RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 7-1

Posted on

Chương 1: Cái tên của ngày xưa

“Cái chết, kỳ thực không phải là một sự bắt đầu mới.” —- Nguyệt Thoái

 

Chiến sự giữa Đông Phương Thành và Tây Phương Thành, sau khi đàm phán đổ vỡ, ngay lập tức đã đi vào thế triển khai không thể ngăn cản được nữa.

Sĩ binh tiền trận của song phương sau một đợt xung phong đã giao chiến chính diện, duy trì trật tự là điều không thể trong cảnh chém giết này, dưới tình huống không có bên nào chiếm ưu thế áp đảo, nhất thời cũng rất khó nhìn ra người bên nào tử thương nhanh hơn, có lẽ ngay cả người ở tiền trận cũng phân không ra.

Đứng chờ lệnh ở hậu trận, trong đầu óc của Phạm Thống hiện giờ vẫn toàn là hình ảnh Lạc Thị bị bắn giết, rất khó tập trung tinh thần theo dõi thái thế trên chiến trường, hắn lắc đầu muốn gạt đi tâm tư hỗn loạn, nhưng không thấy bất cứ hiệu quả nào.

Trên đài chỉ huy của Đông Phương Thành, sau khi Âm Thị rời khỏi chỉ còn Tịch Anh, Vi Thị và Lăng Thị, ngoại trừ mệnh lệnh tuyên chiến ban đầu, vẫn mãi mà không có chỉ thị tiếp theo, cho dù vừa rồi mới xảy ra một chuyện lớn, trên đài chỉ huy vẫn yên tĩnh không gợn sóng, giống như cái chết của Lạc Thị không có bất cứ ảnh hưởng nào vậy.

Người bị ảnh hưởng có lẽ chỉ có sĩ binh mà thôi. Phạm Thống nghĩ như vậy, nhìn sĩ binh tiền trận bị chọc giận mà dâng lên chiến ý, hắn chỉ cảm thấy tràn ngập bàng hoàng và bất lực.

Chiến sự ngay trước mắt, dường như khiến người không có thời gian bi thương.

Bất cứ lúc nào cũng có người chết. Bất cứ lúc nào cũng có người biến mất.

Phạm Thống cảm thấy mình bây giờ ngay cả Chu Sa có thể sống sót trở về hay không cũng không dám chắc, trong quần người giao chiến ở phương xa, muốn tìm ra bóng dáng của Chu Sa thực sự quá khó khăn. Cho dù bình thường quan hệ không tốt, nhưng vừa rồi tận mắt nhìn thấy một người bạn chết đi, hắn bây giờ không khỏi sản sinh tâm lý hi vọng mọi người đều có thể bình an vô sự.

Đáng lẽ buổi đàm phán đầu tiên cho dù khai chiến cũng chỉ là đến điểm thì dừng, nhưng mà, sau khi thiếu đế Lạc Nguyệt làm ra hành vi khiêu khích nghiêm trọng đó, tiếp đến chiến cục sẽ phát triển thế nào, liệu có diễn biến thành cục diện những người trong tầng lớp cao phải ra tay, không ai có thể dự đoán.

Ít nhất chiến đấu bây giờ hoàn toàn không có vẻ sắp đình chỉ. Bọn họ sẽ không chờ đến khi người ở tiền trận tiêu hao hết, trước khi đến lúc đó, chỉ cần chờ mệnh lệnh truyền xuống, người ở trung trận sẽ lên bổ sung.

Mà vua của song phương, đều chỉ là ngồi ở trên đài cao, lạnh nhạt nhìn cuộc chiến.

Nếu như không có tình huống bất ngờ, dựa vào sắp xếp ban đầu, người ở hậu trận sẽ không có cơ hội trực tiếp đụng độ với kẻ địch, đây đại khái là điều duy nhất Phạm Thống lấy làm mừng, cho dù như vậy rất không có cảm giác tham dự.

Phù chú thì đã luyện thành rồi, nhưng hắn trước giờ không có dục vọng tác chiến, nếu như phải đánh, hắn muốn đánh cũng là đánh cái tên thiếu đế ngồi trên đài chỉ huy Tây Phương Thành kia, nhưng đây đương nhiên là chuyện hắn không thể làm được.

Lúc này, Phạm Thống mới chú ý thấy, vũ khí trên tay mọi người cầm đều không có phát sáng.

Có lẽ là đây là trận đầu, chủ yếu để đàm phán, tranh giành thể diện, sĩ binh song phương đều không có mang vũ khí phệ hồn. Nhưng chỉ cần chiến sự kéo dài, chuyện phát vũ khí phệ hồn là tất phải có.

Cư dân tân sinh chết hôm nay đều vẫn có thể sống lại từ ao nước, đều sẽ không bởi thế biến mất, nhưng mà sau này thì không phải thế này nữa.

Mà thân là cư dân nguyên sinh, Lạc Thị ngay cả cơ hội sống lại từ ao nước cũng không có.

Nghĩ đến đây, Phạm Thống không khỏi cắn chặt răng, không biết nên nghĩ tiếp làm sao.

Bất luận nghĩ thế nào cũng là thiếu đế Lạc Nguyệt đáng chết! Tuyên chiến thì cứ tuyên chiến, việc gì phải làm trò huyết tế người! Đầu hắn căn bản là có bệnh đúng không? Lạc Nguyệt làm sao có thể dạy ra được một tên khốn này vậy chứ!

Vì sao phải làm ra chuyện không thể vãn hồi này? Nếu như Lạc Nguyệt bại trận, ngươi có thể lấy cái gì đền cho bọn ta? Ngươi cho dù mổ bụng tự sát cũng không đổi lại được Lạc Thị!

Từ chối nghi thức chú nhập vương huyết, rồi lại khiến ý thức đối địch trở nên kịch liệt như vậy, chắc không phải ngươi muốn hủy diệt thế giới này đấy chứ? Trước khi làm như vậy ngẫm lại xem tên của hai ma pháp kiếm vệ bên cạnh ngươi có được không? Yiye! Yameidie! Không —- Dừng lại —-

Mệnh lệnh mới được truyền đến hậu trận, khiến cho Phạm Thống không rảnh suy nghĩ lung tung. Bọn họ bây giờ sắp tiến hành công việc bố trận, đây hình như là chuẩn bị cho việc phái sĩ binh trung trận ra, mặc dù sĩ binh tiền trận vẫn đang trong kịch chiến.

Trước khi có một phe hạ lệnh rút quân, chiến đấu sẽ không kết thúc. Mà trận pháp do người hậu trận chuẩn bị cũng cần phải đảm bảo cho nhân viên còn lại rút lui an toàn, những cái này đều là nhiệm vụ bọn họ được chỉ phái.

Thời gian từ khi khai chiến đến bây giờ vẫn chưa tính là quá lâu, nhưng trong lòng Phạm Thống lại sốt ruột giống như đã chờ mấy ngày, mà cảm giác đó không thể nhạt đi.

Chẳng qua, chiến cục vẫn đang tiến hành bình thường nhưng vào lúc này lại xuất hiện biến hóa.

Một vệt ánh sáng lóe lên từ bên hông chiến trường, chuẩn xác cắm vào điểm chính giữa của hai quân giao chiến, sau đó xuất hiện một tiếng nổ rung trời.

Mọi người đều không rõ đã xảy ra chuyện gì, những sĩ binh ở trung tâm cũng chỉ biết mình bị một luồng kình khí mãnh liệt đánh văng ra ngoài, trong một đám bụi đất mịt mù, nhất thời cũng không nhìn thấy tình huống ở trung tâm.

“Làm sao vậy?

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Đây hiển nhiên không phải chuyện nằm trong dự liệu của cả hai phe, đối với hai bên mà nói, đều là một tình huống đột ngột.

Khi chưa rõ tình huống, không ai muốn tùy tiện tiến kích, sĩ binh song phương đều lùi về trận doanh bên mình, bởi vì không thể phán đoán nên hành động thế nào, mà trên đài chỉ huy vẫn chưa hạ mệnh lệnh.

Khi bụi đất tán đi, để lộ ra một thiếu niên đứng ở giữa khu vực đã được dọn trống ở trung gian, Phạm Thống trợn tròn mắt.

Nguyệt Thoái…?

Vì, vì sao lại là Nguyệt Thoái? Nguyệt Thoái đến đây làm gì?

Nghi vấn đầy trong lòng hắn gần như sắp tràn ra ngoài, nhưng hiện giờ, hắn cũng không thể vượt qua khoảng cách xa xôi đó để hỏi bạn của mình là chuyện làm sao.

Mà thiếu niên đứng ở đó ngẩng khuôn mặt của cậu lên, có điều khuôn mặt tương tự thiếu đế kia của cậu đang hướng về phía Tây Phương Thành.

Sau đó lời nói trầm tĩnh mang mấy phần kiềm nén của cậu được truyền ra một cách rõ rệt dưới khoách âm của ma pháp.

“Narsi, dừng tay.”

◊◊◊◊

Thiếu niên đột nhiên xuất hiện mặc y phục của Đông Phương Thành, trên người cũng có ấn ký của cư dân tân sinh Đông Phương Thành, vụ nổ chia cắt hai quân vừa rồi hẳn là do cậu làm, cho dù là cậu bây giờ, trên người cũng không có phát tán ra khí tức mang tính uy hiếp.

Mà thiếu niên này lại sở hữu một khuôn mặt có tám phần giống thiếu đế Tây Phương Thành, lời nói ra cũng là dùng ngôn ngữ của Tây Phương Thành.

Thông qua hình ảnh thuật pháp, ba người trên đài chỉ huy Đông Phương Thành cũng nhìn thấy rõ tình huống ở trung tâm chiến trường, Lăng Thị xem như là quen biết đối phương, thì nhíu mày, Tịch Anh thì thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, sau đó duy trì trầm mặc.

“Bệ hạ, xử lý tình huống hiện tại thế nào?”

Vi Thị tiến lên một bước, khẽ giọng dò hỏi. Sĩ binh tiền tuyến cần một cái phương châm để ổn định hành động của mỗi một người.

“Để bọn họ chờ lệnh, yên lặng xem diễn biến.”

Tịch Anh nhàn nhạt làm ra chỉ thị, chỉ lệnh này tự nhiên là do Vi Thị truyền đạt cho sĩ binh rồi.

Đa số người của Tây Phương Thành đều không rõ mục đích của thiếu niên thân phận bất minh này, cùng lắm chỉ kinh ngạc vì dung mạo giống hoàng đế của bọn họ kia thôi, cũng không có ai biết, “Narsi” mà cậu nói là ai.

Nhưng mà tình huống trên đài chỉ huy thì lại khác. Khi khói bụi tán đi, nhìn thấy rõ diện mạo của người nọ, hoàng đế của bọn họ giống như khó có thể tin mà nắm chặt tay cầm của ghế ngồi, tiếp đến hắn đứng lên, cho dù trên lưng túa mồ hôi lạnh, khóe môi lại không bị khống chế mà dương lên, cong thành một nụ cười méo mó.

Từ sau khi thân ảnh của thiếu niên kia xuất hiện, hắn giống như chỉ nhìn thấy được thân ảnh của cậu, không còn nhìn thấy thứ khác nữa.

“Bệ hạ?”

Yameidie nghi hoặc hỏi một tiếng, Yiye cũng khó hiểu nhìn hắn, Ojisa thì vươn tay vỗ lên vai hắn, mới khiến hắn thu lại tâm tình lúc thăng lúc trầm.

“Không sao.”

Sau khi Englar trả lời câu này, lập tức lên tiếng nói với thiếu niên trong sân.

“Cư dân tân sinh của Dạ Chỉ, can thiệp chiến trường làm gì?”

Sắc mặt Nguyệt Thoái khi nhìn đài chỉ huy có chút tái nhợt. Bất luận là do thân thể khó chịu đang dần trở nên nặng nề, hay là do áp lực tinh thần khi đối mặt với quá khứ, đều khiến cậu cảm thấy cảm giác lực bất tòng tâm cứ luôn dâng lên.

“Ta muốn ngăn cản cuộc chiến này. Ngươi căn bản không có quyền khai chiến.”

Sau khi Nguyệt Thoái nói như vậy xong, Narsi lập tức nở nụ cười khẽ.

“Ngươi? Một cư dân tân sinh của Dạ Chỉ có thể làm sao? Ngăn cản cuộc chiến này, dựa vào cái gì?”

v7_020

Ảnh: Novel Đài Fan Club

Mặc dù muốn kiên định thái độ của mình, nhưng sau khi âm thanh thờ ơ với hết thảy đó truyền vào trong tai, cậu vẫn không nhịn được run rẩy.

“Dựa vào ta biết ngươi căn bản không có vương huyết, cũng không có tư cách ngồi trên vị trí đó tuyên chiến!”

Đây là một câu nói đầy chấn động, nhắm thẳng vào Englar, chỉ là mọi người ở đây cho dù cảm thấy kinh ngạc, cũng không đến nỗi lập tức sản sinh dao động.

Bởi vì lời thì ai mà chẳng nói được, chuyện trọng đại như vậy không lấy ra được chứng cứ, thực sự khiến người khó có thể tin.

Huống hồ bốn ma pháp kiếm vệ đứng ở xung quanh Englar gần như chứng thực cho thân phận của hắn rồi.

“Ta còn tưởng nói cái gì hay hơn đây… Sĩ binh ở tiền trận, mặc kệ người quấy nhiễu chiến trường, bộ không muốn đánh nữa sao? Người của Dạ Chỉ chính là kẻ địch của chúng ta, không động thủ công kích còn ở đó làm gì? Diệt trừ hắn!”

Hoàng đế đã đích thân hạ lệnh rồi, sĩ binh Tây Phương Thành ở tiền trận tự nhiên hành động theo lệnh, toàn bộ vũ khí và ma pháp cùng công kích về phía Nguyệt Thoái, đối mặt với nguy hiểm ngay trước mắt, Nguyệt Thoái không khỏi lấy kiếm ra để chặn, mặc dù cậu chưa từng kỳ vọng có thể giải quyết bằng hòa bình, nhưng tình huống bây giờ muốn động thủ, xác thực hết sức bất lợi.

Cậu quét ngang kiếm, bức lui sĩ binh hàng đầu, khi an toàn bản thân gặp nguy hiểm, cậu vẫn sẽ giết người, cho dù những sĩ binh này chỉ là bởi vì bị che mắt mà phát động công kích với cậu.

Bởi vì cậu biết mình không thể chết ở đây. Ít nhất, không thể chết ở giờ phút này.

Cậu vẫn chưa đạt được mục đích của mình, chưa có gì thay đổi.

“Các ngươi căn bản không biết mình chiến đấu vì điều gì!”

Công thế ma pháp dày đặc cùng số sĩ binh bao vây quá nhiều, khiến cậu không còn hơi sức nói chuyện, cậu không hi vọng khí lực còn lại của mình tiêu hao ở trên những người này.

“Sĩ binh của ta đương nhiên là vì ta mà chiến, bởi vì đây là mệnh lệnh của hoàng đế Tây Phương Thành.”

Sau khi Englar dùng ngữ khí như chuyện đương nhiên nói câu như vậy, Nguyệt Thoái giống như bị chạm vào sự vật nào đó ở sâu trong lòng, lưỡi kiếm vốn còn lưu thủ trong chớp mắt trở nên hung hãn tạo ra những vệt máu tung tóe trên thân những sĩ binh này.

“Ngươi không phải!”

Bởi vì lực đạo đột nhiên bạo xuất của cậu, khiến cho những sĩ binh vây công cậu tử thương không ít, người phía sau bởi vì biết mình không địch lại mà có phần chùn bước, chẳng qua nhìn thấy thân thể đứng cầm kiếm của Nguyệt Thoái đột nhiên quỳ rạp xuống giống như không chịu nổi đau đớn, bọn họ tức thì phán đoán tình trạng của kẻ địch không tốt, bây giờ chính là dịp tốt để xông lên.

“Chẳng lẽ ngươi muốn nói ngươi mới phải? Nếu tùy tiện một người nào đó chạy ra là có thể mạo nhận ta, vậy cũng quá buồn cười rồi đi, ngươi cho rằng có ai sẽ tin sao?”

Thiếu đế đứng trên đài chỉ huy cười lạnh một tiếng, tiếng cười đó nghe ở trong tai cậu, giống như cũng khiến cho rất nhiều hồi ức trỗi dậy.

Ở lúc cậu vẫn chưa chết, vẫn còn sống ở trong cung điện San Siro hoa lệ bị hạn chế tự do, đối tượng nói chuyện bên cạnh, chỉ có một mình hắn.

Cậu thỉnh thoảng cũng nghe thấy hắn cười lạnh như vậy. Giống như không tán đồng với cậu, hoặc là cảm thấy thế giới này cực độ buồn cười.

Cậu lúc đó tuy mang cái danh thiếu đế, nhưng không biết phải tranh giành cái gì, cũng không biết phải phản kháng. Cậu giống như một con cờ dùng tốt nhưng không ổn định, khiến người bồi dưỡng cậu trái lại sợ hãi, gia tăng càng nhiều trói buộc cho cậu.

Cậu bây giờ có lẽ đã khác, chỉ là cậu không thể thay đổi quá khứ.

Không thay đổi được những thứ phải do cậu gánh vác.

Không thay đổi được sự thực bị người này giết chết.

Ma pháp cùng kiếm của sĩ binh Tây Phương Thành liên tục oanh tạc, khiến cho cậu vì mới tiến hành hồi sinh bằng vương huyết mà cảm thấy khó giải quyết. Nếu như là tình huống bình thường, có lẽ những cái này không tính là gì, nhưng bây giờ lực phản ứng giảm xuống, cho dù chỉ tiến hành phòng ngự, cũng rất trầy trật không thể bảo vệ mình cho tốt.

Một quả cầu ánh sáng rơi xuống nổ tung bên hông cậu, do thực thi kết giới hộ thân quá chậm, nửa thân bên trái của cậu lập tức cảm thấy đau rát, thỉnh thoảng có thanh kiếm đột phá phòng ngự cận thân, rạch ra một vài vết thương nhỏ trên người cậu, nhìn cậu như vậy cũng không phù hợp với hình tượng trong tin đồn.

Nào đâu dáng vẻ thần thủ hộ một mình đồ sát quân đội Đông Phương Thành, mang đến nỗi sợ hãi như ác mộng cho kẻ địch, cùng sự an định cho cư dân Tây Phương Thành…

Thanh kiếm mỗi lần chống đỡ đều giống như muốn phát ra tiếng kêu đau thương, trong lần chống đỡ này, bởi vì ý chí lực của cậu khó có thể khiến tay cầm chắc chuôi kiếm, mà làm cho vũ khí phòng thân duy nhất bị đánh văng ra ngoài, gặp phải lưỡi kiếm do kẻ địch chém tới, cậu chỉ có thể lùi lại tránh né một cách tiêu cực.

Động cơ khiến cậu đến đây, là lòng trách nhiệm mà cậu không thể xé bỏ.

Nhưng tâm tình này dần dần biến chất, méo mó, sụp đổ quá nhanh.

Dù sao với một người sớm đã chết như cậu sở dĩ có thể đứng ở đây, không phải bởi vì thứ chức trách đã tiêu tan theo cái chết, mà là bởi vì căm hận.

Sớm từ giây phút cậu bị giết, “Englar” xác thực đã chết, sau khi cậu bỏ ra đôi mắt, cuộc sống và ý nghĩa sinh tồn của mình, thì lại bị cướp đi tính mạng.

Cậu không có thiếu nợ bất cứ ai, bất luận là hết thảy của Tây Phương Thành hay là hết thảy của thế giới này, đáng lẽ đều đã không còn liên quan tới cậu —- chỉ cần cậu có thể ngồi xem ao nước mất đi công hiệu, sau đó nhìn sự tuyệt vọng trong mắt của những cư dân tân sinh bị thu hút đến thế giới này.

Chỉ cần cậu có thể ngồi nhìn người quan trọng quen biết dưới thân phận “Nguyệt Thoái”, đều bởi vì cái chết của “Englar” mà mất đi cơ hội sống, căn bản không biết bọn họ đang đánh một cuộc chiến mà thắng rồi cũng không có bất cứ cơ hội sinh tồn nào.

Cậu không biết làm như vậy có phải là ích kỷ hay không, chỉ biết tình huống như vậy cậu không thể chịu đựng.

Cho nên cậu nhìn như có thể lựa chọn, nhưng thực ra cũng không thể nào lựa chọn.

Đến đây là vì giải quyết vấn đề, nhưng khi dùng đôi mắt này nhìn thấy cái người kia phạm sai quá nhiều lần, sự lãnh tĩnh mà cậu khao khát duy trì, vẫn đã mất sạch ở trong tuyệt vọng.

Cậu vĩnh viễn không thể quên cái chết của bản thân mình, cộng với căm hận từ bản năng của cậu.

Cậu ôm hận trở về Huyễn Thế, mà cho đến bây giờ, nỗi ám ảnh do hận ý tạo thành vẫn cứ xoay quanh ở lồng ngực, dây dưa sâu sắc với tử vong.

Cho dù cậu có cực lực khống chế làm sao, sự căm hận liên quan mật thiết và kết hợp chặt chẽ với sự ra đời của “Nguyệt Thoái”, vẫn là áp đảo lý trí của cậu.

Hung thủ giết cậu đang ở ngay trước mắt.

Đã bóp chết sinh mệnh của cậu, sử dụng tên của cậu, ngồi ở vị trí vốn thuộc về cậu, thay thế địa vị của cậu, triệt để tiêu diệt sự tồn tại của cậu.

Trên thế giới sẽ không có hai Englar, có cũng chỉ là Englar và thế thân của cậu.

Thế thân giết cậu rồi thay thế. Vậy mà cũng có thể gạt được tất cả mọi người, khiến bọn họ đều cho rằng hắn chính là bản tôn?

“Narsi…”

Một mặt giơ hai tay che phủ phần đầu, cậu mặt khác khe khẽ đọc ra cái tên này.

Nhưng cũng không phải tưởng niệm hoài cảm.

Mà là nỗi đau sâu đậm hơn, một nỗi đau đớn đầy tổn thương khi bị tước khỏi tình cảm ấm áp, màu đen và màu trắng đan xen nhau, tan vỡ thành từng mảnh mà trú ngụ ở trong linh hồn.

Từ rất lâu trước kia, cậu đã không sợ đau nữa.

Bởi thế cậu biết, không phải bởi vì đau mới hận, mà là vì hận mới đau.

Đem mọi kỳ vọng và tình cảm ký thác ở trên một người, sau đó tất cả chuyển sang nỗi hận thấu xương.

Lần này cậu không có mất đi ý thức, giống như bởi vì quá độ căm hận thúc giục, cậu cảm thấy tinh thần của mình tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Dần dần không phòng ngự nổi công kích. Dần dần thân thể trở nên yếu ớt bất lực.

Cậu cần thứ có thể thay đổi hiện trạng. Cho dù nhiều lúc thứ cậu có thể dựa vào chỉ có bản thân mình.

Lưỡi kiếm của sĩ binh rạch ra một vệt máu ở trên cánh tay của cậu, cảm giác đau ngắn ngủi đó bị cậu phớt lờ. Sau khi thân thể nằm sấp xuống, lại phải nghênh đón đợt công kích tiếp theo.

Ở đây không có người giúp cậu. Người của Tây Phương Thành sẽ không, người của Đông Phương Thành cũng sẽ không.

Không thể chết ở đây.

Cậu chỉ có thể nhiều lần nói cho mình, thôi miên mình làm được.

Không thể, chết ở đây.

Sẽ không để cho bất cứ người nào giết chết nữa.

Sẽ không cho bất cứ người nào cơ hội như vậy.

Đây là bài học cậu đổi lấy bằng cả sinh mạng.

“Thiên La Viêm!”

Thiếu niên nhìn sơ đã rơi vào khốn cảnh, không còn sức xoay chuyển, đột nhiên hô ra một cái tên.

Trong âm thanh đã được trút vào lực lượng, mà cái tên đó, ở đây không có ai là không biết.

Đó là tên bảo vật trấn quốc của Tây Phương Thành, phối kiếm của thiếu đế.

“Cái…”

Khi Nguyệt Thoái gọi ra tên Thiên La Viêm, sắc mặt Englar trên đài chỉ huy cũng thay đổi, giật nảy mình.

Bởi vì kiếm treo ở bên hông hắn đột nhiên chấn động, hắn vẫn chưa kịp phản ứng, tứ huyền kiếm Thiên La Viêm tự tiện thoát ra khỏi vỏ, hóa thành một đường cong lưu loát và nhanh chóng, bay thẳng về phía chủ nhân gọi nó.

Vẻ mặt của mấy ma pháp kiếm vệ đứng ở bên cạnh Englar mỗi người một vẻ, Yiye cuối cùng không nhịn được trào phúng.

“Hoàng đế của chúng ta không chế trụ được Thiên La Viêm? Đây là trò đùa sao?”

Câu này nói khá là không khách khi, Englar thì chỉ cắn răng nhìn về phía Nguyệt Thoái, không có cho hắn bất cứ hồi ứng nào.

“Yiye…”

Yameidie vốn định chỉ trách ngôn từ quá giới hạn của hắn, nhưng chuyện Thiên La Viêm thoát vỏ, hắn cũng không biết giải thích thế nào, cuối cùng chỉ mở miệng, sau đó tìm không được lời nào để nói tiếp.

Thiên La Viêm vượt qua nửa chiến trường hệt như có ý thức của mình, sau khi bay vọt đến nơi, chuyện đầu tiên nó làm là thúc giục kiếm âm, lực sát thương đẳng cấp thần khí chuẩn xác nhắm vào đám sĩ binh vây quanh Nguyệt Thoái, giống như không bỏ qua bất cứ một người nào giơ kiếm về phía cậu, sóng âm thậm chí hóa thành thực thể chém qua thân thể bọn họ, sau một chuỗi tiếng kêu thảm, mấy chục người cứ như thế chết thảm ở hiện trường.

Đó giống như là sự trừng trị của vũ khí đối với kẻ địch mạo phạm chủ nhân nó. Sau khi một đám người ngã xuống, kiếm thể của Thiên La Viêm đột nhiên huyễn hóa ra một thân ảnh thiếu nữ bán trong suốt, hình thể nhỏ nhắn mà hư ảo.

Khí linh có diện mạo giống như thiếu nữ loài người mười mấy tuổi khi bay đến trước mặt Nguyệt Thoái, trên khuôn mặt mang theo mấy phần anh khí ấy để lộ ra tâm tình mừng rỡ như điên cùng hỗn loạn, nàng mở rộng hai cánh tay, giống như muốn nghênh đón sự trở về của chủ nhân.

“Englar… Englar! Ngươi còn sống, ta đã biết ngươi sẽ không chết dễ như vậy!”

Kỳ thực cậu đã chết một lần rồi, nhưng bây giờ không cần thiết giải thích cái này.

Nguyệt Thoái với một thân chật vật nở nụ cười với kiếm của cậu, vươn tay ra với nàng giống như trước kia.

“Ta biết ngươi bị kết giới của tà chú trói buộc, nhưng ngươi vẫn đã tới. Bất luận bất cứ lúc nào, chỉ có ngươi sẽ không bỏ rơi ta, chỉ có ngươi sẽ ở bên cạnh ta…”

Đôi tay của Thiên La Viêm nắm lấy bàn tay của cậu, khuôn mặt luôn luôn lãnh khốc của nàng, có lẽ là bởi vì từng trải qua tử biệt, cũng khiếm khi để lộ ra mấy phần tình cảm.

“Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, chỉ bởi vì ngươi là chủ nhân duy nhất mà ta thừa nhận trong hàng trăm năm qua. Vì ta đòi lại cái giá của nỗi khuất nhục này từ tên loài người kia, vì ta chém rớt đầu của hắn, khiến hắn hối hận vì trói buộc ta ở bên cạnh hắn —-“

Nàng nói đến cuối, âm điệu cũng chuyển sang nghiến răng oán hận, mà Nguyệt Thoái chỉ là lấy nụ cười dịu dàng mang bi thương nhìn nàng.

Đôi tay nắm lấy lòng bàn tay của cậu, cậu không cảm giác được.

Kiếm của cậu bởi vì sự phong ấn trường kỳ của tà chú, diện mạo huyễn hóa ra, bây giờ vậy mà chỉ có thể duy trì huyễn ảnh bán trong suốt.

Đúng lúc làm nổi bật vết thương chi chít của cậu hiện giờ.

“Ta biết rồi. Vậy thì, giúp ta một lần nữa được không? Cho ta mượn lực lượng của ngươi, để tâm thần của chúng ta cộng thông…”

Giống như lần trước.

Giống như trước kia.

Thiên La Viêm gật đầu, không nói nhiều lời, lập tức biến hóa trở lại hình kiếm mỹ lệ.

Tay của cậu nắm lấy chuôi kiếm lơ lửng trước mặt, ở khoảnh cách gần nhìn thân kiếm thon dài bán trong suốt của Thiên La Viêm, giống như có loại cảm giác lực lượng trở về trên người, mà cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.

Nguyệt Thoái lặng lẽ đứng dậy, giờ phút này sĩ binh của Tây Phương Thành đã mất đi dũng khí tiếp cận cậu, bất luận là bởi vì cuộc đồ sát vừa rồi của Thiên La Viêm, hay là hành vi nhận chủ.

Khi cậu quay đầu một lần nữa nhìn đài chỉ huy của Tây Phương Thành, nụ cười dịu dàng vừa rồi cũng bởi thế ngưng đọng, tâm tình chuyển hóa thành xoáy nước thâm trầm.

Lấy cậu làm trung tâm, không gian trắng đen giống như thị giác bị đảo loạn từng lớp từng lớp một khoách tán ra, bao phủ về phía đài chỉ huy ở hậu phương.

Khi màu sắc xung quanh bị lột bỏ ở trước mặt mọi người, cậu cũng tựa như chúa tể của cái không gian này, không biết là do tác dụng của ma pháp hay là thuật pháp, khiến thân hình của cậu chậm rãi bay lên.

“Ta vẫn luôn nghĩ, vì sao ta lại chất biến…”

Trong lãnh địa méo mó mất màu sắc này, lắng nghe tiếng la hét từ nội tâm mình, cộng với nỗi sợ hãi lộ ra từ mỗi một khuôn mặt xa lạ phía trước, cậu nhoẻn nụ cười.

“Thì ra đây chính là thế giới ngươi để ta nhìn thấy, Narsi.”

Chỉ có sắc trắng đen đầy tuyệt vọng.

Chỉ có hình ảnh méo mó không ra hình dạng cùng cảm giác không thể hô hấp.

Người chưa từng mất đi ánh sáng như ngươi, cũng mở mắt nhìn một chút đi?

Trong lúc lãnh địa này khoách tán, trên người của Nguyệt Thoái cũng đã phát sinh dị biến khiến mọi người chấn động.

Thiên La Viêm được cậu nắm trong tay, kim loại chảy ra từ chuôi kiếm lan ra bám lên cánh tay phải của cậu, sau đó giống như là kết hợp triệt để lại với nhau, sinh ra hoa văn trên kiếm, những đường kim loại quấn quanh cánh tay cũng tỏa hào quang băng lãnh.

Thân kiếm giống như là cánh tay kéo dài của cậu.

Cậu nhẹ nhàng vung Thiên La Viêm, bốn đạo “quang huyền” khiến người nghe biến sắc liền chớp mắt hiện ra ở xung quanh thân kiếm, trình hiện hình thái phù văn, xoay tròn quanh kiếm mở rộng ra ngoài.

Khí hóa hoàn mỹ. Lấy Thiên La Viêm cường thịnh lãnh ngạo làm đối tượng, trở thành vật chủ của nó.

Muốn lấy thần khí làm đối tượng tu luyện khí hóa, gần như là chuyện dù trả bằng tính mạng cũng không thể làm được, nhưng bây giờ lại có một người ở trước mặt bọn họ đem chuyện không thể biến thành có thể, đủ biết vì sao mọi người đều không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

“Lấy cái chết để bái lạy đi.”

Giơ kiếm quét một cái, đôi mắt một trắng một đen của cậu không mang bất cứ tình cảm nào, lạnh lùng nói tiếp.

“Người từ địa ngục trở về, hoàng đế của các ngươi.”

 

◎Lời bạt của Phạm Thống.

Oé —-?

Tôi không phải cố ý muốn ở trong lòng phát ra loại âm thanh quái dị này, cái, cái đó… thế nhưng, thực sự là quá —- quá —-

Quá loằng ngoằng đi —- ! Chết tiệt, tôi nhất thời vẫn nghĩ không ra từ hình dung kiểu gì nữa!

Dựa vào năng lực lý giải yếu ớt của tôi… Tóm lại mà nói, Nguyệt Thoái kỳ thực là thiếu đế Lạc Nguyệt và tên thật của cậu ấy là Englar đúng chứ?

Vậy cái người trên đài chỉ huy của Lạc Nguyệt thì lại là aiiiiii!

Hôm nay tôi còn mắng thiếu đế Lạc Nguyệt rất nhiều lần, kết quả là mắng nhầm sang Nguyệt Thoái sao! Là vậy sao? Đây cũng quá cảm thương rồi! Như vậy trong lòng tôi sẽ áy náy lắm!

Vậy rốt cuộc phải làm sao mới có thể mắng cái tên trông rất giống Nguyệt Thoái đã hại chết Lạc Thị kia vậy hả!

Không không, bây giờ đây hình như không phải trọng điểm, đột nhiên biết được chuyện này, tôi vừa kinh ngạc vừa bị đả kích, cảm giác hình như nên nhìn lại những sự việc trước kia, để tìm hiểu lúc trước cậu ấy đã giấu diếm tôi những chuyện gì?

Cậu ấy… cậu ấy trước kia đừng nói là dùng vương huyết để trị liệu cho tôi nhá!

Má ơi! Thật lãng phí! Cực kỳ lãng phí! Nguyệt Thoái sao cậu nỡ! Hơn nữa tôi hôm qua còn bảo cậu lãng phí một lần nữa! May mà cậu từ chối tôi rồi!

May mà một người mặc dù cả đời chỉ có thể được vương huyết hồi sinh một lần, nhưng lại không hạn chế số lần trị liệu! Bằng không tôi há chẳng phải mất toi rồi sao? Lúc đó muốn khóc cũng chẳng nổi.

Còn nữa! Té ra vương huyết ở trên người Nguyệt Thoái, vậy nghi thức chú nhập vương huyết lúc trước là chúng ta đi vô ích sao?

Cậu ngay từ đầu đã biết sẽ không thành công rồi mà! Cũng không nói cho chúng tôi! Như vậy cảm giác rất âm hiểm đó, chẳng trách cậu lần nào cũng muốn nói nhưng lại thôi, cái gì cũng không dám nói cho chúng tôi, kỳ thực là sợ chúng tôi biết rồi sẽ có cảm giác bị đùa giỡn sau đó trở mặt?

Chẳng qua nếu như cậu thật sự là cái tên thiếu đế quái vật trong tin đồn… Ặc, nếu là Nguyệt Thoái, nói như vậy hình như có chút tổn thương. Nếu như cậu thật sự là cái người mạnh như quái vật trong tin đồn… thôi kệ, tóm lại nếu như cậu thật sự là Englar, vậy cậu quả nhiên mạnh hơn Âm Thị đại nhân sao?

Puhahaha còn muốn tôi luyện đến trình độ cỡ cậu! Thật quá đáng! Cũng không ngẫm xem cường giả đều có một thanh vũ khí vừa uy phong vừa đẹp, ngoài tôi ra còn có ai muốn cây lau hả!

Ờ, Âm Thị đại nhân cũng muốn cây lau, hơn nữa ngài ta cũng không có một thanh vũ khí nào coi được… Nhưng Âm Thị đại nhân cũng là một tay sát đao! Puhahaha giao cho ngài ta có chết không?… Nhưng Nguyệt Thoái từng cầm Puhahaha, Puhahaha cũng không chết, Âm Thị đại nhân cầm rồi nói không chừng cũng không sao?

Mặc kệ! Tình huống bây giờ là thế nào?

Nguyệt Thoái cậu quang minh chính đại bộc lộ thân phận của cậu như vậy, thật sự không có sao chứ? Tương lai cậu phải làm thế nào đây!

Vừa rồi lúc cậu bị vây đánh tôi còn sốt ruột, bây giờ có kiếm tốt ở trong tay… Hi vọng vô cùng? Tôi là nói, phần thắng hẳn là có chín mươi phần trăm trở lên rồi?

Nhưng cho dù cậu thắng rồi, cậu cũng không thể trở về Đông Phương Thành nữa?

Vậy… cậu muốn trở về làm hoàng đế?

Vậy chúng ta…

 

Advertisements

2 responses »

  1. Bạn à, chân thành cảm ơn bạn vẫn tiếp tục dịch đều đều. Tui nói chung không comment ra cái gì màu mè hoa lá nhận xét này nọ được nhưng vẫn nhoi lên để nói cám ơn bạn nhiều nhiều ha, mấy chap này hay quá ; v ; (y)

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: