RSS Feed

Công Hoa 4-12

Chương 12: Sau này

Hạ Lan…

Hôm nay ta đi giao lưu với những Diệp Chúa khác, nghe thấy bọn họ nói hi vọng có công hoa và mẫu hoa mau chóng sinh ra mầm Linh Thụ mới. Các, các ngươi thật sự có thể sinh ra mầm cây sao?

“Ừ, công hoa và mẫu hoa có thể sinh mầm cây nhỏ, nếu không ngươi cho rằng Linh Thụ là từ đâu ra?”

… Vậy ngươi có định cùng Cúc Nguyệt hoặc Công Hoa sinh mầm cây không?

“Hm, Ngân Thiết Tử ngươi biết vì sao Linh Thụ ít như thế không?”

Bởi vì công hoa và mẫu hoa rất khó sinh mầm cây?

“Ngươi nói như thế cũng đúng, chẳng qua chính xác mà nói, là bởi vì công hoa phần lớn giống như cái kiểu của Cúc Nguyệt, ngươi cảm thấy hắn có thể hiểu rõ làm thế nào ở cùng với mẫu hoa, sau đó sinh hạ mầm cây không?”

Ta hiểu rồi, hm, thật sự hiểu rồi… Ngay cả ta cũng không rõ các ngươi rốt cuộc phải làm sao sinh mầm cây.

“Ha ha, bằng không chờ Công Hoa tới, chúng ta đi hỏi hắn có chịu cùng ta sinh mầm cây hay không, nếu như hắn đồng ý, ta sẽ cùng hắn biểu diễn cho ngươi xem?”

Đừng hỏi! Hắn sẽ giết ngươi, rồi sau đó giết ta.

—– Ngân Thiết Tử

.

.

Ngân Thiết Tử lặng lẽ đi ở trong rừng rậm, người ở phía sau hắn lại không phải Diệp tộc, bất ngờ lại là tên sát thủ Kaz này.

Kaz biếng nhác nói: “Tin tức của Anton và Venter truyền đến, quốc vương mới đăng cơ của nước láng giềng có khả năng muốn bàn bạc với chúng ta về vấn đề phân chia đường lãnh thổ.”

Nghe vậy, Ngân Thiết Tử nghiêng nghiêng đầu, trên lý luận, rừng rậm thuộc về Diệp tộc, nhưng Diệp tộc cũng sẽ không ngăn cản Nhân tộc đi vào thu hái hoặc săn bắn, trừ phi đối phương đến quá gần nơi cư trú của Diệp tộc, có khả năng sẽ dẫn đến một số dò hỏi, nhưng cũng không có Diệp tộc sẽ đi làm hại người.

Đương nhiên cũng có ác nhân muốn bắt Diệp tộc hoặc trộm cắp làm điều ác ở nơi cư trú Diệp tộc, vậy thì trực tiếp đánh chết làm phân bón —- đương nhiên, phần lớn là bị Hoa giết.

Người không phạm Diệp, Diệp sẽ không phạm người, đây là quy tắc được công nhận trên đại lục, trước giờ không có ai sẽ đến thương thảo vấn đề “đường lãnh thổ” này với Diệp tộc.

Hắn tò mò nói: “Ngươi cảm thấy vị quốc vương mới này định làm gì đây?”

Kaz cười lạnh nói: “Muốn chiếm lợi, chiếm không được đại khái sẽ tìm cơ hội khai chiến cướp đoạt, một lũ ngu xuẩn!”

Ngân Thiết Tử mỉm cười, nói: “Chúng ta và Nhân tộc chung sống hòa bình lâu như thế, bọn họ sợ rằng đã quên mất vì sao hồi đó chịu chung sống hòa bình với chúng ta.”

“Đến lúc để bọn họ nhớ tới nguyên nhân rồi.” Kaz dứt khoát nói: “Bảo công hoa chuẩn bị chiến, chỉ cần có loài người trang bị vũ trang dám bước vào nơi cư trú của Diệp tộc, thì dùng thanh thế to bự nhất làm thịt chúng! Về sau đại khái sẽ an tĩnh thôi.”

Thân là Diệp tộc, Ngân Thiết Tử không thích giết chóc, nhưng thân là Diệp Chúa, nếu như giết chóc có thể khiến Nhân tộc tiếp tục chung sống hòa bình với bọn họ, hắn cũng không bài xích.

Hắn gật đầu nói: “Ngươi đi nói cho công hoa của chúng ta đi, phải nhớ, lúc nói với Cúc Nguyệt phải rõ ràng dễ hiểu, nếu không hắn sẽ không hiểu.”

Kaz nhíu chặt mày, thấp giọng mắng: “Tên đó ngu ngốc thật chẳng ra sao, thật không biết làm sao để hắn hiểu, nếu là Công Hoa, chỉ cái chậu nói về cái thùng, hắn đã biết nên làm thế nào!”

Nghe thấy tên của Công Hoa, Ngân Thiết Tử nhíu mày, liếc Kaz một cái, đang muốn mở miệng nói chuyện, nhưng đối phương đã rủa xả mà đi tìm công hoa rồi.

Hắn do dự một chút, cũng không có mở miệng gọi đối phương lại, chỉ là ưu sầu.

Công Hoa à…

◊◊◊◊

Kaz kiên nhẫn nói: “Chỉ cần ngươi nhìn thấy loài người trang bị vũ trang đến gần, thì cứ hết thảy dùng cành cây to nhất đánh văng bọn chúng, hiểu không?”

Cúc Nguyệt kỳ thực không muốn nghe người này nói chuyện, nhưng không nghe cũng không được, lần trước hắn không nghe, liền bị Hạ Lan túm lên đánh cho một trận tàn nhẫn.

Thể hình sức lực của mẫu hoa đều hơn xa công hoa, nhưng năng lực thao túng thực vật mà công hoa duy nhất thiện trường, ở trong bất cứ chủng tộc nào đều là tồn tại khủng bố —- có điều đối với mẫu hoa thì vô dụng, không có bất cứ thực vật nào sẽ làm hại mẫu hoa.

Một mẫu hoa chưa chắc có thể đánh thắng một chiến sĩ Nhân tộc, nhưng tuyệt đối có thể đè bẹp một công hoa.

“Trang bị vũ trang là gì?” Cúc Nguyệt không cam tâm tình nguyện mà hỏi.

Kaz che mặt. Được thôi, tại hắn ngu, vậy mà có thể chờ mong Cúc Nguyệt hiểu được cái từ “trang bị vũ trang” khó như thế! Hắn mang tâm tình nóng nảy giải thích: “Trang bị vũ trang chính là người cầm vũ khí.”

“Vũ khí là cái gì?” Cúc Nguyệt lại có vấn đề rồi.

Không phải lần trước mới nói về vũ khí sao? Kaz bất lực vì tức, đây căn bản là không cùng tần số, trí nhớ của công hoa kỳ thực rất tốt, nhưng chỉ giới hạn trong chuyện mà bọn họ muốn nhớ.

“Để ta nói với hắn đi.”

Kaz ngẩng đầu nhìn thấy người tới, hắn nhướn mày một cái, làm ra tư thái hai tay khoanh ngực “xin mời, để xem ngươi đẹp mặt”.

Người đó cười cười, cũng không so đo với hắn, chỉ là khom lưng nói với Cúc Nguyệt đang ngồi bên khe suối: “Ngươi sắp tới hãy đi theo ta, ta làm cái gì, ngươi cứ làm theo ta.”

Oh, đây đơn giản. Cúc Nguyệt gật đầu, không vấn đề!

Vầy cũng được? Kaz ngạc nhiên, người đó lại nở nụ cười rạng rỡ với hắn, hỏi: “Cho nên ta phải làm cái gì?”

“Giết người.” Kaz ác ý trả lời.

Đối phương sửng sốt.

Kaz mất kiên nhẫn trách mắng: “Thế nào, ngươi bây giờ ngay cả giết người cũng không dám à?”

Hắn lắc đầu, nói: “Ta chỉ là có chút bất ngờ, Ngân Thiết Tử đồng ý để ta giết người rồi?”

Kaz nhướn mày, lúc này mới phát hiện Ngân Thiết Tử lần này lại có thể không mở miệng chỉ định để cho Cúc Nguyệt đi giết người, chẳng lẽ Diệp Chúa cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, không dài dòng lải nhải nữa, sợ khơi lên hồi ức đau lòng gì, chính là không muốn để Công…

“Công Hoa!”

Ba người đồng thời quay đầu nhìn, Cúc Nguyệt thậm chí lập tức bỏ chạy, từ sau khi hắn bị tẩn lần trước, vừa nghe thấy cái giọng này, hắn sẽ trốn xa nhất có thể.

Hạ Lan kéo theo một tên lùn đang nhăn nhó nhảy tung tăng mà xông tới, trên tay người trước còn cầm một xấp giấy, la lớn: “Công Hoa, Phi Hoàng mang đến thư của Owen và Mila gửi cho ngươi nè!”

“Ồ? Phi Hoàng lại chạy đến đại lục Tịch Tông chơi rồi?”

Công Hoa đi qua, khác với Cúc Nguyệt và Hạ Lan đều lõa thể, hắn mặc áo khoác dài, mặc dù không có chú trọng ăn mặc như trước kia, nhưng cũng tuyệt đối không có bất cứ chỗ nào không nên lộ ra.

Mỗi một Hoa từng gặp đều cảm thấy hắn rất đặc biệt, Công Hoa trước kia có lẽ sẽ ghét sự khác biệt của mình, nhưng bây giờ, hắn chỉ là cười giải thích mình thích mặc quần áo, những Hoa khác cũng không để ý, Hoa có sở thích quái lạ có rất nhiều, thỉnh thoảng lúc mẫu hoa ra ngoài du lịch sẽ nhập cảnh tùy tục mà mặc quần áo, bằng không thì chẳng đi đâu được.

Công Hoa nhận lấy thư, còn liếc tên lùn bên cạnh một cái, cũng chính là Liteli, khuôn mặt nhăn nhó của đối phương khiến hắn suýt bật cười.

Từ khi Hạ Lan nhìn thấy các loại linh dược của Liteli, liền triệt để mê liên linh, cả ngày quấn lấy Liteli học làm sao liên linh dược, đáng tiếc mức độ không có thiên phú của Hạ Lan thật đúng là khó tin, học cho tới tận giờ ngay cả giải liên và liên kết cơ bản nhất cũng vẫn còn mơ mơ hồ hồ, càng đừng nói đến liên ra một bình linh dược.

Liteli đến khốn khổ vì dạy, nếu là Thị Linh tộc có thể chạy trốn khỏi Thực Linh Thể, sợ rằng hắn sẽ bỏ chủ nhà mình chạy một mạch về đại lục Tịch Tông rồi.

Công Hoa cúi đầu xem thư, đó thế nhưng là cả một xấp dày, cứ như mấy cuốn sách vậy, dưới ánh mắt kỳ vọng của Hạ Lan, hắn cười bóc thư ra, không chút để ý mà đọc cho mọi người nghe.

“Công Hoa, lâu rồi không gặp, phụ thân tôi muốn tôi trước hết cảm tạ dược cậu cho Mila, dược đó thật là tốt đến khó tin, Mila hiện tại chẳng những có thể đi lại, thậm chí cũng chữa khỏi luôn bệnh không thể mang thai, dọa cho những liệu sư kia trợn mắt há hốc mồm, ha ha, cậu thật nên xem vẻ mặt bọn họ khi kiểm tra thân thể cho Mila.”

“Có tin xấu muốn nói cho cậu, tôi vốn tưởng Mila sẽ vì cậu mà cả đời không kết hôn, nhưng vừa kiểm tra ra nó có thể sinh con, nó liền vào hoàng cung gặp quốc vương và vương hậu, yêu cầu gả cho Edward —- vậy mà để cho nữ nhân cầu hôn, tôi muốn cười vào mặt tên kia cả đời.”

“Chẳng qua cậu đừng hiểu lầm, Mila cũng không phải người một lòng hai dạ, nó nói cậu vất vả lắm mới giúp cho Chiến Viêm quốc có được hòa bình, nó sẽ trông thật kỹ Edward, không để cho tên đó phá hỏng. Đây trái lại không tệ, Edward trước giờ không thể làm gì được Mila, bây giờ quốc vương và vương hậu đều đứng ở bên nó, xem ra đường đường là vương tử điện hạ sắp biến thành tên sợ vợ rồi…”

Nội dung tiếp đến, là cả đống những chuyện linh tinh vụn vặt, Công Hoa phát hiện đây toàn là do Owen viết, mặc dù có một số chuyện có lẽ là do Mila muốn hắn viết.

Sau khi phát hiện điều này, Công Hoa cũng khá bình tĩnh, hắn rất hiểu bây giờ đối phương đã không tiện đích thân viết thư rồi, Edward thế nhưng có biết tồn tại của “Ngân Thiết Tử”, bây giờ Mila sắp gả cho vương tử rồi, đương nhiên không thể tiếp tục thư từ với người trước kia suýt nữa luận chuyện hôn sự.

Kaz liếc Công Hoa một cái, trào phúng nói: “Nữ nhân ngươi thích sắp gả cho người khác, cảm giác thế nào?”

Công Hoa suy nghĩ một chút, “Đại khái không khác bao nhiêu với lúc ngươi phát hiện vị hôn thê lại có thể là một tên đực rựa đi.”

Kaz suýt nữa hộc máu, nhìn thấy Công Hoa nhịn cười, hắn cắn răng nói: “Được lắm, bây giờ cũng có thể lấy cái này ra để cười nhạo ta rồi sao? Lúc đó ta đáng lẽ nên một đao đâm chết ngươi!”

Công Hoa thu lại nụ cười, nhiều lần suy nghĩ, cảm thấy hẳn đã đến lúc có thể hỏi rồi, lúc này mới mở miệng hỏi: “Lúc đó vì sao không giết ta?”

Khi ấy tỉnh lại, hắn liền phát hiện mình đã nằm trên lưng chim, vết thương cũng đã được Liteli băng bó xong, không có nguy hiểm trí mạng, rồi quay đầu nhìn, Kaz, Anton và Venter cũng đang ở trên lưng con chim khác, bọn họ vì để mãi mãi thoát khỏi khống chế của quốc vương, dứt khoát đi theo đến đại lục Quân Đắc.

“Ta đã đâm ngươi một đao, trúng ngay tim.”

Công Hoa có chút nghi hoặc nói: “Nhưng ta là Thực Linh Thể, năm đó từng bị lửa đốt thân, toàn thân từ trên xuống dưới không có một chỗ nào da lành lặn, như thế cũng không chết, một đao ngay tim của ngươi căn bản không đủ khiến ta chết, có điều không thể giết chết ta bằng một đao, ngươi có thể đâm thêm mà?”

Kaz trầm mặc không nói, cho đến khi những người có mặt đều thức thời rời khỏi, hắn lạnh lùng giận dữ nhìn Công Hoa, nhưng người sau lại không bỏ cuộc mà nhìn lại.

“Hai mươi năm qua, vì để điều tra chuyện của ngươi, ta đã đi rất nhiều nơi, sự hiểu biết về Hoa của ta, ngay cả bản thân ngươi cũng không bằng!”

Ở ngay một khắc trước khi Công Hoa suýt nữa quyết định bỏ cuộc, Kaz rốt cuộc mở miệng.

“Ngọn nguồn của năm đó, ta biết được tám chín phần mười. Ngươi bị người bắt nhốt, khi Linh Thụ chết đã phát cuồng, diệt tiểu trấn trong vô thức, ta biết ngươi không phải cố ý —- Nhưng ngươi đã giết cả nhà ta! Chẳng lẽ ta có thể không báo thù sao? Ta tất phải giết ngươi! Nhất định phải giết!”

“Nhưng hơn hai mươi năm đã qua rồi…”

Năm đó cảnh ngộ bi thảm thống khổ như thế, tùy theo thời gian trôi qua, hắn đã không còn nhớ rõ tướng mạo của anh trai Cedric, thỉnh thoảng thậm chí không nhớ được mình kỳ thực từng có cha mẹ anh chị, cũng không phải trẻ con từ nhỏ lớn lên trong ổ trộm cắp, mà mối hận vốn khắc cốt ghi tâm cũng sớm đã mờ nhạt theo ký ức.

Nghe thấy cái từ “hơn hai mươi năm” này, Công Hoa cũng đã hiểu, hắn rất rõ loại cảm giác đó, mặc dù trí nhớ của hắn tốt hơn người bình thường, nhưng thời gian vẫn mang đi không ít thù hận, nếu là ở ngay lúc vừa mới mất đi Owen năm đó, hắn bất luận thế nào cũng không thể tha cho Weist, nhưng sau hai mươi năm, hắn vẫn là lựa chọn tha cho ông ta.

“Ta giết ngươi một đao báo thù.” Kaz lạnh lùng nói: “Nếu như ngươi không chết, vậy ta còn cách nào nữa.”

Công Hoa mỉm cười. Đúng vậy, còn cách nào nữa?

“Kaz, ta định tổ chức một đoàn mạo hiểm, ngươi có hứng tham gia không?”

Kaz nhíu mày, còn chưa kịp trả lời, từ đám cây bên cạnh nhảy ra một đống người.

Hạ Lan hét lên đầu tiên: “Ta muốn gia nhập đoàn mạo hiểm!”

Công Hoa cười với cô, vốn đã định để cho Hạ Lan gia nhập, liệu sư thế nhưng là đối tác không thể thiếu trong đoàn mạo hiểm, huống hồ thể lực của Hạ Lan cũng không tệ, mặc dù mẫu hoa không có bao nhiêu lực chiến đấu, nhưng ít nhất sẽ không phải gánh nặng.

Kaz lặng đi một chút, hoài nghi hỏi: “Hoa có thể rời khỏi rừng rậm?”

Hạ Lan lập tức ra sức gật đầu nói: “Ta có thể! Trước kia cũng thường thường ra ngoài.”

Công Hoa cũng gật đầu nói: “Trong tộc còn có Cúc Nguyệt, cho nên ta định mang một số Diệp tộc ra ngoài rèn luyện, để bọn họ học tập chiến đấu.”

Diệp tộc rõ ràng có rất nhiều linh sứ, nhưng vừa bị loài người bắt đi, vậy mà liền ngoan ngoãn làm nô lệ, ngay cả phản kháng cũng không, khiến Công Hoa tiếc hận, cho nên từ khi trở về Diệp tộc, vừa thích ứng được sinh hoạt, hắn liền bắt đầu tiến hành “khóa bồi huấn Diệp tộc”.

Vốn còn lo lắng không có Diệp nào chịu đi theo hắn học tập chiến đấu, dù sao Diệp tộc bẩm sinh thích hòa bình, hơn nữa bọn họ xác thực cũng không cần nghe lời của hắn.

Nhưng không biết có phải là do quá mức áy náy đối với chuyện bỏ rơi hắn hồi đó, ai nấy đều ngoan đến lạ thường, Công Hoa bảo bọn họ chạy tám vòng, tuyệt đối sẽ không thiếu đi một bước.

Vốn định chọn mười mấy Diệp để huấn luyện trước, nhưng không ngờ đến hôm sau, tất cả Diệp tộc đều ngoan ngoãn đi chạy tám vòng, chạy ở phía trước nhất vẫn là Diệp Chúa Ngân Thiết Tử.

Cuộc huấn luyện cứ như thế biến thành vận động toàn thể của Diệp, huấn luyện hợp lý, rèn luyện bất hợp lý và những thí nghiệm bất chợt nổi hứng của Công Hoa, Diệp tộc đều làm theo hết, thực lực toàn tộc tăng tiến từng ngày.

Hôm nào đó, Công Hoa nếu nói mình muốn chinh phục Sisha, những Diệp tộc này nói không chừng cũng sẽ đi theo?

Công Hoa cảm thấy thế này kỳ thực rất nguy hiểm, sự hưng khởi của Diệp tộc cộng thêm lực chiến đấu của công hoa, năng lực trị liệu của mẫu hoa, Diệp tộc nói không chừng thật sự có thể chinh phục Sisha…

Nhưng quay đầu nhìn hành vi ngồi xổm bên khe suối nhìn cá cả tháng không động đậy của Cúc Nguyệt, từ trước tới nay hẳn là không dễ gì xuất hiện loại Hoa biết “chinh phục Sisha” nghĩa là gì như mình, cũng không cần lo chi trời sập.

Nhưng huấn luyện thì huấn luyện, Công Hoa biết huấn luyện dù nhiều, mà không có kinh nghiệm thực chiến thì chỉ là lý luận suông mà thôi, thật sự gặp phải chuyện còn chưa chắc hữu dụng, cho nên hắn mới nổi lên suy nghĩ tổ chức đoàn mạo hiểm, muốn mang theo Diệp tộc ra ngoài rèn luyện.

Kaz nhíu mày, mặc dù đã không định báo thù nữa, nhưng Công Hoa nói làm sao cũng là kẻ thù của hắn, trước khi hắn vẫn chưa nghĩ xong muốn đi nước nào thì tạm thời ở lãnh địa Diệp tộc, giúp Diệp Chúa làm việc còn chưa tính, nếu như lại theo kẻ thù mạo hiểm thì mẹ nó còn ra cái gì nữa? Khi đang muốn cự tuyệt và trào phúng một phen —-

“Chủ tử, ngài không thể rủ một kẻ như hắn lập đội!” Liteli lập tức la lên: “Cái tên âm tình bất định như thế, nếu hôm nào tự dưng dở chứng, thình lình đâm ngài một đao thì làm sao! Chủ tử ngài không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho những Diệp tộc trong đoàn mạo hiểm chứ!”

Nghe vậy, Công Hoa lộ vẻ do dự, len lén nhìn Kaz một cái, hình như có chút hối hận.

Kaz nổi giận, lập tức rống lên: “Giữ lại ba chỗ cho ta, tránh cho hôm nào muốn đâm ngươi một đao lại không tìm được người!”

Công Hoa nở nụ cười, lập tức đáp ứng cái rụp: “Không vấn đề!”

Kaz ngạc nhiên, nhìn thấy tâm tình Công Hoa rất tốt, vừa đi vừa ngâm nga hát.

… Hắn có phải là bị gài rồi không?

Công Hoa quay đầu lại hỏi: “Kaz, ngươi cảm thấy đoàn mạo hiểm gọi là đoàn Chúng Diệp có được không?”

Thích khách đối nghịch theo phản xạ mà lập tức trả lời: “Không được, gọi là đoàn Sát Hoa!”

“Cái tên này khó nghe quá.” Công Hoa nói không chút lưu tình.

Kaz cũng cảm thấy như thế, nhưng cũng đã nói ra khỏi miệng rồi, thu hồi chẳng phải là tự diệt uy phong sao?

Liteli lập tức xông lên hét: “Ta đã biết ngươi còn muốn hại chủ tử mà! Không cho ngươi gia nhập!”

“Ta cứ muốn gia nhập! Ngươi làm gì được ta?”

Công Hoa nhìn người này rồi lại nhìn người kia, sự chênh lệch về thể hình và bề ngoài của hai người đều rất lớn, nhưng bộ dạng gân cổ đỏ mặt hơn thua lại giống nhau bất ngờ…

“Gọi là đoàn Ghét Kaz!”

“Đoàn Lùn Chết Toi!”

“Thích Khách Thối!”

“Linh Sứ Dỏm!”

“Ta là Thị Linh —-“

Công Hoa quay đi, tiếp tục vừa ngâm nga hát vừa cất bước tuần tra nơi cư trú, phía sau còn đi theo một đống người cãi nhau ồn ào, chủng tộc gì cũng có, có Hoa có Diệp, Thị Linh cộng thêm Nhân tộc… Ừ! Quả thật không thể gọi là đoàn Chúng Diệp.

Hm, rốt cuộc phải gọi là gì đây? Chúng Tộc, Đa Nhân… A!

Công Hoa đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn mọi người, nở nụ cười thật lớn.

“Cứ gọi là Sisha đi!”

THE END

—————

Aicomicus & Tuyết Lâm

12 responses »

  1. tem. tiếc cặp CH x Mila quá T^T

    Reply
  2. Ahhhhhhhhh hết truyện rồi! Ta đọc về bé Hoa chưa đã mà T^T
    Mà cứ thế này thi Diệp chúa để làm gì nữa nhỉ =_=

    Reply
  3. Sao ta cứ thấy bé Kaz có chút tiềm năng ngạo kiều biệt nữu thụ thês này =”=!!

    Reply
    • Không lo ôn thi đi còn bày đặt viết truyện làm gì thế hả giời *vẫn đang bực mình vì mất tem*

      Reply
      • Ta rảnh mà, chưa học chính thức :v dù j thì chỉ viết truyện mỗi chươg ngắn ngủn nên cũng ko tốn bao nhiêu thời gian. Ta định viết hoàn rùi tới già sẽ giở ra đọc lại hố hố hố

      • T^T ta đã phải học chính rồi, đang đau lòng đây😥

    • Lo chi sớm =)))), như bạn học hành cà lơ phất phơ vẫn chuẩn bị vào dh :v
      Mà bộ đã ra quy chế mới đâu mà biết đường học cho vừa lòng các bác =)))

      Reply
  4. Cuối cùng Công Hoa cũng hoàn thành *Tung bông* Mình rất vui vì cuối cùng cũng HE, mấy chương đầu tiên mình tốn hết bao nhiêu nước mắt nước mũi làm cứ sở BE. *Thở phào*. Cám ơn Aicomicus đã hoàn thành thêm 1 bộ của Yuwo. *Cuối chào 90 độ*
    Mình có 1 thắc mắc. Ngoài bộ Trầm Nguyệt Chi Thực, bạn có ý định dịch Wind with voices của cùng tác giả không? Bộ đấy cũng hay không kém và mình cụng không thấy ai dịch truyện của tác giả này ngọi trừ bạn và 1 trang web nước ngoài (nhưng dịch chậm và không hay bằng bạn thôi)

    Reply
  5. oa, cuối cùng cũng lết đến đây, cứ thấp thỏm lo kết…
    Có lẽ ngược nvc khiến độc giả khóc chính là đặc sắc của Yu wo…

    P/s: biết bộ nào cũng bị Yu wo ngược phát khóc rồi vẫn đọc, bản thân ta thâm sâu cảm nhân được mình là một đứa M………..

    Reply
  6. ây ya, sao lại hết rồi, ta còn mún đọc nữa mà *khóc* T-T

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: