Sắc, đó, đó rốt cuộc là cái gì…” Thị vệ Danya to cao giờ đây ngay cả hàm răng cũng có chút run rẩy.

Điện Sắc ngẩng đầu lên, nhìn mái tóc đen bay múa đầy trời kia, trong bóng râm, chỉ có đôi mắt màu máu là minh hiển nhất, đó là cảnh tượng mà Điện Sắc hai mươi năm qua chưa từng quên lãng…

Hắn cất bước đi về phía kẻ thù.

Kim Khấp Nhĩ nhìn thấy Điện Sắc mang theo thần thái khát máu phẫn nộ đi về phía Công Hoa, mà Công Hoa cũng từng bước chậm rãi tiến lên, cả người hệt như một cái hang sâu màu đen đang di động.

Cự ly của hai người càng gần, Kim Khấp Nhĩ càng hoảng hốt bất an, Công Hoa hiện giờ không biết còn thừa lại bao nhiêu lý trí, nếu như hắn vẫn ở tình trạng điên cuồng, Điện Sắc đối đầu với hắn thì tuyệt đối chỉ có chết!

Hắn lớn tiếng nói ra chân tướng: “Điện Sắc, hắn chính là Hoa, là Hoa mà Thủy Lam muốn ngươi bảo vệ, Công Hoa hắn là Thủ Hộ Hoa của Diệp tộc!”

Điện Sắc đột ngột quay đầu nhìn hắn, tức giận, kích động rống to: “Không thể nào! Hắn đã giết Thủy Lam!”

Bóng mờ màu đen dừng chân lại.

“Hắn đã giết Thủy Lam thì làm sao sẽ bảo vệ Diệp tộc!”

Tiếng ầm ầm nổ lên, dây leo đầy trời đột nhiên ngã đổ xuống đất, héo rũ, chết khô…

Một vùng tóc đen từ không trung rơi xuống, mềm mại buông ở sau lưng, không có gì khác mái tóc bình thường, mà mất đi che lấp của mái tóc, một thân ảnh thon dài lộ ra, thị vệ Danya ở đó đều trợn tròn mắt, thứ khủng bố hệt như ác ma vừa rồi vậy mà là… một cô gái Nhân tộc mảnh khảnh?

Cô ta trông như thể chỉ cần bẻ một cái là gãy!

“Điện Sắc…”

Trong tay Công Hoa đang bế một nữ Diệp không biết sống chết, tràng cảnh này khiến Điện Sắc sửng sốt, cảm giác quen thuộc làm sao, hệt như bản thân hắn lúc đó bế Thủy Lam sắp chết, đau lòng tuyệt vọng.

Hắn cúi đầu nhìn Diệp kia, thì thào: “Ngươi đã đúng, ta căn bản không thể bảo vệ Diệp tộc.”

Nghe thấy lời này, Điện Sắc nhìn Công Hoa, nhìn Diệp tộc trên tay hắn, rồi nhớ tới đối phương vốn là muốn đến mang Diệp tộc đi, rốt cuộc không thể không tin lời của Kim Khấp Nhĩ nói.

“Ngươi thật sự là Thủ Hộ Hoa của Diệp tộc?”

Công Hoa hờ hững gật đầu, hắn biến ra hai sợi dây leo nhỏ nâng nữ Diệp trên tay, sau đó dùng tay nhẹ nhàng phủi đi bụi dính trên mặt cô.

Nhìn thấy cảnh này, Điện Sắc càng không kìm được giận, rống to: “Nếu như ngươi là kẻ thủ hộ của Diệp tộc, ngươi chẳng phải nên bảo hộ bọn họ sao? Vì sao ngươi muốn giết chết Thủy Lam? Vì sao!”

Công Hoa vẫn còn đang ngỡ ngàng sau khi phẫn nộ, nghe thấy vấn đề này liền theo bản năng trả lời: “Ta lúc đó tưởng rằng Diệp tộc đều đã đến đại lục Quân Đắc, cho nên trong mắt chỉ có Owen, chỉ muốn bảo vệ Owen, anh ta bảo ta giết người Danya, ta giết, anh ta bảo ta giết ngươi, ta cũng giết! Ta không có nhìn thấy Thủy Lam, ở khoảnh khắc biết cô ấy chết, ta mới phát hiện ta đã giết một Diệp tộc.”

Mình chưa từng bảo hộ Diệp tộc, thậm chí còn giết một Diệp.

Công Hoa nhìn Diệp trong lòng, cho dù hắn cuối cùng đã hiểu rõ chính đạo của mình, từ bỏ phục thù mà tới, kết quả cô vẫn là phải chết, mọi Diệp tộc đều sẽ chết, tồn tại của hắn căn bản không có ý nghĩa, Cây sinh hạ hắn căn bản là vô nghĩa!

Ngẩng đầu lên, nhìn Điện Sắc, rồi nhìn Kaz, trước mặt chính là hai kẻ thù, công Hoa cười, nói: “Muốn giết ta, hãy giết bây giờ, báo thù của các ngươi! Rất xin lỗi, ta chỉ có một cái mạng cho các ngươi chia, để xem các ngươi ai nhanh tay hơn vậy.”

Nghe thấy câu cuối cùng, Kaz không chút do dự rút chủy thủ ra, đâm thẳng về phía ngực của Công Hoa, người sau không hề động đậy, chỉ lần nữa cúi đầu nhìn nữ Diệp trong lòng.

Keng!

Đao của Kaz bị chặn lại, kẻ chặn đao lại là một kẻ thù khác, Điện Sắc, người trước hiểu lầm, rống giận: “Ta sẽ không nhường tính mạng của hắn cho ngươi!”

“Ta không muốn giết hắn.” Điện Sắc lắc lắc đầu, cười khổ một chút, nói: “Nếu như ta giết hắn, Thủy Lam sẽ trách ta.”

Cho dù có căm hận làm sao, trong lòng Điện Sắc lại rất rõ, Thủy Lam căn bản không muốn hắn báo thù, cho nên mới để lại di ngôn muốn hắn chiếu cố Hoa, hắn làm sao có thể chống lại nguyện vọng cuối cùng của vợ mình?

Không ngờ đến sẽ nghe thấy một câu thế này, khuôn mặt của Kaz vừa như cười vừa như khóc, khó khăn lắm mới gần như từ kẽ răng nặn ra câu chữ: “Ta giết hắn, anh trai ta trái lại sẽ không trách ta, cả nhà ta đều sẽ không trách ta!”

Kẻ thù chính là người phải bảo vệ, trong lòng Điện Sắc không thể nói không mâu thuẫn không phẫn nộ, nhưng trước đó nhìn thấy Công Hoa ôm nữ Diệp, triệt để tuyệt vọng, thậm chí từ bỏ sống tiếp, rồi nhìn thần thái điên cuồng của tên loài người trước mắt, hắn vậy mà đã thích ứng.

Điện Sắc thầm thở dài một hơi, đã qua hơn hai mươi năm, cho dù là hắn, lòng phục thù sớm đã không còn đậm như dĩ vãng, mà hai người này lại vẫn đang vướng mắc trong khổ hận, hai mươi năm trải qua cuộc sống như thế, đã đủ chuộc tội rồi đi.

“Nếu như ngươi không muốn báo thù, cứ để cho hắn giết ta đi.” Công Hoa nhàn nhạt nói: “Đây cũng là của ta nợ hắn.”

“Ngươi làm sao muốn chết?” Điện Sắc phẫn nộ cực độ, hắn đã không báo được thù của Thủy Lam, chẳng lẽ còn phải từ bỏ di nguyện muốn bảo hộ Hoa của cô ấy?

“Cây sinh hạ ta, chính là vì cứu những Diệp tộc này, nếu đã cứu không được, không bằng từ đây kết thúc hết thảy.”

Một Diệp chết đã khiến Công Hoa vô cùng đau đớn, đến nỗi Kaz chỉ tùy tiện khiêu khích thôi đã khiến hắn phát điên bất chấp che giấu thân phận, mà đầy căn phòng kia đều là Diệp tộc vô cùng yếu ớt…

Lúc này, Kaz thu lại chủy thủ, biếng nhác nói: “Nếu hắn đã không muốn giết ngươi, vậy ta cũng không vội, để ngươi nhìn từng Diệp tộc chết đi, đến cuối cùng, ta nói không chừng sẽ bảo hộ ngươi giống như gã này, bởi vì ngươi căn bản sống không bằng chết! Ha ha ha!”

Nghe vậy, toàn thân Công Hoa không khỏi run rẩy, để hắn nhìn từng Diệp tộc một chết đi, hơn ba ngàn Diệp tộc sẽ nhắm mắt giống như nữ Diệp trong lòng… Không! Không không không không không —–

Công Hoa ngẩng đầu nhìn Kaz, ánh mắt đó khiến đối phương thu lại nụ cười, thậm chí cảm thấy hết sức không ổn.

Hắn lạnh lùng nói: “Cho ngươi cơ hội cuối cùng, nếu không động thủ giết ta, ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội nữa.”

Kaz cả giận: “Ngươi!”

Công Hoa lại không nhìn hắn nữa, mà cúi đầu nhìn nữ Diệp, bên cạnh hắn có mấy sợi dây leo chui ra khỏi đất, lần này, đầu nhọn của dây leo lại chỉ vào chính hắn.

Sắc mặt của Kaz âm trầm bất định, tay chậm rãi di chuyển đến chuôi chủy thủ…

Điện Sắc cũng không biết làm thế nào, cho dù hắn có thể ngăn cản Kaz giết chết Công Hoa, chẳng lẽ vẫn có thể ngăn cản Công Hoa tự sát sao?

Kaz lạnh mặt rút chủy thủ ra, lưỡi đao phát ra tiếng vang lạnh lẽo, nhưng Công Hoa vẫn không buồn liếc hắn một cái, căn bản không thèm để ý thanh đao kia có lẽ một giây sau sẽ đâm vào ngực của mình.

Trong lòng ôm Diệp tộc, Công Hoa kinh ngạc phát hiện kỳ thực đối phương vẫn chưa chết, vẫn còn một chút hơi thở, nhưng hô hấp đó vừa yếu ớt vừa đứt quãng, cho dù một giây sau đình chỉ cũng không hề kỳ quái.

Kaz làm sao vẫn chưa động thủ? Công Hoa nhíu mày, khẽ vuốt khuôn mặt của nữ Diệp, cảm nhận hô hấp như có như không của đối phương.

Mau động thủ đi chứ!

“Công Hoa.”

Âm thanh này… Công Hoa rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhìn thấy người không ngờ đến sẽ nhìn thấy, mái tóc màu đỏ tím và làn da màu mật ong…

Hạ Lan? Công Hoa có chút ngỡ ngàng, hắn sớm đã hết tóc của Hạ Lan rồi, vì sao vẫn còn nhìn thấy Hạ Lan?

Chẳng lẽ hắn đã chết rồi, cho nên trở về bên cạnh Cây? Có lẽ đây chỉ là mơ…

Người đó tiến lên, mái tóc đỏ tím vốn không dài như tóc của Công Hoa, nhưng đột nhiên bung dài, sợi tóc vừa dày vừa rậm phủ lên nữ Diệp trong lòng Công Hoa, trông giống như muốn mai táng cô, đây khiến Công Hoa có chút hoảng lên, tay chân luống cuống muốn vén tóc ra, lại bị Hạ Lan túm lấy, lực khí của cô vậy mà khiến Công Hoa không rút tay lại được.

“Đừng sờ lung tung.” Mặt Hạ Lan ửng đỏ nói xong, thấy vẻ mặt Công Hoa ngơ ngác, cô vừa lại an ủi nói: “Cô ấy sẽ không sao, yên tâm được rồi, mặc dù rất yếu, nhưng cô ấy có thể cầm cự tiếp.”

Công Hoa nhìn xung quanh, hi vọng tìm được bất cứ thứ gì có thể chứng minh chỗ mình ở, hắn liếc nhìn Kaz, nhưng người bên cạnh Kaz càng thu hút chú ý của hắn.

Một Diệp có mái tóc màu tím bạc, mang vẻ đẹp trung tính giống như những Diệp khác, nhưng hắn lại có khí thế mà Diệp tộc ít thấy, cho dù bề ngoài mảnh khảnh cũng không che lấp được loại khí chất khiến người không thể chống lại kia.

Công Hoa không nhớ được khuôn mặt của đối phương, rõ ràng là xa lạ, nhưng hắn cũng rõ mình hẳn là biết người này, hơn nữa vô cùng quen thuộc.

Vậy mà đến rồi sao? Rốt cuộc làm thế nào có thể đến nhanh như thế? Tâm tư của Công Hoa rối loạn, chỉ cảm thấy trong lòng thả lỏng, thị giác đột nhiên trở nên mơ hồ, trên má cảm thấy ướt lạnh.

Hạ Lan hoảng loạn nói: “Công Hoa, ngươi đừng, đừng khóc mà, tin ta đi, ta là Sinh Mệnh mẫu hoa, so với ngươi càng có thể tạm thời thay thế Linh Thụ, trước khi ta chết, Diệp tộc tuyệt đối sẽ không có chuyện, ngươi yên tâm được rồi… Vì sao ngươi khóc càng dữ dội thế?”

“Hạ Lan, đừng ngăn cản hắn, Công Hoa cũng không phải bởi vì đau lòng mà khóc.” Chàng trai tóc tím bạc kia dùng ngữ khí ôn hòa nói.

“Vậy là vì sao mà khóc?” Hạ Lan tò mò hỏi.

“Bởi vì yên tâm.” Trả lời xong, hắn khẽ giọng nói với Công Hoa: “Công Hoa, vất vả cho ngươi rồi, tiếp đến cứ giao cho bọn ta đi.”

Công Hoa ngây ngẩn nhìn hắn, vẫn không dám tin.

Chàng trai tóc màu tím bạc xoay người qua, đối mặt với Điện Sắc cao lớn, khí thế cũng không thua kém chút nào.

“Ta là Diệp Chúa, Ngân Thiết Tử, ta muốn làm một cuộc trao đổi có lợi cho đôi bên với các ngươi.”

———-

Aicomicus & Tuyết Lâm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: