RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 5-8

Chương 8: Nghịch chuyển

“Giống như đã mơ một giấc rất dài… Hay hi vọng đó là một giấc mơ đây?” —- Lạc Thị

“Nếu như nói cho tôi mọi chuyện xui xẻo khi tôi đến thế giới này đều là một giấc mộng, tôi sẽ rất muốn làm thịt cái bộ não hành hạ người khác này của mình.” —- Phạm Thống

 

Từ sau hôm thất bại, Lạc Thị giống như đã bỏ cuộc, không đòi đi thêm lần nào nữa, chẳng qua, trước khi vẫn chưa tìm ra phương pháp phá giải kết giới khác, xác thực đi cũng vô dụng, mà Phạm Thống sau khi nghe lời Puhahaha lúc trước từng nói, cũng cảm thấy phá giải kết giới đại khái là vô vọng rồi, cho nên Lạc Thị không nhắc lại nữa, hắn trái lại cảm thấy là một chuyện tốt.

Lỡ đi rồi lại thất bại, chỉ là thêm một lần đả kích mà thôi.

Mà cuộc đàm phán vẫn còn treo đó chưa quyết định, bởi vì Âm Thị chê chờ ở bên trong chán quá, cho nên chạy ra ngoài hội trường hóng gió, bọn họ thỉnh thoảng cũng bị Âm Thị kéo ra luôn, tóm lại, Âm Thị đại khái đã hoàn toàn bất chấp quy tắc giả vờ không quen biết bọn họ rồi, hắn vốn là người rất tùy tính, mọi người cũng không làm gì được hắn.

Cái gọi là ra ngoài hít thở không khí, đại khái là loanh quanh gần đó, hoặc là hành trình săn một vài “thú rừng” về bổ sung thực đơn, chẳng qua nói có thể trở về bổ sung thực đơn, đó là Âm Thị nói, trên thực tế gần tế đàn Trầm Nguyệt căn bản không thể có những con thú bình thường hay thấy nào có tính thực dụng gì, đa phần là ma thú được Âm Thị gọi đùa là mèo tam thể.

“Chuyện chính là như vậy, cho nên chúng ta đi tìm một vài con mèo tam thể về cho mọi người ăn đi.”

Âm Thị cởi mở nói với Lạc Thị – người bị hắn đeo bám mang ra cùng những người bất đắc dĩ đành phải đi theo là đám Phạm Thống.

“Cho dù thật sự là mèo tam thể, trên cơ bản cũng không phải thứ cho mọi người ăn.”

Chu Sa lạnh lùng nói một câu.

“Lăng Thị nếu biết lúc hắn đang đàm phán, ngươi ra ngoài lêu lổng, nhất định sẽ rất tức giận.”

Lạc Thị chống nạnh, có chút không chịu nổi mà cảnh cáo Âm Thị.

“A, cho nên ta mới phải rủ ngươi ra ngoài mà, như vậy thì không phải một mình ta lêu lổng nữa.”

“…”

Loại cảm giác bị hắn kéo xuống nước này ắt hẳn rất không thoải mái, nhất là xảy ra ở người nghiêm túc như Lạc Thị.

“Ta đi về đây.”

“A! Tiểu Lạc Thị! Đừng mà! Cũng đã ra ngoài rồi, phía trước có trò vui đang chờ chúng ta đấy! Bên trong chẳng vui chút nào, mặc dù bọn họ nói cái gì chúng ta đều nghe được, nhưng nội dung lại rất chán!”

Trong hội trường đàm phán, bởi vì muốn để cho tiếng đàm phán của song phương được người hai bên nghe được, cho nên hiện trường là bảo trì yên tĩnh. Loại tình huống này cho dù là ở rìa hội trường, vẫn tùy tiện nói cái gì đều sẽ bị người khác nghe thấy, muốn nói chuyện phải giảm âm lượng thật thấp, điều này cũng khiến Âm Thị rất không vui.

“Đây không phải vấn đề có thú vị hay không, ngươi không có vinh dự khi là một Thị sao!”

“A, nhưng mà…”

Ồ, Âm Thị đại nhân, muốn tranh biện với người nghiêm túc như Lạc Thị, ngài thua chắc rồi.

“Người của Lạc Nguyệt nhất định cũng rất chú ý chuyện này, bọn họ đều thận trọng ở trong hội trường lắng nghe, vì sao ta nhất định phải bị ngươi lôi ra ngoài… A…”

Lạc Thị nói được một nửa, đột nhiên nhìn thấy ở chỗ không xa có hai bóng người đang đi về phía này, ngay lập tức có chút nghẹn lời.

Mọi người thuận theo tầm nhìn của cậu nhìn qua, tức thì phát hiện gương mặt quen thuộc, đối phương ở lúc phát hiện bọn họ, cũng ngây ra một chút.

“A, đây chẳng phải là tám trăm vạn với tên lùn lần trước từng thấy sao? Các ngươi sao lại ở đây?”

Âm Thị ngay từ đầu đã chọn cách chào hỏi vô cùng bất lịch sự, hơn nữa còn nói ngôn ngữ Tây Phương Thành mà đối phương nghe hiểu.

“Ngươi đang nói ai?”

Trên người Yiye lập tức bộc phát sát khí khổng lồ, khuôn mặt thanh tú ưa nhìn giống như thiếu niên cũng gần như biến thành mặt quỷ giết người, Yameidie không có lập tức dỗ dành hắn, mà là đề xuất câu hỏi.

“Tám trăm vạn là cái gì?”

“A, bởi vì ngươi mỗi lần nhìn thấy ta đều sẽ lộ ra vẻ mặt như thể ta nợ ngươi tám trăm vạn vẫn chưa trả không bằng, cộng thêm ta không biết tên của ngươi, cho nên gọi như thế. Ngươi cũng không cần nói tên cho ta đâu, bởi vì ta sẽ không nhớ.” Lời Âm Thị cười nói ra rất thiếu đầu óc, mọi người đều câm nín nhìn hắn.

Âm Thị đại nhân, ngài đúng là gây hấn đến cực điểm, bản thân cũng không phát giác sao? Tôi cũng muốn toát mồ hôi lạnh thay ngài rồi, ngài không muốn săn mèo tam thể nữa, muốn đuổi sang đánh ma pháp kiếm vệ?

“… Ngươi…”

Yameidie quả nhiên lộ ra vẻ mặt rất không vui, chẳng qua so với nói là sắc mặt khi nhìn thấy người nợ mình tám trăm vạn, còn không bằng nói là sắc mặt khi nhìn thấy thứ gì đó không sạch sẽ.

“Yameidie, ngươi biết hắn?’

Yiye vẫn chưa thu hồi sát khí về, chỉ là hỏi vấn đề này trước. Nếu như Âm Thị là không nhớ tên người, hắn cũng là kẻ không nhớ mặt người điển hình, cho dù Âm Thị có đẹp trai gấp mười lần cũng vậy.

“Ta một chút cũng không muốn biết. Hắn chính là Âm Thị của Dạ Chỉ, nếu ngươi không nhớ mặt, hắn chỉ cần vừa mở miệng ngươi sẽ nhận ra ngay, thông qua khí tức ngu dốt.”

Yameidie lấy giọng điệu không hề thiện ý để giới thiệu với Yiye, rất chính xác khiến người không thể phản bác.

“Lần đầu tiên ta nghe thấy ngươi dùng cách cay nghiệt như thế để nói người khác.”

Yiye bởi vì ngạc nhiên, luồng sát khí dày đặc trên người bị loãng đi một ít.

“A, các ngươi sao lại thất lễ thế hả! Bây giờ hai nước đang hợp tác, ít nhất nên thân thiện một chút chứ!”

Âm Thị cho dù cái gì cũng nghe không hiểu, chung quy cũng nghe hiểu được từ ngu dốt, cho nên hắn đề xuất kháng nghị rất nhanh, mà lời này vẫn khiến Phạm Thống không biết bắt đầu nói từ đâu.

Rốt cuộc là ai không thân thiện trước? Lát nữa nếu như đánh nhau, bên chúng tôi có Âm Thị cộng thêm Lạc Thị, hình như bất lợi hơn…? A, chúng tôi còn có Nguyệt Thoái nữa, vậy thì thắng chắc rồi! Cho nên hẳn là không cần lo lắng, Âm Thị đại nhân, tùy ngài vậy.

“Yiye, đừng nói lý với loại người này, sẽ rất mệt.”

Yameidie lúc trước còn sẽ thử cãi lý, bây giờ đã ngộ được hiện thực mà từ bỏ rồi.

“Cũng chính là nói, trực tiếp đánh là được?”

Yiye tự tiện giải nghĩa, rồi trực tiếp rút kiếm ra.

“Chờ một chút! Đừng đánh nhau ở đây! Đã bảo ngươi đừng tạo ra phân tranh, ngươi lại quên rồi!”

Yameidie căng thẳng túm lấy tay của Yiye đè kiếm lại, hắn thế nhưng không muốn trở thành tội đồ… đồng phạm của tội đồ phá hoại nghi thức.

“A, các ngươi không đi xem đàm phán đàng hoàng, ra ngoài làm cái gì?”

Âm Thị lần nữa hỏi một vấn đề mà mình không có tư cách hỏi người ta.

“Đám người các ngươi mới là xuất hiện ở đây làm gì?”

Yameidie phản cảm mà hỏi ngược lại, Âm Thị thì tỉnh bơ trả lời.

“Bọn ta muốn đi kiếm vài con thú rừng về bổ sung thực đơn, các ngươi cũng vậy sao?”

Trong lúc đối thoại, Lạc Thị đều nghe không hiểu, chẳng qua cậu biết phải hỏi ba tên “tùy tùng” thân là cư dân tân sinh bên cạnh, cho nên vẫn có được phiên dịch, chờ đến khi phiên dịch đến đây, cậu gần như muốn trừng mắt luôn rồi, nhưng Âm Thị nói cũng đã nói rồi, cũng không kịp ngăn cản hắn nữa.

“Bọn ta sao có thể làm chuyện thấp kém nhàm chán đó!”

Yameidie lập tức thay đổi sắc mặt, giống như cảm thấy loại chuyện này rất thấp kém.

Dừng Tay tiên sinh, các người lần trước còn chẳng phải cũng giết gà nhổ lông giống chúng tôi sao? Cũng chẳng cao cấp đến đâu.

“A, cho nên, chẳng lẽ các ngươi bí mật trù tính âm mưu gì?”

Âm Thị vỗ tay một cái, bừng tỉnh hỏi.

Nào có người hỏi trực tiếp như thế —-

“Vì sao ra ngoài hít thở không khí cũng gặp phải kẻ khiến người nổi cáu nhưng không thể giết?”

Sát khí vừa mới loãng đi của Yiye lại tràn lan ra ngoài, Yameidie chỉ có thể ấn chặt tay của hắn.

“Không được giết đâu! Cho dù là tùy tùng của bọn họ cũng không được giết, bệ hạ không có chỉ thị!”

Oa, chờ một chút, người quan trọng không thể giết, liền muốn giết tùy tùng xả giận sao? Đừng coi thường tùy tùng, ta nói cho ngươi biết, chỉ sẽ đá phải tấm sắt mà thôi! Nguyệt Thoái căn bản là ma vương tiềm ẩn giết người không chớp mắt đấy!

“Ta bây giờ rất muốn động thủ…”

Yiye dùng vẻ mặt động tác cùng khí thế để biểu đạt ra câu này.

“A, vậy các ngươi có thể đi săn thú rừng với bọn ta, ta cảm thấy thế này cũng không tệ mà.”

Ai muốn hành động chung với người của nước địch chứ —-

Phạm Thống cảm thấy, đây không chỉ là tiếng lòng của hắn, sợ rằng cũng là tiếng lòng của tất cả mọi người.

Chẳng qua Âm Thị đương nhiên sẽ không hiểu, hắn nếu như hiểu thì không phải Âm Thị rồi.

“Bọn ta…”

Yameidie vừa định từ chối, Yiye đã cắt ngang lời của hắn.

“Bọn ta chấp nhận lời mời của ngươi. Yameidie, trở về gọi mấy sĩ binh tới, mau lên chút.”

“Hả? Cái gì? Gọi sĩ binh tới làm chi?”

Yameidie có chút ù ù cạc cạc.

“Đương nhiên là phụ trách khiêng con mồi mà chúng ta săn được! Nếu như con mồi của Dạ Chỉ chất cao bằng căn nhà, chúng ta phải săn cao như núi mới được, ngươi có hiểu không hả!”

Đừng Mà tiên sinh, ngài hành động theo cảm xúc rồi, như vậy mà được sao? Các người định gọi một tiểu đội sĩ binh đi theo? Làm gì phải nghiêm túc vậy chứ? Quả nhiên thứ mỗi một người để ý đều không giống nhau…

“Tiểu Lạc Thị! Bọn họ hình như muốn thi đấu đó! Vậy chúng ta cũng không thể thua!”

Âm Thị cũng nghiêm túc theo, tình huống này thực sự có chút không ổn.

“Chúng ta thật sự có thể trở về trước khi đàm phán kết thúc sao…”

Giọng của Lạc Thị tràn ngập cảm giác không lạc quan.

“Gì vậy chứ, bệ hạ cũng không có căn dặn, nghiêm túc như vậy làm gì…”

Yameidie miệng thì phàn nàn, nhưng vẫn trở về gọi người.

Nếu như Yameidie là người hầu sẽ vì mệnh lệnh của hoàng đế mà trở nên bùng cháy, vậy thì Yiye chính là người đàn ông sẽ vì mặt mũi và tự tôn mà nổi lửa, có lẽ chính là như vậy.

“Tiểu Lạc Thị, chúng ta có cần gọi thêm một vài người đi không? Người ít như vậy khí thế hình như không đủ lắm!”

Lạc Thị được Âm Thị dò hỏi ý kiến như vậy, chỉ cảm thấy mình bị cuốn vào trong sự kiện nào đó vô nghĩa lãng phí sinh mệnh.

“Ta không biết ngươi rốt cuộc muốn thế nào, điên theo người bên Lạc Nguyệt làm gì chứ! Bình tĩnh lại thử xem ngươi sẽ phát giác chuyện này có bao nhiêu buồn cười… Không, ngươi sẽ không phát giác, bởi vì ngươi là Âm Thị.”

“A —- gì vậy chứ!”

Thế là, đoàn săn thú rừng kết hợp Đông Tây không hề có lý do chính đáng nào này, cứ như thế xuất phát.

 

Trong lúc cả đội ngũ hành tiến, mới đầu đại khái là tiến hành thế này:

Ma thú xuất hiện, đội ngũ nào gần hơn giải quyết nó, nhân viên tùy hành khen hay, reo hò, thu vào trong lưới, tính toán số lượng con mồi bên nước mình, sau đó tiếp tục tiến lên.

Khi đi được nửa tiếng đồng hồ, biến thành tiến hành thế này:

Ma thú xuất hiện, đội ngũ hai bên tranh nhau giải quyết trong chớp mắt, nhân viên tùy hành hai bên so coi ai reo hò lớn tiếng hơn, khí thế không đủ thì bị cấp trên của nhà mình trừng, sau đó cãi nhau vấn đề con mồi thuộc về ai, bên nào cãi thắng mới thu thi thể vào trong lưới, tính toán số lượng con mồi bên nước mình, sau đó tiếp tục tiến lên.

Mà sau khi qua một tiếng đồng hồ… trên cơ bản đã không còn gì gọi là hòa bình nữa.

“Xoẹt!”

Âm Thị ra tay chém rớt đầu của ma thú mới xuất hiện, kiếm của Yiye cũng chém thi thể thành hai mảnh, hai con người không biết thu tay là cái gì này hoàn toàn không phải đang săn con mồi, mà là đang chà đạp thi thể, mà mặc kệ cảnh tượng có bao nhiêu đẫm máu, nhân viên tùy hành song phương vẫn kịch liệt vỗ tay khen hay, đây chính là điều đáng buồn của giai cấp lao động, cho dù không biết nịnh bợ a dua, cũng phải làm đến mức độ không bị bắt bẻ mới được, vì sinh tồn thì cái gì cũng phải làm được, bọn họ giờ phút này đang sâu sắc thể nghiệm điều ấy.

Ngay sau đó lại có một con ma thú xuất hiện, đầu tiên bị Yiye một kiếm xuyên tim, tiếp đó bị hào quang của Âm Thị ném ra nổ cho tan nát, nhân viên tùy hành đều có chút không rõ mình là đến nhặt con mồi hay là dọn xác nữa.

Vừa rồi có một số thi thể bị phân thây cũng là chia đều mỗi bên một nửa cho rồi, chẳng qua thi thể của những ma thú này nếu thật sự nướng lên ăn, sợ rằng cũng không có ai dám nuốt xuống bụng đi.

“Người bên Dạ Chỉ như ngươi vì sao lại biết ma pháp!”

“A, ta còn biết tà chú, đây cũng chẳng là gì.”

“Vậy ngươi vì sao đến bây giờ vẫn không rút kiếm? Thanh kiếm đó là đồ trang sức sao? Hay là ngươi xem thường người khác?”

“A, mới không phải đồ trang sức, kiếm thuật của ta rất tốt, chỉ là Lăng Thị nói ta rút kiếm còn sỉ nhục người khác hơn là không rút kiếm, cho nên đành cất trong vỏ.”

“Ngươi cho rằng mấy cái cớ này có lực thuyết phục sao?”

“Cái gì chứ, bằng không ta rút cho ngươi coi nhá.”

Dọc đường gần như đều là Âm Thị với Yiye tiến hành cuộc hội thoại bất thiện, Lạc Thị hoàn toàn không muốn nói chuyện, Yameidie thì cứ luôn thở dài.

“Đây mà là kiếm cái gì!”

Yiye vừa nhìn thấy kiếm gãy Âm Thị rút ra, tức thì sắc mặt xám xanh, cho dù kiếm này không gãy, phẩm chất cũng rất kém, lấy loại kiếm này ra đích xác là sỉ nhục người khác.

“Đây chính là kiếm của ta, hm, thanh của ngươi dùng lên còn không bằng của ta.”

“Ngươi nói cái gì?”

Thế là, khi con ma thú tiếp theo xuất hiện, đương nhiên, lại bị phân thây một cách thê thảm.

“Vì sao lại có thân kiếm vươn ra?”

Sau khi nhìn thấy lưỡi dao ánh sáng vươn ra từ chỗ gãy của kiếm khi Âm Thị động kiếm, Yiye hiển nhiên bởi vì nhìn thấy hiện tượng không thể lý giải mà lâm vào hỗn loạn.

“A, mới không nói cho ngươi.”

Âm Thị tiếp tục phát huy bản lĩnh gây hấn người khác trong vô ý của hắn.

Bởi vì không thể trực tiếp động kiếm vào đối tượng muốn chém, cho nên xui xẻo thay cho con mồi tiếp theo, tùy tùng cho dù vác thi thể đến mỏi tay, cũng không có người dám rên ra tiếng.

Ngay từ đầu Yiye với Âm Thị đã hạ mệnh lệnh “Các ngươi nhất định phải vác về hết cho ta không được sót một con! Một lũ phế vật, thừa dịp này luyện thêm đi!”, “A, nghe thấy chưa, người ta không bỏ sót một con, chúng ta nửa con cũng không được bỏ sót, nếu không bởi vì thiếu nửa con đó mà thua thì làm sao…” Vân vân, đơn giản mà nói, chính là hai tên thượng cấp không biết thương xót thuộc hạ.

“Ôi…”

Yameidie lại thở dài một hơi, Yiye lần này rốt cuộc cũng quay đầu lại trừng hắn.

“Yameidie, ngươi thở dài là ý gì?”

“Chúng ta là ma pháp kiếm vệ trực thuộc bệ hạ, chúng ta nên có cảm giác vinh dự, sứ mạng với tự tôn, vậy mà đang làm loại chuyện chẳng ra sao này…”

Hắn ôm đầu rên rỉ, có vẻ như không thể chấp nhận.

Dừng Tay tiên sinh, nhổ lông gà mới là chuyện chẳng ra sao chân chính đi, bây giờ cái này tốt xấu gì cũng có thể nói là cuộc cạnh tranh do nước địch gây hấn, ngài có phải là có chút thị phi bất phân không?

Phạm Thống bởi vì có Lạc Thị mở kim khẩu “xá miễn”, không cần dọn thi thể, cho nên rảnh rỗi có thể ở trong đầu cười trên nỗi đau của người khác, bởi vì Chu Sa chỉ là lặng lẽ đi theo, Nguyệt Thoái cũng đi theo với bộ dạng tinh thần đang đi du lịch, hắn không có đồng bạn có thể chia sẻ sự đắc chí, chỉ có thể tự mình nghĩ.

“Trong đầu ngươi chỉ có bệ hạ, lại không có vinh diệu quốc gia và ý thức đối địch sao!”

Điều Yiye và Yameidie đặt nặng hoàn toàn khác nhau, cho nên hai người ở trên phương diện này cũng khó có thể tán đồng lẫn nhau.

“Thứ đó cũng không có liên quan với chuyện chúng ta bây giờ đang làm…”

“Dù sao ngươi cũng không hiểu đâu!”

Đơn giản mà nói, đồng bạn bên cạnh Yiye với kẻ địch trước mặt đều khiến hắn rất nổi nóng, nhưng do bị kẹt đủ nguyên nhân mà không thể động thủ với bên nào, cho nên đối tượng để hắn trút giận chỉ có ma thú chạy ra từ bốn phương tám hướng —- như vậy, hành trình săn thú rừng này rốt cuộc sẽ tiến hành đến lúc nào đây?

“Chúng ta cũng nên về rồi chứ?”

Lạc Thị cảm thấy dị thường mệt mỏi, mặc dù cậu chỉ là đi theo mà thôi, nhưng tinh thần vẫn bị làm cho mệt mỏi không chịu được.

“Ơ? Đang chơi vui mà.”

Âm Thị tỏ ra vẫn còn đang hứng thú chưa muốn kết thúc.

“Ngươi chuồn ra ngoài muốn chơi bao lâu? Nếu như không muốn bị phát hiện thì nên về sớm một chút chứ?”

“A, đó thì không sao, đã tìm được lý do danh chính ngôn thuận rồi, chúng ta là đang giành tiếng nói cho Đông Phương Thành, không thể để cho người bên Lạc Nguyệt quá kiêu căng, ta tin Anh sẽ hiểu.”

“Cái gì mà ngươi tin chứ!”

Âm Thị luôn luôn là một người khiến người khác rất tuyệt vọng, hắn luôn luôn đều là vậy.

“Chúng ta nên trở về rồi chứ, cho dù không có vào hội trường đàm phán, cũng nên ở bên cạnh bệ hạ…”

Nhóm Lạc Thị dùng ngôn ngữ Đông Phương Thành nói chuyện, bên Yameidie dùng ngôn ngữ Tây Phương Thành nói chuyện, hai bên đều nghe không hiểu lời nói của đối phương, chẳng qua lại đúng lúc nhắc đến đề tài giống nhau.

“Ngươi muốn về thì tự về một mình, ai muốn đi theo bên cạnh thằng nhóc đó chứ!”

Chỉ cần nhắc đến Englar, Yiye liền sẽ trở mặt, xem ra đã có rất thành kiến rất sâu.

Dưới tình huống người dẫn đầu hai bên đều không muốn trở về, cuộc đi săn này kéo dài cho tới tối muộn mới thôi, lý do là Âm Thị nhận được cuộc gọi của Lăng Thị, nếu không trở về hắn có khả năng sẽ bởi vì chạy ra ngoài mà trả cái giá đáng sợ, Âm Thị lúc này mới quyết định kết thúc, mà nếu hắn đã không chơi nữa, bên Yiye đương nhiên cũng không có lý do tiếp tục, bởi thế, mọi người cuối cùng cũng thở phào một hơi.

Mặc dù đường trở về là giống nhau, nhưng bọn họ đương nhiên không thể hòa thuận nắm tay nhau dung dăng dung dẻ trở lại, đại khái vẫn còn đang mắt to trừng mắt nhỏ, khi đến gần doanh địa cuối cùng cũng có thể tách ra rồi, Âm Thị liền mang theo người bên Đông Phương Thành trở về doanh địa Đông Phương Thành.

Mà bọn họ mới bước vào doanh địa không bao lâu, đã nhìn thấy Lăng Thị đang tỏ ra mất kiên nhẫn.

“Ngươi rốt cuộc đã chạy đến đâu…”

Lúc Lăng Thị nhìn thấy Âm Thị, vốn đang định trách mắng, ngay lúc đó nhìn thấy ngọn núi nhỏ mà nhân viên tùy hành phía sau vác tới, đang nói được dở chừng thì nghẹn lại, rồi mới chuyển hướng một cách cứng ngắc.

“… Ngươi đang bức ta văng tục để chào hỏi sao? Âm?

“A, mặc dù rất mới mẻ, nhưng vì sao vậy? Không cần thiết như vậy đi.”

Âm Thị dường như hoàn toàn không thể lý giải nộ khí của Lăng Thị từ đâu mà tới.

“Làm phiền người giải thích đống xác vụn phía sau ngươi là chuyện làm sao.”

Từ hình dung của Lăng Thị rất xác thiết, xác thực là đống xác vụn, hơn nữa còn rất thảm không nỡ nhìn, những mảnh xác đầm đìa máu chảy, cũng chỉ mình Âm Thị nhìn thứ như vậy, có thể trả lời ra loại đáp án này —-

“Chiến lợi phẩm hôm nay thu hoạch được, thịt thú rừng bổ sung thực đơn cho mọi người!”

Sau khi hắn nói xong những lời này, sắc mặt âm trầm của Lăng Thị giống như bầu trời âm u báo hiệu mưa bão, tiếp đến, hắn đi qua túm lấy cổ áo của Âm Thị, liền lấy khí thế không cho phép phản bác hạ mệnh lệnh.

“Ngươi, theo ta đi gặp Anh. Các ngươi xử lý cái đống quái quỷ đó cho ta, đừng để chúng xuất hiện trước mắt ta lần nữa.”

“Ơ —- sao lại như vậy —-“

Mặc dù quyết định của Lăng Thị khiến công sức vác ma thú cực nhọc của mọi người trở thành vô ích, nhưng bọn họ cũng không khỏi âm thầm cảm thấy mừng vì không cần đem những thứ này đi xào nấu rồi bỏ vào trong bụng nữa.

Về phần bên Tây Phương Thành…

“Yiye đại nhân, xin hỏi những cái này là…”

Những sĩ binh lưu thủ doanh địa, lấy ánh mắt kinh nghi bất định quan sát tình huống bên này, một tên xui xẻo giai cấp tương đối cao trong đó liền bị đẩy qua đi dò hỏi.

“Đồ ăn.”

Yiye nâng cằm, lấy một loại giọng điệu lạnh tanh mang chút khinh thường trả lời.

v5_234

Nguồn : Novel Đài fan club

“Đồ… đồ ăn?”

“Không sai, chính là bữa tối nay của các ngươi.”

Cho dù những mảnh xác vụn đó khiến ai nhìn cũng thấy buồn nôn, đối phương vẫn không thể không miễn cưỡng nở nụ cười, mới tiến hành xác nhận.

“Những cái này là… Yiye đại nhân các ngài đặc biệt mang về cho mọi người sao?”

“Chẳng phải đã nói rất rõ rồi à? Biết rồi còn không mau quỳ xuống cảm kích mà nhận lấy!”

Ở lúc lòng kiên nhẫn của Quỷ Bài kiếm vệ đã dùng sạch, người của Tây Phương Thành không có mấy ai dám nói chuyện với hắn, cho nên, bọn họ xem ra chỉ có thể khủng hoảng nhận lấy lòng tốt bất minh này, mặc dù có phải là lòng tốt hay không, thật ra vẫn đang chờ xem xét.

“Đồ ăn do những thứ này làm ra ngàn vạn lần không được trình cho bệ hạ.”

Yameidie nhăn nhó mặt làm ra một quyết định chính xác.

“Bản thân ta cũng không muốn ăn.”

Yiye hoàn toàn không có ý định cùng chung hoạn nạn với những sĩ binh, đặc biệt tai nạn này còn là do hắn mang tới.

“Thứ mà ngay cả chính ngươi cũng không muốn ăn vì sao bảo người khác ăn?”

“Bớt dài dòng! Đây là đặc huấn!”

Sĩ binh của Đông Phương Thành bởi vì lựa chọn sáng suốt của Lăng Thị mà thoát được một kiếp, sĩ binh của Tây Phương Thành thì dưới sự chuyên hoành của Yiye mà khó tránh được kiếp nạn, về phần sĩ binh Tây Phương Thành cuối cùng liệu có thể luyện ra được dạ dày thép không ai bì kịp, hay là gục dưới món ăn với nguyên liệu quá ư đặc biệt này, thì không thể dự liệu rồi.

◊◊◊◊

Bởi vì đàm phán chưa có kết quả, bọn họ ở trong cái doanh địa tạm thời này đã mười ngày trôi qua rồi, ngay cả Phạm Thống cũng bắt đầu cảm thấy ngày tháng có chút nhàm chán, dù sao thì mỗi ngày đi nghe quá trình đàm phán, hai bên cứ liên tục kéo cưa không nghỉ, cũng không biết lúc nào mới thống nhất ý kiến, chậm chạm khiến người sốt ruột.

Mà mười ngày qua, sự an phận của Chu Sa với sự thấp thỏm của Nguyệt Thoái đều khiến hắn cảm thấy rất kỳ diệu, mặc dù hắn cũng biết, Chu Sa có lẽ là bởi vì Lạc Thị ở đây, đành biết điều hơn một chút, Nguyệt Thoái thì không biết đang nghĩ cái gì, suốt ngày một tiếng cũng không rên, thường thường ngẩn người, nhưng loại cảm giác an tĩnh này vẫn khiến Phạm Thống bức bối, chỉ mong cuộc đàm phám chẳng chút thú vị này mau mau đến kết thúc, để đi tới quá trình tiếp theo.

Âm Thị vẫn như cũ, luôn là mượn cớ chuồn đi, bởi vì Lạc Thị quyết tâm không muốn bị hắn lôi đi, nhóm Phạm Thống cũng chỉ đành lựa chọn giữa “ở lại với Lạc Thị” và “ra ngoài chơi với Âm Thị”, bởi vì tính nguy hiểm của cái sau dù sao vẫn cao hơn, bọn họ luôn luôn lựa chọn cái trước, cứ như thế nghe cho tới hôm nay, đàm phán rốt cuộc cũng đã có kết quả, thân là đại biểu của phe muốn thúc đẩy nghi thức, Đông Phương Thành đã trả ra cái giá mà bọn họ vẫn có thể chấp nhận, đổi lấy sự phối hợp của Tây Phương Thành, vậy thì theo lý thuyết, hội nghị lần sau chính là bàn về việc hợp tác rồi, nhân vật quan trọng của song phương đều sẽ có mặt, Âm Thị với Lạc Thị cũng không cần rảnh rỗi ở bên cạnh nữa.

“Sự tình cuối cùng cũng có kết quả, thật là khiến người mừng rỡ.”

Lạc Thị mặc dù có chút bất bình đối với việc phải cho Tây Phương Thành chỗ tốt, nhưng vẫn bình tĩnh chấp nhận kết quả này, nghi thức có thể tiến hành đối với mọi người mà nói đều là chuyện tốt, chịu thiệt một chút cũng coi như thôi.

“Tôi cảm thấy Lạc Nguyệt rõ ràng cũng muốn để cho nghi thức hoàn thành, lại còn ra vẻ đề xuất yêu cầu, đúng là rất gian trá.”

Chu Sa nói ra cảm tưởng của cậu. Trải qua mấy ngày ở chung, Chu Sa với Lạc Thị cũng nói với nhau được vài câu rồi, chẳng qua, đối với chuyện cậu có thể biến thành con gái, Lạc Thị vẫn không thể chấp nhận lắm, cho nên Chu Sa chủ yếu vẫn là hoạt động dưới bề ngoài con trai.

“Giữa nước với nước chính là như vậy, mọi người đều muốn dùng mọi biện pháp tranh giành điều kiện bất lợi cho mình, kiếm được chỗ xấu càng nhiều càng tốt, chỉ là xem ai cao minh hơn mà thôi.”

Hm —- tôi nghĩ nói ngược với mức độ này mọi người hẳn là vẫn nghe hiểu đi? Nói đến, đây cũng là nhận thức nông cạn học được từ sách giáo khoa lịch sử với thời sự trên tivi, sau khi đến Huyễn Thế không có tivi, chẳng trách tôi cảm thấy tin tức hấp thu rất chậm.

“…”

Bộ dạng của Nguyệt Thoái vừa nhìn đã biết là đang thất thần, cũng không biết rốt cuộc nghĩ cái gì, khiến người rất tò mò.

“Ngày mai thiếu đế cũng nên ra mặt rồi chứ?”

“Hừ, cái tên hung thủ giết người đó.”

Chỉ cần vừa nhắc đến Englar, giọng điệu của Lạc Thị sẽ trở nên rất bất thiện, nói đến, ba mươi vạn người bị đồ sát trong trận chiến tranh đó, sợ rằng cũng là nỗi đau trong lòng của rất nhiều cư dân Đông Phương Thành.

Nhìn thấy thiếu đế liệu có mang đến phản ứng tiêu cực mà dẫn đến bạo động hay không đây? Phạm Thống nghĩ như thế. Nhưng trên nghi thức quan trọng như vậy, mọi người hẳn là sẽ nhẫn nhịn đi.

“Vậy ngày mai chúng ta phải đứng đâu?”

Cái vấn đề này là hỏi vì Nguyệt Thoái, mà bản thân Nguyệt Thoái căn bản đã quên béng nó rồi.

“Hm… Mặc dù là cái bàn rất dài, ta vừa lại ngồi ở cuối cùng, nhưng vẫn có cơ hội bị nhìn thấy, nếu như vậy…”

Lạc Thị trở nên trầm tư, xem ra là cần thiết làm chút hóa trang rồi, tránh cho dẫn đến phiền toái không cần thiết.

“Nguyệt Thoái, cậu mang mặt nạ đi, đây hẳn là sẽ không phiền bao nhiêu.”

Chu Sa đề nghị như vậy, Nguyệt Thoái cũng gật đầu.

“Có lẽ cần thiết như vậy.”

Sau khi vấn đề này được giải quyết, cũng không còn vấn đề khác nữa, thế là, bọn họ liền đi ngủ sớm, chuẩn bị nghênh đón ngày mai.

 

Trong tứ vị Thị của Đông Phương Thành, người mang theo tùy tùng chỉ có Lạc Thị. Trên một cái bàn dài, nếu chỉ có ba người đứng bên cạnh cậu ở cuối bàn, thoạt nhìn sẽ có chút nổi bật, chẳng qua may thay, hình như là vì trận trượng hoặc là an toàn, mọi người cũng sắp xếp thêm mấy người theo hầu, bởi thế tràng diện thoạt nhìn đại khái sẽ rất náo nhiệt, đại khái còn sẽ mang chút không khí giương cung rút kiếm.

Người đến hội trường trước vẫn là người bên Đông Phương Thành, nếu đã đến rồi, cũng vào chỗ ngồi trước, mà khi mọi người bên Tây Phương Thành xuất hiện, ngoại trừ thiếu đế lần đầu tiên có mặt chính thức ra, bọn họ còn chú ý thấy một chuyện khác.

“Hai trưởng lão kia đâu?”

Lạc Thị nghi hoặc lẩm bẩm một câu. Vốn mọi chuyện toàn là hai tên trưởng lão kia làm chủ, quá trình đàm phán cũng đều là bọn họ thay mặt chu toàn, ma pháp kiếm vệ kia phần lớn chỉ là ngồi nghe mà thôi, mà hôm nay muốn lập kế hoạch chi tiết, những trưởng lão trái lại không tới, đây thực sự khiến người cảm thấy rất kỳ quái.

Những trưởng lão không tới, trái lại ba ma pháp kiếm vệ đều xuất hiện cùng với Englar, tổng cộng chỉ có Hắc Đào kiếm vệ là người từng xuất hiện trong hội nghị trước kia, mặc dù tình huống này có chút quỷ dị, nhưng Đông Phương Thành vẫn cho rằng là vì tính chất lễ mạo mới mời bọn họ tham dự.

Bắt đầu từ khi Englar xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người thiếu đế thần bí này. Mái tóc màu vàng đó là màu tóc có thể đại biểu cho Tây Phương Thành nhất, bởi vì mảnh vải che mặt, nửa mặt trên gần như đều bị che lấp, chỉ có thể từ nửa phần mặt phía dưới phán đoán hắn hẳn là có một khuôn mặt đoan chính tuấn mỹ, thoạt nhìn tuổi tác đích xác là không lớn, trong tin đồn hắn năm năm trước đã lấy được ba đường chỉ vàng, thực lực giờ đây không biết lại đạt đến cảnh giới nào rồi, sợ rằng đã là cảnh giới khiến người kinh hãi đi?

Trên người hắn cũng không có phán tán ra cảm giác áp bức minh hiển nào, giống như Tịch Anh, khí tức đều được thu liễm, loại hình tượng cảm giác tồn tại không mãnh liệt này cũng khiến người cảm thấy khó đoán.

Sau khi người của hai bên đều chuẩn bị xong, hội nghị hiệp định cũng có thể bắt đầu rồi, hai phần văn thư chính thức được trải ở trước mặt người lãnh đạo song phương, đây là điều ước đã được chuẩn bị sẵn hôm nay, sau khi mọi điều mục nhìn qua không có vấn đề, ký tên trao đổi, liền có thể bắt đầu nói đến chi tiết của nghi thức rồi.

Dù sao cũng đều là nội dung đã được nói đi nói lại rất nhiều lần trước đó, Tịch Anh không có nghi vấn gì đối với nội dung, xem qua một lần đã ký tên, mà Englar thì sau khi văn thư được trình lên vẫn không có bất cứ phản ứng nào, bọn họ lúc này mới chú ý đến một cái vấn đề.

“Các ngươi có cần đọc nội dung văn thư cho hoàng đế các ngươi một chút không, hoặc là giúp hắn xác nhận?”

Englar bị che mắt, tự nhiên là không thể nhìn thấy chữ, người của bọn họ vừa lại không chủ động nghĩ biện pháp, như vậy thực sự rất không thỏa đáng.

“Bệ hạ, xin để ta đọc nội dung cho ngài nhé?”

Nói đến phục vụ hoàng đế, Yameidie luôn rất nhiệt tình, chẳng qua, Englar nhàn nhạt từ chối.

“Không cần, nội dung tổng thể của cuộc giao thiệp, Ojisa đã nói cho ra.”

Ngụ ý của hắn, hình như là không định xác nhận nội dung văn thư, đối chiếu xem có đúng hay không.

Chẳng lẽ không cần nhìn đã có thể ký tên? Vậy cũng quá tùy tiện rồi đi?

Phạm Thống lẩm bẩm trong lòng, mà giống như đáp lại suy nghĩ của hắn, Englar cũng không có cầm lấy bút.

“Ta sẽ không ký lên phần văn thư này. Có lẽ các ngươi sẽ vì thế mà không vui, chẳng qua, nội dung đã bàn luận trước đó, chỉ là hiệp nghị của các ngươi với những trưởng lão, không phải với ta. Những điều kiện đó ta không có một chút hứng thú, muốn “vương huyết”, quan trọng nhất vẫn là ý nguyện của ta đi?”

Sau khi hắn lấy giọng bình thản nói đoạn này xong, phản ứng của bên Đông Phương Thành tự nhiên là trở nên xôn xao, dù gì thì lúc đầu phái đại biểu đàm phán, hắn mãi mà không có xuất hiện, để cho những trưởng lão làm đại biểu, bây giờ lại nói như vậy, đúng là giống như cố ý giỡn mặt.

“Thái độ lật lọng của các ngươi cũng quá thiếu thành ý rồi đi?”

Người nói chuyện là Âm Thị, chẳng qua Lăng Thị lập tức dùng ánh mắt nhắc nhở hắn ngậm miệng, tình huống bây giờ vẫn chưa rõ, tùy tiện nói chuyện cũng không thích hợp.

“Vậy thì, nghĩa là điều kiện trước mặt toàn bộ coi như bỏ sao? Cá nhân ngài muốn đề xuất điều kiện gì đây?”

Vi Thị duy trì lãnh tĩnh, cố gắng lấy giọng bình tĩnh tiến hành dò hỏi, sau khi nghe thấy vấn đề của hắn, khóe môi của thanh niên hơi giơ lên.

“Đưa đầu của nữ vương các ngươi trình lên cho ta, ta sẽ đáp ứng.”

Nếu như một chuyện cần gì đó để làm mồi lửa, có lẽ chính là câu này. Sau khi hắn nói ra lời vô lễ như vậy, không chỉ là người của Đông Phương Thành phẫn nộ, ngay cả người của Tây Phương Thành đều cảm giác nhạ dị, hội trường rộng lớn tức thì bị tiếng nghị luận và chửi mắng làm cho ồn ào không chịu nổi, bên môi của Englar vẫn mang nụ cười hờ hững, sắc mặt của Tịch Anh thì lạnh như băng sương.

“Ngươi đây là ý gì?”

Dưới ra hiệu của Tịch Anh, người khác chỉ có thể kiềm chế cơn giận, an tĩnh để cho một mình nàng mở miệng, mà người giao đàm trực tiếp với Tịch Anh, Englar thì nở nụ cười và cho một đáp án minh xác.

“Nghĩa là nghi thức đổ bể, giao thiệp tan vỡ. Các ngươi không làm được yêu cầu của ta, ta cũng không thể phối hợp cái nghi thức này.”

Nghe thấy ý tứ biểu đạt không muốn hợp tác của hắn, người thân là cư dân tân sinh trong hội trường, gần như đều bắt đầu lo lắng cho tương lai của mình.

“Cư dân tân sinh của Tây Phương Thành làm sao cũng không hề gì à?”

“Chuyện đó làm sao cũng được. Không liên quan gì đến ta.”

“Ngươi muốn mạng của ta? Ngươi hi vọng Đông Phương Thành vong quốc? Lý do của yêu cầu này là cái gì?”

Giọng điệu khi hỏi của Tịch Anh băng lãnh mà  lẫm liệt, cho dù hi vọng nghi thức chú nhập vương huyết tiến hành thuận lợi đã hết sức xa vời, nàng thoạt nhìn vẫn không dao động.

“Vong quốc? Lý do?”

Englar giống như cảm thấy hết thảy rất buồn cười, bật cười thành tiếng.

“Ta không muốn làm bất cứ giải thích nào, chẳng qua nếu đã đến đây, ta nghĩ, cũng nên xem chư vị bây giờ là vẻ mặt thế nào mới đúng, nói không chừng vẫn có thể đặc sắc hơn?”

Nói xong, liền cúi đầu động thủ, hết sức thành thạo mà cởi mảnh vải quấn ở trên mặt, khi mảnh vải lỏng ra, bị hắn tùy ý ném xuống đất, khuôn mặt để lộ ra khi hắn ngẩng đầu lên, khiến gần như tất cả mọi người Đông Phương Thành đều khó có thể tin, ngay cả trên mặt Tịch Anh cũng xuất hiện vẻ kinh ngạc hiếm có.

Phạm Thống khi nhìn thấy mặt của hắn thì tâm tình xuất hiện phản ứng không nhỏ, chẳng qua sau khi thời gian kinh ngạc ngắn ngủi ấy trôi qua, lập tức nhìn về phía Lạc Thị.

Mặt của Lạc Thị tái nhợt gần như không còn hột máu, cậu nhìn khuôn mặt đã lâu chưa thấy, hoàn toàn trùng khớp với ký ức kia, giống như nói mớ mà đọc ra cái tên nọ.

“Huy Thị…”

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: