RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 5-2

Chương 2: Trên bục thẩm vấn

“A, thật ra không phải ai cũng có cơ hội thể nghiệm mùi vị bị nhốt vào tử lao là như thế nào.” —- Âm Thị 

“Cũng không phải người nào cũng có cơ hội thể nghiệm cuộc sống nói chuyện mười câu có chín câu bị đảo ngược.” —- Lạc Thị 

“Vậy tôi nói thêm, không phải người đàn ông nào cũng có cơ hội thể nghiệm cảm giác nhìn thấy mỹ thiếu nữ khi mình soi gương!” —- Phạm Thống 

“Mấy người hình như lạc đề quá  xa  rồi…”  —- Nguyệt Thoái 

 

 

Trong số phạm nhân bị tống vào giam lao, rất nhiều người đều có người thân bạn bè, người chỉ có một mình cũng không nhiều, bởi thế, vào ngày thẩm phán người đến theo dõi phán quyết cũng không phải số ít.

Chỉ có điều, quá trình thẩm phán không cho phép dự thính, thân thuộc của phạm nhân chỉ có thể chờ đợi ở ngoài Thần Vương Điện, nếu được lệnh phóng thích, liền có thể vào trong lao đón người ra.

Nhưng từ trước kia đến bây giờ, những người thân thuộc chờ được mệnh lệnh phóng thích, có thể nói là ít đến đáng thương, tám chín phần mười chỉ chờ được bản án tử hình, chỉ là bọn họ vẫn ôm hi vọng đến đây, cũng có thể biết được kết quả tuyên phán nhanh nhất.

Phạm Thống, Chu Sa và Bích Nhu đều đến đây chờ, kỳ thực Phạm Thống cảm thấy việc Bích Nhu cũng đến thực sự là một chuyện rất kỳ quái, nên nói, Bích Nhu lại quan tâm Nguyệt Thoái như vậy, hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng cảm thấy rất khó tưởng tượng.

Nguyệt Thoái rõ ràng vẫn luôn rất lãnh đạm với Bích Nhu mà? Trước giờ đều rất lãnh đạm không phải sao? Còn từng dọa người ta giật mình, cảm giác cũng đâu có bao nhiêu tiếp xúc? Chẳng lẽ đều là người phương Tây nên có cảm giác thân thiết? Hay là phụ nữ bẩm sinh sẽ quan tâm tới suất ca và mỹ thiếu niên?

So với việc quan tâm mối quan hệ của Bích Nhu với Nguyệt Thoái, kỳ thực vẫn là quan tâm tình huống của Nguyệt Thoái thì quan trọng hơn, Phạm Thống một mặt lặng lẽ cầu nguyện, mặt khác an tĩnh chờ đợi.

Cuộc thẩm phán bên trong Thần Vương Điện sẽ có tình huống gì, đó là điều bọn họ không thể dự liệu,

◊◊◊◊

Thời khắc dự định đã đến rồi, trước bàn thẩm phán, chiếu theo lý thuyết mọi người đáng lẽ đã nên vào chỗ, nhưng có một vị trí lại đến bây giờ vẫn để trống, đây cũng khiến sắc mặt của Tịch Anh không dễ coi lắm.

“Âm Thị đi đâu rồi?”

Vấn đề này không có người ra mặt trả lời. Lạc Thi từ sau khi tiến vào kết giới sắc mặt đã trở nên tái nhợt bất an, Vi Thị thì tỏ vẻ “Âm Thị không đến là tốt nhất”, thế là, Tịch Anh quét mắt đến Lăng Thị.

“Lăng Thị, ngươi biết Âm Thị ở đâu không?”

“Ta không biết. Đã mấy ngày không thấy mặt hắn rồi.”

Mặc dù ở trong riêng tư bọn họ có quan hệ thân thiết, nhưng bình thường vốn không phải ngày nào cũng gặp mặt, có lúc Âm Thị chạy ra ngoài chơi, nửa tháng mới trở về đó cũng là chuyện từng xảy ra, cho nên, Lăng Thị không biết tung tích của hắn cũng là rất bình thường.

“Liên lạc hắn.”

“Vâng.”

Tịch Anh nếu đã hạ lệnh, Lăng Thị liền móc ra máy thông tin phù chú chuẩn bị tiến hành liên hệ, chẳng qua, hắn chưa làm xong, Âm Thị đã xuất hiện.

“A, ngại quá, ta đến muộn rồi, các ngươi bắt đầu chưa?”

Âm Thị vừa đến, đại khái cũng nhìn ra sắc mặt Tịch Anh không tốt, vội vàng thông qua kết giới đi lên nghị đài, nhanh chóng vào chỗ.

Kỳ thực việc hắn đến muộn là chuyện cơm bữa, mọi người cũng sớm đã quen rồi. Vi Thị mặc dù muốn mượn cớ gây khó dễ, nhưng Tịch Anh đều không nói thêm cái gì, hình như cũng không đến lượt hắn nói chuyện, bởi thế hắn cũng chỉ có lầm bầm mấy câu trong miệng là thôi.

“Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu trình tự hôm nay đi.”

Tịch Anh hờ hững nói một câu như vậy, mọi người liền tập trung chú ý vào tư liệu trên tay.

Từ khi xảy ra chuyện có phạm nhân bất kính đối với nữ vương, để tránh khiến cho Tịch Anh không vui, phạm nhân thụ thẩm không được giải đến bên cạnh nghị đài nữa, đây không có ảnh hưởng gì đối với quá trình thẩm phán, dù sao dưới chủ đạo của Vi Thị, cũng rất ít cho phạm nhân cơ hội biện giải, cũng bởi vì cái chế độ này thay đổi, Nguyệt Thoái cũng không có bị giải đến hiện trường.

Tư liệu án tình mà hôm nay phải thẩm lý, trước khi thẩm phán bắt đầu bọn họ sớm đã lấy được rồi, đây cũng là nguyên nhân sắc mặt Lạc Thị khó coi đến vậy.

Mấy vụ án đầu nhìn Vi Thị biểu diễn, đã trôi qua rất nhanh chóng, bởi vì gần như không có ai xen miệng. Bình thường Lạc Thị hay đề xuất dị nghị, nhưng hôm nay cả người cậu bất ổn, giống như không thể tập trung chú ý vào tư liệu, xem xét án tình của những phạm nhân này.

Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào một trang trong đó, mím chặt môi. Giống như không tài nào hiểu được vì sao người bạn quan trọng của mình lại ở trên danh sách phạm nhân, hơn nữa còn là tội trạng không thể cứu vãn như vậy.

Lăng Thị lật lật tư liệu, lướt qua nội dung một chút, cũng không khỏi thở dài.

Khó rồi đây. Trong số phạm nhân xuất hiện người quen biết, rốt cuộc nên xử lý thế nào?

Đối với kết quả thẩm phán, Lăng Thị thường thờ ơ không quan tâm, hắn cũng ít khi lên tiếng phát biểu ý kiến của mình, chẳng qua trong số phạm nhân lần này xuất hiện đối tượng có chút xíu giao tình, cứ như vậy bất quản, mặc cho cậu bị Vi Thị xử tử hình, hình như lại có chút gì đó không được.

Mặc dù nếu như hắn bất quản, hẳn là vẫn có hai người sẽ quản… Mà hắn cũng không thể phỏng chừng phát ngôn của mình có bao nhiêu hữu hiệu… Chẳng qua, nói mấy câu cho trọn trách nhiệm đạo nghĩa, vẫn là có thể suy xét đi?

Nhưng cái vụ án này muốn nói giúp phạm nhân làm sao lại khó đến vậy?

Tàn sát nhiều người còn dính đến mạng của cư dân nguyên sinh, đây căn bản hết đường cứu vãn rồi đi?

“Tử hình! Phạm nhân tội ác cùng cực như vậy, chỉ có để hắn lấy chết chuộc tội, ta nghĩ vụ án này căn bản không cần nói nhiều, đã có thể trực tiếp phán định tử hình rồi!”

Có lẽ là tội trạng khá đầy đủ, Vi Thị cũng không phí nhiều nước bọt, trực tiếp thỉnh cầu tử hình.

Nhìn vẻ phẫn uất của hắn, nói không chừng còn cảm thấy một cái tử hình vẫn không đủ.

“Xin chờ một chút…”

Lạc Thị yếu ớt nói một câu, nhưng cũng nghĩ không ra nói cái gì tiếp theo.

Trọng tội giết người như vậy, rốt cuộc có biện pháp gì biện bạch cho cậu ấy đây?

“Vụ án này còn có cái gì cần do dự sao? Ta nghĩ lấy sự anh minh của bệ hạ, nhất định cũng có thể liếc mắt nhìn ra tính tất yếu của tử hình! Ngươi có lời gì muốn nói?”

Mặt Lạc Thi tái nhợt đến độ gần như không còn hột máu, mà cậu cũng không trả lời được, đàu óc phần lớn đã trống rỗng rồi.

“Nếu như không có, vậy thì, bệ hạ, xin —-“

“Ta có lời muốn nói.”

Âm thanh của Âm Thị cắt ngang lời của Vi Thị, Vi Thị cắn răng, rất không vui nhìn hắn.

“Ngươi có ý kiến gì sao?”

“A, ta cho rằng nên vô tội phóng thích.”

“Vô tội phóng thích? Ngươi có biết ngươi đang nói gì không? Người chỉ biết đề xuất ý kiến gây rối sao? Tội hành của phạm nhân này ngươi không nhìn thấy? Hành vi hung tàn đến bực này —-“

“Phạm nhân nên vô tội phóng thích, đây là sự hiểu lầm.”

Âm Thị lần nữa ngắt lời của Vi Thị, tiếp đến giải thích.

“Bởi vì người là do ta giết.”

◊◊◊◊

Khi Âm Thị nói ra câu này, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên hắn.

Có ngờ vực, có ngạc nhiên, mà Vi Thị là người đầu tiên không thể chấp nhận cách nói này.

“Hoang đường! Làm sao có thể là do ngươi giết!”

“A, vì sao không thể? Hẳn là có người nhìn thấy ta xuất hiện ở hiện trường đi, lạ ghê, ngươi vì sao muốn định tội người vô tội như vậy đây? Ta cũng đã nói là hiểu lầm rồi, người oan uổng thì mau thả ra đi.”

“Nhưng ngươi tự dưng chạy đi giết người làm gì, không đáng tin chút nào!”

“Một cư dân tân sinh tua rua màu lục đậm cầm vũ khí linh năng bị hỏng, có thể khiến nạn nhân chết một cách triệt để, đó mới là không đáng tin chút nào đi? Tự bản thân sử dụng sức mạnh phệ hồn, ngay cả ngươi cũng chưa chắc làm được, cậu ta có khả năng sao? Hơn nữa thanh đao giết người cũng là của ta, lúc tiệm vũ khí bán ra đều có ghi chú, nếu như ngươi hoài nghi thì đi tra đi.”

Linh hồn của tất cả nạn nhân đều bị hủy diệt, đây đúng là điểm nghi vấn, Vi Thị thoáng do dự, có chút khó có thể phán đoán.

Theo như kết quả điều tra, hiện trường là có một thanh vũ khí phệ hồn, thuộc về tên cư dân nguyên sinh bị giết kia, nhưng máu dính phía trên chỉ là bị hắt vào, nó cũng không có được dùng để hành hung.

Trường đao được cho rằng là hung khí thì có phẩm chất rất kém, là vũ khí linh năng bị làm hỏng, muốn sử dụng vũ khí như vậy đạt được hiệu quả giống như vũ khí phệ hồn, thì cần bản thân người sử dụng có thể tống ra sức mạnh phệ hồn mới được, đây là chuyện mà tua rua màu đen trở lên mới làm được, không cần nghi ngờ.

Dưới tình huống vốn đã nhận định hung thủ là Nguyệt Thoái, Vi Thị cũng chỉ coi như thanh đao kia tình cờ biến dị ra sức mạnh phệ hồn, không định truy cứu vấn đề này, nhưng Âm Thị bây giờ đảo loạn như vậy, nhất thời hình như biến thành thật sự có mấy phần đạo lý rồi.

“Nhưng ngươi không có lý do giết người!”

“Ồ? Cho nên ngươi đã điều tra phạm nhân có lý do giết người gì sao? Ta chỉ là đi ngang qua chỗ đó phát hiện bọn chúng ngược sát tên cư dân tân sinh này, cảm thấy Đông Phương Thành không cần thiết để cho thứ bại hoại này tiếp tục tồn tại, cho nên thuận tay làm thịt bọn chúng, làm sao biết các ngươi vậy mà ngộ nhận kẻ bị hại thành hung thủ? Ta đã giải thích đủ rõ ràng rồi chứ, vô tội phóng thích có vấn đề gì sao?”

Bên cạnh bàn nghị luận, Lạc Thị đã bị sự thay đổi đột ngột làm cho có chút mơ hồ rồi, Tịch Anh vẫn không có biểu tình gì, Lăng Thị thì trầm mặt không biết đang nghĩ cái gì, sự tình phát triển đến mức độ này, Vi Thị hình như cũng có mấy phần tin tưởng rồi.

Phạm nhân là oan uổng, đó tự nhiên nên vô tội phóng thích, mà kẻ giết người là Âm Thị, Thị giết người không bị luật pháp quản thúc, đương nhiên cũng không cần thụ thẩm, cũng chính là nói mấy người kia, đại khái thật sự phải biến thành đáng chết rồi.

“Vô tội phóng thích đi.”

Tịch Anh bình thản nói một câu, bằng với kết quả cuối cùng.

Đối với kết quả như vậy, Lạc Thị hình như vẫn còn không thể tin được, một hồi sau mới lộ ra mừng rỡ, nhưng vừa lại sợ quá minh hiển mà vội vàng khắc chế vẻ mặt của chính mình.

Vi Thị giống như đã đánh thua một trận vậy, thoạt nhìn rất không vui, lòng hắn chỉ muốn mau chóng đi đến vụ án tiếp theo, để tiếp tục trò tử hình vui vẻ của hắn, chẳng qua vào lúc này, Âm Thị đột nhiên ho mạnh mấy tiếng, vốn đang dùng thuật pháp để che giấu, cũng khó có thể tiếp tục duy trì ổn định, để lộ trạng thái chân chính của hắn.

Vết thương với số lượng không ít cùng khí sắc ảm đạm, cho thấy thương trên người Âm Thị thật ra không nhẹ, nhìn thấy cảnh này, Tịch Anh rất chấn động, lập tức lộ vẻ bực tức, bởi vì nàng gần đây mới sử dụng vương huyết cứu trị một thương nhân quan trọng, cho dù vương huyết không giới hạn số lần liệu thương trên một người, không giống hồi sinh chỉ có thể làm một lần, nàng vẫn không thể lập tức trị liệu cho Âm Thị.

“Âm Thị, ngươi vì sao lại bị thương?”

“A, ta ra ngoài dạo quanh một vòng, có chút bất cẩn…”

“Vì sao che giấu thương thế?”

“Ta không muốn để ngươi tức giận mà…”

Âm Thị đang nói, bởi vì thương thế, thần tình trở nên có chút đau đớn, nhìn dáng vẻ của hắn, Tịch Anh cũng không thể tiếp tục lên tiếng trách cứ hắn, sau khi hơi do dự, nàng liền có quyết định.

“Lăng Thị, đỡ hắn về nghỉ ngơi. Sau khi thẩm phán kết thúc ta sẽ đi qua xem.”

“Vâng.”

Thế là, Lăng Thị đến bên cạnh chỗ ngồi của Âm Thị, giúp hắn đứng lên rời khỏi nghị đài. Lạc Thị thoáng lo lắng quyết định sau khi kết thúc cũng đi xem một chút, Vi Thị nhíu mày liếc Âm Thị một cái, rồi lại nhìn Tịch Anh, tiếp đến tiếp tục hội nghị thẩm phán dưới tình huống thiếu đi hai người.

 

Trên đường đỡ Âm Thị trở về Âm Thị các, Lăng Thị cũng không nói cái gì, chờ đến khi để hắn nằm trên giường, sau khi điều chỉnh vài chỗ để hắn thoải mái, Lăng Thị mới đứng bên cạnh giường nhìn hắn, lạnh lùng nói một câu.

“Lời nói dối vụng về.”

“… A? Lăng Thị, ngươi nói cái gì?

“Ta nói, lời nói dối của ngươi đầy rẫy sơ hở. Nguyệt Thoái nếu thật sự bị ngược sát, ngươi sẽ giết người xong rồi chạy mà không xử lý chuyện sau đó? Lấy khả năng của những kẻ chết kia, bọn chúng có thể làm gì Nguyệt Thoái? Mà buồn cười nhất trong đó chính là —-“

Lăng Thị cúi xuống vươn tay, kéo áo của Âm Thị ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào vết thương không bình thường kia. Vết thương không có rỉ máu, nhưng lại giống như có gì đó đang ăn mòn, khiến cho hắn bây giờ yếu ớt như vậy.

“Ra ngoài dạo một vòng liền bị thương đến mức này? Ai đả thương được ngươi? Ngươi dạo đến tận Lạc Nguyệt rồi sao? Anh quan tâm ngươi nên bị loạn, nhưng ta thì khác, ngươi thật cho rằng mọi người đều dễ gạt như vậy?”

Âm Thị trầm mặc, không có trả lời.

“Vậy ta hỏi lại lần nữa, thương của ngươi là làm sao có?”

“Ngươi cứ coi như ta đi dạo đến Lạc Nguyệt là được rồi.”

“Ta không cần loại đáp án này!”

“A, ta bây giờ rất không thoải mái, trên người rất đau, ngươi vì sao hung dữ thế hả, không thể dịu dàng an ủi ta một chút sao…”

Âm Thị ấn đầu, tỏ vẻ đau đầu không muốn nói tiếp, Lăng Thị thì nhìn chằm chằm hắn mấy giây, rồi lãnh đạm xoay người.

“Có lẽ ngươi cần tiểu Nhu hơn, ta thay ngươi gọi cô ấy đến.”

“A! Chờ một chút! Dáng vẻ chật vật của đàn ông thể bị phụ nữ nhìn thấy! Bị Anh nhìn thấy đã thảm lắm rồi, đừng lòi ra thêm tiểu Nhu nữa! Ngươi ở lại nói chuyện với ta đi mà, ta bây giờ khó chịu quá…”

Cho dù Âm Thị giấu diếm hắn không ít chuyện, nhưng Âm Thị bị thương đang khó chịu là sự thật.

Lăng Thị tự lắc đầu với mình, thở dài, cuối cùng vẫn là kéo ghế ngồi bên cạnh giường, lặng lẽ canh chừng bên cạnh chăm sóc hắn.

◊◊◊◊

Phạm Thống cảm thấy mình cả đời này chưa từng căng thẳng như vậy.

Khi quan ghi chép từ trong Thần Vương Điện đi ra, mở tập hồ sơ chuẩn bị tuyên bố kết quả phán quyết, hắn căn bản không dám thở mạnh một cái, nhất là sau khi tuyên bố mấy cái tử hình liên tiếp, nhìn thấy bạn bè phạm nhân bên cạnh khóc lóc, hắn cảm thấy tim mình gần như muốn tê dại.

Cả một chuỗi đều là tử hình, thật sự còn có hi vọng?

Nhưng mà, khi đọc đến tên của Nguyệt Thoái, tiếng vô tội phóng thích hoàn toàn trái ngược với chuỗi tử hình phía trước được xướng lên, Phạm Thống trái lại cảm thấy hoang mang không thể phân rõ đây là hiện thực hay là ảo giác.

Vô tội phóng thích?

Vô tội phóng thích!

Đây là thật sao? Âm Thị đại nhân thật sự nói được làm được rồi! Thật tốt quá!

“Nguyệt Thoái không cần chết nữa!”

Bích Nhu vui vẻ nhảy lên, vốn định ôm người bên cạnh một phát, nhưng phát hiện hai bên đều là nam, nên đành thôi.

“Thật là tốt quá rồi.”

Chu Sa cũng nở nụ cười, hình như là cuối cùng cũng nhẹ lòng, không cần căng thẳng như thế nữa rồi.

Mặc dù so với nỗi vui mừng của bọn họ, những người không thể đón được thân hữu xung quanh rất đáng thương, nhưng niềm vui khi Nguyệt Thoái có thể được cứu khiến cho bọn họ không thể bận tâm đến tâm tình của người khác thế nào nữa.

Chuyện tốt mà không hò reo chúc mừng, đó sẽ bị nghẹn đến nội thương.

Mà khi thủ vệ đi qua biểu thị chỉ được một người đi vào trong lao đón người, dò hỏi bọn họ muốn ai đi, Phạm Thống liền dũng cảm giành lấy nhiệm vụ này —- mặc cho Chu Sa liên tục trừng hắn, hắn vẫn coi như không thấy, mang chút tâm tình căng thẳng đi theo thủ vệ.

Muốn nói có chút căng thẳng, có lẽ là gặp mặt rồi không biết nên nói cái gì đi.

Bởi vì, trước đó mấy ngày không có nói chuyện đàng hoàng rồi, nói đến hắn cũng không biết Nguyệt Thoái về sau rốt cuộc nghĩ thế nào, về chuyện hắn nói chuyện sẽ bị đảo ngược.

Phạm Thống cứ như thế vừa suy nghĩ, vừa đi theo thủ vệ vào trong tử lao, trong lao vốn đã đèn đóm lờ mờ, không khí âm sầm, hắn không có tâm trạng nghiên cứu thiết bị hay phong thủy ở đây, vốn không phải đến để tham quan, quan trọng vẫn là tìm được người rồi đón về.

Cho nên hắn chỉ mải quan sát mỗi một gian lao phòng. Từ khe hở song sắt nhìn vào, là có thể nhìn thấy phạm nhân trong tù, hắn cứ như thế nhìn tới nhìn lui một hồi, mới đột nhiên phát hiện thủ vệ đã dừng lại, mà hắn suýt nữa là tông lên.

Nguyệt Thoái ngồi ở trong phòng lao ngay trước mặt, ôm đầu gối lặng lẽ nhìn mặt đất. Cho dù nghe thấy tiếng thủ vệ mở khóa, tiếng xích sắt được rút đi, cậu vẫn ngồi bất động, hoàn toàn không định quay đầu xem tình huống.

“Này, đi ra đi, bạn của ngươi đến đón ngươi, ngươi có thể đi rồi.”

Cho tới khi thủ vệ gọi với vào một câu, Nguyệt Thoái mới xoay mặt sang bên này. Khi nhìn thấy Phạm Thống đứng ở cửa, biểu tình trên khuôn mặt xinh đẹp của cậu xuất hiện một vài thay đổi, như là có chút cứng đờ, nhưng không có lên tiếng.

Thủ vệ sau khi căn dặn Phạm Thống có thể tự mình mang người đi, liền trở về chấp hành nhiệm vụ, thấy Nguyệt Thoái nhìn mình bằng vẻ mặt không biết nên hình dung thế nào này, Phạm Thống chỉ cảm thấy càng khó mở miệng, nhưng không nói chuyện thì rất kỳ quái, cho nên hắn đánh liều nói một câu.

“Nguyệt Thoái, không sao nữa rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Nguyền rủa không có đi ra chống đối hắn vào lúc này, hắn cảm thấy hết sức mừng rỡ. Nếu biến thành cái gì mà “Nguyệt Thoái, xảy ra chuyện rồi, chúng ta không về được nữa” vân vân, vậy hắn sẽ khóc thật mất.

“… Cậu vì sao lại tới?”

Nguyệt Thoái dùng vẻ mặt phức tạp nhìn chằm chằm vào hắn rất lâu, cuối cùng lại hỏi ra vấn đề như vậy.

Ơ?

Làm làm làm sao vậy? Chẳng lẽ không muốn nhìn thấy tôi sao?

Phạm Thống lập tức trở nên kinh hoảng.

A a, tôi hại cậu ấy bị một lũ khốn không có thực lực chỉ biết chơi xấu vây đánh, bức ra bộ mặt không bình thường, mất khống chế giết người, cuối cùng còn trải qua một lần tử vong… Lần này cậu ấy chắc sẽ không tuyệt giao với tôi thật chứ?

“Tôi suýt nữa đã giết cậu… Vì sao cậu cẫn còn tới? Cậu không để ý sao? Sẽ không cảm thấy sợ hãi, hốt hoảng sao…”

Hơ —- Cho phép tôi suy nghĩ một chút. Tôi đúng thật là chưa có nghiêm túc suy nghĩ qua cái vấn đề này. Nếu như cậu bất cứ lúc nào cũng có thể đại khai sát giới bất chấp người thân, đó đúng là rất đáng sợ, chẳng qua đó chỉ là sự cố không thường xảy ra đi?

Phạm Thống nghe giọng của Nguyệt Thoái, giống như sớm đã cho rằng không thể làm bạn được nữa, cả người chìm trong tử khí nặng nề, giống như cũng không để ý kết quả phán quyết.

“Nhưng, cậu là bởi vì tôi mới biến thành dạng đó, tôi cũng không có chết, đây là bất hạnh trong may mắn rồi.”

Nếu như câu cuối cùng đừng đảo ngược thì đã rất hoàn mỹ. Cái gì mà bất hạnh trong may mắn chứ, nghe thật chói tai…

“Nguyệt Thoái, đừng buồn, mặc dù cậu đã giết những người đó, nhưng đây cũng là sự cố, đừng cảm thấy áy náy…”

Khi Phạm Thống đang mừng vì tỷ lệ nói đúng gia tăng, Nguyệt Thoái lại đột nhiên lặng lẽ nói một câu.

“Tôi cũng không cảm thấy buồn.”

“… Ơ?”

Suy nghĩ của Phạm Thống dừng lại, mà thần tình khi Nguyệt Thoái nói chuyện, thoạt nhìn không giống như đang nói đùa.

“Nếu như tôi nói, tôi cảm thấy bọn họ đều đáng chết, cho nên giết bọn họ xong tôi cũng không buồn chút nào thì sao? Cậu sẽ nghĩ thế nào”

Loại khí tức khiến Phạm Thống khó có thể thích ứng kia lại xuất hiện rồi.

Khi bị tâm tình tiêu cực vừa sâu sắc vừa phức tạp đó quấn lấy giống như có thực thể, Phạm Thống kỳ thực rất là lúng túng. Mặc dù sau khi nếm trải được thứ áp lực do căm hận mang lại có thể khoách đại thành vùng trắng đen đó, đây hẳn chỉ là chuyện nhỏ, nhưng thể nghiệm thực tế thì lại là chuyện khác.

Cho dù hắn biết, ác ý đó không phải nhằm vào hắn.

“Cho nên… lúc đó cậu thật sự muốn giết tôi sao?”

Câu này của Phạm Thống khiến Nguyệt Thoái hơi sửng sốt, sau đó, cậu chậm rãi cúi đầu xuống.

“Tôi không có muốn giết cậu.”

Âm thanh của cậu vẫn bình thản, vô hồn giống như những lần trong quá khứ từng tỏ ra.

“Tôi chỉ là muốn giết tất cả mọi người.”

Đây chỉ là một câu tự thuật.

Phạm Thống cố gắng tìm ra lời đáp lại ở trong cái đầu trống rỗng, chẳng qua, dưới tình huống tế bào não quá xung sức, cuối cùng hắn nói ra lại là…

“Nguyệt Thoái! Tôi không có nhìn thấy đao biết phát sáng, tôi không có nhìn thấy bí mật của cậu, làm ơn cậu phải giết tôi diệt khẩu!”

Sau khi nói ra như vậy, Nguyệt Thoái lặng đi mấy giây, cuối cùng cũng lộ ra biểu cảm tương đối bình thường, sau đó cậu giống như nhớ tới chướng ngại ngôn ngữ của Phạm Thống, cũng đột nhiên lý giải câu này vốn là định nói cái gì, cuối cùng, cậu vậy mà không nhịn được bật cười.

Phạm Thống cảm thấy cảnh này có chút quen thuộc. Hình như tâm tình của Lạc Thị cũng từng thay đổi như vậy đi… Chẳng lẽ lời nói đáng thương do nói sai thật sự buồn cười như vậy sao?

“Tôi sẽ không làm gì cậu đâu, Phạm Thống.”

Nguyệt Thoái nhẹ nhàng cười, trong sự dịu dàng đó, hình như lẫn với một tia bi thương.

“Như là chuyện không nhận ra cậu mà suýt nữa giết chết cậu… sẽ không xảy ra nữa.”

Lời cam đoan đó, giống như là cậu đang tự thề với mình.

Nhưng Phạm Thống vẫn không nhịn được ở dưới bầu không khí này nghĩ đến mặt tiêu cực.

Nghĩa, nghĩa là nói, sau này nhìn rõ rồi mới giết sao? Này, cậu có thể nói rõ hơn chút không?

“Chúng ta ở trong lao rất tốt, từ từ rồi ra, Chu Sa với Bích Nhu đều không có chờ cậu đâu.”

Vừa rồi nói đúng quá nhiều nên bị báo ứng rồi, câu nào cũng sai là sao! Là sao!

“Phạm Thống, tôi thật sự rất khó phiên dịch được lời cậu nói, rốt cuộc nên làm sao đây…”

Vẻ mặt của Nguyệt Thoái giống như bởi vì thứ ngôn ngữ không thể lý giải này mà cảm thấy đau dạ dày, đây đại khái thật sự đã tạo thành khốn nhiễu rất lớn cho cậu.

“Tôi làm sao biết làm thế nào chứ! Câu vừa rồi đã rất khó rồi! Cậu ngay cả câu đó cũng nghe không hiểu, tôi cũng cảm thấy tràn trề hi vọng lắm!”

Tôi là nói câu vừa rồi rất đơn giản! A A! Đừng có bức tôi đến thế giới này xong vẫn còn phải học ngôn ngữ ký hiệu nhé! Tôi tuyệt vọng lắm rồi!

“Nguyệt Thoái, cậu làm sao lại khóc?”

Tôi là nói cười cơ! Đừng lại bởi vì câu này mà cười đến nỗi run người chứ!

“Không có gì, tôi chỉ là cảm thấy… Thế này cũng không có gì không tốt.”

Nguyệt Thoái vươn tay lau nước mắt do cười ra, rồi lặp lại câu này một lần nữa.

“Như hiện giờ rất tốt, có thể quen biết cậu cũng rất tốt… Có lẽ chính là như vậy.”

Hả? Cái gì mà như hiện giờ? Đây là kết luận đâu ra? Mặc dù nghe lên không tệ, nhưng tôi không hiểu lắm?

“Chúng ta đi thôi, Chu Sa với Bích Nhu còn đang chờ không phải sao?”

Nguyệt Thoái nói xong, rốt cuộc cũng ra khỏi phòng lao, nhìn cậu hẳn là đã nguôi ngoai rồi, Phạm Thống cũng cảm thấy rất vui.

Có điều, cậu chẳng phải nghe không hiểu câu vừa rồi sao? Thật là kỳ lạ.

Cho dù trong lòng lẩm bẩm, nhưng dù sao cũng là chuyện nhỏ không cần truy cứu, Phạm Thống thản nhiên gác sang một bên, vui vẻ cùng Nguyệt Thoái rời khỏi nơi này.

 

“Có rồi, bọn họ trở lại rồi!”

“Nguyệt Thoái!”

Chu Sa và Bích Nhu sau khi từ đằng xa nhìn thấy bóng dáng của Phạm Thống và Nguyệt Thoái, vội vàng tiến lên nghênh đón, không cần phải nói cũng có thể thấy được nỗi vui mừng của bọn họ.

Lúc Nguyệt Thoái nhìn thấy Chu Sa với Bích Nhu chạy về phía này, hình như thoáng trở nên cứng đờ và quẫn bách, sau khi thời gian cứng đờ qua đi, phản ứng cậu lựa chọn là trốn sau lưng Phạm Thống.

“… Này, vì sao trốn sau lưng Phạm Thống thế hả?”

Chu Sa dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Phạm Thống. Bởi vì Nguyệt Thoái ở sau lưng hắn, trừng không được.

Đúng thế! Thái độ gì vậy! Hai cô gái cậu để ý đích thân đến đón cậu đấy! Mặc dù một người trong đó bây giờ là nam.

Phạm Thống bị trừng rất oan uổng, không khỏi ở trong lòng lẩm bẩm Nguyệt Thoái.

“Phải đấy, Nguyệt Thoái cậu làm sao vậy? Chẳng lẽ không muốn nhìn thấy chúng tôi sao?”

Bích Nhu cũng cảm thấy thái độ của Nguyệt Thoái rất kỳ quái, thế là nghi hoặc hỏi một câu.

“Không có chuyện đó.”

Nguyệt Thoái miễn cưỡng nở nụ cười, nhưng hình như vẫn không muốn đi ra khỏi phía sau Phạm Thống.

Cậu không biết nói dối thì đừng nói! Thái độ này rõ ràng là có chuyện đó!

Chu Sa nhìn Phạm Thống, sau đó nhìn Nguyệt Thoái hiện giờ chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, rồi mỉm cười.

“Cậu cho rằng trốn sau lưng Phạm Thống thì có tác dụng gì sao?”

Bạn Chu Sa, đừng phát ngôn nguy hiểm như thể ma nữ vậy, huống hồ cậu bây giờ là nam.

“…”

Nguyệt Thoái giống như con ếch xanh bị rắn nhìn chòng chọc, dường như không dám manh động. Có lẽ trong lòng cậu đang hối hận, trốn sau lưng Phạm Thống đương nhiên là vô dụng, sớm từ lúc nhìn thấy Chu Sa, đã nên xoay người bỏ chạy như điên đầu cũng không quay lại mới đúng.

“Nguyệt Thoái, chúng tôi đều lo lắm đấy, cậu không sao thì tốt, các cậu hẳn là còn có rất nhiều lời muốn nói đi? Nếu đã như vậy, tôi về trước đây.”

Bích Nhu hình như cũng phát giác được bầu không khí nguy hiểm, dựa vào tâm lý tránh hung, cô gượng cười nói xong liền vội vàng rời khỏi hiện trường.

Đừng đi mà a a a a —-

Câu này không biết là tiếng lòng của Phạm Thống, hay là tiếng lòng chung của Phạm Thống với Nguyệt Thoái, tóm lại cả hai người đều không muốn ở lại đối mặt với Chu Sa, đây đã trở thành một nỗi sợ sinh lý rồi.

Nguyệt Thoái! Cậu mau đối mặt với hiện thực đi! Đây là chuyện của cậu mà! Là đàn ông thì đứng ra nói chuyện với cậu ta đi!

Chẳng qua như bây giờ hình như mới là trạng thái bình thường, nếu có một ngày Nguyệt Thoái có thể ứng phó Chu Sa một cách dễ dàng thuận lợi, đó mới là chuyện đáng sợ đi.

Cả người Phạm Thống bị Chu Sa trừng làm cho rất không thoải mái, cuối cùng hắn rốt cuộc không nhịn được xoay người qua, vỗ vỗ vai của Nguyệt Thoái, chỉ chỉ vào Chu Sa, sau đó nối gót Bích Nhu —- hỏa tốc rút khỏi hiện trường.

“Phạm, Phạm Thống!”

Cho dù tiếng kêu của Nguyệt Thoái có hoảng hốt thất thố cỡ nào, Phạm Thống cũng không có ý quay đầu. Đùa đấy à, làm sao có thể đụng phải cô nàng gai góc là liền lấy bạn bè ra làm lá chắn? Nếu đối tượng là Chu Sa, có một trăm cái mạng cũng không đủ.

Thế là, bên cạnh con đường nhỏ yên ắng, chỉ còn lại hai người là Nguyệt Thoái với Chu Sa.

“Cậu đã làm chuyện gì có lỗi sao? Sợ nhìn thấy tôi vậy à.”

Chu Sa nhàn nhạt hỏi. Trong ngữ khí hàm chứa một chút không vui.

“Xin lỗi. Đó chỉ là một cái động tác phản xạ.”

Lúc Nguyệt Thoái xin lỗi thì sắc mặt vẫn cứng đờ. Ít nhất hình thái hiện tại của Chu Sa là nam, đây khiến cậu cảm thấy nói chuyện đỡ mất tự nhiên hơn.

Cảm giác giữa bọn họ hẳn là có một số lời cần nói. Như là “để cậu lo lắng rồi”, “bởi vì tôi mà trận đấu hình như bị hủy rồi, rất xin lỗi” vân vân, nhưng Nguyệt Thoái nghĩ một hồi, cuối cùng câu đầu tiên nói ra lại là cảm ơn.

“Chu Sa… Cảm ơn cậu hôm đấy chạy đến đó, cứu được Phạm Thống.”

Hôm đấy dưới tình huống gần như mất đi ý thức, thứ chủ đạo thân thể là bản năng còn sót lại, nhưng sau việc đó cậu cũng không có mất đi ký ức khi ấy, hồi tưởng lại, mỗi một cảnh đều rất rõ ràng.

Sau khi tiếp nhận lời cảm ơn như vậy, sắc mặt Chu Sa hình như có chút phức tạp, có lẽ tâm tình cũng vậy.

“Tôi cứu cậu ta, chỉ là bởi vì cảm thấy cậu nếu như thật sự giết cậu ta, sau chuyện đó nhất định sẽ rất buồn.”

Nghe xong câu này của Chu Sa, Nguyệt Thoái cũng không biết nên phản ứng thế nào.

Cũng chính là nói, nếu không có cân nhắc đến chuyện này, cậu kỳ thực cũng không muốn cứu cậu ta sao?

Nghĩ đến mức độ không có nhân duyên của Phạm Thống, cũng thực sự khiến người chỉ có thể cười khổ.

“Cậu có phải là cần nói lời gì khác?”

Chu Sa không vui nhíu mày, cho thấy cậu cũng không thích đề tài liên quan đến Phạm Thống.

“… Hả? Phải nói cái gì?”

Nguyệt Thoái ngơ ngác hỏi ngược lại. Trải qua hai câu đối thoại vừa rồi, cậu đã quên sạch lời mà trước đó cảm thấy nên nói, đầu óc có chút không bắt được nhịp.

“Chúng ta lâu như thế không gặp mặt, cậu thật sự không nhớ tôi chút nào sao?”

Chu Sa hình như mất đi kiên nhẫn rồi, trực tiếp ở ngay tại chỗ biến thân thành diện mạo nữ tính, hỏi cái vấn đề này bằng giọng ai oán.

“… Chắc, chắc là có nhớ tới đi…”

Chu Sa một khi biến thành nữ giới, kinh nghiệm bị quấy rối tình dục trong quá khứ của Nguyệt Thoái liền dấy lên nỗi sợ hãi trong lòng cậu.

« Cậu rốt cuộc có nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện của tôi không ? »

Cô muốn tôi ở trong tử lao suy nghĩ cái này, cũng quá làm khó tôi rồi đi ?

« Chu Sa, cô có thể đừng đến gần nữa hay không… »

« Tôi cứ đến gần, cậu lại muốn bỏ chạy sao ? »

Nguyệt Thoái không còn lời nào để nói, đành im lặng thừa nhận. Đối với cậu mà nói, con gái tốt nhất vẫn là bảo trì khoảng cách hai cánh tay trở lên để nói chuyện.

Chẳng qua, nếu Chu Sa nghe lời như vậy, thì không phải là Chu Sa rồi, thấy có cơ hội để thừa dịp, cô lập tức nhanh tay lẹ mắt xáp tới ôm lấy tay phải của Nguyệt Thoái, bất chấp tiếng la hét của cậu.

« Chu Sa —»

« Hiếm khi có ngày đáng để chúc mừng, cứ để tôi ôm cánh tay của cậu cùng trở về đi mà. »

Chu Sa đang nói, âm thanh cũng nhỏ lại.

« Tôi thật sự rất lo cho cậu đấy. »

Nguyệt Thoái trầm mặc. Đối với tấm lòng ấm áp cùng thái độ quan tâm của người khác, cậu luôn không biết nên hồi ứng thế nào. Bởi vì đây là chuyện mà cậu từ trước đến nay đều không thể chống cự.

« … Chỉ có hôm nay. »

Cuối cùng, cậu trả lời với giọng rất nhỏ, Chu Sa thì sau khi nghe xong, vui vẻ nở nụ cười rực rỡ.

“Vậy chúng ta trở về thôi!”

Mặc dù trên đường trở về, Nguyệt Thoái bởi vì “mọi người đều đang nhìn chúng ta”, “đừng sát quá như thế, đừng đè ngực lên tay của tôi” vân vân vấn đề, không biết đã hối hận mấy trăm lần vì mình nhất thời mềm lòng, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn bình an vô sự về đến túc xá.

Về phần có một lần mềm lòng liệu có lần thứ hai hay không, đó thì là chuyện sau này rồi.

v5_049

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Nguyệt Thoái trở về lành lặn rồi, đây thật là một chuyện đáng ăn mừng, trời cao quả nhiên vẫn có nghe thấy cầu nguyện của tôi sao? Hay là Âm Thị đại nhân đã phát huy trí lực trên mức trung bình, cho nên thành công để cho Nguyệt Thoái được vô tội phóng thích đây?

A, tôi từng nói nếu như Nguyệt Thoái được cứu, tôi sẽ không bao giờ lấy Âm Thị đại nhân để nói đùa nữa, làm sao lại quên rồi?

Đúng, tôi còn từng nói, nếu như Nguyệt Thoái được cứu, tôi sau này mỗi khi nhắc đến Âm Thị đại nhân, trong lời nói nhất định sẽ mang đầy ắp tôn kính…

Tôi rốt cuộc vì sao muốn tự làm khó mình như vậy chứ?

Nếu như vậy, có nghĩa là, cho dù sau này Âm Thị đại nhân ở trước mặt chúng tôi tiểu Nhu này tiểu Nhu nọ, tôi cũng phải từ đáy lòng mà khen ngợi “Âm Thị đại nhân thật là chung tình”, sau đó Âm Thị đại nhân thuận miệng nói một câu thời tiết hôm nay thật tốt, tôi cũng phải mang đầy ắp tôn kính mà cảm thấy “Âm Thị đại nhân nhãn lực của ngài thật tốt, liếc mắt đã nhìn ra hôm nay không có bão cát”…?

Nghiêm túc sao?

Trên thế giới này có người làm được sao? Cho dù tôi từng thề như vậy, nhưng tôi vẫn không quản được cái đầu của mình nghĩ thế nào!

Tôi bình thường toàn nghĩ xấu về lời nói và việc làm của Âm Thị đại nhân thôi! Muốn thoáng cái bẻ thẳng lại, làm sao mà được chứ!

Được thôi, sau này khi đầu của tôi bắt đầu muốn nói xấu Âm Thị đại nhân, nể tình Nguyệt Thoái, tôi sẽ nỗ lực khắc chế bản thân.

Hm… Nói đến cái này, tôi không thể không nói, tôi thật là càng ngày càng không hiểu Nguyệt Thoái rồi.

Những lời cậu ấy nói với tôi trong lao cộng với thái độ của cậu ấy, đều khiến tôi cảm thấy rất xa lạ. Bên trong Nguyệt Thoái mà tôi quen biết, giống như vẫn còn tồn tại một Nguyệt Thoái xa lạ.

Đối với tôi mà nói, cậu ấy khiến tôi cảm thấy không thể nhìn rõ bản chất, nhưng đối với cậu ấy, dù là ở góc độ nào đi chăng nữa, tôi đều đơn thuần chỉ là Phạm Thống, người bạn cậu ấy công nhận.

Tôi rốt cuộc có nên thử tiếp xúc mặt tối của cậu ấy hay không đây?

Nhưng tôi cảm thấy đó giống như là bãi mìn của cậu ấy vậy, chỉ cần dám đạp vào sẽ chết không toàn thây.

Tôi không hiểu rõ cậu ấy, tôi thật sự không hiểu rõ cậu ấy.

Nhất là khi tôi nhìn thấy cậu ấy với Chu Sa tay trong tay trở về, tôi trực tiếp từ trong miệng phun ra sữa đậu nành mà Bích Nhu mời tôi uống, đó rốt cuộc là chuyện làm sao? Trời sắp sập rồi à?

Cái gì gọi là “chỉ là yêu cầu nho nhỏ tôi không thể từ chối” chứ, cậu muốn thì làm, không muốn thì đừng làm, thái độ ái muội do dự thiếu quyết đoán như vậy chỉ sẽ khiến cuộc sống của cậu thêm nhiều phiền phức mà thôi!

Đáng ghét, vì sao cuộc sống của tôi không có loại phiền phức này —-

 

4 responses »

  1. Chương mới là của tớ.

    Reply
  2. Cám ơn bạn đã tiếp tục dịch nha ^ w ^
    Tui cả tuần chỉ có yuri on ice và trầm nguyệt chi thược để chờ đợi thôi đó hiuhiu :tung bông:

    Reply
  3. Âm Thị – sama 😍 yêu anh quá ~<3

    Reply
  4. Âm thị mấy khi lên đài mà ngầu thế này 3 ❤

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: