RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 5-1

Chương 1: Băng giới

“Phạm Thống, nếu như có nguy hiểm tính mạng, con có thể bỏ mặc bạn bè chạy đi.” —- Phạm Trì (Cha của Phạm Thống)

“Không phải chứ! Nếu như có nguy hiểm tính mạng, cha cũng bỏ mặc con trai để bỏ chạy sao! Bố già chết tiệt!” —- Phạm Thống

“Cái này, papa đi trước một bước đây.” —- Phạm Trì (cha của Phạm Thống)

“Cha rốt cuộc xuất hiện làm gì —- khoe mình cũng có cái tên ngu xuẩn giống con sao —-“ —- Phạm Thống 

(Phạm Trì đọc giống “phạn cật”: cơm ăn)

 

Ở lúc Nguyệt Thoái cầm thanh đao chói mắt kia bổ xuống, lực đạo không hề nương tay đó thậm chí có thể khiến Phạm Thống cảm giác thấy một luồng gió xé rách không khí, chưa tới sát, đã bức hắn có loại ảo giác sắp bị chấn thương.

Sẽ chết.

Thật sự sẽ chết.

Bất luận là do áp lực của thế giới méo mó thất sắc mang đến cho hắn, hay là công kích đủ để đem hắn nhất đao đoạt mệnh đến từ Nguyệt Thoái, đều chỉ có thể khiến đầu óc hắn hiện lên một chữ “chết”.

Phạm Thống không phải không muốn vùng vẫy, chỉ là không biết chống đỡ từ đâu.

Hắn phát hiện mình chỉ có thể phát run một cách vô dụng, cho dù tay không có bị trói, cũng chạy không thoát.

Khi kẻ địch đến từ Tây Phương Thành lần trước muốn chém hắn, là Nguyệt Thoái đi ra cứu hắn.

Vậy lần này? Còn có ai sao?

“Chậc!”

Khi Phạm Thống ý thức được âm thanh nào đó xen vào, có một bàn tay đã nhanh chóng kéo lấy hắn, sau đó tầm nhìn của hắn đột nhiên dịch sang bên cạnh mấy mét, đó là một loại thể nghiệm hết sức kỳ diệu, khi hắn ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Chu Sa, kết hợp với lời Chu Sa từng nói trước kia, trong đầu hắn tức thì nảy lên gì đó.

“Đây, đây chẳng phải chính là dịch chuyển tức thời?”

Chu Sa trừng hắn một cái.

“Câu đầu tiên cậu muốn nói sau khi vừa thoát chết chính là cái này sao?”

Nói như vậy cũng phải… Tôi nên cảm tạ đại ân đại đức của cô sao? Nhưng, nguy cơ của chúng ta hình như vẫn chưa có đi qua mà?

Chỗ trói Phạm Thống vừa rồi, bị đao khí phá hoại ra một vết tích rất sâu, mà sau một kích không đạt kết quả, Nguyệt Thoái đã xoay người, sát khí trực tiếp tỏa định trên người bọn họ, cho dù cách một đoạn ngắn, loại cảm giác chết chắc đó vẫn bao trùm toàn thân bọn họ trong chớp mắt.

“Đã xảy ra chuyện gì, Phạm Thống?”

Chu Sa nhìn chằm chằm vào Nguyệt Thoái đang trong trạng thái hoàn toàn không gọi là bình thường, bình tĩnh hỏi. May mà cô ở trong loại hoàn cảnh dị thường này vẫn còn bình tĩnh như thế, dưới so sánh, nội tâm Phạm Thống thế nhưng là sóng cả cuộn trào, phong ba vạn dặm, sóng thần gào thét đến nỗi sắp lật tung hắn lên rồi.

“Cô vì sao có thể hoảng hốt hỏi tôi như vậy, chúng ta không có cái thời gian đó sao?”

Không, tôi là nói cô vì sao có thể ung dung hỏi tôi như vậy, chúng ta có cái thời gian đó sao? Cậu ấy lúc nào cũng có thể ra tay công kích!

“À, bởi vì…”

Chu Sa vẫn chưa giải thích, Nguyệt Thoái đã đột nhiên hành động, lần này khác với kiểu di động chậm rãi vừa rồi, cậu gần như là bước ra một bước, thân hình đã nhảy vọt lên phía trước một quãng dài, rõ ràng thân hình mỏng manh của cậu vẫn còn chảy máu, nhưng có thể di động một cách linh mẫn nhanh chóng như vậy, nếu như cậu không có bị thương, không biết bọn họ liệu có phải vẫn chưa kịp phản ứng đã bị làm thịt rồi hay không?

Chẳng qua, trước khi đao của Nguyệt Thoái làm ra công kích, đã quay trở lại động tác phòng ngự, động tác tiến lên cũng buộc phải tạm ngừng.

Nguyên nhân là một đạo kiếm khí do Âm Thị – người xuất hiện ngay sau đó, giơ tay vung ra.

Âm Thị đại nhân! Ngài vẫn là tới à? Chẳng trách Chu Sa chẳng khẩn trương chút nào, đây là nguyên nhân sao?

Phạm Thống khi nhìn thấy Âm Thị xuất hiện, bởi vì sinh mạng xuất hiện một tia hi vọng mà cảm thấy mừng rỡ khôn xiết, nhưng thần tình của Âm Thị lại nghiêm túc hiếm thấy, không có chào hỏi cũng không có nói chuyện đã rút kiếm ra, dường như là bởi vì kẻ địch này mà trở nên thận trọng.

Bị ngăn cản, Nguyệt Thoái dời mắt khỏi mục tiêu, giống như bởi vì một kích vừa rồi mà cảm thấy phẫn nộ, sự căm hận mà cậu phát tán ra cùng với vũ khí của mình nhắm thẳng về phía Âm Thị, mà khi kình khí cậu vung ra va chạm với kiếm khí của Âm Thị, Âm Thị vậy mà bị bức lùi lại một bước, có vẻ như đã bị chút nội thương.

Không phải chứ? Âm Thị đại nhân vậy mà bị đánh lui? Tôi nhìn sai rồi chăng?

“Có khi cần lo lắng thật đấy.”

Chu Sa nhàn nhạt nói một câu.

Này! Bây giờ còn ở đó mỉa mai cái gì! Chúng ta là cùng chung vận mệnh đúng không? Cô cũng giúp gì đi chứ!

Phạm Thống trước giờ vẫn biết Nguyệt Thoái rất mạnh, nhưng hắn chưa từng biết Nguyệt Thoái mạnh đến mức độ nào, từ tình huống bây giờ xem ra, có khi hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng của hắn.

Hắn bây giờ cũng không biết phải ủng hộ ai nữa. Nguyệt Thoái thắng rồi, bọn họ chỉ sợ đều phải chết, Âm Thị thắng rồi, Nguyệt Thoái còn sống tiếp được sao?

Âm Thị có thể ở trong chiến đấu thế này không giết chết Nguyệt Thoái mà đem cậu đánh bại không?

Tuy nói chỉ cần không sử dụng ánh sáng phệ hồn, chết rồi cũng có thể sống lại từ ao nước, nhưng, Phạm Thống vẫn là rất không hi vọng nhìn thấy chuyện như vậy xảy ra.

Hắn không hi vọng Nguyệt Thoái đối mặt với tử vong lần nữa, cho dù thân thể đầy thương tích của cậu có lẽ sống lại còn thực tế hơn trị liệu, nhưng…

Đây không chỉ là vấn đề một trăm xâu tiền, có lẽ vẫn còn rất nhiều rất nhiều vấn đề hắn sẽ cảm thấy khó chịu.

Ở trong khu vực Nguyệt Thoái nắm giữ này, nhất cử nhất động của cậu đều tràn ngập sự sắc bén và áp chế triệt để, khiến người không tìm được bất cứ lỗ hổng nào để đột phá, sau khi tỏa định mục tiêu, cậu lập tức triển khai một chuỗi công kích tốc độ cao.

Mỗi lần trường đao và tàn kiếm va chạm, dư âm của chấn động đều có tính phá hoại, Nguyệt Thoái giống như bất chấp đau đớn trên chi thể, tiến hành công kích trọn vẹn, Âm Thị thì dưới tình huống phải tự bảo vệ mình nên rơi vào thế bất lợi, gần như bị công kích không hề gián đoạn của Nguyệt Thoái áp chế toàn diện.

Trận chiến căng thẳng đến nín thở, âm thanh vũ khí ma sát cùng với tiếng xé gió, bọn họ đều không nghe thấy gì cả, thỉnh thoảng tuôn ra hiệu quả không biết là của ma pháp hay thuật pháp, Phạm Thống và Chu Sa ở bên cạnh quan sát trận chiến đều nhìn không ra cuối cùng ai sẽ giành thắng lợi.

Chu Sa nhíu mày, hình như ở trong hoàn cảnh này cũng cảm thấy thân thể không thoải mái, Phạm Thống thì nỗ lực xua đi cảm giác choáng ngất cùng buồn nôn ra khỏi đầu, nỗ lực nhìn chằm chằm vào chiến đấu của hai người bọn họ, trước sau không thể an tâm.

Vào lúc này, Nguyệt Thoái đột nhiên tăng cường lực đạo, trong lần giao thủ kế tiếp đã đẩy lui Âm Thị một đoạn, sau đó tay phải cầm đao của cậu liền sản sinh dị biến —- đó là dị biến như thế nào, bọn họ chưa nhìn thấy, Âm Thị đã bởi vì khí tức dị thường xuất hiện trên bàn tay đó mà khiến cho thần sắc thay đổi, lập tức hạ quyết định.

Một luồng hào quang sáng ngời do đoạn kiếm của hắn bùng lên, nhóm Phạm Thống không thể nhìn rõ điều đó xảy ra thế nào, chỉ thấy ánh sáng đó bắn ra, quét qua thân thể của Nguyệt Thoái.

Thân thể vốn đã tàn tạ của Nguyệt Thoái run lên một cái, sau đó, cậu ngã xuống.

“Nguyệt Thoái!”

Phạm Thống gần như muốn hét lên, hắn và Chu Sa đều vội vàng chạy qua. Sau khi Nguyệt Thoái ngã xuống, tình trạng méo mó trắng đen của thế giới tức thì cũng lui tan trong thoáng chốc, màu sắc mắt có thể nhìn thấy cuối cùng cũng khôi phục bình thường, tình huống thê thảm trong con hẻm kể cả vết thương Nguyệt Thoái đã chịu, cũng bởi thế hiện lên rõ rệt.

“Âm Thị đại nhân! Nguyệt Thoái cậu ấy…”

Khi bọn họ đến bên cạnh Nguyệt Thoái đang ngã trên đất, giật mình phát hiện cậu đã không còn hơi thở.

“Xin lỗi, ta phải ngăn chặn hành động của cậu ta, thực sự không còn cách nào khác, cho nên…”

Bản thân Âm Thị thực ra cũng đã chịu không ít tổn thương nông sâu khác nhau, nhưng vẫn mang giọng áy náy xin lỗi.

Bởi vì cuối cùng hắn vẫn là bức bất đắc dĩ mà động thủ giết Nguyệt Thoái.

“Ngài là nói…”

Phạm Thống chấn động không nói tiếp được, ngay cả Chu Sa cũng khó có thể tiếp tục duy trì bình tĩnh, không phát ra lấy nửa tiếng động.

“A, ánh sáng đó sẽ không sao đâu, đó chỉ là kiếm… chỉ là một loại hình thái công kích, không phải ánh sáng phệ hồn, tiểu Nguyệt vẫn sẽ sống lại ở ao nước, các ngươi đừng hiểu lầm.”

Âm Thị đột nhiên nghĩ đến điều này, vội vàng giải thích, lúc này mới khiến bọn họ thở phào.

“Phạm Thống, ở đây đã xảy ra chuyện gì? Nguyệt Thoái vì sao lại biến thành cái dạng đó?”

Chu Sa và Âm Thị đều đang quan sát hiện trường giống như đã trải qua một cuộc đồ sát tàn nhẫn trong con hẻm, chi thể con người bị chia cắt khá triệt để, không một ai có khả năng sống sót, mà trên mặt kẻ chết có phần đầu vẫn còn hoàn chỉnh, biểu tình còn sót lại cũng là sự sợ hãi kinh hoàng, dựa vào tình thế lúc bọn họ đến, những người này hẳn là bị Nguyệt Thoái giết, nhưng Nguyệt Thoái rõ ràng không giống loại người này, lý do đương nhiên phải hỏi.

“Chúng tôi…”

Phạm Thống mặc dù muốn nói rõ, nhưng ở đây vừa lại không có giấy bút, nếu dùng nói để giải thích, cũng quá khó rồi.

Hơn nữa, sau khi tinh thần thả lỏng, đau đớn và mệt mỏi  vốn bởi vì căng thẳng mà tạm thời quên lãng giờ đây đã trở lại toàn bộ, khi các loại vết thương thấy được với không thấy được đồng thời bắt đầu phát tác, ngay cả phản ứng sau khi đầu chịu trọng kích cũng phát tác theo, Phạm Thống tức thì cảm thấy mình sắp ngất đến nơi.

“Cư dân nguyên sinh…”

Trước khi Phạm Thống ngất xỉu, hắn nghe thấy Âm Thị ngạc nhiên nói một câu như vậy.

Không phải…

Âm Thị đại nhân, không phải đâu, không phải là lỗi của Nguyệt Thoái, đó là bởi vì bọn họ…

“Các ngươi có lẽ không thể đến ao nước đón tiểu Nguyệt rồi…”

Đây là câu nói cuối cùng mà Phạm Thống nghe thấy trước khi mất đi ý thức.

Hắn cảm thấy, sự tình hình như đã phát triển theo hướng rất tệ mà hắn từng nghĩ tới.

◊◊◊◊

Cả đời này hình như chưa từng mệt như vậy.

Đó là một loại mệt mỏi của tinh thần lẫn thể xác, thoáng chốc bùng phát ra, so với đau nhức xương cốt khi nhặt lông gà trước kia, sự mệt mỏi lần này kịch liệt hơn nhiều.

Phạm Thống cảm thấy mình có khả năng bị chấn thương não rồi, chẳng qua thế giới này phần lớn cũng không có y học khoa kỹ để kiểm tra, có khi còn xuất huyết não tràn máu não, đây rốt cuộc nên cứu thế nào? Nói đến Đông Phương Thành rốt cuộc có thiết bị y liệu, nhân viên y tế hay không? Hay là bị thương nặng quá thì giết luôn sống lại cho nhanh?

Nếu như đã giết rồi, hẳn là trực tiếp tiến vào trình tự sống lại của ao nước, mà không phải ở đây hôn mê đi? Phạm Thống mặt khác lại cảm thấy, đầu óc nếu đã có thể suy nghĩ được như vậy, hình như cũng không hôn mê sâu lắm, vậy thì, phải nên mau chóng tỉnh lại chứ nhỉ?

Vì sao phải mau chóng tỉnh lại đây…?

Hình như có rất nhiều chuyện phải làm, rất nhiều chuyện rất quan trọng.

“Hứa với ta…”

Có một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, phiêu đãng ở trong đầu của hắn.

“Hứa với ta… được không?”

Hắn không nhớ được giọng nói này.

Tìm không được ký ức liên kết với điểm này, cố gắng nhớ lại, hình như sẽ cảm thấy đau đầu.

Chẳng lẽ là bởi vì đã bị phong ấn sao?

Không thì vì sao lại không có ấn tượng đây?

“Hứa với ta…”

Nó chỉ là câu nói lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.

Âm thanh như vậy khiến người sốt ruột bất an, rất muốn làm cho rõ, nhưng đây lại là chuyện không thể làm được.

Cách duy nhất là hỏi đầu của mình —- mà cách này trước mắt là không được.

Rất quan trọng sao? Là chuyện rất quan trọng sao?

Không, rõ ràng có chuyện quan trọng hơn.

Rõ ràng có chuyện quan trọng hơn, phải làm trước mới đúng —-

“Phạm Thống!”

 

Khi Phạm Thống mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt hơi giận dữ của Chu Sa cùng vẻ mặt lo lắng của Bích Nhu.

“Cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi, mau kể rõ lại mọi chuyện!”

Người vừa rồi quát tên hắn gọi hắn tỉnh lại có lẽ chính là Chu Sa rồi. Phạm Thống vừa mới tỉnh dậy vẫn chưa rõ tình huống hiện tại, thần tình xuất hiện mấy phần ngỡ ngàng.

“Ơ…?”

“Đừng nói cậu quên rồi! Âm Thị đại nhân cũng đã để người trị liệu cho cậu rồi, đầu óc chắc cũng chữa lành rồi đi? Cậu hồi thần lại cho tôi!”

“Chu Sa, đừng lắc cậu ấy nữa, lát nữa cậu ấy lại váng đầu thì làm sao…”

Bích Nhu mặc dù thấy vậy có chút lo lắng, nhưng khí thế của Chu Sa khiến cô không dám ngăn cản.

“Hả? Vết thương đã trị hỏng hết rồi!”

Phạm Thống kinh ngạc nhìn trên người mình. Thì ra Đông Phương Thành vẫn có nhân viên y liệu à?

“Trị hỏng cái gì, cậu rốt cuộc đã tỉnh táo hay chưa!”

Chu Sa thoạt nhìn giống như muốn tát một cái cho hắn tỉnh vậy.

“Nguyệt Thoái bị Đông Phương Thành bỏ tù vì tội danh giết hại cư dân nguyên sinh rồi, gần như trăm phần trăm là tử hình, cậu nếu như biết cái gì còn không mau nói!”

Nếu như Chu Sa thật sự tát hắn một cái, Phạm Thống chưa chắc sẽ tỉnh, nhưng câu này lại hoàn toàn đánh thức Phạm Thống.

“Cái gì! Tôi đã tỉnh táo bao lâu rồi? Không! Ý tôi là, giấy, giấy với bút!”

Vào lúc này mà nói thì đương nhiên là nói không rõ được, may mà nguyện vọng cần giấy bút của hắn vẫn là có biểu đạt chính xác, Chu Sa rất nhanh chóng từ ngăn kéo bên cạnh lấy qua cho hắn, sau đó, Phạm Thống liền lấy tốc độ nhanh nhất ghi lại chuyện đã xảy ra.

“Thì ra là vậy…”

Chu Sa nhíu mày, cuối cùng cũng hiểu nguyên do vắng mặt của Phạm Thống với Nguyệt Thoái, Bích Nhu thì sau khi nghe xong Chu Sa chuyển thuật, tức tối và cảm thấy bất bình.

“Quá lắm rồi! Đây cũng không hoàn toàn là lỗi của Nguyệt Thoái! Chỉ bởi vì cái người chết kia là cư dân nguyên sinh sao? Phán định hành vi phạm tội chỉ căn cứ vào điểm này sao?”

“Vẫn chưa có phán định. Chờ đến ngày thẩm phán mới phán quyết, nhưng dựa vào cách nói của mọi người cùng pháp lệnh hiện hành, sát hại cư dân nguyên sinh chính là tử hình.”

Chu Sa thuật lại kết quả nghe ngóng, lời này lần nữa khiến Phạm Thống cứng đờ.

“Cho dù hỏi rõ tình huống cũng không giúp ích gì được sao? Nguyệt Thoái sẽ bị xử tử? Có biện pháp khác không?”

“Tôi, tôi sẽ nói với Âm Thị, anh ấy cũng tham dự thẩm phán mà?”

Bích Nhu nói xong liền lấy máy thông tin ra, chuẩn bị liên lạc với Âm Thị.

“Mở trò chuyện nhóm đi, để chúng tôi nghe với.”

Chu Sa nói xong, đem máy thông tin đã được nhặt về trước đó ném cho Phạm Thống, rồi mở máy thông tin của mình.

Sau khi liên hệ với Âm Thị, Bích Nhu lấy giọng sắp khóc kể lại sự tình với Âm Thị, chỉ là, Âm Thị đầu bên kia máy thông tin gần như duy trì trầm mặc, không nói nhiều như bình thường, bầu không khí như vậy càng khiến người bất an.

“Âm Thị, thẩm phán là tiến hành thế nào? Có thể cứu được Nguyệt Thoái không? Là bọn họ làm ra chuyện quá đáng như vậy trước, bản thân bọn họ cũng có lỗi đi? Nếu như Lăng Thị đại ca có thể giúp, còn có Lạc Thị…”

Bây giờ ở trong bốn vị Thị tham dự thẩm phán, nếu như có ba vị không tán thành tử hình, vậy thì chỉ có một mình Vi Thị kiên trì tử hình, cũng vẫn là có hi vọng đi? Bọn họ là nghĩ như thế.

Đối với người tận mắt nhìn thấy hiện trường như Phạm Thống mà nói, những người bị Nguyệt Thoái giết chết căn bản chết cũng không hết tội. Nhưng diễn biến của sự tình lại biến thành thế này, cũng thực sự quá khiến người khó có thể chấp chận.

“Tiểu Nhu, sự tình không có đơn giản như vậy.”

Âm Thị cuối cùng cũng đã mở miệng nói một câu, nghe hắn nói như vậy, Bích Nhu liền cuống lên.

“Vì sao? Là bởi vì quyền quyết định cuối cùng vẫn là ở trong tay nữ vương sao? Nhưng, nhưng nếu như nghe xong nguyên nhân, nữ vương chẳng lẽ cũng sẽ không có bất cứ cảm giác nào sao? Nguyệt Thoái cậu ấy…”

“Người từ ao nước nổi lên, chỉ có một mình tiểu Nguyệt.”

Khi vừa nghe thấy câu này của Âm Thị, bọn họ vẫn không hiểu lắm là ý gì.

“Cư dân nguyên sinh đúng là chết rồi thì sẽ không nổi lên nữa, nhưng tất cả cư dân tân sinh bị giết ở hiện trường cũng biến mất rồi.”

Tin tức này khiến cho Bích Nhu với Chu Sa tràn ngập ngờ vực, Phạm Thống thì đột nhiên nhớ tới thanh đao phát sáng đó.

“Bọn họ là bị sức mạnh phệ hồn giết chết… cũng chính là nói, bao gồm tên cư dân nguyên sinh kia ở bên trong, linh hồn của bọn họ đều bị hủy diệt rồi…”

Sau khi Âm Thị nói xong, bọn họ cuối cùng cũng hiểu “chuyện không có đơn giản như thế” là ý gì rồi.

“Làm sao có thể… Nhưng Nguyệt Thoái rõ ràng là cầm vũ khí linh năng bị hỏng…”

Đây cũng là điều Phạm Thống cảm thấy nghi hoặc. Thanh đao đó đáng lẽ không thể phát sáng, nhưng ánh sáng trên đao là hắn tận mắt nhìn thấy, cho dù lúc đó thị giác hết sức rối loạn, hắn vẫn rất khẳng định điều này.

“Âm Thị, nhưng mà… thật sự hết cách rồi sao? Em không muốn, em không muốn nhìn thấy Nguyệt Thoái bị xử tử…”

Bích Nhu đang nói thì đột nhiên bật khóc, bị tình cảm như vậy ảnh hưởng, tâm tình của Phạm Thống với Chu Sa cũng đều chìm đến đáy cốc.

Nếu như nhất định phải đón lấy cái chết của Nguyệt Thoái… Đó sẽ là tình huống gì?

Không thể tưởng tượng. Hoặc nên nói, ngay cả nghĩ cũng không muốn nghĩ.

“… Ta sẽ cứu cậu ấy. Đừng nói chuyện xảy ra ở hiện trường cho bất cứ người nào, cho dù là Lăng Thị cũng đừng nói, được không?”

“Ơ?”

Lời hứa đột ngột của Âm Thị, khiến Bích Nhu ngừng khóc.

“Đừng nói chuyện này cho bất cứ người nào, các ngươi chỉ cần làm như vậy là được, cậu ấy sẽ không có chuyện gì đâu.”

Sau khi hắn nói xong câu này, liền trực tiếp ngắt trò chuyện, khiến Bích Nhu cho dù muốn dò hỏi tường tận cũng tìm không được người để hỏi.

“Thật sự sẽ không có chuyện sao?”

Chu Sa hình như vẫn cảm thấy có chút không yên tâm.

Nhưng, lúc này điều bọn họ có thể làm cũng chỉ có tin tưởng Âm Thị thôi.

◊◊◊◊

Ngày thẩm phán là ở năm ngày sau.

Năm ngày sau, bọn họ sẽ có thể biết được kết quả, chỉ là biết kết quả một cách bị động mà thôi —- hệt như ngồi chờ chết.

Cách làm mà Âm Thị dặn bọn họ, có thể nói chính là cái gì cũng đừng làm là được, cho dù bọn họ muốn đi thăm Nguyệt Thoái, cũng không được vào, người phạm trọng hình không được phép thăm viếng, dù sao sau khi bị nhốt vào, gần như đều bị coi như là người chết, nếu cuối cùng thật sự không thoát được tử hình, bọn họ thậm chí không biết có cơ hội nhặt xác hay không.

“Nếu như nhờ Lạc Thị hoặc là Lăng Thị đại ca, liệu có thể đi vào xem Nguyệt Thoái hay không đây…”

Bích Nhu thoạt nhìn vẫn là rất muốn xem thử Nguyệt Thoái bây giờ thế nào, cho dù Phạm Thống với Chu Sa cũng rất muốn thăm tù, nhưng nếu như tiếp xúc hai người này, có khả năng sẽ bất cẩn nói ra một số nội tình, vậy thì vi phản chuyện Âm Thị muốn bọn họ đáp ứng rồi.

“Vẫn là đừng đi, năm ngày sau nghe thẩm, nếu như thật sự là tử hình, rồi xin bọn họ để chúng ta vào thăm sau, chẳng phải vẫn như nhau?”

Tình huống Chu Sa nói, có lẽ là dự tính xấu nhất rồi, nếu như đến mức chỉ có thời gian ngắn ngủi để chào tạm biệt, vậy bọn họ thật sự không biết nên đối mặt với tình huống đó như thế nào nữa.

“Tử hình…”

Phạm Thống ngồi ở trong góc phòng thì thầm, hai từ này không chân thực biết bao, bọn họ chỉ là muốn yên ổn sống ở Đông Phương Thành mà thôi, không phải sao?

Trên giường tầng thiếu đi Nguyệt Thoái ngủ ở tầng giữa, giống như đã thiếu đi rất nhiều thứ. Chăn của cậu được gấp gọn gàng, cứ thế xếp ở trên giường, mà chủ nhân của nó thật sự vẫn còn cơ hội trở về ngủ sao?

Mà điều bi thảm của người mắc nợ chính là, cho dù tâm tình không tốt, vừa mới thoát khỏi thân phận thương tật, chỉ cần Đông Phương Thành kêu gọi, hắn vẫn là phải ngoan ngoãn đi làm tình nguyệt, đem công sức đổi lấy tiền để trả khoản nợ còn lại.

Hơn nữa, bạn làm chung vẫn không được chọn.

“Phạm Thống, Nguyệt Thoái làm sao biến thành trọng phạm đã tàn sát một đống người rồi? Ngươi có nội tình gì để cung cấp không?”

Cái tên Mễ Trọng này chính là thời thời khắc khắc đều muốn moi móc tin tức từ người khác, nếu là bình thường Phạm Thống sẽ không muốn ngó ngàng, nhưng Phạm Thống hiện giờ chính là hoàn toàn không muốn ngó ngàng, cộng thêm muốn đập hắn một trận rồi quăng vào rãnh nước bên đường.

Không phải quan tâm, chỉ là tò mò hoặc là muốn từ trong kiếm chác lợi ích, loại người này thực sự khiến người phản cảm, mặc dù Mễ Trọng chính là như vậy, nhưng dưới tình huống Nguyệt Thoái sống chết chưa biết, Phạm Thống thật sự rất khó để không tức giận đối với thái độ hời hợt của Mễ Trọng khi hỏi ra vấn đề này.

“Làm sao không nói gì hết, lần nào cũng không hỏi ra tin tức gì từ chỗ ngươi, Đông Phương Thành có biết bao trái tim thiếu nữ tan nát …”

Mắc mớ gì tới ta.

Phạm Thống ngay cả một câu cũng không muốn trả lời.

Nãy giờ tự độc thoại đều không nhận được hồi đáp, cho dù là Mễ Trọng, dây dưa lâu vẫn là sẽ chán, chờ sau khi hắn tự mình đi khỏi, Phạm Thống cuối cùng cũng có thể hơi thanh tĩnh một chút.

Chẳng qua, vào lúc này lại có âm thanh khiến hắn bực tức.

“Ủa? Phạm Thống, vì sao ta hình như mới chợp mắt một lát, ngươi đã suýt nữa bị tiêu diệt rồi vậy?”

Khi Puhahaha nói ra câu này với tràn đầy nghi hoặc, Phạm Thống suýt nữa muốn tháo nó ra quăng xuống đất.

Shit! Lúc ông đây có nguy cơ tính mạng ngươi đều không phản ứng, bây giờ mới tỉnh thì có quỷ nó cần!

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Hm —- kỳ thực, ở trong quang đao kiếm ảnh ngàn cân treo sợi tóc, tôi cảm thấy trong đầu tôi giống như hiện lên khuôn mặt nghiêm túc của cha tôi. Đây là cái mà người ta gọi là hồi quang phản chiếu sao? Nhưng tôi cảm thấy nhớ lại hồi tôi thi được một trăm điểm còn vui hơn, hồi quang phản chiếu nhìn thấy cha tôi, cứ giống như nhìn thấy mình thi rớt sau đó len lén xử lý bài thi, còn dương dương đắc ý vì không có ai phát hiện vậy, mặc dù ấn tượng đúng là rất sâu sắc, nhưng loại hồi ức không tốt cũng chẳng xấu này cứ khiến người cảm thấy rất khó chịu…

Nói đến cha tôi, thì không thể không nói đến tên gọi của nhà họ Phạm chúng tôi. Tôi cảm thấy, cha tôi ông ấy tuyệt đối là bởi vì ông nội đặt cái tên Phạm Trì mất thể diện này, mới ôm tâm thái bất lương chơi ác con trai mình—- cũng chính là tên của của tôi. Không thì vì sao một đứa trẻ đang êm đẹp tiền đồ sáng sủa lại bị đặt cái tên Phạm Thống này chứ!

Bởi vì nhà chúng tôi không có gia phả truyền lại, ông nội vừa lại qua đời sớm, rất khó truy tìm tổ tiên rốt cuộc đều có tên gọi gì gắn liền với cả đời bọn họ, nhưng căn cứ vào tên của ông nội là Phạm Quách (Phạm Quách: Nồi cơm), cá nhân tôi cho rằng tên gọi của con cháu nhà chúng tôi căn bản là oan oan tương báo từ đời nọ đến đời kia, nếu không phải tên có hạn chế độ dài, có khi còn sẽ có “Phạn Hậu Thủy Quả”, “Phạn Hậu Vận Động Hữu Ích Thân Thể Kiện Khang” vân vân xuất hiện, nếu để người ta cho rằng nhà chúng tôi đều là cơm, phải làm thế nào mới tốt?

Mẹ ơi! Lúc cha muốn đặt cái tên Phạm Thống này cho con trai duy nhất của mẹ, mẹ vì sao hoàn toàn không ngăn cản hả! Phụ nữ không nên lấy chồng xong là liền trở nên ngoan ngoãn phục tùng, lúc nên phản kháng vẫn là nên phản kháng, huống hồ là thời khắc mấu chốt liên quan đến hạnh phúc tương lai của đứa con trai quan trọng chứ!

Tóm lại, cuối cùng tôi vẫn tên là Phạm Thống. Đấy chính là sự bất khả kháng của vận mệnh, cùng với lạm dụng uy quyền của chủ nghĩa đàn ông… về phần con trai của tôi sẽ gọi là gì, vậy chờ tôi cưới được vợ rồi tính sau, không có vợ, nhắc đến sinh vật không thể nào tồn tại như con cái, chẳng có chút ý nghĩa nào.

Haiz, nhìn sơ tôi đã từ trong nguy cơ thoát ra được, bình an vô sự rồi, nhưng tôi vẫn rất không vui.

Ngoại trừ rất lo lắng, tôi còn cảm thấy rất tịch mịch.

Trước kia khi Nguyệt Thoái không nói chuyện với tôi, không cùng đi học với tôi, tôi đã rất khó chịu rồi, bây giờ ngay cả nhìn cũng nhìn không thấy, thậm chí không biết tình trạng của cậu ấy có tốt hay không, năm ngày này thật sự khó chịu.

Không dễ gì có được bạn bè, lại phải thể nghiệm cảm giác mất đi bạn bè, chẳng lẽ đây chính là cuộc sống?

Ngoại trừ Nguyệt Thoái tôi vẫn thật sự không có người bạn tương đối thân thiết nào khác… Được thôi, tính Lạc Thị là một người, Chu Sa thì thôi, chúng tôi gần như chưa từng nói chuyện một câu nào đàng hoàng… Bích Nhu? Tôi ngay cả ánh sáng cô ta bắn ra chỉ sợ còn tránh không kịp . Mễ Trọng? Mễ Trọng?…

Tôi vậy mà bi thương đến độ suy nghĩ vấn đề Mễ Trọng có phải là bạn của tôi hay không rồi. Ít lựa chọn đến mức này sao? Tôi thật sự làm người thất bại như vậy sao?

Nguyệt Thoái, cậu nhất định phải sống sót trở về, cầu xin cậu tiếp tục làm bạn của tôi, cầu xin cậu…

Được thôi, có lẽ đây cũng không phải việc mà cậu có thể tự quyết định. Vậy, Âm Thị đại nhân, cầu xin ngài nói được phải làm được! Chỉ cần ngài cứu Nguyệt Thoái trở về, sau này tôi nhắc đến ngài nhất định sẽ mang đầy ắp tôn kính, không bao giờ lấy ngài nói đùa nữa!

 

One response »

  1. Tem.❤ Aico năng suất ghê❤

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: