RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 3-6

Chương 6: Ngày tết

“Nói đến năm mới, có đi săn thú đầu năm không? Có thể mời Âm Thị đại nhân cung cấp một con hay không? Tôi xem Nguyệt Thoái săn là được rồi.” —- Phạm Thống

“Hắn sẽ nói cho ngươi ở chỗ hắn chỉ có mèo tam thể, không có ma thú.” —- Lăng Thị

“Đem con mèo tam thể chân chính kia trả cho ta! Đồ khốn!” —- Vi ♦♦ (Che tên để bảo vệ người đương sự)

 

 

Khi nghe nói năm mới sắp đến, Đông Phương Thành cũng có một số tập tục và hoạt động đặc biệt để nghênh đón, Phạm Thống còn chớp mắt, có chút không kịp phản ứng.

Không ngờ ở Huyễn Thế cũng có chuyện đón năm mới này à? Quả nhiên chỉ cần có lòng, cho dù ở thế giới khác cũng có thể tìm được thứ quen thuộc của mình sao?

Trước khi ngày cuối cùng của năm đến, bọn họ có nửa tháng để chuẩn bị, như là quét dọn, làm bùa bình an, chuẩn bị đồ cúng năm mới… Trên cơ bản có thể nói là công việc bộn bề, đặc biệt là người đang mắc nợ như Phạm Thống, bởi vì hắn lại bị gọi đi làm việc trả nợ.

Sau khi lấy được tua rua màu xanh cỏ, tính cho đến tháng này, sau khi thống kê phần tiền lương và làm công gán nợ, Phạm Thống vẫn còn nợ Đông Phương Thanh hai trăm năm mươi xâu tiền —- Đây còn là kết quả sau khi hắn đã mượn tiền Nguyệt Thoái trả nợ mới có, khiến cho hai người đến bây giờ vẫn là không xu dính túi, lương thực thiếu thốn.

Chu Sa thì dành được một ít tiền, nhưng cậu đương nhiên không thể mời bọn họ ăn cơm, cho nên bọn họ vẫn chỉ có thể ăn lương thực công cộng, nghe nói lương thực công cộng được phát trong năm mới sẽ khác một chút, Phạm Thống cũng chỉ có thể miễn cưỡng ôm một chút kỳ vọng.

Nhắc đến chuyện Nguyệt Thoái không có đòi Âm Thị bất cứ phí bồi thường nào, cũng khiến Phạm Thống để ý rất lâu. Người có tiền như Âm Thị, Phạm Thống cảm thấy cho dù moi của hắn một khoản tiền cũng không quá đáng, nhưng người chết lại không phải là hắn, Nguyệt Thoái đã quyết định như thế rồi, hắn cũng không thể làm gì được.

Nếu có thể đòi được phí bồi thường, chúng ta đã có thể sống thoải mái rồi —-

Kiểu tư tưởng “Nguyệt Thoái có tiền nhất định sẽ chiếu cố mình, cho nên tiền của Nguyệt Thoái có liên quan mật thiết với mình”, Phạm Thống cũng biết là không tốt, nhưng biết thì biết vậy, hắn vẫn không nhịn được nghĩ như thế, dù sao thì nhân cùng chí đoản là như thế.

Về phần cái câu “Phong ấn Trầm Nguyệt” kia, hắn đến bây giờ vẫn giữ trong lòng.

Lúc trước hắn từng muốn thảo luận với Nguyệt Thoái, chẳng qua sau khi mở miệng nói hai câu bị ngược dẫn đến không biết nói cái gì, hắn đã bỏ cuộc, dù sao cũng không vội, cứ chờ đến lúc Nguyệt Thoái xem hiểu được chữ của Đông Phương Thành, hắn sẽ dùng cách viết để nói với cậu ấy sau, thế này dễ nói rõ hơn, hiện tại tiến độ học tập của Nguyệt Thoái đã xem hiểu được gần một nửa chữ của Đông Phương Thành rồi, tin rằng cái ngày sử dụng bút viết nói chuyện sẽ đến mau thôi, cư dân tân sinh chính là có thời gian, hắn chờ được.

Mà từ khi thăng lên tua rua màu lục cỏ, giai cấp của Phạm Thống cứ mãi dậm chân tại chỗ, trước mắt chưa tiến vào được tua rua màu xanh đậm.

Cũng không phải hắn không muốn thăng cấp, chỉ là sau khi hiểu rõ điều kiện thăng lên tua ra màu lục đậm là phải thông qua bài kiểm tra của lão sư Máy Kéo ở Võ Thuật Hiên, Phạm Thống đã bỏ cuộc rồi.

Trong xương cốt vẫn là tua rua màu trắng, phải làm thế nào thông qua bài kiểm tra chứ? Nghĩ làm sao cũng chỉ sẽ bị đùa giỡn một phen sau đó bị phán là không đạt tiêu chuẩn đi?

Chẳng qua, điều kiện này đối với Phạm Thống mà nói thì rất khó, đối với người ta thì khác. So với thu thập vật tư, thông qua bài kiểm tra của Lão Sư Máy Kéo ở Võ Thuật Hiên hiển nhiên đối với một số người nào đó mà nói thì đơn giản hơn nhiều, bởi thế, Nguyệt Thoái, Bích Nhu và Chu Sa bây giờ đều đã là tua rua mà lục đậm rồi.

Chu Sa hẳn là thông qua một cách bình thường, Bích Nhu có dùng mỹ nhân kế hay có nhờ vả “tầng lớp cao” hay không, Phạm Thống không biết, trái lại là tình huống của Nguyệt Thoái hắn vẫn có thể hỏi một chút,  khi Nguyệt Thoái mang tua rua màu lục đậm trở về, Phạm Thống đã sấn tới hỏi.

“Thế nào? Cậu có đem tên lão sư Máy Kéo kia đánh cho bán sống dở chết không?”

Nếu bản thân hắn có cái thực lực đó, hắn hẳn là sẽ muốn giả vờ lấy danh nghĩa thăng cấp để công báo tư thù.

“Lão sư không có để tôi động thủ, đã trực tiếp để tôi thăng cấp rồi…”

Đáng tiếc, Nguyệt Thoái cười khổ trả lời với hắn như vậy.

Ngay cả cơ hội công báo tư thù cũng không cho người ta, lão sư Máy Kéo quả nhiên rất gian trá, biết đâu có quan hệ thân thích với Mễ Trọng. Lúc đó trong nội tâm Phạm Thống cũng toát lên một câu cảm tưởng như vậy.

Nhưng mà thăng lên tua rua màu lục đậm, đối với Nguyệt Thoái mà nói cũng có phiền phức, bởi vì người đến tìm cậu quyết đấu lại tăng thêm cấp bậc tua rua màu lục cỏ, số lần bị cản lại khi ra ngoài tăng mạnh, Phạm Thống đứng xem cũng sắp chịu hết nổi.

“Nguyệt Thoái, cậu có cần giết mấy tên không, như vậy mấy kẻ đến gây phiền phức sẽ nhiều hơn.”

Ý của hắn là sau khi động thủ giết, sẽ có hiệu quả đe dọa, người đến khiêu chiến sẽ ít hơn, nhưng lại nói ngược.

“Tôi chính là cảm thấy giết xong có khả năng sẽ chọc ra phiền phức lớn hơn, cho nên có cố kỵ…”

Nhưng có điều Nguyệt Thoái vẫn có thể thuận theo lời của hắn, khiến hắn có chút không biết nói gì.

Tóm lại, hiện nay cuộc sống của bọn họ lại bởi vì sắp qua năm mà trở nên bận rộn, Nguyệt Thoái trái lại không quên lời lúc trước từng nói, là cùng Phạm Thống đi làm công, điều này cũng khiến Phạm Thống rất cảm động, quyết định kiếp sau nếu có cơ hội nhất định phải báo đáp cậu.

Về phần vì sao không phải kiếp này… đó đương nhiên là vì điều kiện của Nguyệt Thoái hơn hắn rất nhiều, nhìn làm sao hắn cũng không thể nào có cơ hội báo đáp…

 

“Nguyệt Thoái, Phạm Thống —-“

Ngày đầu tiên chuẩn bị cho năm mới, trước khi hai người cùng nhau ra ngoài làm công, Bích Nhu ở trên đường gọi bọn họ lại.

“Có chuyện gì sao?”

Lúc Nguyệt Thoái quay đầu, vẫn duy trì thái độ lịch sự lạnh nhạt.

Tôi nói nè Nguyệt Thoái, cậu rốt cuộc có gì bất mãn đối với Bích Nhu, thì cứ nói thẳng đi, nào có đứa con trai nào được mỹ nữ gọi mà lại có sắc mặt đó, cho dù mỹ nữ kia đã có chủ quyền cũng không nên làm vậy chứ.

A! Hay là ở lúc tôi không biết, cậu kỳ thực cũng len lén đăng ký chủ quyền với Chu Sa rồi? Nếu là vậy tôi trái lại có thể hiểu, Chu Sa bất luận là nam hay nữ nhìn lên đều có vẻ rất hung dữ rất biết ghen tuông, lỡ như ăn mặn bị bắt được… Chẳng qua, thật sự có chuyện này sao? Chắc là không đâu nhỉ?

“Cùng nhau đón năm mới được không? Tôi đã hẹn với Âm Thị, Lăng Thị đại ca rồi, mọi người cùng nhau đón năm mới sẽ náo nhiệt thú vị hơn.”

Sau cùng, quan hệ giữa chúng ta đã trở thành làm cái gì cũng dính chùm một chỗ rồi sao…

Tâm tình Phạm Thống thoáng trở nên phức tạp, vì sao đón năm mới cùng với Âm Thị đại nhân, Lăng Thị đại nhân, nghe lên đã biến thành chuyện rất thường tình rồi? Đây kỳ thực cũng không tầm thường đi?

“Tôi không có ý kiến, hỏi Phạm Thống đi.”

Nguyệt Thoái thoạt nhìn không mấy hứng thú, đẩy vấn đề cho Phạm Thống.

“Ơ? Tùy vậy…”

Bởi vì nói “được” có thể sẽ vị vặn thành “không được”, nói “không được” cũng chưa chắc sẽ bẻ thành “được”, cho nên Phạm Thống chọn câu tương đối mập mờ để trả lời.

“Vậy là đồng ý cùng nhau đón năm mới rồi!”

Nếu đã nói tùy, vậy đương nhiên là tùy Bích Nhu quyết định rồi, vốn cho rằng trả lời là xong chuyện, không ngờ cô vẫn không buông tha, định đem chuyện tương quan nói cho rõ, cũng chính là bọn họ phải làm sao đón năm mới.

Loại chuyện này đương nhiên không thể do một người quyết định, cho nên dưới yêu cầu của Bích Nhu, bọn họ bật liên kết nhóm trong máy thông tin phù chú, cùng Âm Thị và Lăng Thị hiện giờ không ở đây để thảo luận chuyện đón năm mới.

“A, tiểu Nguyệt với chủ nhân của cây lau cũng muốn cùng đón năm mới sao? Vậy tiểu Chu thì sao?”

Đừng cứ chủ nhân của cây lau nữa. Tôi hết biết phải nói gì với ngài rồi.

“Chúng tôi vẫn chưa hỏi Chu Sa.”

Nguyệt Thoái trả lời đơn giản, sau đó Lăng Thị đại nhân ho mấy tiếng biểu thị rất bận không thể lãng phí thời gian, rồi bọn họ thuận tiện tiến vào chủ đề.

“Các cậu muốn đón năm mới thế nào đây?”

Sau khi Bích Nhu hỏi vấn đề này ra, Phạm Thống lựa chọn im lặng. Bởi vì chỉ có một mình, trong thế giới ban đầu, lúc đón năm mới, hắn chỉ có thể ở trong nhà, nếu như không nhớ chuẩn bị sẵn lương thực, còn sẽ bởi vì tất cả cửa hàng đóng cửa nghỉ tết mà dẫn đến việc hắn mua không được đồ ăn, xuất hiện nguy cơ bị đứt nguồn lương thực… hắn cảm thấy loại kinh nghiệm này không có giá trị tham khảo, ai muốn đón năm mới kiểu như thế, đầu óc nhất định có vấn đề.

“Tôi không có kinh nghiệm gì…”

Nguyệt Thoái tỏ vẻ như vậy. Nói không chừng lúc cậu còn sống là ở trong một quốc gia không có tập tục đón năm mới, nếu vậy thì không có kinh nghiệm cũng là bình thường.

“Ta thông thường ở bên cạnh Anh, làm vài việc bên cạnh cô ấy. Lúc không có chuyện gì thì ở phòng của mình.”

Đây là Lăng Thị nói. Trên cảm giác, hắn trước kia đón năm mới cũng chỉ là làm chuyện thường ngày.

“A —- Năm mới mỗi năm đều không khác mấy, đã qua rất nhiều năm từa tựa như vậy rồi, thật nhàm chán, chán chết đi được, tiểu Nhu, chỗ các em là đón năm mới thế nào? Nói ra nghe thử.”

Âm Thị hiển nhiên cảm thấy đón năm mới đều là một trò phiền chán, cũng không đáng mong đợi. Bởi vì hắn đã hỏi, Bích Nhu liền nói đến tập tục đón năm mới của Tây Phương Thành.

“Um, em không có cùng đón năm mới với bọn họ… Chẳng qua vào dịp tết của Tây Phương Thành, một nhóm người đã hẹn nhau từ trước sẽ trao đổi quà tặng, mỗi người tham gia phải cung cấp một món ăn do chính tay mình làm, địa điểm tập trung có người lựa chọn trong nhà, cũng có người chọn bên ngoài, đại khái là thế.”

Bích Nhu vừa mới giới thiệu xong, Âm Thị liền cảm thấy rất hứng thú mà tiếp lời.

“A, nghe có vẻ rất mới lạ đấy! Chúng ta năm nay sẽ dùng kiểu đón năm mới của Tây Phương Thành để đón năm mới đi!”

Hả…?

Âm Thị đại nhân, ngài nói đùa phải không? Ai có tiền mua quà chứ? Tôi lấy cây lau gói thành món quà đem tặng được không? Cho dù nó trị giá hai trăm xâu tiền, ai sẽ vui khi nhận được món quà này? Tôi thấy cũng chỉ có mình ngài muốn đi?

“Được không đấy, ngươi biết nấu ăn?”

Lăng Thị dùng một loại giọng điệu khá là khinh thường trào phúng hắn. Phạm Thống cảm thấy mình cũng bị nhột.

Đúng thế, nếu như thật sự phải mang ra món ăn mình tự tay làm, vậy tôi cũng chỉ đành bắt mọi người tiếp nhận tài nghệ đáng sợ kia của tôi thôi… Ai nói tôi chỉ biết nấu món cháo kỳ quái đấy, nhưng tôi cũng không có nguyên liệu, đem lương thực công cộng ngâm mềm rồi sáng chế thêm một ít, không có biết được không?

“Không biết làm thì học mà! Ta không tin thứ ngươi biết mà ta học không được!”

Âm Thị đại nhân, đấu chí của ngài bốc cháy thật là dữ dội. Buổi tụ tập đón năm mới này, rốt cuộc có mấy món ăn là ăn được?

“Món ăn như thế nào không quan trọng, quan trọng là lòng thành.”

Bích Nhu nói câu này kỳ thực cũng không sai, nhưng bất luận thế nào, Phạm Thống vẫn muốn ăn những món bình thường hơn.

“Chúng tôi không có tiền để mua nguyên liệu nấu ăn…”

Nguyệt Thoái khó xử nói ra chỗ khó bên này, nhưng hiển nhiên đây không phải là lý do đủ để thoái thác.

“Các cậu muốn nguyên liệu gì thì cứ tìm tôi đi! Tôi có thể mua giúp các cậu, không có vấn đề.”

Bích Nhu rất hào phóng biểu thị có thể giúp đỡ, Nguyệt Thoái cũng không nói cái gì nữa.

Cô đương nhiên không có vấn đề, cô có ba ngàn xâu tiền làm vốn mà…

“Vậy cứ quyết định như thế!”

“Ôi, tùy các ngươi vậy.”

“Còn quà thì các cậu phải tự nghĩ biện pháp nhé, nếu thật sự có khó khăn vẫn có thể tìm tôi mượn tiền.”

Hoàn tất thảo luận, giải tán.

Đối với những việc được quyết định trong cuộc thảo luận, Phạm Thống có thể nói là áp lực bội phần.

Tôi làm sao cảm thấy chúng tôi giống như là bị kéo nhầm vào cuộc giao thiệp của những người giàu có thuộc giới thượng lưu vậy…

◊◊◊◊

Công việc mà hôm nay Phạm Thống với Nguyệt Thoái phải làm là phụ giúp chế tác lương thực công cộng đặc biệt được phát cho cư dân tân sinh vào dịp năm mới. Nghĩ đến làm công việc này có thể biết trước lương thực đặc biệt là cái gì, Phạm Thống có chút chờ mong, nhưng nghĩ đến có một số đồ ăn từ tay mình làm ra được đem tặng ra ngoài, hắn vừa lại cảm thấy có chút bất an, cảm giác cái người nhận được phần của hắn chế tác hình như đặc biệt xui xẻo.

Nhưng sau khi tư tâm phát tác, Phạm Thống tức thì cảm thấy chỉ cần không phải mình lĩnh được là tốt rồi. Nhưng mà những người đến đây hiệp trợ chế tác, không biết có mấy người tay chân vụng về như hắn, sau khi thực tế nhìn thấy quá trình chế tác ở hiện trường, hắn có chút hoài nghi lương thực công cộng đặc biệt dành cho ngày tết này không biết có còn ăn nổi hay không.

 

Bởi vì lúc hai người đến có hơi sớm, trong lúc chờ người phụ trách xuất hiện, Phạm Thống liền muốn trò chuyện một chút với Nguyệt Thoái.

“Nguyệt Thoái, tôi cảm thấy cậu mỗi lần nhìn thấy Bích Nhu, đều có vẻ rất vui, thái độ của cậu đối với cô ấy đặc biệt nhiệt tình, có nguyên nhân gì đặc biệt không?”

Ư, ý tôi là cậu đều có vẻ không vui lắm, lại còn đặc biệt lạnh nhạt, tôi tuyệt đối không có ý mỉa mai cậu…

“… Hả? Vui? Nhiệt tình?”

Ánh mắt của Nguyệt Thoái trở nên tan rã.

Cậu cứ nói thẳng rằng cậu cảm thấy mắt tôi mù rồi…

“Ý tôi là, cậu hình như đặc biệt lạnh nhạt với cô ấy, vì sao vậy?”

Có vẻ như thượng đế đã nghe thấy thỉnh cầu của Phạm Thống, cuối cùng cũng để cho hắn nói đúng được một lần, nhưng sau khi hắn nói xong, Nguyệt Thoái lại rơi vào trầm mặt rất lâu.

Vì, vì sao không nói nữa? Nếu cậu không muốn nói, thì nói với tôi rằng không có nguyên nhân gì đặc biệt là được rồi, như vậy mặc dù lòng tò mò của tôi không được thỏa mãn, nhưng tôi cũng sẽ hiểu ý của cậu, cậu không nói chuyện như hiện giờ là làm sao?

“Phạm Thống…”

Nguyệt Thoái sau khi im lặng rất lâu, rốt cuộc cũng đã mở miệng, nhưng cậu lại không có trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn.

“Nếu như cậu là bị giết chết, nếu như có một ngày cậu gặp được hung thủ đã giết cậu, cậu sẽ làm thế nào?”

Đột nhiên hỏi như vậy khiến Phạm Thống có chút ngạc nhiên, nhưng giọng điệu nghiêm túc và có chút trầm trọng của Nguyệt Thoái khiến hắn biết rằng, vấn đề này hình như không phải chỉ là hỏi chơi.

Mà liên kết với câu hỏi vừa rồi để liên tưởng, Phạm Thống tức thì giật mình.

“Cậu, cậu chẳng lẽ là nói Bích Nhu…”

Bích Nhu đã giết Nguyệt Thoái? Không phải chứ? Từ từ đã, cho nên Nguyệt Thoái ban đầu cũng là người của thế giới này? A? Hả? Ủa?

“Không phải.”

Biết hắn đang nghĩ cái gì, Nguyệt Thoái lắc đầu, phủ định suy đoán của Phạm Thống.

“Tôi chỉ là muốn biết cách làm của cậu. Tôi cảm thấy… có chút hoang mang.”

Ừ, không phải Bích Nhu giết là được. Nếu bạn của mình giết bạn của mình, tôi vẫn thật không biết phải làm sao. Hoang mang cái gì chứ? Cậu lại đang nghĩ đến chuyện vết thương và ác mộng rồi?

“Phạm Thống, có thể nói cho tôi cậu sẽ làm thế nào không?”

Thấy vẻ mặt nghiêm túc muốn truy cầu đáp án của Nguyệt Thoái, Phạm Thống cảm thấy cứ qua quýt cho xong không trả lời hình như có chút không phải với Nguyệt Thoái, cho nên hắn miễn cưỡng tưởng tượng cảnh mình gặp gỡ hung thủ giết người, sau đó cho Nguyệt Thoái đáp án của mình.

“Tôi sẽ chỉ vào cái tên thiên tài đó khen ngợi hết mình, sau đó dịu dàng vuốt ve chỗ hiểm của hắn, trước khi tôi xả hết sung sướng của mình thì sẽ không bỏ qua cho hắn, tốt nhất là khiến cho hắn sống không bằng chết.”

Cùng lúc nói ra những lời này, Phạm Thống cảm thấy giống như có hiệu ứng gió lạnh thổi qua cùng với quạ đen kêu quác quác, quả nhiên ánh mắt của Nguyệt Thoái trở nên hết sức không tự nhiên, cả một hồi sau mới rặn ra được một câu.

“Phạm Thống, cậu thế này… rất đặc biệt, chẳng qua, có khả năng không tốt lắm…”

Cậu cũng không cần khuyên nhủ một cách miễn cưỡng như thế. Còn có, làm ơn hãy phát hiện rằng tôi kỳ thực đã nói sai rồi có được không? Cậu nói có khả năng không tốt lắm là chỉ phẩm hạnh của tôi méo mó hay là người bị tôi đối đãi như thế thì không ổn lắm?

Mà Nguyệt Thoái thấy Phạm Thống không có hồi ứng, tức thì lại xấu hổ cúi đầu.

“Xin lỗi, tôi có lẽ đã hỏi sai rồi…”

Đừng như thế mà! Đừng có tự mình hỏi, tự mình nghe xong câu trả lời bị đảo ngược nhưng không có hiểu ý rồi lại tự mình xin lỗi chứ! Ý tôi là tôi sẽ chỉ vào cái tên cặn bã đó chửi xối xả, sau đó nện thật mạnh vào chỗ hiểm của hắn, trước khi xả hết giận sẽ không bỏ qua cho hắn, tốt nhất là khiến hắn sống không bằng chết —- Phản ứng của tôi rõ ràng là rất bình thường đi?

“Nguyệt Thoái, cậu thì sao?”

Phạm Thống rất mau chóng đã bỏ cuộc việc vớt vát lại ấn tượng tệ hại mà mình mới xây dựng vừa rồi. Chính xác mà nói, hắn sớm đã tuyệt vọng đối với cái miệng của mình rồi, hình tượng gì đó cứ kệ cho nó chết đi, thứ đó căn bản là hết cứu được rồi…

“Hả?”

Nguyệt Thoái không ngờ Phạm Thống vẫn còn tiếp tục đề tài này, mà đến lượt mình bị hỏi vấn đề này, cậu liền nhíu mày, hình như không biết nên hồi ứng thế nào.

Cũng có lẽ là bởi vì Phạm Thống chỉ là đem hung thủ tùy tiện giả định thành một người nào đó, cậu lại là xác thiết biết người giết mình là ai, bởi vì có nhân tố khác, mới không thể nhanh chóng trả lời mình sẽ làm thế nào.

“Nguyệt Thoái, cậu là quyết định báo ân, hay là quyết định có cần tha thứ cho hắn hay không vậy?”

Ý tôi là nói phục thù cơ, báo ân cái đếch ấy, nguyền rủa khỉ gió…

Ánh mắt Nguyệt Thoái nhìn Phạm thống lại tràn ngập mê hoặc, nhìn dáng vẻ cậu chắc hẳn lại không thể lý giải báo ân là làm sao rồi.

“Tôi cảm thấy, người khiến cậu đau khổ cậu cứ khiến hắn đau khổ, đừng quá nhân từ.”

May mà câu này nói đúng, nếu là biến thành “người khiến cậu sung sướng cứ để hắn đau khổ” hoặc là “người khiến cậu đau khổ cứ để hắn sung sướng” đây hình như chỉ sẽ diễn biến thành vấn đề cuồng ngược đãi hoặc là thích bị ngược…

Sau khi nghe xong câu này của Phạm Thống, thần sắc của Nguyệt Thoái trở nên có chút phức tạp, vừa lại qua một hồi, cậu mới lần nữa mở miệng nói một câu.

“Tôi… cũng không nhân từ.”

Câu này khiến Phạm Thống sửng sốt. Hình tượng của Nguyệt Thoái ở trong lòng hắn luôn luôn là một đứa trẻ thiện lương, không biết vì sao cậu lại nói bản thân như thế.

Chẳng qua, nói như vậy, cậu là đang quyết định phương thức báo thù đó sao? Đây cũng là chuyện tốt, người xấu chính là phải khiến hắn không được chết tử tế, ha ha ha ha.

Hử? Chậm đã, câu hỏi ban đầu của tôi vẫn chưa nhận được giải đáp, cho nên cậu rốt cuộc vì sao không thích Bích Nhu vậy? Còn nữa, hung thủ giết cậu, cậu còn có khả năng gặp gỡ hắn sao? Cậu quả nhiên ban đầu cũng là người của thế giới này? Vấn đề làm sao nhiều như thế, mà tôi ngay cả hỏi ra một cái cũng không được…

“Phạm Thống, chúng ta vẫn là nói chuyện khác đi, chuyện quà tặng định làm thế nào đây?”

Này này! Đừng có lảng sang chuyện khác à! Bích Nhu thì sao!

“Cậu vẫn chưa nói đến vấn đề của Bích Nhu…”

“… Đâu có vấn đề gì, có lẽ là cậu quá mẫn cảm rồi, chúng ta suy nghĩ chuyện quà tặng nhé?”

Cậu không nhìn thấy lúc mình nói dối có bao nhiêu minh hiển đâu, kỹ thuật nói dối vụng về thì đừng có nói, chẳng qua tôi cũng thấy được rằng cậu không muốn trả lời rồi, ôi.

Kết quả bởi vì người phụ trách đã đến, bọn họ không kịp nói về chuyện quà tặng, liền đi theo những người làm công khác đến địa điểm công tác.

Ở trong quần người, Phạm Thông không có nhìn thấy bóng dáng của Mễ Trọng, điều này khiến hắn có chút mừng rỡ vì cuối cùng cũng có một lần không phải làm công chung với Mễ Trọng, làm chung với Nguyệt Thoái nói thế nào cũng tốt hơn Mễ Trọng nhiều, ít nhất có thể bảo trì tâm tình vui vẻ, không cần cứ luôn ứng phó với Mễ Trọng.

Sau khi biết được nội dung công việc, cho dù bạn làm chung là Nguyệt Thoái, mặt của Phạm Thống vẫn là tối sầm ngay tại chỗ.

Lương thực công cộng đặc biệt được phát vào dịp năm mới là cơm nắm, bọn họ hôm nay đến đây chính là phải gói cơm nắm.

Một người phải gói bốn trăm cái, không gói đủ bốn trăm cái thì không được về nhà.

Khi nghe thấy một người phải gói bốn trăm cái đã đủ tuyệt vọng rồi, Phạm Thống vừa tính nếu một cái gói hai phút và hoàn toàn không nghỉ ngơi thì cần gói bao lâu, vừa nhìn những thứ hiện trường cung cấp, hơn bốn mươi loại nhân.

Cách nói của người phụ trách là, nhân tùy ý phối trộn, muốn gói cái gì vào đều được.

Bắt gói bốn trăm cái vậy mà không cho người ta nguyên liệu đơn thuần một chút, đây là bảo người đi chết sao?

Phạm Thống nhất thời có nỗi xúc động muốn gói cơm trắng hết cho rồi, dù sao không bỏ nhân thì bên ngoài hẳn là cũng nhìn không ra, như vậy cơm trắng là khỏe nhất.

Chẳng qua nội tâm hắn vừa lại có suy nghĩ ác ôn đang rục rịch, nhiều nhân như vậy, sáng chế ra một số cơm nắm “sáng tạo” hẳn là không phải chuyện khó, mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt của người ăn nó, nhưng cơm nắm như là rau thơm cộng thêm ớt thêm chút quế chẳng hạn, gói xong tưởng tượng phản ứng của người nào đó sau khi ăn phải, vẫn là rất thú vị…

Phạm Thống tin rằng người có suy nghĩ như hắn hẳn là không ít, như vậy xem ra, cái gọi là  lương thực công cộng đặc biệt được phát vào dịp năm mới căn bản là quả bom đáng sợ, hắn vẫn thật sự phải suy nghĩ thật kỹ có nên đi lĩnh hay không.

Mà câu căn dặn kế tiếp của người phụ trách lại khiến hắn đánh tan ý định gói bậy cơm nắm —- lần công tác này ngoại trừ tiền lương đã nói ban đầu, còn sẽ từ trong số cơm nắm chỗ các ngươi ngẫu nhiên lấy mười cái tặng các ngươi mang về nhà ăn.

Đây thế nhưng là lương thực được tặng thêm, mặc dù đến giờ đi ra đường vẫn có thể nhận được cơm nắm, nhưng nhìn thấy hơn bốn mươi loại nhân này, Phạm Thống đã không dám tin tưởng người khác sẽ gói ra thứ gì có lương tâm nữa, so với của mình gói có thể tự mình lựa chọn, ít nhất mình đại khái biết bên trong là cái gì, cảm giác được bảo đảm hơn nhiều.

Mà nghĩ đến bên trong có mười cái là mình ăn, Phạm Thống liền cảm thấy nên gói lớn một chút, hành động cố sống cố chết nhét nhân vào khối cơm nắm quá cỡ của hắn khiến Nguyệt Thoái cảm thấy khó có thể tưởng tượng, thậm chí còn ngừng động tác gói của mình.

“Phạm Thống, không cần gói lớn như thế đi?”

Đây là lòng tham của tôi, cậu không hiểu đâu.

“Nguyệt Thoái cậu gói quá lớn rồi, thế này rất lời.”

Không phải! Ý tôi là nói cậu gói quá nhỏ sẽ rất lỗ!

“Ơ? Thế này vẫn quá lớn sao? Nhưng của cậu rõ ràng lớn hơn tôi mà.”

Nguyệt Thoái nhìn cơm nắm mình gói ra, có chút giật mình, theo cậu thấy, đây chẳng qua chỉ là vừa vặn mà thôi.

Phạm Thống ậm ờ mà à ừ mấy tiếng, quyết định lặng lẽ tiếp tục gói, cũng hi vọng Nguyệt Thoái đừng quản hắn nói cái gì nữa.

Mới đầu còn hùng hổ gói cơm nắm, sau khi gói được gần trăm cái liền có chút mất kiên nhẫn mà bắt đầu biến chất rồi.

Tư tưởng muốn thử hiệu quả khi gói các loại nhân vào với nhau đã bắt đầu rục rịch trong lòng Phạm Thống, mà nếu đã muốn gói bậy, như vậy không cần phải đặc biệt gói lớn, Phạm Thống phát hiện, cảm giác khi gói bừa những nắm cơm này vui hơn rất nhiều, hắn thậm chí có thể vừa gói vừa ngâm nga hát, trông tự đắc vui vẻ không giống như đang làm công.

Chẳng qua cho dù hắn có thể gói một cách rất vui vẻ, thời gian cần để gói bốn trăm cái vẫn sẽ không bởi thế mà giảm thiểu, cũng nghĩa là nói, tâm tình không đại biểu sẽ gia tăng hiệu suất công việc. Khi hắn gói được ba trăm cái, đã là chuyện của mười tiếng sau khi bắt đầu công việc rồi, trong lúc đó chôm một chút cơm và nhân để làm bữa trưa, trà chiều là không thành vấn đề, nhưng dù thế nào, vẫn là phải nhanh tay để về nhà ngủ thôi.

Khi hắn gói xong ba trăm cái, Nguyệt Thoái đã gói xong bốn trăm cái rồi, Phạm Thống không biết Nguyệt Thoái rốt cuộc đã gói như thế nào, nhưng sự thực vẫn là nhanh hơn hắn, may mà Nguyệt Thoái không đến nỗi vô lương tâm ở bên cạnh nghỉ ngơi nhìn hắn bận rộn, mà là chủ động hỏi hắn có cần giúp hay không.

“Phạm Thống, cậu gói được mấy cái rồi? Tôi xong rồi, cần tôi gói phụ không?”

Có người giúp đương nhiên là chuyện tốt, Phạm Thống rất là cảm kích.

“Không khách khí! Tôi không cần giúp.”

Nhưng có điều mở miệng trả lời là sai lầm lớn nhất của hắn.

Bởi vì lòng tự tôn không cho phép hắn làm sáng tỏ vừa rồi đã nói sai, Phạm Thống cũng chỉ đành tự mình tiếp tục gói, cho đến khi hai tiếng nữa lại trôi qua, mới bình yên xong việc.

“Nào, đây là cơm nắm của các ngươi.”

Sau khi hai người đẩy xe đẩy giao nộp cơm nắm, mỗi người nhận được mười viên cơm nắm của phần mình, Phạm Thống sau khi nhìn thấy bên trong số cơm nắm mình nhận về không có cái nào đặc biệt lớn, tức thì trưng ra bộ mặt khốn khổ, bọn họ vừa trở về túc xá, vừa nếm thử thành quả hôm nay.

Sau khi cố lấy dũng khí cắn một miếng vào nắm cơm của mình gói, Phạm Thống cảm giác giống như trúng giải, đương nhiên không phải giải thưởng gì hay ho, sau khi Nguyệt Thoái tò mò nhận lấy nếm thử một miếng cũng lộ ra vẻ mặt khó coi, thế là Phạm Thống đem hi vọng đặt vào cơm nắm của Nguyệt Thoái làm.

Nguyệt Thoái đương nhiên cũng sẽ không hẹp hòi đến mức không chia cho hắn, nếu hắn đã muốn ăn thử, Nguyệt Thoái liền đưa một cái cho hắn.

“Oa, Nguyệt Thoái cơm nắm này của cậu rõ ràng không nhỏ, lại thật nhẹ… Ui!”

Sau khi Phạm Thống cắn một miếng vào nắm cơm nhỏ mà rắn chắc của Nguyệt Thoái, ngay lập tức hắn gào thét trong nội tâm.

Cứng quá —- !

Nguyệt Thoái! Cậu rốt cuộc đã dùng bao nhiêu lực tay để gói hả! Đây thật sự là cơm nắm sao? Tôi cảm thấy răng của tôi cắn không xuống nổi, cắn không xuống nổi! Trông nho nhỏ mà lại nặng như thế, cậu rốt cuộc đã nén bao nhiêu cơm vào?

Cậu có thù với cơm nắm sao —- Làm gì mà nắm mạnh như thế —-

“Sao vậy?”

“Không thể ăn.”

Phạm Thống cũng không chọn cách nói nào khách khí một chút, thẳng thừng chỉ ra vấn đề cốt lõi.

Cắn không xi nhê đương nhiên bằng với việc không thể ăn, nói không chừng có thể lấy làm vũ khí để chọi. Quả bóng chì?

“Có vấn đề gì vậy…”

Nguyệt Thoái nhận lại để tự mình cắn thử xem, cũng lập tức lộ vẻ khác thường.

Thật tốt quá, mặc dù cậu trên nhiều phương diện đều rất không giống người, nhưng xem ra răng của cậu vẫn không khác người bình thường.

“Những cái này… xem ra không thể ăn được rồi.”

Nguyệt Thoái cười có chút xấu hổ, Phạm Thống thì nảy ra một chủ ý tồi.

“Mang về ngâm nước thử xem?”

Dù sao thì cùng lắm là biến thành món cháo mà hắn thường ăn.

Bằng không cũng không biết phải làm thế nào nữa, bỏ đi thì phí…

“Thôi kệ đi, tôi thấy cứ đưa toàn bộ cho Chu Sa là được.”

Sau khi Nguyệt Thoái nói như thế, Phạm Thống trái lại rất muốn nói, đây thật là ý kiến hay. Dù sao Chu Sa cái gì cũng ăn, cho dù là mấy nắm cơm có mùi vị khác thường của Phạm Thống hay nắm cơm cứng như sắt thép của Nguyệt Thoái, cậu ta nhất định cũng sẽ không có vấn đề.

Cuối cùng, chiến quả hôm nay của bọn họ, trừ đi hai cái bọn họ đã cắn qua, tổng cộng mười tám nắm cơm cứ như thế được làm thành quà tặng cho Chu Sa. Chu Sa mặc dù thắc mắc “cho tôi nhiều như thế làm gì”, nhưng vẫn nói cám ơn rồi nhận lấy.

◊◊◊◊

Trong lúc chuẩn bị cho năm mới, Phạm Thống với Nguyệt Thoái bận làm công kiếm tiền, Bích Nhu lại là vui vẻ tiêu tiền của Âm Thị cho cô, tham gia các hoạt động năm mới, đây cũng khiến Phạm Thống sâu sắc cảm giác được số mệnh con người quả nhiên có khác biệt rất lớn, nhìn tướng mặt của Bích Nhu, chính là loại mệnh phú quý hạnh phúc, phúc lớn mệnh lớn, cho dù gặp phải phong ba bão táp cũng có thể hóa nguy thành an, dưới so sánh, Nguyệt Thoái thoạt nhìn có loại cảm giác sẽ gặp phải rất nhiều gian nan, chẳng qua kỳ thực tướng mặt của cậu có chút phức tạp, Phạm Thống cũng không thể liếc mắt một cái đã có thể phân tích thấu triệt, nếu như có cơ hội sẽ xem thử chỉ tay hay bát tự gì đó, đây có lẽ là lựa chọn không tệ, nhưng người cũng đã chết một lần rồi, lấy thứ của kiếp trước để xem, thực sự không biết có chuẩn hay không.

Lúc bọn họ đang nỗ lực làm công kiếm tiền, Chu Sa thì tiếp tục làm học sinh ngoan nghiêm túc ôn tập của mình, hình như đối với mấy loại hoạt động thế này cộng với kiếm tiền đều không thấy hứng thú, khi bọn họ đề cập với cậu về chuyện Bích Nhu mời tụ tập đón năm mới, cậu cũng bởi vì nấu ăn phiền phức và cũng không muốn chuẩn bị quà tặng nên đã từ chối, có chút giống như người sống ở trong thế giới của mình.

“Chúng ta có cần mời Lạc Thị không nhỉ?”

Trong lúc bề bộn trăm bề, Nguyệt Thoái vậy mà còn có thể nghĩ đến chuyện này.

“Không muốn mời thì đừng mời, muốn mời thì mời đi.”

Đối với Phạm Thống thì không hề gì, hơn nữa buổi tụ tập này cũng không phải do hắn khởi xướng.

“Vậy để tôi hỏi thử xem.”

Thế là, Nguyệt Thoái liền lấy máy thông tin phù chú ra liên lạc với Lạc Thị, sau khi nói chuyện mấy câu, cậu liền mang vẻ mặt tiếc nuối kết thúc cuộc gọi.

“Thế nào?”

“Lạc Thị nói cậu ấy qua năm rất bận, chưa chắc sẽ rảnh.”

Hử? Là thật sự rất bận, hay là ngượng ngùng từ chối? Cậu làm sao không nói thêm mấy câu với cậu ta, dựa vào kinh nghiệm suy đoán, cậu chỉ cần hỏi thêm vài lần là cậu ta sẽ đầu hàng nói rảnh thôi, cậu cũng bỏ cuộc quá sớm rồi đi…

“Công việc ngày mai là lúc nào?”

“Phạm Thống, ngày mai đâu có làm công chứ.”

Tôi biết, tôi là muốn hỏi hôm nay…

“Ý tôi là, công việc sang năm là lúc nào?”

“Công việc sang năm bây giờ còn chưa biết mà, cậu đã sắp xếp rồi sao?”

Không phải! Ý tôi la… ừm, không nói rõ được…

“Cũng đến lúc đi Thần Vương Điện làm công rồi, chúng ta nên đi thôi.”

Kết quả hắn vẫn nhận được đáp án mình muốn, chỉ là, quá trình ít nhiều cũng khiến hắn ũ rủ.

Một ngày trước buổi tụ hội đầu năm, bọn họ phải đến Thần Vương Điện làm công việc lau dọn. Theo lý mà nói ở loại nơi này, đáng lẽ phải có người chuyên môn lau dọn mới đúng, nhưng hình như trước đó xảy ra chuyện gì, không đủ người quét dọn, những người như bọn họ mới bị tìm đến làm việc.

Bọn họ vất vả quét đến đệ tứ điện mới thôi, đều không có gặp gỡ đám Âm Thị, có khả năng đều đã biết hôm nay sẽ có rất nhiều người hỗn tạp qua đây quét dọn, cho nên không có chuyện đều không ra ngoài, tránh cho rước lấy phiền toái.

Mà khi kết thúc quét dọn đệ tứ điện chuẩn bị tiến sang đệ ngũ điện, người phụ trách lại ngăn cản bọn họ.

“Trước mặt là nơi ở của nữ vương bệ hạ, bên đó không cần qua nữa, nữ vương bệ hạ không thích người ngoài đến gần.”

Thế sao? Đừng nói đều là do một mình Lăng Thị đại nhân quét dọn nhá.

“Nhưng chỗ ở của Huy Thị đại nhân không phải cũng ở đệ ngũ điện sao?”

“Chỗ của Huy Thị đại nhân, mấy năm gần đây đều là Lạc Thị đại nhân phụ trách mang người đến quét dọn, chúng ta không cần nhiều chuyện.”

Lạc Thị à?

Mặc dù Huy Thị không còn, Lạc Thị vẫn sẽ quét dọn chỗ của ngài ta, không biết có nên nói là rất có lòng hay không…

 

Kết thúc hoạt động quét dọn, thời gian cũng đã muộn, nhưng tối mai là tập trung rồi, nếu còn không nghiên cứu món ăn với quà tặng, có khi sẽ bị bỏ trống, thế này không tốt, Phạm Thống với Nguyệt Thoái cũng chỉ đành lê thân thể mệt mỏi vì hai chuyện này mà vắt hết óc.

“Phạm Thống, cậu từng nấu ăn chưa.”

“Có thể không tính là từng nấu.”

Mấy thứ cháo tôi làm… so với gọi là nấu ăn, vẫn không bằng gọi là thí nghiệm hóa học.

“Chúng ta ngày mai nên làm thế nào?”

Làm thế nào, cậu hỏi tôi tôi cũng có biết đâu, rau trộn?

“Hay là… mua một số nguyên liệu về, làm cơm nắm?”

Cậu quên cơm nắm cậu làm căn bản không thể ăn sao… cậu định hi sinh bao nhiêu cơm để thử lực tay của cậu cần giảm bao nhiêu?

“Dù sao thì có lòng thành là đủ rồi, chúng ta mặc kệ làm ra ngon hay dở, đều không như nhau mà.”

“Dở và ngon thực sự là không như nhau…”

Đừng soi mói tật ngôn ngữ của tôi… Không đúng, đừng bắt nạt tôi vì thường nói ngược…

Lúc này, Phạm Thổng lại nảy lên một ý tưởng, nghĩ đến vẫn còn có một kẻ để hỏi.

“Puhahaha, dậy đi, ngươi có biết nấu ăn không?”

Sa đọa đến mức phải hỏi một cây lau về chuyện nấu nướng, Phạm Thống cảm thấy mình cũng đáng được gọi là một kỳ tài rồi.

Nguyệt Thoái trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn lấy Puhahaha ra hỏi, không biết đối với hành vi như thế của hắn có cảm tưởng gì.

“Phì phò —- bổn phất trần đương nhiên không biết. Quân tử xa nhà bếp…”

Quân tử cái gì. Ngươi rốt cuộc có chỗ nào giống ngươi thử nói xem?

“Gì vậy chứ, thật là vô dụng, nhìn có vẻ đã sống rất lâu vậy mà ngay cả nấu ăn cũng không biết…”

Thật không tệ, lúc tức giận không bị nói ngược. Bằng không tôi nhất định sẽ rất ảo não…

“Ta thì lại không cần ăn cơm, vì sao phải nghiên cứu nấu ăn chứ? Hơn nữa ta rõ ràng là vũ khí, cũng không phải dụng cụ nhà bếp, đây thực sự là yêu cầu rất bất hợp lý.”

Ban đầu chẳng phải là rất đờ đẫn sao? Làm sao đột nhiên mồm miệng trở nên rõ ràng lưu loát rồi? Tỉnh ngủ rồi à?

“Vũ khí khi ở bên ngoài là giúp chủ nhân đón địch, khi ở trong nhà là làm nội trợ hiền của chủ nhân, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa!”

Ơ? Tôi cũng trở nên nói năng rõ ràng lưu loát rồi? Đột nhiên có hai câu liên tiếp không bị đảo ngược, vẫn thật không quen.

“Xí. Bổn phất trần vẫn chưa muốn gả, cho dù muốn gả cũng không phải gả cho ngươi, ai muốn làm nội trợ hiền của ngươi chứ.”

Oa! Vậy mà còn xí? Còn nữa, ngươi có phải quên mình là đực rồi không?

“Nói như vậy là sao, ta thế nhưng là rất muốn cưới ngươi.”

Quả nhiên, chuyện tốt không đến ba lần, lập tức nhảy ra câu nói ngược, còn luôn là ở chỗ sau khi bị đảo ngược sẽ biến thành cực kỳ tệ hại.

“… Ôi số khổ, số khổ, nhiều năm tìm không được chủ nhân biết thưởng thức ta, miễn cưỡng chọn một tên chẳng ra sao, lại suốt ngày chỉ biết mở mồm chọc ghẹo ta, không có lấy một chút công phu, vì sao vì sao, rốt cuộc là vì sao, vì sao vũ khí ưu tú như ta lại không tìm được một chủ nhân có thể sánh đôi với ta đây?”

Ta cũng chẳng qua nói sai có một câu, ngươi đã lải nhải nhiều như thế, còn mắng ta một cách tồi tệ, không thấy quá đáng sao? Cứ luôn hạ thấp ta, ca ngợi chính mình, ngươi tưởng ngươi là nhân vật chính đau khổ của vở tuồng nào à?

“Phạm Thống…”

Lúc Phạm Thống còn muốn tiếp tục lý luận với Puhahaha, Nguyệt Thoái đột nhiên dùng vẻ mặt khác thường mà gọi hắn một tiếng.

Tiêu rồi, không có cố ý yêu cầu Puhahaha nói chuyện công khai, Nguyệt Thoái chỉ nghe thấy lời của hắn, nghe không thấy cây lau này nói… Lần này lại tạo thành hiểu lầm rồi?

“Chủ nhân cho dù có cảm tình tốt với vũ khí, tốt nhất vẫn là phải nhận rõ sự khác biệt giữa chủng tộc của lẫn nhau, cho dù cậu thật sự rất thích nó, vẫn là đừng coi nó thành người nghĩ đến chuyện kết hôn thì sẽ tốt hơn…”

Đừng mang vẻ mặt nặng nề lo lắng và nghiêm túc như thế để khuyên tôi nữa, tôi không có, tôi không có loại khuynh hướng đó được không? Hơn nữa cậu có biết tên này là đực không?

“Nghe thấy chưa? Bạn ngươi rõ ràng biết lý lẽ hơn ngươi nhiều, ngươi đừng vọng tưởng nữa.”

Puhahaha vậy mà còn thừa thế đả kích tôi, đúng là buồn nôn.

“Ngươi trở lại ngủ đi, ta không nói chuyện với ngươi nữa, chịu đủ rồi.”

Gần đây tỷ lệ chính xác khi nói chuyện với Puhahaha thật sự có tăng cao. Chẳng lẽ, chẳng lẽ đây là điềm báo chúng tôi sắp tâm linh tương thông sao?

“Phạm Thống, cũng đừng bởi vì không thể kết hôn mà quá lạnh nhạt với vũ khí của cậu…”

Nguyệt Thoái, đừng nói giống như thể tôi mua vũ khí chỉ để tìm đối tượng kết hôn có được không?

Kết quả, bọn họ thương lượng cả buổi trời, cũng chỉ quyết định một số nguyên liệu cơ bản, nhờ Bích Nhu mua thay rồi chờ ngày mai xử lý sau.

 

◎ Lời bạt của Phạm Thống

Kỳ thực từ khi còn rất nhỏ rất nhỏ, lúc cha mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh, tôi cũng theo cha mẹ thân thích cùng nhau đón năm mới. Ấn tượng lúc nhỏ đã trở nên mơ hồ rồi, chỉ nhớ có rất nhiều chuyện phải làm, rất bận rộn và náo nhiệt, cho đến khi đầu óc choáng váng, là đột nhiên đón xong năm mới, mọi thứ đều kết thúc, tiệc tàn người tan, ai nấy về nhà.

Khoảnh khắc từ biệt sẽ cảm thấy rất không muốn đi, tâm trạng khi đi trên đường về nhà sẽ rất nặng nề, trở về nhà, rõ ràng bình thường cũng là một mình ở một nhà, lại sẽ đột nhiên cảm thấy thế này thật vắng lặng, cũng vào lúc đó, mới cảm nhận được một cách thật rõ ràng rằng con người thật sự là động vật sống bầy đàn, lúc rời khỏi bầy, sẽ cảm thấy rất cô quạnh.

Kỳ thực đó cũng là sau khi trải qua sự náo nhiệt, mới hiểu được sự vắng vẻ đi? Hơn nữa trên thực tế hồi nhỏ cha mẹ vẫn là ở cùng với tôi, cũng không đến mức ở một mình, chờ đến khi tôi chân chính ở một mình, lại cũng đã quen với cảm giác đó nên sẽ không cảm thấy khó chịu.

Đừng dùng vẻ mặt cảm thấy tôi rất đáng thương để nhìn tôi, tôi thế nhưng chưa từng cảm thấy mình đáng thương. Cha tôi gọi ông ấy là cao nhân đắc đạo, sớm đã nói cho chúng tôi ông ấy sẽ qua đời vào sinh nhật mười ba tuổi của tôi, nhiều lần dặn dò điều này đã được định trước, muốn chúng tôi đừng quá đau buồn… Tôi cũng từng hỏi ông ấy vì sao nhất định phải là sinh nhật của tôi, ông ấy bèn nói cho tôi như vầy sẽ dễ nhớ hơn, nhớ chung sinh nhật với ngày mất của cha sẽ không cần tốn tế bào não để nhớ thêm một ngày, khiến tôi không biết phải nói gì.

Nghe thấy lời như vậy, tôi đương nhiên cảm thấy kỳ thực ông ấy hình như có thể tự mình lựa chọn ngày chết, sau đó cố ý chọn ngày này… có một ông bố tùy hứng đòi chọn ngày sinh của con trai để chết, trên thực tế bạn cũng không thể nói cái gì, trên cơ bản tôi vẫn là rất tôn kính ông ấy, ông ấy trước khi chết đã truyền thụ toàn bộ kỹ năng kiếm sống của ông ấy cho tôi, nói chờ đến khi ông ấy không còn nữa, tôi sẽ có thể mở cửa tiệm xem tướng để kiếm tiền, ông ấy cũng có thể an tâm đi đến một thế giới khác, không cần lo lắng tôi và mẹ sẽ chết đói.

Nhưng cửa tiệm xem tướng trước giờ không có kiếm được nhiều tiền lắm, cho đến khi tôi bị bà dì kia nguyền rủa công việc làm ăn mới phất lên… một thế giới khác, A, nói đến một thế giới khác, đừng nói cha tôi cũng đến Huyễn Thế rồi nhé! Tôi có nên tìm một ngày nhờ Lạc thị đi tra hộ khẩu một chút không!

Nhưng nếu lúc ông ấy ra đi không có chấp niệm gì, vậy khả năng của việc này hình như cũng không cao, ừm…

Tôi thấy vẫn là đừng tra tốt hơn.

Nếu thật sự tra được, sau đó để tôi phát hiện ông bố tứ chi kém phát triển kia của tôi đến thế giới này nhiều năm như thế, vậy mà vẫn cầm tua rua màu trắng gì gì đó… Vậy hình như không phải lặng lẽ chảy hai hàng nước mắt là xong chuyện, cũng quá xót xa rồi đi!

Không, cha tôi ông ấy dù sao cũng không có tật ở miệng, cho dù là người hiện đại không có mộng tưởng giống tôi, không thể tu thuật pháp, nhưng phù chú là có hi vọng! Dựa vào tư chất của cha tôi, tôi nghĩ tua rua màu đỏ nhất định không thành vấn đề! Nếu thật sự như vậy, trái lại là nên đi tìm cho ra ông ấy, để ông ấy giúp trả nợ cho đứa con vô dụng của mình, thuận tiện lấy chút tiền để tiêu…

Nhưng dựa vào tình hình cái miệng của tôi, lúc gặp mặt gọi “cha” thành “mẹ” cũng chưa chắc là không có khả năng, đến lúc đó ông ấy nói không chừng sẽ trực tiếp cầm cây chổi đuổi tôi ra khỏi cửa, đồng thời tặng kèm cho tôi một tấm ngự hỏa chú.

Ừm, cha tôi rốt cuộc có đến hay không cũng chưa biết, tôi nghĩ nhiều như thế làm gì, liệu có quá lo bò trắng răng hay không?

Có lẽ là tức cảnh sinh tình đi… ôi.

 

One response »

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: