RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 3-3

Posted on

Chương 3: Hiểu lầm vẫn là cần giải quyết bằng hòa bình

“Như là hiểu lầm Lăng Thị đại ca là phụ nữ, hiểu lầm ma pháp kiếm vệ có âm mưu, còn có hiểu lầm giới tính của Chu Sa vân vân.” —- Bích Nhu

“Hả? Hiểu lầm đâu ra? Đây là hiểu lầm sao?” —- Âm Thị

“… Cái tên ngu si này sinh ra ở đây có khả năng là hiểu lầm, ai có thể tống hắn đi đầu thai không?” —- Lăng Thị

 

 

“Yiye! Ngươi đang làm gì vậy!”

“A, rốt cuộc tìm được rồi, tiểu Nhu! Ta đang đau khổ vì nhớ em đây!”

“Âm Thị đại nhân, ngài không phải đến tìm Lăng Thị đại nhân sao…”

Chàng trai tóc vàng mang theo bộ hạ xuất hiện từ phía sau Yiye, Âm Thị thì xuất hiện từ bên Lăng Thị và Bích Nhu, Nguyệt Thoái ở bên cạnh hắn không nhịn được lẩm bẩm một câu, Phạm Thống thì sau khi an trí Chu Sa ở một bên rồi cũng đi theo… Tóm lại mà nói, thoáng cái đã xuất hiện thêm rất nhiều người, khiến người vốn ở hiện trường có chút không kịp phản ứng.

Bích Nhu cũng nằm trong danh sách không kịp phản ứng, Âm Thị nhìn tình huống ở đây, thoáng nghi hoặc.

“Hử? Ở đây là chuyện làm sao?”

Âm Thị nhìn bên kia rồi lại nhìn bên này, đột nhiên giống như hiểu ra cái gì đó, lập tức chỉ vào Lăng Thị ôm bụng cười sằng sặc.

“Pu, pu ha ha ha ha ha ha! Lão già, ngươi gặp phải báo ứng rồi đi! Ngươi cũng có ngày bị người giết à! Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”

Tiếng cười sang sảng đến cực điểm này khiến mọi người đều đen mặt.

Đây không nên là thái độ đối với phe bạn đi? Âm Thị đại nhân ngài rốt cuộc giúp ai vậy hả? Phạm Thống luôn cảm thấy nghi hoặc sâu sắc đối với tình cảm giữa Âm Thị và Lăng Thị rốt cuộc là thế nào.

Chẳng qua hắn có thể khẳng định, đây chỉ là tiếng cười đơn thuần, mà không phải đang gọi tên của cây lau nhà hắn.

“Ta còn chưa chết đây.”

Lăng Thị cũng không nói lời nào mà tặng hắn một quyền vào bụng cùng với sắc mặt khó coi, mặc dù là đánh lên hộ giáp, Âm Thị vẫn bị đánh cho hộc ra mấy ngụm khí, sau đó bắt đầu kêu đau.

Phạm Thống không cảm thấy hứng thú đối với màn đánh yêu mắng yêu của bọn họ, hơn nữa hắn cũng biết, bốn chữ đánh yêu mắng yêu này nếu nói ra khỏi miệng sẽ đổi sang hắn chờ bị no đòn. Bây giờ điều khiến hắn tò mò hơn là người ở bên đối điện, xem ra là từ Tây Phương Thành, không biết là người thế nào?

Hơn nữa… ba đường vân vàng, ba đường vân vàng đó, nhìn kỹ cái tên tiểu quỷ kia vậy mà là ba đường vân vàng, đây chẳng phải cũng là quái vật giống như thiếu đế Lạc Nguyệt biến thái trong truyền thuyết sao?

“Yiye, chúng ta có chính sự cần làm, ngươi không nên ở đây gây thêm rắc rối!”

Giọng điệu chỉ trích của chàng trai tóc vàng có mức độ trách mắng nhất định, bị sự tình liên tục xung kích làm cho có chút phiền loạn, Yiye mất kiên nhẫn trả lời.

“Ngươi đừng ngăn cản ta giết người!”

Làm sao hai bên đều là đến ngăn cản đồng bạn của mình giết người? Mặc dù cái người bên chúng tôi đã quên mục đích ban đầu của ngài ta rồi.

Chẳng qua, Yiye? Cái tên này hình như… có chút vi diệu? Có loại cảm giác quen thuộc thân thiết khó hiểu? Vì sao vậy cà? Tôi làm gì có khả năng quen biết hắn chứ?

“Chúng ta và Dạ Chỉ bây giờ không phải trạng thái chiến tranh, ngươi tùy ý giết người của bọn họ sẽ có tranh chấp, bệ hạ chưa từng căn dặn nhiệm vụ như vậy!”

“Yameidie, đừng nhắc đến bệ hạ ở trước mặt ta!”

Phụt! Ặc khụ! Khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ khụ!

Trong khoảnh khắc Yiye gọi ra tên của đồng bạn, cả người Phạm Thống phì ra một hơi, sau đó bị nước miếng làm sặc, ngồi xổm ở bên cạnh ho không ngừng, suýt nữa quỳ rạp xuống đất.

Yiye —-! Yameidie—-!

Đây là cái gì? Đừng mà — dừng tay—-? Chẳng trách quen tai như thế! Các ngươi rõ ràng là người phương Tây, tên đọc lên nghe cứ như tiếng Nhật là thế nào! Quá lắm rồi! Đây có thể lấy làm tên người sao! Người khác khi đọc tên của các người thì xấu hổ biết bao nhiêu? Đường đường là hai cao thủ vân vàng… Không được, mặt tôi co giật rồi, hơn nữa có vẻ như chỉ có tôi nghe thành tiếng Nhật… (Yiye [伊耶] đọc giống いいえ [iie] nghĩa là “không”, “đừng” — Yameidie [雅梅碟] đọc giống やめて [Yamete] nghĩa là “dừng lại”, ai coi JAV nhiều chắc biết hai từ này =.=”)

“Phạm Thống, cậu làm sao vậy?”

Nguyệt Thoái vỗ vỗ lưng của hắn, không hiểu hắn vì sao đột nhiên thất thố.

Đây là bí mật không thể nói, cậu đừng có hỏi.

Phạm Thống thì ở đây với cái đầu bùng nổ, cuộc tranh luận giết với không giết ở bên kia vẫn đang tiếp tục.

“Ngươi gần như chẳng có cống hiến đối với nhiệm vụ lần này, vì sao ngươi cứ không thể cùng nhau giết gà cho đàng hoàng…”

Giết gà? Hả? Giết gà gì? Tôi đã nghe thấy cái gì? Tôi nghe sai rồi sao? Kỳ thực thứ tôi nghe thấy là một loại vận động toàn dân xuyên quốc gia? Kỳ thực là mát-xa? (massage phiên âm theo tiếng Trung là 馬殺雞 (Hán Việt: mã sát kê))

“Kiếm của ta không phải dùng cho việc thấp kém này!”

Yiye trả lời với bộ mặt nhăn nhó, Phạm Thống thì cảm thấy mình rất có thể thấu hiểu nguyên nhân Yiye tức giận. Nếu như vừa rồi hắn thật sự nghe thấy là giết gà.

“Tóm lại ngươi không thể giết hắn! Ngươi đã hại hành động bí mật của chúng ta bị phát hiện rồi!”

“Này này này… Các ngươi chờ cái đã, các ngươi vì sao tự thảo luận cao hứng đến thế? Muốn giết người của bọn ta, phải hỏi ta trước chứ?”

Âm Thị ở bên cạnh nghe một hồi lâu, rốt cuộc không nhịn được thế là lần nữa không thèm bỏ tổ quốc vào lòng mà lấy ngôn ngữ của Tây Phương Thành xen miệng, cư dân tân sinh với người của Tây Phương Thành đều nghe hiểu, cho nên vẫn chỉ có Lăng Thị là nghe không hiểu.

Ngài cuối cùng cũng nói ra một câu tương đối bình thường rồi, Âm Thị đại nhân, so với cười nhạo Lăng Thị đại nhân bị báo ứng vừa rồi thì tốt hơn nhiều…

“Làm sao lại là…”

Yameidie bây giờ mới nhìn thẳng vào đội hình của đối phương, sau đó bởi vì nhìn thấy Âm Thị, sắc mặt của hắn lại biến thành bộ mặt khó coi như thể người khác nợ hắn mấy trăm vạn.

“A, đúng, lại là ta. Các ngươi thảo luận giết với không giết cao hứng như thế, ít nhất cũng phải đánh ngã ta rồi mới nói chứ? Chẳng lẽ các ngươi cho rằng mình nắm chắc phần thắng?”

Nếu như là về trí thông minh có khả năng là đối phương giành thắng lợi đấy, Âm Thị đại nhân. Dừng Tay tiên sinh kia… Yameidie tiên sinh kia mặc dù trông có chút ngốc, nhưng tôi cảm thấy hắn vẫn thông minh hơn ngài một chút… hoặc nên nói là đầu óc bình thường hơn một chút.

“Bọn ta bàn chuyện của bọn ta, người Dạ Chỉ các ngươi đừng xen miệng! Có biết lịch sự là gì không!”

Không, kỳ thực Yameidie tiên sinh có khả năng cũng tám lạng nửa cân. Vậy thì chính là Lăng Thị đại nhân với Đừng Mà tiên sinh… với Yiye tiên sinh đọ trí thông minh rồi?

“Nói đi thì nói lại, mấy tên ma pháp kiếm vệ các ngươi đến lãnh thổ của Đông Phương Thành bọn ta làm gì?”

Âm Thị cuối cùng cũng bắt được trọng điểm và hỏi một cái vấn đề khá liên quan, Yameidie lập tức nghiêm chỉnh trả lời.

“Bọn ta phụng lệnh của bệ hạ, đến nơi đây giết gà nhổ lông, trở về làm gối đầu cho bệ hạ.”

A?

Khi đại đa số người nghe xong đầu óc đều trống rỗng, hoài nghi “cái này là thật sao?”, Yiye tím mặt thẹn quá hóa giận mà giơ tay lên đập xuống đầu Yameidie một cách không thương tiếc.

“Đừng nói ra cái chuyện đáng xấu hổ như thế! Người khác hỏi cái gì ngươi nói cái nấy, ngươi là đồ ngốc sao!”

… A?

Chậm, chậm đã, vốn rất giống là giả, tôi cũng đang muốn cười nhạo cái lý do tệ hại của mấy người, nói dối cũng không làm bản nháp, trên đời làm gì có chuyện buồn cười như vậy, nhưng phản ứng này thoạt nhìn lại rất giống như là thật?

Gì vậy chứ! Tầng lớp cao của phương Đông Tây đều đang giết gà nhổ lông? Lũ gà này động chạm gì mấy người sao! Năm hạn xui xẻo! Hay là nên nói tầng lớp cao của hai bên đều không biết đang nghĩ cái gì mà tự hạ thấp thân phận như vậy?

Cho nên cái tên cao thủ vân vàng kia với những sĩ binh Lạc Nguyệt mà trước đó gặp phải cũng là đến nhổ lông gà?

Vì sao không nói sớm! Ngôn ngữ rõ ràng có thể giao tiếp! Nếu nói sớm, tôi giao lông gà cho các người là xong chuyện rồi, đừng có giết tôi mà! Kết quả động đao động kiếm tử thương nặng nề, ngư ông đắc lợi còn chẳng phải là gà sao?

“Các ngươi vì sao phản ứng như vậy, bọn họ đã nói cái gì?”

Cảm giác không được tham dự này rất không tốt, cho nên Lăng Thị nhíu mày hỏi.

“Hắn nói bọn họ là đến nhổ lông gà.”

Âm Thị hiếm khi phiên dịch bình thường cho hắn một lần, ngay sau đó lại bị Lăng Thị hung dữ trừng mắt.

“Ngươi tưởng ta không có não sao? Cho dù nghe không hiểu cũng biết không thể nào là nói cái này! Ngươi có thể bớt giỡn một chút không?”

Không… Lăng Thị đại nhân, lần này thật sự là ngài hiểu lầm rồi, thành kiến của ngài đối với Âm Thị đại nhân quá sâu, bọn họ thật sự là nói như thế…

“A? Ta? Lão già chết tiệt, ngươi đổ oan người khác, ta là thành thật nói cho ngươi nội dung đó!”

Âm Thị oán giận với bộ mặt vừa vô tội vừa uất ức, Nguyệt Thoái với Bích Nhu bên cạnh cũng tốt bụng làm chứng giúp.

“Bọn họ thật sự nói như thế.”

“Đúng vậy đấy, Lăng Thị đại ca.”

Cho dù có hai người làm chứng, Lăng Thị vẫn không tin tưởng lắm mà chuyển ánh mắt sang người thứ ba.

“Thật sự?”

… Đừng hỏi tôi, đừng hỏi tôi mà, tôi chỉ sẽ nói ngược thôi, thế này chẳng phải biến thành rước lấy phiền toái từ Âm Thị đại nhân sao?

Đúng rồi, vấn đề này có thể gật đầu mà!

Sau khi Phạm Thống vội vàng gật đầu, Lăng Thị lại có thêm nghi vấn mới.

“Bọn họ nhổ lông gà làm gì?”

“… Trở về làm gối đầu cho bệ hạ của bọn họ.”

Lúc Nguyệt Thoái trả lời cái vấn đề này, ánh mắt dường như phiêu về phương xa.

“Lão già chết tiệt, ngươi đổ oan cho ta cũng không xin lỗi…”

Âm Thị có vẻ rất để ý mà lẩm bẩm, Lăng Thị thì liếc hắn một cái, xem ra không hề áy náy.

“Thật sự xin lỗi. Nếu ngươi đã tới rồi, về chuyện ma pháp kiếm vệ của Lạc Nguyệt cùng với bộ hạ chưa được cho phép đã xâm nhập lãnh thổ nước ta, nên xử lý làm sao?”

Lăng Thị đại nhân, đầu ngài hỏng rồi sao? Ngài sao lại muốn hỏi Âm Thị đại nhân cách xử lý cái vấn đề đứng đắn như thế?

Có khi ngài ta sẽ trả lời “vậy chúng ta sẽ đồng tâm hiệp lực cùng nhau vui vẻ đi nhổ lông gà”? Ngài có từng nghĩ tới không?

“A, thật nhức đầu, ta không muốn quản chuyện này đâu, chúng ta là đến nhổ lông gà, vẫn còn chưa nhổ xong…”

May mà câu này của Âm Thị là dùng ngôn ngữ của Đông Phương Thành để nói, nếu không đối phương mà nghe được bọn họ cũng đang nhổ lông, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

“Cho dù bọn họ thật sự chỉ là đến nhổ lông gà, cũng không thể nghĩ rằng không quan trọng mà mặc cho người của quốc gia đối địch đi loạn ở chỗ của chúng ta chứ?”

Lăng Thị nheo mắt, thoạt nhìn vô cùng không hài lòng đối với đáp án của hắn.

“A! Đúng đấy! Lăng Thị ngươi thật thông minh, ta cũng không nghĩ tới, thế này bọn họ sẽ giành lông gà của chúng ta mất!”

Khi Âm Thị vỗ tay một cái tỏ ra tỉnh ngộ nói ra câu thế này, mọi người đều không biết nên nói gì với hắn nữa.

Đây chính là suy nghĩ trong đầu của đại nhân vật sao? Thì ra nguyên nhân quan trọng nhất cho việc xử lý chuyện mẫn cảm như thế là vì tranh chấp lợi ích của lông gà? Nói như thể là thứ gì quý lắm không bằng…

“Ngươi…”

Ở cùng với Âm Thị, thường thường có cơ hội nếm được cảm giác tức đến phát run, có lẽ bất luận qua bao lâu cũng không thể miễn dịch đi.

“Vậy ta bảo bọn họ cút, gà là của chúng ta giết.”

Nếu như nói “gà là tài nguyên của nước ta nên được bảo vệ thích đáng”, nghe lên còn đỡ, kết quả chỉ là kêu người khác đừng giết để mình tự giết, đây thực sự là… quá thẳng thừng?

“Người do chúng ta giết cần tính toán không…”

Phạm Thống vốn định nói người do đối phương giết cũng nên tính toán một chút, dù sao thì bản thân hắn suýt nữa đã bị giết rồi, cứ như thế coi như không có chuyện này, cảm giác rất tệ.

Về phần lời nói ra biến thành thế này thực sự không phải điều mà hắn có thể kiểm soát.

Ngẫm kỹ lại, mấy kẻ bên Lạc Nguyệt hình như cũng không giết được người mà! Đều là chúng ta giết… Lăng Thị đại nhân đã giết đầy cả đất, cây lau của tôi ngoài ý muốn giết mấy tên, Âm Thị đại nhân làm một gã trọng thương… kết quả chúng ta mới là người xấu sao?

“Chúng ta thanh trừ kẻ xâm nhập, lý do chính đáng.”

Lăng Thị nghĩ cũng không nghĩ đã nói như thế. Âm Thị liền mở miệng theo.

“Đánh cũng đánh rồi, giết cũng giết rồi, bảo bọn họ rời khỏi là được.”

“Nếu như bọn họ không chịu đi thì sao?”

“Ơ? Vậy thì thôi.”

“… Chẳng phải nên khai chiến sao? Giao thiệp vô dụng thì dùng vũ khí xua đuổi chứ?”

“A, nhưng mà Lăng Thị ngươi đánh không lại người ta.”

“Thằng nhóc kia đương nhiên là ngươi ứng phó, tên còn lại ta không có vấn đề.”

“Nhưng ta không đánh trẻ con với phụ nữ.”

Nói chuyện với Âm Thị sẽ rất mệt. Mà bên này đang cãi nhau, bên kia cũng đang cãi nhau.

“Nếu chuyện không được giải quyết bằng hòa bình, lông gà cũng không cần nhổ nữa, thế này sẽ phụ căn dặn của bệ hạ…”

“Cái nhiệm vụ ngu xuẩn kia ta đã không muốn ngó ngàng rồi! Ngươi còn muốn nói đạo lý với kẻ địch?”

“Chúng ta cũng không phải chiếm thượng phong đi? Lưỡng bại câu thương thì có chỗ gì tốt sao?”

Yiye sau khi nghe xong Yameidie nói như thế, cắn cắn răng. Mặc cho nội tâm hắn có dục vọng chiến đấu mãnh liệt, bởi vì hiếm khi gặp được người đáng để động thủ, nhưng sau khi thêm nhiều người xuất hiện như thế, hiện thực vẫn là có rất nhiều chuyện cần cân nhắc.

Cho dù lúc hắn làm việc luôn luôn không làm sao băn khoăn nhân tố khác, chẳng qua ngoại trừ nhân tố hiện thực, cũng vẫn có một cái vấn đề khác khiến hắn để ý.

“Này này, các ngươi thảo luận xong chưa? Bọn ta có thể coi như không nhìn thấy chuyện các ngươi lẻn vào, không đi báo cáo với Anh, nhưng các ngươi phải rời khỏi lãnh thổ của bọn ta trong vòng một giờ, trong thời gian này không được làm hại người của Đông Phương Thành, đây là ý kiến của bên bọn ta.”

Mọi người tốt xấu gì cũng là quen biết cũ thường xuyên gặp mặt đánh nhau khi cướp người ở thông đạo Trầm Nguyệt, giao tiếp một chút chắc là không thành vấn đề, Âm Thị là nghĩ như vậy.

Chẳng qua cái câu lẻn vào kia bỗng dưng khiến người có loại cảm giác không biết nên nói làm sao.

Thật sự nếu muốn nói là lẻn vào… Bích Nhu mới là vậy đi? Đây mới là lẻn vào đúng nghĩa đi? Thậm chí cũng đã từ lẻn vào biến thành cư dân Đông Phương Thành quang minh chính đại danh chính ngôn thuận rồi, đây thực sự là rất đáng sợ…

Yiye không nói một lời, không biết đang nghĩ cái gì, xem ra là giao quyền quyết định cho Yameidie rồi, Yameidie suy nghĩ một chút, sự tình hình như cũng chỉ có thể giải quyết như vậy, cho nên hắn đã đồng ý yêu cầu này.

Muốn biết bọn họ một tiếng đồng hồ sau có rời khỏi hay không rất dễ, ở đây nếu đã là lãnh thổ của Đông Phương Thành, bọn họ tự nhiên sẽ có cách giám sát, cũng chính là nói, không thể qua quýt lấy lệ, đã đáp ứng thì buộc phải làm được.

“Lăng Thị, bọn họ đã đồng ý, chúng ta có thể đi rồi, mau tiếp tục giết gà thôi, không cần quản bọn họ nữa.”

“Hừ.”

Lăng Thị không phản đối ý kiến này, sau khi liếc bọn họ một cái, liền đi xử lý chuyện hai nữ sinh hôn mê kia.

“A, đúng rồi, còn có tiểu Chu… Ơ? Tiểu Chu?”

Khi Âm Thị chợt nhớ tới chuyện của Chu Sa, hắn cũng đã nhìn thấy Chu Sa đột nhiên xuất hiện ở đây, tức thì sản sinh một chút nghi hoặc.

Phạm Thống cũng không chú ý Chu Sa xuất hiện từ lúc nào, bởi thế có chút ngạc nhiên nhìn Chu Sa rồi lại nhìn Nguyệt Thoái.

“Ơ?”

Hắn còn đặc biệt đến nơi đặt người vừa rồi để nhìn, không nhìn thấy nửa bóng người, thế là hắn không nhịn được hỏi.

“Nam sinh kia đâu?”

Lại hỏi sai rồi.

“Nam sinh nào?”

Nguyệt Thoái cũng không phải giả ngu, mà thật sự sửng sốt.

“Vừa rồi không phải là nữ sinh sao… Cái người vừa rồi rốt cuộc có phải là tiểu Chu hay không? Tiểu Chu, ngươi là nam hay là nữ vậy?”

Đầu óc của Âm Thị có chút vận hành không được, nếu như cô gái vừa rồi không phải Chu Sa, vậy thì người đã đi đâu rồi?

“Tôi không hiểu vấn đề này.”

Chu Sa lạnh nhạt trả lời. Lăng Thị sau khi nghe thấy tình huống bên này, cũng lạnh nhạt nhìn qua.

“Âm, ngươi bây giờ đã đến mức không phân biệt nổi giới tính rồi sao?”

“A! Làm gì có! Vừa rồi rõ ràng… Tiểu Nguyệt, ngươi không phải nói cô gái đó là tiểu Chu Sao?”

Nguyệt Thoái cứng đờ một chút, thoáng do dự, sau đó lắc đầu.

“Chắc là ngài nhớ sai rồi.”

Không biết vì sao, Phạm Thống có thể lý giải Nguyệt Thoái vì sao có phản ứng cứng đờ như thế.

Bởi vì cậu ta không quen nói dối. Thoạt nhìn hẳn là muốn giấu diếm chuyện gì.

“Ơ? Chủ nhân của cây lau ngươi chắc là cũng có nghe thấy đi?”

Ngài gọi ai?

So với bản thân Phạm Thống hoặc là tên của hắn, thứ Âm Thị tương đối có ấn tượng và ghi nhớ hơn lại là vũ khí của hắn, tạm thời bỏ qua vấn đề phất trần nhớ thành cây lau, tên của hắn cũng đã dễ nhớ đến thế rồi, Âm Thị vậy mà vẫn không nhớ được, đây cũng thật đáng buồn.

Cầu xin ngài nhớ tên của tôi! Bất luận gọi là Phạm Tiểu Thống hay là tiểu Phạm Thống đều được, dù sao cũng đừng gọi tôi là chủ nhân của cây lau! Đây là cái thứ tệ hại gì vậy chứ!

“A, vì sao không trả lời ta, người có cây lau chẳng lẽ không phải ngươi sao? Vậy rốt cuộc là ai hả?”

Lúc này, Lăng Thị đã làm cho hai cô gái kia tỉnh lại rồi, hắn hình như không quá muốn để cho Âm Thị lãng phí thời gian nữa, cho nên đi qua ngăn cản cái đề tài này.

“Loại chuyện không quan trọng chút nào kia thì đừng quản nữa, đã uổng phí bao nhiêu thời gian rồi? Mau đi làm cho xong công việc giết gà của ngươi, chẳng lẽ ngươi vẫn muốn đi thêm chuyến thứ ba sao?”

“Hử? Chỉ cần là hẹn hò với tiểu Nhu, đi đâu mấy lần cũng không sao cả.”

Âm Thị vừa trả lời, vừa nở nụ cười với Bích Nhu đối diện, ngay tại chỗ khiến Bích Nhu lại rơi vào trạng thái hưng phấn si mê.

“Á! Âm Thị, anh đẹp trai quá!”

Lời khen ngợi thẳng thừng này vậy mà khiến Âm Thị hơi lúng túng.

“A, có sao…”

Một người trông như thế vậy mà đến bây giờ vẫn chưa quen được khen là đẹp trai, đây thực sự quá không tưởng rồi, có lẽ cách biểu đạt của thiếu nữ ở Đông Phương Thành tương đối hàm súc đi?

Bọn họ xử lý những chuyện này xong, người của Tây Phương Thành đã mất bóng rồi, thấy bọn họ rời khỏi, Lăng Thị mới hỏi Âm Thị một cái vấn đề.

“Âm, cái thằng nhóc vừa rồi ngươi có nắm chắc phần thắng không?”

Lăng Thị biết, mình giao thủ với Yiye là khẳng định bại trận, cho nên hắn muốn biết, đổi thành Âm Thị thì có phần thắng hay không.

“A, chưa từng đánh, không biết nữa. Thoạt nhìn là chuyên gia kết hợp ma pháp, tà chú và kiếm thuật, chẳng qua thứ ta biết nhiều hơn, có lẽ có mặt thắng đi?

Âm Thị không có lập tức khẳng định mình có thể giành được thắng lợi, khiến Lăng Thị nhíu mày, lúc này Bích Nhu xen vào một câu.

“Âm Thị! Anh biết nhiều thứ ghê! Tà chú anh cũng nhìn ra được? Anh rốt cuộc biết những cái nào vậy?”

“A, ta tinh thông thuật pháp, phù chú, kiếm thuật và ma pháp, tà chú thì biết, nhưng không thể dùng, võ thuật cũng không tệ, chẳng qua ở trước mặt người quen sẽ mất đi lòng cảnh giác, cho nên ta thường thường bị lão già chết tiệt này đánh trúng… Hm —- ta thiện trường nhất là kiếm thuật.”

… Thuật pháp, phù chú, võ thuật của Đông Phương Thành và ma pháp, tà chú, kiếm thuật của Tây Phương Thành… Ngài căn bản là hai bên đều biết hết rồi mà! Phải thế nào mới có thể làm được loại chuyện này? Thiên tài mới làm được sao? Nhưng Âm Thị đại nhân bộ dạng thiếu mấy sợi thần kinh này của ngài rõ ràng chẳng giống thiên tài chút nào—-

“Anh thiện trường nhất là kiếm thuật, vì sao là chưởng viện Thuật Pháp Hiên…?”

Bích Nhu hỏi ra nghi hoặc mà trong lòng Phạm Thống cũng có, Âm Thị thì khựng lại, suy nghĩ một chút, sau đó giống như rốt cuộc đã nhớ tới nguyên nhân.

“A! Hình như là bởi vì… Vi Thị nói hắn muốn làm, ta không muốn cho hắn làm, cho nên ta đã đánh bại hắn, sau đó thì…”

Té ra cũng chẳng tốt lành gì. Vậy bây giờ Vi Thị đại nhân cũng lên làm chưởng viện thay thế của Võ Thuật Hiên rồi, ngài làm sao không đi giành lấy để một người kiêm hai chức vị?

“Chậc, chỉ cần nhắc tới Vi Thị chết tiệt là bực mình, cái tên đáng ghét đó. Nếu chuyện hôm nay để hắn biết, nhất định sẽ hận không thể làm to chuyện, hừ.”

Âm Thị nói xong, cũng tự trở nên mất hứng, Lăng Thị thì khe khẽ thở dài nói giúp Vi Thị một câu.

“Hắn kỳ thực cũng không phải người xấu, chỉ chẳng qua là một tên trí tuệ khuyết tật tin tưởng chuyện mình làm đều sẽ khiến thế giới này trở nên tốt hơn thôi.”

Mặc dù có vẻ như là nói giúp Vi Thị, Phạm Thống vẫn cảm thấy không biết nói gì.

Lăng Thị đại nhân, ngài thật tàn nhẫn… Người ta thông thường đều dùng những từ không có hạ thấp người cho lắm như là thằng ngốc, tên đần vân vân, ngài ngoài miệng nói hắn không xấu, nhưng lại trực tiếp dùng từ ngữ sỉ nhục người nặng nề như trí tuệ khuyết tật, ngài thực sự không có ác ý đối với hắn sao?

“Lăng Thị ngươi đang nói cái gì, phức tạp quá ta nghe không hiểu.”

“… Trí tuệ khuyết tật đi với trí tuệ khuyết tật thật là rất xứng.”

“A! Cái gì! Ngươi làm sao có thể nói ta là trí tuệ khuyết tật!”

Mau nhổ lông gà cho xong đi, các ngài đừng rầm rĩ nữa, thật là.

◊◊◊◊

Yiye, Yameidie cùng với bộ hạ còn sống sót của bọn họ đã rời khỏi hiện trường từ trước đó, sau khi khoảng cách đủ xa, cũng bắt đầu tiến hành trò chuyện riêng tư.

“Yiye, ta không liên lạc được với hắn, chẳng qua sau khi dùng ma pháp trinh trắc, hắn hẳn là đã rời khỏi đây rồi.” Yameidie là chỉ một đồng bạn khác cùng tới với bọn họ, sau khi bọn họ bị thanh bình phong bạo chia rẽ, vẫn chưa có gặp mặt.

“Chết tiệt, dám tự mình về trước…”

Vừa nghĩ đến có người chuồn trước rồi, mình vẫn còn phải cùng với tên đồng bạn ngu xuẩn này tiếp tục kẹt ở trong nhiệm vụ nhổ lông gà ngớ ngẩn kia, Yiye nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Đương nhiên, bọn họ là không biết chuyện tên đồng bạn của mình bị Âm Thị chặt đứt một cánh tay, sau đó được bộ hạ mang đi rút lui khẩn cấp.

“Yameidie, người phụ nữ vừa rồi…”

“Người nào?”

Bọn họ đến bây giờ vẫn tưởng Lăng Thị là phụ nữ.

Mà Yiye sau khi bị hỏi vấn đề này thì đờ ra một chút, bởi vì hắn không trả lời được.

“Cái thói không thèm nhìn mặt người của ngươi có thể sửa một chút không?”

Yameidie cảm thấy bất đắc dĩ. Lúc Yiye nhìn người, luôn không đem hình dáng của đối phương ấn vào trong đầu mình, thông thường thứ hắn nhìn đều là quỹ đạo kiếm chiêu, hướng ma pháp lưu động vân vân của đối phương, về phần nhân thể, hắn căn bản chỉ phân biệt vị trí để biết nên công kích chỗ nào, ngoài ra thì không còn gì nữa.

Dưới loại thói quen này, phân biệt nam nữ cũng chẳng qua chỉ là ấn tượng thô sơ khi mới liếc mắt nhìn lần đầu.

“Được thôi, vậy ngươi muốn nói cái gì?”

Thấy Yiye không nói chuyện, Yameidie đành hỏi tiếp.

“…”

Yiye vẫn trầm mặc, thế là Yameidie càng bất đắc dĩ.

“Cái tật bị người ngắt lời, thường thoáng cái đã quên định nói cái gì cũng sửa một chút đi?”

Đây thế nhưng không phải muốn sửa là có thể sửa. Liên tục bị chỉ ra hai cái nhược điểm, Yiye có chút thẹn quá hóa giận.

“Ta đã nhớ ra rồi! Người phụ nữ kia rất kỳ quái, cô ta biết nói tiếng của Tây Phương Thành…”

“Cái gì? Âm Thị là nam đi?”

Yameidie cảm giác mình hình như đã nghe thấy cái gì khó có thể tưởng tượng, cho nên không khỏi ngắt lời của Yiye. Ở trong nhận biết của hắn, người biết nói tiếng Tây Phương Thành vừa lại rất kỳ quái chỉ có Âm Thị, dù sao thì lúc Bích Nhu nói chuyện hắn không có ở đó.

“Âm Thị là người nào?”

Yiye sắp mất đi lòng kiên nhẫn rồi, cũng có chút bị làm cho lẫn lộn.

“Chính là cái gã tóc màu đen xuất hiện lúc sau đấy.”

Yiye căn bản không nhớ ai là tóc đen, chẳng qua cái miêu tả xuất hiện lúc sau này hắn cũng là biết không đúng.

“Không phải xuất hiện lúc sau!”

“Lăng Thị cũng biết nói tiếng Tây Phương Thành?”

“Cũng không phải Lăng Thị!”

Yiye cuối cùng cũng nhớ tới đối tượng chiến đấu với mình là Lăng Thị rồi, nhưng không phải hắn nhận ra Lăng Thị, chỉ là toàn bộ khí tức của Lăng Thị phù cấm lệnh, thứ chỉ hữu hiệu với cư dân Đông Phương Thành, là đến từ đối tượng đối chiến với hắn.

“Hình như còn có một người phụ nữ đi, nhưng cô ta hẳn là cư dân tân sinh không phải sao? Cư dân tân sinh biết nói tiếng Tây Phương Thành thì có gì kỳ quái?”

Sau khi Yameidie nói như thế, nhất thời Yiye vẫn thật sự không tìm được trả lời.

Chỗ nào kỳ quái? Bởi vì cô ta gọi ra được tên của hắn? Nhưng sĩ binh cũng có gọi, nghe thấy cũng không kỳ lạ.

Yiye không nhớ được điểm hắn để ý lúc đó rốt cuộc là gì, trên thực tế, Bích Nhu rốt cuộc đã nói cái gì, mở đầu của cái câu chưa nói xong là gì, hắn cũng không nhớ được.

“Đừng quản cái này nữa, chúng ta chỉ còn lại một giờ, không nhanh lên thì không được…”

“Nhanh cái gì?”

Nghe thấy Yiye hỏi như vậy, Yameidie lộ re vẻ mặt cảm thấy cảm thấy hắn không hiểu tình huống.

“Đương nhiên là nghĩ biện pháp ở trong vòng một giờ đồng hồ nhổ được đủ lông gà để làm gối đầu, để không phụ ủy thác của bệ hạ chứ gì nữa!”

“…”

“Đây là nhiệm vụ của chúng ta, ngươi chẳng lẽ ngay cả cái này cũng quên rồi sao?”

“…”

Chính bởi vì không quên, Yiye mới không biết phải nói gì, đồng thời vô cùng muốn tặng cho tên đồng bạn đầu óc có vấn đề này một kiếm, để hắn đi đầu thai, xem kiếp sau có bình thường được không.

“Lỡ như không kịp thật… Yiye, ngươi có thiện trường ngụy trang không?”

“Hỏi cái này làm chi? Có tác dụng gì?”

“Đây là phương án dự phòng, nếu không kịp nhổ được lông gà làm gối đầu, chúng ta ít nhất phải có một người nghĩ cách lẻn vào thành của Dạ Chỉ…”

Lúc nghe đến đây, Yiye còn tưởng Yameidie đổi tính rồi, vậy mà lại muốn lẻn vào Đông Phương Thành làm công việc thâm nhập nghe ngóng tình báo gì đó, hoặc là Englar còn có giao phó nhiệm vụ bí mật gì, nhưng sau khi nghe xong câu hoàn chỉnh, hắn phát hiện mình đã sai.

“Bất luận là ngươi hay là ta đều được, lẻn vào trong thành Dạ Chỉ đi mua một cái gối lông gà, thế này cũng có thể tính là hoàn thành nhiệm vụ!”

“…”

Lẻn vào Đông Phương Thành… chỉ để mua một cái gối đầu?

Còn phải mua? Không biết trực tiếp cướp à? Tiền tệ thì sao? Ngươi có tiền của Dạ Chỉ không?

Chẳng lẽ cướp thì sợ bị người phát hiện, sau đó chuyện ma pháp kiếm vệ của Tây Phương Thành đặc biệt tiến vào Dạ Chỉ cướp một cái gối đầu lan truyền khắp Dạ Chỉ, rồi truyền về Tây Phương Thành, khiến mặt mũi của ma pháp kiếm vệ mất sạch?

Nếu như còn biết cái gì gọi là mất mặt, loại đề nghị này căn bản không nên xuất hiện —-

Trước khi suy nghĩ “nếu như thật sự muốn cướp, vì sao không cướp một lần mười cái gối cho rồi” xuất hiện, Yiye chấm dứt nghĩ về chuyện này, sau đó vô cùng quả quyết dùng vỏ kiếm trực tiếp đánh ngất Yameidie.

“Yiye đại nhân…”

Nhìn thấy Yiye sử dụng bạo lực với Yameidie, những sĩ binh đều tròn mắt.

“Vác lên, mang đi, về nhà.”

Yiye lạnh mặt trực tiếp hạ chỉ thị, cứ như thế kết thúc màn hài kịch ma pháp kiếm vệ đến Đông Phương Thành thu thập lông gà này.

◎Lời bạt của Phạm Thống

Chúng tôi nhổ lông gà thăng cấp thật là vất vả, còn phải trải chém tướng qua ải, mấy lần trắc trở… Tôi chưa từng nghĩ đến nhổ lông gà thôi cũng sẽ gặp nguy hiểm tính mạng, nhổ lông gà thôi Chu Sa cũng sẽ chuyển đổi giới tính, nhổ lông gà thôi Bích Nhu cũng sẽ chia tay với Âm Thị… Ặc, không có chuyện này, tôi cũng không có nguyền rủa bọn họ, có khả năng là trúng nguyền rủa lâu thì nói chuyện trong lòng cũng sẽ không bình thường lắm đi, a ha ha ha.

Trải qua tìm hiểu đa phương diện, người chúng tôi gặp phải là những ma pháp kiếm vệ, có thể nói là đại nhân vật của Lạc Nguyệt. Cái tên lùn kia còn khiến Lăng Thị đại nhân suýt nữa không địch lại, thật khó có thể tưởng tượng.

Vốn tưởng sẽ có âm mưu tày trời hoặc là xung đột, chẳng qua, bọn họ lại là đến đây nhổ lông gà.

Nghe nói là bởi vì hoàng đế của bọn họ muốn làm gối lông gà. Tôi chỉ có thể nói, cái, cái, cái quái gì vậy hả! Đầu mấy người có phải là chứa bùn trong đó không? Các người đùa đấy à!

Người có thể vì gối lông gà mà đặc biệt phái cường giả giai cấp vân vàng đến quốc gia đối địch cũng là có bệnh đi.

Cả thế giới này bệnh hết rồi!

Chẳng qua thiếu đế Lạc Nguyệt từng giết ba mươi vạn người, hình như không phù hợp lắm với hình tượng muốn làm gối đầu này nhỉ…?

Có khả năng là do bản thân tôi hiểu lầm khi nghĩ hắn thành đại ma đầu đẫm máu? Một người vốn có rất nhiều mặt, nghe nói tuổi thiếu đế còn trẻ, có khi cũng vẫn còn rất ấu trĩ…

Sau khi giải quyết một chuỗi vấn đề để lên đường một lần nữa, vào buổi tối, chúng tôi rốt cuộc đã nhổ được đủ số lông gà.

Lộ tuyến giết gà của Âm Thị đại nhân vẫn phóng khoáng như cũ, cũng may mà ngài ta giết một cách rất tập trung và hoàn toàn mặc kệ chúng tôi, chúng tôi mới không cần lãnh chịu công kích bắn chớp của ngài ta với Bích Nhu, mặc dù như vậy, sau khi mọi thứ kết thúc, trong khoảnh khắc lấy được lông gà, tôi không phải cảm thấy cảm động, mà là đau lưng mỏi eo…

Bắt đầu từ mai, tôi chính là giai cấp tua rua màu lục cỏ rồi! Có tiền lương rồi! ha ha ha ha! Đây vẫn đáng để hưng phấn một chút, cho dù bây giờ cười lớn sẽ khiến tôi cảm thấy toàn thân đều đau.

Hơn nữa trước đó, vẫn phải đi tìm Lạc Thị lấy da gà của chúng tôi, cộng với giải quyết vấn đề của Chu Sa một chút…

 

————————

Hình như xưng hô có hơi lộn xộn, mong mọi người thông cảm81

 

2 responses »

  1. Em cảm ơn các chị nhiều lắm ^-^
    Truyện càng ngày càng hấp dẫn a~~
    Ko biết Bích Nhụ có thâm tàng bất lộ ko ta ?

    Reply
  2. Mình thấy Âm thị có tính cách khá giống Hướng Dạ, nguy hiểm tiềm ẩn nha~~~~ Thanks Aico

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: