RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 7-3

Posted on

Chương 3: Chất nghi

“Yiye! Bác trai muốn ngươi làm ma pháp kiếm vệ cho tốt, ngươi không thể bỏ!” —- Yameidie

“Lạ ghê, thiếu đế cũng có thể đổi người, ma pháp kiếm vệ vì sao không được?” —- Yiye

“Nhất định là bởi vì tìm không được gã nam thành niên nào vừa lùn vừa mặt baby như thế kia làm thế thân.” —- Phạm Thống

 

 

Đàm phán tuyên chiến chính thức thất bại, bởi vì sự xuất hiện của Nguyệt Thoái, Tây Phương Thành có thể nói là thất vọng chán nản, cục diện đại loạn, cho nên, khi Đông Phương Thành tuyên bố rút binh, bọn họ cũng quyết định rút lui, dù sao với tình huống hiện trường thì thực sự không còn hơi sức để truy kích, hơn nữa, bọn họ còn có rất nhiều vấn đề cần xử lý.

Tin đồn thiếu đế thật giả lan truyền trong quân, cho dù hạ lệnh giữ kín, dưới tình huống nhiều người ở hiện trường nhìn thấy như thế, còn rất có khả năng truyền về trong thành, để cho mọi người biết.

Tin đồn là một chuyện, lòng người hoang mang thì là chuyện khác, chỉ cần vẫn chưa kích động đến mức nhân dân nổi lên nghi vấn phản kháng, thì vẫn còn tạm thời không cần đối mặt.

Nhưng cho dù gạt vấn đề dân chúng sang bên cạnh, Narsi cũng không thể hoàn toàn tránh né những dò hỏi về vấn đề thân phận.

Bởi vì đây là nghi vấn đến từ ma pháp kiếm vệ.

◊◊◊◊

Vườn hoa trên không phía sau cung San Siro, bình thường là nơi không có mấy ai tới đó.

Cũng chính vì như vậy, cái chỗ có thể ngăn chặn người không liên quan lẻn vào hoặc nghe lén này mới được chọn làm địa điểm cho bọn họ đàm thoại.

Bởi vì ở đây là chỗ cao nhất của cung San Siro, gió thổi qua cũng bởi thế mà hơi lớn, nhưng tiếng gió vẫn không đến mức gây trở ngại cho cuộc nói chuyện.

Ojisa thì đứng ở bên cạnh hắn. Narsi nhìn hai ma pháp kiếm vệ đứng ở trước mắt, thần tình khá lãnh đạm.

Ojisa rất rõ nội tình của Narsi, ngay từ đầu đã lựa chọn đứng ở bên hắn rồi, cho nên tự nhiên sẽ không cần hắn nói rõ cái gì, Mai Hoa kiếm vệ mới được chọn ra chỉ là tạm thời gom cho đủ số, không có tư cách gặp hắn, Toản Thạch kiếm vệ vừa lại không ở trong thành, cho nên, sau khi trở về, người yêu cầu hắn giải thích rõ thì chỉ có Quỷ Bài kiếm vệ với Hồng Tâm kiếm vệ thôi.

Chính xác mà nói, Yiye là “yêu cầu” hắn giải thích, Yameidie thì “hi vọng” hắn có thể nói rõ ràng một chút, thái độ của hai người không giống nhau lắm.

Nhưng đối với hắn mà nói, sự tình là như nhau.

“Ta không cảm thấy ta có nghĩa vụ khai báo chuyện gì với các ngươi.”

Thái độ ban đầu của Narsi đã rất cứng rắn, giống như hắn không có một tí chột dạ hay đuối lý nào, hành vi cũng không có chỗ khả nghi.

“Xảy ra nhiều chuyện như vậy, nếu như ngươi không lấy ra được bất cứ chứng cứ nào chứng minh mình là bản tôn, bọn ta sẽ không tin ngươi.”

Giọng điệu của Yiye cũng chẳng được tốt cho mấy, tỏ rõ nếu không có một cái đáp án có thể khiến hắn hài lòng, hắn sẽ trở mặt từ đây —- mặc dù, hắn đích xác đã ở chiến trường từ chối hợp tác một lần rồi.

“Bệ hạ, chúng tôi không phải thật sự hoài nghi ngài, chỉ là có phần nghi hoặc đối với chuyện trên chiến trường, chúng tôi chỉ là hi vọng ngài có thể tiêu trừ nghi lự của chúng tôi…”

Thần tình Yameidie mang mấy phần khủng hoảng và áy náy, hình như cảm thấy mình đề xuất loại yêu cầu này thì rất đáng chết, dù sao đây cũng là đang chất vấn thiếu đế mà hắn trước nay một lòng trung thành, hắn cảm thấy làm như vậy rất không nên.

Chỉ là, Thiên La Viêm lý ra là bội kiếm của thiếu đế lại bay ra ngoài trước mặt bọn họ, gọi cái tên Englar này với một thiếu niên khác, đây là sự thật khỏi cần tranh cãi.

Đây khiến cho bọn họ không thể tiếp tục tin tưởng vô điều kiện người trước mắt.

“Yêu cầu của bọn ta rất đơn giản, tìm một người chết tới, tìm không được ta đi giết một kẻ cũng được.”

Yiye nói cứ như là một chuyện không thể nào đơn giản hơn.

“Hồi sinh người đó, dùng vương huyết của ngươi cứu sống, ta sẽ tin ngươi là thật.”

Kỳ thực trong lòng Yiye căn bản đã cảm thấy đối phương làm không được. Từ khi chính thức nhìn thấy vị thiếu đế này tới bây giờ, hắn đã tích lũy quá nhiều bất mãn.

Chuyện trên chiến trường hôm nay cũng khiến hắn rất không vui. Việc lấy vương tử của Đông Phương Thành ra làm huyết tế, hắn trước đó không hề nghe nói đến. Đầu tiên không nói xử quyết một thiếu niên không có lực kháng cự có chấp nhận được hay không, trước khai chiến đã kích lên lòng thù hận và phẫn nộ của kẻ địch, bất luận nhìn làm sao cũng là hành động không khôn ngoan.

Hoàng đế muốn độc đoán độc hành, không thương lượng với bộ hạ, hắn không có ý kiến, chỉ cần làm ra quyết định chính xác.

Nhưng mà mỗi khi hắn hành động ngông cuồng gần như đều khiến Tây Phương Thành rơi vào cảnh nguy hiểm. Từ hành động nhổ lông gà vô lý, phá hoại nghi thức chú nhập vương huyết, đến đàm phán khai chiến lần này.

Có trận để đánh, không cần duy trì hòa bình giả tạo nữa đối với Yiye mà nói là chuyện tốt, mà diễn văn khai chiến tuyên bố Đông Phương Thành phá hoại nghi thức, cũng chỉ là một loại thủ đoạn chính trị, vẫn ở trong phạm vi hắn có thể chấp nhận, nhưng hắn không hi vọng bị quản chế bởi một hoàng đế không lý tính, thậm chí cuối cùng đưa đến con đường thất bại.

Thà lưỡng bại câu thương, cũng không muốn đánh thua trận.

Vấn đề Thiên La Viêm thuộc về ai tất nhiên cũng cần quan tâm, nhưng đó không phải trọng điểm lớn nhất.

Trọng điểm lớn nhất nằm ở vương huyết. Chỗ dựa để kéo dài mệnh mạch hai quốc, cũng là nguyên nhân hoàng đế có thể giữ được vị trí cao như vậy.

Điều Yiye cần chứng minh không phải là Thiên La Viêm có thuộc về hắn hay không, hắn có thể, cũng không cần là cái người năm năm trước ngăn cản đại quân Đông Phương Thành.

Chỉ cần hắn có vương huyết, hắn chính là thiếu đế Englar của Tây Phương Thành, chuyện năm năm trước có thể giải thích là hành động của thế thân, đó đều không sao cả.

Chỉ cần hắn có vương huyết.

“Ma pháp kiếm vệ có tư cách hạ lệnh với hoàng đế? Tây Phương Thành có chế độ như vậy?”

Narsi hiển nhiên không hề có ý phối hợp, biểu tình của hắn biểu hiện đầy đủ sự khinh thường của hắn.

“Ngươi có thể không làm, chỉ chẳng qua sẽ lập tức mất đi hai ma pháp kiếm vệ thôi.”

Lời nói của Yiye có mùi uy hiếp. Hắn sở dĩ hoài nghi cái người này không có vương huyết, lúc trước hắn cố ý phá hoại nghi thức chú nhập vương huyết cũng là một trong những nguyên nhân.

Cộng thêm từ khi hắn chính thức lộ diện tới nay, chưa từng thi hành trị liệu và hồi sinh bằng vương huyết, cho rằng hắn không có vương huyết, là suy đoán hết sức hợp lý.

“Các ngươi nên tin tưởng bệ hạ.”

Ojisa luôn luôn ít nói lúc này lại nói một câu như vậy, chẳng qua, Yiye đương nhiên là không chịu lép vế.

“Nguyên nhân ngươi tin tưởng hắn như thế là cái gì?”

Ojisa không có trả lời vấn đề của hắn, hình như cũng không muốn mở miệng nữa.

“Không có người nào phải tin ngươi bằng được, “bệ hạ”.”

Yiye đặc biệt nhấn mạnh xưng hô, giống như cũng tăng thêm mấy phần trào phúng.

Narsi sau khi trầm mặc mấy giây, vô vị mà cười.

“Muốn ta lấy ra chứng minh, ta có phải cũng nên bởi vì cử chỉ vô lễ này mà đòi một vài cái giá cần có?”

Yiye nhíu mày, Yameidie vẫn là tỏ ra bất an, Narsi tiếp tục nói.

“Trong các ngươi ai cũng được…”

Hắn giơ tay lên, nhẹ nhàng chỉ hướng lỗ hổng ở hàng rào vườn hoa.

“Bây giờ, từ đây, nhảy xuống. Hiến dâng sự trung thành của ngươi. Nếu như ngươi chết rồi, ta sẽ dùng vương huyết cứu ngươi.”

Nghe thấy yêu cầu hoang đường này, Yiye trợn lớn mắt, Yameidie cũng ngây ngẩn.

“Đùa cái gì vậy! Ai sẽ đáp ứng thứ điều kiện này!”

“Làm không được thì không có tư cách yêu cầu ta. Từ đây nhảy xuống để đòi một cái chân tướng, hai vị đều không có dũng khí đó sao?”

“Hoàng đế không nên yêu cầu thần tử của mình đi chết.”

Trong mắt của Yiye bốc cháy lửa giận, sự căm ghét đối với người này lại tăng lên một tầng.

Lấy độ cao của vườn hoa trên không, nếu như không thi thố bất cứ bảo hộ nào, thì sẽ té chết thật, Yiye không cần nhảy cũng biết điều này.

“Thần biết rồi.”

Không ngờ Yameidie đột nhiên nói một câu như vậy, khiến Yiye hoàn toàn tròn mắt.

“Chờ một chút, ngươi muốn làm gì?”

Nhìn hắn đi về phía lỗ hổng của hàng rào, trong lòng Yiye cảm thấy không ổn, vội vàng hỏi một câu.

“Ta đích xác cần chân tướng, bằng không chỉ sẽ chìm đắm trong hoang mang… cho nên, ta nhảy. Sau khi ta nhảy rồi, chân tướng sẽ sáng tỏ đi?”

Narsi nhướn mày, không có ngăn cản hắn đi tới rìa vườn hoa, có lẽ là muốn xem hắn có thật sự làm như thế hay không.

Yiye đang bởi vì tìm không được lời thích hợp để mắng cái đầu ngu xuẩn của hắn mà tức giận, vừa hồi thần, đã nhìn thấy Yameidie không chút do dự từ lỗ hổng nhảy xuống.

“Cái tên ngu này!”

Dưới tình huống cấp bách, hắn hỏa tốc xông đến bên cạnh lỗ hổng, móc ra roi mà hắn mang theo bên mình cùng với kiếm, quất một vòng, chuẩn xác trói thân thể của Yameidie lại, vẫn chưa kéo người lên, hắn đã mở miệng mắng trước.

“Ngươi nếu chết rồi còn đi đâu xem chân tướng? Ngươi cho rằng ngươi chết rồi hắn sẽ cứu ngươi sao? Bớt đi tên ngốc nào hay tên đó, hắn căn bản là hư trương thanh thế gạt ngươi, ngươi vì sao cái gì cũng nhìn không ra hả!”

Yameidie vẫn chưa kịp phản ứng từ trận mắng của hắn, đã bị roi đính kèm ma pháp của hắn mang lên, trở lại bên trên.

“Yiye…”

“Làm sao? Ngươi rốt cuộc nghĩ thông ngươi có bao nhiêu ngu xuẩn chưa?”

“Đau quá. Roi của ngươi vì sao phải gắn nhiều gai như vậy, quần áo của ta bị rách hết rồi….”

“…”

Đối với việc hắn không biết trọng điểm ở đâu đã vậy còn lạc đề, Yiye vĩnh viễn đều không biết nên nói cái gì.

Người có thể ngốc đến mức độ này, cũng thật sự là hết thuốc cứu đi?

“Nếu đã không chết thành công, vậy thì điều kiện không thành lập, cứ vậy đi.”

Narsi lãnh đạm nói xong câu này, lập tức xoay người rời khỏi.

“Bệ hạ —-“

Yameidie thấy hắn muốn đi, tức thì hoảng một chút, nhưng vừa lại không biết nên níu lại thế nào.

Bởi vì hắn gọi một tiếng như thế, Narsi dừng bước, quay đầu nhìn bọn họ.

“Muốn rời khỏi, ta sẽ không níu kéo, tùy các ngươi. Bộ hạ không tín nhiệm ta, bớt đi còn hơn giữ lại.”

Nghe hắn nói như vậy, động tác tiếp theo của Yiye chính là tháo huân chương ma pháp kiếm vệ nhét ở trong áo, tiện tay ném lên mặt đất.

“Vậy thì, ta từ hôm nay trở đi từ chức. Ta không còn là ma pháp kiếm vệ của ngươi nữa, như ngươi mong muốn.”

Động tác dứt khoát như vậy của hắn, giống như không chút quyến luyến đối với cái chức vị này, Narsi hừ lạnh một tiếng, không có chờ Yameidie bày tỏ thái độ, liền trực tiếp đi xuống lầu từ lối vào vườn hoa.

Ojisa thì rời khỏi theo hắn, thế là, trong vườn hoa trên không chỉ còn lại hai người là Yiye là Yameidie.

“Yiye, ngươi cứ như thể từ bỏ chức vị Quỷ Bài kiếm vệ? Hồi đó lúc được thụ huân bác trai cao hứng biết bao, ngươi làm như vậy, đến lúc bác trai trở về rồi, há chẳng phải lại…”

Yameidie chỉ cần mở miệng, hầu như lần nào cũng là thuyết giáo khiến Yiye chịu không nổi.

“Ta từ chức của ta, mắc mớ gì tới ông ấy!”

Vừa nhắc đến cha của mình, sắc mặt Yiye đã đại biến, tâm tình cực độ xấu đi.

“Đương nhiên liên quan đến ông ấy, ông ấy là cha của ngươi mà! Hơn nữa, lúc đó ngươi cũng chẳng phải là vì kỳ vọng của bác trai nên mới nhận lấy cái chức vụ này sao?”

“Phiền chết đi được! Mấy chuyện xưa cũ đó đừng nhắc đến nữa!”

Yiye một chút cũng không muốn tiếp tục để cho đề tài quấy nhiễu đến mình, bởi vì đó trăm phần trăm chỉ sẽ khiến hắn không vui.

“Ngươi có dự định gì? Ngươi vẫn muốn tiếp tục làm Hồng Tâm kiếm vệ của ngươi, bảo vệ gã đó?”

Bị hắn hỏi vấn đề này, Yameidie lập tức căng thẳng siết chặt huân chương kiếm vệ của mình, giống như đó là thứ rất quan trọng, sợ vừa buông tay sẽ bị Yiye cướp lấy ném đi không bằng.

“Đầu của ngươi rốt cuộc phải xuẩn đến lúc nào? Sớm biết vậy vừa rồi đã để ngươi té chết cho xong!”

Yiye nhìn thái độ của hắn, đương nhiên lập tức nổi giận, Yameidie thì khó xử lắc đầu, thoạt nhìn cũng rất vùng vẫy.

“Nhưng… bệ hạ cũng không nói ngài không phải thật…”

“Ngươi nhất định muốn hắn chính miệng nói hắn không phải bệ hạ của ngươi, ngươi mới tỉnh ngộ sao? Người ngươi sùng bái là cái người năm năm trước cầm Thiên La Viêm bảo vệ Tây Phương Thành đi? Bất luận nhìn làm sao cũng không phải hắn!”

Lời này của Yiye trái lại có mấy phần đạo lý, Yameidie hơi dao động một chút, nhưng vẫn không có nói ra lời muốn rời khỏi chức vụ.

“Ta không biết nên làm thế nào…”

“Dáng vẻ này của ngươi thật đúng là giống như một kẻ đã bỏ ra cảm tình không cam tâm bị lừa gạt nên tiếp tục tự lừa mình dối người đánh chết không buông! Đạo lý nghiệt duyên đã đứt là đứt, ngươi không hiểu sao!”

Muốn để cho một tên vừa ngu vừa lì vỡ trí khôn, không phải là chuyện dễ như vậy, cho dù Yiye gào rống đầy phẫn nộ, vẫn không thấy hiệu quả.

“Ta… có lẽ nên về nhà ngẫm lại trước đã, dù sao cũng là chuyện rất trọng đại, hơn nữa…”

Yameidie do dự nói ra mấy câu này, nhìn sắc mặt Yiye một cái, rồi mới nói tiếp.

“Thiếu niên xuất hiện trên chiến trường… bất luận cậu ta là ai, cậu ta bây giờ đang ở trong tay nữ vương Dạ Chỉ, chúng ta thật sự mặc kệ sao?”

“Ngươi cũng còn chưa xác định ai là vua chúa của ngươi, quản cái gì?”

Yiye bực mình trào phúng lại, khịt mũi khinh bỉ đối với vấn đề của hắn.

“Về phần ta, dù sao cũng đã từ bỏ chức vụ rồi, tự nhiên cũng không liên quan đến ta.”

“Đây…”

Dưới tình huống không cách nào chụp cái mũ ma pháp kiếm vệ này lên, Yameidie cũng không tiếp tục được.

“Hôm nay cứu ngươi một lần này, về sau ngươi muốn thế nào ta cũng không quản nữa, nếu còn quản chuyện của ngươi, ta nhất định sẽ rất đoản mệnh.”

Yiye vốn đã không phải là người thích lo chuyện người khác, những chuyện đã làm hôm nay, là nể tình quen biết nhiều năm, chẳng qua mức độ cũng có hạn, bỏ lại câu này xong hắn liền quay đầu đi mất.

Gió ở vườn hoa trên không vốn đã rất mạnh, sau khi mọi người đều đi hết chỉ còn lại mình hắn, trong vườn hoa trống không, loại cảm giác thanh lãnh đó càng trở nên sâu sắc.

Lần có cảm giác thế này trước đó, là lúc lông gà vất vả thu thập được bị rắc đầy mặt đất, chẳng qua cảm giác lúc đó lại không giống hiện giờ lắm.

Nếu như khi đó có thể bởi vì đoán không ra tâm tư của hoàng đế mà khóc cười không được, lần này thì là sự đắng chát đang lan tỏa trong lòng, bởi vì ngay cả người bạn duy nhất cũng nói lời mặc kệ hắn rồi.

Hắn đi tới phía trước mấy bước, nhặt huân chương Yiye ném trên mặt đất lên, trong lòng cũng không rõ có tư vị gì.

Giống như sau khi mất đi mục tiêu liền không biết nên tiến lên làm sao.

“Tốt hơn vẫn là bảo quản thay hắn…”

Yameidie cảm thấy đây là thứ không nên tùy tiện bỏ lại đây, cho dù thứ này đối với Yiye mà nói có khả năng không có ý nghĩa gì.

Nói không chừng đời này cũng không có ngày trả về tay Yiye —- Nhưng hắn vẫn cẩn thận cất vào trong túi áo, cả người giống như bởi vì đã làm hành động này mà an tâm hơn một chút.

Tương lai của Tây Phương Thành sẽ ra sao? Chiến sự rốt cuộc sẽ tiếp tục hay dừng lại?

Trong đủ loại sự thái, hắn thực sự không biết cái nào mới là điều mình nên quan tâm nhất.

◊◊◊◊

Sau khi rời khỏi vườn hoa trên không, Narsi đi một mạch trở về phòng của mình với khuôn mặt căng cứng, hắn biết Ojisa vẫn luôn đi theo phía sau, cho đến khi hắn vào phòng dừng bước, Ojisa cũng dừng lại theo nhưng không nói cái gì cả.

“Ngươi không có bất cứ lời nào muốn nói sao?”

Cuối cùng, người không nhịn được đánh vỡ sự im lặng vẫn là Narsi.

“Hắn về rồi, hoàng đế chân chính của Tây Phương Thành trở về rồi, thân là Hắc Đào kiếm vệ, ngươi không có bất cứ suy nghĩ nào ư? Ngươi rõ ràng biết ta là đồ giả!”

Hắn nghĩ, khi mình hỏi ra những cái này, vẻ mặt nhất định rất nhăn nhó.

Nhưng Ojisa cho dù chính diện đối mặt với tâm tình kịch liệt của hắn, mặt vẫn không đổi sắc.

“Nếu như mới đầu là bởi vì chuyện thiếu đế tử vong không thể để cho mọi người biết, cho nên mới để ta leo lên cái vị trí này, giả vờ người vẫn còn, vậy bây giờ hắn đã trở về, ngươi vẫn không định áp dụng bất cứ hành động nào sao?”

Hắn hỏi những điều đó, có lẽ là bởi vì bực mình cái người cứ luôn coi hắn giống như thể hoàng đế chân chính này, nghe theo mệnh lệnh từ hắn, đi theo bên cạnh hắn.

Bởi vì mọi thứ rõ ràng đều là giả, mà hắn cũng không phải không biết.

“Ta là ma pháp kiếm vệ do tiên hoàng chọn ra.”

Ojisa mở miệng nói chuyện bằng giọng hết sức bình thản.

“Ngài là huyết mạch duy nhất của tiên hoàng. Bất luận ngài muốn làm thế nào, ta đều sẽ ủng hộ ngài.”

“Cái gì mà huyết mạch duy nhất!”

Sau khi Narsi nghe thấy câu này, tức thì giống như mất đi lý trí.

“Huy Thị thì sao! Ngươi coi Huy Thị thành cái gì rồi!”

Cái tên này khiến Ojisa trầm mặc mấy giây, nhưng hắn vẫn bình tĩnh trả lời.

“Tiên hoàng phó thác con cái của người cho tôi. Chuyện của Huy Thị, tôi rất xin lỗi.”

Đối với Narsi mà nói, một câu xin lỗi như vậy, cũng không phải điều hắn muốn, cũng không có bất cứ ích lợi nào.

Huy Thị không phải do Ojisa hại chết, kỳ thực không nên trách tội hắn.

Nhưng… Nghiêm khắc mà nói, Huy Thị cũng không phải Englar hại chết, nhưng hắn vẫn đã hạ thủ giết cậu.

“Ngài tiếp đến có dự định gì đây?”

Được hắn dò hỏi với thần sắc bình thường như vậy, cảm giác giống như chẳng có chuyện gì xảy ra, Narsi nhất thời giống như sản sinh loại ảo giác này.

Nhưng cũng không phải như vậy.

Englar trở thành cư dân tân sinh trở về rồi, mà bọn họ mặc dù cướp lại được Thiên La Viêm, nhưng trơ mắt nhìn người bị Đông Phương Thành mang đi.

Chỉ là hắn hình như cũng không thể làm gì.

Trước mắt, người có thể giúp hắn chỉ có Ojisa mà thôi.

“… Trước hết im lặng xem diễn biến.”

Suy nghĩ một lát, hắn làm ra quyết định như vậy.

“Xông vào Dạ Chỉ tìm người quá không thực tế, có lẽ bọn họ tiếp theo sẽ có động tác gì đó… đầu tiên xem phản ứng của bọn họ rồi tính sau.”

“Vâng.”

Ojisa không có bất cứ dị nghị nào đối với quyết định của hắn, đáp ứng rất dứt khoát.

“Ngoài ra, thanh kiếm này…”

Narsi tháo Thiên La Viêm bao gồm cả vỏ kiếm xuống, hung hăng quăng xuống đất.

“Xem ra phải nhờ mấy lão già trong cũi động thủ hay là làm sao cũng được, phong ấn phải củng cố một chút, vậy mà để nó thoát được, chẳng ra sao cả!”

Khi nhìn kiếm bị mình ném xuống đất, ánh mắt của hắn tràn ngập hiểm ác, dù sao, chuyện này khiến hắn mất sạch mặt mũi ở trước hai quân.

“Ta hiểu rồi.”

Ojisa nhặt Thiên La Viêm từ mặt đất lên, hắn nếu đã nhận lời, thì sẽ làm tốt chuyện này.

Bất luận mấy tên trưởng lão bị cầm tù kia có bao nhiêu khó nhằn, hắn cũng sẽ nghĩ ra biện pháp khiến bọn họ phối hợp.

“Vậy thì lui xuống đi, ta muốn yên tĩnh một mình.”

Khi hắn không muốn ở cùng chỗ với người khác, Ojisa luôn luôn không nói nhiều cái gì, liền an tĩnh rời khỏi.

Mảnh vải quấn quanh mắt, sau cái ngày hắn tháo xuống, đã để ở trên bàn rồi.

Narsi đi đến trước bàn, cảm thấy mình hình như đã không còn cần thứ này nữa.

Trầm Nguyệt sẽ thu hút linh hồn có tiếc nuối và chấp niệm ở thế giới khác đến thế giới này, trở thành cư dân tân sinh.

Chưa từng nghe nói có cư dân nguyên sinh của Huyễn Thế sau khi chết trở thành cư dân tân sinh. Nhưng cậu đã trở về, cậu đã biến thành cư dân tân sinh, trở về cái thế giới này.

Mang theo ký ức bị hắn giết chết.

Mang theo đôi mắt có thể nhìn thẳng vào hắn.

Cho nên, quả nhiên là bởi vì căm hận và bất cam sao?

Là mức độ thế nào mới có thể khiến cậu đột phá hạn chế trở lại mảnh đất này?

Narsi nắm chặt tay, có chút bất lực.

Là tâm tình như thế nào, hắn cũng không thể nói rõ.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Tôi không rõ bây giờ là tình huống gì. Bất luận là Lạc Nguyệt có muốn tiếp tục khai chiến, hay là Đông Phương Thành có muốn kiên trì báo thù hay không… Nhưng sĩ binh tiền trận không có giải tán, vẫn tập trung huấn luyện quản lý, xem ra hẳn là không có ý định từ bỏ giao thiệp bằng võ lực…

Trong một mớ hỗn độn, sau khi trở về túc xá tôi quyết định ngủ trước rồi tính.

Tôi tuyệt đối không phải cảm thấy rất mới mẻ khi trong túc xá chỉ còn lại một mình tôi, tôi cũng không phải bởi vì nhìn thấy ba cái giường đều có thể để tôi sử dụng nên mới quyết định ngủ! Trên thực tế tôi vẫn là ngoan ngoãn leo lên tầng trên cùng ngủ, không có bởi vì ngủ tầng dưới tiện hơn mà làm biếng leo lên…

Được thôi, tôi cũng từng có suy nghĩ ngủ tầng dưới, nhưng Chu Sa đáng sợ như vậy, nếu bị cậu ta phát hiện có khi lại là một phen tai nạn, ai biết cậu ta có nghiện sạch sẽ hay không? Vì nghĩ cho an toàn sinh mệnh của tôi, tốt hơn vẫn là đừng, tránh cho Nguyệt Thoái sau khi bị nữ vương mang đi vẫn còn tốt chán, tôi lại đã chết không toàn thây.

Hm… Tôi cũng hi vọng tôi có thể tỏ ra một chút căng thẳng, nhưng tôi bẩm sinh đã thế, thay đổi không được, tôi biết ngủ vào lúc này hình như không nên lắm, nhưng tôi nghĩ không ra có thể làm cái gì!

Nếu như tôi vì lo lắng cho bạn bè cả đêm ngủ không được, Nguyệt Thoái liền có thể bình an vô sự, vậy tôi cho dù lấy kim chích tay mình duy trì tỉnh táo cũng sẽ kiên trì thức thâu đêm, nhưng chỉ cần là người có đầu óc có lý trí, thì sẽ biết đây là không thể nào đi?

Sau khi ngủ ngon một đêm đầu óc hẳn là sẽ tỉnh táo hơn, sau đó có thể ngẫm nghĩ thật kỹ chuyện này… tôi là nghĩ như vậy.

Nhưng sau một đêm toàn mộng mị, mức độ mít đặc trong đầu tôi hình như chẳng bớt chút nào.

Ai đến nói cho tôi vì sao dưới hoàn cảnh nghiêm trọng như thế, tôi lại mơ thấy cảnh cười đùa đuổi bắt trên bãi biển vậy?

Đầu của tôi đụng vào đâu hay là làm sao rồi?

Đông Phương Thành đâu ra bãi biển cát trắng? Hơn nữa vì sao tôi phải vừa chạy vừa cầm một cây… phất trần? Tôi trong mộng có thể đừng khiến người tuyệt vọng như vậy không?

Tôi tuyệt đối sẽ không nói tôi là cái người bị đuổi chạy phía trước hay là cái người đuổi phía sau đâu! Đường đường một gã đàn ông mơ như thế đã quá ngu xuẩn rồi! Hơn nữa cái đối tượng sắm vai đối thủ đuổi tới đuổi lui với tôi còn cứ luôn thay đổi!

Đại khái là bởi vì lúc đối tượng đổi thành Âm Thị đại nhân thực sự quá ghê rợn, tôi mới đột nhiên giật mình tỉnh dậy… Ngay cả lúc đổi thành Mễ Trọng tôi cũng không có hoảng như vậy, luồng kháng cự và bài xích đối với Âm Thị đại nhân từ đáy lòng này rốt cuộc là vì ghen tị với tướng mạo của ngài ta hay là xem thường tư duy của ngài ta? Mặc dù trò đuổi bắt dưới ánh mặt trời ngu ngốc này cảm giác rất thích hợp ngài ta, nhưng khi đối tượng còn lại là tôi, thì chẳng vui chút nào đâu!

Trời ơi, nếu như nhất định muốn tôi mơ kiểu này, vì sao đối tượng không thể là một mỹ nữ cơ chứ? Tôi ngay cả nằm mơ cũng phải ngược đãi mình, không thể tốt với bản thẩn một chút sao?

Bằng không mơ những cái phù hợp thời sự một chút cũng được! Rõ ràng tình huống nghiêm túc như vậy, lại nằm mơ kiểu này, khiến tôi chịu sao nổi?

Nhưng tôi nghĩ, lấy tình huống đầu óc của tôi, cho dù thật sự mơ những thứ phù hợp thời sự, nói không chừng cũng là Nguyệt Thoái bị nữ vương nạp vào hậu cung thế là cùng với Âm Thị đại nhân còn có Lăng Thị đại nhân làm một màn cung đấu… Sau khi biết rõ bản thân như vậy, thực sự khiến người muốn tự sát đầu thai lại để xem có đỡ hơn hay không…

Tôi muốn giúp Nguyệt Thoái. Tôi muốn giúp cậu ấy… Nhưng tôi có thể lấy cái gì giúp cậu ấy đây?

Cảm giác lòng có dư mà lực không đủ… thực sự nặng nề.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: