RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 3-2

Posted on

Chương 2: Ma pháp kiếm vệ của thiếu đế Lạc Nguyệt

“Ma pháp kiếm vệ là cái gì?” —- Chu Sa

“A, chắc là hậu cung đi.” —- Âm Thị

“Ồ!” —- Nguyệt Thoái

“Tuyệt – đối – không – phải.” —- Yiye

 

 

Dưới bầu trời đầy mây, phía trên bãi đất vàng, Phạm Thống đứng thẳng tắp, lấy hai cỗ thi thể nghe nói là do hắn giết làm phông nền, cùng vũ khí của hắn mắt to trừng mắt nhỏ.

Chính xác mà nói, bởi vì mắt của Puhahaha không biết mọc ở đâu, cho nên Phạm Thống hẳn là trừng vào… không biết chỗ nào của nó.

Trong đầu hắn bây giờ giống như có thiên ngôn vạn ngữ nhưng không thể thốt ra lời nào, khiến cho cả người như sắp nổ tung. Có khả năng là bởi vì tình huống quá hoang đường, cho nên vẻ mặt hắn mới nhăn nhó nhưng lại gào thét không ra, qua một hồi, cho đến khi nghe thấy tiếng hít thở khe khẽ từ chỗ Puhahaha, hắn mới run rẩy hỏi một câu.

“Ngươi… ngươi không phải vũ khí phệ hồn! Gạt người đúng không? Ngươi không có ánh sáng cũng không biết nói chuyện, đây làm sao giải thích?” Lời nói lại bắt đầu trở nên lộn xộn. Puhahaha cũng tỏ ra có mấy phần bất đắc dĩ.

“Ta là vũ khí phệ hồn. Ta rõ ràng biết nói chuyện đấy thôi. Bây giờ thì không có ánh sáng, nhưng vừa rồi là có, tóm lại, khi ngươi sử dụng cần cẩn thận, đừng đánh phải chính mình.”

Gạt người đúng không! Đây là nói xạo phải không! Hơn nữa ta vừa rồi cũng không nhìn thấy cây lau công kích ra sao, đừng nói chỉ cần bị đuôi cây lau quét vào đầu một cái là linh hồn bị tổn thương ngay nhá!

“Vì sao lại lúc thì có ánh sáng lúc thì không có ánh sáng! Không thể khống chế một chút sao? Bình thường mà nói vũ khí phệ hồn chẳng phải là nên duy trì ánh sáng liên tục?”

“Hừ, bổn phất trần không phải phất trần bình thường, đã nói mấy lần rồi.”

Đây chẳng có bao nhiêu quan hệ với phất trần hay không phất trần!

“Có muốn sử dụng ánh sáng phệ hồn hay không đương nhiên là có thể khống chế, nhưng chúng ta vẫn chưa có tâm linh tương thông, độ ăn khớp không đủ cao, cho nên bây giờ là do ta tự mình khống chế.”

Mặc dù như vậy nghe lên, sớm xây dựng mối quan hệ tốt thì hay hơn, nhưng cái gì mà tâm linh tương thông, độ ăn khớp… Mấy từ ngữ này, tôi hi vọng đối tượng là mỹ nữ cơ! Vì sao cứ phải là cây lau!

“Vậy ngươi vừa rồi vì sao phải phát sáng! Không thể giết người bừa bãi, sau này luôn luôn duy trì trạng thái có ánh sáng!”

Không! Ta là nói luôn luôn duy trì trạng thái không có ánh sáng cơ!

“Luôn luôn duy trì trạng thái có ánh sáng…? Phạm Thống, nhìn không ra ngươi cuồng sát như thế…”

Ngươi đừng trực tiếp làm lơ câu phía trước của ta!

“Phải, ta là nói luôn luôn duy trì trạng thái có ánh sáng, ta thích giết người.”

Này! Đừng chơi khăm ta nữa! Đồ nguyền rủa thối tha!

“Nhưng như vậy rất mệt. Ta cũng phải nghỉ ngơi, ta muốn ngủ.”

Ngươi đã nghỉ ngơi bao lâu rồi hả… Không đúng, từ chối tốt lắm, mau từ chối ta, ngàn vạn lần đừng phát sáng nữa, ta cầu xin ngươi.

Chúng ta vẫn là mau chóng xây dựng mối quan hệ tốt đi, nếu như có thể trực tiếp đối thoại tâm linh, thì đỡ phiền biết bao nhiêu…

“Rốt cuộc phải làm sao mới có thể xác thịt tương thông với ngươi…”

Ta chịu đủ rồi…

“…! Ngươi, ngươi muốn làm cái gì? Thông, thông, thông cái gì mà thông, mặc dù dáng vẻ này có thể nhìn không ra, nhưng ta là nam! Ai, ai, ai muốn thông với ngươi…”

Ta cũng không muốn thông với ngươi, ta đâu phải biến thái. Chỉ nghe giọng đã biết là đực mà không phải cái rồi… Chẳng qua phản ứng này của ngươi nghe lên giống như đang thẹn thùng nhỉ…?

“Ta là nói ta muốn thông qua xác thịt để trò chuyện với ngươi, thế này tiện hơn, đối với chúng ta hẳn là đều không có chỗ tốt…”

Đừng có xác thịt nữa. Tôi đã nản lòng. Cũng sắp bị hiểu lầm thành một tên biến thái ăn tạp rồi… nhưng mà cái câu đều không có chỗ tốt này, sau khi câu trước bị đảo lộn như vậy xong, thì trái lại đảo lộn thật chính xác.

“… Đi theo nhầm chủ rồi, đi theo nhầm chủ rồi, mới đầu nói ngon nói ngọt lừa ta lên thuyền giặc thế mà lại là ôm chủ ý bất lương, ta phải ngủ đây, không để ý ngươi nữa.”

Đây là hiểu lầm to bằng trời, thật đấy. May mà ngươi không nói ngươi sẽ cân nhắc một chút, bằng không ta thật sự phải cẩn thận suy nghĩ vấn đề tương lai.

“Tua rua màu trắng?”

Phạm Thống vừa mới yên tâm, bởi vì bỗng nhiên xuất hiện giọng nói xa lạ, mà trở nên căng thẳng lần nữa.

“Người giết bộ hạ của ta chính là ngươi?”

Hắn hoảng loạn xoay người lại, chỉ thấy có mấy người đã xuất hiện ở trong phạm vi tầm nhìn của hắn từ lúc nào hắn chẳng hề hay biết, người đi đầu trông có vẻ là kẻ lãnh đạo thì mang bộ mặt bất thiện chĩa kiếm vào hắn, tràng diện trông lên hết sức căng thẳng.

Ở trong lúc hỗn loạn, những người này trông ra sao, đã nói cái gì, Phạm Thống đều không rõ lắm, hắn chỉ có chú ý đến dấu hiệu trên đai lưng của người này.

Hai đường vân vàng. Hai đường vân vàng! Là hai đường vân vàng đấy! Đó chẳng phải là xấp xỉ với Lăng Thị đại nhân sao! Muốn giết tôi chắc cũng chỉ như bổ quả dưa hấu!

Người không phải do ta giết! Không liên quan đến ta! Đừng tìm ta trả thù, toàn bộ là do cây lau này mà ra —- Puhahaha! Đừng ngủ nữa! Ngươi còn đang làm gì! Dùng cái vừa rồi lần nữa, để ta biến thành sát thủ giết người không chớp mắt xem nào! Bằng không ta thật sẽ chết không có chỗ chôn mất!

“Ồ… Phạm Thống, ngươi mau tự sát, tái hiện ký ức được rút ra không thể sử dụng một lần nữa trong thời gian ngắn, nếu không tự sát thì không kịp đâu.”

Puhahaha đúng là đã tỉnh rồi, cũng rất ăn ý mà cảm giác được ý nghĩ của hắn, chẳng qua nó lại trả lời như vậy, đem Phạm Thống ném vào vực sâu tuyệt vọng.

“Ai bảo ngươi giết người không giết cho sạch, cái tên chạy đi đã gọi cứu binh đến rồi…”

Hơn nữa còn gọi thứ dữ. Ta biết, ta đều biết. Ta đang hối hận đây này, giết người đã là gì, vũ khí phệ hồn đã là gì, so với việc mình bị tiêu diệt, vẫn là tiêu diệt người khác có lợi hơn…

Cao thủ vân vàng không hề cảnh báo mà bổ một kiếm tới, Phạm Thống la hoảng một tiếng miễn cưỡng tránh được kích này bằng tư thế thảm hại, chỉ thấy hắn có thể né được, đã biết kiếm này của đối phương vẫn chưa xuất toàn lực, chỉ là thăm do hắn mà thôi.

“Thật sự là hắn? Chẳng qua chỉ là một tên tua rua màu trắng, thoạt nhìn cũng đầy rẫy sơ hở, không có thực lực gì…”

Cao thủ chỉ vàng này dùng vẻ mặt như đang nhìn hạng người tạp nham để nhìn chằm chằm vào hắn, giống như có chút hoài nghi báo cáo của bộ hạ, bởi vì Phạm Thống trông lên không giống cường giả chút nào.

Không sai! Ta yếu lắm, không đáng cho ngươi động thủ giết đâu, cho nên tha cho ta đi —-

“Đại nhân, là hắn, chính là hắn không sai, thi thể của bọn họ còn ở bên cạnh kìa!”

Tên sĩ binh Tây Phương Thành đào tẩu trước đó lấy thần thái chưa hết hoảng hồn để xác nhận hung thủ, xem ra hôm nay hắn có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch rồi.

Chẳng qua, đầu tiên không nói thế giới này chắc gì đã có Hoàng Hà, người thì… đúng là do hắn giết đấy, có điều bảo hắn làm lại lần nữa, hắn cũng làm không được.

“Bất luận thế nào, nếu ngươi đã nhìn thấy bọn ta…”

Chờ một chút! Ta nói chờ một chút! Đây là lời thoại trước khi giết người diệt khẩu cũ rích kinh điển đấy à! Để ta vùng vẫy cho sinh mạng của mình đã chứ! Đừng giết ta liền như vậy!

Phạm Thống cảm thấy trạng thái của mình bây giờ cứng đờ giống như con ếch xanh bị rắn nhăm nhe, hơn nữa thứ cao thủ vân vàng này đang cầm trên tay lại là vũ khí phệ hồn.

Xong đời rồi, ánh sáng, lại là cái ánh sáng này, chẳng lẽ tôi thật sự phải tuyệt mệnh ở nơi đây?

Nếu như tôi chết ở đây liệu có người nào phát hiện không? Tuy nói linh hồn đã bị hủy diệt, có nhặt xác hay không cũng không còn quan trọng nữa, nhưng nếu như phải chờ đến ngày bọn họ đi qua đây mới phát hiện tàn hài của tôi, mới chợt nhận ra “thì ra Phạm Thống đã chết rồi”, đó nghĩ tới nghĩ lui vẫn là cảm thấy rất bi ai—-

Hơn nữa nếu chết ở đây, khác nào cùng với Puhahaha cùng chết vì tình?

Tôi không muốn bồi táng với một cây lau đâu! Đổi người khác! Đổi người khác!… Cũng không phải nói đổi đối tượng khác tốt hơn thì tôi sẽ cam nguyện đi chết, chỉ là muốn tôi chấp nhận cây lau, đây vẫn là quá…

Cao thủ vân vàng đã giơ bảo kiếm phát quang chém về phía hắn rồi, xem ra là không muốn lãng phí thời gian vào nhân vật nhỏ như hắn, muốn trực tiếp kết liễu hắn bằng một chiêu. Ở trong khoảnh khắc đến gần cái chết như thế, Phạm Thống cảm thấy mình giống như không còn sức lực để sợ hãi, chỉ có thể trợn lớn mắt, nhìn kiếm chém xuống mình với tốc độ cực nhanh.

◊◊◊◊

Chúc mừng! Cuộc đời bạn đã chính thức đặt dấu chấm hết từ đây, xin hỏi bạn muốn chọn nhìn lại cảnh tượng tử vong, nhìn lại những dấu ấn đặc sắc của cuộc đời, hay là trực tiếp kết thúc hóa thành một hạt bụi trong vũ trụ?

Trong khi đang nhìn chằm chằm vào thanh vũ khí phệ hồn phát sáng kia chém xuống mình, Phạm Thống luôn cảm thấy trong đầu mình hiện lên những mục lựa chọn này, đây đương nhiên là do não của hắn tự bịa ra, chẳng qua những lựa chọn này thực sự vô cùng vô nghĩa, cảnh tượng tử vong dù chiếu lại nhiều lần cũng không thể khiến cho hắn an nghỉ, về phần nhìn lại dấu ấn đặc sắc trong cuộc đời… cuộc đời hắn có cái gì đặc sắc để nhìn lại sao? Là tư thế chết thần kỳ khi bị nghiền nát trước cửa thành, lúc công việc xem tướng hưng thịnh nhất một ngày phát số phát đến số sáu trăm sáu mươi sáu, hay là khoảnh khắc trở thành bạn đời với một cây lau?

Phạm Thống càng nghĩ càng cảm thấy bi ai, đồng thời cũng cảm thấy tế bào não của mình thật là phát triển, trong thời gian ngắn ngủi từ lúc kiếm giơ lên bổ xuống sau đó chưa chém đến đầu hắn, hắn vậy mà vẫn còn nhàn rỗi ở trong não lướt qua nhiều thứ như thế…

Sau đó sẽ phải ngoan ngoãn chịu chết sao? Cuộc đời đen đủi của hắn cứ như thế kết thúc sao? Đây rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu?

Bỗng nhiên, “phịch” một tiếng, Phạm Thống chỉ cảm thấy mình bị một cỗ lực lớn xô ngã, sau đó là một tiếng “keng” lanh lảnh khi kim loại va chạm, hắn dùng đôi mắt nổi đom đóm để tập trung nhìn, mới phát hiện người xô ngã hắn là Nguyệt Thoái.

Nguyệt Thoái hình như là nhắm chuẩn khe hở để xen vào, tay phải cầm vũ khí của cậu chuẩn xác lấy kiếm của mình ngăn chặn vũ khí phệ hồn của tên cao thủ vân vàng kia, tay trái thì ấn ở trên ngực Phạm Thống mà vừa rồi bị cậu xô ra, để chống thân thể.

Tóm lại mà nói, Phạm Thống giống như đã thoát được một kiếp, vừa rồi hắn còn đang trong trạng thái đầu óc hỗn độn nghi hoặc “Nguyệt Thoái, cậu làm sao đẩy ngã tôi”, bây giờ hắn mới phát xác thiết nhận thấy sự thật rằng mình chưa chết.

“Nguyệt, Nguyệt Thoái!”

Phạm Thống khó khăn lắm mới tìm về được công năng của thanh quản, vừa mừng rỡ vừa khủng hoảng mà gọi tên người bạn của hắn. Mừng rỡ là bởi vì tạm thời thoát được một mạng, còn khủng hoảng thì là do có chút lo lắng cho bạn của hắn xuất hiện ở đây, kết cục liệu có thể là cùng chết với hắn hay không.

“Phạm Thống, không có chuyện gì chứ?”

Nguyệt Thoái mặc dù đang quan tâm tình huống của hắn, nhưng cũng không có nhìn hắn, hẳn là do thị giác và giác quan đều tập trung vào người kẻ địch, đây cũng khiến cho Phạm Thống mặc dù muốn dùng gật đầu lắc đầu để trả lời, cậu lại nhìn không được, buộc Phạm Thống chỉ có thể lên tiếng trả lời.

“Có chuyện…”

Sau đó quả nhiên là lại nói ngược.

“Bị thương chỗ nào rồi sao?”

Nguyệt Thoái vừa nghe liền lập tức căng thẳng quay đầu lại, đây khiến Phạm Thống căng thẳng theo.

Oa —-! Đừng quay đầu lại! Kẻ địch còn đang ở trước mặt cậu kìa! Oa! Oa! Hắn lại giơ kiếm muốn công kích rồi! Hèn hạ! Oa! Nguyệt Thoái! Mau nhìn phía trước đi!

Đương nhiên Nguyệt Thoái vẫn duy trì trạng thái nhìn chằm chằm vào hắn, sau đó tay phải giống như có mắt mà chống đỡ vũ khí của cao thủ vân vàng kia một cách chuẩn xác và đầy mạnh mẽ, Phạm Thống đã không biết nên nói gì với cậu nữa.

“Phạm Thống, cậu thoạt nhìn không có ngoại thương… hay là nội thương?”

Đôi mắt trong veo xanh như bầu trời của cậu quét một lượt lên người hắn, ngoại trừ quan tâm còn có khó hiểu.

Tôi cảm thấy… bây giờ đây đã không phải trọng điểm nữa. Cậu hãy mau nhớ tới chuyện tôi có chướng ngại ngôn ngữ đi… Sau đó hả, ừm, cậu có thật là người không? Cậu có nên cân nhắc xem có cần quay đầu lại chú ý kẻ địch của cậu một chút không, bất luận cậu có đánh thắng hay không, coi thường người ta như vậy thì không được tốt lắm đâu, hắn hình như có chút không được coi trọng kìa…

Lúc này cao thủ vân vàng đối diện hình như cũng bị chọc giận thật rồi, cảm nhận được sát khí từ người hắn truyền đến, Nguyệt Thoái nhíu mày, không thể không đối mặt với hắn lần nữa.

Nguyệt Thoái thoạt nhìn không có ý định nói chuyện với bọn họ, Phạm Thống thì không có năng lực nói chuyện bình thường với bọn họ, từ thái độ của Nguyệt Thoái để xem, cậu hẳn là hi vọng cứu được người rồi mau chóng mang người rời khỏi, nhưng kẻ địch lại từng bước áp sát, buộc cậu không thể không xuất kiếm ứng đối.

Phạm Thống cảm thấy chỉ trong thời gian chớp mắt, đã vang lên âm thanh “keng keng keng keng” khi hai cây kiếm va chạm vào nhau, mắt của hắn cũng không theo kịp tốc độ, trên thực thế bọn họ đã giao thủ mười mấy lần rồi, Nguyệt Thoái chỉ là phòng ngự, hơn nữa thoạt nhìn không có dấu hiệu bại trận.

“Màu trắng của Dạ Chỉ không phải là giai cấp thấp nhất sao? Làm sao đều kì quái như thế?”

Trong miệng sĩ binh Tây Phương Thành lẩm bẩm một câu như vậy, Phạm Thống cũng đã nghe thấy.

Ngại quá, bọn ta kỳ quái như thế đó… Không, chỉ có Nguyệt Thoái kỳ quái, ta vẫn là một tên yếu đuối rất bình thường, điều duy nhất kỳ quái trên người ta chỉ có vũ khí mà thôi, các ngươi đừng hiểu lầm ta như vậy, ta không có kỳ quái bằng cậu ta đâu, thật đấy.

So với vấn đề tua rua màu trắng của bọn ta, vị đại nhân hai đường vân vàng của các ngươi mới nên xem lại đi, đánh ngang tay với cư dân tân sinh tua rua màu trắng, chỉ vàng kia trông lên giống như là giả…

Sau đó lại vang lên một tiếng kim loại va chạm lanh lảnh, chẳng qua lần này lại xuất hiện chút bất ngờ —- kiếm của Nguyệt Thoái gãy rồi.

Hẳn là do liên tiếp chịu lực, thanh kiếm kia chịu không nổi mà gãy, đoạn trên văng xuống đất, Phạm Thống không nhìn thấy vẻ mặt của Nguyệt Thoái, nhưng bản thân hắn thì trợn lớn mắt.

Không —- kiếm gãy rồi thì còn đánh kiểu gì nữa! Sớm đã nói với cậu đừng mua vũ khí hỏng rồi, mà cậu cứ không nghe, vũ khí hỏng làm sao bì được thần binh lợi khí của người ta chứ! Lần này làm sao đây —- cần cho mượn cây lau không —-

Nhưng sau khi bàn tay sát đao kia của cậu cầm lên có khả năng sẽ giết chết Puhahaha mất… Tôi không phải cảm thấy đáng tiếc, chỉ là đau lòng hai trăm xâu tiền, hơn nữa tôi cũng không muốn nghe thấy tiếng kêu thảm của Puhahaha, đó nhất định rất khó nghe. Nói đến, ở loại trường hợp này nếu cầm vũ khí linh năng chiến đấu, trong đầu chủ nhân liệu có liên tục nghe thấy những tiếng kháng nghị ồn ào như là “Đau chết mất”, “nhẹ một chút”, “ngươi có biết đánh không hả”, “đừng va chạm chỗ đó” không nhỉ? Nếu là như thế, đó thật là rất gây rối cho chiến đấu, cho dù bởi vậy mà thua cũng không kỳ quái…

“Phạm Thống!”

Nguyệt Thoái nhìn khúc kiếm còn lại của mình, mím môi, đột nhiên vươn tay về phía Phạm Thống.

“Cho tôi mượn phất trần của cậu!”

… Hả? Cậu nói cái gì? Tôi đã nghe thấy cái gì?

Cậu, cậu, cậu nghiêm túc đấy à? Vừa rồi khi tôi nghĩ như thế cũng chỉ là nói đùa ở trong lòng thôi, cậu lại coi lời nói đùa này là thật? Tạm thời cho dù cậu đã quên mình có bàn tay trời phạt cầm vũ khí nào là giết vũ khí đó, cậu vậy mà lại muốn cầm một cây lau chiến đấu? Cậu cảm thấy có thể coi cây lau thành kiếm được sao! Cậu muốn dùng phần lông trông có vẻ mềm mại của nó để đi chống đỡ vũ khí của đối phương? Mặc dù hình như tôi vừa rồi đã thật sự dùng nó làm kiếm, nhưng, nhưng…

“Puhahaha, ngươi có đồng ý không?”

Phạm Thống biết thời gian cấp bách, nhưng hắn cảm thấy vẫn là nên trưng cầu ý kiến của Puhahaha một chút, dù sao thì đây cũng là chuyện lớn liên quan tới sinh mạng của nó.

Nếu như nó chịu hi sinh bản thân vì tập thể, vì thế cục và tình hình mà đốt cháy chính mình chiếu soi cho người khác, vậy hắn sẽ nghĩa vô phản cố giao nó cho Nguyệt Thoái giày vò, nếu như nó không muốn, vậy hắn cũng bất chấp đại nghĩa, để xem Nguyệt Thoái có thể dùng một thanh kiếm gãy tạo nên kỳ tích hay không…

“Phì phò-ò … Hả? Hả hả? Đồng ý cái gì… cầu hôn?”

Nhưng cái cây lau không thèm ngó ngàng trạng huống có thể ngủ bất cứ nơi đâu và không hề căng thẳng này giống như hoàn toàn không rõ hắn đang hỏi cái gì.

Ai cầu hôn với ngươi chứ? Đầu óc ngươi còn nán lại ở đề tài xác thịt tương thông kia sao?

Bởi vì Phạm Thống không có lập tức phản ứng để đưa phất trần cho Nguyệt Thoái, kẻ địch tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, lập tức giết tới, Nguyệt Thoái lần này né người tránh được, không có dùng thanh kiếm chỉ còn lại nửa độ dài để lấy cứng chọi cứng, khi ý thức cầu sinh của Phạm Thống sắp lấn át lương tâm, chuẩn bị giao nộp Puhahaha, một giọng nói đột nhiên xen vào.

“Dừng tay!”

Khi nghe thấy âm thanh này, Phạm Thống trực giác cảm thấy được cứu rồi, chẳng qua phía sau cái được cứu này, có khả năng còn phải đánh dấu hỏi.

Người xuất hiện ở thời khắc mấu chốt này, là Âm Thị đang lạc đường ở khu 2 Tư Nguyên.

◊◊◊◊

Dưới tình huống song phương giằng co, phe ta xuất hiện một cao thủ tua rua màu đen thuần, đáng lý là tỉ lệ thắng tăng mạnh, nhưng bởi vì cao thủ này là Âm Thị, luôn khiến người cảm thấy rất không thể an tâm.

A… Âm Thị đại nhân à, mỗi lần ngài xuất hiện đều rất đúng lúc, chúng ta ở đây thật là náo nhiệt. Có thể dựa vào ngài không? Chúng tôi có thể dựa vào ngài cứu vớt không? Thật sự có thể không?

Mặc dù theo cách nói của Lăng Thị đại nhân, cộng với tốc độ giết gà lần này của ngài, ngài hẳn là rất có thực lực, nhưng khi đụng phải cao thủ của Lạc Nguyệt thì sẽ ra sao đây?

Hai đường vân vàng kia có phải là hai đường vân vàng thật hay không, thực lực hai đường vân vàng của Tây Phương Thành rốt cuộc thế nào, Phạm Thống không biết, thực lực của Âm Thị có tư cách nhận được tua rua màu đen thuần hay không, mà tua rua màu đen thuần của Đông Phương Thành có thực lực ra sao? Phạm Thống vẫn là không biết, nhưng…

So với việc Âm Thị có thể đánh ngã kẻ địch, cứu được bọn họ hay không, điều Phạm Thống lo lắng hơn là trong lúc hắn đánh ngã kẻ địch liệu có lỡ tay hốt luôn bọn họ hay không.

Vốn không chết, lại bị giết chết bởi đồng minh khó khăn lắm mới chờ được, đây cũng quá buồn rồi đi? Chuyện đáng buồn như thế hi vọng đừng xảy ra thật…

Dưới tình huống giao chiến đột nhiên xuất hiện một người, cao thủ vân vàng cũng phải nhìn xem người tới là ai để đánh giá tình huống, vừa nhìn, sắc mặt của hắn tức thì trở nên không dễ coi cho lắm.

“Âm thị…!”

Âm Thị là xuất hiện từ bên phải của bọn họ, cuộc đấu giữa cao thủ vân vàng và Nguyệt Thoái đã dừng lại rồi, Phạm Thống cũng lùi về sau bảo trì cự ly an toàn, mấy sĩ binh của Tây Phương Thanh thì đề cao cảnh giới.

“Ngươi không có nhìn thấy bọn họ là cầm tua rua màu trắng sao?”

Âm Thị vừa đi tới, vừa lấy thần tình nghiêm túc hiếm có mà hỏi.

“Ngươi không biết người bị vũ khí phệ hồn giết chết, cho dù là cư dân tân sinh cũng không thể phục sinh sao?”

Hắn đơn phương đặt câu hỏi, sử dụng ngôn ngữ của Tây Phương Thành, mà hắn hình như cũng không cần đối phương trả lời.

“Ngươi…”

“Câm miệng cho trẫm! Chết tiệt!”

Sau khi Âm Thị mắng câu này xong, lập túc rút trường đao ra khỏi vỏ.

“Điều ta ghét nhất, chính là lũ khốn ỷ mạnh hiếp yếu!”

Cùng lúc hắn nói xong câu này, tay phải của hắn và đao hắn đang cầm cũng đồng thời chuyển động.

Từ khoảng cách đó, đao của hắn căn bản chạm không tới kẻ địch, bất luận là ai nhìn cũng sẽ phán đoán như vậy, nhưng sự tình lại không phải chuyện như thế.

Sau khi thanh đao bình thường không có gì đặc biệt của hắn vung xong một cái, cũng mang lên một loạt tia sáng màu trắng bạc, ánh sáng thanh lãnh thuần khiết đó mang theo một loại khí tức vô tình lạnh lẽo.

Mái tóc dài đen như mực tung bay theo động tác, đôi mắt đỏ sẫm trầm lắng tâm tình phẫn nộ.

Mọi thứ đều xảy ra ở trong chớp mắt. Tia sáng bạc trí mạng kia, động tác cắm đao vào vỏ của Âm Thị, tiếng kêu thê lương của đối phương, âm thanh tay phải trực tiếp bị cắt đứt rơi xuống đất, máu tươi đầy hãi hùng phun ra từ chỗ vết thương.

“Đại nhân!”

“A… A—-“

Ngay cả khôi giáp trên cánh tay đó cũng bị chém rớt, từ sự bằng phẳng kia không thể nhìn ra bất cứ trở lực nào, cho dù cảnh này hết sức đẫm máu, Phạm Thống nhìn cao thủ vân vàng thoáng cái đã bị trọng thương, rồi lại nhìn Âm Thị sau khi cất đao xong thì không nói một lời, không khỏi nảy sinh một cái cảm tưởng.

Âm Thị đại nhân, ngài thật đẹp trai…

Không đúng đi? Đây có chỗ nào không đúng đi? Tôi vậy mà sinh ra loại cảm tưởng này một cách tự nhiên như thế? Đây chẳng phải giống như trạng thái si mê của Bích Nhu rồi sao?

Tôi là bởi vì động tác đẹp đẽ mới cảm thán, không phải bởi vì khuôn mặt kia. Nhưng đây vẫn không đáng để cao hứng chút nào…

Chẳng qua vừa rồi rốt cuộc là cái gì? Đao quang? Âm Thị đại nhân không phải cũng dùng vũ khí hỏng sao?

Vết thương trên cánh tay đứt của cao thủ vân vàng giống như có cái gì đang bốc hơi biến mất, sĩ binh của Tây Phương Thanh hoàn toàn lâm vào trong sợ hãi.

“Hộ tống đại nhân rời khỏi!”

Bởi vì tình huống nghiêm trọng, bọn họ đã quyết định bất chấp sự bất ổn định của môi trường xung quanh, trực tiếp sử dụng ma pháp truyền tống. Nhìn bọn họ biến mất khỏi tầm mắt, Âm Thị cũng không có ý định đuổi theo, kẻ địch đi rồi, vậy thì trọng điểm nên chuyển sang người phe mình.

“A, các ngươi có bị thương không? Có hay không? Có hay không?”

… Sau khi hắn đi qua, giống như lại biến trở về đức tính đần độn không có thần kinh kia.

“Không có…”

Nguyệt Thoái lắc đầu, thần sắc có chút phức tạp mà nhìn hắn, sau đó như nghĩ đến cái gì mà chuyển sang Phạm Thống.

“Phạm Thống, cậu thế nào? Cậu vừa rồi nói cậu có bị thương?”

Lần này Phạm Thống rốt cuộc có thể dùng lắc đầu để trả lời như mong muốn.

“Phạm Thống, có vẻ ngươi sẽ không sao nữa, thật là vận may con chó, vậy ta an tâm đi ngủ đây. Phì phò – ò”

Cái gì gọi là vận may con chó! Đừng ở lúc này mới ở đó phán một câu muộn màng thiếu thành ý! Vừa nói xong một giây sau là ngủ ngay thế là thế nào! Đây cũng là một loại thiên phú sao?

Sau khi tâm tình đã bình phục lại bị Puhahaha làm cho trở nên kích động, Phạm Thống nhìn đao bên hông Âm Thị, tò mò hỏi.

“Âm Thị đại nhân, thì ra đao ngài mua là để trang trí…”

Này, đừng đảo lộn thành lời nói thiếu lễ phép như thế được không?

“A? Bị ngươi phát hiện rồi, kỳ thực lúc đó ta mua nhầm, ta chân chính thiện trường là kiếm thuật, mà kỳ thực dùng lên cũng không có khác biệt quá lớn…”

Có nhầm không vậy, nói như thế cũng trúng à? Chẳng qua ngài thân là chưởng viện Thuật Pháp Hiên, thực chất thiện trường kiếm thuật, đây nên nói từ đâu hả?

“A, tiểu Nguyệt, kiếm của ngươi gãy rồi? Bằng không đổi đao của ta với ngươi, đều là hỏng mà, không khác bao nhiêu.”

Tôi cảm thấy đầu óc của ngài đại khái cũng hỏng rồi. Ngài đổi lấy một thanh kiếm gãy làm gì? Ngài dùng đồ gãy chẳng lẽ cũng không khác bao nhiêu? Còn có… tiểu Nguyệt cái gì? Tiểu Nguyệt là ai hả?

Nếu như Nguyệt Thoái là tiểu Nguyệt, vậy tôi là cái gì…

Phạm Thống chỉ nghĩ cái vấn đề này thôi đã không rét mà run rồi. Giờ phút này hắn cảm thấy mình vô cùng không muốn từ trong miệng Âm Thị nghe thấy xưng hô của hắn gọi mình, tiếp tục không nhận ra mặt mũi, không nhớ tên họ, nói không chừng cũng là chuyện tốt.

“Ồ… được.”

Nguyệt Thoái ngây ngẩn mà thu kiếm gãy vào vỏ kiếm rồi trao đổi với Âm Thị, thời gian cậu ngây ra đại khái cũng là đang thích ứng cái biệt danh tiểu Nguyệt này đi.

“Âm Thị đại nhân, vừa rồi đó là ai? Ngài hình như không quen biết hắn?”

Phạm Thống còn chưa kịp ở trong lòng cảm thương cho lần thứ hai nói sai, Âm Thị đã trực tiếp trả lời vấn đề của hắn.

“Hử? Hình như… có thể… chắc là… biết đâu, lúc đánh tới đánh lui cướp người ở thông đạo Trầm Nguyệt đã từng nhìn thấy chăng? Không nhận ra. Ta không giỏi nhớ mặt người khác.”

Ngài là không giỏi nhớ mặt người khác, hay là không giỏi nhớ mặt của đàn ông?

Hơn nữa, tôi cảm thấy ngài cũng không giỏi nhớ tên người khác… đặc biệt là nam. Lăng Thị đại nhân ở cùng ngài bao lâu mới có thể khiến ngài nhớ tên của ngài ta? Nếu là Lạc Thị, đại khái là bởi vì ngài coi cậu ta thành mỹ thiếu nữ đi, cái này không tính.

Nói như vậy, Lăng Thị đại nhân kỳ thực cũng có thể coi là mỹ nữ… lạc đề rồi, đã lạc tới tận đâu rồi…

“A, tiểu Nguyệt, ngươi làm sao lại ở đây? Ngươi không phải ở trên cây cùng với tiểu Chu sao?”

Âm Thị đến bây giờ mới nhớ tới chuyện này, trong câu nói của hắn xuất hiện một cái xưng hô khác cũng khiến Phạm Thống chỉ biết câm nín.

Tiểu Trư? (Heo con)

“Tôi… cậu ấy…”

Nhắc đến Chu Sa, Nguyệt Thoái trông có chút khốn quẫn, thái độ ái muội này của cậu khiến người không lần được đầu mối.

“Tôi mang mọi người đi tìm cậu ấy. Cậu ấy bây giờ đang hôn mê, bởi vì mang theo cậu ấy di chuyển thì không đủ nhanh, tôi đã an trí cậu ấy ở một nơi an toàn.”

Ồ —- Thật là quyết định sáng suốt. Nếu chậm một giây thôi, tôi đã thành vong hồn dưới kiếm rồi.

“À, được, ta liên lạc với Lăng Thị trước đã.”

Bởi vì Lăng Thị đã tắt trò chuyện nhóm, Bích Nhu cũng dưới tình huống Lăng Thị yêu cầu “để hắn chuyên tâm đi đường” cũng đã tắt máy thông tin phù chú, Âm Thị chỉ có thể chán chường cất máy thông tin đi, bây giờ muốn liên lạc, cũng là trực tiếp liên lạc Lăng Thị, không sử dụng trò chuyện nhóm nữa.

“Lăng Thị…”

“Đừng ồn, đang bận.”

Âm Thị ù ù cạc cạc.

“A, bận? Lão già như ngươi còn có thể bận cái gì?”

“Chiêu đãi cừu non lạc đường của Lạc nguyệt.”

“… ! A! Ngươi đừng giết người bừa bãi! Đã nói hôm nay ngươi không được giết!”

“Ngươi nói là gà, không phải người. Dù sao thì ngươi cũng đang lạc đường không tới được, chắc cũng không quản được nhiều như thế đi? Lão đại.”

“Cái gì, tức chết ta rồi, ta lập tức đi qua ngay, ngươi đừng giết người bừa bãi đấy!”

Âm Thị kết thúc trò chuyện, thoạt nhìn có vẻ sốt ruột không yên, Nguyệt Thoái cũng không nhịn được hỏi một câu.

“Làm sao vậy?”

Bởi vì đây là trò chuyện cá nhân của bọn họ, trên cơ bản Phạm Thống với Nguyệt Thoái chỉ nghe thấy lời Âm Thị nói, cho nên không rõ tình huống lắm.

“Lão già chết tiệt kia lại quên bổn phận của mình mà đại khai sát giới không thèm nể mặt ai, mau mang ta đi tìm tiểu Chu sau đó dẫn ta đi tìm hắn! A, các ngươi biết đường chứ?”

Thì ra là ngài lạc đường tình cờ phát hiện chúng tôi sao? Quả nhiên… quả nhiên chỉ có Nguyệt Thoái muốn đến tìm tôi…

Nhưng ngài đã ở Đông Phương Thành lâu như thế rồi, khu 2 Tư Nguyên chắc cũng chẳng khác vườn hoa sau của nhà ngài bao nhiêu, vậy mà phải dựa vào cư dân tân sinh dẫn đường, ngài bất luận lúc nào cũng muốn làm cái người quá mức bình thường như thế thật là khiến người nể phục…

◊◊◊◊

Khi Nguyệt Thoái mang bọn họ vào trong một bụi cỏ ẩn mật cách đó một đoạn rồi gạt cỏ ra, để cho bọn họ trước hết nhìn thấy một đôi chân, khi đó Phạm Thống nhất thời có ảo giác mình đang tìm kiếm địa điểm vứt xác.

Mà sau khi Nguyệt Thoái khom lưng bế người kia lên, Phạm Thống với Âm Thị đều tràn ngập nghi hoặc.

“Tiểu Nguyệt, cô gái này là ai?”

“Nguyệt Thoái, Chu Sa đâu?”

Vì sao cậu ở cùng một chỗ với Chu Sa, lại xuất hiện một kẻ thứ ba hả? Không, không đúng, kẻ thứ ba hình như không phải dùng như vậy, ở cùng một chỗ cũng không phải là ý này…

“Đây… đây chính là Chu Sa.”

Nguyệt Thoái dùng một loại vẻ mặt khó có thể mở miệng mà nói cho bọn họ như vậy, người la lên trước là Âm Thị.

“Ồ! Tiểu Chu không phải con trai sao!”

Đã nói mà. Nửa thân trên cũng đã thấy rồi, chúng ta đã làm bạn cùng phòng lâu như thế, Nguyệt Thoái cậu trơ mắt nói dối như vậy là không đúng, cậu cho rằng lừa được chúng tôi sao? Tốt hơn vẫn là thành thật khai ra lai lịch của cô gái này đi? Tôi vốn tưởng cậu rất thanh thuần, vậy mà làm ngất người ta rồi ném vào trong bụi cỏ…

“Cô, cô ấy thật sự là Chu Sa mà!”

Nguyệt Thoái có chút gấp gáp xoay mặt của thiếu nữ kia qua, để bọn họ nhìn thấy rõ.

Đây… khuôn mặt này thì có chút giống, nhưng chỉ dựa vào như vậy đã muốn chúng tôi tin đây là Chu Sa, hình như chứng cứ có hơi yếu kém đi? Trông cô ta còn rất đầy đặn, Chu Sa rõ ràng không có ngực cơ mà.

“Quần áo còn rách một ít…”

Phạm Thống luôn nhìn thấy chỗ không nên nhìn, mặt của Nguyệt Thoái cũng bởi thế mà hơi ửng đỏ.

“Đó là rách sau khi cậu ấy biến thành con gái!”

Hả? Chu Sa vốn mặc quần áo gì tôi cũng không có chú ý, nhưng bộ đồ này đúng là hơi bó sát, đối với vóc dáng này mà nói.

“A, bằng không, chúng ta gọi cô ấy dậy, bảo cô ấy biến cho chúng ta xem thử.”

Đôi mắt của Âm Thị lóe sáng, đối với những chuyện thú vị, hắn luôn đặc biệt có hứng thú.

Nhưng… không phải đi? Âm Thị đại nhân, đừng quên dự định ban đầu chứ! Ngài đã quên ngài nói muốn chạy đi tìm Lăng Thị đại nhân, ngăn cản ngài ta đại khai sát giới sao? Bây giờ không phải lúc lãng phí thời gian ở đây đâu nhỉ?

“Chúng ta chẳng phải cần chạy đi tìm Lăng Thị đại nhân…”

Nguyệt Thoái hiển nhiên cũng còn nhớ chuyện này. Chẳng qua cậu rốt cuộc là quan tâm đến nó, hay đơn thuần chỉ là không muốn đối mặt với chuyện sau khi “gọi cô ấy tỉnh lại”, đó còn phải thảo luận.

“A! Đúng rồi! Vậy chúng ta mau đi tìm hắn trước, chờ giải quyết hắn xong, rồi xem xem tiểu Chu rốt cuộc có phải tiểu Chu hay không.”

Tôi cảm giác ngài dứt khoát kiểm tra luôn cả Lăng Thị đại nhân cho rồi, hay là ngài sớm đã kiểm tra rồi? Thời nay một đống người nam không ra nam nữ không ra nữ, mọi người không thể bình thường giống như tôi sao…

Lăng Thị bây giờ đang cười một cách vô cùng cao hứng.

Sau khi hắn thuận tay ném ra phù văn được vẽ trong chớp mắt, khiến một tên sĩ binh Tây Phương Thành xui xẻo bị chia năm xẻ bảy, nụ cười của hắn càng trở nên dịu dàng tươi sáng.

Căn cứ vào cách nói của cư dân Đông Phương Thành, nếu nhìn thấy Lăng Thị đại nhân cười một cách kiều diễm tươi đẹp như thế, chỉ có ở lúc hắn gặp được cư dân Tây Phương Thành để đồ sát, tâm tình khá là sảng khoái, mới có cơ hội này, không phải muốn thấy là thấy được, chẳng qua bối cảnh được làm bằng máu thịt tung bay như vậy, ba khán giả ở hiện trường hiển nhiên sẽ không có tâm tình để thưởng thức.

Nữ sinh đáng yêu A và nữ sinh đáng yêu B, đời này và đời trước đều chưa từng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng giết người, trên cơ bản sau khi kẻ bị hại đầu tiên nổ banh thành mười mấy mảnh, thì hai người đã la hét, mặt không chút máu, cảnh tượng giết người đẫm máu ở hiện trường giờ đây, chỉ còn lại một mình Bích Nhu đang nhìn mà thôi.

Cảnh tượng giết người đẫm máu, Bích Nhu không phải chưa từng nhìn thấy, chỉ là tốt xấu gì cô cũng là từ Tây Phương Thành tới, nếu cứ nhìn người của Tây Phương Thành bị tàn sát thế này, trong lòng vẫn có chút không thoải mái.

Đương nhiên trước đó cô cũng từng thử giao tiếp, chẳng qua đối thoại là thế này:

“Lăng Thị ca ca, nhất, nhất định phải giết sao?”

“Đúng.”

“Không tiến hành đàm phán hòa bình để tìm hiểu nguyên nhân bọn họ xuất hiện ở đây trước sao?”

“Không cần hỏi lý do.”

“Ơ?”

“Vô cớ xâm nhập lãnh thổ nước ta, giết không tha.”

Lời đã nói thành như vậy rồi, cầu tình chắc cũng không có tác dụng gì nữa, nhận thấy được điều này, Bích Nhu cũng không nói thêm, tránh cho bị nhìn bằng ánh mắt hoài nghi còn nhớ nhung nước cũ.

Nhưng, sở dĩ không hỏi lý do, không đàm phán không giao tiếp, biết đâu cũng chỉ là bởi vì Lăng Thị không hiểu ngôn ngữ của Tây Phương Thành…

Nghĩ là nghĩ như thế, chẳng qua sau khi nhìn thấy biểu hiện giết người của Lăng Thị, Bích Nhu cảm thấy cũng nên cân nhắc khả năng “hắn chỉ là muốn giết người” hoặc “hắn cảm thấy giết địch rất vui sướng” vân vân.

“Ha, vẫn còn à? Cũng không có ai muốn đào tẩu, sĩ binh của Lạc Nguyệt thật có dũng khí.”

Lăng Thị vung tay áo một cái, tâm tình rất tốt mà nghênh đón vài kẻ địch lác đác còn lại ở phía trước, giờ phút này cho dù hắn có đẹp cách mấy, những người đối diện vẫn là run như cầy sấy.

Bích Nhu nhìn kết giới phù chú được bố trí ở bốn phía.

Cũng đã làm kết giới để người chạy không được rồi, còn khen người ta không đào tẩu, đây thực sự có chút thất đức đi?

“Cứu… cứu mạng với!”

“Ai đến cứu chúng tôi với, Yiye đại nhân, các ngài ở đâu—-“

Cư dân tân sinh mặc dù nghe hiểu ngôn ngữ của hai bên, chẳng qua ở lâu trong quốc gia của mình, vẫn là quen nói ngôn ngữ của quốc gia mình hơn, cho nên lời bọn họ la hét Lăng Thị vẫn là nghe không hiểu.

Dù sao cũng nghe không hiểu bọn họ nói cái gì, Lăng Thị lật tay một cái, lại thêm một người chết thảm dưới phù chú, chết không toàn thây.

“Các ngươi chẳng phải đều là cư dân tân sinh sao? Chết rồi vẫn là sẽ phục sinh từ ao nước của Lạc Nguyệt, ta cũng đâu có sử dụng vũ khí phệ hồn… sợ cái gì?”

Nếu như Phạm Thống ở đây, nhất định sẽ kịch liệt kháng nghị, đây không phải vấn đề có sống lại hay không, căn bản là áp lực tinh thần do bản thân kẻ giết người tạo ra quá lớn, hơn nữa bản thân hắn còn không hề phát giác điều này.

“Nếu mình vẫn là người của Tây Phương Thành, Lăng Thị đại ca cũng sẽ không chút lưu tình với mình như vậy sao…”

Bích Nhu kinh hãi ruột gan mà khẽ lẩm bẩm một câu, Lăng Thị trái lại có nghe thấy, cũng trả lời vấn đề của cô.

“Kẻ địch không thể buông tha, cùng lắm là nể tình quen biết, dùng cách giết thoải mái hơn chút.”

Cách giết thoải mái hơn là cái gì…? Có thể biết không?

Mặc dù bước chân áp sát kẻ địch của Lăng Thị cũng không vội vàng, nhưng hắn ra tay đều rất dứt khoát, lấy mạng người một cách gọn gàng lưu loát, không có sở thích đùa giỡn kẻ địch, về phương diện này mà nói, thủ pháp cũng tính là quang minh chính đại rồi đi.

Chẳng qua bất luận có quang minh chính đại hay không, đối với những sĩ binh Tây Phương Thành này mà nói, tình huống bây giờ cũng không khác gì xếp hàng để lên đoạn đầu đài chịu chết. Nếu như bắt phải tìm ra khác biệt, vậy chính là lên đoạn đầu đài vẫn có thể lưu giữ thi thể hoàn chỉnh, cho Lăng Thị giết thì chưa chắc, nhìn phù chú nổ tung một cách đầy tinh mỹ kia, sau khi trúng một phát thân thể sẽ biến thành mấy mảnh, bọn họ đơn giản là nghĩ cũng không dám nghĩ.

Cho dù đối với cư dân tân sinh mà nói, thi thể bị hủy hoại thì hủy hoại, dù sao trở về ao nước là có thể nhận được một cỗ mới —- Nhưng bất cứ ai cũng sẽ không muốn thử cái kiểu chết chia năm xẻ bảy này có mùi vị thế nào, trừ phi người đó đầu óc có lỗ tinh thần có bệnh.

Đương nhiên, khi đối mặt với kẻ đồ sát tàn bạo thế này, bọn họ cũng từng thử đề kháng, chẳng qua phù chú phòng ngự mà Lăng Thị ngay từ đầu trận đã phù phép trên người mình, đã hoàn toàn ngăn chặn mọi công kích đầy tâm huyết của bọn họ, ngoài ra Lăng Thị còn quăng thêm một cái phù chú kết giới khiến cho bọn họ chạy không thoát, sau khi một tên đồng đội có ý đồ ngăn chặn phù chú công kích của Lăng Thị mà chịu trọng thương, rồi bị Lăng Thị giết chết bằng thủ pháp khốc liệt tàn bạo hơn, tất cả mọi người hoàn toàn mất đi ý thức phản kháng, chỉ còn lại ý thức cầu sinh giựt dây, khiến bọn họ không ngừng la cứu mạng.

Rất đáng tiếc theo tình hình trước mắt, la cứu mạng không gọi được cứu binh, còn khiến cho cái tên giết người kia chê ồn ào mà khơi lên sát ý càng nặng.

“Người của Lạc Nguyệt đến chỗ này có âm mưu gì đây? Không biết rốt đang mưu đồ cái gì?”

Lăng Thị vừa tự lẩm bẩm, vừa giơ tay vung một cái, là lại có một làn sóng lửa do phù chú mang tới quét ngã mấy tên sĩ binh xui xẻo, trông có vẻ như không muốn để lại người sống.

Nếu như thật sự muốn truy cứu, hẳn là nên giữ lại người để hỏi mới đúng, chỉ là hắn trước đó cũng đã từng nói không cần thiết dỏ hỏi lý do, xem ra đúng thật là nói là làm.

Về phần nguyên nhân việc sĩ binh của Tây Phương Thành xuất hiện ở đây, nếu như hắn biết bọn họ là đến âm mưu nhổ lông gà, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

Có ai có thể đến ngăn cản anh ta không hả?

Bích Nhu lẩm bẩm câu này ở trong lòng. Mà giống như trời cao đã nghe thấy thỉnh cầu của cô, rốt cuộc đã xuất hiện người xông vào đánh vỡ cục diện này.

Nhưng mà người này cũng không phải Âm Thị đang ở cùng với Phạm Thống và Nguyệt Thoái.

Kết giới được bày bố ở xung quanh của Lăng Thị bị một kiếm vô thanh vô tức cắt phá.

Kết giới bị phá, Lăng Thị nhíu mày, những sĩ binh Tây Phương Thành kia thì hệt như nhìn thấy được cứu tinh, phát ra âm thanh nghe lên gần như muốn khóc vì mừng rỡ cực đỉnh.

“Yiye đại nhân!”

◊◊◊◊

Người xuất hiện chém rách kết giới bằng một kiếm, lấy thân hình dung mạo để phán đoán, có thể nói hắn là một thiếu niên tuấn tú thấp bé, nhưng mà lấy khí thế trên người hắn phát ra và thần tình của hắn, liền sẽ khiến người cảm thấy hắn kỳ thực là một tên mặt búp bê nghiêm túc, có tướng mạo không phù hợp với độ tuổi cộng thêm phát triển không tốt nên cao không nổi.

Mặc dù mọi người mỗi lần nhìn thấy bộ dạng khiến người sản sinh cảm giác bất hòa sâu sắc này, đều sẽ không nhịn được nổi lên những bình luận này ở trong lòng, nhưng người ở Tây Phương Thành dám nói ra ở trước mặt hắn không nhiều, bởi vì hậu quả khi nói ra những lời này, cho dù là cư dân tân sinh có thể sống lại nhiều lần, sợ rằng cũng khó có thể chịu nổi.

“Mặt búp bê”, “lùn”, “chậm phát triển”, “khuôn mặt lừa tình”, “đồ chơi nhồi bông”, “em trai”, “đứa trẻ”, “xinh đẹp đáng yêu”, “kẻ không biết vô tội”, “ba vòng”, “kích cỡ trẻ em”, “tuổi trẻ thật tốt”… vân vân, tất cả đều là câu cấm của hắn, những ai yêu quý sinh mệnh của mình ngàn vạn lần không thể nhắc tới ở trước mặt hắn, cho nên khi nhìn thấy hắn, vẫn là thành thật gọi một tiếng “Yiye đại nhân” là được.

Như thế xem ra câu cấm của hắn rất nhiều, hơn nữa gần đây lại thêm hai từ “bệ hạ anh minh” và “lông gà” này, ngoại trừ đồng bạn cũng là ma pháp kiếm vệ như hắn, những người còn lại khi nói ra đều sẽ có nguy hiểm tính mạng, nói chuyện ở trước mặt hắn cần phải hết sức cẩn thận.

Chỉ là, những cấm kỵ này đều là cấm kỵ của Tây Phương Thành, đối với Lăng Thị mà nói, đương nhiên không có chuyện này, hắn cũng không quen biết người kia.

Cho dù quen biết, ở trước mặt kẻ địch cũng là muốn nói cái gì thì nói cái đó.

Cho dù muốn nói cái gì thì nói cái đó, nhưng ngôn ngữ của bọn họ không thông, hắn nói cái gì đối phương cũng nghe không hiểu.

“Ồ… thuận theo khí trường dị thường để tìm, quả nhiên để ta tìm được rồi, Lăng Thị một trong ngũ thị, đúng chứ? Xem ra sẽ không nhàm chán nữa.”

Người đầu tiên mở miệng là Yiye, kỳ thực hắn căn bản không phải tới cứu người, hắn chỉ là muốn tìm người chém giết để giải sầu xả bực mà thôi, về phần đúng lúc cứu được người của mình, đó chẳng qua chỉ là một sự trùng hợp đẹp đẽ.

“Yi-Yiye đại nhân! Cứu chúng tôi với! Ả là một ma nữ!”

“Phụ nữ của Dạ Chỉ thật đáng sợ! Hu hu hu… ta muốn về nhà…”

Lời của Yiye xen lẫn với tiếng khóc lóc của sĩ binh Tây Phương Thành, Lăng Thị toàn bộ đều nghe không hiểu, cho nên hắn nhíu mày, chuyển ánh mắt sang Bích Nhu, người duy nhất còn tỉnh đồng thời cũng hiểu được ngôn ngữ của Tây Phương Thành.

“Bọn chúng nói cái gì?”

Nếu như Âm Thị ở đây, hắn sẽ hỏi Âm Thị, sau đó Âm Thị sẽ dịch lung tung cho hắn một phen, làm cho bên bọn họ chưa đánh nhau với kẻ địch đã tự nội chiến tàn sát với nhau một trận trước, bây giờ là hỏi Bích Nhu, tự nhiên sẽ không có vấn đề trên, chẳng qua về phần nội dung nói chuyện “lại” nhầm hắn thành phụ nữ của đối phương, Bích Nhu thực sự không biết nên nói cho hắn nghe làm sao.

Vào lúc này Bích Nhu hết sức ai oán vì sao hai người bạn cùng phòng thân là cư dân tân sinh kia, bọn họ nghe hiểu được ngôn ngữ song phương nhưng đều ngất xỉu rồi.

“Ưm…”

Bích Nhu áp tay lên má, do dự một hồi, cô luôn cảm thấy sau khi phiên dịch xong, song phương sẽ bắt đầu kịch chiến ngay, đây chắc không phải chuyện tốt đâu nhỉ?

“Tiểu Nhu, bọn họ đã nói cái gì?”

Bởi vì cô do dự, khiến nụ cười của Lăng Thị trở nên càng rực rỡ, giống như được tăng thêm quyết tâm phải hỏi ra cho bằng được, khiến cho da đầu Bích Nhu tê dại.

“Lăng Thị đại ca, bọn họ nói anh là ma nữ, phụ nữ của Đông Phương Thành đều rất khủng bố, sau đó cái người mới xuất hiện kia biết thân phận của anh.”

So với nhìn thấy bọn họ đánh nhau, Bích Nhu phát hiện mình càng không muốn nhìn nụ cười diễm lệ đến khiến người rét run này của Lăng Thị, cho nên cô lựa chọn thành thật nói nội dung cho hắn, tiếp đến sẽ thế nào cũng không liên quan đến cô.

Lăng Thị sau khi nghe cô thuật lại xong lập tức thu lại nụ cười, xem ra tâm tình tốt do đồ sát sản sinh vừa rồi đã biến mất sạch sẽ.

“Sĩ binh của Lạc Nguyệt thật nhu nhược, bị “phụ nữ” bắt nạt vậy mà tìm một đứa trẻ chậm phát triển để khóc lóc kể lể à?”

Câu này của hắn hoàn toàn phớt lờ dấu hiệu ba đường vân vàng trên người Yiye.

Bởi vì đối phương rõ ràng là đang phát ngôn về phía bên này, Yiye cũng hừ một tiếng, hỏi những bộ hạ vừa mới thoát chết ở trước mặt hắn.

“Hắn đã nói cái gì?”

“…”

Tất cả sĩ binh đều ứa mồ hôi lạnh.

Mọi người đều mới thoát chết, thực sự không muốn ngay sau đó chết ở trong tay cứu tinh khiến bọn họ thoát chết.

Câu nói này thế nhưng đã bao hàm hai từ tuyệt đối không thể bị Yiye đại nhân nghe thấy! Cho dù chỉ là phiên dịch, nhưng từ trong miệng bọn họ nói ra cũng sẽ có mức độ nguy hiểm nhất định!

“Ta vừa rồi không có nghe rõ, ngươi phiên dịch cho Yiye đại nhân đi!”

“Không, ta vừa rồi cũng không nghe rõ…”

“Vừa rồi ai nói chuyện ta còn chẳng biết —-“

“Hay là ngươi đi, ngươi…”

Nhìn những sĩ binh này rõ ràng đang đùn đẩy cho nhau, trong mắt của Yiye lóe lên sắc thái nguy hiểm mất kiên nhẫn.

“Một lũ phế vật! Tất cả các ngươi muốn huấn luyện lại lần nữa sao!”

Mặc dù bề ngoài trông như vậy, nhưng âm thanh của Yiye lại không non nớt như trẻ con, mà là giọng nói trầm thấp của người trưởng thành, dưới trách mắng giận dữ của hắn, mọi sĩ binh đều sợ đến vỡ gan vỡ mật quỳ xuống cầu xin tha thứ.

“Yiye đại nhân tha mạng! Yiye đại nhân tha mạng!”

“…”

Lần này người không biết nói gì là Lăng Thị hoàn toàn nghe không hiểu ở đầu bên kia.

“Bọn chúng đang diễn trò sao? Tấu hài?”

“Không phải, là một câu nói của Lăng Thị đại ca đã tạo thành nguy hiểm tính mạng của người ta.”

“Phải không? Lạc Nguyệt thật là một quốc gia dã man, người cùng phe cũng muốn tàn sát lẫn nhau.”

“Âm Thị nếu như ở đây các người cũng vậy thôi…”

Bích Nhu nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, không biết có tính là phản bác ủng hộ tổ quốc hay không.

“Âm? Ta với cái tên đần độn thường thường bao che kẻ địch kia thế nhưng không phải người cùng một phe.”

Lăng Thị đương nhiên không thể không nghe thấy, còn lập tức trả lời như vậy.

Dù sao thì lúc tâm tình Lăng Thị không vui tám chín phần mười là do Âm Thị gây ra, dưới tình huống này hắn đều sẽ rất khinh bỉ Âm Thị, Bích Nhu cũng không hỏi nhiều nữa.

“Tiểu Nhu, cô quen biết thằng nhóc kia không?”

Bởi vì Bích Nhu là tới từ Tây Phương Thành, Lăng Thị mới hỏi cô vấn đề này.

“Em biết hắn là ai, chẳng qua không tính là quen biết. Một trong ma pháp kiếm vệ, “Quỷ Bài” Yiye, nghe nói tính tình rất nóng nảy.”

Ma pháp kiếm vệ là gì, Lăng Thị là biết.

Ở Tây Phương Thành, đây là hộ vệ do cường giả đảm nhận, có địa vị đặc thù, trực thuộc thiếu đế Englar. Theo thân phận mà nói, là nhân vật quan trọng của Tây Phương Thành, bọn họ thậm chí có vệ đội riêng, can dự vào thể hệ quân sự của Tây Phương Thành, có thể nói là người mà đoàn trưởng lão cũng không dám dễ dàng đắc tội.

Người kế nhiệm của ma pháp kiếm vệ đều là do tiền nhiệm tiến cử, hoặc trực tiếp được bồi dưỡng từ nhỏ, nghe nói kết giới ma pháp được liên kết ra từ pháp trận được truyền lại từ xa xưa của năm ma pháp kiếm vệ, đủ để phòng ngự bất cứ công kích nào, không ai có thể đánh vỡ, lời đồn này có nói quá hay không, trước mắt vẫn chưa có người nào có thể chứng minh.

“Ma pháp kiếm vệ?”

Ánh mắt của Lăng Thị trở nên hiểm ác. Phần lớn là bởi vì thân phận mẫn cảm như thế của đối phương xuất hiện ở trong biên giới Đông Phương Thành, mà khiến hắn nổi lên rất nhiều suy đoán về âm mưu tà ác.

“Cô gái kia, rút vũ khí của ngươi ra, cho dù là phụ nữ ta cũng sẽ không hạ thủ lưu tình.”

Bên Yiye hình như đã dẹp yên rồi, chỉ là khi hắn nói ra câu này, Bích Nhu thực sự không biết hắn đang nói với Lăng Thị hay là nói với mình.

Mà thấy Lăng Thị không dò hỏi nữa mà liền giơ tay trông như muốn động võ, Bích Nhu cũng không khỏi phải hỏi một câu.

“Lăng Thị đại ca, anh không hỏi hắn đã nói cái gì sao?”

“Vũ khí cũng đã sáng rồi, tự nhiên chính là muốn động thủ, không có gì để hỏi.”

Phán đoán này kỳ thực cũng không sai, dù sao thì cái câu Yiye nói đúng là chẳng có gì quan trọng.

“Tiểu Nhu, cô không có vũ khí sao?”

Thấy Bích Nhu nhàn rỗi ở bên cạnh hoàn toàn không có vẻ gì là cảnh giới, mặc dù vốn cũng không cho rằng cô sẽ động thủ, Lăng Thị vẫn là hỏi sơ một chút.

“Ừ, em không có, chẳng qua em cũng có thể chiến đấu…”

Bích Nhu đương nhiên sẽ không ngu ngốc cho rằng Lăng Thị đến bây giờ vẫn không biết căn cơ của cô. Dù sao bây giờ bốn phía cũng không có ai không nên biết, vậy thì không cần thiết ngụy trang thành cô gái yếu đuối chỉ có giai cấp tua rua màu lục cỏ nữa.

“Không, cô không cần chiến đấu, Âm Thị nói không thể để cô bị thương dù chỉ là một sợi tóc, cho nên ta sẽ bảo vệ cô.”

Nghe thấy Lăng Thị nói như thế, Bích Nhu Trái lại không biết nên phản ứng thế nào.

Rốt cuộc nên nói là tốt hay là không tốt đây? Hơn nữa, cũng không phải Âm Thị nói cái gì thì hắn sẽ làm cái đó đi?

“Nhưng, nhưng đối phương là cao thủ ba đường vân vàng, còn là kẻ mạnh nhất trong năm ma pháp kiếm vệ, một mình anh có nắm chắc không?”

Bích Nhu biết nghi ngờ thực lực của người ta có khả năng sẽ tổn thương sự tự tôn của người ta, chẳng qua nếu vì tự tôn mà quăng đi tính mạng, vậy chẳng đáng chút nào.

Bất luận đối phương có dùng vũ khí phệ hồn hay không, bọn họ đều không phải cư dân tân sinh có thể sống lại lần nữa.

“Có lẽ đánh không lại, nhưng bảo vệ cô hẳn là không thành vấn đề. Về mặt phòng ngự ta rất có tự tin, cô không cần lo lắng, bất luận xảy ra chuyện gì đều không cần ra tay.”

Lăng Thị cũng đã nói như thế rồi, Bích Nhu tự nhiên cũng không tiện nói thêm cái gì, đành ngoan ngoãn lùi về sau một bước, trốn ở phía sau lưng Lăng Thị.

“Vậy thì…”

Trên khuôn mặt vốn đã tắt nụ cười giờ lại mỉm cười lần nữa, Lăng Thị bày ra tư thái nghênh chiến, đối mặt với đối thủ khó mà có được.

“Lăng Thị trong ngũ thị Đông Phương Thành, tại đây xin chỉ giáo.”

◊◊◊◊

Mới bắt đầu cuộc chiến, áp lực vô hình đã trực tiếp bao phủ khu vực này, khiến mọi người đều có thể cảm nhận được bầu khí đó.

Thông thường khi đối phó với kẻ địch không rõ năng lực, người bình thường sẽ lấy hư chiêu để thăm dò trước, nhưng Yiye lại không hề có ý đó, vừa ra tay đã quăng ngay sát chiêu tàn bạo, nhắm thẳng chỗ hiểm của đối thủ.

Công kích nhanh lẹ với khí thế bức người đó, trước kia đều khiến người trở tay không kịp, vừa mới cảm thấy lạnh buốt và sợ hãi từ trong kiếm chiêu như thế, đã bị giết một cách đẫm máu.

Chẳng qua, muốn dùng một chiêu quyết định thắng thua khi đối quyết với Lăng Thị, đó không có khả năng lắm, điều đầu tiên Yiye gặp phải chính là từng đạo phù chú không ngừng phát sáng hiện hình, đây là lực lượng mà Yiye không quen thuộc.

Cho dù như vậy, hắn vẫn chỉ có cười lạnh một tiếng, rồi trực tiếp dùng lực phá hoại đầy mạnh mẽ để lấy cứng chọi cứng, ý đồ cường hành đột phá.

Nơi bị kiếm của hắn quét mạnh qua, những phù chú hình thành trở ngại kia từng cái bị rách nát điêu tàn như những bông hoa sau trận gió, nhất thời cảnh tượng phù văn bị chém vỡ chỉ còn lại những điểm sáng le lói rồi ảm đạm biến mất, hình thành một loại mỹ cảm kỳ dị khó có thể hình dung, trong cảnh trí này cũng bao hàm sát cơ nguy hiểm.

Phù chú dùng để phòng ngự của Lăng Thị dưới kiếm kỹ xảo diệu của Yiye, không cái nào có thể đề kháng và bị phá hoại chỉ trong vài giây, khoảng cách của song phương cũng bởi thế mà không ngừng kéo lại gần, nhìn sơ, cục diện khá bất lợi đối với Lăng Thị, phù chú sư chủ yếu lấy phù chú làm thủ đoạn tác chiến, nếu như bị kiếm sĩ lấy vũ khí vừa tấn công vừa phòng thủ, vậy hậu quả gần như là có thể dự kiến.

Phù chú mà vừa rồi trông rất cường đại khi đối phó với sĩ binh Tây Phương Thành, ở trước mặt Yiye lại trở nên bất lực giống như trò lừa gạt rẻ tiền, sau khi phù chú công kích được xuất ra để làm nhiễu loạn cũng chỉ vừa kịp tuôn ra ánh sáng xanh, đã bị ma pháp do Yiye phát động chặn lại lực sát thương, hoàn toàn không thể phát huy hiệu quả nên có.

Sau khi trực tiếp giao chiến, Yiye đã chứng minh ba đường vân vàng được thêu trên người hắn tuyệt đối không phải danh bất phù thực, thực lực hắn triển hiện ra chỉ có thể hình dung bằng cường hãn, hơn nữa đây sợ rằng vẫn chưa phải trạng thái ra tay toàn lực của hắn.

Kiếm khí mạnh mẽ đột phá thẳng một mạch đến phía trước Lăng Thị, đến đây, mọi phòng ngự của Lăng Thị đều đã bị phá trừ, kiếm của Yiye mang đậm hơi thở giết chóc trực tiếp chém xuống muốn giết chết Lăng Thị ngay tại chỗ, thân kiếm mảnh dài cứ như thế chém xuống đầu của hắn.

Ở trong tiếng kinh hô của Bích Nhu, Lăng Thị không tránh không né, chỉ giơ tay trái lên chặn. Lấy sự sắc bén của kiếm, tay của Lăng Thị đáng lý phải bị chém đứt, máu phun tại chỗ, nhưng sau khi kiếm chém lên cánh tay của hắn, vậy mà không thể ấn xuống thêm một chút nào, cánh tay mảnh khảnh của hắn vững vàng đón lấy vũ khí sắc bén không biết đã giết qua bao nhiêu người này, thậm chí không có lấy một vết xước.

10423278_1502611170006753_1940247133937722400_n

Nguồn: Novel Đài Fan club

“Đây là…”

Trong khoảnh khắc Yiye hơi giật mình, tay phải của Lăng Thị nhanh chóng đưa mấy đạo phù chú đánh lên liên tiếp ở cự ly gần, thân thể của Yiye thoáng chốc không kịp phòng bị mà bị nổ văng ra một đoạn, thừa dịp này, Lăng Thị xoa xoa chỗ vừa bị chém trúng ở tay trái, một lần nữa bố trí một đống phù chú phòng ngự ở xung quanh.

“Lăng Thị đại ca, tay của anh…”

Mặc dù nhìn bằng mắt thịt, tay của hắn vẫn không hề gì, nhưng đây thực sự quá không tưởng rồi, Bích Nhu rất khó tin rằng hắn thật sự không bị thương.

“Ca ca ta là đã từng luyện, cô đừng có bắt chước.”

Lăng Thị lại trả về cho cô một câu nói kích thích tò mò như thế, có giải thích cũng chẳng khác không giải thích bao nhiêu.

“Yiye đại nhân! Ngài không sao chứ?”

Đây là lần đầu tiên sĩ binh Tây Phương Thành nhìn thấy Yiye trúng chiêu, Yiye luôn luôn là cường giả bất bại trong lòng bọn họ, bởi thế, cảnh tượng này, bọn họ ngoại trừ chấn động, cũng hết sức hoảng hốt.

Mà sĩ binh đi lên quan tâm, còn chưa đến gần Yiye, đã bị bật ra bởi một luồng khí mạnh.

Chỉ thấy Yiye từ mặt đất đứng lên một cách lưu loát không có trở ngại, phù chú vừa rồi hình như cũng không tạo ra thương tổn chân chính gì cho hắn, ngoại trừ quần áo có chút hư hại, nhưng cũng không thấy vết máu.

Chỉ là khi hắn ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn tú kia lại hoàn toàn biến thành một loại thần thái khác.

“Ha ha ha… Ha ha ha ha —-“

Từ trong tiếng cười điên cuồng kia có thể nghe ra, cả người hắn giống như là mất khống chế rồi, nhưng đôi mắt kia trông lên vẫn trong sáng và tỉnh táo, cũng không giống dáng vẻ mất đi lý trí.

“Tốt lắm, thế này xem ra hẳn là sẽ có được không ít lạc thú…”

Khi hắn giơ kiếm lên lần nữa, khí tức quanh quẩn trên kiếm của hắn đã hoàn toàn khác với trước đó.

“Trên thế giới không thể nào có sự vật không hủy diệt được. Sau khi ngươi chết dưới kiếm của ta, ta sẽ ghi nhớ tên của ngươi.”

Mặc dù Lăng Thị vẫn nghe không hiểu lời hắn nói, nhưng khí thế hắn để lộ ra hiện giờ vẫn là khiến khuôn mặt Lăng Thị nghiêm lại, siết phù lực ở trên tay, cũng tiến cấp thành một hình thức khác.

“Lăng Thị đại ca, thật sự không để em giúp sao?”

Nếu như Yiye của trước kia là khiến người không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn bây giờ thì lại là khiến người cảm thấy sợ hãi từ trong xương cốt, Bích Nhu cảm thấy sự thay đổi của hắn, cũng bởi thế mà trở nên bất an.

“Không hề gì, hắn không giết được ta. Trái lại là cô có thể cân nhắc đến việc chạy đi trước, dù sao hắn bây giờ đang có hứng thú với ta, hẳn là sẽ mặc kệ cô làm gì.”

Lăng Thị hờ hững kiến nghị cô chạy trốn, về phần hai cô gái ngất xỉu bên cạnh, hắn trái lại không có căn dặn gì thêm, dù sao thì cư dân tân sinh chết rồi cũng có thể sống lại, chỉ cần kẻ địch đừng chơi ác mà cầm vũ khí phệ hồn đồ sát.

“Làm sao có thể như vậy được! Em sẽ không bỏ rơi đồng bạn để chạy trốn!”

Nhưng Bích Nhu hiển nhiên không muốn chấp nhận đề nghị này, cô trực tiếp cự tuyệt mà không thèm cân nhắc.

“Nhưng cô không phải cư dân tân sinh…”

Lăng Thị thở dài, Bích Nhu lập tức ngắt lời của hắn.

“Vậy thì làm sao! Em ghét như thế này, mỗi khi cần chiến đấu luôn không có mặt, lần nào cũng không làm được chuyện ta nên làm…”

Cô hình như nhớ tới chuyện quá khứ, ngữ khí cũng trở nên run rẩy theo đó.

Lúc này, Yiye đã bắt đầu ra tay phá hoại kết giới phù chú mới lập, hắn vừa giơ tay là một loạt kết giới cấu bởi phù chú sụp đổ, những mánh khóe phòng ngự này giống như tờ giấy mà không chịu nổi một kích.

Lăng Thị cũng không có hỏi thêm Bích Nhu về chuyện xảy ra trong quá khứ, hắn chỉ là lặng lẽ tái thiết kết giới phức tạp hơn ở phía sau kết giới đã bị phá hoại, nhưng hiệu quả vẫn không khá hơn.

“Lăng Thị đại ca, không có biện pháp đào tẩu sao? Như là pháp trận truyền tống, phù chú gì đó…”

“Ta đã nói ta sẽ không chết, cùng lắm là chịu chút thương.”

Nói chuyện với Bích Nhu khiến tốc độ tu bổ kết giới của Lăng Thị cũng chậm lại, chậm hơn nhiều tốc độ phá hoại của Yiye.

Thanh kiếm lập lòe ánh sáng đỏ kia giống như là hóa thân của sứ giả địa ngục, cho dù Lăng Thị biết mình sẽ không chết dưới thanh kiếm này, cũng không muốn bị chém thêm lần nào nữa.

Mà khi hắn đang suy nghĩ cách giải quyết, Bích Nhu đột nhiên xông ra, nói mấy câu với Yiye, khi Yiye đang sửng sốt vì nghe thấy ngôn ngữ Tây Phương Thành từ trong miệng của cô, lời cô sắp nói liền bị cắt ngang bởi mấy người đột ngột xuất hiện.

 

◎ Lời bạt của Phạm Thống

A, cảm giác đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Tôi nhất định phải nói, có thể thoát chết thì thật là tuyệt, Nguyệt Thoái đúng là bạn tốt của tôi, kết được người bạn này không thiệt một chút nào, thu nhập ổn định không thua lỗ, sau đó ấy à, thực lực của cậu ấy thật khiến tôi cảm thấy càng ngày càng sâu không thể lường, vậy mà còn có dũng khí sử dụng cây lau, cậu ấy quả nhiên không phải người bình thường.

Nhưng mà cái việc giấu một thiếu nữ hôn mê trong bụi cỏ này thực sự là… Chậc chậc chậc. Chu Sa? Chu Sa rõ ràng nam, nếu như cậu ta là nữ, thì đã có phúc cho chúng ta rồi. Lời nói dối này thực sự không được cao minh cho lắm.

Hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi không có ghen tị mà cảm thấy Âm Thị đại nhân thật điển trai. Hiếm khi có một lần thật lòng thuần túy cho rằng như thế… Đây chính là hiệu ứng tình cảm sản sinh dưới nguy hiểm sao? Hoạn nạn thấy chân tình? Hình như không phải dùng như vậy. Âm Thị đại nhân rất đẹp trai, mọi người đều biết, nhưng vào khoảnh khắc ngài ta động đao tôi vậy mà cảm thấy ngài ta đẹp đến khiến tôi cảm thấy hoa mắt thất thần…Tôi nhất định là bệnh rồi đi?

Mặc dù đàn ông cũng có thể sùng bái anh hùng, nhưng Âm Thị đại nhân rõ ràng là một tên ngốc, anh hùng và tên ngốc chẳng lẽ được ngăn cách bằng sợi chỉ sao? Anh hùng đều sẽ khóc mất!

Tôi nghĩ, sau khi trở về vẫn là tìm Mễ Trọng nghe ngóng xem có bác sĩ tâm lý hay không, tôi tương đối hoài niệm quãng thời gian nhìn thấy mặt của Âm Thị đại nhân là sẽ cảm thấy chướng mắt, tôi muốn khôi phục bình thường. Cay nghiệt bắt bẻ người đã cứu tôi một mạng như vậy, hình như không được phúc hậu lắm, nhưng ngài ta trước kia đã từng hại chết tôi, coi như đền bù đi.

Hôm nay tôi cùng cây lau của mình cũng đã kiến lập mối quan hệ phức tạp, tiến hành cuộc giao lưu dài nhất từ trước tới nay.

Nghiêm khắc mà nói đó rất thất bại, bởi vì tôi lại nói cho hỏng rồi, làm tôi giống như đang cầu xin tình yêu của nó không bằng, khiến nó thoạt nhìn tạm thời không muốn ngó ngàng tôi nữa, thực sự không biết có nên nói là đáng mừng hay không.

Kết quả tôi vẫn không biết nó rốt cuộc có phải vũ khí phệ hồn hay không. Nên nói may mà sau khi mua xong vũ khí, Nguyệt Thoái với tôi vẫn chưa đến lớp thực chiến của Võ Thuật Hiên sao? Bằng không có khi đã bị coi thành phần tử nguy hiểm khả nghi mà bị bắt lại rồi…

Từ tình huống sau khi chúng tôi đến để xem, bên Lăng Thị đại nhân hình như cũng đã xảy ra không ít chuyện.

Một đống khí tức phù chú tàn lưu trong không khí, còn có thằng nhóc đằng đằng sát khí kia… Đây là làm sao vậy? Lăng Thị đại nhân ngài bỏ rơi con riêng bị người ta tìm tới cửa sao? Bên nữ là ai?

One response »

  1. Bỏ rơi con riêng ……..?! =]]]]]]] Thsnks Aico.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: