RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 2-4

Chương 4: Đây chính là …vũ… khí… của tôi?

“Thật là duyên trời tác hợp.” —- Lạc Thị

“Tuyệt quá, ta cũng rất muốn.” —- Âm Thị

“…” —- Phạm Thống

.

.

Sáng hôm sau đến lúc đi học, Phạm Thống và Nguyệt Thoái đều thức dậy đúng giờ, nhưng Chu Sa vẫn còn ngủ rất say trên giường, có lẽ là do hôm qua thức quá muộn vì chờ Nguyệt Thoái trở về, đối mặt với tình huống này, Phạm Thống và Nguyệt Thoái chỉ biết nhìn nhau.

“Làm sao đây?”

“Cậu ấy từng nói lúc ngủ tốt nhất đừng làm ồn cậu ấy…”

Khi lần đầu gặp mặt, Chu Sa đã từng căn dặn như thế, nếu là chuyện cậu từng đặc biệt căn dặn, tốt hơn vẫn là làm theo.

Chỉ là, Chu Sa là một học sinh nghiêm túc hướng học, cứ để cho cậu ngủ quên và bỏ lỡ tiết học như thế, liệu cậu có tức giận không…?

“Có cần gọi cậu ấy không?”

Nguyệt Thoái hình như hơi có vẻ mâu thuẫn.

“Ai gọi?”

Phạm Thống không muốn thử. Chu Sa vốn đã có chút ý kiến với hắn, nếu còn làm phiền cậu ngủ, nói không chừng sẽ bị đánh một trận đau đớn.

“… Tốt hơn là tôn trọng cảnh cáo của cậu ấy, đừng gọi cậu ấy dậy.”

Nguyệt Thoái cũng không có dũng khí gọi Chu Sa dậy, hai người quyết định tự đi học, chẳng qua, hôm nay có khi vẫn sẽ gặp cướp, nên làm sao đây?

“Cứ để tôi cầm đồ đi, những người kia chủ yếu vẫn là nhằm vào tôi.”

Về phương châm ứng đối cho việc ra ngoài hôm nay, Nguyệt Thoái quyết định như thế.

“Hôm nay thân thể đã không còn vấn đề nữa, tôi sẽ ứng phó, Phạm Thống cậu cứ… cách tôi xa một chút đi.”

Quyết định như vậy thật khiến người không vui. Rõ ràng là cùng ra ngoài đi học, lại phải tách ra đi, giả vờ không quen biết, chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy khó chịu.

“Nguyệt Thoái, cậu ngày mai…”

Phạm Thống là muốn hỏi cậu chuyện hôm qua, có điều nói thành ngày mai.

“…? Ngày mai? Có gì sao?”

Không có gì. Nói ngày mai nghe lên giống như muốn hẹn người ta vậy, cái quái gì…

Lúc bọn họ đi xuống lầu, phát hiện hình như có náo động ở cửa túc xá, chờ bọn họ ra ngoài, mới phát hiện nguyên nhân náo động là do Lạc Thị với Âm Thị đứng ở cửa.

Lạc Thị với Âm Thị…? Bọn họ nhìn làm sao cũng không giống người sẽ đi chung với nhau.

“Nguyệt Thoái, Phạm Thống!”

Sau khi Lạc Thị nhìn thấy bọn họ, liền gọi bọn họ một tiếng, nếu đã bị điểm danh rồi, hai người bèn đi qua chỗ cậu.

“Lạc Thị, cậu đang chờ bọn tôi?”

Nguyệt Thoái nhìn Lạc Thị, có chút kinh ngạc hỏi.

“Ta… ta mới không phải cố ý ở đây chờ các cậu, chỉ là đúng lúc đi qua… chỉ là Âm Thị nói muốn tới, ta mới thuận tiện đi theo!”

Lạc Thị vừa bị cậu hỏi như thế, tức thì khá hoảng hốt mà phủ nhận, chẳng qua phủ nhận có hơi vụng về.

“Tiểu Lạc Thị, cậu cũng quen biết bọn họ à? Thật hiếm lạ.”

Âm Thị đến gần, kinh ngạc hỏi một câu.

Âm Thị đại nhân, làm phiền ngài đứng xa một chút, đừng đi tới nữa. Thật, thật là rực rỡ, rảnh quá muốn trở thành kẻ địch chung của nam giới hay sao mà đẹp trai như thế? Hơn nữa sau khi ngài tới gần, số lượng ánh mặt tập trung lên người bọn tôi lập tức tăng theo cấp số nhân, áp lực này lớn lắm đó…

“Việc ngươi quen biết bọn họ mới kỳ quái hơn đi!”

Lạc Thị dùng một loại ánh mắt khó có thể tin nhìn vào Âm Thị. Phạm Thống hết sức tán đồng ý kiến của cậu.

“Hử? Bọn họ là bạn của Tiểu Nhu, cho nên cũng là bạn của ta, mặc dù một người trong đó ta không có ấn tượng lắm, nhưng nếu đã cùng xuất hiện, có lẽ không sai đi?”

Ngại quá, bộ trông giống người qua đường là sai sao? Người mà ngài không có ấn tượng nhất định là tôi đi? Tông phải một lần, sét đánh một lần còn không có ấn tượng, ngài rốt cuộc muốn thế nào?

“A, ta nhớ ra rồi.”

Âm Thị vỗ tay một cái, xem ra là vì đột nhiên nhớ lại ký ức trong đầu mà cao hứng.

“Thương thế ngươi thế nào rồi, chẳng lẽ về sau vẫn là chết sao?”

… Đừng hỏi vấn đề này giống như thể “bạn ăn no chưa” có được không? Vậy thà đừng nhớ tới còn hơn. Còn nữa, đừng nguyền rủa tôi.

“Ngươi đã làm gì với người ta sao?”

Lạc Thị vừa nghe xong lập tức dùng giọng trách cứ chất vấn Âm Thị, mang dáng vẻ không cần hỏi đã có thể trực tiếp biết là lỗi của hắn, xem ra cậu rất hiểu rõ hắn.

“A! Tiểu Nhu! Ta chờ em đến khổ!”

Đúng lúc Bích Nhu từ túc xá đi ra, Âm Thị ngay lập tức bơ luôn Lạc Thị, tiến lên săn đón Bích Nhu.

“A! Âm Thị!”

Bích Nhu tỏ ra rất mừng rỡ khi nhìn thấy Âm Thị, trên mặt cũng nở nụ cười xinh đẹp.

“Tiểu Nhu, ta nhớ em quá, ôm cái nào.”

“Um um.”

Dừng tay! Đừng có tình thương mến thương ở cửa túc xá! Lăng Thị đại nhân ngài ở đâu! Mau đến ngăn cản hai tên không tôn trọng người khác này đi!

“Thế giới này làm sao vậy…”

Lạc Thị đơ ra giống như nhìn thấy chuyện gì không thể tưởng, cậu bây giờ mới biết Âm Thị là chờ một cô gái.

“Âm Thị không thể nào có bồ đi? Rõ ràng ngốc như thế.”

Ý kiến của cậu thật là đúng trọng tâm.

“Tiểu Nhu, ta đưa em đi học.”

“Âm Thị, anh không bận sao?”

“À, có chút bận, nhưng chán lắm, hơn nữa nhớ em quá à. Lần trước thời gian em ở chung với lão già kia lâu hơn, ta không vui.”

“Em cũng rất nhớ anh, lần sau chúng ta lại đi giết gà.”

Khụ! Muốn nói chuyện thì tách ra một chút rồi nói! Đừng dính chùm với nhau!… Có điều giết gà nhớ mang chúng tôi đi với.

Cả khu vực cửa túc xá cộng với người mở cửa sổ xem náo nhiệt trên lầu đều sắp rớt cằm rồi, đây tuyệt đối là chuyện tám lớn nhất gần đây —- Âm Thị đại nhân có bồ rồi, hơn nữa còn là cô gái phương Tây.

Dựa vào tính bạo tạc của tin tức này, đại khái đến trưa là sẽ lan truyền khắp cả Đông Phương thành đi? Sớm biết vậy đã bán tin tức cho Mễ Trọng, kiếm một khoản trước.

“Tiểu Lạc Thị, ta mang Tiểu Nhu đi đây, đừng bị bắt nạt đó.”

Thì ra ngài còn nhớ đến tồn tại của Lạc Thị à?

“Ai sẽ bắt nạt ta?”

Lạc Thị hỏi ngược lại với sắc mặt khó coi.

“Bởi vì Tiểu Lạc Thị đáng yêu như con gái, cho nên…”

“Ngươi có thể cút rồi.”

Ồ, Lạc Thị câu này của cậu thật là nói đúng nỗi lòng tôi.

Khi Bích Nhu dắt lấy tay của Âm Thị rời khỏi một cách ngọt ngào hạnh phúc, vẫn có chú ý đến bọn họ mà vẫy vẫy tay chào. Không hoàn toàn bị làm lơ thật là khiến người cảm động…

“Các cậu hôm nay tan học có rảnh không?”

Lạc Thị cũng đã đến cửa túc xá chờ bọn họ rồi, đương nhiên là có chuyện, Âm Thị đã đi rồi, cậu cũng nên xử lý chính sự một chút.

Thì ra cậu lại muốn hẹn gặp à? Ăn cơm sao? Được đấy, tuyệt lắm.

“Rảnh.”

Nguyệt Thoái trả lời thay Phạm Thống, dù sao nếu cậu rảnh, Phạm Thống cũng sẽ rảnh, lịch trình của hai người gần như giống nhau.

“Vẫn là gặp ở cổng trường nhé, ta mang các cậu đi mua vũ khí.”

Oh…?

Đại khái là bởi vì hai người đều lộ ra vẻ mặt bất ngờ, Lạc Thị lại bối rối tìm lý do.

“Hôm qua xảy ra loại chuyện đó, ta vừa lại nghe nói lúc trước các cậu ở khu 1 Tư Nguyên cũng bị bắt nạt, ta nghĩ, có thanh vũ khí, hẳn là sẽ có chút trợ giúp đi…”

Lạc Thị cậu thật là một đứa trẻ tốt bụng thiện lương, rõ ràng là hảo ý, không cần thiết phải ngượng ngùng như thế.

“Vũ khí…”

Nguyệt Thoái dùng tay chống cằm đánh giá một chút, sau đó nhìn Phạm Thống.

“Có lẽ cũng không tệ đi?”

Này, vì sao sau khi nhìn tôi mới nói như thế? Cậu cảm thấy tôi mới cần, bản thân cậu thì không, đúng không?

“Tiền!”

Đối với Phạm Thống mà nói, tiền mới là trọng điểm, cho dù dẫn hắn tới tiệm vũ khí, không có tiền cũng không mua vũ khí nổi.

“Ta có thể ứng cho cậu trước, cậu trả ta sau là được.”

Cân nhắc đến việc nếu như trực tiếp trả tiền, có khả năng sẽ tổn hại tôn nghiêm của người ta, cho nên Lạc Thị quyết định cho vay, thế này đỡ ngượng ngùng hơn.

Tôi còn nợ cậu năm xâu tiền đó. Càng nợ càng nhiều, vầy có được không? Giá cả đại khái của một thanh vũ khí là bao nhiêu hả? Có chắc tôi trả nổi không?

“Vậy thì sau khi tan học hẹn ở cổng trường, đừng quên.”

“Được, cảm ơn cậu.”

Nguyệt Thoái vẫn lịch sự như mọi khi, chẳng qua so với kỳ vọng có được một thanh vũ khí, Phạm Thống vẫn tương đối quan tâm chuyện sau khi mua xong vũ khí, Lạc Thị có thể mời bọn họ ăn cơm lần nữa hay không.

◊◊◊◊

Bởi vì trước khi đi, Lạc Thị tốt bụng nói, trước khi da gà lông gà vẫn chưa thu thập đầy đủ, có thể trước hết để ở chỗ cậu cho cậu bảo quản, cho nên hôm nay đi học, đã an tâm hơn rất nhiều.

Khóa Thuật Pháp hiên buổi sáng, Phạm Thống dành toàn bộ thời gian cho ngủ gật. Phán định của Lão Sư Không Tinh Mắt kỳ thực rất chính xác, hắn đích xác hoàn toàn không có thiên thú thuật pháp, thứ được dạy trên lớp hắn không nghe hiểu cái nào, so với người được phán định là kỳ tài trăm năm khó thấy như Nguyệt Thoái là một trời một vực, nhìn Nguyệt Thoái học được càng ngày càng nhiều thuật pháp thú vị, trong lòng Phạm Thống thực sự chán nản muốn chết.

“Kỳ thực cậu có thể không cần đi học, chỉ là lãng phí thời gian ngồi ở trong phòng học mà thôi, trò Phạm Thống.”

Là một nhà giáo, đừng nói loại lời này được không? Không sợ danh hiệu của ông đổi thành Lão Sư Độc Miệng à?

“Một người trong lòng không có tưởng tượng thuần túy thì không thể thấu hiểu, tham dự có nhiều khóa cũng vô dụng.”

Chẳng lẽ sự đầu độc của thế giới ban đầu đối với trí tưởng tượng đã tàn hại thiên phú của hắn sao? Chẳng lẽ từ nhỏ đã biết Ông Già Noel không có thật cũng có ảnh hưởng tới chuyện này sao? Nhận rõ sự tàn khốc của hiện thực quá sớm cũng là sai sao? Tốt xấu gì hắn cũng từng có tuổi thơ sợ Ông Kẹ mà rúc ở trong chăn không dám ngủ chứ bộ?

Đây không có liên quan tới Peter Pan! Tôi không phục!

“Nguyệt Thoái, tưởng tượng thuần túy rốt cuộc là gì?”

Nếu Nguyệt Thoái đã có thiên phú thuật pháp như thế, hỏi cậu ấy hẳn là nhanh nhất.

“Ơ?”

Nguyệt Thoái bối rối ra mặt khi bị hỏi vấn đề này.

“Tôi cũng không biết nói làm sao… Có lẽ giống như là, có thể tưởng tượng lương thực công cộng thành thức ăn rất ngon đại loại thế…?”

Nếu như là vậy, thiên phú của Chu Sa nhất định cao hơn cậu. Tôi quên mất thiên tài thì chưa chắc giỏi giáo dục, là lỗi của tôi.

“Um, có lẽ là đi lý giải và thể hội mỗi một dạng sự vật, bất luận là cái gì cũng có thể đồng cảm đi? Tôi nghĩ giải thích thế này tốt hơn.”

Tôi cảm thấy càng trừu tượng rồi. Nếu như là ví dụ đầu, tôi vẫn có thể hiểu rõ vì sao tôi đời này đã hết hi vọng, nhưng bất luận cái gì cũng đồng cảm nghĩa là sao? Lý giải, thể hội mỗi một dạng sự vật?

“Tôi không hiểu, đã từng trải qua làm sao lý giải với đồng cảm?”

“Câu này nghe lên có hơi phức tạp, cậu là nói cậu đã trải qua rồi, nhưng vẫn không hiểu dạng sự vật đó? Vậy… đại khái thật sự hết hi vọng rồi, Phạm Thống. Bản thân đã trải nghiệm rồi nhưng vẫn không đồng cảm, đây rốt cuộc là tình huống gì đây…”

Tôi là nói chưa trải qua làm sao đồng cảm cơ… Giống như tôi chưa từng có bạn gái, làm sao biết có bạn gái lià cảm giác gì? Chưa từng làm đại phú ông, làm sao biết trên tay có ba ngàn xâu tiền sẽ sản sinh suy nghĩ thế nào?

“Phạm Thống, thử thay mình bằng người khác tưởng tượng thử xem, cho dù cảm giác mình tưởng tượng ra chưa chắc đã đúng cũng không sao.”

Nguyệt Thoái hướng dẫn hắn tìm hiểu cái gọi là tưởng tượng thuần túy, nhưng Phạm Thống đã thử mấy lần, sau khi bức đầu óc của mình đến cực hạn, vẫn là bỏ cuộc.

Người như hắn chính là không có mộng tưởng, chỉ biết treo mộng tưởng ở trên miệng làm khẩu hiệu sao?

“Đừng quá buồn, Phạm Thống cậu vẫn học rất tốt phù chú.”

Phạm Thống lặng lẽ tiếp nhận an ủi của Nguyệt Thoái. Khóa phù chú chiều hôm nay sẽ dạy mọi người phù lực, có thể chính thức sử dụng phù chú, đây kỳ thực khiến Phạm Thống vẫn rất chờ mong.

Mấy ngày nay bọn họ đi học, vẫn thường thường đi sai hoặc tìm không được phòng học của Phù Chú hiên ở đâu. Có lúc hên sao tìm được phòng học, còn sẽ vui mừng nửa ngày, bình thường lúc tìm không được vẫn chỉ có xin người khác giúp đỡ, may mà bạn học thân thiện vẫn tồn tại, vừa hỏi một cái luôn sẽ có người chỉ điểm.

Lần đầu tiên học phù lực, Phạm Thống với Nguyệt Thoái đương nhiên không muốn đến muộn chút nào, cho dù không ăn trưa, cũng phải dò đường tìm bằng được phòng học từ rất sớm, ngồi chờ lão sư đến, lớp học phù lực liền bắt đầu.

Lão Sư Bình Thường đầu tiên giảng về quy tắc vận hành của phù lực, làm sao cảm ứng phù lực và bồi dưỡng phù lực, ở những giai đoạn này, Phạm Thống đều cảm thấy rất thuận lợi, bài giảng dễ hiểu, cũng xác thực có cảm tri được một cỗ lực lượng kỳ lạ đập trong cơ thể.

Tiếp đến là thuyết minh về làm thế nào xuất phù lực ra khỏi thân thể và truyền đến đồ vật, cái gọi là đồ vật bao gồm những vật như phù chú, máy thông tin phù chú vân vân, đồng thời, điều tiết phù lực thành trạng thái thích hợp với tấm bùa cũng là một môn nghệ thuật, sau khi lớp học sơ bộ hoàn tất, Lão Sư Bình Thường lấy một xấp Ngự Hỏa Phù đã chuẩn bị sẵn, phát cho mỗi người ba tấm, để mọi người thực nghiệm xem xem có thể phát ra phù chú thành công hay không.

Muốn làm loại thực nghiệm này ở trong phòng học đương nhiên không ổn thỏa lắm, thế là Lão Sư Bình Thường bèn đưa mọi người vào trong không gian đặc chế của Phù Chú hiên, ở đây có thể phóng bừa loại phù chú cấp thấp này, không cần sợ sẽ phá hoại không gian, những học sinh liền bắt đầu thử từng người một.

Cầm phù chú trên tay, Phạm Thống cảm thấy mình tràn đầy tự tin, đối mặt với không gian phía trước, hắn đưa phù lực vào trong phù chú, sau đó ném phù chú ra.

“Ngự Thủy Chú!”

Phù chú bay ra phía trước, tức thì biến thành một tấm giấy vô dụng, rơi lả tả xuống đất.

Sắc mặt của Phạm Thống khó coi vô cùng.

“Phạm Thống, đây là phù của Ngự Hỏa Chú.”

Nguyệt Thoái không hiểu hắn đang làm gì, thuyết minh vừa rồi của lão sư, Phạm Thống rõ ràng đã nghe rất kỹ.

“Tôi không biết…”

Tôi là nói tôi biết. Đồ khốn! Quên mất còn phải hô ra tên chính xác của phù chú! Hủy rồi, cuộc sống của tôi đã bị hủy rồi…

“Không sao, bây giờ đã biết rồi, thử lại lần nữa đi, vẫn còn hai tấm.”

Vô dụng thôi —- tôi vốn đã biết là phù của Ngự Hỏa Chú rồi —-

Cứ thế này, giấc mơ trở thành cao thủ phù chú của Phạm Thống đã vỡ nát, mà sự nắm bắt của Nguyệt Thoái đối với phù lực hình như không có lý tưởng lắm, có lẽ là trời sinh không hợp với môn học vấn này đi.

Trở thành một phù chú sư, có thực lực cao cường, dần dần nâng cao thực lực của mình… Kế hoạch tương lai vốn đã dự tính xong, giờ đây toàn bộ biến thành bọt nước, Phạm Thống từ trong ra ngoài đều nằm ở một loại trạng thái ủ rũ.

Nếu như phải làm bình dân bách tính cả đời ở thế giới này, nán ở giai cấp thấp nhất, loại cuộc sống này thật là không có hi vọng đáng nói, cho dù hắn có thể làm một họa phù sư, nhưng đó cũng chỉ có thể kiếm tiền, khó khăn lắm mới có thể tiếp xúc với những sự vật thần kỳ mà thế giới ban đầu không có, nhưng toàn bộ hắn lại không thể dùng, đây thực sự không còn chút thú vị nào nữa.

Cho nên, khi đi đến cổng trường gặp Lạc Thị, Phạm Thống vẫn mang bộ mặt thảm đạm này, chẳng có chút lên tinh thần nào.

“Cậu ta làm sao vậy?”

Lạc Thị sửng sốt mà quay sang hỏi Nguyệt Thoái, Nguyệt Thoái nói sơ qua nguyên nhân sầu muộn của Phạm Thống cho cậu.

“Thuật pháp không có thiên phú, phù chú đọc không ra… Phạm Thống, cậu thật thảm.”

Phạm Thống bị hành động bỏ đá xuống giếng của Lạc Thị đánh chìm.

“Nếu đã như thế, cứ nỗ lực thật tốt ở võ thuật đi? Nỗ lực luyện võ thuật một chút cũng sẽ có thành quả, vẫn là có hi vọng đi?”

Đề nghị của Lạc Thị hoàn toàn không thể khiến Phạm Thống vui vẻ lên, võ thuật vốn đã là khoa mục hắn bài trừ đầu tiên, bởi vì hắn cho rằng mình không có cái khiếu đó, bây giờ muốn hắn lượm lại xem như hi vọng duy nhất, đây cũng hơi quá bi ai rồi.

Ôi, Đông Phương Thành không có dạy thứ bên Lạc Nguyệt, chỉ có thuật pháp, phù chú với võ thuật. Nếu không, chẳng phải nghe nói bên Lạc Nguyệt còn có ma pháp, tà chú gì mà? Biết đâu hắn có thể học cái đó. Về phần kiếm thuật của Lạc Nguyệt, chỉ nghe thôi đã thấy phải dùng kiếm, vẫn là không có hi vọng gì.

“Cho nên, đi chọn cho mình một thanh vũ khí thích hợp đi, có vũ khí tốt, điểm xuất phát của võ thuật sẽ lý tưởng hơn, biết đâu võ thuật sẽ luyện được thuận tay bất ngờ cũng không chừng.”

Không thể nào đâu. Không thể nào đâu. So với luyện võ thuật, tôi cảm thấy luyện kỹ thuật bỏ chạy nói không chừng còn có tính xây dựng hơn.

Đương nhiên là Lạc Thị dẫn đường đến tiệm vũ khí, trên đường hành tiến, tâm tình Phạm Thống cũng hơi cải thiện, nghe nói vũ khí của thế giới này biết nói chuyện, đó hẳn là đáng xem, coi như là tham quan bộ mặt thế giới cũng tốt.

“Lạc Thị, vũ khí của cậu?”

Nói đến, lấy thân phận của Lạc Thị, đương nhiên có vũ khí rất cao cấp mới phải, Phạm Thống không khỏi tò mò.

“Ta chủ yếu là thiện trường phù chú, cho nên ta không dùng vũ khí.”

Lạc Thị vừa nói, vừa lấy ra một cái vật phẩm dài, có khắc phù văn, tiếp tục nói.

“Nếu thật muốn nói, ta đại khái chỉ dùng cái này đi, có điều đây không phải vũ khí, đây gọi là phù ấn. Chủ yếu là đạo cụ thuộc loại khuếch đại, cầm cái này sử dụng phù chú, có thể tăng cường hiệu lực, phát động một số phù chú có độ khó cao hơn, chẳng qua rất tiêu hao khí lực, bình thường không hay dùng.”

Nói xong, cậu liền thu hồi phù ấn. Xem ra đây thật sự chỉ là cái vật phẩm, có vẻ không biết nói chuyện, Phạm Thống có chút thất vọng.

Nhưng nghĩ đến lát nữa đến tiệm vũ khí sẽ có rất nhiều để xem, trái lại vẫn có thể chấp nhận.

Đến tận giờ, hắn vẫn chưa từng nhìn thấy vũ khí đặc thù của thế giới này. Bạn học bình thường hay gặp phần lớn vẫn chưa có vũ khí của mình, hoặc không tùy liện khoe ra vũ khí, khóa thực chiến võ thuật thì lại chỉ từng đi một lần…

Về phần những người đáng lẽ có vũ khí tốt, Lạc Thị nói cậu không dùng, Lăng Thị cũng là dùng phù chú, thậm chí mạnh đến nỗi không cần giấy bùa, Âm Thị thì không biết đang làm trò hề gì, lần trước chỉ lấy ra dao gọt trái cây để giỡn, khiến cho hắn đến bây giờ vẫn chưa được kiến thức vũ khí biết nói chuyện.

Trước kia hắn hình như cũng từng trò chuyện với Nguyệt Thoái về đề tài muốn cầm vũ khí gì, trong ấn tượng Nguyệt Thoái nói chỉ cần vũ khí bình thường là được, đồ dỏm cũng không sao, hắn vẫn không hiểu Nguyệt Thoái đang nghĩ cái gì.

Rất nhanh chóng đã đến tiệm vũ khí, từ dáng vẻ của tiệm xem ra, hẳn là đã có lịch sử lâu đời, lúc Lạc Thị mang bọn họ đi vào, trong tiệm cũng không có khách nào khác, sau khi bọn họ đi vào, ông chủ cũng treo lên tấm bảng nghỉ ngơi.

“Lạc Thị đại nhân, xem thong thả, cứ xem tùy ý.”

“Ừ.”

Đây… đây chính là bao trọn sân trong truyền thuyết sao? Quả nhiên người có thân phận không giống với bình dân…

Ông chủ tiệm vũ khí hình như muốn để cho bọn họ tự do lựa chọn, sau khi hỏi xong liền đi đến quầy phía sau ngồi xuống, Lạc Thị thì đeo lên găng tay đặc chế lấy từ trong tiệm, và bắt đầu tiến hành thuyết minh cho bọn họ.

“Phần lớn vũ khí có linh tính đều trưng ở nhà kho phía sau, bọn chúng biết nói chuyện, cũng có tư duy của mình, tính cách của mỗi một thanh vũ khí đều không giống nhau, sau khi cậu chạm vào nó, nó sẽ bắt đầu giao lưu với cậu, một mặt quan sát thực lực của cậu, mặt khác dựa vào lời nói để tìm hiểu nó có thích cậu hay không, hm —- tuy nói tạo ấn tượng tốt để cho vũ khí thích mình rất quan trọng, nhưng tốt hơn vẫn là biểu đạt ra suy nghĩ chân chính, bằng không sau này chung sống không tốt cũng không ổn lắm, vẫn là đừng gạt người ta nhận chủ đi.”

“Nhận chủ?”

“Những vũ khí này trải qua nghi thức nhận chủ mới có thể phát huy ra hiệu ích lớn nhất, còn có, nếu như nó không chịu nhận chủ, ông chủ cũng sẽ không bán cho cậu. Một người chưa chắc chỉ có thể sở hữu một thanh vũ khí, chỉ cần bọn chúng có thể chung sống tốt, cậu thích mang mấy thanh cũng không vấn đề, nếu chung sống không tốt, người bị phiền chính là cậu.”

Nghe lên thật phiền phức. Chẳng phải chỉ là công cụ để cho mình mạnh hơn một chút sao? Vì sao còn phải trau dồi mối quan hệ, làm cho giống như còn phải lấy lòng nó không bằng…

“Găng tay ta hiện giờ đang đeo có hiệu quả cách ly, lát nữa ta sẽ phụ trách cầm vũ khí tới cho các cậu thử, có nhiều vũ khí như thế, hẳn là vẫn có thể tìm được thứ thích hợp đi, chỉ là có khả năng phải tốn chút thời gian.”

Cho nên cậu muốn sắm vai nhân viên bán hàng phục vụ chúng tôi à? Thật là vinh hạnh.

“Chúng ta đến nhà kho phía sau đi.”

Thế là, Phạm Thống và Nguyệt Thoái liền đi theo Lạc Thị, đến nhà kho phía sau tiệm vũ khí.

Đèn nhà kho vừa thắp sáng, trong căn phòng sáng rực liền lấp đầy tiếng nói chuyện.

“Sáng quá! Ồn chết người! Ta đang ngủ đó!”

“Có khách tới rồi sao? Có khách tới rồi sao? Ta đã ế rất lâu rồi.”

“Ngàn vạn lần đừng nhìn trúng ta, ta vẫn chưa muốn chia ly với thân ái nhà ta đâu.”

Ồn quá!!!

Đủ loại vũ khí trong nhà kho, không có ngàn thanh cũng có trăm thanh, mỗi thanh chỉ cần nói một câu, đã đủ khiến cho bên trong ồn ào không chịu nổi.

Ồn thế này làm sao chọn vũ khí, bây giờ là cái vấn đề rất lớn, ngay cả Nguyệt Thoái cũng nhíu mày.

“Này này, ngươi cảm thấy người khách này trông thế nào?”

“Chỉ nhìn thì nhìn không ra, ngươi hỏi tướng mạo sao? Chủ nhân trong lý tưởng của ta phải là mỹ nữ cơ –“

“Có chứ, chẳng phải có một mỹ thiếu nữ sao?”

“Ngươi không nhìn thấy cậu ta mang găng tay cách ly sao! Cậu ta là đến chọn giùm, có phải đến mua đâu!”

Mặt của Lạc Thị cũng có chút đen rồi, có lẽ là do lại bị nhận nhầm thành mỹ thiếu nữ đi, rõ ràng cậu đã mặc quần áo vừa người, có thể nhìn ra không có ngực, những vũ khí này đúng thật là không có mắt.

Hm… Tạo hình của vũ khí thoạt nhìn có vẻ không có mắt với miệng, vậy bọn chúng rốt cuộc dùng chỗ nào nhìn, dùng chỗ nào nói chuyện chứ?

“Nơi này thật âm hiểm, là thanh vũ khí nào nói chuyện cũng nghe không ra…”

Phàn nàn thấp giọng của Phạm Thống hiếm khi không có bị nguyền rủa xoay vặn, Nguyệt Thoái sau khi nghe thấy lẩm bẩm của hắn, hồi ứng một câu.

“Không đâu, rất dễ phân biệt, là thanh nào nói tôi đều nghe được hết.”

Cậu quả nhiên không phải người sao…

“Lúc mỹ thiếu niên kia nhìn ta, ta cảm thấy tim đập thật nhanh!”

Mỹ thiếu niên? Nguyệt Thoái sao? Bởi vì Lạc Thị là mỹ thiếu nữ… Dù sao cũng sẽ không phải tôi.

“Ngươi phải có chút cốt khí của kiếm! Làm sao có thể bị nhìn một cái đã bị hớp hồn! Phải chọn thật kỹ một phen mới có thể quyết định hạnh phúc cả đời của mình chứ!”

“Ngươi chính là vì thế mới gả không đi đấy! Đã mấy tuổi rồi!”

Này… cái đó, bọn ta là đến tìm bạn chiến đấu, không phải đến cầu hôn được không?

“Thật là ồn, để ta đi gọi ông chủ tới xử lý một chút vậy.”

Lạc Thị có vẻ cũng bị làm phiền bởi tiếng ồn, liền đi ra nhà kho gọi ông chủ tới.

Người bán vũ khí, chung quy có biện pháp đối phó chúng đi? Mọi người đều nghĩ như thế. Chờ sau khi Lạc Thị mang ông chủ tới, ông chủ vỗ vỗ tay, đằng hắng cổ họng, liền bắt đầu quát tháo những vũ khí.

“An tĩnh! An tĩnh! Lạc Thị đại nhân đang ở đây, không được thất lễ!”

Không ngờ sau khi hắn quát xong, trong nhà kho trái lại càng ồn.

“Ai muốn nghe lời của ngươi chứ, tránh ra đi.”

“Lạc Thị đại nhân? Là một trong Ngũ Thị Đông Phương Thành sao? Có thể ký tên lên thân kiếm mỹ lệ vô khuyết của ta không? Đây nhất định có thể nâng cao thân giá của ta! Có điều, là người nào thế?”

“Blah blah blah blah blah blah…”

“Blah blah blah blah blah blah…”

Thật là một ông chủ không có uy nghiêm.

“Lạc Thị đại nhân, thật là xin lỗi, bọn chúng trước giờ không hiểu lễ nghi cho lắm, muốn bọn chúng an tĩnh, tôi có khả năng không có biện pháp, chẳng qua nếu muốn biết về vũ khí, tôi vẫn có thể giúp đề cử hoặc giới thiệu…”

Trán của ông chủ toát ra chút mồ hôi lạnh, khủng hoảng xin lỗi, Lạc Thị cũng không còn cách nào.

“Quên đi, vậy ngươi cứ ở bên cạnh xem có thể giúp được gì không đi.”

“Vâng.”

Quả nhiên là giai cấp thống trị, nói cái gì người ta liền nghe cái đó.

“Các cậu có thích vũ khí nào không? Cứ cầm đại một thanh trước thử xem đi.”

“Vậy… đao là được.”

Ít nhất ở thế giới ban đầu, Phạm Thống vẫn từng cầm dao làm bếp. Mặc dù không thuận tay lắm, cắt đồ ăn sẽ cắt trúng tay mình, khiến cho bên trong món ăn có thêm nguyên liệu, cho nên hắn về sau đã đổi sang một số đồ ăn không cần dao cũng có thể xử lý… Nhưng thứ từng cầm chung quy vẫn quen thuộc hơn thứ chưa từng cầm, Phạm Thống bèn chọn đao trước.

“Đao à… Vậy, thử thanh này trước xem.”

Lạc Thị dùng tay mang găng cách ly từ trên giá để đao rút đại một thanh, đặt lên tay Phạm Thống, sau khi Phạm Thống nắm lên chuôi, tức thì sản sinh một loại cảm giác kỳ dị, đây có lẽ là cái được gọi là giao lưu tiếp xúc trực tiếp rồi.

“Xì! Yếu xìu! Một chút thực lực cũng không có! Ta không theo ngươi! Theo ngươi nhất định không có tiền đồ!”

Xem ra là đã chọn trúng một thanh đao kiêu ngạo rồi. Mà nếu thanh đao này đã minh xác nói ra lời cự tuyệt, Lạc Thị cũng không nói nhiều, trực tiếp rút thanh đao khỏi tay Phạm Thống, rồi trả về chỗ cũ.

“Chỉ… chỉ như thế?”

Phạm Thống cảm thấy có chút khó hiểu, hắn căn bản chưa làm cái gì cả, một câu cũng còn chưa nói đây.

“Thanh kế tiếp sẽ tốt hơn.”

Câu trả lời Lạc Thị cho hắn cũng rất thần bí, chẳng qua cậu đã đưa thanh đao kế tiếp tới rồi, Phạm Thống bèn tạm thời tiếp lấy.

Lại là loại cảm giác kỳ dị kia đi vào trong lòng, thanh đao này sau khi được hắn nắm đã “hm” một tiếng trước, có lẽ đang đánh giá trạng huống của hắn, sau đó Lạc Thị liền hỏi ý kiến của hắn trước.

“Phạm Thống, cậu cảm thấy thanh đao này thế nào?”

“Chẳng ra làm sao.”

Hắn vốn định nói không tệ, không ngờ nói ra liền biến thành thế này, bởi thế thanh đao được hắn cầm trong tay lập tức nổi giận.

“Ngươi cũng chẳng ra làm sao! Ta cũng không thèm có chủ nhân tên là Thùng Cơm! Như thế mọi người đều sẽ nói ta là đao của Thùng Cơm! Khó nghe muốn chết! Muốn bắt bẻ người ta thì phải xem mình có tư cách này không đã!”

Thanh đao này hẳn là cũng tan rã trong không vui với hắn rồi, Lạc Thị lẳng lặng đặt thanh đao trở lại, sau đó thở dài.

“Ta thấy đao có lẽ không thích hợp lắm, đổi chủng loại thử xem đi?”

Không, không phải vấn đề đó, tôi cảm thấy không phải là vấn đề không thích hợp… Cậu thật sự không nhìn ra vấn đề nằm ở đâu ư?

Trong những quá trình này, Nguyệt Thoái thì thuần túy mang bộ dạng xem náo nhiệt ở bên cạnh, cậu thỉnh thoảng liếc vũ khí trên giá, nhưng hình như không có ý định tham dự lựa chọn.

“Lần này đổi sang kiếm đi, nào, cầm lấy.”

Lạc Thị lại từ giá kiếm lấy một thanh đưa cho hắn, hắn bất đắc dĩ cầm lấy.

Thanh kiếm này sau khi được hắn nắm trong tay, lập tức thoáng mang theo ngạo mạn mà mở miệng.

“Nhìn đường vân trên người ta xem, rồi nhìn xem thiết kế và độ bóng của ta, ngươi cảm thấy ta thế nào?”

Hỏi kiểu này hẳn là muốn được khen đi, Phạm Thống không biết có nên nói thật cảm tưởng của mình hay không. Cuối cùng hắn vẫn là lựa chọn khen ngợi nó, nhưng nói ra lại biến thành thế này:

“Tệ hại, đường vân của ngươi thật thô tục, thiết kế lòe loẹt, độ bóng chướng mắt, ta lần đầu tiên nhìn thấy kiếm xấu đến thế.”

Nói ra lời này thật sự không phải bản ý của hắn đâu.

Thanh kiếm kia sau khi nghe xong lời của hắn, lập tức phát cuồng.

“Ta không cần thứ chủ nhân mồm miệng thấp kém này! Ngươi mời cao minh khác đi!”

Thật khéo, ta cũng không muốn một thanh kiếm tự luyến, chúng ta đường ai nấy đi…

Lạc Thị đặt thanh kiếm phát cuồng trở về, rất bất đắc dĩ mà nhìn chằm chằm Phạm Thống.

“Phạm Thống, cái miệng này của cậu thật sự nói không ra lời nào dễ nghe sao?”

Bị hỏi vấn đề này, Phạm Thống đương nhiên vô cùng uất ức.

Cậu rõ ràng biết chuyện nguyền rủa còn hỏi tôi như thế —-

“Phạm Thống, cho dù thanh kiếm kia thật sự trông có chút thô thiển, thiết kế có hơi lòe loẹt, độ bóng cũng không dễ coi lắm, cậu cũng đâu cần thiết nói cho nó nghe chứ, giữ trong lòng là được rồi mà…”

Nguyệt Thoái lấy giọng đồng tình thanh kiếm kia mà nói.

Thì ra cậu hoàn toàn tán đồng phê bình sau khi bị đảo lộn từ ngữ của tôi à. Tiêu chuẩn thẩm mỹ của cậu rất cao sao?

“Nguyệt Thoái, cậu thì sao? Cậu cũng chọn một thanh vũ khí chứ?”

Bên Phạm Thống có vẻ đầy trở ngại và không có hi vọng gì, Lạc Thị dứt khoát chuyển sang Nguyệt Thoái, định thay cậu chọn vũ khí.

“Ơ? Không, tôi không cần đâu, không sao…”

Thấy Lạc Thị chuyển chú ý sang mình, Nguyệt Thoái vội vàng xua tay từ chối khéo, chẳng qua Lạc Thị đã thuận tay túm lấy một thanh đao rồi nhét vào tay cậu.

“Chọn thử xem cũng không hề gì, không có vũ khí cũng bất tiện đi?”

Bởi vì đồ cũng đã đưa đến tay mình rồi, Nguyệt Thoái vô thức nắm lấy, ai ngờ đao trong tay cậu một giây sau đã lập tức phát ra tiếng kêu thảm như heo bị chọc tiết.

“Oa! Thả ta ra! Dừng tay! Sát đao kìa —- sát đao kìa —- Cứu mạng với —- đừng chạm vào ta! Cách ta xa một chút —-“

Một thanh đao có thể kêu thảm thiết như thế cũng là chưa từng nghe nói, âm thanh kích thích màng nhĩ này khiến Lạc Thị giật mình vội vàng đoạt lại thanh đao, luống cuống đặt trở về vị trí cũ, âm thanh chói tai đó mới ngừng lại.

“Đao! Ngươi không sao chứ!”

“Hộc… Kiếm… Ta không xong rồi, giúp ta nói với Roi, đừng quên thề non hẹn biển của chúng ta…”

“Đao! Đao! Ngươi đừng chết mà! Ngươi chết rồi ta làm sao đây! Chúng ta đã hẹn nhau cùng đi kiến thức Nguyệt Nha Nhận-Skies và Tứ Huyền Kiếm-Thiên La Viêm mà! Đao!”

Phạm Thống câm nín mà lắng nghe vở kịch cẩu huyết không biết nên cho mấy điểm đang diễn ra trước mắt, lời thoại tương tự hình như thường thường nghe thấy ở đâu đó, nhưng do Đao với Kiếm diễn cho hắn xem, cảm giác vẫn thật là không thoải mái.

“Vì sao lại có tình huống này đây? Lạ thật.”

Lạc Thị trăm chiều khó hiểu, hiển nhiên rất khó tiếp nhận tình huống này.

Tôi nói nè, cậu có cần quan tâm tới sống chết của thanh đao kia trước không? Nó hết lên tiếng rồi kìa. Ông chủ đã đứng rất lâu bên kia, ông cũng không đến quan tâm thương phẩm của ông một chút sao? Nó nói nó sắp chết rồi đó!

“Đao vừa rồi chết thật rồi sao?”

Thần tình của Nguyệt Thoái tỏ ra rất có lỗi. Hm, nếu như đổi thành tôi, nắm một cái liền hại chết một thanh kiếm, vậy gánh nặng tâm lý cũng rất lớn.

“Ông chủ, thanh đao kia chết rồi sao?”

Bản thân Lạc Thị có lẽ cũng phán đoán không ra, cho nên hỏi ông chủ đang nhàn nhã bên cạnh.

“Lạc Thị đại nhân, ngài không cần để ý, trong quá trình lựa chọn xảy ra vấn đề, đó là phẩm chất vũ khí của bổn tiệm không tốt, hết thảy chi phí đều do bổn tiệm tiếp nhận, ngày sau nhất định sẽ cải tiến.”

Ông chủ lấy thái độ kính sợ trả lời như thế. Cho nên vẫn không biết được rốt cuộc đã chết chưa, hơn nữa cách nói này giống như là của kẻ lừa gạt bất lương.

“Ta không tin…”

Lạc Thị túm lấy một thanh kiếm từ trên cái giá khác, nhét cho Nguyệt Thoái, tình huống đồng dạng lại tái diễn.

“A —- đừng —- ai mau tới cứu ta —- buông tay! Cầu xin ngươi buông tay! Đừng như thế! Cầu xin ngươi —-“

Nghe lên giống như bị cưỡng… Khụ, không có gì.

Nguyệt Thoái cấp tốc đưa kiếm lại cho Lạc Thị, mày của Lạc Thị nhíu càng sâu.

“Làm sao có thể…”

“Lạc Thị, thật sự không cần đâu.”

Nguyệt Thoái rất nỗ lực muốn tỏ ra mình không cần vũ khí, nhưng Lạc Thị vẫn có vẻ không thể chấp nhận.

“Ta không tin, thử thêm lần nữa, lần này tìm một thanh chất lượng tốt hơn.”

Cậu vừa nói xong, vũ khí trong cả nhà kho đã chứng kiến hai kẻ hi sinh, chớp mắt nổi lên sợ hãi.

“Ngàn vạn lần đừng tìm ta! Ta chỉ là thanh kiếm nát! Không chịu nổi hành hạ đâu!”

“Đừng đặt ta lên tay cái người kia! Đừng làm chuyện tàn nhẫn như thế! Một người già như ta chịu không nổi đâu!”

“Đừng tới đây! Đừng nhìn ta —- cây Cung đối diện tốt hơn, ta kém hơn nó nhiều, chọn nó đó!”

“Với giao tình mấy năm của chúng ta ngươi làm sao có thể hãm hại ta như thế!”

“AAAAAAA —–“

Một đám vũ khí khủng hoảng đồng thời gào hét lên, âm lượng với khí thế đó đều rất kinh người.

“Lạc Thị, thôi đi, bọn chúng sợ đến thế…”

Nguyệt Thoái không đành lòng nên nói lại lần nữa, Lạc Thị lúc này mới miễn cưỡng gật đầu, làm lắng cơn bão này xuống.

Xin chúc mừng, thế này Nguyệt Thoái cậu sẽ không biến thành sát thủ vũ khí rồi.

Mặc dù đã bỏ đi ý nghĩ chọn vũ khí cho Nguyệt Thoái, nhưng cái bức bối này vẫn khiến tâm tình Lạc Thị rất sa sút, không làm rõ nguyên nhân sẽ cảm thấy rất không cam tâm, dưới tình huống này, người phải phụ trách trả lời vấn đề đương nhiên là ông chủ rồi.

“Ông chủ, vì sao lại có tình huống này? Vì sao lại như thế…”

Tôi cảm thấy ông chủ cũng không biết đâu, đừng làm khó người ta nữa.

“Tình… tình huống này tôi cũng chỉ từng thấy trên một người khác, thực sự không rõ nguyên nhân lắm…”

“Một người khác? Là ai?”

Lạc Thị lập tức truy hỏi. Phạm Thống cũng cảm thấy rất tò mò.

Loại tình huống kỳ quái đến cực điểm này, lại có thể không chỉ xảy ra một lần, thật là quá thần kỳ, người kia là người thế nào, đây nhất định phải nghe ngóng một chút.

“Là Âm Thị đại nhân. Lần trước Âm Thị đại nhân đến thăm bổn tiệm, cũng làm cho gà bay chó sủa… A, là, là xảy ra tình huống có chút tương tự… Vì để an ủi vũ khí bị hoảng sợ, sau chuyện đó chúng tôi còn tạm đóng cửa ba ngày…”

… Âm Thị đại nhân? Ông xác định nguyên nhân những vũ khí hoảng sợ không phải là do hắn nói chuyện quá kỳ quặc?

“A! Âm Thị đại nhân? Đừng nhắc đến cái người đáng sợ đó!”

“Đúng thế! Ta suýt nữa đã thọ chung chính tẩm rồi! Bây giờ nhắc tới hắn ta còn phát run!”

“Nhưng hắn có đáp ứng yêu cầu của ta, ghi chữ lưu niệm trên người ta, ta cảm thấy hắn là người tốt mà…”

Ghi chữ lưu niệm? Đã ghi cái gì vậy? Âm Thị từng đến đây sao?

“Âm Thị?”

Lạc Thị ngớ ra một chút, cái tên này khiến cậu có chút bất ngờ.

“Vậy về sau giải quyết thế nào? Hắn có mua cái gì không?”

Đúng thế đúng thế, hắn rốt cuộc đã mang đi cái gì? Dao gọt trái cây sao?

“Về sau Âm Thị đại nhân hỏi có vũ khí nào làm hỏng không, rồi rất hài lòng chọn một thanh đao trong đó và rời khỏi…”

Người ta đều là lấy đồ hỏng để trả hàng, Âm Thị đại nhân lại đặc biệt mua đồ hỏng… Có loại cảm giác quả nhiên là chuyện chỉ có Âm Thị đại nhân mới làm ra được.

“Vũ khí hỏng? Đó chẳng phải không có lực công kích gì đáng nói sao? Hắn mua thanh đao đó chẳng lẽ muốn lấy làm gậy đánh người?”

Lạc Thị hoàn toàn không thể lý giải chuyện như vậy, nhưng vấn đề này muốn kêu ông chủ trả lời, cũng hơi quá khó, có khả năng vẫn là phải đi hỏi đương sự thôi.

Hơn nữa, Âm Thị đại nhân chẳng phải là chưởng viện Thuật Pháp hiên sao? Mua vũ khí chả liên quan với thuật pháp làm gì?

“Nếu như có vũ khí hỏng, vậy có thể cho tôi một thanh.”

Không ngờ Nguyệt Thoái cũng không bài xích vũ khí hỏng, còn muốn mang một thanh về, ánh mắt Phạm Thống và Lạc Thị nhìn cậu đều trở nên có chút khác thường.

Ở đây lại có một người muốn mua vũ khí hỏng rồi, dạo này đồ hỏng được hoan nghênh đến thế à?

“Thứ đó không được đâu!”

“Nhưng, tôi cảm thấy thế này là được rồi, vũ khí ở đây tôi cũng đâu thể cầm chứ, cứ mua thanh vũ khí hỏng đi, đao kiếm gì cũng được.”

Sự tình đại khái cũng chỉ có thể giải quyết như thế thôi, sau khi xác định kết quả không quá có khả năng thay đổi, Lạc Thị nhìn về phía Phạm Thống.

Lạc Thị, tôi cảm thấy, um, ánh mắt của cậu hình như có chút hung dữ đó…

“Nếu vậy, Phạm Thống cậu nhất định phải chọn được vũ khí mới được, bằng không chúng ta há chẳng phải đến suông rồi?”

Có cần thiết kiên trì như thế không? Kỳ thực tôi cảm thấy nếu như muốn nâng cao tỷ lệ sinh tồn, mua cái đồ phòng ngự hữu dụng hơn vũ khí đi?

“Phạm Thống, cố lên.”

Nguyệt Thoái mỉm cười với hắn. Lúc này mà nói cố lên, luôn cảm thấy có chút kỳ dị, hình như không thỏa đáng lắm, Nguyệt Thoái kỳ thực cậu chưa học tốt ngôn ngữ Đông Phương thành sao?

“Ở đây có nhiều vũ khí như thế, nhất định sẽ có cái hữu duyên với cậu!”

Tôi đã không hiểu chúng ta rốt cuộc là đến chọn bạn đời, mua thú cưng, hay là chọn bạn chiến đấu rồi. Cậu chắc không định trước khi chưa chọn được vũ khí sẽ không đi chứ? Tôi đói muốn chết rồi! Tha cho tôi đi!

◊◊◊◊

Đã quá thời gian ăn cơm bình thường, số lần thất bại của Phạm Thống đã đạt đến 168 thanh.

Lạc Thị tỏ rõ sốt ruột, Nguyệt Thoái thì rất có nhẫn nại, hoàn toàn không biểu hiện một chút mất kiên nhẫn.

Phạm Thống đã cảm thấy rất mệt, bị 168 thanh vũ khí cự tuyệt, tự nhiên cũng bằng với việc bị trào phúng chế giễu rất nhiều lần, chỉ là chọn vũ khí thôi đã khó đến thế, muốn đi lên con đường võ học, sợ rằng tiền đồ đáng lo.

Giữa đông đúc chủng loại vũ khí, pháp khí bị loại từ vòng đầu, bởi vì Phạm Thống không thể tu hành, nếu như cầm pháp trượng trở về, vậy căn bản là làm trò cười, hôm nay đến đây là muốn chọn cho hắn vũ khí tiện cho tiến hành công kích võ thuật, mặc dù đến tận giờ vẫn cứ gặp trắc trở.

“Phạm Thống, sao cậu khó giải quyết vậy hả!”

Thái độ hiện tại của Lạc Thị đã gọi là thẹn quá thành giận, Phạm Thống cảm thấy mình rất vô tội.

Thực lực bị chê, đó là chuyện hết cách, cái miệng chọc tức người ta bỏ đi, đó là vấn đề nguyền rủa, tất cả đều không phải điều hắn có thể kiểm soát, hắn đã rất nỗ lực rồi…

“Dứt khoát lấy luôn cây lau thử cho rồi!”

Lạc Thị giận dỗi quơ đại cây lau trong góc nhét vào tay Phạm Thống, đây thực sự khiến Phạm Thống dở khóc dở cười.

“Ơ? Có người nhìn trúng ta rồi?”

Âm thanh đột nhiên xuất hiện, khiến mọi người trầm mặc một hồi.

Cây lau này biết nói chuyện…

“Cây, cây lau cũng là vũ khí linh năng?”

Lạc Thị giật mình trợn lớn mắt, cậu tưởng đây chỉ là công cụ bình thường dùng để lau dọn trong tiệm.

“Bất lịch sự… Ta là phất trần, không phải cây lau… Oáp, buồn ngủ quá. Không mua thì trả ta về, đừng quấy nhiễu giấc ngủ của ta.”

Cây lau này, không, phất trần này trông chẳng có vẻ muốn chào hàng bản thân. Phất trần hình như là thứ tương tự chổi lông gà? Kỳ thực địa vị cũng không khác bao nhiêu với cây lau mà?

Lúc này, Lạc Thị đột nhiên cười có chút mưu đồ, lúc Phạm Thống còn chưa nghĩ thông, Lạc Thị đã mở miệng.

“Phạm Thống, cậu thích thanh “vũ khí” này không?”

“Thích.”

Ơ? Chậm, chậm đã…

“Thì ra cậu thích à, vậy cậu muốn mua nó về không?”

“Muốn.”

Chờ, chờ một chút, đừng dẫn dụ tôi nói ngược! A! Tôi nên lắc đầu!

“Hử? Ngươi muốn mua ta?”

Không có! Ngươi mau từ chối!

“Phạm Thống, hãy nói suy nghĩ của cậu về nó, hỏi nó có muốn đi theo cậu hay không xem.”

“Tôi cảm thấy cầm loại vũ khí này trông lên nhất định rất oai, hoàn toàn phù hợp với lý tưởng của tôi, vừa liếc mắt đã cảm thấy rất thích, cảm giác rất ưu tú, xin đừng từ chối tôi.”

Sai sai sai! Sai hết rồi! Câu nào cũng sai!

“Oa, cảm động quá, hại ta tỉnh cả người, lâu lắm rồi mới có một người nhìn ra giá trị của ta, ta rốt cuộc gặp được tri kỷ rồi sao? Mặc dù ngươi chỉ là một tên loài người bình thường, tên cũng hơi kỳ quái, nhưng nể mặt ngươi có con mắt tinh đời như thế, muốn ta đồng ý nhận chủ cũng không phải không thể…”

Đây là hiểu lầm lớn! Ngươi đừng có tự nâng cao bản thân, ta vừa rồi là mắng ngươi đó! Ta không muốn cây lau —- cho dù là phất trần cũng vậy!

“Thật là tốt quá, Phạm Thống, nó đồng ý kìa!”

Lạc Thị ra vẻ cảm thấy mừng cho hắn, cười nói với Phạm Thống như thế.

…! Lạc Thị cậu là ý gì! Cậu rõ ràng biết tôi nói chuyện bị ngược, cậu rõ ràng biết!

“…”

Nguyệt Thoái nhìn Lạc Thị, rồi lại nhìn Phạm Thống, sau đó nhìn “cây lau” trên tay hắn, cả một hồi sau mới tìm lại được giọng nói, cố nặn ra nụ cười cứng ngắc chúc mừng Phạm Thống.

“Phạm Thống, thật chúc mừng cậu.”

Tôi biết trong lòng cậu cảm thấy tình huống này vô cùng quỷ dị, không cần phải ép buộc mình nói lời không thật lòng, vẻ mặt quá giả tạo, cậu rõ ràng cũng cảm thấy cây lau này không phải vũ khí gì tốt, nói không chừng còn cảm thấy đầu óc tôi có bệnh khi cho rằng cây lau rất tuyệt… Quan trọng là đây cũng không đáng chúc mừng chút nào! Tôi căn bản là bị Lạc Thị hãm hại!

“Vậy mau làm nghi thức nhận chủ đi, ta muốn tiếp tục ngủ.”

“…”

Cây lau này hình như có vẻ rất chảnh. Chẳng qua chỉ là một cây lau thôi!

Nói đi thì nói lại, cây lau… Làm sao để sử dụng trong chiến đấu…

Cái gọi là nghi thức nhận chủ, kỳ thực rất đơn giản, chỉ cần trao đổi tên ở trên pháp trận do tiệm vũ khí cung cấp, đã xem như là hoàn thành nghi thức rồi, Phạm Thống vốn còn tưởng phải nhỏ máu hay gì gì đó, kết quả chỉ cần phát thệ ngoài miệng mà thôi, thế này rốt cuộc có hiệu lực gì, hắn cũng không rõ lắm.

Chẳng qua cảm giác này giống công chứng kết hôn hơn. Người chứng hôn còn vừa đúng ba người, luôn mồm chúc mừng chúc mừng… Hoàn toàn không đếm xỉa đến sắc mặt không có gì gọi là hân hoan của hắn.

iqYyhugBk6JTN

giraffecorps.liamak.net/

“Ta tên là Phạm Thống…”

Ở lúc này không nói ra “Ta không phải Phạm Thống”, thật không biết nên vui hay nên buồn.

“Ta tên là Puhahaha.”

Cái gì?

Ngươi tên là gì? Ngươi… ngươi nói lại lần nữa xem?

Vẻ mặt của Lạc Thị và Nguyệt Thoái bên cạnh đều hết sức cổ quái, không biết có phải là đang cố nhịn nỗi xúc động muốn “puhahaha” hay không. Đây là cái tên quái quỷ nào vậy! Ai đặt cho ngươi! Phẩm vị thật tệ! Tên của vũ khí rốt cuộc từ đâu ra!

“Nghi thức nhận chủ đã hoàn thành, chúc mừng, Phạm Thống tiên sinh.”

Đừng chúc mừng nữa, hơn nữa Phạm Thống tiên sinh nghe kỳ cục thế nào ấy, không thể gọi là Phạm tiên sinh sao?

“Đúng rồi, sau khi ngươi có ta thì không được đòi vũ khí khác nữa, đừng nói ta không có nhắc ngươi.”

Má nó! Đây có tính là lên nhầm thuyền giặc không! Nguyệt Thoái, mau vươn tay của cậu ra, và làm cho cây lau này nó chết đi! Lại còn đòi tôi gắn bó với một mình nó cả đời nữa chứ!

“Phạm Thống, vũ khí của cậu thật yêu cậu, ước muốn độc chiếm mạnh ghê ta.”

Lạc Thị giọng điệu bà tám đó của cậu là sao? Hơn nữa cây lau căn bản không tính là vũ khí đi, đừng gọi bừa nó là vũ khí đề thăng đẳng cấp của nó có được không?

“Vậy thì, thanh vũ khí này là hai trăm xâu tiền.”

—-!

Hai trăm xâu tiền!

Hai trăm xâu tiền? Chẳng qua chỉ là cây lau! Chẳng qua chỉ là cây lau —-

“Hai trăm xâu tiền?”

Lạc Thị hẳn là cũng cảm thấy giá tiền này hơi đắt, cho nên thoáng do dự, nhưng đã nhận chủ rồi, chắc cũng không thể trả hàng.

“Lạc Thị đại nhân, đây là giá cả thiếp lập theo niên đại, cây lau… phất trần này cũng tính là cổ vật rồi, hai trăm xâu tiền là rất hợp lý phải chăng.”

Ông gạt người! Ông vừa rồi rõ ràng muốn nói là cây lau chứ gì! Ông cũng là đến hôm nay mới biết nó có thể nói chuyện, trước đó chỉ coi nó là cây lau bình thường đi! Ở đây có gian thương! Căn tiệm này là hắc điếm —-

“Vũ khí ở thế giới này đều rẻ như thế sao?”

Sau khi Phạm Thống nói ra câu này, Lạc Thị liếc hắn một cái, giống như cảm thấy cái miệng của hắn thật hết cứu rồi, Nguyệt Thoái thì có vẻ rất muốn qua xem hắn có phát sốt hay không, chỉ có “Puhahaha” hết sức tán thưởng câu này.

“Hai trăm xâu tiền đích xác là rẻ rồi, ngươi cũng biết ngươi được lời à? Mặc dù bị bán rẻ như thế có chút không vui, nhưng trông ngươi cũng chẳng có tiền mấy, thôi thì cứ tính thế đi.”

… Người đâu, có thể lôi cái cây lau này ra đánh một trận không?

“Ngoài ra, vị khách này cần vũ khí hỏng sao? Nếu đã là hỏng, vậy thì không thu tiền cũng không sao, tôi mang cậu đến phía sau chọn một thanh nhé.”

“Được, cảm ơn ông.”

Bất công —! Theo tôi thấy, cây lau này rõ ràng cũng là vũ khí làm hỏng đi? Nó rõ ràng là làm hỏng rồi mới làm sang tạo hình cây lau! Vũ khí mà có tạo hình cây lau à! Ừ thì đạo sĩ đều cầm phất trần, nhưng quốc gia này có đạo sĩ không? Có không? Quốc gia này có người cầm thứ này đi ở trên đường thậm chí lên chiến trường không? Có không —

Phạm Thống cực độ hoài nghi đây lại là tiêu chuẩn thu phí dựa theo tướng mạo, vậy hắn có phải nên vui vì hắn với Nguyệt Thoái chỉ chênh lệch nhau hai trăm xâu tiền không?

◊◊◊◊

Nguyệt Thoái đi theo ông chủ ra phía sau và mang về một thanh kiếm có độ dài vừa phải, kỳ thực vũ khí hỏng trông bề ngoài cũng không có gì khác vũ khí bình thường, chỉ là không biết nói chuyện, thiếu độ bóng, trông ảm đạm hơn xíu, và nghe nói rất không dễ sử dụng thôi, bởi vì không có linh tính, cũng không cần nhận chủ, Phạm Thống thấy vậy cũng rất ghen tị với Nguyệt Thoái.

Vũ khí hỏng sẽ không lải nhải hay gây rắc rối cho hắn, quan trọng hơn là không cần tiền vẫn có bề ngoài của vũ khí bình thường…

Nhìn tư thế Nguyệt Thoái cầm thanh kiếm này, dường như rất quen thuộc với việc cầm kiếm, không có vẻ gì là kỳ cục cả.

… Về phần hắn muốn làm thế nào quen thuộc việc cầm cây lau một cách tự nhiên, đó là vấn đề đáng suy tư. Nếu như thật sự có ngày này, tưởng tượng lên hình như rất khiến người không vui.

“Thật sự dùng vũ khí hỏng là được rồi sao…”

Lạc Thị vẫn còn đang bứt rứt trong lòng. Rõ ràng cậu không phải người đương sự nhưng lại rất để ý.

Cậu cảm thấy bất mãn với việc cậu ấy cầm vũ khí hỏng, vậy cậu làm sao cảm thấy ổn khi tôi cầm cây lau hả? Chẳng lẽ tôi rất thích hợp với cây lau sao?

“Tôi cảm thấy rất tốt, cảm giác còn rất thuận tay.”

Nguyệt Thoái thu kiếm vào trong vỏ, cũng không thấy cậu vung kiếm thử nghiệm, không biết căn cứ vào đâu mà kêu thuận tay.

“Ta muốn ngủ, đừng làm ồn ta.”

Puhahaha quẳng một câu này cho hắn, rồi sau đó im ru, may mà không có tiếng ngáy, bằng không Phạm Thống thật không biết nên có cảm tưởng gì.

“Vũ khí của hai vị mua, có thể sử dụng tùy ý, vũ khí trên kệ trong nhà kho của bổn tiệm đều là vũ khí linh năng bình thường, không cần lo sẽ thật sự giết chết cư dân tân sinh. Trên thực tế vũ khí phệ hồn cũng không thể bán cho cư dân tân sinh. Nếu như bản thân Lạc Thị đại nhân muốn mua, bổn tiệm mới có thể bán ra…” (Vũ khí phệ hồn: lúc trước mình có dịch là vũ khí ăn hồn hay nuốt hồn gì đấy, lâu quá quên cha nó rồi =.=)

Ngoại trừ trên chiến trường, cư dân tân sinh sẽ không cách nào có được vũ khí phệ hồn, cư dân nguyên sinh thì người người được phát cho một thanh, đây chính là ưu thế mà Đông Phương thành dành cho cư dân nguyên sinh.

Phạm Thống chỉ nghe nói cư dân tân sinh sát hại cư dân nguyên sinh là chuyện rất nghiêm trọng, gần như đều sẽ bị xử tử, nhưng nếu cư dân tân sinh cầm vũ khí phệ hồn giết cư dân tân sinh, sẽ bị xử trí thế nào, thì hắn không biết.

Mà lời của ông chủ vẫn có chỗ khiến Phạm Thống để ý. Rốt cuộc phải tiến hành công kích thế nào với cây lau? Nói công kích tùy ý, nhưng nhìn kiểu gì cũng rất khó gây ra thương tổn, hay là muốn hắn cầm ngược cây lau dùng cán chọc vào mắt người khác? Chỉ có cách sử dụng ngớ ngẩn này thôi sao?

Có lẽ hắn phải hỏi cây lau sử dụng nó thế nào? Vậy mà còn phải xin chính vũ khí hướng dẫn, có chủ nhân nào đáng xấu hổ thế này không…

“Hm. Các cậu không cần khách khí khi sử dụng vũ khí của các cậu đối phó với cư dân tân sinh, nếu như bọn họ làm khó các cậu, cứ cho bọn họ một chút giáo huấn đi.”

Lạc Thị nói như thế, cảm giác bất lực ập xuống Phạm Thống. Hắn phải cầm cái gì đi giáo huấn người ở giai cấp tua rua màu lam hả? Cây lau ngay cả da gà cũng lột không được nữa kìa.

“Hôm nay làm phiền ngươi hợp tác rồi, cứ thế này đi.”

“Vâng, Lạc Thị đại nhân, ngài đi thong thả.”

Ông chủ cung kính tiễn người ra khỏi cửa, tiếp đến theo lý thuyết là đến lúc ăn tối đi? Phạm Thống thoáng mang kỳ vọng nhìn Lạc Thị.

Chuyện đầu tiên Lạc Thị làm sau khi đi ra là lấy máy thông tin phù chú ra, nhập phù lực và tiến hành cuộc gọi, sau khi kết nối, cậu liền bắt đầu trò chuyện với đối phương.

“Âm Thị, ngươi bây giờ ở đâu?… Ờ, vậy ta mang người trở về, có chuyện muốn hỏi ngươi.”

Cuộc trò chuyện hết sức ngắn ngủi, nội dung thì khiến người không lần được đầu mối.

“Đi thôi, theo ta về nhà, ăn bữa cơm, thuận tiện hỏi xem Âm Thị về chuyện vũ khí bài xích.”

Lạc Thị nói thật nhẹ nhàng, bộ não của Phạm Thống và Nguyệt Thoái cũng phải trải qua mấy giây ngơ ngác. Về nhà… về nhà?

“Cậu, cậu là nói, muốn đến cái…”

“Thần Vương Điện, nhà ta.”

—- Đây cũng quá đột ngột rồi đi! Lạc Thị đại nhân —-

◎Lời bạt của Phạm Thống

Không biết có bao nhiêu anh hùng dũng sĩ thậm chí là nhân vật nhỏ bình thường mơ ước được sở hữu một thanh thần binh, tốt nhất là thanh vũ khí vừa lấy ra là có thể uy chấn thiên hạ, uy lực tăng gấp bội khi sử dụng chiêu thức, khiến những ai nhìn thấy đều sẽ vừa ghen ghét vừa ngưỡng mộ, chỉ cần có thể lấy được loại vũ khí đó, cảm giác vận mệnh cũng sẽ thay đổi theo, cuộc đời sẽ chạy băng băng trên tuyến đường khác… Nhưng hiện tại đương nhiên làm gì có khả năng này.

Bất luận là cây lau hay phất trần đều như nhau cả, cầm thứ này ở trên tay, một khi ra ngoài, mọi người không phải trợn mắt há hốc mồm thì cũng là ôm bụng cười điên dại, có lẽ vẫn có hiệu quả ảnh hưởng kẻ địch, nhưng nếu như dựa vào loại hiệu quả thị giác này giành được thắng lợi, vậy vẫn nghĩ làm sao cũng cảm thấy rất không vui…

Lão Sư Máy Kéo kia ở khóa thực chiến võ thuật muốn bọn tôi phải có vũ khí mới được vào học, nghĩa là có vũ khí rồi, ông ta mới dựa vào vũ khí mà chúng tôi lựa chọn để dạy sao?

Nếu như là thế, vậy tôi cầm cây lau, không biết ông ta muốn dạy tôi cái gì? Nếu ông ta thực sự nghiên cứu luôn cả kỹ thuật sử dụng cây lau công kích, từ nay trở đi, tôi sẽ không gọi ông ta là Lão Sư Máy Kéo nữa, đổi sang gọi là Lão Sư Tài Giỏi luôn.

Tệ hơn là, cây lau này ngoại trừ cái tên rất kỳ quái, còn đòi tôi sau khi có nó thì không được có vũ khí khác nữa.

Như vậy cho dù sau này tôi thật sự may mắn thành danh, danh hiệu của tôi có khi cũng sẽ liên quan chặt chẽ với cây lau… Như là “Cây Lau Đại Hiệp”, “Cây Lau Quái Nhân” gì gì đó, tay cầm cây lau xông xáo thiên hạ…

Có thể ném đi không? Biện pháp giải quyết căn bản nhất chính là đừng cầm cây lau, nhưng muốn vứt nó đi sớm, hình như vẫn không có khả năng lắm.

Có lẽ tôi nên thử chung sống tốt với nó xem, rồi hỏi nó có thể biến thân thành vũ khí oai hơn một chút không…?

One response »

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: