RSS Feed

No Hero 9-8

Chương 8: Kết Thúc No.8 Sai lầm

Ta thua rồi, Charles quả nhiên rất mạnh, chỉ đáng tiếc…

Anh ta lúc đó thoạt nhìn đã không còn là anh ta, đây cũng không tính là thua thật sự, không biết anh ta ăn nhiều kẹo máu như thế có sao không? Thứ mà papa làm thật sự không thể ăn nhiều.

Ngoài lan can, có người rống giận: “Vì sao ngươi muốn làm hại tộc trưởng?”

Toàn thân ta đều bị trói, chỉ có thể miễn cưỡng quay đầu nhìn hắn, đó là Đông Phương Luy, Charles nói hắn là tổng quản bên cạnh Curtis, nhưng hắn trông không giống quản gia chút nào, vẫn là Charles tốt hơn.

“Đường đường là tộc trưởng Alexis lại trung thành với ngươi như thế, kết quả ngươi hồi báo ngài ấy như vậy sao? Đưa huynh trưởng mà ngài ấy coi trọng nhất đến tay giáo hội, rồi lại còn muốn giết ngài ấy?”

“Ca ca đã hạ lệnh.” Ta lặng lẽ nhìn hắn, lại cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng lắm.

Đông Phương Luy giận dữ nói: “Chẳng lẽ hắn hạ lệnh là ngươi sẽ làm sao?”

“Nếu như Curtis bảo ngươi giết Charles, ngươi có làm không?”

Đông Phương Luy sửng sốt, trầm mặc một hồi, nói: “Nếu như tộc trưởng không làm sai điều gì, cho dù là tộc trưởng đại diện cũng không thể hạ lệnh giết ngài ấy, ta sẽ không làm theo.”

Ta cười: “Ngươi vốn không thích Charles, nhìn thấy anh ta là mặt sưng xỉa, chỉ số chán ghét cũng tới 80%…”

Đúng rồi, ta biết chỗ nào không đúng rồi.

Là bắt đầu từ lúc nào, hệ thống phân tích đã biến mất?

Bên cạnh một người chẳng phải nên có rất nhiều chữ số sao? Vì sao bây giờ, ta chỉ nhìn thấy Đông Phương Luy?

Ta rốt cuộc làm sao vậy? Chẳng lẽ đây là kết quả do không nghe lệnh ca ca sao? Chip đã hỏng rồi à?

“Tộc trưởng dùng hành vi thực tế khiến ta thay đổi cách nhìn.” Đông Phương Luy như chuyện hiển nhiên mà nói: “Mới đầu ta cho rằng tộc trưởng chẳng cần gánh vác trách nhiệm gì cả, nhưng vẫn có thể sở hữu gia tộc Alexis, nhưng về sau, ngài ấy đã vì tộc trưởng đại diện và gia tộc, ngay cả tính mạng cũng có thể không đếm xỉa, lại hoàn toàn không có ý định đoạt lại quyền lực từ trong tay tộc trưởng đại diện, cho nên ta thay đổi cách nhìn, đây không phải là chuyện rất bình thường sao?”

Ta nhìn Đông Phương Luy, muốn biết hắn nói thật hay giả, chỉ cần phân tích một chút… căn bản không cần, lời hắn nói là thật, không cần chip giúp đỡ đã có thể nhìn ra.

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

Trên màn ảnh, đội xe phần lớn đã thông qua trạm kiểm tra, thiếu gia rốt cuộc đã động thủ, chỉ thấy hình ảnh tiến lên một đoạn, sau đó từ phía trên đột nhiên xuất hiện một vật thể hình trụ —- đó là ống pháo!

Ta ngẩn ra một chút, đầu tiên là lo lắng Alkus nếu thật sự ở trong đội xe, sợ rằng sẽ bị bắn trúng, nhưng ngẫm lại xe giáo hội dùng để chở Alkus sợ rằng không phải cỗ xe bình thường, hơn nữa bản thân Alkus cũng không yếu như vậy, hắn còn đã từng nói tên lửa đánh không chết vampire, phần lớn chính là lấy mình làm tiêu chuẩn.

Tóm lại, ta không có nói bất cứ lời ngăn cản nào, nhìn ống pháo phát ra ánh sáng… Ánh sáng?

Trên thân pháo xuất hiện ánh sáng màu lam nhàn nhạt, dần dần kéo dài đến miệng pháo, giống như đang tập kết lực lượng, miệng pháo càng ngày càng sáng, cuối cùng phát ra một tia sáng màu trắng xanh chói mắt, bắn thẳng vào cỗ xe ở trước nhất đội xe, đó là một cỗ xe đã được cường hóa đặc biệt, cả chiếc xe dày như tường thành, phần đầu thậm chí có hình mũi nhọn, bất luận có thứ gì chặn đường cũng có thể tông ra.

Tia sáng do vũ khí năng lượng phát ra lại kết thúc ở trước đầu xe, ở đó xuất hiện một lá chắn màu trắng xanh, thậm chí còn lớn hơn đầu xe một chút, tia sáng màu trắng xanh đánh lên, phát ra tiếng ong ong kỳ quái, sau đó hóa thành bụi phấn, dung nhập vào trong lá chắn.

Công nghệ cao hiện nay thật là khiến ta mở mang tầm mắt, ta cho rằng vũ khí năng lượng vẫn còn hạn chế ở các loại súng, không ngờ đầu tiên là nhìn thấy vũ khí năng lượng dạng sợi tóc ở trên người thiếu gia, sau đó lại ở trong phân tranh gần đây nhìn thấy đủ loại vũ khí năng lượng và đồ phòng ngự.

Trước kia chỉ có ở trong phim mới có thể nhìn thấy vũ khí công nghệ cao như thế, không ngờ trên thực tế sớm đã có rồi, chỉ là những tổ chức này đều che giấu, không muốn người khác phát hiện thực lực chân chính.

Nietzsche nhàn nhạt nói: “Cậu sử dụng vũ khí năng lượng, mặc dù uy lực cường đại và thể tích nhỏ, dễ dàng mang theo, nhưng lại rất dễ bị trinh trắc được, hơn nữa hiệu quả của vòng bảo hộ năng lượng khi dùng để ngăn chặn năng lượng, tốt hơn so với chặn đạn, tác dụng của cái này không lớn.”

Ta cho rằng thiếu gia rất rõ điều này, cậu ấy thế nhưng là người tự mình ra tay cải tạo vũ khí.

Quả nhiên, thiếu gia vừa chạy đi thay đổi vị trí, vừa trả lời: “Tôi chính là muốn bọn họ trinh trắc được công kích, mục đích của hành động lần này là cứu người, không phải giết người, số người chết càng cao, về sau càng khó giải quyết.”

Nghe vậy, Nietzsche “ừ” một tiếng đại biểu lý giải, vừa lại nói: “Nhưng cường độ công kích hiện giờ của cậu không đủ gây ra náo động ta cần.”

Trong hình ảnh không ngừng truyền đến tiếng vang, đó là tiếng kim loại va chạm khi thao túng vũ khí.

“Đây chỉ là tiếng chuông khai chiến nhắc nhở đối phương.”

Thiếu gia giơ ống pháo thứ hai, nhưng vẫn chưa có bắn, lại có đủ loại tiếng súng pháo từ bốn phương tám hướng truyền tới, sau đó, cậu ấy cũng nã pháo, lần này bộ phận pháo kích là thân xe.

“Cậu có nhiều nhân thủ như vậy?” Âm thanh của Nietzsche nghe lên có chút ngạc nhiên.

“Ừ, để tôi gửi cho anh hình ảnh của người khác.”

Nietzsche khó hiểu nói: “Nhưng ta chỉ cho cậu hai bộ kính bảo hộ, cậu phải làm sao gửi hình ảnh của người khác cho ta?”

“Không cần anh cho, tôi có rất nhiều kính bảo hộ, bây giờ cấp cho anh vị trí máy chủ và quyền hạn, anh tự mình liên kết.”

“Được, cậu đọc…” Nietzsche nói được dở chừng rồi dừng lại, sau đó cứng đờ nói: “Ta nhận được rồi.”

Trên kính bảo hộ của ta xuất hiện rất nhiều hình ảnh, mặc dù tầm nhìn đều là nhìn từ góc độ của đồng đội, chiếu theo lý thuyết hẳn là không nhìn thấy người, nhưng bởi vì số người đông đúc, bọn họ sẽ nhìn thấy lẫn nhau, cho nên vẫn có thể nhìn thấy bóng người.

Đó là đội tài quyết, xem ra thiếu gia cho dù gây gổ với Nhật Hoàng, nhưng vẫn có thể điều khiển đội tài quyết.

Đội tài quyết này vậy mà là từ lòng đất chui ra, nhìn đất trên người bọn họ có không ít ngưng kết thành khối, căn bản kẹt ở trên người, sợ rằng đã ẩn núp ở dưới đất một thời gian rồi.

Melody kéo kính bảo hộ lên, nhìn về phía màn ảnh… Ta đoán là nhìn tên đội tài quyết nào đó, cô ta ra hiệu “Yeah”, mà trong một màn hình khác, Tencha tiên sinh đang dẫn theo tiểu Yu (Tiểu Cốc) và May, còn có một đống đội tài quyết, tiến công từ một bên khác.

Đột nhiên, hình ảnh từ tầm nhìn của thiếu gia được phóng rất lớn, bên cạnh cậu ấy có một người ăn mặc vô cùng quen mắt, hình như có chút giống cách ăn mặc của vampire —- đây là đang giả trang ta!

“Huyền Nhật cậu thật là thủ đoạn!” Nietzsche khen ngợi: “Hợp tác với cậu thật đỡ việc.”

Thiếu gia không có trả lời, cậu ấy cùng mấy tên trong đội tài quyết không ngừng thay đổi vị trí, sử dụng đủ loại vũ khí để công kích, mà đội xe của giáo hội thì áp dụng tư thái phòng ngự, chỗ cửa chính ở phía sau lại có cả một đoàn người nối đuôi nhau mà ra, trên người mặc trang bị nặng nề, tay cầm vũ khí đủ loại.

Người xếp trước nhất cầm thuẫn bài to lớn, trông như ngay cả pháo đạn cũng đánh không thủng tuyến phòng ngự này.

Giờ đây, trong hình ảnh nhỏ khác, đội tài quyết ở những phương vị khác nhau triển khai tiến công, ước chừng là do giấu thân dưới đất, hỏa lực của bọn họ không có cường đại như thiếu gia, nhưng cũng không thể coi thường, nhất là đặc điểm không sợ chết này khiến người đau đầu nhất, trong đội tài quyết có người thậm chí trở thành quả bom sống, trực tiếp dùng thân thể đột phá tuyến phòng ngự.

Tức thì, từ khắp nơi trong khu nhà máy diện hạt nhân truyền đến tiếng bom nổ, số người của đội tài quyết nhất định nhiều hơn số hình ảnh hiển thị trên kính bảo hộ rất nhiều.

“Charles, các anh chuẩn bị hành động.”

Thiếu gia mở miệng, sau đó trực tiếp bước ra khỏi chỗ ẩn thân, cậu ấy kéo theo một rương hành lý to lớn, mở ra, lắp ráp lưỡi hái tử thần để nó hiện thế lần nữa.

Thiếu gia mặc phục trang tiêu chuẩn của Huyền Nhật, giơ lưỡi hái tử thần to lớn, cậu ấy không hề có ý ẩn giấu thân phận, nghĩ đến cũng không sao cả, phía giáo hội đã biết cậu ấy là ai, che giấu cũng là thừa thãi.

Bên cạnh cậu ấy có rất nhiều người, toàn là đội tài quyết, chỉ có một người ngụy trang thành bộ dạng vampire.

Đội tài quyết lần này rốt cuộc có bao nhiêu? Đây là tổng số ư, hay chỉ là một bộ phận? không ngờ số lượng đội tài quyết dưới tay Nhật Hoàng vậy mà có nhiều như thế, phải biết rằng, hắn khẳng định vẫn còn có quân đội, đội tài quyết chẳng qua là nhân thủ dùng để ám sát, công thành hoặc cứu viện mà thôi.

Ta thấp thoáng cảm thấy có chút không ổn, trở về vẫn là phải hỏi rõ Curtis, chiến lực thực tế của gia tộc rốt cuộc có bao nhiêu, nếu như Alexis đã đi lên võ đài thế giới, không thể thờ ơ giống như trước kia nữa, cần phải có thủ đoạn bảo vệ bản thân.

“Huyền Nhật, ngươi quả nhiên vẫn là lộ ra bộ mặt thật rồi.”

Lúc này, lời của một người trong giáo hội đã khiến ta chú ý, thiếu gia nhìn qua, không có bất cứ phản ứng nào, cũng không trả lời, chỉ là giơ lưỡi hái tử thần, thoạt nhìn như không có động tác, theo ta nghĩ, cậu ấy hẳn là đang ở trong đầu trực tiếp chỉ huy những đội tài quyết kia, bọn họ không ngừng thay đổi đội hình, công kích và phòng thủ, động tác không chê vào đâu được.

“Anh hùng gì chứ, cười chết người rồi!”

Đó là Anxiou, ta liếc mắt đã nhận ra người này, hắn là thành viên tiểu tổ sở trừ tội từng đến Tà Dương thị truy lùng Alkus, khi đó cả gan động tay động chân với thiếu gia, nhiều lần không coi Huyền Nhật là người, làm cho thiếu gia đau lòng không thôi!

Giờ đây lại còn lên tiếng gây hấn…

Nietzsche cấp tốc nói: “Charles, Lợi Đức, sở trừ tội bắt đầu loạn rồi, các ngươi lập tức xuất phát, lộ tuyến đã được gửi đến, nhưng không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối, giáo hội biết phe ta có hacker, bọn họ hẳn là cũng có hacker đang hoạt động, ta đã cố hết sức loại bỏ cạm bẫy, nhưng không thể khẳng định lộ tuyến chắc chắn an toàn, nếu như gặp tình huống, các ngươi thừa cơ hành sự.”

Lợi Đức kéo ta một cái, ta thu hồi chú ý khỏi kính bảo hộ, bây giờ không phải lúc phẫn nộ, phải mau chóng cứu Alkus ra, để cho thiếu gia có thể rút lui, không cần nhịn tên Anxiou kia nữa, đây mới là thượng sách.

“Xuất phát!”

Bọn ta bước ra khỏi căn phòng lưu trữ này, dọc đường cũng không có ai, ta có chút nghi hoặc, nếu không phải lo lắng bị máy theo dõi quay được, đã trực tiếp xông lên rồi.

“Đây trái lại đơn giản hơn nhiều so với bắt cóc Nhật Hướng Viêm.” Lợi Đức vậy mà vẫn còn rảnh rỗi khẽ cười mà nói: “Lúc đó không nhẹ nhõm như bây giờ đâu, mặc dù ta không công nhận gọi Nhật Hướng Viêm là Nhật Hoàng, nhưng không thể không phủ nhận, hắn hẳn là mạnh hơn nhiều so với phần lớn vua chúa trong lịch sử.”

Còn không phải sao? Ta hết sức tán đồng, nhưng lại không muốn khen ngợi, hiện nay, Nhật Hoàng giống như kẻ địch mà không phải bạn, ta chỉ hi vọng hắn yếu hơn so với tưởng tượng mà không phải cường đại hơn.

“Cẩn thận một chút, đằng sau cánh cửa này chính là vùng trung tâm, hơn nữa tình huống bây giờ hơi bất thường.” Nietzsche sâu xa nói: “Ta kiểm tra rất nhiều cửa, có thể mở ra chỉ có ba cánh, bởi vì đối phương đã có phòng bị, trong ba cánh cửa này nhất định sẽ có bẫy của đối phương chuẩn bị sẵn, nhưng không thể đảm bảo con đường này không phải cái bẫy.”

“Ta hiểu.” Từ lúc xâm nhập đến nay vẫn chưa có nổi xung đột, ta đã hết sức ngờ vực rồi.

“Hiểu vẫn không đủ, cửa vừa mở ra, các ngươi có khả năng sẽ trực tiếp bị bắn quét tới chết, như vậy hiểu không?”

Nghe vậy, Lợi Đức cười một tiếng, nói: “Cho dù không hiểu, ta lại không cảm thấy mình có đường lựa chọn.”

Ta từ trong túi lấy ra một viên kẹo máu rồi nuốt xuống, sau đó nói: “Xin mở cửa.”

Nietzsche bắt đầu đếm ngược: “Mở cửa đếm ngược ba giây, xin chuẩn bị.”

Ta nhắc nhở: “Lợi Đức, ngươi trốn ra sau cửa, dùng súng yểm hộ ta là được rồi.”

Lợi Đức ngẩn ra, làm theo như vậy, nhưng không nhịn được nói: “Ngươi chẳng phải nói chúng ta không phải bạn sao?”

“Ba…”

“Đúng vậy, không phải bạn.” Đầu gối ta hơi khom lại, tay phải hóa ra tây dương kiếm huyết năng, tay trái thì nắm chủy thủ năng lượng, sẵn sàng lao đi trong nháy mắt.

“Hai…”

Lợi Đức giơ hai súng, không thể phủ nhận mà nói: “Ta bây giờ thật sự rất hoài nghi định nghĩa đối với hai chữ “bạn bè” của ngươi, ai tính là bạn của ngươi? Giơ ví dụ xem nào?”

“Một!”

Cửa mở ra, ta thốt lên: “Yue Gang.”

Đây lại không phải trả lời, mà là kêu gọi.

Người xuất hiện phía sau cửa vậy mà là Yue Gang, anh ta mặc nguyên một bộ trang bị, vũ trang và bề ngoài giống y như đúc những thần phụ kia, hiển nhiên chính là trang bị của giáo hội, ở bên cạnh anh ta còn có thần phụ Alex, không biết vì sao, đối phương vừa nhìn thấy ta liền thở phào.

Chẳng lẽ… Lòng ta trầm xuống, cũng không hoài nghi Yue Gang sẽ phản lại đối phó ta, mà là lo lắng anh ta bị điều khiển, thậm chí gay go hơn, có lẽ là thần phụ Yue xảy ra chuyện, cho nên Yue Gang bị uy hiếp mà không thể không đến.

“Charles, trực tiếp xông qua!” Lợi Đức hô lên: “Lấy tốc độ của ngươi, không ai có thể cản được ngươi.”

Chỉ có thể làm thế thôi, nghĩ đến hoàn cảnh của Alkus, ta đã không còn đường băn khoăn, không thể trì hoãn nữa!

“Xông cái rắm… Oh Shit, người đâu? Charles cậu đừng có chạy!”

Xin lỗi, Yue Gang, tôi thật sự không thể dừng lại, mạng của Alkus đang một sớm một chiều…

“Này! Người cậu muốn tìm không ở đây đâu!”

Ta dừng chân, do dự một chút, không thể khẳng định lời của Yue Gang nói là thật hay giả, nhưng cũng không hoài nghi anh ta nói dối, khả năng lớn hơn là anh ta bị gạt rồi.

“Ông già tôi đã đuổi theo rồi, ổng muốn tôi ở đây cảnh cáo cậu, bên này chỉ còn lại một cái vỏ rỗng, E.X. ở trong đội xe.”

Ta ngẩn ra, chớp mắt xoay người trở lại trước mặt Yue Gang.

Yue Gang trợn lớn mắt nhìn ta, kêu ré lên: “Cậu làm sao có thể chạy nhanh như thế? Dịch chuyển tức thời đấy à!”

“Tôi đã uống thuốc.”

“Cậu, cậu làm sao có thể uống thuốc! Có tin tôi bắt nhốt cậu lại không hả đồ ngu này!” Yue Gang lo lắng hỏi: “Rốt cuộc uống cái gì? Bạch Tuyết? Hắc Diệu Nham? Cương Thi Khiêu? Những cái này đều không phải thứ tốt, không cần uống bao lâu, câu đã phải mặc tã rồi!” (Bạch Tuyết, hắc diệu nham, cương thi khiêu: tên của mấy loại ma túy, heroin)

“Máu người cô đặc.”

“… Cái này hình như không phạm pháp.”

Bây giờ thế nhưng không phải lúc trò chuyện, ta vội hỏi: “Anh nói Alkus ở trong đội xe? Giáo hội làm sao dám vận chuyển hắn ra ngoài? Bọn họ không phải rạng sáng sẽ giết chết hắn sao?”

Yue Gang gãi mặt: “Cậu hỏi nhiều như vậy, tôi cũng có biết đâu.” Anh ta nhìn hướng thần phụ Alex.

Ta trái lại muốn nghe chính miệng Yue Gang giải thích, mặc dù thần phụ Alex hình như là bạn không phải địch, nhưng ta chung cuộc không thể hoàn toàn tin hắn.

Nói không chừng chính là biết điều này, cho nên Yue Gang mới ở đây đi? Người vừa rồi gọi ta nếu không phải anh ta, sợ rằng mình sẽ không dừng lại, cho dù là thần phụ Yue, có lẽ cũng không thể khiến ta quay đầu.

Thần phụ Alex giải thích: “Charles ngươi không thể vào, cả sở trừ tội chỉ còn lại một số đội cảm tử, ở đây đã trở thành cái bẫy lớn, chỉ cần ngươi tiến vào khu vực tối trung tâm, sẽ gây ra nổ lớn, trực tiếp nổ chết ngươi.”

Ta ngẩn ra, giáo hội muốn nổ chết ta? Bọn họ làm sao lại muốn làm như vậy?

Lợi Đức cảnh giới nói: “Nhưng đây rất không logic, vị bên cạnh ta thế nhưng là tộc trưởng Alexis, nổ chết hắn có thể sẽ dẫn tới đại chiến, đừng hoài nghi gia tộc Alexis, khi quản gia nổi khùng, có khả năng sẽ lớn hơn ngươi tưởng.”

Alex thở dài nói: “Ta không hoài nghi điều này.”

“Vậy giáo hội vì sao còn làm như thế?” Ta cố hết sức bảo trì bình tĩnh dò hỏi, cho dù lòng nóng như lửa đốt, chỉ muốn mau chóng biết tung tích của Alkus.

Alex lắc đầu nói: “Bọn họ cảm thấy lấy tuổi của ngươi mà nói, thực sự mạnh một cách bất thường, cho nên nhận định ngươi có truyền thừa của E.X., nếu bỏ qua cho ngươi, có lẽ sau này vampire mà sở trừ tội muốn truy sát sẽ từ E.X. đổi sang ngươi, mà đây có khả năng còn khó khăn hơn truy sát E.X., dù sao ngươi cũng có sự ủng hộ của gia tộc Alexis, đáng sợ hơn so với một mình E.X..”

Truyền thừa? Ta thực sự không hiểu, Alkus đâu ra truyền thừa, đây có liên quan với chuyện Sin gọi Alkus là tội nghiệt sao?

“Lực lượng của ta là Lợi… không liên quan với Alkus.” Nói đến đây, ta tạm ngừng một lát, vẫn là quyết định không nói ra chuyện dược tề, giáo hội sợ rằng sẽ không tin, trái lại khẳng định sẽ gây phiền phức lớn cho Lợi Đức.

Ta nỗ lực không nhìn hướng Lợi đức, tránh cho dẫn tới hoài nghi, nhưng hắn lại mỉm cười, còn dùng cách nhép miệng hỏi: Không phải bạn?

… Có lẽ ta không cần ngó ngàng an nguy của người này, bản thân hắn cũng không để ý.

“Ta tin ngươi.” Alex cười khổ nói: “Nhưng giáo hội không tin.”

Ta hít sâu một hơi, hỏi: “Yue Gang, tôi có thể tin lời của hắn nói không?”

Yue Gang vội vàng nói: “Tôi thế nhưng không quen biết gã này, chỉ là ông già tôi bảo tôi tới, nói với cậu E.X. không ở đây, còn lại thì nghe lời của gã này.”

Ta lại không có bởi thế bỏ qua cho anh ta, tiếp tục truy hỏi: “Vậy thì, tôi có thể tin tưởng lời của thần phụ Yue nói không?”

“Đó là ông già tôi đấy…” Yue Gang gãi mặt, hào phóng nói: “Dù sao bây giờ cậu đi đâu tôi đi đó, cứ đánh cược xem ông già tôi có dám ngay cả đứa con trai duy nhất cũng dám gài bẫy hay không! Tôi nếu bị gài bẫy, mẹ tôi trở về khẳng định sẽ chôn lão đó rồi tự sát, cái bẫy này sẽ chôn cả nhà, dùng mạng của cả nhà tôi bảo chứng cho cậu, thế này cậu phục rồi chứ!”

Phục rồi, thật sự khiến người không thể không phục.

“Bọn họ nói hẳn là thật.” Từ kính bảo hộ truyền đến lời nói cấp tốc của Nietzsche : “Ta đã lấy được hình ảnh ở vùng trung tâm rồi, bên trong không có người, chết tiệt! Lợi Đức, Charles các ngươi mau đi ra, bọn họ sợ rằng phát hiện chúng ta đã biết được chân tướng, cửa sẽ…”

Lời của Nietzsche vẫn chưa nói xong, từ thông đạo phía sau truyền đến tiếng đóng cửa liên tiếp, nhưng ngay sau đó lại lập tức mở ra.

“Mau đi ra!” Nietzsche nghiêm giọng nói: “Các ngươi chỉ có thời gian chưa đến một phút để ra ngoài, ta vẫn không thể đảm bảo có thể kéo dài lâu như thế.”

Một phút? Ta ngạc nhiên, đây làm sao có thể, trừ phi sử dụng cực tốc trốn ra ngoài, hoàn toàn bất chấp người khác.

Lúc này, Lợi Đức co cẳng chạy, ta ngẩn ra một chút, vội vàng muốn kéo Yue Gang cùng chạy, lại phát hiện đối phương sớm đã bắn đi rồi —- đúng vậy, “bắn đi”, chân của anh ta xỏ giày kim loại vũ trang, đế giày phun ra ngọn lửa trắng, trực tiếp bắn đi.

Yue Gang vừa chạy vừa quay đầu hét: “Charles cái tên ngu này vẫn chưa chạy, ở đó chờ chết à?”

Hồi thần lại, bên cạnh mình vậy mà một người cũng không có, ngay cả thần phụ Alex cũng đang chạy ở phía trước.

Ta đột nhiên phát hiện phản ứng của mình có phải quá chậm chạp không? Có lẽ đây chính là vì sao năng lực thành niên của ta sẽ là cực tốc đi? Cho dù cất bước chậm, cuối cũng vẫn luôn có thể đuổi kịp.

Dưới chân phát lực, không tới mấy giây, mình đã từ cuối cùng biến thành dẫn đầu, nhưng ta không có dừng chân, chờ người là chuyện vô nghĩa, nhìn bản đồ lộ tuyến trên kính bảo hộ, ta quyết định đi trước để loại bỏ trở ngại có thể có trên đường, tránh cho trở ngại người khác chạy trốn.

Nietzsche nghiêm giọng: “Charles, ngăn cản cánh cửa phía trước đóng lại.”

Lời của hắn nói xong, ta đã nhìn thấy cánh cửa kia sắp đóng lại rồi, lập tức túm lấy chiếc xe đẩy dùng để lau dọn ở bên cạnh, đẩy nó qua, nhưng lúc sắp đẩy đến, độ rộng cửa đã nhỏ hơn chiếc xe, ta vẫn cố dựa vào lực lao tới để nhét cả cỗ xe vào giữa cánh cửa.

Trong quá trình này, xe đẩy phát ra tiếng chói tai của kim loại bị dồn ép, hơn nữa cửa vẫn tiếp tục đóng, ép xe đẩy càng ngày càng hẹp, lúc ta đang kinh hãi, cửa liền dừng lại, xe đẩy bị dồn ép vừa vặn để lại độ rộng mà một người có thể đi qua.

Giáo hội nhất định rất hối hận vì đã mua chiếc xe đẩy lau dọn vệ sinh chất lượng tốt như thế.

Lúc này, ba người phía sau cũng đã đuổi kịp, nhìn thấy cảnh trước mắt, tất cả đều kinh hãi không thôi, nhưng cho dù như vậy, ba người cũng không có dừng bước, từng người một nhảy qua chiếc xe, tiếp tục chạy điên cuồng.

Trên kính bảo hộ, xuất hiện xuất hiện con số màu đỏ nổi bật, ghi ba mươi giây.

Đây quá hoang đường rồi, vừa rồi cùng lắm chỉ qua mười mấy giây, ta thậm chí cảm thấy hẳn là chỉ có mười giây, vì sao lại bớt đi một nửa thời gian?

“Các ngươi mau chạy.” Tiếng hô hấp của Nietzsche nghe lên cũng dị thường trầm trọng, hắn cấp tốc nói: “Ta đang giành giật thời gian, nhưng bọn họ kiên quyết muốn khởi động một thứ gì đó, thậm chí thà rằng từ bỏ thao túng cửa, ta đoán đó chắc hẳn là bom.”

Nghe thấy lời của Nietzsche, bọn ta điên cuồng mà chạy.

“Bọn họ có thể từ bỏ thao túng cửa, biểu thị uy lực của bom sẽ vô cùng lớn, cho dù các ngươi chỉ hơi thoát khỏi phạm vi căn cứ, cũng không thể may mắn trốn thoát.”

Thừa dịp cực tốc tạm ngừng, ta lập tức nói: “Bảo thiếu gia rút lui.”

Nietzsche trầm mặc một chút, nói: “Huyền Nhật không có cách nào rút lui nữa rồi, có khả năng là do giáo hội động tay động chân, đội tài quyết đột nhiên ngã xuống toàn bộ, cậu ta bởi thế đã bị bao vây.”

Ta cả kinh, không ngờ lại có loại biến cố này, chẳng trách Nietzsche tắt màn hình đi, là lo ta bị phân tâm chăng? Người của giáo hội nhiều như vậy, thiếu gia mất đi đội tài quyết, phải đối phó với đối phương thế nào? Nhất là bây giờ giáo hội cho dù biết sẽ đối đầu với gia tộc Alexis, vẫn kiên trì muốn nổ chết ta, liệu có dùng phương thức đồng dạng để đối đãi thiếu gia hay không?

Đang muốn bảo Nietzsche chiếu hình ảnh cho ta xem, hắn lại mở miệng nói trước.

“Các ngươi…”

Ta ngẩn ra, trước giờ chưa từng nghe thấy âm thanh của Nietzsche trầm trọng như vậy, hắn luôn luôn lãnh tĩnh, giọng điệu nói chuyện bằng phẳng đến gần như không có lên xuống.

“Chạy mau!”

Phía sau truyền đến tiếng nổ, sắc mặt của mọi người đều thay đổi, tốc độ vốn đã điên cuồng giờ đây càng thêm như bay.

“Ta đem cửa đóng lại, nhưng trì hoãn không được bao nhiêu, các ngươi…”

Bọn ta đã không thể nghe thấy hắn nói cái gì nữa, tiếng nổ ầm ầm cứ như hình với bóng, tất cả chú ý đều tập trung vào việc chạy.

“Oaaaaaaa —-“ Yue Gang vừa chạy vừa kêu thảm: “Ông già tôi thật sự gài bẫy con trai mà!”

Alex hô to: “Không có chuyện đó! Bọn họ rõ ràng nói muốn chờ Charles tiến vào khu trung tâm, bom mới sẽ khởi động… chết tiệt!” Sắc mặt hắn thay đổi, trên khuôn mặt luôn luôn ôn hòa xuất hiện tức giận, gầm rống: “Bọn họ cố ý dùng tin tức giả để lừa ta, nhưng làm sao có thể lừa được ta —- trừ phi những người kia đều bị gạt hết rồi!”

Đó không quan trọng, thật đấy! Ta thật sự không quan tâm ngươi rốt cuộc có thuật đọc tâm hay dự ngôn thuật.

Cửa chính ở ngay trước mắt, nhưng bạo tạc đã ở phía sau, ta cắn răng một cái, xoay một vòng ôm ba người vào lòng, trong lúc này thậm chí phân tâm phóng ra huyết năng, ngưng kết ra một lớp thuẫn dày ở phía sau, ngay tiếp đến, đầu gối hơi cong chờ đợi thời cơ, thời khắc cơn bão nhiệt độ cao của bạo tạc ập đến, ta thừa thế xông ra.

Một đạp hai đạp ba đạp, lao đi rồi lại lao đi, vậy mà phân không rõ mình rốt cuộc đang chạy, hay là bị nổ bay ra, hoặc là cả hai.

Ta bạt mạng lao đi, thậm chín nhìn không rõ cảnh vật hai bên, cho đến khi tránh không được chướng ngại vật ở phía trước, lúc này mới định thả chậm bước chân, nhưng phát hiện mình căn bản không thể dừng bước một cách bình thường, vừa dừng lại, quán tính lại khiến chúng ta lao lên phía trước, cuối cùng té ở trên đất, mấy người lăn thành một đống.

Ta nằm ở trên đất, há to miệng hít thở, cảm giác thấy tim đập vô cùng mạnh, giống như có thể phá vỡ lồng ngực.

“Charles! Charles cậu vẫn chưa chết chứ?”

Ta nhìn Yue Gang đang la lối bò dậy, thực sự hổn hển nói không ra lời, nhưng anh ta sau khi nhìn thấy mặt của ta, lập tức thở phào.

Anh ta khó có thể tin lẩm bẩm: “Cậu uống thuốc này đúng là dọa chết người rồi, cậu căn bản là chích cái thứ rô-ít gì đó đi?”

Steroid, hiệu quả của thứ đó đối với vampire cũng không lớn.

“Chúng ta rốt cuộc đang ở đâu vậy? Cậu là mang bọn tôi đi vòng quanh trái đất sao?”

Không có chuyện đó, mặc dù ta cảm thấy mình hổn hển giống như thật sự là đã đi vòng quanh trái đất.

Lợi Đức và Alex đang đờ đẫn nhìn qua, hình như vẫn chưa hồi thần, năng lực phản ứng còn kém hơn Yue Gang, nhưng cũng có khả năng là thần kinh của Yue Gang thực sự quá to, tràng cảnh dù có khoa trương cũng không dọa được anh ta.

Alex quay đầu qua, nhìn chỗ không xa, lẩm bẩm: “Đây thật là quá khó tin, ngươi lại có thể chạy thắng được bạo tạc?”

“Hơn nữa là dưới tình huống mang theo ba người.” Lợi Đức nở nụ cười khổ.

“Oh Shit!” Yue Gang thuận theo ánh mắt của Alex nhìn qua, sắc mặt lập tức trở nên xám tro, miệng thì đầy những lời thô tục, vẻ mặt trợn mắt líu lưỡi.

Ta khó hiểu nhìn qua, nhà máy điện hạt nhân giả đã biến thành đống đổ nát, thoạt nhìn vẫn thật giống nổ hạt nhân, có lẽ, giáo hội định lấy cớ này để giải thích đi? Nhà máy điện hạt nhân chưa xử lý tốt cho nên phát nổ, sau này, ở đây càng không có người dám đến gần nữa.

“Lợi, Lợi Đức… còn sống… thì trả lời, nếu không ta sẽ từ bỏ nhiệm vụ, bắt đầu chạy trốn.”

Tiếng của Nietzsche mới đầu ngắt quãng từ trên kính bảo hộ truyền tới, về sau trở nên rõ ràng có thể nghe.

Lợi Đức hít sâu một hơi, trả lời: “Phải, ta còn sống, hơn nữa chỉ thêm mấy vết bầm, đây thật sự là may nhờ có Charles.”

Nietzsche trầm mặc một chút, nói: “Vậy thì đi qua cứu viện Huyền Nhật, nhưng ta phải cảnh cáo các ngươi trước, số người giáo hội quá nhiều, nếu xung đột chính diện, các ngươi hoàn toàn không có phần thắng, chỉ có thể kéo dài thời gian, để ta thử xem có thể khôi phục động lực của đội tài quyết hay không, nhưng ta hoàn toàn không có nắm chắc.”

Thiếu gia! Ta cố gắng đứng dậy, lập tức hô: “Cho ta hình ảnh bên thiếu gia!”

“Chờ một lát, bởi vì vụ nổ quấy nhiễu, bây giờ có chút bất ổn, các ngươi trước hết đừng qua, giáo hội hẳn là cho rằng các ngươi đã bị nổ chết, ta tìm một lộ tuyến để các ngươi lẻn qua, biết đâu có thể đạt được hiệu quả bất ngờ.”

Trong lúc Nietzsche giải thích còn kèm theo hàng loạt tiếng gõ chữ, hiển nhiên khá bận rộn, mặc dù ta cảm thấy nóng lòng sốt ruột đối với bên thiếu gia, nhưng cũng cảm thấy hắn nói có lý, thình lình đi qua cũng chỉ sẽ khiến mình rơi vào trong vòng vây, không có chút trợ giúp nào đối với thiếu gia.

Alex lại vội nói: “Không thể chờ thêm nữa, chúng ta phải lập tức đi qua, Sin giữ lại Alkus mà không giết, chính là vì để dẫn Charles tới, bây giờ bọn họ nhất định cho rằng chúng ta đều bị nổ chết rồi, thế này, E.X. sẽ có nguy hiểm!”

Ta biến sắc.

“Không được qua! Cho ta ba phút.” Nietzsche nghiêm giọng.

Ta cố gắng đè nén sốt ruột, vì để đánh lạc chú ý, chỉ có thể ở trong lòng đếm ba phút, nhưng càng đếm càng vội, thân là một quản gia, đếm số đáng lẽ phải vô cùng chuẩn xác, nhưng giờ đây, không cần nhìn đồng đồ cũng có thể biết mình đếm quá nhanh.

Lúc này, Alex đột nhiên đi lên, ngồi xổm xuống liền vươn tay sờ đầu gối của ta.

“…”

“Đau không?” Hắn ngẩng đầu hỏi.

“Ta không sao.” Ta lắc đầu nói: “Chỉ là đầu gối có chút phát nhũn.”

“Uống máu của ta.” Alex vậy mà kéo cổ áo ra, bình tĩnh nói: “300cc máu sẽ không gây ra bất cứ ảnh hưởng nào đối với ta, nhưng hẳn là có thể khiến ngươi phục hồi mau chóng.”

Xác thực như vậy, ta vốn định nuốt thêm một viên kẹo máu, nhưng lại sợ ăn nhiều, lại sẽ xuất hiện hậu di chứng đáng sợ kia, cho nên cũng không ra vẻ, trực tiếp tiến lên cắn cổ của hắn, ăn một bữa lót dạ.

300 cc máu tươi giờ đây đối với ta mà nói, thật sự chỉ là một miếng bánh ngọt nhỏ.

Alex nhìn mặt của ta, tán thán: “Sắc mặt của ngươi đã tốt hơn nhiều rồi, có năng lực như vậy, chẳng trách giáo hội nhận định ngươi có được truyền thừa của E.X., nên phải giết luôn cả ngươi.”

“Cho dù Alkus có truyền thừa gì đó, hắn cũng chỉ là một người, căn bản không thể gây ra bao nhiêu sóng gió.”

Ta thực sự không hiểu giáo hội vì sao liệt hắn vào đại địch, mặc dù Alkus rất mạnh, nhưng Huyền Nhật cũng cường đại như vậy, Anxiou cũng không coi thiếu gia là người, vì sao không thấy giáo hội liệt Huyền Nhật vào mục tiêu truy sát?

Theo ta nghĩ, có sự ủng hộ của Nhật Hoàng, thiếu gia nếu là muốn làm loạn cái thế giới này, uy lực có thể sẽ gấp trăm ngàn lần một tên vampire.

Alex lại nhíu mày nhìn ta, muốn nói nhưng lại thôi.

“Thông rồi!” Nietzsche khẽ quát một tiếng.

Trên kính bảo hộ, chỉ xuất hiện một ô hình ảnh, lại là tràng cảnh mà ta không muốn nhìn thấy nhất, thiếu gia bị rất nhiều người bao vây lớp lớp, mà nhân thủ của cậu ấy lại chỉ có lác đác vài người.

Ezart, Melody và đám người Tencha tiên sinh, may mà bọn họ không sao, đại khái sớm đã đi qua giúp thiếu gia rồi, cho nên không có bị vụ nổ ảnh hưởng, một người nữa là thần phụ Yue, lực chiến đấu của ông ta thực sự khá kinh người, toàn thân vũ trang, hỏa lực cường đại, đúng là khiến người tròn mắt, ta giống như nhìn thấy Yue Gang phiên bản nâng cấp.

Còn có một người nhưng do tầm nhìn, ta không nhìn thấy đó là ai.

Giáo hội hình như không có ý định dùng bom, nghĩ đến cũng phải, cự ly của đội xe gần như thế, trừ phi giáo hội muốn nổ chết luôn cả người của mình, bằng không sẽ không thể nào dùng loại bom vừa rồi, huống hồ, ta nghĩ bọn họ hẳn là không phải thật sự muốn giết thiếu gia.

Chọc giận Alexis là một chuyện, cộng thêm Nhật Hoàng thì lại là chuyện khác rồi.

Thiếu gia sợ rằng cũng là nghĩ như thế, cho nên đến giờ vẫn không có rút lui, nếu không với suy luận bằng lý trí của cậu ấy, sớm nên biết cuộc cứu viện đã không còn hi vọng, rút lui mới là chân lý, nếu cậu ấy rút lui, đội xe sợ rằng sớm đã mất bóng.

Nhưng giờ đây, thiếu gia toàn thân thương tích, nhưng vẫn đang chiến đấu, cho dù biết uổng công vô ích, hành vi không lý trí như thế, hoàn toàn không giống chuyện thiếu gia sẽ làm, nhưng trong lòng ta lại buồn vui lẫn lộn, không biết nên có cảm tưởng gì.

“Lúc Huyền Nhật rơi vào nguy hiểm, cậu ấy đã bảo ta đừng truyền hình ảnh cho ngươi xem, tránh cho ngươi vì lo lắng mà phân tâm.”

Nietzsche nói như vậy.

“Thiếu gia đã đúng.”

Nếu vừa rồi để ta nhìn thấy tràng diện thế này, cho dù là một chút xíu do dự, sợ rằng bây giờ ba người chúng ta đã chôn thân trong vụ nổ.

“Cậu ấy luôn đúng.”

Lần này, thiếu gia kiên trì không chịu lui đi, lại có khả năng là sai.

Nhưng sai lầm này, ta vĩnh viễn sẽ ghi nhớ trong lòng.

 

6 responses »

  1. Mình cũng đoán Charles sẽ hút máu ai đó trong trận này ,lợi đức ,melody ,yu ,may
    ,ai cũng được ,thế quái nào lại là linh mục alex?

    Reply
  2. Giáo hội nhất định rất hối hận vì đã mua chiếc xe đẩy lau dọn vệ sinh chất lượng tốt như thế.

    Haha, cười chết ta rồi.. *điên cuồng cười đập bàn*

    Reply
  3. Nếu vừa rồi để ta nhìn thấy tràng diện thế này, cho dù là một chút xíu do dự, sợ rằng bây giờ BA người chúng ta đã chôn thân trong vụ nổ.

    P/s: phải là 4 chứ? Charles, Alex, Lợi Đức, Yue Gang mà?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: