RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 2-6

Chương 6: Ngày thường của mỗi người

“Ăn cơm, ngủ, đánh Vi Thị.” —- Âm Thị

“Ngươi hình như đã sai cái gì phải không?” —- Lăng Thị

 

Ánh trăng đã ngả một đoạn về phía Tây, đây vốn là thời gian nghỉ ngơi, nhưng có hai người nào đó lại chèo thuyền ở trong ao nước tái sinh của Đông Phương Thành, chỉ có thể nói rằng kết giao với một tên bạn xui xẻo, mình cũng sẽ bị xui lây, cho nên kết bạn phải lựa chọn cẩn thận, về phần lỡ kết rồi… thì tự lo cầu phúc đi.

“Tôi đã nắm được bí quyết chèo thuyền rồi, muốn đi bên nào chắc là không còn vấn đề nữa.”

Nguyệt Thoái vừa chèo thuyền, vừa nói với Lạc Thị như vậy. Vừa rồi hai người vội vã chạy tới ao nước chuẩn bị trục vớt, quên mất mình không có kinh nghiệm chèo thuyền, nhưng chạy ra ngoài gọi người tới giúp hình như lại hơi quá muộn, dưới bất đắc dĩ đành tự lực cánh sinh.

Trong hai người, Nguyệt Thoái chắc chắn không có kinh nghiệm trục vớt khỏi cần nghi ngờ, mặc dù có người bạn như Phạm Thống, cậu về sau có khi sẽ rất quen với chuyện thế này, trở thành tay trục vớt giàu kinh nghiệm, nhưng bây giờ thì không có kinh nghiệm chính là không có kinh nghiệm, thình lình bắt cậu chèo thuyền, xác thực hơi khó.

Mà Lạc Thị mặc dù không chỉ một lần có kinh nghiệm mang người đến trục vớt, nhưng lấy thân phận của cậu, nếu đã là “mang người” tới, vậy đương nhiên không đến lượt cậu động thủ, cùng lắm là ở trên thuyền ra lệnh thôi, nhưng bây giờ chỉ có hai người, cậu nếu như ngồi yên chỉ sai Nguyệt Thoái chèo thuyền, hình như không ổn lắm, bạn bè vốn là nên có tinh thần đồng tâm hiệp lực, đồng cam cộng khổ, cậu vẫn là từ bỏ tư thái làm cao mọi khi mà xắn tay áo tới giúp, Phạm Thống vậy mà có thể khiến cho một vương tử như Lạc Thị đích thân chèo thuyền trục vớt, không biết có nên nói là vinh hạnh hay không.

Hai thiếu niên chưa từng chèo thuyền muốn hợp tác cùng nhau, mới đầu tự nhiên là luống cuống tay chân, thiếu sự ăn ý, may mà sau khi trải qua mấy lần xoay tròn trôi lềnh bềnh cộng với suýt nữa lật thuyền, Nguyệt Thoái đã dần dần nắm được bí quyết, dưới phối hợp của Lạc Thị, con thuyền cuối cùng cũng có thể tiến lên bình thường.

Bởi vì xung quanh ao nước bị lực lượng của Trầm Nguyệt ảnh hưởng, tại đây không thể sử dụng các loại kỹ năng như phù chú thuật pháp, chỉ có thể dựa vào lực lượng bản thân, cho nên bọn họ mới phải ngoan ngoãn chèo thuyền, bằng không, dùng phù chú một phát là cứu được người dễ như ăn bánh, cần gì phiền phức thế này.

“Chèo sâu vào trong một chút.”

Lạc Thị chỉ thị như thế, nhưng Nguyệt Thoái không hiểu lắm.

“Ơ? Vì sao?”

“Bởi vì Phạm Thống rất đen đủi, vận khí rất kém, cậu ta nhất định sẽ tái sinh ở sâu bên trong, nơi muốn bơi vào bờ sẽ rất khó rất xa.”

Nghe thấy cách nói này, Nguyệt Thoái cũng chỉ có thể cười khổ, nghe lên hình như vẫn có mấy phần đạo lý —- Chẳng qua Phạm Thống nếu thật sự đen đủi đến cực điểm, hẳn là sẽ xảy ra tình huống bọn họ tìm ở bên trong, Phạm Thống lại tái sinh ở giữa hoặc phía trước, để rồi dẫn đến tình huống bỏ lỡ đi?

“Nguyệt Thoái.”

“Hả?”

“Cậu có phải là… biết nguyên nhân mình không thể cầm vũ khí linh năng không?”

Lạc Thị đột nhiên hỏi cậu như vậy, khiến cậu có chút lúng túng, mà cậu cũng biết mình khác nào đã trả lời rồi, thái độ chột dạ hoảng loạn này đã nói rõ hết thảy.

“Xin lỗi. Tôi chỉ là… có một số chuyện không thể nói rõ với các cậu.”

Cho dù bị nhìn thấu, Nguyệt Thoái vẫn không có ý định giải thích rõ ràng, điều cậu có thể làm, chỉ có xin lỗi vì sự giấu diếm của mình.

“Cậu chắc không phải thật sự là Huy Thị chứ?”

Đôi mắt to sáng ngời của Lạc Thị nhìn chằm chằm vào cậu, mang giọng hoài nghi. Không ngờ Lạc Thị còn đang hoài nghi tính khả năng của chuyện này, Nguyệt Thoái hơi sửng sốt.

“Không, tôi không phải Huy Thị.”

Nguyệt Thoái phủ định rất dứt khoát, mà cho dù chính miệng cậu phủ nhận, Lạc Thị vẫn không từ bỏ.

“Vậy cậu vì sao trông rất giống Huy Thị?”

Vấn đề này kỳ thực đã có thành phần vô lý rồi, cho dù trông rất giống, bản thân người ta cũng chưa chắc biết nguyên nhân à.

“Mặt nước bên kia có động tĩnh, có khi là Phạm Thống…”

Nguyệt Thoái vốn đang bối rối không biết nên trả lời thế nào, đột nhiên nghe thấy tiếng nước động, cậu liền đề cập chuyện này trước và nhanh chóng chỉ ra vị trí.

“Chậc, quả nhiên là tái sinh ở bên trong, chúng ta mau chèo qua đi!”

“Ừ.”

Phạm Thống ở trong lần tái sinh này, đã hiểu được một chuyện… Chỗ xấu của mắc nợ, không chỉ là đau đớn kèm theo trong quá trình tái sinh, còn sẽ tạo ra điều kiện bất lợi cho sinh tồn sau khi hoàn thành tái sinh.

Sau khi thể nghiệm đau đớn của tái sinh, cả người mất sức, thân thể cũng không chịu nghe điều khiển cho lắm, chỉ cần bắt đầu bơi, tỷ lệ bị chuột rút với chết chìm là siêu cao!

May mà hắn mới nổi lên mặt nước, liền nghe thấy tiếng của Lạc Thị với Nguyệt Thoái, đối với hắn mà nói, đây cứ như nghe thấy giọng nói của thiên thần.

A A… thật tốt quá, có người đến đón ta, không cần tự bơi vào bờ nữa, ta đã tốn bao phen khổ tâm để kết giao bạn bè, không phải chính là vì thời khắc này sao?

“Nguyệt Thoái, giăng lưới… Ủa? Làm sao không có lưới?”

Tiếng của Lạc Thị mang chút sửng sốt, bởi vì trên thuyền thiếu mất công cụ cần thiết khi đi trục vớt.

“Ơ? Cần lưới? Ở trên bờ hình như có nhìn thấy, chúng ta không có mang theo…”

Nguyệt Thoái không biết rằng đến đón người là cần trục vớt, nhìn thấy lưới trên bờ cũng không có nhiều liên tưởng, quả nhiên không có kinh nghiệm là dễ dàng phạm sai lầm.

Phạm Thống đang ba chìm bảy nổi chỉ biết câm nín.

Này, các cậu sao mà thiếu chuyên nghiệp như thế hả? Phải cẩn thận một chút chứ? Còn nữa, các cậu đừng nói cái gì cũng quên mang, ngay cả quần áo cho tôi mặc cũng không chuẩn bị nhé! Muốn tôi lõa thể ngồi thuyền của các cậu sao? Cho dù mọi người đều là nam nhưng vẫn xấu hổ lắm đấy!

“Chèo gần một chút, kéo cậu ấy lên đi, hết cách rồi.”

Sau khi Lạc Thị làm ra quyết định này, bọn họ liền chèo thuyền về phía Phạm Thống, có điều bởi vì kỹ thuật không đủ thành thạo, nên lại xảy ra thảm kịch.

“Ối!”

Phạm Thống bị con thuyền nhỏ tông vào chính diện, chìm vào trong nước sặc một ngụm nước lớn.

“Nguyệt Thoái! Ta là nói chèo qua kéo cậu ấy lên, cậu làm sao chèo thuyền tông vào cậu ấy chứ!”

Tiếng của Lạc Thị nghe lên có chút hoảng hồn, mà lúc này cậu vừa vặn phang một chèo vào Phạm Thống vừa mới ngọ ngoạy nổi lên, khiến hắn lần nữa chìm vào trong nước.

“Lạc Thị! Mái chèo của cậu đánh trúng đầu cậu ấy rồi!”

Tiếng của Nguyệt Thoái nghe lên cũng hết sức căng thẳng, Phạm Thống đã không còn gì muốn hỏi trời cao nữa.

Tôi nói nhé… các cậu mưu sát đấy hả? Rốt cuộc là đến cứu tôi, hay là đến hại tôi? Bức tôi dùng ghi để mắng người à? Nguyệt Thoái cậu cũng đừng cho rằng xem không hiểu chữ của Đông Phương Thành là không sao, cho dù Anh văn tôi không tốt, nhưng chửi bậy bằng Anh văn tôi vẫn biết đấy…

“Phạm, Phạm Thống, nắm lấy tay của tôi…”

Phạm Thống đang sặc nước choáng váng quơ được tay của Nguyệt Thoái, đúng lúc Nguyệt Thoái đang cố kéo hắn lên thuyền, Lạc Thị lại la hoảng, hiển nhiên lại xảy ra tình huống khác.

“Nguyệt Thoái! Thuyền nghiêng rồi! Thế này sẽ lật thuyền mất!”

Lúc này cậu nên đứng ở vị trí đối diện dùng thể trọng của mình duy trì thăng bằng của thuyền chứ! Cứ dồn một cục thế này là thật sự muốn lật thuyền à —-

“Hả? Nhưng, chẳng lẽ phải buông Phạm Thống ra sao?”

Nguyệt Thoái có chút lưỡng lự, buông người bạn sắp chìm của mình ra hình như có hơi… Không, phải nói là, rất tàn nhẫn.

“Phụt! Khụ! Ọc khụ khụ!”

Không! Đừng bỏ rơi tôi! Tôi không muốn chết đâu! Đừng ỷ lúc tôi đang sặc không nói chuyện được mà bắt nạt tôi —-

Sau đó là “ùm” một tiếng, con thuyền nhỏ lắc lư, rồi ổn định trở lại, thì ra hai người đều nhảy xuống nước rồi.

“Ôi… Phạm Thống, bơi cùng cậu trở về vậy, cố lên.”

Nguyệt Thoái gạt mái tóc vàng ướt sũng của mình, dùng giọng bất đắc dĩ nói.

“Ở chung một chỗ với cậu đúng là sẽ bị xui lây!”

Lạc Thị đã nhảy xuống nước rồi, đương nhiên toàn thân cũng ướt nhẹp, cậu vừa phàn nàn vừa duy trì thăng bằng trên mặt nước, xem ra hai người đều bơi không tồi.

Nhưng… chuyện đến nước này, hoạt động trục vớt lần này, có thể nói là thất bại lớn rồi đi.

◊◊◊◊

“Thả lỏng thân thể là có thể nổi trên nước rồi.”

Nguyệt Thoái đang dạy hắn làm thế nào thích ứng hoàn cảnh trong nước, Phạm Thống thì có nỗi khổ khó nói.

Bên cạnh có hai người, bảo người toàn thân trần truồng như tôi làm sao thả lỏng!

“Phạm Thống, cậu không tự bơi là muốn bọn ta đỡ cậu bơi lên bờ sao?”

Lạc Thị nheo mắt, cảm giác có mùi nguy hiểm.

“Các cậu không có quần áo cho tôi sao!”

Phạm Thống cuối cùng cũng tìm được cơ hội đề xuất kháng nghị đối với sự đối xử vô nhân đạo này, Nguyệt Thoái thì “A” một tiếng rồi nhìn con thuyền nhỏ đã trôi đi một đoạn, sau đó lắc lắc đầu với hắn.

“Mặc quần áo chỉ tổ gia tăng lực cản khi bơi mà thôi, lên bờ rồi lấy quần áo mặc sau đi.”

Hả —-?

“Nếu nói như thế, vậy các cậu cũng mặc đi!”

Không, tôi là nói, vậy các cậu cũng cởi đi, phải trần trùng trục mọi người cùng nhau trần trùng trục cơ!

“Cậu là nói muốn bọn ta cũng cởi? Kệ cậu chứ.”

Lạc Thị hiểu hắn muốn nói cái gì, nhưng hoàn toàn không có ý định làm theo.

“Ở trong nước không dễ cởi đồ, đặc biệt là đã ướt rồi…”

Nguyệt Thoái còn giải thích một chút. Nhưng đây chỉ là lấy cớ đi! Đừng tìm cớ nữa! Cởi hết cho tôi cơ!

“Mau bơi trở lại đi, còn phải về ngủ nữa.”

Câu này còn tính là thực tế, thấy mặt Nguyệt Thoái có vẻ mệt mỏi, kỳ thực hôm nay chạy tới chạy lui, còn một mạch chèo thuyền tới chắc là cũng rất mệt, chẳng qua hắn hiện giờ vừa mới tái sinh, tinh thần đang tốt, trở về sợ rằng ngủ không được…

“Cậu cũng đã chết đuối hai lần rồi, nếu không có chết đuối tiếp, vậy hẳn là biết bơi rồi chứ?”

Trong ấn tượng của Phạm Thống hẳn là chưa từng nói chuyện chết đuối cho Lạc Thị, chẳng lẽ cậu ngay cả cái này cũng tra ra được? Nguyên nhân chết của cư dân tân sinh đều có ghi lại sao? Lỡ hôm nào hắn chết rất ngớ ngẩn, cho dù bên cạnh không có ai nhìn thấy, kỳ thực cũng sẽ có một phần tư liệu công khai ra? Đây căn bản không có quyền riêng tư đáng nói mà!

Chẳng qua, Lạc Thị còn đặc biệt đi tra nguyên nhân chết của hắn, cũng quan tâm hắn lắm đấy chứ, mặc dù hắn thà rằng cách chết ngớ ngẩn này đừng bị ai biết còn hơn… Nói như thế, đến tận bây giờ, kỳ thực hắn lần nào chết cũng rất ngớ ngẩn… chỉ cần đừng càng chết càng ngớ ngẩn là được, đây chắc cũng coi như là có tiến bộ rồi nhỉ?

Dù sao ba người cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bắt đầu hành trình bơi vào bờ, về phần con thuyền kia cứ tạm để nó ở đó trước đã, sau khi Lạc Thị trở về tự nhiên sẽ có thể gọi ngươi đến xử lý.

“Tay… ọc ọc, chân chuột rút…”

Từ địa điểm hắn tái sinh muốn bơi vào bờ, có thể nói là một bài kiểm tra về thể lực và kỹ năng, cũng chẳng có gì lạ khi giữa chừng xảy ra tình huống.

“Là tay hay là chân hả?”

Đây thật sự rất khó phán đoán, mà cho dù biết là tay hay chân, chẳng lẽ vẫn có trợ giúp gì sao…

“Phạm Thống, phấn chấn một chút, bên chân hay tay nào chuột rút, cứ dùng bên còn lại bơi…”

Phương pháp Nguyệt Thoái nói cho hắn, căn bản không phải điều mà người bình thường có thể làm nổi. Nói không chừng bản thân Nguyệt Thoái làm được, cho nên mới có thể nói ra khỏi miệng, vì thế Nguyệt Thoái quả nhiên là tồn tại vượt ngoài lẽ thường sao…

“Làm không được. Là người bình thường đều làm được!”

“Lần này rốt cuộc là làm được hay không làm được…”

Lạc Thị ở bên cạnh lẩm bẩm một câu.

Tôi cảm thấy người bình thường đều sẽ biết tôi nói là làm không được, tôi thật sự cảm thấy như vậy.

Bất luận thế nào, chân chuột rút rồi, tôi bơi không nổi nữa, tôi sắp chìm rồi, các cậu cứ mặc kệ tôi cho xong.

“Phạm, Phạm Thống!”

Nguyệt Thoái vươn tay vớt lấy hắn, Lạc Thị thấy vậy cũng chỉ đành qua giúp.

“Phạm Thống, cậu có ý thức cầu sinh một chút được không vậy? Tốt xấu gì cũng là một trăm xâu tiền đấy.”

Lạc Thị, cậu rõ ràng là cư dân nguyên sinh, làm sao tính toán mạng người cũng dùng tiền để tính?

Ba người… Không, hai người cộng thêm cái của nợ, dưới nhiều lần sóng gió, khó khăn lắm mới đến được bờ, Phạm Thống cũng vội vàng khoác lên quần áo mà Nguyệt Thoái lấy từ lối ra thông đạo cho hắn, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn.

“Chúng ta ra ngoài trước đi, ra ngoài mới có thể dùng phù chú với thuật pháp.”

Có phù chú với thuật pháp ít nhất có thể làm khô người, hiện giờ Lạc Thị với Nguyệt Thoái đều ướt sũng, nếu không làm khô có thể sẽ sinh bệnh.

“Đúng rồi, cậu bây giờ cũng bắt đầu sẽ mang theo một số đồ cá nhân rồi, có chuyện cần nói rõ cho cậu, ở lúc cậu chết, linh hồn tất nhiên được đưa trở về tái sinh, nhưng đồ vật cá nhân của cậu vẫn sẽ lưu lại ở chỗ ban đầu, nếu như là đồ rất quan trọng, chỉ có thể tự trở về nơi mình chết để nhặt, mà nếu như là gặp cướp, vậy đại khái đã bị giết người cướp của rồi, mấy thứ như tiền nếu có người qua đường nhìn thấy cũng sẽ nhặt đi, đừng ôm kỳ vọng quá lớn.”

Phen thuyết minh của Lạc Thị khiến mặt của Phạm Thống lại suy sụp. Chết đã đủ thảm rồi, còn có thể bởi vì chết mà trở thành không xu dính túi, đây là bảo hắn đừng mang quá nhiều đồ ở trên người sao?

Có điều, nói như thế, vậy cây lau cũng rớt ở chỗ Âm Thị rồi? Cứ dứt khoát mặc kệ nó, hình như cũng là lựa chọn không tệ?

“Phạm Thống, tôi có nhặt cây lau về giúp cậu, không cần lo lắng… A! Quên ở trên thuyền rồi!”

Nguyệt Thoái vừa mới nói xong, mặt lập tức biến sắc, cái gọi là quên ở trên thuyền chắc hẳn là quên ở trên chiếc thuyền nhỏ kia đi, đó vẫn thật là… làm tốt lắm.

Cậu nhặt nó về làm gì? Tôi cũng đâu muốn nó. Quên ở đó thì cứ tặng cho người có duyên đi, nói không chừng người ta nhìn thấy cũng không thèm.

“Không sao cả, sau khi ta trở về sẽ kêu người đến lấy rồi đưa đến chỗ các cậu, thứ đó chắc sẽ không làm mất đâu.”

Lạc Thị, cậu mặc dù là có ý tốt, nhưng tôi cảm thấy đây là lo chuyện bao đồng… Thôi kệ, ra ngoài luôn phải mang theo vũ khí, nói không chừng sẽ có một lần bất cẩn chết mà ở gần đó không có ai, thế này tôi liền có thể thuận lý thành chương mà thoát khỏi Puhahaha rồi!

Làm sao cứ giống như đang rủa mình chết…

“Phạm Thống, ta vừa rồi đã suy nghĩ.”

Biểu tình của Lạc Thị thoạt nhìn rất nghiêm túc, Phạm Thống không khỏi nghiêm túc theo.

“Hai trăm lẻ năm xâu tiền kia… thì không cần trả cho ta nữa, ta thấy cậu nợ càng ngày càng nhiều, số tiền này đối với ta mà nói không có cũng chẳng sao, cho nên cứ xí xóa đi.”

Không ngờ đến Lạc Thị sẽ đột nhiên nói ra lời này. Phạm Thống có chút bất ngờ, hắn vẫn luôn cho rằng cậu là loại người “cho dù chúng ta là bạn, món nợ nên tính vẫn phải tính như thường”, không ngờ lại đột nhiên bộc lộ ra mặt khoan dung, là bởi vì thấy hắn chết quá nhiều lần, đã thảm lắm rồi, mới sản sinh đồng cảm sao?

Có điều thân là một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, nợ tiền không trả là không nên, vì thế Phạm Thống vẫn là định từ chối trong đau đớn.

“Làm sao có thể! Tiền tôi nợ chính là nên trả cho cậu không thiếu một xu mới đúng!”

Sau khi hắn nói xong, ánh mắt Lạc Thị lại lạnh đi.

“Thì ra cậu không hề định trả tiền à?”

Ủa? Cái gì? A, câu vừa rồi là đúng, cho nên tưởng tôi đang nói ngược sao…

“Câu vừa rồi không có bị đảo ngược, tôi là thật lòng muốn trả tiền…”

“Không cần liên tục nhấn mạnh cậu không muốn trả tiền, không sao cả.”

“Không phải đâu!”

“Quên đi, dù sao lời ta đã nói ra, sẽ không bởi vì cậu vốn không định trả thì không tính nữa.”

—- Hiểu lầm! Đây là hiểu lầm lớn! Làm sao ba câu liên tục đều không có biến thành nói ngược? Tỷ lệ này có bao nhiêu? Một phần mười nhân một phần mười nhân một phần mười?

“Phạm Thống, không muốn trả cũng đừng biểu hiện rõ quá…”

Nguyệt Thoái còn khuyên nhủ hắn một câu. Từ khi nào hai người này kết thành một bọn vậy? Nguyệt Thoái, cậu làm sao có thể không giúp tôi, cậu làm sao có thể trở giáo?

“Lạc Thị, hôm nay cảm ơn cậu, làm phiền cậu cả buổi…”

Tiếp đến Nguyệt Thoái chuyển sang Lạc Thị nói lời khách sáo. Phạm Thống trái lại cảm thấy giữa bạn bè không cần thiết luôn miệng cảm ơn… Là bạn bè rồi đúng chứ?

Thái độ của Lạc Thị vẫn thân thiện hơn thái độ của Chu Sa đối với hắn. Hắn có khả năng còn phải ngẫm xem làm thế nào cải thiện mối quan hệ với người bạn cùng phòng này, vấn đề là Chu Sa lại không tin chuyện nguyền rủa, chỉ cần hắn vừa mở miệng liền sẽ bị phán định là không thành thật, hình như độ khó có vẻ hơi cao.

“Không cần khách khí, những cái này đều là thuận tiện, không cần cảm ơn đâu!”

Thói quen mạnh miệng của Lạc Thị vẫn chưa sửa, chẳng qua, dù gì bọn họ cũng biết ý của cậu, cứ để da mặt cậu tiếp tục mỏng cũng không sao.

“Còn nữa, Phạm Thống, mặc dù cậu ngoài dự liệu chết ở Âm Thị Các, nhưng bởi vì người ta cũng đã bảo cậu đi cửa bên trái rồi, cậu còn cố đi chỗ khác, nói đến cũng là do bản thân cậu đần thôi, bởi thế, Âm Thị sẽ không giúp cậu trả phí cho lần tái sinh này.”

Ôi, lòng của tôi lạnh quá. Con người không thể tự cho mình thông minh, làm một số chuyện dư thừa, đúng không? Vậy có thể thương lượng không, Lạc Thị cậu xí xóa khoản tôi nợ Đông Phương Thành, còn tiền mượn cậu tôi sẽ dần dần trả, thế này có được không? Ít nhất thế này thì tái sinh lần sau sẽ đỡ đau hơn…

“Còn về đồ ăn các cậu đóng gói đã được đưa đến túc xá rồi, lúc trở về hẳn là sẽ nhìn thấy.”

Điểm này còn tính là chu đáo. Kỳ thực lúc còn ở Âm Thị Các hắn cũng đã nghĩ tới, nhiều đồ ăn như vậy, sau khi gói lại không biết phải mang đi làm sao.

“Đến lúc ta nên về rồi, tạm biệt.”

“Ừ, tạm biệt.”

“Sau này không gặp nữa.”

“Phạm Thống, cậu câm miệng.”

Lạc Thị, cậu có lúc cũng thật hung dữ.

◊◊◊◊

Sau khi chia tay với Lạc Thị ở lối ra ao nước, bọn họ lập tức chạy về túc xá, về sớm, ngủ sớm, ngày mai mới sẽ không thiếu tinh thần mà ngủ gà ngủ gật, nhưng sau khi bọn họ mở cửa phòng túc xá, nhất thời, cứ cảm thấy trong phòng có lửa ma trơi lờn vờn.

“Làm, làm sao vậy?”

Lá gan của Phạm Thống không thể nói là lớn, bầu không khí quỷ dị này khiến hắn lùi lại khỏi căn phòng của bọn họ.

“Tôi cũng không biết…”

Nguyệt Thoái là nói như vậy, nhưng cậu vẫn rất dũng cảm mà đi vào, thắp sáng đèn trong phòng.

Căn phòng đã có ánh sáng, cuối cùng cũng không còn cảm giác âm trầm nữa, Phạm Thống nhìn quanh xem tình huống trong phòng, phát hiện có không ít túi lớn túi nhỏ chất ở trong, hẳn là đồ ăn từ chỗ Âm Thị đưa đến, mà thứ phát tán ra khí tức u ám, chính là Chu Sa đang ngồi bó gối ở trên giường.

“Chu Sa?”

Chắc không phải đang tức giận chứ? Bọn họ đi suốt một ngày, buổi tối còn về muộn như vậy, cũng không báo cho cậu một tiếng.

Nhưng cậu có máy thông tin phù chú mà, nếu thật sự lo lắng thì liên lạc một chút chẳng phải là được sao?

“Ồ… các cậu về rồi à.”

Chu Sa hơi ngẩng đầu, liếc bọn họ với sắc mặt thảm đạm, sau đó lại vùi mặt trở về.

“Chu Sa… cậu bị sao  vậy?”

Rất hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ như thế của Chu Sa, không quan tâm mấy câu sao mà coi được.

“Ngủ quên… tôi ngủ quên làm lỡ mất khóa học rồi…”

Bộ dạng Chu Sa giống như bị đả kích ghê gớm. Thì ra cậu ấy đang để ý cái này à, thật là một học sinh ngoan.

“Xin lỗi, bởi vì cậu từng nói đừng quấy nhiễu khi cậu ngủ, chúng tôi mới không có gọi cậu.”

Nguyệt Thoái lập tức bởi vì buổi sáng không có gọi Chu Sa dậy mà cắn rứt lương tâm, bởi vì buổi sáng cậu kỳ thực cũng đã do dự, chỉ có điều sau đó quyết định tôn trọng lời của Chu Sa từng nói, không ngờ Chu Sa lại bởi vì bỏ lỡ thời gian học mà ủ rũ đến vậy.

“Là do tôi ngủ quên… Tôi không có tự động rời giường…”

Chu Sa thoạt nhìn không có trách bọn họ, mà là đang oán bản thân, mặc dù như thế, không gọi cậu dậy hình như vẫn có chút trách nhiệm.

Chỉ là một ngày không đi học, có nghiêm trọng đến thế sao? Như thể tận thế không bằng. Mà nói đến, rốt cuộc ngủ đến mấy giờ vậy?

“Vậy… cậu hôm nay có ăn gì chưa? Đồ ăn chúng tôi đóng gói cũng được đưa đến rồi, cậu có muốn ăn một chút không?”

Chu Sa ngoại trừ kiên trì muốn đi học, hình như cũng chỉ có kiên trì muốn ăn ba bữa bình thường thôi, cho nên Nguyệt Thoái hỏi cậu như thế, hi vọng đồ ăn có thể khiến cậu phấn chấn hơn.

“Không muốn… Tôi muốn trừng phạt mình…”

Cậu thật sự rất u uất. Ngay cả nhìn thấy nhiều đồ ăn như vậy, cũng không có tò mò bọn họ kiếm ở đâu ra.

“Nếu không ăn, thời gian cũng muộn rồi, đi ngủ nghỉ ngơi, ngày mai cũng dễ đi học hơn?”

Nguyệt Thoái nhẹ nhàng đề nghị, nhưng Chu Sa vẫn lắc đầu.

“Các cậu đi ngủ đi… cứ mặc kệ tôi.”

Người đương sự cũng đã nói mặc kệ cậu ấy rồi… Vậy bọn họ cũng chỉ đành để mặc cậu.

Thế là Nguyệt Thoái lưu loát trèo lên tầng giữa của mình, Phạm Thống cũng trèo lên tầng của hắn đi ngủ. Tắm rửa gì đó thì để sáng mai bò dậy rồi tính, huống hồ vừa rồi cũng đã ngâm ở trong ao nước, vấn đề cần phiền não hiện giờ là tái sinh xong tinh thần còn đang tốt nên không ngủ được, mà không phải vấn đề có tắm hay không.

◊◊◊◊

Mỗi tháng đến lúc trăng tròn, chính là “ngày thẩm phán” của Đông Phương Thành.

Tội nhân chưa định án sẽ ở trong ngày này dựa vào tội nặng nhẹ để xác định hình phạt, mà tội phạm bị phán tử hình cũng sẽ bị xử hình vào ngày này tháng sau.

Những vụ án có tính tranh nghị hoặc tương đối trọng đại, sẽ do nữ vương cùng Ngũ Thị tiến hành thẩm vấn định đoạt. Quyền quyết định cuối cùng nằm trên tay nữ vương, cho nên, cũng không thiếu chuyện thân thuộc của phạm nhân tìm mọi cách cầu tình, chỉ có điều tình huống thế này, nữ vương chưa bao giờ động lòng.

Những án kiện được giao cho nữ vương cùng ngũ thị thẩm lý, một tháng thông thường không quá mười vụ, buổi thẩm vấn được tiến hành ở nghị đài ngoài trời của đệ nhất điện, tội phạm thụ thẩm cũng sẽ bị áp giải đến đây, đối với bọn họ mà nói có thể rất trào phúng, đây có lẽ là lần duy nhất trong đời bọn họ tiến vào Thần Vương Điện, nhưng lại là bởi vì đã phạm trọng tội mới bị mang đến đây.

Nữ Vương cùng ngũ thị đều đang ngồi trên nghị đài thảo luận, tiếng nói chuyện của bọn họ sẽ không truyền ra, phạm nhân bị thẩm thì ở dưới nghị đài chờ đợi vận mệnh của mình bị tuyên phán, chỉ ở khi cần đặt câu hỏi, bọn họ mới tháo gỡ kết giới thuật pháp để phạm nhân nói chuyện, nhưng thường thường phạm nhân ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không có, hình phạt đã được quyết định.

“Mỗi tháng không thích nhất là cái ngày này” —- Âm Thị luôn càu nhàu như vậy, chỉ có điều hắn vẫn không thể không có mặt, cho nên ngày này hắn luôn cảm thấy rất bực bội.

Lăng Thị thì không cảm thấy hôm nay có gì khác biệt, cùng lắm là hôm nay chắc chắn phải gặp Vi Thị, khiến cho tâm tình không tốt thôi, Lạc Thị thì lấy thái độ cẩn thận nghiêm túc để đối mặt với ngày này, chẳng qua vào ngày này mỗi tháng, cậu thông thường cũng rất không dễ chịu.

Tịch Anh lúc xuất hiện ở ngày thẩm vấn, mọi người không thể nhìn ra tâm trạng của nàng. Khuôn mặt lãnh diễm như giá rét kia của nàng, ở trong ngày này cũng không mảy may thay đổi, nhất là hai năm qua vẫn cứ như thế, bởi vì sự vắng mặt của Huy Thị, quá trình thẩm vấn cũng nhanh hơn trước kia rất nhiều.

Có lẽ nên nói là, tốc độ quyết định tử hình nhanh hơn rất nhiều.

Người duy nhất thoạt nhìn thích cái ngày này, thậm chí có thế nói là đang hưởng thụ, có lẽ chỉ có Vi Thị thôi.

Nếu tội phạm thụ thẩm là cư dân nguyên sinh, thái độ của hắn vẫn có thể duy trì khách quan, nhưng rất đáng tiếc, thông thường vào ngày thẩm phán, phạm nhân bị áp giải đến Thần Vương Điện để thẩm vấn, tám phần đều là cư dân tân sinh.

Vi Thị hình như coi nỗi đau khổ và bất hạnh của cư dân tân sinh là niềm vui của mình, hễ là án của cư dân tân sinh phạm, hắn đều cực lực yêu cầu trọng hình, tốt nhất là tử hình, dưới chủ đạo ác ý của hắn, thông thường nữ vương đều lựa chọn ý kiến của hắn.

Cũng có thể chỉ là thuần túy ghét cư dân tân sinh, nhưng bất luận thế nào, đây đích xác là một trong những lý do mà mọi người ghét hắn, nói Vi Thị là kẻ địch lớn nhất của cư dân tân sinh, thật là không sai chút nào.

Về phần Tịch Anh nữ vương vì sao lại lựa chọn ý kiến của hắn, lý do thì đủ kiểu. Có người nói trong lòng Tịch Anh nữ vương kỳ thực cũng có cách nghĩ giống như Vi Thị, nàng kỳ thực cũng cực kỳ ghét cư dân tân sinh, có người nói Vi Thị rất biết lấy lòng nữ vương, cho nên nữ vương lúc nào cũng thuận theo ý của hắn, tin đồn vốn hết sức nhiều loại, mà trong một lần nọ, sau khi một số người nói quá lên rồi bị bắt lại xử hình, từ đó không còn ai dám tùy ý nói bậy nữa.

“Tử hình. Nếu đã phạm lỗi một lần, thì sẽ phạm lần thứ hai, hơn nữa nói không chừng còn nghiêm trọng hơn lần đầu. Cư dân tân sinh căn bản không đáng tín nhiệm, ta cho rằng vụ án này không cần thiết tái nghị, nên trực tiếp tử hình định tội, ngày này tháng sau, Đông Phương Thành sẽ có thể bớt đi một tên rác rưởi.”

Khi thẩm lý đến tên phạm nhân thứ ba, đã có hai người bị phán tử hình, Vi Thị vẫn giống như mọi khi, căn bản không thèm nói lý mà muốn hết thảy xử phạt nghiêm khắc, sau khi hắn phát biểu phen ngôn luận này, Âm Thị cũng rất mất kiên nhẫn mà lên tiếng trào phúng.

“Ngươi cứ nói phức ra ngày thẩm phán mỗi tháng đều vô nghĩa, trực tiếp tử hình hết cho rồi, dù sao ở trong miệng ngươi người nào cũng đáng chết.”

“Nếu như ngươi có ý kiến đối với phán quyết mà ta đề nghị, thì đề xuất luận điểm hùng hồn hơn để bào chữa cho tên phạm nhân đó, lời nói bất hợp lý như vậy, ở trong ngày hôm nay chẳng giúp ích được gì đâu.”

Vi Thị sở dĩ rất hưởng thụ ngày này, có lẽ cũng là bởi vì hôm nay hắn có thể vênh váo đàn áp người hắn nhìn không thuận mắt, nguyên cả ngày thẩm phán có thể nói là sân khấu của một mình hắn.

“A, ngươi dám nói lời của ta bất hợp lý, Vi Thị chết tiệt, ngươi muốn xem xem cái gì mới gọi là bất hợp lý không? Tóc mới mọc ra lại đã vểnh lên, rõ ràng qua lâu như thế rồi mà tua rua vẫn chưa đổi màu, nói chuyện còn to mồm như vậy…”

“Âm Thị, im miệng.”

Tịch Anh nói bằng giọng vô cảm, nàng hiển nhiên không muốn thấy buổi thẩm vấn biến thành trò hề, cũng không muốn nhìn hai người bọn họ đánh nhau ở trên nghị đài.

“Anh, ngươi cứ luôn như vậy, chỉ biết bảo ta im miệng, không biết kêu Vi Thị câm mồm…”

“Vẫn chưa im miệng sao?”

Bị ánh mắt nghiêm khắc của nàng quét qua, Âm Thị cũng không thể không ngoan ngoãn ngậm mồm lại, đành tự mình hờn dỗi.

“Bệ hạ, khẩn xin ngài đem tên phạm nhân này lấy chết định tội.”

Vi Thị chuyển sang Tịch Anh cung kính mở miệng, đồng thời vẫn không quên liếc Âm Thị đang bị thua thiệt, vẻ mặt rất hả hê.

“Lăng Thị! Ngươi nhìn bộ mặt gợi đòn của tên Vi Thị chết tiệt kia kìa!”

Âm Thị tức đến nghiến răng nghiến lợi đồng thời kích động ở dưới gầm bàn ra sức kéo Lăng Thị một cái.

“Ngươi cho rằng Anh sẽ để mặc các ngươi nổi xung đột ở trước mặt cô ấy mà không quản sao? Ngươi rốt cuộc học được giáo huấn chưa? Đã xảy ra biết bao nhiêu lần rồi.”

Lăng Thị mặc dù cũng rất ngứa mắt với Vi Thị, nhưng hắn không hề đồng tình với Âm Thị.

“Tức chết ta rồi!”

Sự xốc nổi của Âm Thị hoàn toàn đối lập với vẻ lãnh tĩnh của Lăng Thị, Lăng Thị chẳng buồn vỗ về hắn, chỉ cần hắn đừng quấy nhiễu mình hoài là được.

“Cứ theo ý của Vi Thị.”

Tịch Anh lãnh đạm nói, đồng ý với phán quyết của Vi Thị. Nghe xong, Vi Thị lập tức đắc ý mà ra hiệu tử hình xuống phía dưới nghị đài, để cho hình quan ghi chép, và đem phạm nhân đã định hình đi.

Nhìn vẻ mặt hắn hớn hở giống như thể mới thắng được một trận đấu, đối với chuyện liên quan đến vận mệnh của người xung quanh, hắn hình như chơi không biết chán.

Tiếp đến, tuyên quan lấy ra tư liệu của tên phạm nhân thứ tư và đọc qua một lượt, trên nghị đài cuộc thẩm vấn tên phạm nhân thứ tư liền chính thức bắt đầu.

“Tử hình. Ta cho rằng lập luận công kích tự vệ là không thể thành lập, thuần túy là phản ứng quá độ, tên cư dân nguyên sinh đó căn bản không có ý định công kích hắn, để mặc cho người tinh thần có vấn đề này tiếp tục đi lại ở trong Đông Phương Thành, chỉ có càng nhiều cư dân nguyên sinh bị hại.”

Vi Thị luôn là người giành nói đầu tiên, hơn nữa vừa mở miệng lại là tử hình, lúc này Lạc Thị cũng không nhịn được mở miệng.

“Ta cho rằng tội không đến nỗi chết. Tên cư dân nguyên sinh đó cũng chưa tử vong, sự kiện công kích này là do hiểu lầm gây ra, mà không phải cố ý, phạm nhân cũng đã biết hối cải, huống chi có khả năng vẫn còn một số nhân tố bối cảnh mà chúng ta chưa rõ, phán định tử hình một cách khinh suất như thế, đối với phạm nhân mà nói thì không công bằng.”

Nghe xong ý kiến của Lạc Thị, Tịch Anh nhíu mày một chút, không tỏ rõ ý kiến, Vi Thị thì nhìn cậu bằng ánh mắt khinh miệt cho rằng cậu quá ngây thơ, tiếp tục giữ vững lập trường của mình.

“Đây là sự khoan dung gần như là dung túng. Cư dân tân sinh là kẻ ngoại lai, không đáng tín nhiệm, so với nghĩ cho cư dân tân sinh, điều chúng ta nên làm là dốc hết sức bảo vệ quyền và lợi ích của cư dân nguyên sinh, còn như loại người lúc nào cũng có thể nguy hại đến an toàn tính mạng của cư dân nguyên sinh này, căn bản không cần cho hắn cơ hội.”

“Vi Thị, ngươi từng cho ai cơ hội sao?”

Lạc Thị không khỏi phát bực, quan niệm lệch lạc này, cậu thực sự nghe không lọt.

“Gọi cư dân tân sinh đến, lợi dụng cư dân tân sinh, nhưng lại nói bọn họ là kẻ ngoại lai không đáng tín nhiệm, đây liệu có hơi quá đáng rồi không? Ngươi cứ luôn một mực hạ thấp cư dân tân sinh, trước giờ chưa từng thử tìm hiểu bọn họ, rõ ràng ngươi cũng biết là linh hồn như thế nào mới có thể được lực lượng Trầm Nguyệt thu hút đến không phải sao? Rất nhiều cư dân tân sinh ở thế giới ban đầu đã sống rất đau khổ, bọn họ đa số gặp phải cảnh ngộ bi thảm, thậm chí có người bị giết tàn nhẫn, chúng ta tiếp đón bọn họ trở thành một thành viên của Đông Phương Thành, chẳng phải nên cho bọn họ một khởi đầu mới, mang đến cuộc sống có hi vọng, vỗ về đau thương của bọn họ sao? Bọn họ cũng là sinh mệnh, bọn họ cũng đang nỗ lực vì Đông Phương Thành, ngươi không thể cứ luôn coi cư dân nguyên sinh là chủ nhân, mà coi bọn họ thành công cụ lúc nào cũng có thể thay đổi!”

Ở trong ngày thẩm phán trước kia, Lạc Thị cũng thường nói thay cho cư dân tân sinh, nhưng đây là lần đầu tiên nói nhiều như vậy, Âm Thị và Lăng Thị đều dùng ánh mắt bất ngờ liếc nhìn cậu.

Chỉ là Vi Thị vẫn không dao động.

“Ta xác thực cho rằng cư dân tân sinh là công cụ lúc nào cũng có thể thay đổi, hơn nữa, ta thấy bản thân bọn chúng cũng nên hiểu rõ điều này, nghĩ cách để cho mình có giá trị sử dụng, mà không phải làm một số chuyện khiến cho chủ nhân phiền nhiễu. Nói cái gì đến sinh mệnh? Bọn chúng sớm đã là người chết rồi. Về phần ngươi nói bọn chúng từng bị tổn hại và đáng được đồng tình, đó càng buồn cười đến cực điểm, linh hồn mà lực lượng Trầm Nguyệt thu hút tới, một cái điều kiện trong đó gọi là chấp niệm sâu nặng, ngươi làm sao biết bọn chúng ban đầu không phải phạm nhân tội ác tày trời, ở trong thế giới ban đầu đã làm điều gian ác mới bị xử tử? Muốn vỗ về thương đau của bọn chúng cũng không cần cho bọn chúng hi vọng hay sự quan tâm, chỉ cần dùng thuật pháp thao túng ký ức là đủ rồi, đây mới là đãi ngộ hợp lý thích hợp nhất đối với bọn chúng.”

Nói đến đây, Vi Thị lấy ngón tay phải gõ lên bàn.

“Với tư tưởng thiên vị cư dân tân sinh, không lo cho quyền ích cư dân nguyên sinh của ngươi, Tịch Anh bệ hạ làm sao có thể an tâm để ngươi kế thừa vương ấn? Cư dân nguyên sinh mới là đồng bào của chúng ta, đồng loại của chúng ta, cư dân tân sinh chẳng là cái gì cả!”

Bị hắn nói một tràng như thế, Lạc Thị như muốn tìm lời gì đó để phản bác, nhưng lại không thể phát ra tiếng.

Tịch Anh không có nhìn cậu, cũng không có nhìn Vi Thị, thần sắc lãnh đạm của nàng, cứ giống như hoàn toàn không có nghe thấy cuộc tranh luận này.

“Thì ra ngươi vẫn biết tiểu Lạc Thị sau này sẽ kế thừa vương ấn, vậy ngươi còn chống đối nó như thế, sau này để xem ngươi chết làm sao…”

Âm Thị ở trên chỗ ngồi của mình lầm bầm, đương nhiên mọi người đều nghe thấy tiếng lầm bầm đó, sau khi Tịch Anh lần nữa dùng ánh mắt không vui quét qua, hắn mới an tĩnh trở lại.

“Mẫu thân, cho tên phạm nhân kia một cơ hội đi.”

Tiếng Lạc Thị thỉnh cầu với Tịch Anh nghe lên có hơi yếu ớt, cậu vẫn hi vọng phán quyết sẽ có kết quả khác.

“Bệ hạ, xin vì cư dân nguyên sinh của Đông Phương Thành, ban cho tên phạm nhân này tội chết, đây mới là quyết định chính xác nhất.”

Vi Thị đương nhiên vẫn là lặp lại đề xuất yêu cầu tử hình. Tịch Anh sau khi trầm mặc trong chốc lát, đã có quyết định.

“Cứ theo ý của Vi Thị.”

Vận mệnh của tên phạm nhân này vẫn không thể thay đổi, nhìn người bị mang đi, Lạc Thị cắn chặt môi, trong lòng hết sức không dễ chịu.

“Ôi…”

Ở trong thẩm vấn, Lăng Thị trước giờ vẫn luôn không có ý kiến gì, đối với hắn mà nói, Tịch Anh nói cái gì thì chính là cái đó, cho dù hắn có cách nghĩ của riêng mình, hắn cũng sẽ không thử dùng cách nghĩ của mình để ảnh hưởng đến Tịch Anh, bổn phận của mình chính là phục tùng.

Cho nên hắn cũng chỉ có thể thở dài mà thôi, đồng thời còn phải nghe Âm Thị phàn nàn.

Sau khi án tình của tên phạm nhân thứ năm được đọc ra xong, Vi Thị lại giành là người phát ngôn đầu tiên.

“Tử…”

“Tử hình! Biết ngay ngươi sẽ nói như thế mà, thật sự có cần nghe ngươi nói hết không? A, thật nhàm chán, lúc nào mới kết thúc đây, giọng nói của Vi Thị chết tiệt thật khó nghe.”

Âm Thị ngáp một cách rất thô lỗ, giống như cảm thấy thời gian rất khó chịu đựng.

“Ngắt lời người khác là hành vi hết sức bất nhã, ngươi chưa từng được dạy về lễ nghi sao?”

Vi Thị rất không vui mà bày tỏ kháng nghị, Âm Thị thì không thèm ngó ngàng hắn.

“Anh, ngươi lại muốn bảo ta im miệng nữa sao?

Sắc mặt của Tịch Anh không dễ coi lắm, cũng chưa lập tức hồi ứng.

“Ta cảm thấy vụ án này chỉ là chuyện nhỏ, phạt một trăm trượng đã coi như là trọng hình rồi, cũng có thể nhận được giáo huấn rồi đi, hở một tí là giết người, cứ luôn giết tới giết lui còn giết người của mình, ta cảm thấy rất không thích. Vi Thị chết tiệt quá hung tàn, ngươi hung tàn theo hắn làm gì, con gái như thế mọi người đều không dám lại gần đâu, đừng có tử hình nữa.”

Tịch Anh vẫn chưa trả lời, Vi Thị đã lên tiếng trách mắng.

“Nói chuyện với bệ hạ, thái độ của ngươi là thế nào! Phạt một trăm trượng? Đây cũng coi là hình phạt sao? Phán quyết khoan dung như vậy, làm sao có thể đạt được hiệu quả cảnh cáo mọi người? Thế này người người đều sẽ cảm thấy phạm tội cũng chẳng có gì ghê gớm, nếu tạo ra tình huống này, ngươi chịu trách nhiệm à?”

“A, Lăng Thị, chúng ta hiểu lầm hắn rồi, còn tưởng hắn thiên vị và hung tàn, kết quả thì ra là bởi vì không dám chịu trách nhiệm nên mới một mạch tử hình tử hình.”

“Ý ngươi là gì! Bớt nói bậy bạ đi!”

“Luôn luôn là theo ý của Vi Thị, theo ý của Vi Thị, ba Thị khác bọn ta còn đến tham gia hội nghị làm gì? Còn không bằng để ta đi tìm tiểu Nhu chơi.”

Âm Thị lần nữa phớt lờ tiếng kháng nghị của Vi Thị, trực tiếp nói chuyện với Tịch Anh, nhưng Tịch Anh mím môi một chút, hình như không tán đồng ý kiến của hắn lắm.

“Đủ rồi. Tự ta có phán đoán của mình, ngươi không cần nhiều chuyện. Tử hình.”

“A—-”

Nhìn thấy Tịch Anh vẫn thiên vị Vi Thị, Âm Thị phát ra tiếng bất mãn, Lăng Thị thì nhéo cánh tay hắn một cái.

“Ngươi bớt nói một chút sẽ tốt hơn.”

“Hử? Không nói chuyện? Vậy cứ để cho Vi Thị nói hết sao!”

“Ta là bảo ngươi đừng nói quá nhiều mấy lời dư thừa… Mà thôi, muốn chờ ngươi hiểu, có khả năng phải chờ tới kiếp sau.”

“Cái gì?”

Tên phạm nhân thứ năm cũng không thể thoát khỏi vận mệnh bị tử hình, buổi thẩm vấn nếu cứ tiếp tục thế này, có lẽ chỉ có mỗi một mình Vi Thị là vui vẻ.

Sau khi lại qua thêm hai tên phạm nhân, đến tên phạm nhân cuối cùng, lúc này ngoại trừ Vi Thị, mọi người phần lớn đều không còn hứng nói chuyện nữa, dù sao nói xong, kết quả cũng sẽ không thay đổi, đây căn bản chính là ví dụ tốt nhất của nói nhiều vô ích.

“Tử hình.”

Tên phạm nhân cuối cùng, cũng ở dưới giọng nói băng lãnh của Tịch Anh, đã bị phán định vận mệnh.

Tất cả phạm nhân đều đã được thẩm lý hoàn tất, buổi thẩm vấn hôm nay cũng coi như chính thức khép lại. Giống như không có hứng thú ở lại đây thêm một giây phút nào, Tịch Anh lập tức đứng dậy, tháo gỡ kết giới thuật pháp ở nghị đài, rồi đi xuống dưới.

Dưới đài, tên phạm nhân cuối cùng bị phán tử hình đang sắp bị kéo đi, thần sắc ngỡ ngàng trên mặt hắn cho thấy hắn không thể chấp nhận phán quyết thế này, cho nên khi nhìn thấy Tịch Anh từ trên nghị đài đi xuống, hắn bất chấp đe dọa cản trở của vệ binh, ý đồ vùng ra khỏi người đang kéo cánh tay của mình, gào hét về phía Tịch Anh.

“Nữ vương bệ hạ! Vì sao! Ta không có làm gì sai, là bọn họ công kích ta trước! Ta mới là kẻ bị hại, vì sao ta lại phải bị xử tử?”

Đám người Âm Thị đi theo sau cũng đã nhìn thấy tình huống này, vốn sẵn ghét cư dân tân sinh Vi Thị đương nhiên lập tức lên tiếng trách mắng.

“Phán quyết đã được quyết định, nói cái gì cũng vô dụng, các ngươi vẫn chưa khiến hắn im miệng, để hắn tiếp tục mạo phạm bệ hạ sao?”

Nghe thấy chỉ thị của Vi Thị, vệ binh hiểu ý đi qua, nhưng dù sao bọn họ cũng chưa xử lý tình huống này bao giờ, nhất thời cũng không có dụng cụ để bịt miệng phạm nhân, cho nên có chút luống cuống tay chân.

“Phán quyết này không công bằng chút nào cả! Các ngươi dựa vào cái gì quyết định khiến ta chịu chết một cách khinh suất như thế! Thả ta ra, ta không phục, ta không muốn trở về lao chờ chết, đây là giết người, tất cả các ngươi đều có tội, tất cả đều có tội —-

Trong lúc vệ binh vẫn chưa xử lý ổn thỏa, tên phạm nhân đó tiếp tục hò hét chửi bới, vệ binh luống cuống dùng tay muốn bịt miệng của hắn, chẳng qua ở lúc này, Tịch Anh bước một bước lên phía trước.

Nàng nâng tay lên, động tác không nhanh cũng không chậm, mà khi ngón tay thon nhỏ của nàng lộ ra khỏi tay áo thật dài, một chùm ánh sáng màu băng lam trí mạng tức khắc bắn ra, xuyên thủng trán của tên phạm nhân không biết giữ mồm miệng kia, để lại lỗ máu ghê rợn ở trước trán và sau ót của hắn.

“Tiện dân vô lễ.”

Vệ binh vốn đang giằng co với phạm nhân, rốt cuộc ý thức được người mình đang giữ đã là một cỗ thi thể, mà ánh sáng đi kèm trong lực lượng lúc Tịch Anh động thủ vừa rồi, người ở hiện trường đều biết đó có nghĩa là gì.

Bọn họ không cần thiết đến ao nước mang phạm nhân về nhốt lại, bởi vì người này đã không còn có thể nổi lên nữa.

“Anh…”

Sau khi nhìn cảnh này, Âm Thị có vẻ muốn nói cái gì đó, nhưng Tịch Anh không có ngó ngàng hắn mà rời khỏi, Vi Thị đi theo phía sau, Lạc Thị đờ đẫn nhìn chằm chằm vào hiện trường đẫm máu một hồi, sau khi vệ binh mang thi thể đi, cậu cũng rời khỏi với sắc mặt khó coi.

“… Trước kia Anh có chuyện gì cũng sẽ nói với ta, cô ấy vì sao lại biến thành bộ dạng bây giờ…”

Âm Thị thoáng thất thần mà nói, dường như có mấy phần cảm thương.

“Nhất định là tại Vi Thị tên tiểu bạch kiểm chết tiệt này hại! Lăng Thị, liệu tối nay có thể len lén gói hắn lại rồi vứt đi không.” (Tiểu bạch kiểm ở đây có nghĩa là trai bao)

“Ngươi muốn lấy cái gì gói, và muốn ném đi đâu?”

Lăng Thị thở dài, cũng liếc hắn thêm mấy cái.

“Nói đến tiểu bạch kiểm, ngươi cũng có thể làm đấy, chỉ là ngươi không làm mà thôi.”

“A! Ngươi nói cái gì! Muốn làm lão bạch kiểm ngươi tự đi mà làm, ta có tiểu Nhu rồi!”

Âm Thị vừa nói, vừa xoa thái dương của mình.

“Tâm tình không tốt, ta muốn đi tìm tiểu Nhu trò chuyện, đi đây.”

“Ngươi thật sự nghiêm túc?”

Thấy Âm Thị lại nhắc tới Bích Nhu, Lăng Thị hỏi thêm một câu.

“Ấn ký trên người cô ta là do ngươi phóng đúng chứ, ngươi không sợ cô ta lại là một thám tử khác của Lạc Nguyệt sao?”

Nói đến loại đề tài nhạy cảm này, Âm Thị liền không vui.

“Gì vậy chứ, lão già, ngươi không phải cũng rất thích cô ấy sao?”

“Là không ghét. Ta chỉ muốn xác nhận một chút theo ngươi thấy thì thế nào.”

“Tiểu Nhu sẽ không, thần kinh ngươi lúc nào cũng căng thẳng, suốt ngày hoài nghi có thám tử của Tây Phương Thành, thám tử lớn nhất của Tây Phương Thành chẳng phải chính là ta sao, ngươi vì sao không bắt ta lại, hừ.”

“Ngươi thì không tính đi? Đừng nói những lời sẽ khiến Anh không thoải mái này nữa.”

Lăng Thị vừa nói, cũng định kết thúc đề tài này.

“Muốn đi thì đi đi, váy của Anh dính máu rồi, ta đi xem xem có cần thay áo cho cô ấy không.”

Lăng Thị thật là một nội thị tận trách. Thế là Âm Thị vẫy vẫy tay với hắn, rồi tự mình rời khỏi Thần Vương Điện.

◊◊◊◊

Ngày nghỉ của học sinh, là nên được lên kế hoạch vui chơi như thế nào mới đúng, đáng tiếc, Phạm Thống không có biện pháp trải qua cuộc sống nhàn nhã như vậy.

Nguyệt Thoái với Chu Sa có thể thỏa sức lên kế hoạch trải qua kỳ nghỉ như thế nào, hắn lại bị Mễ Trọng kéo đi báo danh với đơn vị công tác được phân phối đến, cống hiến thời gian riêng tư quý giá của mình cho việc trả nợ.

“Phạm Thống, công việc lần này không tồi, vừa nhẹ nhàng vừa đơn giản, mặt ngươi vì sao nhăn nhó thế?

Một nửa nguyên nhân là bởi vì làm việc chung với ngươi, nửa còn lại là, lời ngươi nói căn bản là nhảm nhí.

Công việc đứng gác tường thành, đích xác là rất đơn giản, bởi vì động cũng không cần động, chẳng qua định nghĩa của nhẹ nhàng là cái gì? Cái gọi là động cũng không cần động, trên thực tế là động cũng không thể động thì có, phải đứng suốt một ngày, có thể coi là công việc vừa nhẹ nhàng vừa đơn giản sao?

Mễ Trọng nói, đứng xong hôm nay, khoản nợ của hắn có thể giảm được mười xâu tiền. Như thế số nợ của hắn sẽ chính thức đổi thành 280 xâu tiền —- cảm giác thực sự rất bất lực. Còn khó kiếm tiền hơn so với làm công ở ngày lễ Trầm Nguyệt, thật là…

“Nếu như có cơ hội kiếm tiền, ta sẽ nói cho ngươi, cho nên, ngươi giúp ta xin chữ ký của Lăng Thị đại nhân nhé?”

Mễ Trọng vừa có cơ hội là sẽ đề xuất yêu cầu kiểu này, sự cuồng nhiệt của hắn đối với Lăng Thị khiến Phạm Thống vô cùng khó hiểu.

Nếu như nhất định muốn kiếm một nữ thần cao quý để gửi gắm tâm linh, làm chỗ dựa tâm hồn, vậy ít nhất cũng phải kiếm một “nữ” thần chân chính chứ? Đông Phương Thành thật sự không có mỹ nữ sao? Nữ vương thoạt nhìn cũng không tệ mà, mặc dù có đứa con lớn như Lạc Thị, tuổi chắc hẳn không nhỏ, nhưng ít nhất trông bề ngoài không quá hai mươi mấy tuổi, vừa lại có thân phận nữ vương, vì sao lại không bằng Lăng Thị đây?

Về phần yêu cầu của Mễ Trọng, bởi vì rất sợ mở miệng nói không sẽ biến thành được, Phạm Thống rất nỗ lực lắc đầu. Giúp hắn xin chữ ký? Hắn thế nhưng không muốn bị Lăng Thị nhìn bằng ánh mắt khác thường.

“Ngươi thật sự chẳng vui gì cả. Mà nói đi thì nói lại, ngươi quen biết nhiều đại nhân vật như thế, vấn đề nợ nần này làm sao vẫn không thể đi cửa sau giải quyết? Cảm giác rất đáng nghi, chắc không phải kỳ thực đều là gạt người đấy chứ?”

Muốn nói quen biết, Phạm Thống cũng cảm thấy rất vi diệu, căn bản vẫn không quen thuộc đi? Lạc Thị miễn cưỡng quen thuộc một chút, Âm Thị “mệnh danh” là bạn của bọn họ, Lăng Thị nhìn không ra có thân thiện hay không… Phạm Thống cảm thấy, sở dĩ liên tục tiếp xúc, hết thảy đều là tình cờ ngẫu nhiên, hoàn toàn không có liên quan với giao tình.

Để tránh cho Mễ Trọng dây dưa với hắn càng thêm nghiêm trọng, Phạm Thống quyết định không đem chuyện lúc trước nhìn thấy Lăng Thị mặc đồ thường ở nhà để kích thích hắn.

“Mễ Trọng, thật thú vị, nói chuyện gì nhàm chán đi.”

Đáng lẽ là chán cho nên muốn hắn nói chuyện gì vui mới đúng, lại đảo lộn rồi.

“Cái gì mà chuyện nhàm chán chứ? Muốn ta kể chuyện, ngươi lấy cái gì trao đổi?”

“Ngươi muốn làm quen cũng nên bỏ ra chút thành ý chứ.”

“Hm!… Vậy, Phạm Thống, ngươi muốn nghe cái gì?”

Mễ Trọng lập tức đổi sang bộ mặt lấy lòng, thật không hổ là dân chuyên nghiệp.

Mặc dù Mễ Trọng muốn kể chuyện cho hắn, nhưng hỏi hắn muốn nghe cái gì, hắn vẫn thật sự nói không ra, cho tới bây giờ, hắn vẫn chưa quen thuộc với cái thế giới này, quen thuộc nhất có khi chính là ao nước tái sinh… thật là không có tiền đồ.

“Tùy ngươi.”

“Ồ, không bằng thế này đi, lần trước cũng đã nói đến chuyện của thiếu đế Lạc Nguyệt Englar rồi mà, lần này tiếp tục nói về những tin đồn có liên quan đến hắn, ngươi cảm thấy thế nào?

Chính là cái gã khiến hắn rất để ý rốt cuộc có phải là ba mươi vạn hay không kia. Phạm Thống suy nghĩ một chút, nghe thử chuyện về nhân vật truyền kỳ đó, hình như cũng không tồi, Lạc Thị chẳng phải còn nói nên mở thêm lớp để cho mọi người nhận thức kẻ địch sao, vậy hắn nghe ngóng trước từ Mễ Trọng, cảm giác lên cũng không xấu.

Thế là hắn gật đầu. Gần đây số lần hắn nhớ dùng gật đầu lắc đầu để biểu thị đã nhiều hơn rồi.

“E hèm! Lần trước nói đến hắn một mình đồ sát ba mươi vạn người đúng chứ, lần này trước hết giới thiệu về vũ khí của hắn vậy.”

Ồ! Vũ khí!

Mắt Phạm Thống sáng lên. Mặc dù ở lớp sách giáo khoa võ thuật không biết đã nghe đi nghe lại bao nhiêu lần về vũ khí và đồ hộ thể của thiếu đế Lạc Nguyệt và nữ vương Đông Phương Thành, nhưng ngoại trừ nhắc đến tên, đều chỉ nói chung chung, Mễ Trọng hẳn là sẽ nói gì đó khác đi?

Sau khi mắt sáng lên, vô tình liếc thấy cây lau còn treo ở bên hông mình, nghe đâu đang ngủ, tâm tình Phạm Thống lại sa sút.

Sau khi Lạc Thị phái người đến ao nước lấy cây lau trên thuyền về giao cho Phạm Thống, Puhahaha còn phàn nàn với hắn tỉnh lại phát hiện mình ở trên thuyền, tưởng rằng đã bị hắn bội bạc… Mà hắn lại chỉ có thể nói ra “không có chuyện đấy”, “để quên ngươi ở đó ta rất sốt ruột” đại loại như vậy, muốn để cho Puhahaha biết hắn kỳ thực không thích nó, cũng không có cách nào, thực sự rất bất đắc dĩ.

Mà hiện tại sắp nghe về chuyện của Tứ Huyền Kiếm Thiên La Viêm… Loại thần khí đó nghe xong cũng chỉ có thể cảm thán, dù sao cũng không phải là của hắn, thật sự có chút bi thương.

“Vũ khí của Englar —- Tứ Huyền Kiếm Thiên La Viêm, nghe nói là vũ khí phải dùng thuật pháp để phát động, tương tự như Nguyệt Nha Nhận Skies là ma pháp đao, muốn sử dụng vũ khí như Thiên La Viêm, và để phát huy ra lực lượng mạnh nhất thì phải biết thuật pháp sử dụng Thiên La Viêm, từ đây suy ra, Tịch Anh nữ vương chắc hẳn cũng biết ma pháp, mới có thể sai khiến Skies, muốn sở hữu vũ khí cấp cao vẫn phải đi học thứ của kẻ địch, đúng là rất vất vả —-“

Nghe đến đây, Phạm Thống nổi lên nghi vấn mà trước kia từng có, chẳng qua Mễ Trọng đã tự động giải thích.

“Ngươi chắc là cảm thấy rất lạ, trên thực tế, từ rất lâu trước kia, Đông Phương Thành và Lạc Nguyệt hình như đã trao đổi vũ khí của kẻ thống trị, cho nên vũ khí của thiếu đế Lạc Nguyệt nghe lên rất Đông phương, vũ khí của Tịch Anh nữ vương nghe lên rất Tây phương. Thiên La Viêm và Skies, mặc dù là vũ khí của kẻ thống trị truyền từ đời này sang đời khác, nhưng người kế nhiệm cũng phải có đủ thực lực để được công nhận, vũ khí mới nhận chủ, nếu như thực lực không đủ, vũ khí đành phải nhàn rỗi cho đến khi vị vua tiếp theo xuất hiện, rồi mới thử xem có hi vọng hay không.”

Phạm Thống vốn cho rằng kẻ thống trị của Đông Phương Thành và Tây Phương Thành đều được trời ưu ái, chỉ cần lên làm vua là có thể lập tức sở hữu vũ khí cường đại hộ thể, không ngờ vẫn là có điều kiện tuyển chọn, xem ra cho dù là kẻ thống trị, cũng phải tự mình nỗ lực tu hành.

“Thông tin về Thiên La Viêm, kỳ thực còn nhiều hơn Skies, bởi vì Thiên La Viêm xác thực từng được Englar lấy ra sử dụng, nhưng nữ vương của chúng ta lại chưa từng xuất kiếm, xuất hiện trong trường hợp quan trọng cũng không mang theo, cho nên, trước mắt Skies vẫn là một bí ẩn, ngay cả bộ dạng trông thế nào cũng không rõ, chỉ có tường thuật rất chung chung trên sách giáo khoa võ thuật.”

“Ngươi làm sao một hồi nói là đao một hồi nói là kiếm, rốt cuộc là đao hay là kiếm?”

Phạm Thống bị làm cho mơ hồ.

“Ồ… Tùy ý đi, dù sao cũng chưa nhìn thấy, gọi là Nguyệt Nha Nhận, có thể là đao chăng? Có khi là kiếm cũng không chừng, ai biết được?”

Mễ Trọng hình như không có mấy hứng thú khi nói về Skies, có lẽ giống như hắn nói, thông tin không đủ, muốn nói cũng chẳng biết cái gì mà nói.

“Thiên La Viêm thì thật sự là kiếm rồi, trong chiến tranh 5 năm trước, thứ khiến cho người ta sợ hãi nhất, kỳ thực là tứ huyền của Thiên La Viêm.”

“Ồ?”

“Về bốn sợi dây cung kia, có cách nói thế này: nhất huyền chấn kỳ tâm, nhị huyền đoạt kỳ chí, tam huyền phá kỳ thể, tứ huyền táng kỳ hồn. Đây chính là khúc nhạc tử vong do Tứ Huyền Kiếm Thiên La Viêm gảy ra, tạo ra uy chấn tập thể với phạm vi cực rộng, khi Englar dùng đến tam huyền, vừa quét xuống là hàng loạt người chết, A, không đúng, hắn hẳn là đã dùng tứ huyền, bởi vì những người đó đều không có trở về sau khi chết, chắc chắn là linh hồn đều đã bị phá hủy rồi.” (Dây thứ nhất chấn động trái tim, dây thứ hai tước đoạt ý chí, dây thứ ba phá vỡ cơ thể, dây thứ tư chôn vùi linh hồn)

Nghe có vẻ là một vũ khí rất uy lực… công kích sóng âm sao?

“Thiên La Viêm là vũ khí phệ hồn? Không cần dùng đến tứ huyền?”

Lời này sau khi bị đảo lộn, phối hợp với giọng điệu nghi vấn, lại trở nên rất kỳ quái rồi.

“Cái này thì… ta cũng không rõ lắm. Nhưng nghe nói khi gảy vang tứ huyền, thân kiếm của Thiên La Viêm mới phát ra ánh sáng, biết đâu có thể lựa chọn có muốn phát động lực phệ hồn hay không?”

Thật là quá thần kỳ. Vậy Thiên La Viêm có biết nói chuyện không?

“Thiên La Viêm không biết nói chuyện sao?”

“Ta nào biết. Lấy mức độ phù hợp của bọn họ, Thiên La Viêm cho dù nói chuyện, chắc cũng chỉ để cho Englar nghe thấy.”

Nói đến đây, Phạm Thống liền nghĩ đến tỷ lệ đồng bộ của mình với Puhahaha vẫn chưa cao, cho nên cần dựa vào âm thanh để nói chuyện.

Tỷ lệ đồng bộ với cây lau không cao, rốt cuộc có tính là chuyện xấu hay không… Vấn đề này từ cái ngày hắn mua vũ khí, đã quấy nhiễu hắn cho đến hiện tại, vẫn chưa có cái kết luận.

Hơn nữa, tỷ lệ đồng bộ muốn nâng cao như thế nào đây? Sau khi hắn biết rồi rốt cuộc có nên nỗ lực làm theo, hay là phòng chống nâng cao?

“Được rồi, đã nói xong về Thiên La Viêm, hài lòng chứ?”

“Chỉ thế thôi?”

“Bằng không ngươi còn muốn thế nào? Tặng kèm Thiên Huyễn Hoa với Aifrol? Rất xin lỗi, Thiên Huyễn Hoa cũng chưa từng thấy nữ vương đội lên, còn Aifrol… Englar lần đó từ trong Tây Phương Thành chạy ra, căn bản không mặc hộ thể, cho nên ta nói hắn là quái vật không phải người, toàn bộ những người ở Đông Phương Thành biết chuyện 5 năm trước hẳn là đều công nhận, có khi người của bên Lạc Nguyệt cũng cảm thấy như thế.”

Vậy à.

“Ô, ta nhìn thấy dưới tường thành có người, hình như là bạn của ngươi đấy, Phạm Thống.”

Mễ Trọng bất chợt nói như thế, Phạm Thống liền nhìn xuống dưới, phát hiện người đứng ở dưới tường thành chính là Bích Nhu.

“Phạm ~ Thống ~ nghe nói cậu đến đứng gác à? Vẫn thuận lợi chứ?”

Nếu đã có “nghe nói”, vậy đó là đại biểu cô đã đến phòng của bọn họ rồi.

“Coi như không thuận lợi…”

“Đứng gác cũng có thể không thuận lợi à? Cậu phải nghiêm túc một chút chứ.”

Tôi là nói coi như thuận lợi cơ, thiệt tình.

“Tôi đã thông báo cho Nguyệt Thoái và Chu Sa rồi, thuận tiện nói với cậu một tiếng.”

Bích Nhu cười tít mắt nói tiếp.

“Buổi chiều tiếp tục đi giết giết nốt số gà còn lại, chỉ thế thôi, tạm biệt—-“

Hả! Vậy công việc làm sao đây? Buổi chiều tôi cũng phải đứng gác!

“Thật tốt ghê, đứng gác mà vẫn có mỹ nữ đến thăm…”

Mễ Trọng nói với vẻ mặt hâm mộ. Chẳng phải nói ngươi thích Lăng Thị đại nhân sao?

“Mễ Trọng, buổi chiều…”

“Ồ, ngươi muốn cúp cũng được, có điều ngay cả tiền buổi sáng cũng không được lĩnh đâu đấy. Hơn nữa sẽ có hồ sơ không tốt, công việc lần sau sẽ có người đến giám sát ngươi.”

“…”

Cái này… Liệu các cậu có thể đi giết gà, sau đó giúp tôi mang phần lông tôi cần về được không?

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Ôi, tôi cho rằng trải qua những sự cố trước đây, tôi đã đủ cẩn thận rồi, chỉ cần không có người cố ý mưu sát tôi, tôi sẽ không chết dễ dàng …

Kết quả hoàn toàn không phải là chuyện như vậy. Đông Phương Thành quả nhiên nơi nơi đều tràn ngập nguy cơ sao? Âm Thị đại nhân ngài tưng tửng như thế, chẳng lẽ bản thân ngài chưa bao giờ chạm vào cái bẫy kia, dẫn đến trọng thương tử vong?

Nhưng trông có vẻ cũng đã ở rất lâu rồi, có thể ở đến bây giờ vẫn chưa chết, chắc hẳn là chưa từng xảy ra loại chuyện này mới đúng… Rõ ràng thoạt nhìn rất có cơ suất xảy ra mà.

Việc khoản nợ lại tăng thêm một trăm xâu tiền, tôi đến bây giờ vẫn là rất để ý đấy, thế nào?

Hơn nữa, vốn kỳ vọng có bạn bè là sẽ có người vớt tôi về, kết quả tốn cả buổi trời vẫn là phải bơi, chỉ là có người bơi chung mà thôi.

Nói đến, đau đớn khi nợ 290 xâu tiền đã đủ khiến thân thể tôi sau khi tái sinh trở nên yếu ớt, không tiện bơi lội nữa, tên Mễ Trọng kia nghe nói tình hình nợ nần rất nghiêm trọng, há chẳng phải là… bơi siêu giỏi!

Chẳng qua con người là loài động vật dễ dàng làm quen thích nghi, kỹ thuật bơi siêu giỏi nhất định cũng có thể rèn luyện ra. Hm, tôi có nên kiếm lúc nào làm một cuộc tập huấn bơi lội không đây? Không biết Nguyệt Thoái có chịu giúp tôi đặc huấn không, nhưng cậu ấy trông có vẻ không giỏi dạy người khác lắm, hm.

Cảm giác bây giờ của tôi rất phiền muộn. Vì sao lại chọn lúc tôi đang làm việc trả nợ mà nói với tôi buổi chiều muốn đi giết gà? Lấy số lông gà còn lại đúng là rất quan trọng, nhưng như vậy cả buổi sáng của tôi là đứng không rồi sao! Hơn nữa còn để lại hồ sơ không tốt! Tôi muốn kháng nghị, kháng nghị, kháng nghị cơ!

Nếu như muốn chuồn, thì chuồn bây giờ đỡ bị thiệt hơn, ở đây đứng thêm một phút nào chính là lãng phí phút đó, dù gì cũng không lấy được tiền…

Mễ Trọng, ngươi thật sự chưa từng luyện thuật phân thân sao? Có thể chia một cái phân thân giả thành ta, rồi giúp ta đứng gác không?

Ta biết cho dù ngươi có thể, ngươi cũng sẽ không làm như thế, nếu như có thể phân thân ngươi nhất định sớm đã dùng phân thân đi kiếm gấp đôi tiền lương rồi.

Nguyệt Thoái chẳng phải nói muốn cùng làm việc giúp tôi trả nợ sao? Lúc nào mới bắt đầu thế…

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: