RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 6-2

Chương 2: Chúng tôi chọn tiểu binh tiểu tướng, ba đường chỉ vàng thì để lại cho ngài

“Bình thường bóc lột mồ hôi nước mắt của dân nhiều như thế, lúc có khó khăn đương nhiên chính là cần những đại nhân vật các ngài ra mặt.” —- Phạm Thống

“A, một tháng bổng lộc của ta cũng chỉ tùy tâm tình lấy mấy ngàn xâu tiền để tiêu vặt mà thôi, như vậy nhiều lắm sao?” —- Âm Thị

“Ngôn luận của hắn thuộc về hành vi cá nhân, không đại biểu lập trường của Đông Phương Thành.” —- Lăng Thị

 

 

“Chu Sa! Chỗ cậu có nhìn thấy Lạc Thị… Ở đây đã xảy ra chuyện gì sao?”

Bởi vì hiện tượng dị biến của đám mây trên không trung cùng địa chấn đều rõ ràng đại biểu trận pháp của tế đàn Trầm Nguyệt đã phát huy tác dụng, Nguyệt Thoái dưới tình huống tìm kiếm bất thành, đành quyết định trở lại tập hợp với đồng bạn, cậu tìm thấy Chu Sa trước, chẳng qua vấn đề vốn định hỏi còn chưa hỏi xong, cậu đã bởi vì cảnh tượng không bình thường trước mặt mà đổi sang hỏi nội dung khác.

“Đụng độ mấy sĩ binh Lạc Nguyệt thôi.”

Chu Sa hơi nhíu mày trả lời, coi như giải thích vết máu trên người cậu từ đâu ra.

Xung quanh không có thi thể, ở đây hẳn không phải hiện trường xảy ra chuyện, nhìn tư thái đứng ngồi của Chu Sa không được tự nhiên, Nguyệt Thoái vội vàng đến gần quan tâm.

“Giải quyết chưa? Cậu bị thương rồi?”

“Ừ. Chân bị đối phương đả thương. Đó có khả năng là đội ngũ được phái đi công kích nhân viên Đông Phương Thành, tôi dùng năng lực chất biến đào thoát.”

Thân thủ của Chu Sa cũng không yếu, có thể khiến cậu bị thương, thậm chí phải đào tẩu, cho thấy những kẻ địch đó không phải sĩ binh giai cấp bình thường gì, Nguyệt Thoái sau khi nghe cậu nói như vậy tức thì sắc mặt ngưng trọng.

“Cậu không có nhìn thấy Lạc Thị sao?”

“Không có.”

Chu Sa cũng không hỏi cậu có tìm được người hay không, nếu Nguyệt Thoái không mang người xuất hiện, vậy phần lớn chính là không có tin tức rồi.

“Hết cách, chúng ta về trước đi, tôi có chút lo lắng cho Phạm Thống… cậu đi được không?”

Chu Sa đã tự mình băng bó cầm máu, Nguyệt Thoái cũng nhìn không ra vết thương của cậu có nghiêm trọng không, đành mở miệng hỏi.

“Được, chỉ là có lẽ không thể đi quá nhanh.”

Sau khi phát hiện trận pháp khởi động, lại nghe Chu Sa nói Tây Phương Thành phái người đi công kích nhân viên Đông Phương Thành, Nguyệt Thoái đã sốt ruột muốn mau chóng chạy về rồi, nếu phối hợp với thương thế của Chu Sa mà đi từ từ về, chỉ sợ làm lỡ thời gian, mà bỏ mặc Chu Sa ở đây, cậu lại làm không được, cuối cùng, cậu đành chọn cách trung hòa.

“Chân cậu bị thương, tôi bế cậu về nhé.”

Hiếm khi cậu chủ động đề nghị như vậy, Chu Sa đương nhiên cũng sẽ không từ chối.

“Ừ, đương nhiên được chứ, thế này cũng nhanh hơn.”

Thế là Nguyệt Thoái ngồi xuống bế Chu Sa lên, đang định khởi hành, Chu Sa lại đột nhiên biến thân thành diện mạo nữ giới.

“Như vậy muốn bế làm sao! Mau biến trở lại con trai!”

Nguyệt Thoái giật mình suýt nữa quăng cô xuống, nhưng cố kỵ Chu Sa bây giờ đang bị thương, cậu mặc dù khủng hoảng, vẫn không dám lỏng tay.

“Vì sao? Chẳng phải nam bế nữ bình thường hơn à?”

Chu Sa vừa nói, vừa đưa tay quàng lên cổ của Nguyệt Thoái, hình như có vẻ rất hưởng thụ được bế, chẳng qua Nguyệt Thoái đương nhiên là ăn không tiêu.

“Lập tức biến trở lại! Bằng không tôi thật sự quăng cậu ở đây đó!”

Ngữ khí khi cậu nói câu này không biết nên nói là có khí phách hay là hoảng sợ, bởi vì không muốn nếm mùi vị bị ném xuống, Chu Sa chỉ đành thỏa hiệp.

“Được rồi được rồi…”

Nhìn cô biến trở lại diện mạo nam giới, tay cũng quy củ thu hồi, Nguyệt Thoái lúc này mới không có ý kiến nữa, bế Chu Sa nhanh chóng chạy về doanh địa Đông Phương Thành.

 

Có cách nào có thể quyết định tôi bây giờ cần rút lui theo đoàn người hoảng loạn, hay là ở đây chờ bạn của tôi trở lại?

Phạm Thống mặc dù di chuyển theo mọi người, nhưng đi được mấy bước là quay đầu một lần, hình như cảm thấy mình đi trước như vậy thì không được đạo đức lắm.

Lúc này tôi đặc biệt cần năng lực bói toán —- định đoạt đi hay là không đi, lành hay là dữ, thật sự rất hữu dụng! Vì sao phải phong ấn ký ức quan trọng như thế của tôi, Lăng Thị đại nhân —-

“Duy trì trật tự! Động tác nhanh lên một chút! Đừng loạn thành một đoàn!”

Vi Thị ở lại hiện trường phụ trách chỉ huy, có lẽ sự uy nghiêm thường ngày vẫn là có một chút hiệu quả đe dọa, mặc dù không thể ổn định lòng người, nhưng trên việc khống chế quần người vẫn tính là có hiệu suất.

Mục tiêu của bọn họ là rìa kết giới cách đây một đoạn đường. Người của Đông Phương thành đã ở đó thiết lập phù trận truyền tống, chuẩn bị đưa từng nhóm người trở về.

Bởi vì số người mà phù trận truyền tống một lần có thể đưa trở về là có hạn, còn có sau khi khởi động phải chờ thời gian khôi phục hiệu quả, bởi thế, thứ tự tiến vào phù trận cần được quyết định, người tương đối quan trọng nên đưa về trước đảm bảo an toàn của bọn họ, so với người không đủ quan trọng, cho dù ra khỏi phạm vi trận pháp tế đàn Trầm Nguyệt, cũng chỉ có thể đau khổ chờ đợi đến lượt bọn họ.

Tính toán số người trong thời gian ngắn nhất, sắp xếp thứ tự tiến vào phù trận, đây đều tốn tinh lực, chẳng qua Vi Thị vẫn là xử lý rất thần tốc, mọi người cũng không có bất mãn vì thứ tự sắp xếp mà bạo phát, nhìn chung đều ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh.

Nhưng, đây có khả năng cũng là do nguy cơ sinh mệnh vẫn chưa xuất hiện rõ ràng.

Phạm Thống không biết mình được sắp xếp rời khỏi theo thứ tự nào, chẳng qua hắn ngay cả rìa kết giới cũng chưa đi đến. Bây giờ thân phận của hắn là tùy tùng của Lạc Thị, chiếu theo lý thuyết nên đi theo Lạc Thị mới đúng, nhưng Lạc Thị mất tích rồi, hắn tự nhiên cũng không biết nên làm thế nào, đành xen lẫn ở trong quần người chưa được sắp xếp, chờ đến cuối cùng mới có thể rời khỏi.

Oa, vừa rồi không có nghĩ quá nhiều, bây giờ ngẫm lại, nếu chưa tìm được Lạc Thị, tôi có phải là không thể đi? Tự mình trốn về, bỏ lại “chủ nhân”, sau này cũng sẽ bị truy cứu trách nhiệm đi?

Lạc Thị cậu rốt cuộc đi đâu rồi? Nhìn thấy loại dị tượng này, cũng nên biết phải trở về chứ! Bây giờ không phải lúc làm mình làm mẩy, mau tự xuất hiện đi nào!

Phạm Thống trong lúc suy nghĩ, vừa lại sốt ruột lấy ra máy thông tin phù chú, mà lần này yêu cầu truyền đi vẫn không có hồi ứng.

Thật là, đừng nói xảy ra chuyện rồi nhé?

Theo ấn tượng của hắn đối với Lạc Thị, Lạc Thị hẳn không phải là một đứa trẻ không hiểu chuyện, lúc nào nên làm chuyện gì, cậu đều biết, chính là bởi vì biết, cậu mới thường thường miễn cưỡng chính mình, rất ít khi bởi vì sự bướng bỉnh của mình mà hành động, luôn đè nén tâm tình của mình.

Người như cậu ấy hẳn sẽ không cố ý làm cho người khác tìm không được mình. Phạm Thống sau khi đi sâu vào suy nghĩ, tức thì có chút lo lắng.

Khi hắn đang bởi vì suy nghĩ như vậy mà xuất thần, quần người phía sau đột nhiên truyền tới tiếng la hoảng, đây khiến cho thần kinh những người nghe được lập tức căng thẳng.

Mang lòng bất an quay đầu nhìn tình huống, Phạm Thống lập tức chửi thầm.

Lạc Nguyệt chết tiệt! Vậy mà phái binh đến tập kích! Hơn nữa lần nào cũng chọn lúc Nguyệt Thoái không có ở bên cạnh tôi —-

Trên thực tế kẻ địch vốn không có nghĩa vụ chọn cái thời cơ tốt hơn đối với hắn để công kích, cho nên lời này của hắn so với nói là mắng đối phương, còn không bằng nói là nguyền rủa sự xui xẻo của mình.

Mặc dù còn cách một đoạn, nhưng những người phía sau hẳn là chặn không được, nhìn bọn họ bị sĩ binh Lạc Nguyệt thoáng cái đã giải quyết một người, rồi nhìn tốc độ đi tới, mong chờ bọn họ ngăn cản kẻ địch, căn bản là nằm mơ.

Cũng đúng thôi, sĩ binh người ta phái qua tập kích ắt hẳn là tinh duệ, những người rơi rớt ở phía sau như chúng tôi thì lại là không quan trọng, nào có khả năng trở thành đối thủ?

Nhưng loại cục diện giờ đây… Chẳng lẽ tôi lại chỉ có thể cầu cứu Puhahaha sao? Lần trước nó đã bảo tôi tự sát rồi, lần này tình huống giữa chúng tôi ác liệt như vậy, nó có khi trực tiếp quấn lông bóp chết tôi mất!

Cứ như thế nhìn từ xa, Phạm Thống lờ mờ có thể nhìn thấy ánh sáng trên vũ khí của sĩ binh Tây Phương Thành. Xem ra bọn họ làm việc khá là ngoan tuyệt, vậy mà sử dụng vũ khí phệ hồn, không chút lưu tình, có thể nói là thái độ trở mặt triệt để.

Kỳ thực đây đã được biểu thị trên hội nghị rồi, hoàng đế Tây Phương Thành có thể ở trước mặt mọi người nói muốn đầu của nữ vương Đông Phương Thành, tức là tỏ ra hoàn toàn đối địch đi? Thái độ của kẻ thống trị, tự nhiên đã đại biểu cho lập trường của quốc gia bọn họ.

Bây giờ kỳ thực cũng không có thời gian để Phạm Thống nghĩ quá nhiều, sau khi do dự mấy giây có cần cầu cứu Puhahaha hay không, hắn quả quyết từ bỏ mục lựa chọn này, cầm lấy máy thông tin phù chú.

Khi đối tượng hắn muốn tìm tiếp nhận cuộc gọi, hắn lập tức gào to với máy thông tin phù chú.

“Nguyệt Thoái! Cứu mạng với!”

Phạm Thống đang mừng vì câu này không có bị đảo ngược, lập tức nghe thấy giọng nói thoáng chần chừ và có chút do dự của Nguyệt Thoái.

“Câu này… chắc không phải nói ngược chứ?”

“Đương nhiên phải! Tôi không dưng gọi cậu đến cứu tôi làm gì!”

Ôi không! Đừng đảo ngược một cách hoàn mỹ như vậy! Chừng như có thể giải thích thành đây chỉ là một trò đùa, quá đáng lắm rồi!

“Chúng tôi sắp đến rồi…”

Nghe âm thanh từ máy thông tin phù chú truyền đến, Nguyệt Thoái hẳn là đang chạy, cho dù nghe thấy cậu nói như vậy, Phạm Thống vẫn là không yên tâm.

“Chậm một chút! Sĩ binh của Thăng Nhật đang ở tút đằng xa! Nếu còn không tới có khi tôi sẽ chỉ còn lại một đống xương đen mất!”

Sau khi gào ra câu này, Phạm Thống cảm thấy cho dù là mình, có lúc cũng sẽ sản sinh xúc động muốn bỏ cuộc tìm hiểu những lời này. Nhanh chậm đảo lộn, sai danh từ, còn có cái ở tút đằng xa kia thì thôi, xương đen là… thế nào hả? Cứ cảm thấy còn tệ hơn so với mặt đen chợ đen tim đen?

Về phần rốt cuộc phải dùng kỹ thuật hóa học hay là tài nghệ nấu nướng hay là trò chơi khăm nghệ thuật mới có thể tạo ra một đống xương đen, Phạm Thống đã tạm thời không muốn nghiên cứu nữa.

“Tôi biết rồi, bây giờ đang bế Chu Sa không tiện nói chuyện, cậu chờ tôi, tôi sẽ đến nhanh thôi.”

Nguyệt Thoái nói xong liền tắt trò chuyện, mang đến sửng sốt cho Phạm Thống.

Bế Chu Sa?

Bế Chu Sa —-?

Câu này cũng quá là có không gian tưởng tượng rồi! Vì sao đột nhiên tiến triển nhanh như thế với Chu Sa, tôi sẽ không truy cứu nữa, nhưng tính mạng của bạn bè đang một sớm một chiều, các cậu làm sao còn rảnh rỗi vừa chạy tới vừa tương thân tương ái tình nồng ý mật mắt qua mày lại thậm chí dùng tư thế bế đối phương để hành tiến chứ! Các cậu như vậy mà được sao! Nguyệt Thoái cậu muốn khai thông đầu óc cũng đừng chọn lúc này có được không —-

Một câu của Nguyệt Thoái sau khi bị hắn tự tiện bỏ thêm rất nhiều vọng tưởng, toàn bộ biến thành thứ rất không hay, người đương sự nếu biết, không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

Ở trong loại chiến loạn này, tôi cũng rất hi vọng có một mỹ nữ để dựa vào nhau… Không, lúc nào tôi cũng hi vọng có một mỹ nữ để sưởi ấm cho nhau! Tâm nguyện nhỏ bé này lúc nào mới có ngày đạt được đây… cho dù không có mỹ nữ tôi cũng sẽ không chấp nhận đồng bóng! Quan điểm tình yêu của bạn bè là chuyện của bạn bè, tôi mới sẽ không bởi thế mà dao động đâu!

Phạm Thống một mặt suy nghĩ lung tung, mặt khác cũng nỗ lực di chuyển về phía trước, kéo dãn khoảng cách với kẻ địch, mặc dù nỗ lực nhỏ nhoi này chưa chắc có tác dụng gì, nhưng ít nhất có thể tự an ủi mình so với ở nguyên tại chỗ thì an toàn hơn một chút.

Quần người chạy thoát thân sẽ không mấy cố kỵ đến người khác, muốn di động ở trong quần người như vậy, việc quan trọng hàng đầu là đừng té ngã. Chỉ cần té ngã thì khó giữ mạng rồi, cảm giác bị một đống người giẫm đạp Phạm Thống vẫn chưa có thể nghiệm, đời này cũng không muốn thể nghiệm, hắn cảm thấy bị ma thú đạp chết một lần là đủ rồi, đổi sang bị người giẫm đạp cũng sẽ không thoải mái hơn.

Trời ơi! Có người đang tự sát thật kìa! Biện pháp dở tệ mà Puhahaha cung cấp vậy mà có người dùng thật! Thực sự là tình huống quá hiểm hóc, bất đắc dĩ mới dùng hạ sách này sao? Người có dũng khí như vậy mới có thể sống sót? Nhưng, nhưng mà…

Quay đầu lại quan sát tình huống, Phạm Thống kinh hoảng bởi vì nhìn thấy mấy người tự biết chạy không thoát liền chủ động cắt cổ, đây dù sao cũng là cảnh tượng tự sát đầu tiên mà hắn tận mắt nhìn thấy, ít nhiều có hơi sốc.

Chỉ chờ đợi cứu viện với chạy trốn, hình như cũng quá tiêu cực, Phạm Thống vươn tay vào trong lòng bóp chặt mấy tấm phù chú dự bị, thầm nghĩ lúc vạn bất đắc dĩ, cho dù niệm không ra tên phù chú chính xác cũng phải thử một phen.

Âm Thị đại nhân! Lăng Thị đại nhân! Vào lúc này các ngài ở đâu —- làm sao không thấy bóng dáng! Chẳng lẽ đi theo nữ vương về trước rồi sao? Không phải như vậy chứ! Nếu như đại nhân vật đều đi tị nạn trước, vậy vì sao Vi Thị đại nhân vẫn còn ở lại? Ngài ta là lao công mệnh khổ sao?

Mà tình huống trên chiến trường, lúc này cũng xuất hiện một chút thay đổi, người của Đông Phương Thành bắt đầu quay lại tổ chức chống cự rồi, là phản kích dưới chỉ huy của Vi Thị.

Làm như vậy đích xác cần thiết, nếu như để cho người của Tây Phương Thành giết người tiến lên, đến chỗ phù trận bao vây hoặc là phá hủy, mọi người muốn trở về thì chỉ có thể dựa vào bản lĩnh mà chạy thôi.

“Lúc đối mặt với kẻ địch làm sao có thể chạy! Một đường chỉ bạc thì đã làm sao! Ứng đối tiêu cực và sĩ khí sa sút như thế của các ngươi, còn đâu mặt mũi của Đông Phương Thành! Kẻ nào tự sát để trở về hết thảy phán hình, bây giờ lập tức hồi kích!”

Tiếng rống của Vi Thị nghe lên hết sức phẫn nộ, nhìn dáng vẻ hắn thà rằng muốn mọi người chết vì nước một cách quang vinh, cũng không muốn một đống nhân dân gan nhỏ nhu nhược chạy trốn, đây cũng chặn đứng lựa chọn tự sát trở về của mọi người rồi, muốn sống sót, tự nhiên chỉ có đề kháng.

Trong ấn tượng của Phạm Thống, ở chế độ giai cấp của Tây Phương Thành, chỉ đồng có năm giai cấp, chỉ bạc cũng là năm giai cấp, chỉ có chỉ vàng là ba giai cấp. Nói như vậy một đường chỉ bạc hẳn là tính ở dưới trung gian một chút, cũng đại khái là cỡ tua rua màu lam với màu đỏ, đích xác không có đến mức đánh không lại, nhưng có thể là so với lấy tính mạng ra để vật lộn, trực tiếp trả một trăm xâu tiền thì dễ hơn nhiều, mới sẽ có người lựa chọn như vậy.

Cư dân tân sinh bởi vì ấn kí trên người, Đông Phương Thành hình như có thể kiểm duyệt nguyên nhân tử vong của mỗi một người, cũng chính là nói, kẻ tự sát trước đó chạy không thoát, bây giờ tự sát cũng đừng cho rằng nhiều người thì không thể bị phát hiện, đây khiến Phạm Thống không biết có nên mừng vì mình chưa tự sát hay không, nhưng trên thực tế hắn cũng chỉ là không có dũng khí giết chết chính mình mà thôi.

Chẳng qua tình hình bây giờ cũng có một chút lúng túng.

Bởi vì phương châm chạy không thoát thì đổi sang phản kích, người phía trước cũng là quay đầu dưới mệnh lệnh của Vi Thị, bởi vì nguyên tắc chạy theo quần người này, Phạm Thống cho dù không muốn quay đầu cũng phải thuận hướng quay đầu lại, đây bằng với càng ngày càng sát vành đai chiến đấu rồi, mà năng lực chiến đấu của hắn gần như bằng không…

Lần này xong đời chắc rồi? Xông qua làm bia đỡ đạn sao? Hơn nữa vừa lại không thể tự sát, tôi, tôi rốt cuộc nên làm sao đây?

Hu oaaa, cảm giác bị quần người xua đi chịu chết này rất tệ! Cứ giống như bức tôi lên đoạn đầu đài vậy! Nếu chiến đấu cận thân tôi chẳng lẽ phải cầm cây l… phất trần này để đỡ sao! Sau đó kẻ địch có khi sẽ bật cười hoặc là sửng sốt, rồi sẽ lộ ra sơ hở, tôi lại dùng lông của Puhahaha quật chết hắn? Nhưng tôi đến bây giờ cũng vẫn chưa nghiên cứu ra mớ lông trắng mềm mại này phải làm sao để công kích! Gãi ngứa còn được!

May mà, phiền não của Phạm Thống không có kéo dài quá lâu, khi hắn cuối cùng cũng bị đẩy vào trong hỗn chiến, tay chân luống cuống mặt bắt đầu tái nhợt, kẻ địch đầu tiên đến gần hắn, đột nhiên bị một thanh đao không biết từ đâu quăng tới ghim xuống mặt đất, trong lúc đối phương kêu thảm hắn vội vàng tránh ra, đồng thời người bạn vừa rồi chi viện hắn cũng đã xuất hiện.

“Phạm Thống! Không sao chứ?”

Khi Nguyệt Thoái nhảy đến bên cạnh hắn, trên tay quả thật đang bế Chu Sa, bây giờ đã tìm được người, không cần vội lên đường nữa, cậu liền thả Chu Sa xuống.

“Nguyệt Thoái, nữ thì không nói, Chu Sa bây giờ là nam cậu cũng bế, cậu trúng tà rồi sao!”

Nếu như có thể, Phạm Thống cũng hi vọng số lần những câu nói đúng hiếm hoi của mình có thể dùng ở lúc quan trọng hơn, mà không phải dùng ở câu nói đùa này.

“Mới, mới không phải! Chân Chu Sa bị thương, tôi mới bế cậu ấy chạy!”

Nguyệt Thoái sau khi nghe xong lời của hắn mặt nóng lên, kẻ địch muốn ra tay tập kích bên cạnh cũng bất hạnh mà bị một chưởng của cậu đánh bay.

“Tôi nếu biến thành thể nữ cho cậu ấy bế, cậu ấy còn không muốn đây.”

Chu Sa ở bên cạnh mỉa mai bổ sung một câu, hiển nhiên có chút để ý đối với chuyện trước đó.

Cái gì! Người ta muốn biến thành phụ nữ cho cậu bế, loại phục vụ đặc biệt này vậy mà từ chối! Thái độ gì vậy! Thân là một người đàn ông tôi thật sự cảm thấy căm phẫn, cậu làm sao có thể phí của trời có phúc không biết hưởng như vậy! Có dùng sai thành ngữ hay không tôi mặc kệ! Dù sao tôi chính là muốn chửi!

“Cậu đang khám phá cái gì, có loại chuyện xấu này, đáp ứng mới là sai lầm!”

Tôi là nói cậu nghĩ không thông cái gì, có loại chuyện tốt này đương nhiên nên đáp ứng… Chu Sa đừng trừng tôi nữa! Tôi lần này là đứng ở bên cậu đấy! Cậu đến lúc nào mới tin miệng của tôi bị nguyền rủa hả?

“Ừ, tôi biết đáp ứng là sai, vốn không nên tùy tiện động chạm người khác, cho nên tôi mới từ chối mà.”

Nguyệt Thoái thoáng thả lỏng từ trạng thái căng thắng, cách đối đãi kẻ địch quấy nhiễu cũng ôn hòa hơn chút, lần này chi đánh ngất đối phương mà thôi.

Chẳng qua đánh ngất kẻ địch ở khu vực chiến đấu nơi mọi người chạy tới chạy lui này, hình như cũng không tốt đến đâu.

“Cậu đừng thuận theo trả lời như thế chứ! Cậu rõ ràng biết tôi sẽ không nói sai!”

Bởi vì có Nguyệt Thoái với Chu Sa, Phạm Thống cảm thấy mình hẳn là rất an toàn rồi, liền an tâm thả lỏng nói chuyện.

“A… Bây giờ nên làm sao đây? Có phải là đã phát mệnh lệnh rút lui rồi không? Chẳng qua ở đây lại bắt đầu đánh rồi…”

Nguyệt Thoái dứt khoát phớt lờ câu nói của hắn, ý tránh né vô cùng minh hiển, khiến hắn không còn gì để nói.

“Lạc Thị đâu?”

Đề tài vừa rồi nếu như không muốn nói, vậy vấn đề này chung quy phải trả lời.

“Chúng tôi đều không tìm được cậu ấy.”

Thần sắc Nguyệt Thoái ảm đạm, hình như cũng khá lo lắng.

“Mặc dù cũng muốn tiếp tục tìm, nhưng nghe Chu Sa nói gặp phải sĩ binh của Lạc Nguyệt, tôi lo lắng cậu có nguy hiểm, đành trở về trước.”

Ồ ồ, Nguyệt Thoái, cậu đối với tôi thật là có tình có nghĩa, tôi cảm động quá, nhưng… Lạc Thị rốt cuộc đi đâu rồi? Không tìm được cậu ấy rốt cuộc nên làm sao đây?

Nói đến, rõ ràng là trong hỗn chiến, chúng tôi lại có thể ung dung trò chuyện như vậy, liệu có nổi bật quá không… Hay là trông rất gợi đòn? Mặc dù có Nguyệt Thoái ở đây, dù có say sưa trò chuyện hẳn là cũng an toàn không cần lo lắng cái gì, chẳng qua nếu người khác chú ý thấy thực lực của Nguyệt Thoái mạnh đến có chút biến thái, hình như cũng không tốt lắm?

Với lại Nguyệt Thoái bây giờ không có che mặt. Chỉ mong mọi người đều lo đấu tranh sinh tồn, không có ai phát hiện cậu ấy trông rất giống thiếu đế…

“Nếu không tìm được người, chúng ta có thể trở về không?”

Chu Sa xen vào một câu, dù sao bọn họ cũng là do Lạc Thị mang đến. Tuy nói chỉ là tùy tùng, không phải hộ vệ, người mất rồi đại khái cũng không cần chịu quá nhiều trách nhiệm, nhưng mà nói như vậy giống như đặt mình ở ngoài, âm thầm lấy làm mừng vậy, cảm giác không phải tốt lắm.

“Chúng ta dò hỏi ý của Lăng Thị đại nhân hoặc Âm Thị đại nhân đi.”

Nguyệt Thoái cũng chỉ có thể trả lời như vậy. Phạm Thống thì có chút cảm thán đối với thứ tự nêu tên của cậu.

Nhắc đến Lăng Thị đại nhân trước rồi mới nhắc đến Âm Thị đại nhân, quả nhiên là bởi vì Lăng Thị đại nhân đáng tin cậy hơn Âm Thị đại nhân sao…?

“Vậy thì, bây giờ phải làm cái gì?”

“Vi Thị đại nhân ra lệnh chúng ta đẩy lùi địch, cho nên mọi người đều rất liều mạng chạy trốn, trước khi bộ đội của Lạc Nguyệt chưa rời khỏi, chúng ta có lẽ không thể tiếp tục hành động rút lui.”

Đoạn này của Phạm Thống chỉ sai một chút xíu, bởi thế không cần tốn quá nhiều não lực phiên dịch, bọn họ bây giờ đã rơi vào vùng giao chiến, hơn nữa càng ngày càng gần trung tâm rồi, tình huống như vậy hình như có chút không ổn.

“Trước hết lùi đến ngoại vi thế nào? Có biện pháp phá vòng vây ra ngoài không?”

Chu Sa cho dù chân bị thương, vẫn có thể hoạt động tác chiến, có điều muốn mang theo gánh nặng là Phạm Thống, vẫn là phải dựa vào Nguyệt Thoái mới được.

“Cho tôi một thanh kiếm, tôi sẽ có thể đột phá vòng vây ra ngoài.”

Nguyệt Thoái nói có chút bất đắc dĩ, thanh đao hỏng cậu vốn mang trên người, hồi nãy vì để cứu Phạm Thống đã ném đi rồi, bây giờ đương nhiên là tìm lại không được.

“Vì sao nhất định phải là lá chắn?”

Tôi là nói vì sao nhất định phải là kiếm. Còn nữa, Nguyệt Thoái, tôi cảm thấy lời thoại này có thể sáng chói hơn đấy, như là “cho tôi một thanh kiếm, tôi cho cậu toàn thế giới” loại cảm giác này không tệ, cậu không thấy vậy sao? Ngữ khí với thần thái của cậu quá bình thản rồi, không thể mang đến tâm tình sôi sục cho đồng bạn.

“Hm… chỉ là bởi vì, tôi quen dùng hơn, thiện trường dùng kiếm, khống chế sẽ tinh chuẩn hơn, dùng tay không thì không đảm bảo lắm, phạm vi phòng thủ cũng nhỏ hơn, không dễ trông chừng các cậu.”

Sau khi Nguyệt Thoái giải thích, Chu Sa nhướn mày.

“Muốn một thanh kiếm còn không đơn giản? Cứ cướp của bọn họ.”

Nói xong, cậu chỉ về phía sĩ binh Lạc Nguyệt trong quần người, trang bị tiêu chuẩn của bọn họ đều là kiếm.

“Nhưng đó là vũ khí phệ hồn…”

Nguyệt Thoái cười khổ, hình như không muốn dùng loại vũ khí triệt để hủy diệt con người đó cho lắm.

“Đối với bạn bè đến từ Lạc Nguyệt, còn khách khí cái gì? Bọn họ cũng đã dùng vũ khí phệ hôn chém cho chúng ta rất đau khổ, chúng ta cũng lấy vũ khí phệ hồn chém bọn họ, để bọn họ thể nghiệm nỗi sung sướng của chúng ta, thế này mới công bằng!”

Ôi chao, lại biến thành lời kỳ quái rồi, nói như thể đang chơi trò ngược đãi một người thích đánh một người thích bị đánh vậy, từ khi có cái nguyền rủa này, tôi thật sự không cần làm người nữa…

“Tôi không biết cậu muốn nói cái gì, nhưng tôi cảm thấy cậu vẫn là đừng nói thì hơn.”

Ánh mắt Chu Sa nhìn hắn lại trở nên khinh bỉ đến cùng cực, hiểu lầm giữa bọn họ không biết phải kéo dài đến lúc nào.

“Tôi cảm thấy vũ khí phệ hồn vẫn là hơi quá nguy hiểm, nếu ngộ thương người khác thì không tốt.”

Sau khi Nguyệt Thoái giải thích như vậy, Phạm Thống tức thì cảm thấy lông tơ đều dựng lên, vội vàng gật đầu tán đồng ý kiến của cậu.

Nói đùa đấy à, ngộ thương! Cái từ ngộ thương này thực sự là quá đáng sợ! Loại chuyện xui xẻo này nếu như xảy ra, chắc chắn đều tập trung lên người tôi, bị vũ khí phệ hồn ngộ thương thì nguy to! Hơn nữa còn là bị bạn của mình chém, đây cũng quá bi thảm rồi đi!

Nguyệt Thoái và Chu Sa nhìn biến hóa đặc sắc trên mặt hắn, cũng đoán không ra trong lòng hắn đang nghĩ cái gì, tóm lại, trước khi chưa quyết định ứng đối thế nào, bọn họ cũng chỉ có thể cầm cự ở đây với mọi người, phòng ngự kẻ địch và công kích từ tứ phía.

“Người của Lạc Nguyệt phái tới mặc dù giai cấp khá cao, nhưng cũng không đến mức độ vô địch, số người bọn họ ít hơn, chung cuộc vẫn là chịu thiệt, chẳng lẽ những người được phái tới này đều không định trở về nữa sao?”

Chu Sa quan sát tình thế hiện trường, phát ra nghi vấn như vậy. Đích xác, Đông Phương Thành có ưu thế số người, tổ chức một chút rồi phái thêm một số người có đẳng cấp tua rua cao hơn, hẳn là có thể tiêu diệt đội quân này, mặc dù trong một mảnh hỗn loạn cũng nhìn không ra người của Tây Phương Thành phái tới rốt cuộc có bao nhiêu, nhưng số người kém xa Đông Phương Thành, đây là điều có thể xác định.

Cho dù bây giờ thoạt nhìn, vẫn không thể ngăn cản sĩ binh của Tây Phương Thành, nhưng cho dù bọn họ muốn rút lui sau khi thấy tình huống không ổn, lúc đó người cũng đã trộn lẫn vào trong quần người Đông Phương Thành rồi, muốn thoát thân sợ rằng cũng có độ khó.

“Đích xác, phái một đội tinh nhuệ đến hi sinh, không hợp lý lắm … A.”

Khi Nguyệt Thoái đang nghi hoặc tiến hành suy nghĩ, thì bởi vì liếc thấy bóng dáng nổi bật nào đó mà cả kinh, bọn họ thuận theo ánh mắt của cậu nhìn qua, lúc này mới chợt hiểu.

Ơ  ơ —- Đó chẳng phải là… ma pháp kiếm vệ tên là Đừng Mà hay gì đó sao? Quả nhiên loại hành động này vẫn là phải có quan chỉ huy lãnh đạo, vừa rồi chúng ta làm sao không có phát hiện tồn tại của hắn?

Phạm Thống sau khi nhìn thấy Yiye, cả người tràn ngập bất ngờ, cái gọi là bất ngờ, chủ yếu là vì lâu như thế mới phát hiện Yiye cũng ở trong quần người.

Là bởi vì hắn gần như không ra tay, cho nên mới không bị chú ý sao? Ở trong loại trạng huống này, mọi người hình như đều chú ý đao kiếm với kẻ địch trước mắt hơn, có thể nhàn rỗi nhìn xung quanh giống như chúng tôi bây giờ hình như không nhiều? Bằng không mọi người ở lúc phát hiện có một tên ba đường chỉ vàng  xen lẫn ở bên trong sớm đã la hét bỏ chạy, hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu rồi đi?

Nhưng tôi cảm thấy bất luận là phục sắc hay là ba đường chỉ vàng trên người hắn đều rất nổi bật mà? Chỉ cần vô tình liếc một cái, thì rất khó không chú ý thấy đi? Mắt của con người luôn mẫn cảm với một vài thứ khác biệt với xung quanh, hắn cho dù không có hành động, cũng nên trở thành tiêu điểm trên sân mới phải chứ…?

Tôi biết rồi! Nhất định là bởi vì quá lùn! Nếu cứ luôn bị người phía trước che khuất, đương nhiên không dễ thấy mà! Ha ha ha ha, tôi thông minh quá đi mất —-

“Một mình cậu ở đó cười bỉ ổi như thế là đang nghĩ gì vậy?”

Phạm Thống đang cao hứng vì mình đánh trúng điểm mấu chốt, liền đột nhiên bị lời nói lạnh nhạt của Chu Sa tạt một gáo nước lạnh.

“Cậu ít nhất cũng phải nói cười thầm chứ! Từ bỉ ổi cũng quá dễ nghe rồi!”

“Cậu cảm thấy bỉ ổi rất dễ nghe? Sau đó còn hi vọng khó nghe hơn một chút? Kiểu suy nghĩ này có hơi biến thái.”

Bị một tên biến thái mắng biến thái, Phạm Thống cảm thấy tâm linh mình bị đả kích.

Một đứa con trai biến thành con gái sau đó bám riết lấy một mỹ thiếu niên, trong số người tôi quen biết rõ ràng không có ai biến thái hơn cậu, cậu vậy mà không biết xấu hổ nói người khác sao…

“Nguyệt Thoái, cậu cũng nói câu nào đi!”

Phạm Thống biết, ở lúc người ta đang bận bảo vệ bọn họ, còn yêu cầu người ta bình phẩm, thực sự có hơi quá, nhưng hắn vẫn muốn tìm người giúp phản bác lời của Chu Sa, bằng không thật sự rất không cam tâm.

“Nếu Quỷ Bài kiếm vệ ở đây, tình thế sợ rằng bất lợi rồi.”

Đáng tiếc Nguyệt Thoái thoạt nhìn không có bắt kịp đề tài, căn bản là ông nói gà bà nói vịt.

Mặc dù không nhận được viện trợ trên ngôn ngữ, nhưng câu này của Nguyệt Thoái cũng khiến Phạm Thống nổi lên lo lắng.

Ờ ha. Nói như vậy, bọn họ có một người ba đường chỉ vàng, chúng ta có cái gì?

Chúng ta… Người có thể nhìn thấy ở hiện trường, hình như chỉ có Vi Thị đại nhân? Nhưng thực lực cũng chênh lệch quá nhiều rồi đi?

Nếu cố muốn nói còn có Nguyệt Thoái, nhưng loại trường hợp này hẳn là không phải lúc để cho một cư dân tân sinh tua rua màu trắng ra tay…

◊◊◊◊

Đối với việc bị phân phối đi dẫn dắt đội tập kích, Yiye kỳ thực không thể nói là cao hứng.

Mặc dù hắn hiếu chiến, khinh bỉ thứ hòa bình giả dối được tạo ra vì nghi thức giữa Tây Phương Thành và Đông Phương Thành, chẳng qua loại chuyện dẫn quân giết chóc đám lính cỏn con này, hắn thực sự không có một chút hứng thú. Những tua rua lam lam lục lục này ở trong mắt hắn không có bất cứ giá trị nào, ngay cả tư cách chiến một trận cũng không có, cùng lắm là tiện tay quét qua để cho bọn họ trở về đi hồi sinh, luyện thêm rồi hẵng tới sau, căn bản không thể kích thích hắn vung kiếm.

Sau khi Yiye tuân theo mệnh lệnh mang binh tới đây, gần như chỉ tiến lên theo sĩ binh, cùng lắm là hưởng thụ bầu không khí tràn lan chiến ý này, bởi vì âm thanh đao kiếm va chạm mà nở nụ cười lạnh, so với trạng thái rõ ràng trở mặt bất hòa như thế mà lại không thể đánh trước đó, vẫn là thế này sảng khoái hơn nhiều.

Trên thực tế, cho dù hắn cảm thấy cái nhiệm vụ này rất nhàm chán, cũng vẫn ngoan ngoãn tiếp nhận, nguyên nhân chính là so với hộ vệ Englar về Tây Phương Thành, đích xác chấp hành nhiệm vụ này thoải mái hơn.

Hơn nữa bên cạnh còn không có cái tên Yameidie cứ lải nhải suốt kia, hắn muốn làm thế nào cũng sẽ không có người can thiệp, có thể nói là tự tại hơn nhiều.

Nếu hắn biết bên chỗ đội hộ vệ đụng độ nữ vương Đông Phương Thành đích thân truy kích, có lẽ sẽ ảo não mình không gặp được, chẳng qua hắn lúc này thì không biết, hắn chỉ tùy hứng quét mắt nhìn quần người, cho dù biết bên trong sẽ không có đối tượng gì khiến mình cảm thấy hứng thú.

“Chậc, cường giả của Đông Phương Thành chạy đâu hết rồi? Chẳng lẽ chạy đến nơi an toàn trước rồi?”

Yiye không vui phàn nàn, rõ ràng bị mùi máu tanh trong không khí câu lên dục vọng chiến đấu, cảm giác bức bối này khiến người vô cùng khó chịu.

Chẳng qua, vốn là hành động công kích đơn phương truy đuổi, sau khi trạng thái hỗn loạn ban đầu trải qua, cũng xuất hiện một số thay đổi.

Quần chúng Đông Phương Thành ban đầu chỉ lo hoảng loạn chạy trốn, vậy mà bắt đầu quay lại phản kháng, cho dù tốp rơi rụng phía sau thực lực không mạnh, dưới tình huống bất chấp tất cả, trái lại cũng có thể khiến sĩ binh hắn mang tới bị thiệt hại thậm chí vong mạng, khiến hắn nhíu mày.

Tất nhiên bắt nạt những kẻ yếu thì rất nhàm chán, nhưng hắn cũng không định rút lui trong chật vật. Sự thay đổi của kẻ địch là bởi vì cái gì, hắn cảm thấy cần thiết tìm cho ra.

Trên chiến trường hỗn loạn ồn ào, bất luận là âm thanh hay là bóng người, muốn xác thiết nắm bắt gì đó đều không dễ lắm. Nhưng mà, hắn vẫn nhanh chóng tìm ra —- tua rua màu tím đậm, đây là giai cấp cao nhất có thể nhìn thấy trên chiến trường rồi, tay nắm kiếm của hắn không khỏi chặt hơn.

Hắn phân biệt người khác thông thường không phải dựa vào mặt, mà là thực lực của người đó. Sức mạnh là điều kiện tiên quyết để hắn chú ý một người, sau khi thoáng sàng lọc nhân tuyển trong đầu, hắn đã rất nhanh chóng phán định được thân phận của đối phương.

“Là Vi Thị của Đông Phương Thành đi… Hình như có giá trị để giết?”

Dựa vào thái thế trước mắt, giữa hai quốc gia cho dù lập tức bạo phát chiến tranh, cũng là chuyện cực kỳ có khả năng, vậy thì vì thắng lợi của phe mình, giết chết nhân vật trọng yếu của nước địch, hẳn cũng là thủ đoạn có thể áp dụng.

Tạo ra hỗn loạn cho nước địch, có lợi cho phe mình chiếm ưu thế, đây là đạo lý rất đơn giản, Yiye đương nhiên hiểu được.

Sau khi đã quyết định, Yiye lập tức có hành động. Gạt mọi người ra trực tiếp đến trước mặt Vi Thị, đối với hắn mà nói cũng không phải chuyện khó, sĩ binh của Tây Phương Thành tự nhiên là không có ai dám chặn phía trước hắn, mà sĩ binh của Đông Phương Thành, hắn chỉ cần giơ tay một cái, mũi kiếm quét qua, lập tức trở thành một cỗ thi thế ngã trên mặt đất, căn bản không tạo thành chướng ngại.

Địch ý nhằm vào mình một cách minh hiển như thế, Vi Thị rất nhanh chóng đã phát giác được, khi tầm nhìn của bọn họ giao nhau, Yiye kiêu ngạo giơ kiếm của hắn lên, chỉa thẳng vào Vi Thị.

“Ngươi xuất hiện ở đây là bất hạnh của ngươi, cứ ngoan ngoãn trở thành chiến công của ta đi.”

Vi Thị nghe không hiểu ngôn ngữ Tây Phương Thành, Yiye cũng không để ý điều này, hắn cũng không quan tâm đối phương có nghe hiểu ý của hắn hay không.

Hắn sẽ cho đối phương cơ hội chuẩn bị, bởi vì căn bản không cần thiết đánh lén.

Vi Thị mặc dù không biết hắn nói cái gì, nhưng cũng nhìn ra được ý bức chiến của Yiye, thân phận của đối phương hắn rất rõ, ba đường chỉ vàng kia cũng quá nổi bật muốn không nhìn thấy cũng khó.

Đây là trận chiến đấu không thể giành thắng lợi, mà kết cục bại trận chính là chết.

Cho dù như vậy, hắn vẫn lấy ra vũ khí của mình, cảm giác cầm quạt gấp bằng kim loại ở trong tay rất băng lãnh, nhưng hắn cho dù biết kết quả nghênh chiến tuyệt đối không giữ được tính mạng của mình, tự tôn của hắn cũng không cho phép hắn sợ hãi bỏ chạy.

Sau khi nhìn thấy biểu thị và ánh mắt kiên định của đối thủ, tâm thái vốn tùy tiện của Yiye cũng thoáng thay đổi.

“Có mấy phần cốt khí, chỉ đáng tiếc đây sẽ không thay đổi được điều gì.”

 

◎ Lời bạt của Phạm Thống

Trời cao vẫn là chiếu cố tôi, không có để tôi phơi thây ở nơi hoang dã, thật sự để cho nhóm Nguyệt Thoái tới kịp rồi, thật khiến người cảm động.

Chỉ cần có Nguyệt Thoái ở đây, cho dù thân ở trong trận địch, tôi cũng tin rằng có thể dựa vào cậu ấy để trở ra toàn thân!

Đây cũng không phải tôi không có chí khí, chỉ là tôi quen bồi dưỡng chí khí người khác, tự diệt uy phong của mình… Không, thành thật mà nói, bản thân không có sở trường, rốt cuộc có thể có chí khí gì chứ? Không có đánh mất dũng khí, còn đứng được đã là may rồi, mọi người đều là đao thật kiếm thật, cảm giác đó khủng bố biết bao.

Thẳng thắn mà nói ở lúc phân tích những chuyện này, tôi cũng cảm thấy mình rất là dửng dưng với xung quanh. Nếu bên cạnh không có người bạn lợi hại như vậy, tôi chắc chắn không thể nhàn rỗi suy nghĩ như thế.

Chẳng qua… Vi Thị đại nhân ngài thật sự không cần mạng nữa rồi! Tuy chính là ngài hạ lệnh mọi người không được bỏ chạy tự sát mà phải nghênh kích, chiếu theo lý thuyết nên lấy mình làm gương không e sợ đối mặt kẻ địch… Nhưng ngài không nhìn thấy ba đường chỉ vàng trên người hắn sao! Tên lùn tuy nhỏ con, nhưng đầy đủ ngũ tạng… Không phải, tôi là nói thực lực của hắn không đơn giản!

Ngài muốn ở đây làm gương cho sĩ binh, hi sinh cho quốc gia sao? Không cần thiết làm đến mức này đi? Mặc dù tôi trước giờ chẳng làm sao thích ngài, cũng có chút kính nể đối với dũng khí của ngài rồi, chẳng qua đây căn bản là hi sinh vô nghĩa đi? Con người ta cần gì phải vì tranh một chút khẩu khí mà làm đến mức này đây?

Hơn nữa, từ tình thế này cũng có thể phát hiện ngài quả nhiên rất không được lòng người. Cũng không có kích thích quần chúng xông ra nói mấy câu như là “Vi Thị đại nhân! Ở đây có chúng tôi lo, ngài đi trước!” vân vân. Hoàn toàn không có người liều chết vì ngài…

Nhưng loại nhân vật được người bảo vệ này, cảm giác vẫn là Lạc Thị thích hợp hơn. Nhưng cậu ta không biết chạy đi đâu rồi, đến bây giờ vẫn không xuất hiện, mọi người đều rất lo lắng cho cậu ấy.

Tóm lại, tôi sắp ở đây nhìn Vi Thị đại nhân bị thảm sát rồi sao?

Vậy… Nguyệt Thoái, cậu có muốn cân nhắc việc cứu ngài ta không? Chẳng qua mặt của cậu với thực lực không phù hợp màu sắc tua rua của cậu có hơi mẫn cảm… Chuyện này vẫn thật là khó làm…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: