RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 4-1

Chương 1: Huy Thị Các

“Cách vách chính là chỗ ở của nữ vương mà nhỉ? Lỡ như, lỡ như bất cẩn đụng phải Âm Thị đại nhân từ trong đó đi ra, vậy nên làm sao đây?” —- Phạm Thống

“Còn làm sao nữa, chính là hỏa tốc bán tin tức cho ta trước tiên, đảm bảo có lời!” —- Mễ Trọng

“Chẳng phải nói bán tin đồn của nữ vương sẽ có tỷ lệ chết cao tới chín phần sao…” —- Nguyệt Thoái

 

 

Ngày đầu tiên của năm mới, kỳ nghỉ vẫn tiếp tục kéo dài, chẳng qua, Phạm Thống với Nguyệt Thoái lại dậy rất sớm, nguyên nhân là bọn họ hôm nay có hẹn với Lạc Thị.

Thời gian qua cứ có ảo giác làm rất nhiều chuyện đều gạt Chu Sa đi, Nguyệt Thoái có chút cắn rứt lương tâm, cảm thấy hình như đã chung phòng thì phải nên cùng nhau hành động nhiều hơn, nhưng làm công thì tự Chu Sa không đi, tụ hội năm mới cũng là tự Chu Sa không tham gia, bây giờ hẹn với Lạc Thị, cũng không tiện mang thêm một người, cho nên sau khi sơ tẩy đơn giản, bọn họ vẫn là không quấy rầy Chu Sa đang ngủ, liền tự mình ra ngoài.

Mục đích hôm nay Lạc Thị hẹn bọn họ, là cùng nhau đến Huyền Điện thuộc bên cạnh Thần Vương Điện để thăm viếng cầu phúc.

Trên tính chất, đại khái là giống với ngày đầu tiên năm mới đến viếng đền thờ đi? Nghe nói có tấm thẻ ước nguyện để viết rồi treo lên, cũng có thể rút thăm, văn hóa cũng thật giống nhau ghê.

“Chào buổi sáng, Lạc Thị.”

“Chào buổi sáng.”

Lúc Phạm Thống với Nguyệt Thoái tìm được Lạc Thị, Lạc Thị đang đứng ở bên cạnh một cái lò lửa sưởi ấm tay, vào mùa này, sáng sớm ở Đông Phương Thành luôn sẽ có chút rét lạnh, cậu vừa lại không có mặc thêm quần áo, cho nên mới cảm thấy lạnh đi.

Làn da vốn trắng nõn, bởi vì hơ lửa, má ửng hồng một lớp, thoạt nhìn trái lại có thêm vẻ đáng yêu của trẻ con, điển hình là loại mà mấy bà cô lớn tuổi nhìn thấy đều sẽ la lên “đứa bé này đáng yêu quá —-“ sau đó nổi lên ham muốn đi bóp nhéo một phen, tuy nói mười bốn tuổi cũng đã gần lớn rồi, nhưng vóc dáng của Lạc Thị nhỏ nhắn, khuôn mặt lại còn nhu mỹ, mang cho người khác một loại cảm giác cần bảo vệ.

“Chính là bên này, chúng ta vào đi.”

Diện tích của Huyền Điện không lớn lắm, nghe nói đến giữa trưa, người đến thăm viếng sẽ nhiều lên, vì để tách khỏi sóng người, bọn họ mới đặc biệt chọn thời gian sớm như vậy, tránh cho người ta nhìn thấy Lạc Thị thì lại ném tới ánh mắt tò mò, nhìn thấy Nguyệt Thoái thì lại chạy tới cản đường yêu cầu quyết đấu.

Về phần Phạm Thống sẽ thế nào, bình thường mà nói hình như sẽ chẳng sao cả, mọi người thông thường đều không đếm xỉa tới hắn, về phần điều này, hắn cũng không biết nên vui hay là nên buồn.

“Lạc Thị, ở đây là thờ cái gì?”

Chuyện thờ bái này, luôn phải có đối tượng để bái, cho nên Phạm Thống mới tò mò ở đây thờ cúng cái gì.

“Trầm Nguyệt đó, cậu không nhìn thấy tượng bảo kính phía trên à?”

Nghe Lạc Thị trả lời như vậy, Phạm Thống lúc này mới thuận theo hướng ngón tay cậu nhìn lên trên, quả nhiên có một cái tượng gỗ to lớn bày ở phía trên, thoạt nhìn là một cái gương tròn có kiểu dáng khá cổ.

Người của Huyễn Thế thờ Trầm Nguyệt, nghe lên có mấy phần đạo lý, không biết người bên Lạc Nguyệt có thờ hay không đây?

“Trầm Nguyệt nhỏ như thế à…”

Lạc Thị đang muốn phản bác, mới ý thức được Phạm Thống lại đã nói ngược.

“Không lớn như thế đâu, chỉ là làm để cho mọi người bái lạy, phải có chút khí thế, mới khắc lớn một chút.”

Ồ. Thật nhàm chán.

“Qua bên đây rút thăm đi. Kiếm cái cát lợi.”

Cậu xác định là cát lợi sao? Hay là ống thăm ở đây không để thăm có chữ hung?

Nghĩ thì nghĩ, Phạm Thống vẫn là đi qua theo, Nguyệt Thoái cũng không nói lời nào mà đi theo.

Sau khi thò tay vào ống thăm, Phạm Thống còn tỏ ra cảm khái.

Haiz, nếu trả kí ức cho tôi, khôi phục năng lực, mấy thứ như vận thế năm nay tôi liếc mắt một cái là biết ngay, cần gì rút thăm? Trầm Nguyệt biết đoán mệnh sao? Có chuẩn hay không còn chưa biết đây…

Chẳng qua, thăm bọn họ rút lên trái lại không phải là “hung”, ”cát” như Phạm Thống nghĩ, khi Phạm Thống mở lá thăm mình rút ra, phía trên chỉ có hai chữ to đùng khiến mặt hắn co rút.

“Đồ ngốc”.

… Đây là cái gì chứ? Ai ghi bậy tờ giấy rồi ném vào sao?

“Năm nay lại là “đi vào bế tắc”. Các cậu là gì?”

Lạc Thị hình như có chút ủ rũ đối với lá thăm rút được, sau đó liền quan tâm đến thăm của bọn họ.

Phạm Thống cạn lời mở ra chữ “đồ ngốc”, Nguyệt Thoái hình như vẫn còn đang phân biệt chữ viết trên thăm, đầu đầy mù mịt, dù sao cậu cũng chưa học xong chữ của Đông Phương Thành.

1374103_1502611113340092_2946990077254841931_n

Nguồn Novel Đài Fan club

“Phụt! Vậy mà là đồ ngốc! Thật thích hợp!”

Lạc Thị vô cùng không nể mặt mà bật cười, câu thật thích hợp mà cậu bổ sung thực sự khiến Phạm Thống không biết nên phản ứng thế nào.

“Nghĩa là cái gì…”

“Hm, thăm là phải tự mình lĩnh ngộ, nếu như cảm thấy mù mờ, có khả năng là cậu không hiểu rõ chính mình.”

Tốt nhất là vậy! Bình thường trong miếu cũng phải có chỗ giải thăm chứ!

Ngày đầu tiên của năm mới đã bị chửi đồ ngốc, đối với Phạm Thống mà nói, chẳng khác nào rút trúng đại hung, nhưng xem ra không có người có thể hiểu được tâm tình của hắn, như Lạc Thị, đã vậy còn vô lương tâm mà cười nhạo hắn.

“Đừng quá buồn, Âm Thị gần như mỗi năm đều rút trúng “đồ đần độn”.”

… Dưới so sánh, ý nghĩa của đồ ngốc vẫn đỡ hơn sao?

Phải so với Âm Thị đại nhân, cũng quá bi thảm rồi đi, chẳng qua nếu như Âm Thị đại nhân là đồ đần độn, vậy tôi hình như có thể lý giải rồi, lá thăm này hình như còn có tỷ lệ trúng nhất định.

“Cậu nói gần như, vậy cái khác…”

“Thỉnh thoảng có năm rút được “não tàn”, “thiểu năng”, “vận đào hoa” gì gì đó, ta cũng là nghe Lăng Thị nói.”

… Đó chẳng phải cũng từa tựa nhau sao? Cái duy nhất tương đối tốt chính là vận đào hoa đi, nhưng đến bây giờ mới được một cô Bích Nhu, xem ra vận đào hoa cũng không có ích gì…

Không biết Lăng Thị đại nhân thường rút được cái gì? Tò mò quá. Còn có Vi Thị đại nhân với nữ vương bệ hạ…

“Nguyệt Thoái, cậu rút được cái gì?”

Nguyệt Thoái có chút mù mờ mà đưa thăm cho bọn họ.

“Tôi chỉ xem hiểu một chữ. Huyết huyết huyết… huyết cái gì?”

So sánh với mấy chữ to đùng của bọn họ, tờ giấy của Nguyệt Thoái có thể nói là chi chít rậm rạp.

Chi chít “huyết quang chi tai huyết quang chi tai huyết quang chi tai huyết quang chi tai huyết quang chi tai”.

“…”

Nguyệt Thoái, con người cậu… Rốt cuộc là sao?

“Nguyệt Thoái, phía trên ghi huyết quang chi hỉ.”

Phạm Thống nói xong, Lạc Thị trừng hắn một cái.

“Đừng để ý Phạm Thống, phía trên là ghi huyết quang chi tai.”

Cũng đã là bạn một hồi, chẳng qua nói sai có một từ, có cần thiết phải thế không?

Chẳng qua nói đến, cái từ huyết quang chi hỉ này thật là vi diệu, nên giải thích làm sao đây, sinh con à?

“Huyết quang chi tai… một năm tương lai?”

Sắc mặt của Nguyệt Thoái có chút khó coi, chẳng qua Phạm Thống rất có thể hiểu tâm tình của cậu.

Một năm huyết quang chi tai với một năm là đồ ngốc, nếu như để hắn chọn, hắn vẫn thật không biết nên chọn cái nào.

“Cũng… cũng không nhất định đâu, có khả năng chỉ cần chú ý một chút, vẫn có cơ hội né tránh đi, bằng không ý nghĩa của rút thăm thì nằm ở đâu đây…”

Lạc Thị, cậu an ủi Nguyệt Thoái thật là tận tâm. Phân biệt đối xử là phân biệt đối xử…

“Huyết quang chi tai à…”

Nguyệt Thoái thoạt nhìn nặng nề tâm sự. Phạm Thống dường như còn nghe thấy cậu lẩm bẩm một câu “là xảy ra ở trên người mình hay là do mình gây ra”, cũng không biết nghĩa là gì.

“Ồ! Tiểu Lạc Thị! Các ngươi cũng đến viếng à?”

Vào lúc này một âm thanh từ xa truyền tới, trong lòng Phạm Thống lẩm bẩm một câu “A, là “đồ đần độn””.

Mới gặp tối qua, sáng nay lại chạm mặt rồi, không biết có nên nói rất có duyên hay không.

Ngày đầu tiên của năm mới đã gặp phải Âm Thị đại nhân, cảm giác hình như không vui lắm… Ô, Lăng Thị đại nhân cũng đến? Tiểu Nhu nhà ngài đâu? Làm sao không hẹn đi chung?

“A, muốn đi viếng cũng không hẹn bọn ta đi chung, tiểu Lạc Thị thật vô tình.”

Mặc dù mới sáng sớm, Âm Thị vẫn rất có tinh thần, cả sắc mặt lẫn giọng nói.

“Âm, trong Huyền Điện đừng làm ồn.”

Lăng Thị đi theo sau nhàn nhạt căn dặn một câu, đáng tiếc Âm Thị giả điếc không nghe.

“Các ngươi đang rút thăm sao? Vậy ta cũng đến rút…”

“Xin làm theo thứ tự, đầu tiên thờ bái.”

“Cái gì chứ, rút thăm trước cũng đâu có sao…”

“Thờ bái.”

“Lão già ngươi thật lôi thôi! Lát nữa nhất định sẽ rút được “bà mẹ già”!”

“Dù sao cũng đỡ hơn đồ đần độn. Đồ đần độn có cái gì để kiêu ngạo?”

Đồ đần độn đúng là không có cái gì để kiêu ngạo. Chẳng qua, bà mẹ già… Đối với người có tướng mạo mặc dù âm nhu, nhưng dị thường có khí khái nam tử như Lăng Thị đại nhân mà nói, thực sự là một sự sỉ nhục đi?

“Đầu – tiên – đi – bái – trước—“

Cánh tay Lăng Thị vòng qua cổ Âm Thị rồi kéo, siết rất chặt, cứ như thế dùng bạo lực kéo hắn qua vị trí bái lạy.

“Lão già bạo lực! Cổ của ta —- Khụ! Khụ khụ —-“

Cánh tay của Lăng Thị đại nhân tuy mảnh khảnh, nhưng hết sức mạnh mẽ, có vẻ thật đáng tin cậy.

Phạm Thống ở trong lòng phát biểu cảm tưởng. Nếu như Bích Nhu ở đây, có lẽ còn sẽ nói cho hắn, cánh tay mảnh khảnh đó không chỉ mạnh mẽ, còn bất chấp đao thương, dưới một chém của ma pháp kiếm vệ Tây Phương Thành vẫn có thể không chút sứt mẻ…

“Hình như đi đến đâu cũng gặp phải Âm Thị đại nhân.”

Nguyệt Thoái cười khổ một chút, nói lên một câu cảm tưởng như vậy.

“Cứ mặc kệ hắn là được, hắn luôn mang đến tai nạn.”

Người tiếp xúc với Âm Thị nhiều nhất trong ba người là Lạc Thị, chẳng qua Phạm Thống với Nguyệt Thoái đều từng bị ảnh hưởng bởi tai nạn Âm Thị mang tới, cho nên lặng lẽ tán đồng đối với câu trên.

Hơn nữa đẳng cấp của tai nạn còn rất cao, gần như lần nào cũng là tai nạn tử vong.

“Lạc Thị, tiếp theo thì sao?”

“Ừm… Chúng ta có thể đến phía trước nhận tấm thẻ để ghi nguyện vọng, treo ở chỗ treo thẻ. Chẳng qua cũng phải chào bọn họ trước đã, hay tốt hơn là chờ bọn họ một lát.”

Bọn họ tức là chỉ Âm Thị với Lăng Thị. Cho dù Âm Thị là nguyên thể mang đến tai nạn, nhưng tốt xấu gì vẫn có giao tình, cứ thế gạt người ta đi, cả tình và lý đều không được, cũng chỉ có thể chờ bọn họ đi cùng thôi.

Bởi thế, đừng có kết bạn bừa bãi là rất có đạo lý. Không kết thì thôi, sau khi kết rồi muốn tuyệt giao sẽ tương đối phiền, còn phải kiếm đủ lý do lý trấu, không bằng lọc bớt ngay từ đầu, tương đối an tâm đảm bảo hơn.

Đáng tiếc duyên phận không phải là thứ mình có thể khống chế. Hơn nữa, bọn họ với hai vị Thị đại nhân vĩ đại này rốt cuộc có tính là bạn hay không, Phạm Thống vẫn không rõ lắm.

Nói đến, thật ra người làm bạn với hắn, hình như cũng sẽ hưởng chung vận xui, nhìn Nguyệt Thoái là biết. Như vậy hắn có phải là cũng nên cảm kích người ta không chê mình, mà không phải ở đây bắt bẻ người khác?

Nếu như mệnh của các cậu là đại phú đại quý, thì sẽ không bị xui xẻo của tôi ảnh hưởng rồi! —- Phạm Thống cuối cùng vẫn là quyết định đổ lên đầu người khác, dù sao thì ngàn sai vạn lỗi cũng không phải tại hắn là được.

“Huyết quang chi tai…”

Nguyệt Thoái bên cạnh vẫn còn đang lẩm nhẩm, có vẻ thật sự rất để ý.

Dáng vẻ Lăng Thị nhắm mắt bái lạy, thoạt nhìn hết sức thành kính mỹ lệ, trên người dường như có thêm một loại cảm giác điềm tĩnh, chỉ nhìn thế này, vẫn thật giống một mỹ nữ hiếm có, đáng tiếc hắn là đàn ông, chuyện này là sự thật trăm phần trăm, khiến rất nhiều đàn ông vỡ mộng —- Cũng có rất nhiều gã vẫn đánh chết không lui.

Dưới so sánh, bộ dạng Âm Thị bái lạy thì qua loa hơn nhiều. Từ thần tình chán chường với thái độ tùy tiện kia để xem, suy nghĩ trong đầu phần lớn cũng chẳng liên quan đến chuyện bái lạy, như là “thời tiết thật tốt”, “Thật muốn ngủ” gì gì đó, căn bản chỉ là đang chờ Lăng Thị bái xong xuôi, khiến người ta không biết phải nói gì.

Khó khăn lắm mới chờ bọn họ bái xong, cuối cùng là đi qua rút thăm rồi, chuyện này Âm Thị tương đối hứng thú hơn, cả bộ dạng nôn nóng muốn thử.

“A! Năm nay không phải “đồ đần độn”!”

Âm Thị sau khi mở thăm rút được ra, lập tức hưng phấn báo cáo với Lăng Thị.

“Ờ. Là cái gì?”

Lăng Thị chẳng hề bị sự hưng phấn của hắn lây nhiễm, giọng điệu trả lời đầy lãnh đạm.

“Là “huyết quang chi tai”!”

Âm Thị đắc ý mở tờ giấy ra, thành công nhận được sự im lặng của mọi người và cái lườm mắt của Lăng Thị.

Huyết quang chi tai có cái gì để cao hứng… Hơn nữa còn không bằng Nguyệt Thoái nhà bọn tôi, ngài chỉ có bốn chữ huyết quang chi tai, Nguyệt Thoái thế nhưng là cả một tờ giấy chi chít chữ huyết quang chi tai kia kìa.

Chẳng qua ngài cũng đã mạnh đến mức độ này rồi, còn có cái gì để huyết quang chi tai? Quả nhiên không chuẩn lắm nhỉ, vẫn là đồ đần độn chính xác hơn.

“Huyết quang chi tai không phải chuyện tốt đi…”

Khóe miệng của Lạc Thị giật một cái, thực sự không biết nên nói hắn cái gì.

Khi đồ đần độn gặp phải huyết quang chi tai, hm, sẽ thế nào đây?

“Nhìn làm sao cũng cảm thấy là ngươi tự mình bất cẩn chém phải mình, đồ đần độn.”

Lăng Thị làm ra phán đoán rất phù hợp tình huống của hắn, nhưng Âm Thị không phục chút nào.

“A! Làm sao có thể! Ta mới không ngốc như tên Vi Thị chết tiệt kia!”

Nghĩa là Vi Thị đại nhân từng chém phải mình? Đây có tính là tin đồn không? Mặc dù chưa được chứng thực, nhưng tôi có thể bán cho Mễ Trọng không nhỉ?

“Lăng Thị, vậy ngươi rút được cái gì?”

Âm Thị vừa hỏi như vậy, Lăng Thị lập tức bóp chặt tờ giấy trên tay, giống như muốn đem tờ giấy hủy thi diệt tích, chẳng qua Âm Thị lập tức nhanh tay lẹ mắt túm được cổ tay của hắn, vặn ngón tay của hắn ra, từ trong tay hắn cứu được giấy thăm, vừa nhìn sơ đã lập tức bật cười.

“Pu ha ha ha! Ta đã nói ngươi không rút được cái gì tốt mà! Vậy mà là…”

“Ngươi không nói thì không ai bảo ngươi câm đâu.”

Lăng Thị trực tiếp dùng trọng kích đóng chặt miệng của Âm Thị một cách tàn nhẫn, khiến lời nói tiếp theo biến thành tiếng kêu đau, chẳng qua Âm Thị bởi vì bị đau mà thả lỏng tay, chữ trên tờ giấy rơi xuống vẫn là bị Phạm Thống nhìn thấy.

“Hiền thê lương mẫu.”

Ồ, tuyệt quá.

Đây thế nhưng là từ tích cực duy nhất ở đây, làm sao không phải thứ tốt chứ? Quả nhiên vẫn bởi vì là đàn ông, cho nên rất nhục nhã sao?

“Phì phò ò ò… ư hử, có người đang gọi ta sao?”

Puhahaha đang được treo ở bên hông Phạm Thống, đột nhên tỉnh lại một chút, hỏi hắn một câu như vậy.

… Ngươi nghe nhầm rồi, đó chỉ là có người đang cười lớn mà thôi.

“Không có chuyện gì sao? Vậy ta ngủ tiếp đây. Khò ò ò ò…”

Nếu Puhahaha có tay, Phạm Thống thật muốn kêu gã này rút thăm thử xem, rút ra có khi sẽ là quỷ lười ngủ như heo gì đó.

Nếu như rút ra được thư pháp gia, nhân viên lau dọn gì gì đó, vậy hắn đã có thể danh chính ngôn thuận lấy cầm nó vẽ phù và quét dọn rồi.

Người vừa tò mò vừa thích náo nhiệt như Âm Thị tự nhiên sẽ muốn bọn họ chia sẻ kết quả rút thăm, “đi vào bế tắc” của Lạc Thị không có gì để bình luận, “đồ ngốc” của Phạm Thống thì bị cười mấy câu, “đồ ngốc” bị “đồ đần độn” cười nhạo, cảm giác không phải là năm mươi bước cười trăm bước mà là trăm bước cười năm mươi bước, nhưng người ta năm nay không phải “đồ đần độn”, cho nên có chỗ đứng vững hơn, Phạm Thống cũng chỉ có thể ấm ức mà bị chế nhạo thôi.

Khi “huyết quang chi tai huyết quang chi tai huyết quang chi tai” của Nguyệt Thoái được lấy ra, Âm Thị vậy mà ra sức tán thán.

“Lăng Thị! Của tiểu Nguyệt thật là tuyệt! Hay hơn nhiều!”

Loại vẻ mặt ngưỡng mộ người ta lấy được nhiều đồ chơi hơn đó rốt cuộc là thế nào?

“Ngươi thật sự thích huyết quang chi tai như thế sao…”

Lăng Thị ngoài cười nhưng trong không cười mà hỏi. Phạm Thống cảm thấy, Lăng Thị có khả năng đang suy nghĩ chế tạo một chút huyết quang chi tai cho Âm Thị.

“Nếu có tuyệt đến thế, ngươi đổi với cậu ấy cho rồi.”

Lạc Thị nhíu mày nói như vậy. Nhưng, trao đổi giấy cũng không có nghĩa là trao đổi vận mệnh đi.

“A! Có lý! Tiểu Nguyệt! Ngươi có muốn đổi với ta không! Ta muốn lấy về làm kỷ niệm!”

Âm Thị đại nhân, đầu của ngài rốt cuộc làm bằng gì?

“Kỷ niệm…”

Nguyệt Thoái tỏ ra do dự nhìn tờ giấy trong tay mình. Không chỉ là đầy rẫy huyết quang chi tai, nhưng chữ nhỏ này còn là màu đỏ, cũng không biết rốt cuộc là dùng cái gì để ghi… Nhìn làm sao cũng cảm thấy là thứ rất không may mắn, giữ lại có khi còn sẽ bị ám, vì sao, vì sao lại có người muốn thứ này làm kỉ niệm đây?

“Nếu như ngài thích, cho ngài cũng không sao, không cần trao đổi…”

Nguyệt Thoái tỏ rõ thái độ “tôi không muốn, nếu ngài muốn thì cho ngài, cái của ngài cũng tự mình giữ lại đi”. Đây mới là thái độ của người bình thường nên có, ai lại muốn để vật mang đến xui xẻo này ở bên cạnh chứ.

“Ơ? Không cần khách khí đâu, cứ trao đổi đi, A, ta hình như thường thường trao đổi đồ vật với tiểu Nguyệt đây.”

Âm Thị vừa nói, vừa phớt lờ ý nguyện của người đương sự, lấy giấy thăm của Nguyệt Thoái đi, đồng thời cũng nhét giấy thăm của mình vào trong tay của Nguyệt Thoái, khiến Nguyệt Thoái nhận cũng không phải mà từ chối cũng không phải, nụ cười có chút miễn cưỡng.

Cái gọi là thường thường trao đổi đồ vật, cũng chẳng qua chính là lần trước lấy đao hỏng, trao đổi kiếm gãy với Nguyệt Thoái mà thôi, đây hình như vẫn không thể cấu thành điều kiện của từ thường thường đi.

Chẳng qua lấy trí nhớ tệ hại của Âm Thị mà nói, hắn còn nhớ được chuyện đó đã đáng được khen ngợi rồi, thực sự không cần so đo quá nhiều với hắn.

“Âm Thị đại nhân, làm sao không nhìn thấy Bích Nhu?”

Vào lúc này, Nguyệt Thoái đột nhiên hỏi vấn đề này. Cậu lại chủ động hỏi đến Bích Nhu, thực sự khiến Phạm Thống có chút kinh ngạc, rõ ràng bình thường rất lãnh đạm đối với Bích Nhu, nhìn thấy cô là không vui mà.

“A, tiểu Nhu nói thời gian quá sớm, muốn ngủ để giữ sắc, không đi theo ta.”

Nhắc đến Bích Nhu, Âm Thị liền ủ rũ, nhưng cho dù như vậy, hắn cũng không có dời thời gian cúng viếng để đi cùng với Bích Nhu, dù sao thì người về sau sẽ rất đông, không tiện hành động.

Âm Thị cũng là loại đi ở trên đường sẽ có rất nhiều người không biết sống chết chạy tới yêu cầu quyết đấu, nếu như ngày đầu tiên của năm mới đi cúng viếng, rút cái thăm cũng bị chặn kín đường nước chảy không lọt, tâm tình đó thực sự rất khó tốt lên cho nổi.

“Chúng ta cùng đi viết thẻ đi.”

Lạc Thị đề nghị như vậy, mọi người liền cùng nhau di chuyển.

Tấm thẻ hứa nguyện không lớn, đây là được phát miễn phí, không cần tiền, chỉ cần là thứ miễn phí, Phạm Thống sẽ không ghét, hơn nữa dùng cách viết thật là thoải mái hơn nói nhiều, cho đến bây giờ, Phạm Thống chỉ cần nhớ tới lời hô lên với sao băng, vẫn là sẽ cảm thấy khóc không ra nước mắt.

Dùng viết ít nhất sẽ không viết sai!

Phạm Thống rất nghiêm túc ghi nguyện vọng năm nay vào tấm thẻ, cuối cùng vẫn là quyết định ghi nợ trở về không, Nguyệt Thoái thì rất nỗ lực dùng bút lông mà cậu vẫn chưa quen, thử dùng chữ cậu nhận biết ghi ra một cái nguyện vọng, mọi người đều không có ghi bao lâu, giống như sớm đã quyết định xong nguyện vọng rồi.

Tiếp đến chính là treo tấm thẻ đến nơi quy định. Có một số người sẽ ở trước năm mới đã đến treo thẻ, cho nên chỗ treo đã có một số thẻ được treo phía trên rồi, năm tấm thẻ của bọn họ sau khi treo lên, tổng thể xem ra cũng náo nhiệt một chút.

Chữ của Lạc Thị rất thanh tú, chữ của Nguyệt Thoái bởi vì vẫn chưa quen, nên có hơi sượng, chữ của Phạm Thống rất đẹp, có thể được lấy đi bán chữ, chữ của Lăng Thị ngay ngắn cứng cáp, rất có cá tính của hắn, chữ của Âm Thị thì rất ẩu có chút xem không hiểu.

“Ngươi lúc nào mới có thể ghi chữ mà người khác xem hiểu đây…”

Lăng Thị nhìn Âm Thị, giọng nói có chút cảm thán.

“A! Là tấm thẻ của Vi Thị chết tiệt! Thì ra hắn đã tới đây rồi!”

Âm Thị hoàn toàn không bỏ vào tai.

Nghe thấy có thẻ hứa nguyện của Vi Thị, mọi người đều tò mò ghé qua, muốn xem xem hắn đã ước cái gì.

“Hi vọng trẻ con của Đông Phương Thành đều có thể lớn lên bình an”.

… Hử?

Phạm Thống cảm thấy tràn ngập cảm giác quỷ dị. Đây thật sự là của Vi Thị đại nhân viết? Là Vi Thị đại nhân kia? Không giống đi? Nguyện vọng bình thường vô hại như vậy?

“Ngươi từ đâu biết đây là tấm thẻ của Vi Thị chứ? Cũng đâu có ký tên. Ngươi nhận ra nét chữ của hắn?”

Lạc Thị mang theo nghi hoặc hỏi, Âm Thị thì phẫn nộ chỉ vào tấm thẻ.

“Cần gì nhận ra nét chữ! Phía trên có khí tức đáng ghét!”

Thứ mà chỉ có ngài cảm giác được thì ai có thể lý giải chứ?

“A! Còn có! Các người xem! Chứng cứ!”

Âm Thị lật tấm thẻ qua, sau lưng bất ngờ là bốn chữ to tướng “Âm Thị chết đi”.

Có bốn chữ này, nếu nói là tấm thẻ của Vi Thị, thì có lực thuyết phục hơn, chẳng qua ngang nhiên nguyền rủa như vậy thực sự không tốt lắm đi, nên nói là ruột thẳng sao? Cũng không phải ghi ở sau lưng thì sẽ không có người nhìn thấy, trực tiếp đem mâu thuẫn giữa Thị với Thị lên sân khấu… Quan hệ rốt cuộc đã hiểm ác đến mức độ nào rồi?

“Ừ, có bốn chữ này ta tin là của hắn ghi rồi, rất chính xác.”

Lăng Thị gật đầu, không biết là tán đồng luận điểm của Âm Thị hay là tán đồng bốn chữ Âm Thị chết đi này.

“Vi Thị chết tiệt vậy mà rủa ta chết, thực sự quá âm độc… A! Hắn vậy mà đã ghi hai tấm thẻ!”

Nghe thấy hắn vừa lại phát hiện còn một tấm khác, mọi người cũng qua nhìn. Một người vậy mà ghi đến hai tấm thẻ, thật không biết nên nói hắn cái gì, nguyện vọng của tấm đầu rất phổ thông, vậy tấm kia thì sao?

Trên tấm thẻ khác ghi mấy chữ thế này: Đông Phương Thành bất bại! Nữ vương bệ hạ vạn tuế!

Ồ… Phạm Thống cảm thấy, hắn có thể hiểu tâm tình của Vi Thị khi không ký tên.

Loại ngôn luận kích động này, nếu ngang nhiên cho mọi người xem kỳ thực vẫn rất xấu hổ. Chẳng qua, có khi Vi Thị chẳng thấy xấu hổ chút nào, hắn chỉ là thuần túy không nghĩ đến nên ký tên mà thôi.

“Mau lật qua xem thử.”

Lạc Thị có vẻ rất chờ mong, dù sao thì tấm thẻ vừa rồi có ghi ở phía sau, phía sau của tấm này có khả năng cũng sẽ có, rốt cuộc đã ghi cái gì xác thực khiến người tò mò.

Âm Thị nhìu mày lật tấm thẻ qua, phía sau quả nhiên cũng đã ghi mấy chữ lớn không phụ kỳ vọng của mọi người.

“Âm Thị chết đi”

“Vì sao lại bảo ta chết đi nữa hả —-!”

Dựa theo quy luật này, nếu như Vi Thị còn ghi tấm thứ ba, thứ bốn, phía sau chắc cũng là “Âm Thị chết đi”, xem ra hắn có oán niệm rất sâu, đây thật là sự cố chấp khiến người không thể nói gì, thật sự có thống hận như thế sao?

Âm Thị đại nhân, ngài rốt cuộc đã làm gì người ta? Ngài rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện để người ta ghét?

“Có khả năng là tồn tại của ngươi đối với hắn mà nói thì rất chướng mắt chăng? Không có ngươi, Đông Phương Thành sẽ tốt hơn.”

Lăng Thị ở bên cạnh nói mát, tỏ ra rất là không liên quan đến mình.

Không có Âm Thị, Đông Phương Thành sẽ tốt hơn, Phạm Thống không biết vì sao có chút muốn giơ hai tay tán thành. Nhưng thế này thì không phúc hậu lắm, cho nên hắn cũng chỉ là khen hay trong lòng mà thôi.

“Đáng ghét! Ta trở về nhất định phải tính sổ với hắn!”

Âm Thị tức tối nói, Lăng Thị thì một chút cũng không ủng hộ hắn.

“Ngươi thôi đi, chẳng lẽ hắn sẽ thừa nhận sao? Thừa nhận thì thế nào, ngươi có thể làm gì hắn?”

“Ta muốn lột sạch hắn treo ở trên tường thành!”

Ngài nghiêm túc sao? Đây không tốt lắm đi?

Mặc dù so sánh với chết, lột sạch treo trên tường thành thì nhẹ hơn nhiều, nhưng ngài cũng sẽ không bởi vậy mà chết thật, tôi sợ sau khi xảy ra chuyện này, Vi Thị đại nhân vì để diệt khẩu người nhìn thấy, sẽ huyết tẩy Đông Phương Thành…

“Ồ —-? Nói được làm được đấy nhé.”

Bên môi của Lăng Thị nổi lên một nụ cười đùa cợt, khiến người có chút không rét mà run.

Lăng Thị đại nhân, ngài đừng khích ngài ta nữa…

“Mẫu thân đại nhân chắc sẽ không bỏ mặc bất quản.”

Lạc Thị không phải muốn nói giúp Vi Thị, chỉ là loại chuyện ồn ào này thì bớt đi cho lành.

“A, đúng rồi, Anh sẽ tức giận.”

Âm Thị co rụt một chút, dẫn tới lửa giận của Tịch Anh, thực sự không phải chuyện gì tốt.

“Thật đáng tiếc, ta cho rằng ngày đầu tiên của năm mới thì phải làm vài chuyện khiến mọi người kinh ngạc.”

Lăng Thị đại nhân, đó không phải kinh ngạc được không? Đó nên gọi là kinh khủng hoặc kinh hãi đi? Bất luận đối với người đương sự mà nói hay là đối với người bàng quan mà nói.

“Ta nhất định sẽ tìm được phương pháp báo thù không để lại dấu tích!”

Âm Thị vẫn hùng hổ, giống như chưa báo thù thì không cam tâm.

Phương pháp báo thù không để lại dấu tích? Không có khả năng lắm đi, nếu ngài tìm ra được, cũng sẽ không rút được nhiều năm đồ đần độn như thế rồi.

“Ngươi từ từ nghĩ đi, ta rất mong chờ. Chẳng qua, ta cảm thấy ngươi ngày mai chắc sẽ quên thôi.”

Đấu chí ngùn ngụt của Âm Thị ở trong mắt Lăng Thị căn bản không có lấy một chút ý nghĩa.

Ở chỗ treo thẻ nguyện vọng này, nhìn xem nguyện vọng của người khác cũng là một chuyện rất thú vị. Vừa rồi Phạm Thống đã nhìn sơ qua, Lạc Thị hi vọng Huy Thị sớm ngày trở lại, Nguyệt Thoái hi vọng mọi sự bình an, đều là những nguyện vọng thấy rồi cũng sẽ không cảm thấy đặc biệt thú vị, cho nên, hắn liền đi xem thẻ của những người xa lạ.

Thẻ của người khác ghi, quả nhiên thú vị hơn nhiều, rất có không gian để cười nhạo, như là nguyện vọng “thoáng cái lấy được tua rua màu đen”, “thống nhất Đông Phương Thành” vân vân, đều không biết tự lượng sức mình, còn có người hứa nguyện “năm nay đừng chết nữa”, Phạm Thống cảm thấy người này thật là đồng bệnh tương liên với hắn.

Khi hắn phát hiện thẻ của Mễ Trọng, thực sự có chút muốn quay đầu đi không nhìn, luôn cảm thấy nhất định sẽ nhìn thấy nội dung khiến người rất không thoải mái, nhưng ở lúc phát hiện, hắn đã nhìn thấy cả chữ phía trên luôn rồi, cũng quả nhiên là phong cách mọi khi của Mễ Trọng.

Phía trên ghi: “Lăng Thị đại nhân! Nhìn tôi một cái! Xin ngài nhìn tôi một cái!”…

Phạm Thống suy nghĩ, có nên mời Lăng Thị qua, để hắn nhìn tấm thẻ này, sẽ lập tức hoàn thành tâm nguyện của Mễ Trọng.

Nhưng nếu như Lăng Thị hỏi hắn đây có phải là người hắn quen biết, hắn rất không muốn thừa nhận. Nếu bởi vì sự biến thái của người ta khiến cho mình bị nhìn với ánh mắt khác thường, đây căn bản không cần thiết đi, tội gì phải thế.

“Hoạt động của Huyền Điện đại khái chính là như thế, vậy thì…”

Lạc Thị nhìn bọn họ, cười một cách thẹn thùng.

“Năm mới vui vẻ.”

“Năm mới vui vẻ.”

Nguyệt Thoái cũng mỉm cười, chúc lại một câu.

“Năm mới không vui vẻ.”

Miệng của Phạm Thống vẫn như cũ. Ở trường hợp này, thật là miệng quạ đen chính hiệu.

“Cậu ít nhất cũng phải nói năm cũ không vui vẻ chứ! So với năm mới không vui vẻ tốt hơn nhiều!”

Lạc Thị trừng mắt, lại mắng hắn, nhưng đây cũng không phải chuyện hắn có thể khống chế, hắn chỉ cảm thấy rất vô tội.

Bất luận thế nào, một năm mới đã bắt đầu, Phạm Thống vẫn thành tâm hi vọng, một năm tương lai có thể tốt hơn… Cho dù bọn họ có đi vào bế tắc, đồ ngốc, còn có một đống huyết quang chi tai.

“Vậy bọn ta trở về trước đây, A, tỷ võ chiêu thân cũng sắp cử hành rồi, nhớ tham gia đấy nhé.”

Ủa ủa? Tỷ võ chiêu thân gì chứ? Thứ gì vậy?

“Ai tỷ võ chiêu thân với ngươi? Ngươi rốt cuộc có tìm hiểu không? Đừng làm mất mặt nữa, đi mau.”

Lăng Thị cũng không giải thích rõ lời nói lộn xộn của Âm Thị, đã kéo hắn đi mất, thế là, hiện trường chỉ còn lại ba người là Lạc Thị, Nguyệt Thoái và Phạm Thống.

“Các cậu tiếp đến có rảnh không?”

Lạc Thị hỏi bọn họ một câu như vậy, hình như là muốn rủ bọn họ đi làm gì đó.

Đối với lời mời của Lạc Thị, bọn họ trước giờ sẽ không cự tuyệt, dù sao thì đi theo cậu sẽ không có chuyện gì xấu, thường thường còn được ăn ngon.

“Ừ, chúng tôi hôm nay đều không có chuyện gì.”

Nghe Nguyệt Thoái nói như vậy, Lạc Thị liền trở nên vui vẻ.

“Vậy… Ta bây giờ muốn đi quét dọn nơi của Huy Thị ở, các cậu có muốn đi cùng không?”

Ơ? Muốn đi Huy Thị các?

Phạm Thống và Nguyệt Thoái đều ngẩn ra, bọn họ trái lại không ngờ đến, Lạc Thị hẹn bọn họ là chuyện này.

“Tôi tưởng cậu năm trước đã quét dọn rồi…”

Nguyệt Thoái không hiểu mà hỏi. Năm trước lúc bọn họ đi làm công quét dọn Thần Vương Điện, đã có nghe nói chuyện Lạc Thị sẽ tự mình quét dọn Huy Thị Các.

Chuyện quét dọn này… bình thường đều là làm trước năm mới đi.

“Bởi, bởi vì…”

Lạc Thị hình như có chút khó hé răng, ngừng lại một lát.

“Trước đó đang chuẩn bị… buổi tối hôm qua… Thời gian có chút không đủ…”

Ồ, thì ra trước đó dồn tâm sức vào đồ ăn với quà tặng cho buổi tụ hội tối qua sao? Thật là có lòng.

Cậu còn nói là lâm thời bị lôi đi, quả nhiên là da mặt mỏng…

“Các cậu, các cậu rốt cuộc có muốn đi hay không!”

Thoáng cái đã thẹn quá hóa giận rồi. Lạc Thị, cậu còn non lắm…

Phạm Thống gật đầu. Đi quét dọn, quét xong sẽ bao bọn họ ăn luôn chứ? Hơn nữa hắn đúng lúc có mang theo cây lau, đi quét dọn thì đúng lúc.

“Ngươi, ngươi lại muốn làm gì ta!”

Puhahaha lại lên tiếng. Hẳn là không phải nghe thấy trong lòng hắn đang nghĩ cái gì, mà là cảm giác được mưu đồ bất lương của hắn.

Hừ hừ hừ, lần này ngươi trốn không thoát đâu, cho dù là phất trần, cũng là công cụ quét dọn, khỏi lý do lý trấu nhé!

“Khí tức của ngươi rất tà ác! Tư tưởng của ngươi nhất định không thuần! Ngươi muốn làm gì! Không được mạo phạm thân thể thánh khiết của ta, ta cảnh cáo ngươi!”

Chưa từng nghe nói vũ khí cảnh cáo chủ nhân. Ngươi cứ việc kêu rên đi, ta không thèm nói chuyện với ngươi, để ngươi bất an một chút, he he.

“Nếu ngươi dám làm loạn! Ta sẽ bật ánh sáng phệ hồn đó!”

Không tệ đâu, quét đến chỗ tối, còn có ánh sáng chiếu, Oh Yeah.

Phạm Thống không nao núng trước các loại uy hiếp của Puhahaha, đáng tiếc vì không để cho Lạc Thị và Nguyệt Thoái phát giác, hắn không thể mở miệng đá xoáy Puhahaha mấy câu, bằng không có khả năng sẽ sung sướng hơn một chút.

“Nguyệt Thoái, cậu cũng đi chứ?”

Lạc Thị nhìn chằm chằm vào Nguyệt Thoái hỏi lại lần nữa, dù sao Phạm Thống gật đầu, không đại biểu Nguyệt Thoái cũng đồng ý.

“Được thôi.”

Nguyệt Thoái đồng ý rất dứt khoát, lần này không phải nói “Phạm Thống muốn đi vậy tôi cũng đi” hay đại loại vậy, mà là trực tiếp đồng ý một cách nhanh chóng.

“Tôi rất muốn đi xem thử.”

Ồ, Nguyệt Thoái, cậu sợ cậu ta hiểu lầm cảm thấy cậu là Huy Thị vẫn chưa đủ sâu sao? Hay cậu căn bản chính là Huy Thị?

Nếu hai người đều đã quyết định đi, vậy thì chuyện không nên kéo dài, bọn họ liền xuất phát đến Thần Vương Điện.

Trước kia đến Thần Vương Điện, cùng lắm cũng chỉ đến Đệ Tam Điện, cũng chính là chỗ của Âm Thị Các, lần này lại muốn vào sâu đến Huy Thị Các ở Đệ Ngũ Điện, Phạm Thống không khỏi có chút căng thẳng.

Chân chính đi đến phần cuối, liền càng cảm thấy Thần Vương Điện rất lớn. Bởi vì không phải đến tham quan, cho nên bọn họ cũng chỉ đi qua nơi phải đi qua, chỉ đi như vậy thời gian đã rất dài rồi, không gian rộng lớn bên trong khiến Phạm Thống cảm thấy chỉ có vài người ở thật là lãng phí, chẳng qua hoàng cung chính là phải lớn mới có khí phái, đây cũng không có gì không đúng, cùng lắm là khiến Phạm Thống cảm khái khi nghĩ đến cái giường tầng đáng buồn của bọn họ mà thôi.

Quá trình tiến đến Huy Thị Các, cho dù rất thuận lợi, giữa đường không đụng phải Âm Thị lãng phí thời gian, cũng không gặp phải Vi Thị làm khó, khi đến được Đệ Ngũ Điện cũng không đụng phải Tịch Anh, bình yên thuận lợi tới nơi, thật là có chút không giống thật.

“Người quét dọn chỉ có ba người chúng ta?”

Không phải chứ, ở đây lớn lắm đó, cậu định quét mấy ngày?

“Ừ, chúng ta chỉ quét mấy cái phòng như thư phòng, phòng ngủ, không cần lo lắng.”

Nghe thấy lời của Lạc Thị, Phạm Thống lúc này mới yên tâm. Thì ra không có quét hết, vậy hẳn là vẫn có thể chấp nhận.

“Vậy, chúng ta bắt đầu từ thư phòng trước đi!”

Quét dọn thư phòng không cần công cụ phức tạp gì, cũng chỉ cần giẻ, cây lau, xử lý kệ sách với nền nhà là được rồi.

Bởi vì không muốn thật sự bị Puhahaha hận suốt đời, Phạm Thống vẫn không có lấy nó ra làm cây lau, ngoan ngoãn cầm cây lau mà Lạc Thị chuẩn bị, tiến hành công việc lau nhà.

“Ngươi xem xem, đây mới là cây lau, ta là phất trần, ngươi rốt cuộc có biết cây lau chân chính hay không?”

Puhahaha đối với việc Phạm Thống cứ gọi nó là cây lau cây lau, hiển nhiên ghi hận trong lòng, vừa có cơ hội liền muốn sửa chữa.

“Ta đương nhiên không biết đây là cây lau…”

Phạm Thống mất kiên nhẫn trả lời, sau đó nguyền rủa lại phát tác.

“Ngươi lớn như thế còn không biết đây là cây lau? Nhà các ngươi là dùng cái gì lau nhà hả!”

Ta là nói ta đương nhiên biết. Ngạc nhiên cái gì chứ, coi chừng ta sau này gọi ngươi là a Lau.

“Phạm Thống, cậu đang độc thoại cái gì đấy?”

Lạc Thị hồ nghi nhìn qua.

“Nói chuyện với Puhahaha.”

“Ồ… cậu đang tâm sự với cây lau của mình à.”

Tâm sự cái gì, làm gì có chuyện đó, tôi thấy khoảng cách trái tim càng ngày càng xa rồi.

“Phạm Thống, giao lưu với vũ khí là chuyện tốt đấy, sự ăn ý và cảm tình của các cậu càng tốt, uy lực khi dùng sẽ càng lớn.”

v4_039

Nguồn: Bạch Lăng

Nguyệt Thoái đang lau tủ sách quay đầu qua nói câu này với hắn, Phạm Thống tức thì có chút thắc mắc.

Cậu chẳng phải chỉ có một thanh vũ khí hỏng không biết nói chuyện sao? Cậu làm sao biết được? Cậu thừa lúc tôi không chú ý đã đọc sách của Đông Phương Thành à? Nhưng những chữ đó cậu rốt cuộc có đọc được không?

“Cậu làm sao biết, Nguyệt Thoái?”

Quả nhiên Lạc Thị cũng cảm thấy rất kỳ quái, dù sao thì vũ khí cũng là ba người bọn họ cùng nhau mua.

“Trên lớp lão sư có nói…”

Trả lời của Nguyệt Thoái lại trở nên mơ hồ. Chẳng qua chết không có đối chứng, bởi vì Lạc Thị không có đi học chung với bọn họ, mà lúc ở Võ Thuật Hiên, Phạm Thống thường thường không lắng nghe.

Vệ sinh thư phòng rất nhanh chóng đã hoàn thành, thế là bọn họ chuyển đến phòng ngủ. Phòng ngủ lớn hơn thư phòng một chút, ngoại trừ cái giường, cũng còn có một số bàn ghế, trình tự quét dọn đại khái cũng giống thư phòng, Phạm Thống tiếp tục lau nhà, Lạc Thị với Nguyệt Thoái tiếp tục lau đồ vật.

Sau khi vào đây, Phạm Thống liền nhìn bốn phía.

Có một loại cảm giác rất kỳ diệu, hắn nói không ra là cảm giác gì… tóm lại là rất kỳ diệu.

Bày biện ở Huy Thị Các rất giản dị, mặc dù chất liệu bàn ghế thảm trải vẫn rất cao cấp, chẳng qua cũng không có bao nhiêu cảm giác hoa lệ, thông thường được tạo bởi màu sắc vốn có và những đường nét, đây có chút tương tự với Âm Thị các.

Chẳng qua Âm Thị Các sáng sủa hơn ở đây. Lúc đi vào Huy Thị Các, Phạm Thống đã cảm thấy có loại cảm giác u ám, trong lòng cũng không biết vì sao trở nên nặng nề, sau khi đến phòng ngủ, loại cảm giác này càng minh hiển.

Đây rốt cuộc là vì sao? Khí trường không tốt à?

Mặc dù ở cùng một phòng, chẳng qua căn phòng này rất lớn, ba người bọn họ có thể nói là phân tán ở ba góc, không có nói chuyện mấy, Phạm Thống lau nhà vài cái, liền lâm vào trạng thái ngẩn ngơ.

Hắn cảm thấy mình vô thức quan sát căn phòng này, nhìn từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái. Ánh mắt của hắn giống như chuyển động theo một loại ý chí nào đó, cho đến khi dừng lại ở trên một cái tủ nhỏ.

Lúc ấy, Phạm Thống cũng không rõ mình đang nghĩ cái gì, luôn cảm thấy trong đầu có chút hỗn loạn. Hắn cảm thấy mình không phải đang nhìn cái tủ nhỏ đó, mà là thứ gì khác… Mà khi hắn đang nghĩ nát óc không ra, thân ảnh của Nguyệt Thoái đột nhiên tiến vào tầm nhìn của hắn.

Nguyệt Thoái tay cầm giẻ lau chùi vài cái ở trên cái tủ nhỏ, sau đó liền dừng lại, tiếp đến, bàn tay thon nhỏ trắng ngần đột nhiên cấp tốc làm cái gì đó ở bên hông tủ, rồi lại ấn một cái lên bức tường phía trên tủ —-

Một phạm vi hình vuông lõm vào một cách im ắng, cậu từ bên trong lấy ra một cuốn gì đó, hết thảy thần kỳ giống như ma thuật, Phạm Thống sững sờ cho đến khi Nguyệt Thoái vừa lại vô thanh khôi phục lại bức tường, sau đó mới hồi thần lên tiếng.

“Nguyệt Thoái, đó là cái gì?”

Có lẽ là không ngờ đến Phạm Thống nhìn thấy, Nguyệt Thoái hơi chấn động, mà chú ý đến tiếng gọi của Phạm Thống, Lạc Thị cũng nhìn qua.

“Thứ gì…”

“A… Vô tình phát hiện, đây hẳn là bút ký của Huy Thị viết đi.”

Sau khi xoay người đối mặt với Lạc Thị, Nguyệt Thoái cầm lấy cuốn sổ trên tay lật lật, trả lời như vậy.

Cái gì mà vô tình phát hiện, chuyện cậu vừa làm chẳng lẽ là tôi hoa mắt? Tay chân mở cơ quan cũng quá chuyên nghiệp rồi đi?

Phạm Thống có chút tròn mắt đối với  lời nói dối của cậu, nhưng nghĩ lại, hắn vẫn không có vạch trần cậu, chẳng qua hắn thực sự không biết Nguyệt Thoái có ý định gì.

“Của Huy Thị ghi?”

Âm Thanh của Lạc Thị bởi vì kinh ngạc mà có chút thay đổi, cậu thậm chí bất chấp lễ mạo, đã vội vàng lao tới đoạt lấy cuốn sổ trên tay Nguyệt Thoái.

Sau khi lật sơ qua mấy trang, sắc mặt của cậu tức thì có chút khó coi.

“Lạc Thị, bên trong đã ghi cái gì? Có liên quan đến tung tích của Huy Thị không?”

Khiến sắc mặt của cậu xuất hiện thay đổi, thứ bên trong tự nhiên có chút vấn đề, Phạm Thống không nhịn được hỏi, Lạc Thị thì mím chặt môi.

“Ta… trở về nghiên cứu kỹ một chút, sẽ nói với các cậu sau.”

Ồ. Kỳ thực không cần nói với chúng tôi cũng không sao đâu, nếu như cuốn sổ này khiến cậu có chút manh mối đối với việc Huy Thị đi đâu, vậy cậu nghĩ biện pháp tìm ngài ta trở về là được rồi.

“Nguyệt Thoái, đây là từ đâu phát hiện? Tôi làm sao chưa từng nhìn thấy?”

Sau khi Huy Thị biến mất, Lạc Thị đương nhiên cũng từng đến Huy Thị Các tìm kiếm đầu mối, cậu tự cho rằng mỗi một nơi đều đã lật qua rồi, nhưng mãi mà không thấy cuốn sổ này, bây giờ đương nhiên phải hỏi một chút.

“Trên tường có cơ quan, tôi hình như bất cẩn chạm vào, thế là…”

Nguyệt Thoái lại nói dối, Phạm Thống cảm thấy càng nghi hoặc.

Hắn dám thề rằng, Nguyệt Thoái tuyệt đối biết cái cơ quan đó mở như thế nào, nhưng cậu vì sao lại biết đây?

Ánh mắt Lạc Thị nhìn Nguyệt Thoái thật sự là hoài nghi đến cực điểm, nhưng trước mắt chuyện quan trọng hơn là cuốn sổ này, cậu không thể không tạm thời bỏ qua hoài nghi của mình, chuyển chú ý sang cuốn sổ.

Dưới tình huống muốn ngồi xuống để nghiên cứu thật kỹ cuốn sổ, tự nhiên không thể tiếp tục quét dọn nữa, thế là, Lạc Thị liền quyết định buổi quét dọn hôm nay đến đây là thôi.

Bởi vì thời gian còn sớm, không phải lúc ăn cơm, mỹ thực mà Phạm Thống mộng tưởng đương nhiên đã bay rồi, đây khiến hắn gặp phải đả kích rất lớn, toàn bộ thất vọng biểu lộ trên mặt.

“Vẻ mặt của cậu là thế nào?”

Sự thất hồn lạc phách của Phạm Thống quá rõ ràng khiến cho không ai có thể phớt lờ, Lạc Thị không khỏi hỏi hắn một câu.

“Ăn…”

Nguyệt Thoái nghe thấy trả lời của hắn, có chút không biết nên nói cái gì, Lạc Thị thì không nhịn được đấm hắn một cái.

“Suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn! Cậu đáng lẽ phải rút được “phạn dũng” mới đúng! Đây mới là chính xác nhất đi!”

…!

Thật quá đáng! Xuyên tạc tên của người ta! Còn chọc vào nỗi đau của người ta!

Lúc Lạc Thị nói như vậy, Nguyệt Thoái cũng ở bên cạnh thở dài, có vẻ không phản đối.

Con người ta luôn là phải chăm sóc cái bụng trước tiên mà! Bụng không được ăn no thì cái gì cũng miễn bàn!

Nhưng, cho dù lý do có đầy đủ, dưới tình huống có một cái miệng bị nguyền rủa, muốn cãi lý vẫn là không thể, Phạm Thống chỉ đành uất nghẹn trong lòng thôi.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Ngày đầu tiên của năm mới, ngày đầu tiên của năm mới…

Tôi cảm thấy thời gian rất dài, rất nhiều chuyện đã xảy ra, làm sao mới một ngày mà thôi?

Được rồi, có khả năng là bởi vì dậy sớm, dưới tình huống dậy sớm, ngày đó sẽ trở nên đặc biệt dài, bởi vì có thêm mấy tiếng vốn sẽ bị ngủ nướng —- nhưng khi chúng tôi chuẩn bị rời khỏi Huy Thị Các, thậm chí còn chưa tới giữa trưa, đây thật sự là… Thời gian hơi quá chậm rồi đi?

Cả buổi sáng, cảm giác phần lớn thời gian đều trải qua trong cái ống thăm kỳ quái kia. Có khả năng còn bao gồm việc bị “đồ đần độn” kia oanh tạc cho rã rời. Tôi cảm thấy ống thăm của Đông Phương Thành thật là đặc biệt, hơn nữa rất có tiềm năng khiến người phẫn nộ, thật sự có người ở trong cái ống thăm này rút được thứ khiến họ hài lòng sao?

Âm Thị đại nhân không tính. Rút được huyết quang chi tai còn hớn hở kiểu đó, cũng thật chưa từng thấy…

Nói đi thì nói lại, thăm rút ra đều không cần đăng ký, cũng không cần trả về, như vậy người quản lý Huyền Điện làm sao biết thiếu những cái nào, để bổ sung chứ?

Lạc Thị vậy mà nói tôi đáng lẽ phải rút được “phạn dũng”, đây thật là quá tổn thương trái tim tôi rồi, nói như vậy, Mễ Trọng cũng nên rút được “mễ trùng” (sâu gạo) mới đúng, sau đó chính Lạc Thị phải là rút được “mỹ thiếu niên” đi? Tôi cũng không có lấy chỗ cậu ta để ý nhất để công kích cậu ta, cậu ta làm sao có thể công kích tôi như vậy —-

Sau đó đi một chuyến Huy Thị Các, cũng không lần được cái gì đã phải đi rồi, đây thật sự là rất trống rỗng.

Bất luận thế nào, vẫn là nên hỏi Nguyệt Thoái rốt cuộc là chuyện gì. Ở trước mặt Lạc Thị không tiện hỏi, chờ đến lúc chỉ có hai người chúng ta thì có thể hỏi rồi chứ?

Nếu như cậu ta lại giả ngu để lấp liếm thì làm sao đây…

Ừm, tôi hình như cũng không có biện pháp gì.

A A —- năm mới, năm mới —- thẻ hứa nguyện đã ghi rồi, nguyện vọng nhất định phải thành hiện thực!

Thật ra, chỉ nhìn nguyện vọng của mọi người, đã biết thẻ hứa nguyện nếu thành sự thật, tỷ lệ vô cùng thấp.

Nhưng, Vi Thị đại nhân, cũng không phải tỷ lệ thấp, ngài viết hai cái, vậy thì tỷ lệ rủa Âm Thị đại nhân chết đi có thể biến thành gấp đôi rồi nhỉ?

Haiz, Huy Thị gì kia tốt nhất vẫn là mau chóng trở về, đã có bút ký, thì phải có chút đầu mối chứ…

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: