RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 4-7

Chương 7: Tầm nhìn trắng đen

“Ở thế giới này, mỗi một người đều có cơ hội hư hỏng.” —- Phạm Thống

“A, thật đáng sợ.” —- Âm Thị

“Ngươi ngay từ đầu đã là tên đần độn hư hỏng rồi còn ở đó sợ cái gì?” —- Lăng Thị

 

 

Túc xá khôi phục nguồn nước, là một chuyện tốt. Nguyệt Thoái cảm thấy có không gian rắm rửa riêng thì thật là tốt quá, Phạm Thống cũng cảm thấy lúc mặt bị dính mực hay gì đó, bên cạnh có nơi để rửa sạch thì thật là tốt quá, về phần Chu Sa có cảm thấy tốt quá không, điều này bọn họ không rõ lắm.

“Phạm Thống, cậu nói là thật?”

Thời gian này, bởi vì Phạm Thống bức bách, chữ viết Đông Phương Thành của Nguyệt Thoái đã có tiến triển rất lớn, ghi chữ bằng bút lông cũng đã ra dáng hơn, nhưng bản thân Phạm Thống lại không có tiến bộ ở mặt nào, thế là, Nguyệt Thoái hình như muốn tranh thủ thời gian nhàn rỗi dạy sơ cho hắn một số võ thuật.

Sau đó, về việc Nguyệt Thoái học chữ tiến bộ, Phạm Thống liền muốn dùng chữ giải thích với cậu về vấn đề nói chuyện của mình, thế là, mới có cảnh Nguyệt Thoái kinh ngạc hỏi hắn như hiện giờ.

“Cậu gạt tôi làm gì?”

Câu này phiên dịch chính xác là tôi gạt cậu làm gì, Nguyệt Thoái sau khi nghe xong hiển nhiên vẫn chưa phản ứng lại.

“Hm, cho nên câu này là…”

“Nguyệt Thoái cậu phải hoài nghi tôi chứ! Chu Sa sau khi xem xong giải thích của tôi, vậy mà hoàn toàn tin tưởng, cảm thấy tôi chính là người thích nói thật, phổi tự tôn của tôi bị đả kích rất nhỏ, nếu như ngay cả cậu cũng tin lời của tôi, tôi thật không biết nên làm sao nữa!”

Lâu lắm không có cơ hội thoải mái nói ra câu dài như thế rồi, đã quá, tôi cảm thấy sung sướng cả thể xác lẫn tâm hồn, cảm giác bức bối muốn nói nhưng không thể hình như cũng được giải tỏa một ít rồi, chỉ đáng tiếc sau khi nói xong ngẫm lại lời mình nói, vẫn cảm thấy khó lọt tai, phổi tự tôn… Haiz, nhờ ơn nguyền rủa nghĩ ra được.

“Chờ một chút, cậu rốt cuộc đang nói cái gì…”

Não của Nguyệt Thoái có vẻ đã xoắn lại rồi, muốn thử làm quen với việc phiên dịch lời Phạm Thống nói, thực sự là chuyện rất đau khổ, nhất là bên trong thật thật giả giả khó có thể phân biệt, có thể hiểu được hoàn toàn chắc cũng đã tâm linh tương thông luôn rồi.

“Tóm lại mọi thứ đều là tại ông chú đó! Tôi chỉ lỡ gọi cô ta một tiếng dì, có cần thiết phải vui như thế không!”

Tôi gọi một vị tiểu thư là dì, không phải gọi một ông chú là dì, cảm ơn, tôi vẫn có mắt, hơn nữa cô ta cũng không có vui lắm, cô ta hẳn là rất tức giận mới đúng, lời này nếu như bị cô ta nghe thấy, có khi muốn rủa tôi đoạn tử tuyệt tôn muôn kiếp không được siêu sinh luôn rồi.

“…”

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Thoái đã xuất hiện tình huống mất tiêu cự. Phần lớn là đầu óc vận chuyển không nổi, sắp tuyên bố chết máy rồi đi.

“Lạc Thị cậu ấy cũng rất tốt bụng, ngay ngày đầu tiên gặp mặt tôi đã không có giải thích với cậu ấy, sau đó cậu ấy vậy mà không giúp tôi nói với cậu, cứ luôn ở bên cạnh nhìn tôi làm trò cười tạo ra hiểu lầm, không dễ gì cậu cuối cùng cũng xem không hiểu chữ, bằng không tôi sợ rằng phải chờ đến sống cũng không thể làm cho cậu hiểu!”

“… Chờ, Phạm Thống, cậu chờ một chút…”

Nguyệt Thoái một tay che mặt, một tay giơ lên phía trước ngăn cản hắn tiếp tục nói chuyện, dưới tình huống không thể đem lời nói bỏ vào não phiên dịch thành câu chính xác, Phạm Thống tiếp tục nói chỉ là công kích tinh thần đối với cậu mà thôi.

Nhất thời, Phạm Thống cũng có chút lo lắng Nguyệt Thoái sẽ nói ra đề nghị “tôi có thể coi như hôm nay chưa từng nghe cậu giải thích, chúng ta sau này vẫn tiếp tục cư xử với nhau như trước kia được không” vân vân, nếu là như vậy, hắn đại khái sẽ hóa đá rồi đổ vỡ ngay tại trận đi.

“Tôi thật sự nghe không hiểu cậu đang nói cái gì, cậu có thể ghi không…”

Chúng ta chung quy không thể sau này đều dùng ghi để giao tiếp chứ? Hơn nữa tôi ghi cậu cũng không phải hiểu hết!

Chẳng qua Nguyệt Thoái nếu đã yêu cầu, Phạm Thống vẫn là làm theo, bởi vì lời muốn nói quá nhiều, vừa lại không có tính nhẫn nại, chữ ghi ra hơi ẩu một chút, Nguyệt Thoái xem xong tức thì càng thêm đau khổ.

“Phạm Thống… đừng viết chữ thảo…”

Đây chỉ là chữ hành mà thôi! Đây không phải chữ thảo!

Thế là, Phạm Thống đành dùng kiểu chữ khải tiêu chuẩn ngay ngắn để viết lại toàn bộ một lần nữa, Nguyệt Thoái lúc này mới miễn cường xem hiểu bảy tám phần.

“Cho nên, cậu thật sự nói chuyện có vấn đề như vậy?”

Phạm Thống gật đầu.

“Từ trước đến giờ… vẫn luôn là vậy?”

Phạm Thống gật đầu.

“…”

Nguyệt Thoái không nói lời nào. Có lẽ là đang hồi tưởng những lời kỳ quái mà Phạm Thống trước kia từng nói.

“Phạm Thống, cho tôi một ngày… Không, cho tôi mấy ngày để làm rõ, xử lý một chút suy nghĩ, tôi cảm thấy đầu óc sắp nổ rồi.”

Cái gì chứ, thật sự khiến cậu bối rối như vậy sao? Quá khứ cứ để cho nó qua đi, có liên quan gì à.

“Trước đó… Cậu có thể đừng nói chuyện với tôi được không?”

Sau khi Nguyệt Thoái nói như vậy, cả người Phạm Thống sững sờ.

Tuyệt giao! Tuyệt giao —-!

Không, nên nói là… chiến tranh lạnh? Không đúng, rốt cuộc nên nói là cái gì? “Chúng ta mỗi bên đều nên bình tĩnh suy nghĩ thật kỹ chuyện này” lời thoại kiểu như vậy hình như rất thường gặp nhỉ? Rốt cuộc là ở trong bộ phim dài tập nào?

Đừng như vậy mà! Cậu không tin tôi giống như Chu Sa cũng được! Hoặc là cậu đùa giỡn tôi giống như Lạc Thị cũng không sao, tôi không để ý đâu! Thật đó!

“Trước kia thường thường hiểu lầm ý của cậu, thực sự rất xin lỗi, nhưng tôi cảm thấy… sau này có khi vẫn không làm rõ được ý của cậu, tôi không biết nên làm sao mới tốt…”

Bây giờ rốt cuộc là cậu trời long đất lở hay là tôi trời long đất lở hả, Lạc Thị cho dù cậu ta phạm lỗi dùng ngự hỏa chú đốt tôi, cũng chưa từng xin lỗi tôi, cậu khách khí như vậy làm gì?

“Cho nên, Phạm Thống, hôm đó…”

Thần sắc của Nguyệt Thoái đột nhiên trở nên là lạ.

“Hôm đó… cậu thật ra là nói, cậu sẽ không trở về cùng tôi sao?”

Cái gì vậy?

Hôm nào?

Phạm Thống tự nhận mình không phải người có trí nhớ cực tốt, đầu mối mơ hồ như vậy phối hợp với lời thoại bình thường như thế, muốn hắn nhớ tới là từng nói lúc nào, cũng quá làm khó hắn rồi.

“Cậu quên rồi à.”

Nguyệt Thoái nhìn vẻ mặt của hắn đại khái đã đoán ra hắn không hiểu cậu đang hỏi cái gì rồi, vẻ mặt liền trở nên có chút mất mát.

Đừng như vậy có được không —- cậu như vậy khiến tôi cảm thấy việc tôi quên rồi giống như là chuyện gì ác lắm không bằng, tôi hẳn không phải là người tệ như thế đi?

“Không có gì đâu, không nhớ thì thôi, là thế nào cũng không sao cả.”

Nguyệt Thoái nhàn nhạt cười, nụ cười như thế thực sự không có bao hàm bao nhiêu tâm tình vui vẻ.

Cậu đừng từ bỏ chứ! Không thể nói rõ sao?

“Tóm lại, mấy ngày này cứ để tôi ngẫm nghĩ trước đi… chỉ mấy ngày này.”

Cậu rốt cuộc muốn tự mình nghĩ cái gì? Đừng nói bởi vì miệng tôi có vấn đề nên chê tôi, không cần người bạn như tôi nữa nhé?

Phạm Thống nghĩ không ra Nguyệt Thoái có ý gì, nhưng, Nguyệt Thoái nói muốn ngẫm lại một mình, lại cũng không phải tùy tiện nói.

Sáng hôm sau, Nguyệt Thoái không có chờ hắn đã tự mình đi học rồi, vào lúc này, Phạm Thống liền cảm thấy, hắn vẫn là hi vọng Nguyệt Thoái đừng có nói được làm được như vậy.

◊◊◊◊

Bình thường luôn là cùng đi học với Nguyệt Thoái, bây giờ đột nhiên phải một mình đi học, Phạm Thống vẫn thật là không quen.

An tĩnh đi đường, không có đối tượng nói chuyện. Cũng không có quyết đấu náo nhiệt để xem. Đương nhiên cũng sẽ không nhìn thấy cảnh con gái tặng quà tỏ tình. Phạm Thống sâu sắc cảm nhận được, khi hắn chỉ có một mình, bên cạnh không có Nguyệt Thoái, vậy thì hắn liền sẽ biến thành loại đối tượng mà mọi người bỏ quên, chìm ngập ở trong quần người.

Đương nhiên, hắn cũng không hi vọng bởi vì không có Nguyệt Thoái mà mấy chuyện quyết đấu xảy ra ở trên người mình. Nếu thật sự có người có hứng thú tìm hắn đánh nhau, sợ rằng hắn sẽ đau đầu mất thôi.

Dưới tình huống bình thường, tự nhiên là đánh không lại. Nếu như lại phải dựa vào trợ giúp của Puhahaha, đó cũng không lạc quan lắm, bởi vì hắn không thể khống chế hỏa lực, lỡ như bất cẩn giết người, giết người trong quyết đấu ở trên đường vừa không lấy được tiền, vừa không có chỗ tốt, Phạm Thống cảm thấy loại chuyện này có thể tránh thì tránh.

Tôi thế nhưng là người văn minh được giáo dục, dưới tình huống không cần thiết, loại chuyện đánh đánh giết giết này tôi mới không thèm làm. Mặc dù trước lạ sau quen, nhưng tôi cảm thấy quen thuộc loại chuyện này cũng không phải chuyện gì tốt, có khi còn phải tự hóa giải nghiệp chướng cho mình, tội gì phải vậy.

Phạm Thống vừa suy nghĩ miên man, vừa bước vào trường học. Nguyệt Thoái mặc dù không có đi học chung với hắn, nhưng bọn họ vẫn là học cùng một lớp, chỗ ngồi còn kế bên nữa. Cho nên gặp mặt rồi cũng không nói chuyện sao?

Lớp sáng hôm nay là lớp Phù Chú Hiên. Nội dung học hôm nay là mấy tấm phù chú nâng cao, điều bọn họ phải làm là không ngừng luyện tập ở trên lớp, sao chép lại cách viết của mấy tấm phù chú này, cho đến khi thành công viết ra phù chú hữu hiệu mới thôi. Đây đối với Phạm Thống mà nói là trong tầm tay, nét chữ phù chú nên móc ở đâu chuyển ở đâu, dưới ngòi bút linh hoạt của hắn, đều không thành vấn đề, nhưng Nguyệt Thoái kế bên hắn, vẫn luống cuống tay chân như trước kia.

Không biết thì hỏi tôi nè. Có khó khăn thì tìm tôi giúp đi…

Nguyệt Thoái rõ ràng có do dự, len lén nhìn qua mấy lần, nhưng vẫn không có mở miệng nói chuyện với hắn. Phạm Thống cũng không thể lý giải vướng mắc của cậu rốt cuộc là ở đâu, vừa lại không thể tháo cởi, loại không khí kỳ lạ này khiến hắn cảm thấy hết sức phiền muộn.

Lấy bầu không khí như vậy học suốt một ngày, kết quả đương nhiên là bức bối chỉ muốn tông tường. Lúc tan học Nguyệt Thoái vẫn không có đi cùng với hắn, giống như bản thân vẫn đang trong suy nghĩ nghiêm túc, cứ như thế tự rời khỏi một mình.

Trở về túc xá, ngay cả Chu Sa cũng nhìn ra một chút khác thường.

“Hai người các cậu, cãi nhau rồi?”

“Không có.”

Nguyệt Thoái lập tức phủ nhận. Kỳ thực Phạm Thống cũng không cảm thấy đây là cãi nhau, rõ ràng chỉ là Nguyệt Thoái đơn phương nghĩ không thông, khiến người trở nên ảm đạm.

“Vậy các cậu làm sao không thèm nhìn nhau?”

“Tôi chỉ là đang nhìn lại quá khứ, với nghĩ một số chuyện tương lai…”

Thâm ảo quá đi. Nguyệt Thoái trả lời của cậu thâm ảo quá rồi —-

“Chuyện tương lai? Vậy cũng nghĩ đến tôi đi.”

Chu Sa lập tức quăng đi sự quan tâm đối với chuyện giữa Phạm Thống và Nguyệt Thoái, quấn lấy Nguyệt Thoái muốn cậu liệt mình vào trong “quy hoạch tương lai” của cậu.

Vấn đề tình bạn, nếu như muốn dựa vào Chu Sa giải quyết giùm, xem ra là vô dụng, Phạm Thống hoàn toàn không ôm kỳ vọng như vậy.

“Ồ… Nguyệt Thoái không thèm ngó ngàng cậu? Cậu đã làm chuyện gì tồi tệ sao?”

Lạc Thị căn bản chả thèm hỏi cái gì đã trực tiếp phán là lỗi của hắn. Thiên vị thấy rõ.

“Tôi chỉ là viết chữ nói cho cậu ấy về ưu điểm của miệng tôi thôi! Tôi có ngờ cậu ấy lại bị đả kích lớn như vậy!”

Phạm Thống cầm lấy máy thông tin phù chú phàn nàn với tâm tình kích động, thực sự là bởi vì không còn ai để trút bầu tâm sự, hắn mới bức bất đắc dĩ tìm tới Lạc Thị.

“Vậy cậu đừng buồn nữa, coi như cậu xui xẻo, ai bảo miệng cậu có “ưu điểm” như vậy đây?”

“… Tôi sẽ nói cho Nguyệt Thoái, cậu rõ ràng biết, lại cố ý không nói cho cậu ấy, hại cậu ấy hiểu lầm tôi từ đó đến giờ.”

Bởi vì thái độ của Lạc Thị là hả hê trên nỗi đau của người khác, Phạm Thống không nhịn được muốn uy hiếp cậu một chút, may mà lời uy hiếp cũng không bị đảo lộn, thật là thiên thời địa lợi nhân hòa.

Chẳng qua, kỳ thực hắn sớm đã nói với Nguyệt Thoái chuyện Lạc Thị sớm đã biết rồi.

“…! Phạm Thống! Cậu là đồ tiểu nhân! Cậu làm sao có thể ám toán người khác như vậy!”

Hừ hừ hừ, biết căng thẳng rồi chứ? Đừng cho rằng tôi không làm gì được thằng nhóc con như cậu, nhược điểm ở đâu quá rõ ràng.

“Không dám nhận, nếu luận về ám toán, tôi làm sao bì được Lạc Thị tiểu nhân ngài đây?”

Xem đi, tôi đã nói không thể gọi Lạc Thị đại nhân mà, gọi ra rất có khả năng biến thành tiểu nhân. Nhưng đảo lộn vào lúc này, chỉ có thể nói là đảo ngược rất đúng lúc.

“Cậu… dù sao cũng không được nói! Nếu cậu nói cho cậu ấy, ta, ta sẽ không mời cậu ăn cơm ba tháng!”

Chậc! Làm sao nhược điểm của mọi người đều bị người khác nhìn thấu hết rồi! Sau một hồi tôi cũng bị cậu nhìn ra rõ ràng mà!

Nhưng tôi đã nói ra rồi, làm sao đây?

Thật gay go, bên Nguyệt Thoái khó có thể nói rõ bằng lời, bây giờ ngay cả bên Lạc Thị cũng sắp có nguy cơ rồi sao? Đây có tính là gặp quả báo không? Nếu như tôi đi yêu cầu Nguyệt Thoái thông đồng với tôi, cậu ấy liệu có đồng ý không?

“Cậu không mời tôi ăn cơm, vậy cũng không mời Nguyệt Thoái ăn cơm?”

Tôi không tin không có tôi, da mặt mỏng như cậu dám ăn cơm riêng với Nguyệt Thoái.

“Ta mới… ta không thèm nói chuyện với cậu nữa!”

Lạc Thị nổi giận, cáu kỉnh ngắt trò chuyện với Phạm Thống, kết quả, nói nhiều như vậy vẫn là không có ích gì.

Haiz, Lạc Thị, trẻ ngoan không được như vậy, đây là biểu hiện của gia giáo không tốt. Chẳng qua cậu đối với người khác hẳn cũng sẽ không như vậy đi? Bạn bè quả nhiên là lấy để trút giận.

Phạm Thống một mặt bất đắc dĩ, mặt khác thấy thời gian làm công cũng sắp đến rồi, đành chuẩn bị một chút rồi đi ra ngoài.

◊◊◊◊

Phạm Thống mặc dù là người lười biếng, nhưng kỳ thực cũng không có bài xích chuyện làm công này. Dùng sức lao động đổi lấy tiền bạc, là chuyện rất hợp lý, tương đối không hợp lý chính là hắn không lấy được phần tiền đó, bởi vì mọi phí dụng làm công đều phải lấy đi trả nợ, mà nợ những khoản này cũng khiến hắn cảm thấy rất vô lý.

Làm công không lấy được tiền, cảm giác giống như đang làm tình nguyện. Mấy chuyện làm tình nguyện này, Phạm Thống không có hứng, đáng tiếc đây cũng không cho phép hắn lựa chọn, hắn ngay cả quyền lợi lựa chọn bạn nhóm cũng không có, huống hồ là quyết định có làm hay không.

“Phạm Thống, lâu lắm không gặp rồi, trận đấu của các ngươi thật là thuận buồm xuôi gió, có cảm thấy ta báo danh giúp ngươi cũng là một chuyện không tệ không?”

Mễ Trọng vừa nhìn thấy hắn đã cười toe toét. Lúc đầu Mễ Trọng hình như từng nói, bởi vì hắn là người hướng dẫn Phạm Thống, cho nên Phạm Thống đánh thắng thì Mễ Trọng liền có phần thưởng, bây giờ bọn họ đã thắng nhiều trận như vậy rồi, Mễ Trọng có khi cũng kiếm chác được đi?

Nhưng, Mễ Trọng vẫn là đến làm công. Rốt cuộc là số nợ của hắn là con số thiên văn, hay kỳ thực cũng không có kiếm được bao nhiêu tiền đây?

“Tiền ngươi dựa vào bọn ta kiếm được, cũng không nên chia cho ta chứ?”

“A, ngươi hiểu biết đó, ta đương nhiên không có ý định chia cho ngươi.”

Ta là nói ngươi cũng nên chia một chút cho ta… Quên đi, tôi làm sao lại nghĩ đến chuyện đòi tiền Mễ Trọng đây?

“Hiếm khi ngươi không có ở cùng với Nguyệt Thoái, cậu ta chẳng phải cũng sẽ cùng ngươi làm công sao?”

Mễ Trọng vừa nhắc đến, tâm tình của Phạm Thống liền càng kém.

“Chẳng qua không có cậu ta ở đây, nói chuyện cũng đỡ áp lực hơn, thế nào, còn muốn nghe ngóng chuyện từ ta không? Nể tình lợi ích kiếm được trong thời gian qua, có thể không thu phí với ngươi.”

Phạm Thống cảm thấy năng lực tự độc thoại của Mễ Trọng càng ngày càng cao cường rồi, có khi hắn không cần trả lời câu nào, Mễ Trọng vẫn có thể tự nói tiếp như thường.

“Nếu như không có tình báo muốn hỏi, ta cũng có thể kể chuyện nữa, dù sao thì công việc này cũng rất nhàn mà, không nói một chút cũng rất chán.”

Tóm lại ngươi chính là muốn nói chuyện cho người khác nghe… Thật thua ngươi luôn rồi.

Món nợ hiện tại vẫn còn một trăm bảy mươi xâu tiền, hi vọng có thể mau chóng trả hết, không cần bị bắt buộc làm công nữa.

“Không bằng nói về chuyện đại hội tỉ võ đi.”

“Chuyện của đại hội tỉ võ? Ngươi muốn nghe cái gì? Nguồn gốc? Có mấy năm lịch sử? Những nhóm có hi vọng thắng nhất trong đại hội lần này?”

Chỉ là hỏi đại hội tỉ võ thôi cũng có nhiều hạng mục như vậy à? Vì sao lại có những nhóm có hi vọng thắng nhất, chẳng lẽ ngươi còn len lén mở sòng đánh cược?

“Có cái gì thì nói cái đó đi, ngươi tùy tiện nói, ta nghiêm túc nghe.”

Không phải nghiêm túc nghe, là tùy tiện nghe. Người như ngươi nói chuyện, ta làm sao có thể nghiêm túc nghe chứ…

“Có thính giả nhàm chán như ngươi, ta kể chuyện cũng rất mất hứng.”

Ngươi rốt cuộc có muốn nói hay không, còn bắt bẻ nhiều như thế!

“Kỳ thực đại hội tỉ võ cũng không có điển cố gì ghê gớm, đúng là đã cử hành từ rất lâu, nhưng hình như ngay từ đầu cũng không có câu chuyện gì đặc thù, chính là đột nhiên muốn cử hành thì cử hành, cũng không có bất cứ truyền thuyết đẹp đẽ nào.”

Theo như Mễ Trọng nói, nội dung mới đầu không có gì đáng xem. Nếu đã không có gì đặc thù, vậy kỳ thực cũng có thể không cần nói đi?

“Quy tắc và phần thưởng của mỗi một lần ít nhiều đều có chút thay đổi. Để cho Ngũ Thị Đông Phương Thành đấu trận kỳ phạm trước, là hạng mục năm nay mới bắt đầu, cũng bởi thế, ta mới có thêm một cơ hội nhìn thấy Lăng Thị đại nhân! Ôi Lăng Thị đại nhân mỹ lệ! Âm Thị đại nhân làm sao có thể hạ thủ không biết nặng nhẹ như thế, vậy mà gọt đứt mấy sợi tóc của Lăng Thị đại nhân, nếu làm khuôn mặt của ngài ấy bị thương thì làm sao! Ta thấy vậy cũng sôi máu, tim suýt nữa là ngừng đập rồi —“

Ngươi đừng có ba câu là nhắc đến Lăng Thị đại nhân được không? Ta cảm thấy người hạ thủ không biết nặng nhẹ là Lăng Thị đại nhân mới đúng đi, Âm Thị đại nhân cân đo rất có chừng mực, mặc dù cái gọi là chừng mực này lúc đối đầu với Vi Thị đại nhân thì không biết đã quăng sang cái vũ trụ nào rồi.

“Nói đến, trận kỳ phạm cũng là có đánh cược, kết quả đều xấp xỉ với mọi người đoán, bởi vì chỉ nhìn màu sắc tua rua đã có thể biết rồi, người đánh cuộc không có nhiệt liệt lắm, Âm Thị đại nhân đối đầu với Vi Thị đại nhân cho dù là một chọi bốn trăm, vẫn không có ai muốn Vi Thị đại nhân thắng.”

Vẫn thật sự có đánh cược? Các ngươi như vậy có được không? Nếu như Mễ Trọng ngươi bằng một cỗ nhiệt tình cược Lăng Thị đại nhân thắng, vậy ngươi không biết phải thua bao nhiêu nhỉ?

“Top năm của đại hội tỉ võ có quyền khiêu chiến với Thị, đây trái lại đã duy trì mấy năm rồi. Có lẽ bắt đầu khoảng năm năm trước đi? Chẳng qua, Thị có thể khiêu chiến không bao gồm Lạc Thị đại nhân, dù sao thì trình độ của cậu ta so với mấy vị Thị đại nhân khác vẫn còn chênh lệch quá nhiều, chưa đến trình độ có thể chấp nhận khiêu chiến, đây cũng tính là cách bảo vệ cậu ta đi.”

Ừm… có chuyện này à? Lạc Thị nhất định cũng không cảm thấy vui đối với loại đối xử đặc biệt này đi, cậu ta luôn để ý thực lực của mình không đủ, sau đó liền rơi vào trong tâm tình không cam tâm vừa lại không biết làm sao được.

“Mọi người phần lớn không khiêu chiến với ai?”

Phạm Thống nghe đến đây mới xen vào một câu hỏi, tránh cho Mễ Trọng cứ mải nói, thoạt nhìn rất giống tự độc thoại.

“Hm… lý do khiêu chiến thì có rất nhiều. Có người thích khiêu chiến với người mà mình có cơ hội đánh thắng nhất, có người thích khiêu chiến thần tượng của mình, có người là vì ân oán cá nhân cho nên mới đề xuất khiên chiến, thống kê trong năm năm qua, người bị khiêu chiến nhiều lần nhất là Vi Thị đại nhân, sau đó là Lăng Thị đại nhân, cuối cùng là Âm Thị đại nhân, Huy Thị đại nhân thì không tính, dù sao ngài ta cũng thiếu hai năm.”

Ồ… Vi Thị đại nhân quả nhiên rất khiến người ghét, mọi người cho dù biết sẽ thua, vẫn là ôm tâm tình đánh được ngài ta một cái cũng tốt nên đề xuất khiêu chiến với ngài ta, đúng không?

Vậy Lăng Thị đại nhân thì thế nào? Là kiểu biến thái giống như Mễ Trọng, cảm thấy bị Lăng Thị đại nhân đánh chết cũng sung sướng, hay là những thiếu nữ hoài xuân bởi vì Âm Thị đại nhân mà ôm địch ý, cho nên đề xuất khiêu chiến?

Về phần Âm Thị đại nhân… cảm giác chính là người không có mắt mới đi khiêu chiến. Căn bản không thể nào đánh thắng, còn có thể bị ngài ta lỡ tay tiêu diệt, đánh xong phần lớn cũng chẳng lấy được kinh nghiệm nào hữu dụng, người khiêu chiến ngài ta có lẽ đều rất có tinh thần thí nghiệm đi.

“Kế đó à, người ghét Vi Thị đại nhân, bị Vi Thị đại nhân đánh bại xong sẽ càng ghét hắn, ha ha ha ha…”

Đây là hiển nhiên mà. Ta cũng rất muốn biết, trong số cư dân tân sinh, tua rua của người mạnh nhất đã đến cấp gì rồi?

“Trước mắt đội ngũ có khả quan, ước chừng đều là những đội ngũ tua rua màu đỏ, cạnh tranh có thể nói là kịch liệt. Các ngươi có thể đánh đến đây cũng tính là không tệ rồi, nếu như thua cũng đừng buồn.”

Nói cái gì vậy, mục tiêu của bọn ta thế nhưng là top năm kia. Đây là bởi vì ngươi không hiểu Nguyệt Thoái, ngươi không hiểu Nguyệt Thoái đâu.

Nói như vậy, nếu đã đánh cuộc, thực sự nên đi cược mình thắng nhỉ?

Nhưng tài vận của tôi siêu kém, có khi vốn sẽ thắng, bởi vì tôi cược chúng tôi thắng, kết quả liền thua, như vậy thế nhưng là lỗ to.

“À, đúng rồi, Phạm Thống, người đẹp nóng bỏng hôm đó xuất hiện ở bên cạnh lôi đài cùng các ngươi là ai vậy?”

Mễ Trọng đang nói, đột nhiên bắt đầu nghe ngóng tin tức từ hắn.

Người đẹp nóng bỏng… ai thế? Tôi có quen biết người như vậy sao? Chắc không phải chỉ là đúng lúc đứng ở bên cạnh chứ?

“Cô ta thật sự là Chu Sa sao? Mặc dù có vẻ đã thông qua giám định, nhưng cũng khác quá nhiều rồi đi? Trước kia nhìn làm sao cũng là nam mà? Bộ ngực đó là làm sao quấn lại được, có khó khăn đi?”

Cả buổi trời thì ra là đang nói Chu Sa à. Ngươi lúc đó nhìn ra đúng thật là nam, kết quả ngươi đặt mắt ở bộ ngực? Chờ một chút, không phải trong lòng ngươi chỉ có một mình Lăng Thị đại nhân sao? Ngươi không phải là đồng tính à? Ngươi đi quan sát một người đẹp nóng bỏng làm gì?

“Có bí mật gì có thể nói cho ta không? Rất nhiều người muốn nghe ngóng tình báo của cô ta đây.”

Cho nên, là giá trị thương nghiệp?

Nghe ngóng cũng vô dụng thôi, trong lòng người ta chỉ có mỗi Nguyệt Thoái. Hơn nữa tôi vẫn không thể đơn thuần coi Chu Sa là người đẹp nóng bỏng được, đây thực sự quá phức tạp rồi, thật đó.

“Ta không có gì không thể nói cho ngươi. Cứ việc hỏi ta.”

Sai hết rồi!

Trái lại cũng không phải tình báo của bạn bè thì không thể bán, là Chu Sa quá đanh đá… quá nghiêm túc. Loại nhân vật hung dữ như cậu ta, nếu bị cậu ta biết tôi bán tin tức của cậu ta, tôi khẳng định chỉ có thể đi cầu Nguyệt Thoái bán sắc cứu tôi.

“Ta chẳng phải đã hỏi rồi sao? Mau nói cho ta đi chứ. À, ngươi chắc không phải còn muốn nâng giá chứ, ta gần đây hết tiền rồi, coi như tài trợ một chút đi mà —-“

Ta thật sự không có ý định nói cho ngươi, đừng có dây dưa nữa —-

Phạm Thống cảm thấy, công việc đáng lẽ nhẹ nhàng cũng có thể làm mệt tới vậy, đây nhất định là liên quan đến Mễ Trọng.

Hi vọng lần sau làm công đừng xếp chung nữa. Đừng bức bách cái người có tật ngôn ngữ như tôi trò chuyện nữa!

◊◊◊◊

Cuộc sống làm công thì buồn khổ, ngay cả những ngày có trận đấu cũng phải đi làm công trước, đây thì càng buồn khổ.

Lớp buổi chiều là lớp thuật pháp, hắn không cần đi, cho nên xắp xếp làm công, Nguyệt Thoái ở trên lớp, Chu Sa ở túc xá, chỉ có một mình hắn phải làm công… Phạm Thống càng nghĩ càng cảm thấy tâm tình sa sút.

Người mắc nợ không có nhân quyền! Người mắc nợ không có nhân quyền!

Phạm Thống một mặt cầu nguyện trong nội tâm hôm nay đừng gặp phải Mễ Trọng nữa, mặt khác đi về phía địa điểm làm công.

Chẳng qua hắn đang đi, lại không thể không ngừng lại, chỉ bởi vì, phía trước có người chặn đường đi của hắn.

Ủa, bây giờ là…?

Phạm Thống nhạy bén cảm giác thấy địch ý của mấy người này, sau đó, hắn mới phát giác con hẻm này hình như hơi hẻo lánh, ở lúc hắn cảm thấy không ổn mà muốn rút lui, ngay cả phía sau cũng bị người bao vây.

“Các ngươi không có chuyện gì sao?”

… Ở lúc này, nguyền rủa đừng đùa giỡn ta nữa được không? Bọn họ tự nhiên là có chuyện tìm ta.

Nhưng, thoạt nhìn người có chuyện chỉ sợ sẽ là tôi, chẳng lẽ, chẳng lẽ lại phải nợ thêm một trăm xâu tiền sao? Tôi không muốn chết đâu!

Puhahaha! Ngươi chắc không phải lại đang ngủ chứ! A, Chết tiệt, vẫn chưa tâm linh tương thông, phải lên tiếng nói chuyện mới hữu dụng, nhưng dưới tình huống này thì không thích hợp mở miệng…

“Bọn ta muốn mời ngươi đi một chuyến với bọn ta, ngươi chắc sẽ không phản đối chứ?”

Gã đàn ông tua rua màu đỏ cầm đầu nở nụ cười không mang hảo ý, bọn họ đã đặc biệt đến đây chặn đường hắn rồi, chắc hẳn cũng đã theo dõi hắn một thời gian.

Ta phản đối! Ta đương nhiên phản đối! Đi theo các ngươi nhìn thế nào cũng sẽ không có chuyện gì tốt! Huống hồ ta còn phải đi làm công! Vô duyên vô cớ cúp việc sẽ để lại hồ sơ không tốt! A, kỳ thực các ngươi căn bản là tìm sai ngươi rồi đi? Tìm ta làm gì, ta chỉ chẳng qua là một bình dân mang tua rua màu lục cỏ!

Phạm Thống một lòng chỉ muốn thoát thân khỏi đây, hắn không biết mục đích của những người này là cái gì, đột nhiên bị nhiều người như thế bao vây, khiến hắn cảm thấy sợ hãi, bất lực, nếu như bọn họ không chịu thả hắn đi, hắn vẫn thật không có cách gì để đào thoát.

“Ngươi tốt hơn vẫn là phối hợp một chút đi, xem xem đây là cái gì?”

Một người trong đó để lộ ra một thanh đao, lớp hào quang mòng mỏng trên đao khiến con ngươi của Phạm Thống thoáng cái co lại.

Vũ khí phệ hồn.

Hắn lúc này mới chú ý thấy, trong đám này có một cư dân nguyên sinh, cùng một bọn với bọn họ, sở dĩ tìm một cư dân nguyên sinh đến, phần lớn cũng là muốn lợi dụng thanh vũ khí phệ hồn kia để tiến hành uy hiếp đi?

“Nếu như ngươi muốn phản kháng, bọn ta không thể đảm bảo trong đánh đấu sẽ không ngộ thương đâu đấy?”

Ngộ thương? Đùa cái gì vậy, ta cũng đã có chướng ngại ngôn ngữ rồi, nếu còn bị thương khiến cho linh hồn bị tổn hại, có trời mới biết sẽ biến thành dạng gì?

Sắc mặt của Phạm Thống rất khó coi, chiếu theo loại tình thế này, hắn hình như thật sự chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo bọn họ thôi, bất luận trong lòng hắn có bao nhiêu không nguyện ý.

“Mang đi.”

Gã đàn ông cầm đầu hạ mệnh lệnh, mấy thiếu niên tua rua cấp thấp hơn liền đi về phía hắn, một người trong đó chặt vào cổ hắn một cái, sau đó trước mắt hắn liền tối đen, mất đi ý thức.

 

Sau khi lớp thuật pháp hiên kết thúc, Nguyệt Thoái thu dọn đồ, lập tức rời khỏi phòng học, chuẩn bị về túc xá.

Dù sao buổi chiều còn có trận đấu, về nghỉ ngơi một chút là lại phải ra ngoài, thời gian có thể nghỉ ngơi không nhiều, vẫn là không nên lãng phí.

Mà khi đi đến cổng trường, lại bị một học sinh không quen biết gọi lại, bởi vì lần này không phải con gái, cậu ít nhiều có chút nghi hoặc.

“Có chuyện sao?”

“Bạn cậu nói có chuyện gấp, hẹn cậu đến một nơi gặp mặt, tôi tới chuyển lời giúp cậu ta.”

Nghe xong lời của đối phương, Nguyệt Thoái ngẩn ra một chút.

“Phạm Thống sao?”

Nói đến bạn, người đầu tiên cậu nghĩ tới là Phạm Thống, mặc dù nghĩ không ra vì sao phải nhờ người hẹn gặp mặt, nhưng cậu ngẫm lại thái độ gần đây của mình, tức thì cảm thấy, Phạm Thống không có tự mình tới tìm cậu, cũng là có thể lý giải đi.

“Đúng thế! Chỗ đó có hơi xa, tôi mang cậu đi nhé?”

Nguyệt Thoái suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu.

“Vậy thì làm phiền cậu rồi.”

◊◊◊◊

Đi theo học sinh dẫn đường này vòng tới vòng lui ở trong con hẻm nhỏ, Nguyệt Thoái đến bây giờ mới biết được Đông Phương Thành còn có con hẻm phức tạp hẻo lánh như vậy.

Cả Đông Phương Thành dù sao cũng rất lớn, có rất nhiều nơi cậu chưa từng đi qua, sau khi vòng qua nhiều con hẻm như vậy, Nguyệt Thoái thậm chí có chút hoài nghi, bản thân cậu không biết có cách nào trở về được hay không.

“Còn xa lắm sao? Cậu xác định không có đi nhầm chỗ?”

Nguyệt Thoái mặc dù cảm thấy tùy tiện nghi vấn người ta thì không lịch sự lắm, chẳng qua, cảm giác nơi này cứ là lạ, cậu cũng không cảm thấy Phạm Thống sẽ tự mình rảnh rỗi dạo đến chỗ này, tốt xấu gì trước kia bọn họ cũng đều là cùng nhau hành động.

“Sắp đến rồi sắp đến rồi, đúng là bên này.”

Học sinh dẫn dường cười trả lời cậu như vậy, thế là, cậu mặc dù cảm thấy thắc mắc, vẫn là tiếp tục đi theo hắn.

Vừa đi, cậu cũng vừa suy nghĩ, lát nữa gặp mặt Phạm Thống rốt cuộc nên nói cái gì.

Cậu nói với Phạm Thống cho cậu thời gian mấy ngày, tính ra cũng đã qua ba ngày rồi, đã đến lúc nên làm ra kết luận.

Muốn hồi tưởng trước kia những đối thoại nào tương đối có vấn đề, để xác nhận với Phạm Thống, rồi xin lỗi cậu ấy, đây thật sự là một cái đại công trình. Nguyệt Thoái cũng không tự tin có thể nhớ lại toàn bộ, cậu rất sợ quên sót một đống những lời cậu từng hiểu lầm ý của Phạm Thống, nếu như để lại vướng mắc chưa được giải quyết, cậu thế nhưng sẽ rất để ý.

Ba ngày qua cậu cứ mải suy nghĩ những chuyện này, học trên lớp cũng khó có thể chuyên tâm. Lặp đi lặp lại động tác thất thần, ngẩn ngơ, đờ đẫn, may mà cậu vốn đã rất thiện trường phân chia thân thể và đầu óc, nhất tâm nhị dụng, cho nên học trên lớp vẫn không có vấn đề gì.

Nhưng tương lai nên làm sao đây, cậu thật sự nghĩ không ra.

Nghe không hiểu lời bạn mình nói, nghĩ làm sao cũng là một chuyện rất tệ, rốt cuộc nên làm sao đây?

“Đây chẳng phải đã đến rồi sao? Chính là chỗ này.”

Suy nghĩ của Nguyệt Thoái bị tiếng của học sinh dẫn đường đưa trở lại, cậu ngẩng đầu lên, trong con hẻm tỏ ra có chút dơ bẩn…

Sau đó, cậu đã nhìn thấy Phạm Thống.

Cả đời này của Phạm Thống chưa từng có kinh nghiệm bị người đánh ngất, đời trước cũng không có. Bình thường mà nói, người bình thường đều không nên có loại kinh nghiệm này, hắn cũng luôn kỳ vọng mình có thể giống một người bình thường, bằng không làm một người được trời cao chiếu cố cũng không tệ, nhưng rất đáng tiếc hắn đều không thể như ý nguyện.

Có lẽ trời cao chiếu cố đúng là có, nhưng chiếu cố là vận xui.

Khi hắn tỉnh lại từ trong hôn mê, trước mắt còn có chút mơ hồ, muốn hoạt động thân thể lại phát hiện bị trói, ký ức trước khi bị đánh ngất vẫn còn đó, nghĩ đến sẽ không có chuyện tốt xảy đến với mình, nhưng chung quy cũng phải làm rõ tình huống.

“Tỉnh rồi? Tỉnh thật đúng lúc, bạn ngươi đến rồi kìa.”

Nghe âm thanh bên tai, Phạm Thống mở mắt một cách khó khăn, lúc này mới nhìn thấy Nguyệt Thoái cách đó một đoạn.

“Phạm Thống…”

Nguyệt Thoái nhìn thấy hắn tỉnh lại, có chút nôn nóng muốn đến gần, nhưng bị mấy tên đồng bọn bắt cóc chặn lại, chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ lo lắng nhìn hắn.

Phạm Thống không rõ lắm Nguyệt Thoái vì sao lại xuất hiện ở đây, hắn quyết định tìm hiểu tình huống của mình trước.

Hắn bây giờ đang ngồi trên mặt đất, tay bị trói vào tạp vật ở phía sau, cho nên hoạt động không tự do, cũng không thể đứng lên, tổng thể ngoại trừ cổ bị đánh một cái thì có hơi đau, ngoài ra không có gì đáng ngại.

Nhưng bọn họ phí công trói hắn lại, sự tình đương nhiên sẽ không đơn giản như vậy, cho dù hắn cảm thấy trên người không có chỗ nào có vấn đề, vẫn là không dám cử động bừa, chỉ bởi vì bên cạnh còn có một gã cầm thanh vũ khí phệ hồn chết người kia, mũi đao đang kê ở mặt hắn.

Chỉ cần bị rạch một cái, hắn lập tức sẽ từ không sao biến thành có sao.

“Các ngươi như vậy là ý gì?”

Nguyệt Thoái rốt cuộc đã mở miệng, giọng của cậu không giấu được sự giận dữ, nhưng cũng không dám manh động.

Tốc độ của cậu rất nhanh, nhưng có khả năng không bằng thanh đao trí mạng kia.

Mặc dù cậu có khả năng đoạt được thanh đao đó trước khi người cầm đao chém xuống, nhưng đây chỉ là có khả năng, không phải nhất định, cho nên cậu không thể đánh cuộc.

Nhìn ánh sáng tượng trưng cho vũ khí phệ trên thân đao, Nguyệt Thoái thoáng chốc thật sự không biết nên làm sao.

“Không có ý gì, chỉ là muốn ngươi phối hợp đừng phản kháng mà thôi.”

Nghe thấy lời như vậy, Phạm Thống đại khái cũng hiểu bọn họ là nhằm vào Nguyệt Thoái mà không phải hắn.

Hắn không thể không nói dùng thủ đoạn này rất hèn hạ. Chẳng phải chính là chính diện đánh không lại cho nên bắt cóc người làm con tin sao?

Nhưng, bọn chúng rốt cuộc muốn làm gì?

“Ngươi chắc hiểu nên làm thế nào chứ?”

Có lẽ là nhắm chắc Nguyệt Thoái không dám lấy an nguy của Phạm Thống làm trò đùa, bọn họ thấy cậu trầm mặc, liền cảm thấy cậu đã khuất phục rồi.

Gã mang tua rua màu đỏ kia dùng ánh mắt sai khiến, một tên học sinh đi đến trước mặt Nguyệt Thoái, trực tiếp đánh một quyền vào bụng của Nguyệt Thoái.

Phạm Thống mở to mắt. Hắn nhìn thấy Nguyệt Thoái lùi lại một bước, rên một tiếng, sau đó có người từ hai bên giữ lấy cậu, quyền cước cứ thế ùa tới.

“Dừng tay! Các ngươi làm gì vậy, có gì bất mãn thì nói, vì sao phải…”

Người phụ trách trông chừng Phạm Thống đạp một cước tàn nhẫn lên người hắn, khiến hắn bởi vì đau mà không nói tiếp được.

“Không muốn chịu khổ thì câm miệng, không phải chuyện của ngươi. Rõ ràng là người Tây phương, có tư cách gì huênh hoang như thế ở Đông Phương Thành?”

“Bọn ta hôm nay sẽ để nó biết rõ hoàn cảnh mình nên có, thân phận địa vị thế nào thì đi làm chuyện gì, Đông Phương Thành căn bản không nên có gương mặt phương Tây, còn cạnh tranh bình đẳng? Dựa vào cái gì?”

Phạm Thống không biết sự bài xích và kỳ thị của Đông Phương Thành đối với khuôn mặt phương tây đã đến mức độ này, trong những người tụ tập ở đây, hình như cũng có kẻ bại bởi bọn họ trên đại hội tỉ võ, đây căn bản là ghen ghét cộng với báo thù nhỏ nhen.

Vì sao? Cho dù là người bị giết trên đại hội tỉ võ, cũng không phải là do Nguyệt Thoái giết!

Các ngươi làm loại chuyện này có thể chứng minh cái gì, rõ ràng một chút ý nghĩa cũng không có!

Những người ở đây hình như đều cảm thấy hưng phấn đối với việc có thể báo thù, bắt nạt một người không mạnh bằng mình, điều duy nhất khiến bọn họ tiếc nuối có lẽ chính là, đối tượng bị bọn họ đối đãi bằng bạo lực không phát ra một chút âm thanh nào, điều này đã làm giảm mạnh lạc thú của bọn họ.

Bọn họ tiến hành kiểu đánh hội đồng này, đương nhiên sẽ không cố kỵ cái gì, vũ khí như gậy sắt cũng không chút lưu tình vung về phía Nguyệt Thoái, sau khi đánh cậu ngã xuống đất, thì lại có người kéo cậu dậy, giống như chút trình độ này căn bản vẫn không thể thỏa mãn, sau đó tiếp tục bạo hành cậu.

Phạm Thống chỉ cần kêu la liền sẽ bị đánh, nhưng hắn cảm thấy mình vẫn không thể cứ như thế im miệng, ngoan ngoãn im lặng ngồi nhìn ở bên cạnh.

Nguyệt Thoái là bởi vì ai mới rơi vào tình huống này?

Cậu vốn không cần mấy phút đã có thể đánh ngã tất cả những người ở đây, là bởi vì ai mới để cho bọn họ đối xử như vậy?

Khi Phạm Thống nhìn những người này lần nữa, chỉ cảm thấy những người này đều điên rồi, toàn là một lũ điên.

Cư dân tân sinh là nên như thế này sao? Là những oán linh mang theo tiếc nuối cùng chấp niệm đến đây, trong số đó có rất nhiều người giống như bọn họ, tâm linh bị lệch lạc?

Nhưng bọn họ còn rủ một cư dân nguyên sinh cùng làm chuyện này. Cái gọi là việc ác, căn bản không phân biệt người sống kẻ chết đi? Bất luận nội tâm có phải là bị lệch lạc vì mối hận khi chết hay không, tất cả đều làm những chuyện như nhau…

◊◊◊◊

“Đã hết thời gian rồi, bạn đội của ngươi còn chưa đến sao? Vậy thì phải tuyên bố truất quyền thi đấu rồi.”

Bên cạnh lôi đài của đại hội tỉ võ, thời gian chờ tuyển thủ đã dùng hết, người phụ trách biểu thị với Chu Sa như vậy, bởi vì trên quy định, nhóm đoàn thể nhất định phải đến đủ người mới có thể tiến hành thi đấu, cho dù chỉ phái một người lên đài cũng vậy.

“Làm gì vậy chứ…”

Chu Sa nhíu mày, liên tục nhìn về phía hai bên đường, nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn không thấy bóng dáng của Phạm Thống với Nguyệt Thoái đâu cả.

Bọn họ là biết thời gian, Chu Sa có thể khẳng định điều này. Tối qua còn đặc biệt nhắc nhở, trí nhớ không thể nào kém như vậy đi?

Vừa lại không có lý do cố ý không tới, vậy vì sao đến thời gian rồi, người lại vẫn không xuất hiện đây?

 

Nguyệt Thoái đã không thể tự mình đứng thẳng rồi.

Cho dù bị người khác giữ, cánh tay của cậu cũng buông thõng ở bên hông, giống như không sử dụng được một chút sức lực nào nữa, Phạm Thống cũng không biết cậu còn tỉnh hay không, phải chăng sớm đã ngất đi rồi, nhưng, những người này vẫn không định kết thúc.

“Đúng rồi, còn có giá trị lợi dụng mà! Tua rua!”

Trong tiếng vỗ tay của một người trong đó, bọn họ cướp lấy tua rua của Nguyệt Thoái, sau đó mấy tên học sinh tua rua màu lục cỏ, màu lục nhạt với tua rua màu trắng liền luân phiên đề xuất yêu cầu quyết đấu với Nguyệt Thoái.

“Bọn ta muốn quyết đấu với ngươi, ngươi còn nghe được chứ?”

Nguyệt Thoái hình như đã không thể hồi ứng, dưới tình huống bị thương nặng, cậu gần như không chiến mà bại rồi, vất vả thăng đến tua rua màu lục đậm, rớt về màu trắng cũng thành lẽ tất nhiên.

“Hình như đã ngất rồi, thật là chán, tiếp theo thì sao?”

Cũng đã khiến người thành như vậy rồi, bọn họ tự nhiên cũng không còn sự e sợ với cẩn thận ban đầu nữa, người vốn cầm vũ khí phệ hồn trông chừng Phạm Thống cũng đi qua vây quanh Nguyệt Thoái xem náo nhiệt, mỗi một tên đề nghị phải làm sao xử trí cậu.

“Đương nhiên vẫn là phải giết chết nó, đúng chứ?”

“Ồ, dùng thanh này sao? Ai đến động thủ?”

Bọn họ cười đùa truyền vũ khí phệ hồn qua, nhìn thấy cảnh này, Phạm Thống vừa lại không nhịn được la lên.

“Các ngươi đừng quá đáng! Làm sao có thể dùng thứ đó!”

“Không dùng trên người ngươi đã là may rồi, hay là ngươi cũng muốn chết sao? Bớt đi một tên có khuôn mặt tây phương nào hay tên đó, giết chết cũng không có người truy cứu.”

“Vẫn là để hắn làm đi, Vi Thị đại nhân rất bảo hộ cư dân nguyên sinh, để hắn giết tuyệt đối sẽ không có chuyện.”

Nói xong, bọn họ truyền đao trở lại tay tên cư dân nguyên sinh kia. Phạm Thống ra sức vặn vẹo cánh tay, muốn kéo lỏng dây thừng, nhưng cho dù tay kéo rất đau, tốc độ vùng thoát hình như vẫn không kịp để hắn đi ngăn cản.

“Không được! Các ngươi…”

“Ồn chết đi được! Bớt lôi thôi!”

Một tên thiếu niên quăng gậy sắt đánh trúng đầu của hắn, đau đớn khiến đầu hắn trống rỗng một hồi, vào lúc này, tên cư dân nguyên sinh kia cũng đem đao chém lên người Nguyệt Thoái.

Vào khoảnh khắc đó, không khí ở khu vực này đột nhiên bị bẻ cong một cách thô bạo.

Ở trong mấy giây không gian bị vặn vẹo một cách bất hợp lý, động tác của mọi người đều khựng lại, khi bọn họ lần nữa tìm về thần trí của mình, lại phát hiện tay của cái người đáng lẽ đang hôn mê đã nắm lấy cổ tay của người sắp chém đao về phía cậu.

“Ta sẽ không… cho ngươi cơ hội lần nữa…”

Cả không gian yên tĩnh lại, âm thanh duy nhất, là tiếng nói chuyện khe khẽ của Nguyệt Thoái.

Âm thanh của cậu rất nhẹ, không có dùng ngữ khí đặc thù gì, giống như là một câu tự thuật bình thản, nhưng ở trong bầu không khí như vậy lại đặc biệt rõ ràng.

Cùng lúc cậu nói chuyện, sự vặn vẹo của không gian càng thêm mãnh liệt, giống như có thứ đáng sợ đang từ trung tâm lan tràn ra, loại cảm giác đó khiến người rất khó nói rõ, nhưng xác thực mỗi một người đều phát giác được sự khác thường của hiện trường.

Màu sắc của hoàn cảnh xung quanh, dưới sự vặn vẹo này, đã bị lột bỏ.

Bọn họ nhất thời đều hoài nghi thị giác của mình phải chăng đã sản sinh vấn đề, bởi vì thế giới bọn họ nhìn thấy, đột nhiên chỉ còn lại hai màu đen trắng, toàn bộ mất đi sắc thái.

“Ta sẽ không… để ngươi giết ta một lần nữa…”

Kỳ thực nên bỏ trốn.

Từ khi tình huống bắt đầu sản sinh thay đổi, bọn họ đã nên bỏ chạy.

Cho dù bây giờ mới chạy, đều là chính xác, dưới điều khiển của bản năng, không có bất cứ người nào sẽ cười nhạo bọn họ, đây vốn là điều nên làm.

Chỉ là bọn họ làm không được.

Từ khi sự méo mó của không gian bắt đầu khoách tán, thế giới bọn họ nhìn thấy không biết vì sao mất đi màu sắc, cho đến bây giờ, cảnh vật vốn ngay ngắn đều bắt đầu biến dạng, hệt như tri giác trở nên mê ảo khiến cho mặt đất trôi nổi, kiến trúc vật sụp đổ…

Từ lúc dấu hiệu bắt đầu xuất hiện, bọn họ đã không thể khắc chế sự lạnh lẽo toát ra từ trong xương cốt, cho dù dùng cạn khí lực cũng chỉ có thể lùi lại, tay chân giống như đều không phải của mình nữa, ý thức thân thể cũng không còn nghe sai khiến.

Lúc đó bọn họ vẫn không biết, đích xác, tay chân, thân thể, rất nhanh chóng đã không còn là của bọn họ nữa.

“Vĩnh viễn… không tha thứ…”

Lúc cậu nói câu này, ngữ khí bình thản ban đầu thay đổi trong chớp mắt, trong lời nói truyền ra sự căm hận vô cùng tận, chớp mắt khiến cho sự uy áp của không gian tăng lên gấp bội.

Phạm Thống là ở khi tiếng la hét thê lương đầu tiên truyền tới mới miễn cưỡng mở mắt nhìn qua, mà cảnh tượng đầu tiên hắn nhìn thấy chính là Nguyệt Thoái đã rút đao bên hông ra, vung tay cắt ngang một tên thiếu niên thành hai khúc.

Bọn họ đều cho rằng cậu hẳn là không thể đứng lên được nữa, cậu ngay cả động cánh tay một chút cũng khiến người không thể tưởng rồi, đó đáng lẽ là chuyện mà cậu không thể làm được khi đang trọng thương như vậy, nhưng, sự thực đã áp đảo mọi dự tưởng, cậu chẳng những đã tỉnh lại, còn lấy tư thái cực kỳ khủng bố, tàn nhẫn tiến hành phản kích của cậu.

“Nguyệt Thoái!”

Phạm Thống la lên một tiếng, sau đó vừa lại cảm thấy một cơn choáng váng do vừa rồi bị đánh trúng đầu, khiến hắn không thể duy trì tư thế ngẩng đầu.

Nguyệt Thoái! Không được đâu!

Không thể giết cư dân nguyên sinh…!

Xoay sở cả buổi trời với nút thắt dây thừng, tay phải của hắn rốt cuộc cũng đã giãy ra được, có thể dùng một cánh tay, kỳ thực chuyện có thể làm cũng không nhiều, điều đầu tiên hắn nghĩ đến, chính là vươn tay vào trong lòng, móc ra máy thông tin phù chú.

Suy nghĩ đầu tiên của hắn là cầu trợ. Sau khi mở chat nhóm, khàn giọng hỏi một câu có người không, tiếp đến liền nghe thấy âm thanh không chút khẩn trương của Âm Thị.

“A, có đây có đây, ta đang tắm, có chuyện gì sao?”

“Âm Thị đại nhân, cứu mạng…”

“Hả? Cái gì? Chuyện làm sao? Ngươi đang ở đâu?…”

Sau khi nỗ lực kêu một tiếng đó, áp lực do không gian dị biến mang đến khiến Phạm Thống không chịu được nữa mà buông lỏng tay, máy thông tin phù chú rớt xuống, rơi đến nơi tay hắn không thể với tới được, tự nhiên cũng không thể tiếp tục đối thoại này.

Tiếng kêu thảm của những người kia dưới áp bức của hoàn cảnh, cũng không thể nghe một cách tử tế. Cảm giác choáng váng do đầu bị thương cùng sự không thoải mái dưới thị giác trắng đen để lại, cộng thêm tiếng la hét lướt qua tai, khiến Phạm Thống cảm thấy mình cứ như thế mất đi ý thức cũng không kỳ quái.

Hắn căn bản rất khó có thể tiếp tục suy nghĩ bất cứ chuyện gì nữa, nhưng sự méo mó khó chịu do hoàn cảnh mang tới, khiến hắn muốn đóng lại mọi cảm quan cũng không thể, loại tâm tình bao trùm tuyệt vọng đó phủ khắp không gian, kích thích thần kinh của hắn, hắn hiếm khi sản sinh một loại cảm giác sống không bằng chết, mà loại cảm giác này là do hoàn cảnh của Nguyệt Thoái tạo ra mang đến cho hắn.

Sau một hồi, hắn kỳ thực không biết cụ thể đã qua bao lâu, đối với hắn mà nói thì rất dài, nhưng chắc cũng chỉ có một thoáng, tiếng la hét của những người kia không còn nữa, trên mặt đất để lại từng vũng máu do trường đao quét qua phun ra, thanh vũ khí phệ hồn kia lăn sang một bên, chủ nhân của nó đã mất đi tính mạng quý giá, cũng không biết là cái nào trong đống thi thể kia.

Cảm giác đau khổ do không gian vặn vẹo mang đến khiến Phạm Thống gần như muốn lên tiếng cầu xin, để cho hết thảy kết thúc, mà ở trong giày vò như thế, điều khó tin chính là, hắn phát hiện mình vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân của Nguyệt Thoái giẫm qua vết máu, giẫm qua mặt đất, tiếng bước chân đó đang tiến về phía hắn, một bước, hai bước…

Người cũng đã chết rồi, sát khí lan tràn trong không khí vẫn không có tan đi.

Khi Phạm Thống cố gắng ngẩng đầu, Nguyệt Thoái lấy tốc độ chậm rãi kia, đã đi đến trước mặt hắn rồi.

Trong hoàn cảnh méo mó không thành hình này, hình thể của Nguyệt Thoái lại vô cùng rõ nét. Khuôn mặt tuấn mỹ đoan chính của cậu không có bất cứ biểu cảm nào, mà đôi mắt trống rỗng không tiêu cự của cậu, không giống như đang nhìn bất cứ sự vật gì, chính là sắc thái cấu thành cái hoàn cảnh này, một trắng một đen.

Đôi mắt trắng đen hoàn toàn đối lập như vậy, thuần túy gần như cũng sản sinh một loại mỹ cảm kì dị, cho dù thứ cậu mang đến là sự phá hủy mang tính hủy diệt, vẫn khiến người phân không rõ là vì nguyên nhân gì mà nín thở.

Khuôn mặt của thiếu niên từng lộ ra nụ cười ôn hòa thế kia, bây giờ lại tử trầm giống như tượng.

Đôi mắt vốn màu xanh da trời của thiếu niên bình thường khi nhìn hắn đều mang theo ấm áp, bây giờ lại như đang nhìn một thứ không có bất cứ ý nghĩa nào đối với cậu.

Nguyệt Thoái…?

Phạm Thống ngỡ ngàng nhìn Nguyệt Thoái gần như hoàn toàn xa lạ với hắn, ngỡ ngàng nhìn cậu đi đến trước mặt hắn.

Ngỡ ngàng nhìn cậu nâng thanh đao phát ra ánh sáng trắng chói lòa trong tay, nhằm vào đỉnh đầu của hắn, giơ tay chém xuống.

v4_248

Nguồn Novel Đài fan club

One response »

  1. Oh nooooooooooooo.
    Tác giả ngắt thật có tâm :(((((
    Đang khúc gay cấn mà :((((((

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: