RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 7-7

Posted on

Chương 7: Mộng kiếm huy

“Chưa từng có người dạy tôi kiên cường.” —- Nguyệt Thoái

 

“Làm sao lại đả thương đến mình đây?”

Nhìn vết thương trên tay trái Âm Thị đang dần dần khép miệng trong ánh sáng chữa lành, Tịch Anh cũng không khỏi phải quở hắn một câu.

“A… không cẩn thận mà.”

Âm Thị dùng tay phải không bị thương gãi đầu của mình, bởi vì không giỏi nói dối, hắn chỉ có thể cố hết sức tránh nói quá nhiều.

“Vào lúc này ngươi làm sao có thể bị thương? Tự mình cẩn thận hơn đi, chúng ta vẫn còn đang trong trạng thái chiến tranh với Lạc Nguyệt.”

Tịch Anh luôn luôn xem hắn rất quan trọng, bất luận là lúc nào.

Đối với lời nói như vậy, hắn cũng chỉ có thể gật đầu, rút lại tay trái đã lành, sau đó an tĩnh ra khỏi phòng của nàng.

◊◊◊◊

Trước khi đến chỗ hẹn hôm nay, Phạm Thống, Chu Sa và Bích Nhu còn vì vấn nhàm chán là đề đến sớm, đến đúng giờ hay đến muộn mà phiền não một hồi, theo lý thuyết hẳn là chỉ có hai lựa chọn đến sớm với đến đúng giờ, nhưng đề tài không biết vì sao đã chuyển sang đến muộn một chút rồi?

“Chúng ta nếu đi, Âm Thị đại nhân vẫn chưa tới, vậy có khả năng sẽ có phiền toái đi?”

Chu Sa cảm thấy lỡ như Âm Thị đại nhân vẫn chưa xuất hiện, bọn họ lại đụng phải sĩ binh tuần tra ở cửa bên hông Thần Vương Điện, có lẽ sẽ bị chất vấn, chẳng qua Bích Nhu cảm thấy đây không phải lý do để đến muộn một chút.

“Nếu đã nhờ người ta giúp đỡ, đến muộn rất bất lịch sự đi? Như vậy sẽ rất ngại với Âm Thị.”

Phạm Thống cũng nghiêng về phía Bích Nhu, đây xác thực là phép lịch sự cơ bản.

“Âm Thị đại nhân trước kia hẹn với cô, đều đến đúng giờ hay là đến muộn?”

Chu Sa đột nhiên mổ xẻ vấn đề này, đề tài chính là bắt đầu lệch lạc từ đây.

“Anh ấy đương nhiên không đến đúng giờ! Thường thường đến muộn! Có lúc căn bản quên luôn có hẹn!”

Vừa nhắc đến chuyện hẹn hò, Bích Nhu liền nghiến răng nghiến lợi, có lẽ là bị chọc trúng chỗ đau, cả người đều phát bực.

“Chậc, ngài ta căn bản không để cô trong lòng đi?”

Chu Sa không chút lưu tình bình luận.

“Tôi cũng không biết… Hơn nữa anh ấy chẳng có một chút tế bào lãng mạn nào, lần nào hẹn hò cũng nói muốn đi bắt ma thú! Thỉnh thoảng nói hóng gió gì đó, vậy mà cũng là cưỡi ma thú! Ngồi trên người thú cưỡi chạy nhảy tưng tưng đó, tôi ngay cả muốn giữ tóc đừng rơi rụng lung tung cũng không được! Vì sao không thể làm chuyện có không khí hơn đây?”

Toàn bộ oán hận tích lũy từ những cuộc hẹn hò trong quá khứ được bạo phát, Chu Sa thì tiếp tục nói mát.

“Ồ, đàn ông như vậy vẫn là đá cho sớm đi.”

Đề tài này hiển nhiên không có đất cho Phạm Thống xen vào, nhưng hắn cảm thấy cảnh tượng trước mắt thực sự có chút kỳ diệu.

Chu Sa à… Cậu có thể đừng dùng tư thái thể nam để đàm luận với người ta về bạn trai người ta không? Tôi cảm thấy cho dù không phải bạn thân thiết, đây cũng nên để cho hai đứa con gái trò chuyện thì thích hợp hơn đi?

“Cô từ trước tới nay chính vì khuôn mặt này mà nhẫn nhịn nhiều như thế?”

“Tôi chính là thích mặt của anh ấy! Còn cách nào chứ!”

Cô có thể nông cạn hơn được không —- Đừng chỉ nhìn mỗi mặt người như vậy! Đàn ông chủ yếu là nội hàm! Nội hàm! Cũng chính là thứ Âm Thị đại nhân không có, cảm ơn!

“Chỉ cần mặt là được, cái khác đều không hề gì?”

Đối mặt với vấn đề của Chu Sa, Bích Nhu cũng không có đáp phải ngay lập tức.

“Âm Thị cũng không phải chỉ có cái mặt! Anh ấy còn có thực lực nữa!”

Dù sao cũng là người trong lòng mình, phàn nàn thì phàn nàn, Bích Nhu vẫn nỗ lực muốn tìm ra ưu điểm của Âm Thị để nói đỡ cho hắn.

“Đều là đàn ông, cô chọn Lăng Thị đại nhân, điểm số tổng thể tuyệt đối ưu tú hơn nhiều.”

Đề tài tiến hành đến đây, Phạm Thống đã từ bất đắc dĩ ban đầu chuyển sang thắc mắc rồi.

Bây giờ là thế nào? Biến thành đại hội bình phẩm đàn ông tốt rồi? Chúng ta chẳng phải là muốn đi làm chính sự sao? Các người còn nhớ Nguyệt Thoái không?

“Lăng Thị đại ca? Anh, anh ấy hẳn là không phải thật sự thích tôi, chỉ là chọc tôi cho vui thôi, các cậu hiểu lầm rồi.”

Nghe xong Bích Nhu làm sáng tỏ, Phạm Thống cũng ù ù cạc cạc.

A? Tôi thấy ngài ta rất có ý giành phụ nữ của bạn bè mà không phải sao? Không phải nghiêm túc sao?… Chẳng qua nói đến cũng không sai, nếu như Âm Thị đại nhân không có quan hệ với cô, Lăng Thị đại nhân căn bản sẽ không chú ý cô, đây thật là tâm lý phức tạp.

“Phải không? Nhưng tôi cảm thấy Lăng Thị đại nhân bởi vì phổ biến được đàn ông chào đón, trong lòng nhất định rất buồn bực, nếu có một cô gái “chân chính” biểu đạt ý ái mộ đối với ngài ta, ngài ta hẳn là sẽ rất vui và sẽ cân nhắc cẩn thận chăng?”

Cách nói của Chu Sa cũng có lý của nó, nhưng cậu đặc biệt nhấn mạnh vào “hai chữ” nào đó, khiến Phạm Thống cảm thấy cậu lại là đang âm thầm trào phúng Bích Nhu.

Được rồi được rồi, chúng ta đều đã biết Bích Nhu không phải người rồi, cậu đến bây giờ còn nói mấy lời này, thực sự rất là không phúc hậu đó, hơn nữa, cậu cũng làm gì có lập trường trào phúng người ta không phải con gái chân chính cơ chứ, bản thân cậu chẳng lẽ là phải sao?

“Hm… nếu Lăng Thị đại ca có khuôn mặt của Âm Thị, chính là hoàn mỹ vô khuyết rồi, thật đáng tiếc…”

Bích Nhu vậy mà vẫn nghiêm túc cân nhắc mấy chuyện thoát khỏi lẽ thường, Phạm Thống sắp cạn lời với cô rồi.

“Phần bên trong của Lăng Thị đại nhân phối hợp với bề ngoài của Âm Thị đại nhân? Nghe lên đích xác không tệ.”

Chu Sa vậy mà cũng hùa theo gật đầu, Phạm Thống tức thì tròn mắt.

Này, này! Nguyệt Thoái thì sao! Cậu chẳng phải thích Nguyệt Thoái à! Vì sao bắt đầu cảm thấy đàn ông khác cũng không tệ? Vậy cậu có còn muốn đi cứu Nguyệt Thoái không hả? Các người đừng như vậy có được không!

“Khụ, khụ!”

Phạm Thống ra sức ho mấy tiếng, thử để cho cái tên 1/2 phụ nữ này tỉnh táo lại một chút.

“Chúng ta có cần xuất phát không? Nếu còn không xuất phát thì sẽ đến sớm thật đấy.”

Tôi là nói chúng ta sắp muộn vì cuộc trò chuyện vô vị của các cậu rồi. Nguyệt Thoái còn đang chờ chúng ta đấy, các cậu rốt cuộc có một chút cảm giác căng thẳng nào không?

“A! Cũng phải, chúng ta mau đi thôi!”

Bích Nhu cuối cùng cũng có chút lòng bảo vệ chủ, sau khi phát hiện thời gian đã bất tri bất giác trôi mất một ít, liền quyết định lập tức xuất phát.

“Kết quả có cần đến muộn một chút hay không vẫn chưa quyết định đấy.”

Chu Sa trong miệng phàn nàn, nhưng vẫn nhảy cửa sổ theo Bích Nhu.

Còn chẳng phải tại các cậu khoái lạc đề!… Hơ, ừm, thì ra chúng ta là phải xuống từ cửa sổ sao? Thân phận mẫn cảm của các cậu thì không thể đi cửa chính, tôi có thể lý giải, nhưng người bình thường như tôi đi cửa chính hẳn là không sao chứ? Có thể chờ tôi đi xuống cầu thang rồi hội họp với các cậu sau không? Đây là tầng bốn đó! Hay là sau khi tôi nhảy xuống ai có thể đại phát từ bi đỡ tôi…? Nếu như sự tình vẫn chưa đi làm mà tôi đã té gãy chân, hẳn là không tốt lắm đâu nhỉ?

“Phạm Thống! Còn không mau xuống!”

Các cậu đi từ cửa sổ là vì muốn che tai mắt người khác đúng không? Bây giờ gọi lớn tiếng như vậy chẳng phải là uổng công rồi? Tôi thực sự không thể lý giải các cậu đang nghĩ cái gì, tôi quả nhiên chỉ là một người bình thường sao?

Vì nghĩ cho an toàn sinh mạng, Phạm Thống vẫn là từ bỏ nhảy cửa sổ mà chọn cầu thang, đương nhiên, sau khi xuống lầu hội họp, không tránh được lại bị Chu Sa chửi một trận.

“Phạm Thống, các ngươi vẫn thật sự muốn đi cứu người?”

Puhahaha vào lúc này lại đột nhiên tỉnh dậy, toát ra một câu như vậy, suýt nữa dọa chết người đang căng thẳng như Phạm Thống.

Lúc nào không tỉnh, tỉnh lại lúc này là muốn dọa ai?

“Chẳng phải sớm đã nói rồi à, dù sao bây giờ cũng phải đi qua rồi.”

“Các ngươi muốn đi cứu người, làm sao nhìn lên giống như chuẩn bị đi dạo phố vậy?”

Bị Puhahaha hỏi như vậy, Phạm Thống vẫn thật không biết nên trả lời ra sao.

“Ngươi là muốn nói có pháp bảo gia truyền hay giấu đáy hòm gì đều nên lấy ra hết sao? Nhưng bọn ta chính là không có những thứ đó, có thể thế nào?”

“Ơ, ngay cả hộ giáp cũng không có?”

Có chứ, chẳng phải đang đi theo một cái hộ giáp đó sao. Ông đây không có tiền mua hộ giáp, Chu Sa thì tôi không rõ, về phần Bích Nhu… Tôi vẫn thật chưa từng nghe nói hộ giáp mặc hộ giáp.

“Ta vừa lại không có tiền, hay là ngươi quen biết người bạn hộ giáp tự do nào chịu phục vụ miễn phí, cho dù nó là màu hồng ta cũng mặc.”

Phạm Thống là nửa nghiêm túc nửa đùa giỡn, nếu có hộ giáp miễn phí có thể nâng cao tỉ lệ sinh tồn của hắn, đó trái lại cũng không tệ, nhưng hắn cảm thấy tỷ lệ có được không cao lắm.

“Bổn phất trần mới không quen bạn bè hộ giáp nào đây, bổn phất trần cao quý như vậy, những kẻ kia không có mấy tên có thể xứng với ta.”

Puhahaha luôn luôn rất kiêu ngạo, Phạm Thống biết. Nếu như loại trừ ngoại hình, nó xác định có vốn liếng để kiêu ngạo, chẳng qua lời này của nó vẫn là khiến mặt Phạm Thống co giựt.

Kết bạn cũng phải xem xét vấn đề xứng đôi, có quá nghiêm túc không? Cũng đâu phải kết hôn, nếu còn đòi môn đăng hộ đối, ngươi làm sao gả ra được? … Nói đi thì nói lại, ngươi cũng đã chọn một chủ nhân không xứng, về sau lại hối hận rồi mà, thiệt tình…

Làm ơn đừng gia tăng gánh nặng nội tâm cho ta nữa! Loại thân phận của Nguyệt Thoái, ta nên làm sao để xứng với cậu ấy chứ! Ta vẫn còn muốn tiếp tục làm bạn với cậu ấy mà, đừng như vậy —-

“Vậy ngươi cảm thấy cái hộ giáp bên kia có xứng không? Tóc vàng ấy. Cô ta hình như là pháp bào đó.”

Phạm Thống không có ý giựt dây hoặc làm mai cho Puhahaha với Bích Nhu, hắn chỉ là muốn biết Puhahaha có bình luận gì với Bích Nhu.

“Hm… tạm được, coi như đạt chuẩn, nhưng vẫn không đủ tốt.”

Oa! Ngay cả Aifrol ngươi cũng không để vào mắt! Mắt ngươi mọc trên đỉnh đầu sao?

“Nếu ngươi kén chọn như vậy, thì sẽ không có bạn đâu, già rồi chỉ có thể đóng bụi một mình trong xó.”

“Hừ, ta đã đóng bụi trong xó rất nhiều năm rồi, ngươi không dọa được ta đâu.”

Ồ, ngươi là nói ở trước khia gặp ta… Chẳng lẽ ngươi thích sống kiểu đó sao? Thật là kỳ quái.

Bởi vì bầu không khí đối thoại bây giờ vẫn khá ổn, Phạm Thống không khỏi lại nổi lên suy nghĩ nhờ Puhahaha hiệp trợ, nhưng suy nghĩ một chút vẫn là từ bỏ.

Nếu như lại bị nó hoài nghi là có ý đồ mới nói chuyện với nó, vậy trái lại sẽ tạo thành phản hiệu quả.

“Muốn làm bạn với vũ khí, ít nhất cũng phải đỡ được công kích của vũ khí chứ, bằng không lỡ bất cẩn làm hỏng thì làm sao.”

Puhahaha vẫn còn loanh quanh ở đề tài kết bạn với hộ giáp, Phạm Thống đã không còn hứng thú với đề tài này nữa, nhưng vẫn bởi vì lời nó nói mà nghi hoặc một chút.

Ngươi công kích bạn ngươi làm gì? Tự dưng làm hỏng bạn của ngươi, ý nghĩa nằm ở đâu? Chẳng lẽ tình bạn giữa vũ khí với hộ giáp phải kiến lập dưới đánh đấu? Các ngươi không thể hòa bình mà pha trà, trò chuyện phiếm, chia sẻ một vài vấn đề giá trị bản thân với chuyện vui của chủ nhân là được rồi sao?

“Được thôi, vấn đề bạn bè chờ chúng ta an toàn rồi thảo luận sau, sắp đến rồi, không trò chuyện nữa.”

“Ngươi chưa từng nghĩ có lẽ sẽ chết sao? Vì cái gì trông có vẻ không quan tâm như vậy?”

Hắn không biết Puhahaha là đơn thuần tò mò hay là đang quan tâm hắn, cho nên hắn cũng khó có thể quyết định trả lời vấn đề này thế nào.

“Đã nói không trò chuyện rồi, nếu như thuận lợi sống sót ta sẽ nói cho ngươi sau vậy.”

Sau khi Phạm Thống trả lời qua quýt, Puhahaha cũng không có lên tiếng nữa.

Âm Thị hẹn bọn họ gặp mặt ở cửa bên hông Thần Vương Điện, về phần làm sao đến được cửa bên hông Thần Vương Điện, chính là chuyện bọn họ phải tự mình nghĩ biện pháp rồi.

Gần Thần Vương Điện thường sẽ không có ai qua lại, một khi đến gần, tự nhiên sẽ rất nổi bật, nếu khiến cho vệ binh chú ý, chỉ sợ cuối cùng vẫn là phải nhờ Âm Thị giải quyết, đây có khả năng sẽ tăng thêm một vài biến số, cũng là tình huống bọn họ không muốn thấy.

Muốn che giấu hành tung, Bích Nhu với Chu Sa đều có thể làm tốt, chỉ có người tay chân vụng về như Phạm Thống khó có thể phối hợp, đây ngoại trừ khiến hắn cảm thấy mình là gánh nặng, cũng khiến hắn càng nghi hoặc bọn họ vì sao chịu rủ hắn cùng đi cướp ngục.

Mặt Chu Sa nhăn nhó khi bị hắn hỏi vấn đề này, giống như hắn đã hỏi vấn đề gì không nên hỏi.

“Còn chẳng phải bởi vì Nguyệt Thoái nhất định muốn nhìn thấy cậu nhất? Cậu nhất định muốn tôi phải nói ra lời khiến người khó chịu như thế sao?”

Hả?

Khiến người khó chịu… Ồ, cậu là muốn thừa nhận cậu rất khó chịu chuyện này đi? Cần gì phải thế, hơn nữa bản thân tôi cũng không dám khẳng định, có khi cậu ta muốn nhìn thấy Bích Nhu hơn, dù có thế nào thì người muốn nhìn thấy nhất chắc chắn không phải cậu, cậu mới sẽ không vui như vậy đi?

“Vượt qua con đường lớn này là có thể đến được cửa bên hông rồi, gần đấy hình như không có mấy ai, chúng ta mau qua đi.”

Trước chính sự, thực sự không nên trò chuyện phiếm hoặc là suy nghĩ lung tung, thấy Bích Nhu hành động, Phạm Thống với Chu Sa cũng vội vàng đi theo.

Cuối cùng cũng đến được cửa hông dưới tình huống không có kinh động đến ai, xem như là bước thành công đầu tiên, bọn họ đều bởi thế thở phào một hơi.

Mặc dù muộn hơn thời gian hẹn một chút, nhưng bọn họ vẫn tới sớm hơn Âm Thị. Xem ra Âm Thị không có quan niệm thời gian quả nhiên không phải không có căn cứ, may mà không bao lâu sau Âm Thị cũng đã xuất hiện, bằng không bọn họ có khả năng phải vừa nơm nớp lo sợ mà quan sát xung quanh có vệ binh đi qua hay không, vừa bị động chờ đợi.

“A, xin lỗi, bị vài chuyện trì hoãn một chút, chúng ta đi thôi.”

Âm Thị vừa xuất hiện liền nói như vậy, muốn bọn họ đi vào theo hắn, Chu Sa không nhịn được hỏi một câu.

“Âm Thị đại nhân, nếu như trước khi tiến vào địa lao gặp phải người khác, chúng ta nên làm sao đây?”

“Cái này à… nếu gặp phải vệ binh bình thường hay gì đó, cứ kệ bọn họ là được, nếu như gặp phải tiểu Lạc Thị vân vân… Hm, dù sao cứ giao cho ta xử lý, cho nên vẫn là đừng bận tâm.”

Tóm lại bất luận gặp phải ai cũng đừng ngó ngàng người đó, chẳng trách ngài một câu cũng không nói rõ.

“Âm, Âm Thị.”

Bởi vì rốt cuộc đã nhìn thấy người thật, Bích Nhu cuối cùng cũng cố lấy dũng khí tiến lên nói chuyện với hắn.

“Xin lỗi… em vẫn luôn giấu diếm thân phận của em, giấu chuyện em là Aifrol…”

Qua hôm nay có lẽ sẽ không còn thấy mặt nữa, cho nên, muốn xin lỗi cũng chỉ có bây giờ.

“A, cái này không sao đâu, bởi vì ta…”

Âm Thị nhìn Bích Nhu, nhưng không có nói cho xong câu này, sau một hồi tạm ngừng, hắn chuyển đề tài.

“Chúng ta vẫn là sớm qua bên đó đi, phải mang người ra trước khi trời tối.”

Ô ô ô! Bích Nhu, tôi thực sự một chút cũng nhìn không ra ngài ta có tha thứ cho cô hay không! Cô thấy ngài ta gần như hoàn toàn không muốn đụng đến cái đề tài này! Chúng ta đi chuyến này liệu có rơi vào hung hiểm một đi không trở lại không đấy!

Cho dù trong lòng Phạm Thống tràn ngập bất an, hắn vẫn ngoan ngoãn đi vào theo, dù sao ngẫm kỹ lại, nếu như thật sự muốn bắt bọn họ, chỉ cần vừa gặp mặt lập tức chế trụ Bích Nhu, hắn với chu Sa đại khái cũng không thể chống cự, không cần thiết đặc biệt dụ vào trong rồi mới bán bọn họ.

Trong lúc hành tẩu, Âm Thị một câu cũng không có nói, bọn họ chỉ có thể nghe tiếng bước chân của mình vang vọng ở trong hành lang Thần Vương Điện an tĩnh, cảm giác bầu không khí vô cùng trầm muộn.

Bình thường nghe thấy mấy lời ngu ngốc do Âm Thị nói, Phạm Thống đều sẽ không khỏi cười nhạo hắn ở trong lòng, nhưng so với kiểu không nói gì hiện giờ, hắn trái lại hi vọng Âm Thị có thể mở miệng, làm dịu cảm giác nặng nề này, chỉ đáng tiếc nguyện vọng của hắn thường không được thực hiện.

Trước khi đi đến địa lao, bọn họ gặp phải một vài người hầu linh tinh, chẳng qua những người đó sau khi nhìn thấy Âm Thị thì không có đi qua dò hỏi bất cứ vấn đề nào.

Cho đến khi tới bên ngoài cửa lao, mọi thứ đều vẫn tính là thuận lợi.

Âm Thị dừng lại ở phía trước kết giới trinh trắc, một mặt lấy ra thị phù ngọc bội của mình, mặt khác giải thích sơ với bọn họ.

“A, cửa lao cần phải dùng thị phù ngọc bội mới có thể mở ra, nếu các ngươi tự mình đến sẽ đụng chạm kết giới, đó rất nguy hiểm.”

Thì ra là vậy, cho nên ngài mới muốn đi cùng chúng tôi à.

Nhưng… cho mượn thị phù ngọc bội một lát chẳng phải được rồi? Hẳn là không có hạn chế chỉ cho bản nhân mới có thể sử dụng đi? Được thôi, tôi biết, ngài sẽ không nghĩ nhiều như vậy.

Bọn họ nhìn Âm Thị đặt thị phù ngọc bội ở trước đồ đằng kết giới đang phiêu phù, phía trên lóe qua ánh sáng đỏ, sau đó cửa lao liền mở ra.

“Ở đây chờ ta một lát.”

Âm Thị khẽ giọng căn dặn một câu, sau đó hắn liền tự mình vào trước.

Hắn đi vào rồi đi ra không tốn bao nhiều thời gian, bọn họ chờ ở bên ngoài cũng không nghe thấy tiếng động nào, không rõ bên trong đã xảy ra chuyện gì.

“Các ngươi đi vào mang cậu ta ra đi, ta ở bên ngoài chờ các ngươi.”

Âm Thị đưa chìa khóa cho Bích Nhu, Bích Nhu thì sau khi nhận lấy lại chuyển giao cho Chu Sa.

“Tôi cũng canh ở bên ngoài được rồi, Chu Sa, Phạm Thống, các cậu đi vào đi.”

Chu Sa không có dị nghị gì đối với điều này, Phạm Thống thì tiếp tục lẩm bẩm trong lòng.

Cô là không có mặt mũi gặp Nguyệt Thoái, cảm thấy xấu hổ, hay là muốn nắm lấy cơ hội cuối cùng ở chung với Âm Thị đại nhân?

Bây giờ dù sao cũng là cứu Nguyệt Thoái quan trọng hơn, chẳng qua, Phạm Thống sau khi vào địa lao, vẫn là bởi vì ngục tốt nằm đầy đất mà ngẩn ra một chút.

Những người này hẳn là bị Âm Thị đánh ngất trong thời gian đi vào vừa rồi, sau khi hiểu rõ điều này, hắn đột nhiên bắt đầu lo cho Âm Thị.

Âm Thị đại nhân, ngài không cân nhắc việc giết người diệt khẩu, dùng sức mạnh phệ hồn xử lý những người này sao? Tục ngữ nói chết không đối chứng… chẳng qua như vậy thì lại có chút tàn nhẫn… Nhưng, nếu bị nữ vương bắt được ngài tự thả trọng phạm, ngài sẽ thế nào đây? Có khi ngay cả Vi Thị đại nhân cũng có cái cớ để phán ngài tử hình rồi?

Không đúng, sau khi dùng thị phù ngọc bội để mở cửa là đã để lại chứng cứ rồi đi? Cũng chính là nói, kỳ thực bất luận thế nào về sau cũng sẽ bị phát hiện? Chẳng lẽ ngài thật sự đốc định mình có thể không việc gì?

Dưới tình huống đầu óc loạn cào cào, hắn đã bất giác đi theo Chu Sa đến trước cửa lao của Nguyệt Thoái, nghe Chu Sa gọi một tiếng tên của Nguyệt Thoái, Phạm Thống mới hồi thần.

Nguyệt Thoái đang ngồi dựa tường, cả người rất không có tinh thần mà cúi đầu ôm đầu gối, sau khi nghe thấy tiếng của Chu Sa, mới mù mờ ngẩng mặt lên, nhìn hướng bọn họ.

Chu Sa dùng chìa khóa mở cửa lao, mà ánh mắt vô thần của Nguyệt Thoái thì cho đến khi bọn họ vào trong lao mới tập trung lên người bọn họ, xem ra tình trạng tinh thần hình như không tốt lắm.

“Nguyệt Thoái, cậu vẫn ổn chứ? Có bị thương không? Có thể tự đi không?”

Bởi vì phản ứng đối với bên ngoài của cậu hình như chậm chạp hơn rất nhiều, Chu Sa vội vàng ghé đến phía trước cậu dò hỏi, Phạm Thống cũng xáp tới.

“Đi vào với chúng tôi đi, ở lại đây, Bích Nhu nói muốn mang chúng ta đến Đông Phương Thành.”

Lời nói của Phạm Thống vẫn bị đảo đến cực đỉnh, Chu Sa trừng hắn một cái, nhưng không có nói cái gì.

“… Các cậu chẳng phải đã biết thân phận của tôi rồi sao?”

Nguyệt Thoái nhìn bọn họ, đột nhiên lặng lẽ chảy nước mắt.

“Tôi là hoàng đế của Tây Phương Thành. Tôi đã giết rất nhiều người. Cho dù như vậy… các cậu, vẫn là chịu làm bạn của tôi?”

Lúc cậu hỏi như vậy, dường như cũng không biết mình đang chảy nước mắt. Trạng thái tinh thần của cậu xem ra đã đến cực hạn, hệt như chỉ chịu một chút đả kích nữa thôi là sẽ sụp đổ.

Sau khi nghe thấy vấn đề của cậu, Chu Sa lập tức tiến lên dùng hai tay nắm lấy tay phải của cậu, trả lời không chút do dự.

“Cậu trước kia là người thế nào, đã làm chuyện gì, đối với tôi mà nói đều không có quan hệ.”

Phạm Thống ngơ ngác nhìn Chu Sa, lúc này trong lòng chỉ có một suy nghĩ trớt quớt.

Tay chân cậu cũng mau lẹ quá! Thoáng cái đã chiếm mất vị trí tốt nhất! Đừng vội biểu hiện kéo gần khoảng cách như vậy được không?

Vào lúc này nếu như đi nắm tay trái của Nguyệt Thoái hình như sẽ biến thành cảnh tượng có chút khôi hài —- lúc Phạm Thống còn đang do dự, liền phát hiện Nguyệt Thoái nhìn mình, cho nên hắn đón lấy ánh mắt của cậu.

“Cho dù cậu là cái người đó, chúng ta cũng vẫn là bạn bè mà. Tôi đang không biết nên làm sao làm bạn với cậu đây, sợ cậu đuổi không kịp bước chân của tôi.”

Câu cuối cùng bị đảo một cách vi diệu, không cấu thành chướng ngại phiên dịch, Nguyệt Thoái nhìn hai người bọn họ, vừa lại thoáng do dự và ngỡ ngàng mà nói tiếp.

“Nhưng tôi vẫn luôn là dáng vẻ này. Tôi của trước kia không có biến mất cũng không có thay đổi, luôn luôn tồn tại trên người tôi… Các cậu sẽ không ghét, cũng sẽ không sợ sao?”

Bởi vì tầm nhìn của Nguyệt Thoái bây giờ cố định trên người Phạm Thống, Chu Sa mặc dù hơi bất mãn, cũng đành chờ Phạm Thống bày tỏ thái độ trước.

“Nói làm sao đây… cậu là người bạn cuối cùng của tôi, bất luận là cậu trước kia, cậu bây giờ hay là cậu tương lai, tôi đều sẽ chấp nhận, cho dù đôi khi có chút đáng sợ, nhưng chúng ta là bạn mà.”

Tôi là nói người đầu tiên! Người đầu tiên! Cái gì mà người cuối cúng, làm như thể tôi sau này sẽ không kết bạn nữa ấy!

Chẳng qua tôi cảm thấy tôi đã nói rất thành tâm thành ý rồi, ha ha ha, Chu Sa cậu chịu thua chưa, chịu thua chưa, oa ha ha ha —-

“Ở thế giới ban đầu của tôi, giết ba, bốn trăm ngàn người cũng chẳng là gì, rất nhiều cường giả đều từng làm như vậy, cậu không cần để ý như thế.”

Nếu Phạm Thống đã nói xong rồi, Chu Sa liền biểu đạt ý kiến của mình, chỉ là ý kiến này hình như hơi khác thường.

Này! Thế giới của cậu rốt cuộc có dạng gì vậy hả! Không chỉ người người đều là đồng bóng, còn có thể xảy ra đại đồ sát bất cứ lúc nào?

Bởi vì tình trạng tinh thần của Nguyệt Thoái bất ổn, ở trước mặt cậu Phạm Thống với Chu Sa cho dù có chút ý kiến với nhau, nhưng vẫn không có trực tiếp cãi vã.

Nghe xong lời của bọn họ, Nguyệt Thoái hình như thả lỏng trở lại, trong đôi mắt lam trong suốt cuối cùng cũng có một tia sắc thái, chẳng qua có lẽ là bởi vì căng thẳng và áp lực trong nhiều ngày liên tiếp, sau khi cậu nở một nụ cười rồi ngất đi.

“Nguyệt, Nguyệt Thoái!”

“Cậu ấy chắc chỉ là quá mệt thôi, chúng ta mang cậu ấy ra ngoài đi.”

Chu Sa phán đoán như vậy, Phạm Thống cũng còn tính là tán đồng, chẳng qua khi hai người đồng thời vươn tay đi kéo Nguyệt Thoái, bọn họ lại trừng nhau một cái.

“Cái tên nhược giả như cậu tránh ra một bên, để tôi ẵm là được.”

“Cậu lùn như vậy chắc không tiện đâu nhỉ? Cô em không cần nỗ lực như thế, tôi có thể mang cậu ấy ra.”

Để cái gã có rắp tâm khác như Chu Sa phụ trách mang Nguyệt Thoái rời khỏi, Phạm Thống nghĩ làm sao cũng cảm thấy không tốt lắm, có loại cảm giác đưa dê vào miệng cọp, thân là bạn của Nguyệt Thoái, vẫn là nên bảo vệ cậu một chút.

“Tôi cũng có thể đánh ngất cậu ở đây, chờ Nguyệt Thoái tỉnh lại nói với cậu ấy cậu lâm trận bỏ chạy…”

Lời nói lạnh lùng của Chu Sa đã ẩn giấu ý uy hiếp, Phạm Thống bởi vì như vậy mà toát chút mồ hôi lạnh.

“Được thôi, chúng ta đừng lý trí để phân tích chuyện này, chuyện ai ẵm thì nên giao cho người hữu dụng nhất làm đi, cậu để hai tay tôi rảnh rỗi làm gì, tôi cũng sẽ không trở thành chiến lực đâu, lúc thật sự cần chiến đấu cậu vô dụng hơn đi, cho nên Nguyệt Thoái nên để tôi cõng —-”

“Vậy mà nói mình là người hữu dụng nhất, thật là mặt dày. Hiếm khi có cơ hội tốt như thế, ai quan tâm phân tích thế nào?”

Chu Sa nói như vậy xong, liền đẩy Phạm Thống ra giành lấy Nguyệt Thoái rồi bế lên. Phạm Thống cảm thấy, trước khi Nguyệt Thoái tỉnh lại, cậu sợ rằng sẽ không buông tay.

v7_196

Ành: Novel Đài Fan club

Khi ra khỏi địa lao, Bích Nhu nhìn thấy bọn họ, cũng quan tâm hỏi mấy câu.

“Làm sao chậm như vậy? Englar vẫn ổn chứ?”

“Ngất đi rồi, người hẳn là không có vấn đề gì, có thể đi rồi.”

Chu Sa giải thích sơ xong, Âm Thị cũng gật đầu, tiếp đến, chính là mang bọn họ rời khỏi Thần Vương Điện.

Muốn rời khỏi Thần Vương Điện, còn phải vượt qua mấy cái đại điện, đi ra từ cửa chính thì quá phô trương, bọn họ vẫn định đi từ cửa hông, cũng cầu nguyện có thể an toàn rời khỏi.

“Sau khi các ngươi ra ngoài, hãy rời khỏi nhanh nhất có thể đi, đừng nán lại nữa.”

Như là sợ bọn họ thất bại ngay bước cuối cùng, trên đường đi đến cửa bên hông, Âm Thị lại căn dặn một lần nữa.

“Âm Thị, anh có muốn đi với bọn em không?”

Lúc này, Bích Nhu đột nhiên hỏi vấn đề như vậy.

“Ở lại đây, nếu chuyện bại lộ, anh cũng không quá an toàn chẳng phải sao? Có muốn dứt khoát…”

Cho dù đề nghị của Bích Nhu rất nghiêm túc, nhưng Âm Thị không chờ cô nói xong đã ngắt lời của cô.

“Không được, ta sẽ không rời khỏi. Anh sẽ tức giận, Lăng Thị cũng sẽ muốn giết ta.”

… Ngài có chắc ngài ở lại bọn họ sẽ không tức giận với muốn giết ngài?

Sau khi lời mời cùng nhau chạy trốn bị từ chối, bọn họ liền tiếp tục tiến lên.

Nhưng mà, dù cho có hi vọng được thuận lợi làm sao, sự tình vẫn xuất hiện biến cố không ngờ.

“Âm Thị!”

Giọng nữ xé rách bầu không khí ngưng kết trong điện, ở khi đó, đặc biệt rõ rệt.

Đây là người bọn họ không hi vọng nhìn thấy nhất vào thời khắc này —- Cũng là chủ nhân của Thần Vương Điện nơi bọn họ đang đứng – Tịch Anh nữ vương.

Từ khuôn mặt tái nhợt và trường bào trắng thuần nàng mặc trên người, có thể đoán nàng vốn đang tĩnh dưỡng, sau khi phát hiện điều gì đó không đúng liền trực tiếp từ đệ ngũ điện chạy ra ngoài, đuổi theo bước chân rời khỏi của bọn họ.

Nhìn thấy đám người bọn họ, nhìn thấy Nguyệt Thoái đang hôn mê trong lòng Chu Sa, cộng với Âm Thị ở cùng chỗ với bọn họ, Tịch Anh không cần nghĩ nhiều, đã có thể hiểu chuyện gì xảy ra.

“Đây là ý của ngươi? Hành vi của ngươi, có xứng đáng với ta?”

Sau khi Tịch Anh xuất hiện, Phạm Thống, Chu Sa và Bích Nhu đều cứng đờ. Chiếu theo lý thuyết Tịch Anh vừa mới thi triển pháp thuật trị liệu lấy vương huyết làm môi giới, bây giờ hẳn là đang ở trạng thái yếu ớt, nhưng dưới tình huống bị đe dọa bởi tua rua màu đen thuần và thân phận người thống trị Đông Phương Thành của nàng, bọn họ vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Huống hồ, bọn họ cũng không biết chuyện nàng mới vì Âm Thị mà động dụng vương huyết.

Làm sao đây? Bây giờ là bức Âm Thị đại nhân công khai chọn đứng bên nào sao? Tỉ lệ chọn bên chúng tôi rất thấp đi? Chuyện này rốt cuộc phải giải quyết làm sao? Lần này chúng tôi còn đi được không?

Mắt thấy chuyện phát triển theo hướng gay go, trong lòng Phạm Thống thoáng cái trở nên hoảng loạn.

“Xin lỗi…”

Đối mặt với chỉ trích của Tịch Anh, sắc mặt Âm Thị khó coi mà nói xin lỗi, nhưng đây cũng không thể dập tắt lửa giận của Tịch Anh.

“Bắt bọn chúng lại!”

Nàng hiển nhiên không muốn nghe bất cứ giải thích nào, chỉ lấy giọng điệu không cho phép phản bác để hạ lệnh.

“Anh, đừng như vậy, để bọn họ đi đi…”

Âm Thị gian nan mà nói ra câu này, không có hành động theo lệnh.

“Ta nói bắt bọn chúng lại! Ngươi nghe không hiểu lời của ta sao! Ngươi là đang cầu tình vì ai? Vì cái tên mang huyết mạch Lạc Nguyệt mà ngươi sớm đã không còn quan hệ? Hay là vì người phụ nữ kia?”

Nhưng mà, cho dù có hạ mình, đối với yêu cầu của Âm Thị, Tịch Anh căn bản không thể nào đồng ý, khi tâm tình trở nên gay gắt, giọng của nàng cũng trở nên sắc bén nghiêm khắc.

“Đi mau.”

Mắt thấy không thể nào thương lượng rồi, Âm Thị khe khẽ nói hai chữ này với bọn họ.

“Âm Thị, nhưng anh làm sao đây?”

Bích Nhu nắm lấy tay áo của Âm Thị, hiển nhiên không thể yên tâm cứ như vậy đào tẩu, mà thời cơ cũng đã vì chút do dự này mà tuột mất.

“Âm Thị!”

Lời nói và việc làm của hắn, Tịch Anh đều để trong mắt, mà nàng cũng đã đến cực hạn nhẫn nhịn.

“Anh, đừng…”

Từ trong mắt của Tịch Anh, Âm Thị giống như đọc hiểu điều gì đó, ngữ khí của hắn cũng bởi thế xuất hiện mấy phần khẩn cầu, thậm chí là bi thương.

“Skies!”

Khi cái tên này được Tịch Anh hô ra bằng âm thanh biến chất, mọi thứ kết thúc ở đây.

Âm Thị không thể nói ra bất cứ từ nào nữa, chỉ bởi vì trong khoảnh khắc cái tên đó được Tịch Anh gọi ra, hình thể cả người hắn sau khi thoáng cứng đờ, lập tức huyễn hóa thành đốm sáng, trong quá trình chuyển biến giống như huyễn thuật, hóa thành một lưỡi kiếm mỹ lệ toàn thân trắng tuyết lấp lánh hào quang, đáp lại lời kêu gọi của chủ nhân mình, trở về trong tay của Tịch Anh.

Skies?

Nguyệt nha nhận Skies?…

Sự thật bất ngờ chứng kiến được khiến bọn họ căn bản không kịp phản ứng, mà tay cầm kiếm của Tịch Anh cũng đã giơ cao, trên khuôn mặt nhìn vào bọn họ, xen lẫn sát khí nồng đậm và căm hận sâu sắc.

Thần kiếm giống như mảnh trăng vỡ kia không chút lưu tình chém xuống, đồng thời bạo phát ra ánh sáng bạc rực rỡ chói lòa.

Khi công kích đủ để hủy diệt bọn họ kia ập tới, Bích Nhu thân là nguyệt bào Aifrol cuối cùng cũng hồi thần, cô dang rộng hai tay bảo vệ bọn họ, đón lấy một kiếm gần như trí mạng này.

“Bích Nhu!”

Ánh sáng bạc lạnh lẽo rạch qua thân thể mảnh khảnh của cô một cách tàn khốc, khiến cô bị bao phủ ở trong một vùng màu bạc đáng sợ, ngay sau tiếng kinh hô của Phạm Thống, Chu Sa rốt cuộc đã sử dụng năng lực của cậu, mang bọn họ rời khỏi đây.

Lấy thân thể ở trạng thái yếu ớt vung ra một kiếm đó, xác thực đã tốn cạn lực lượng còn sót lại của Tịch Anh, mà nàng cho dù thở hổn hển, nhưng vẫn kiên trì đứng vững, không muốn từ đây ngã xuống.

Skies nắm trong tay nàng vẫn đang phát sáng, lưỡi kiếm không nhiễm máu đó, cũng vẫn sáng trong gần như trong suốt.

“Ngươi không thể… phản bội ta…”

Sự căm hận vừa rồi, sau khi ở đây chỉ còn lại một mình nàng, biến thành nỗi chấp trứ mang phần mờ mịt.

“Ngươi cần phải… vĩnh viễn ở bên cạnh ta…”

Nàng không có nhìn kiếm trong tay mình, không có đề xuất yêu cầu giao tiếp bằng tâm linh với vũ khí của mình, chỉ là đối vào đại điện trống rỗng mà thì thầm như vậy.

Bởi vì từ rất lâu trước kia, kiếm của nàng đã quay lưng với nàng.

Bởi vì nàng chỉ còn lại khế ước chủ tớ để trói buộc mà thôi…

v7_201

Ảnh: Novel Đài Fan Club

◊◊◊◊

Sử dụng dịch chuyển tức thời dưới tình huống khẩn cấp, cộng thêm lại mang theo rất nhiều người, Chu Sa khó có thể chọn sẵn địa điểm, cho nên, sau khi định hình cảnh vật, bọn họ lập tức phát hiện mình vẫn đang ở trong Thần Vương Điện.

“Chết rồi…”

“Đây là Đệ Nhị Điện! Cách cửa chính xa hơn! Chúng ta đi cửa chính đi!”

Mặc dù nói ngược lại phát huy tác dụng, nhưng lần này Chu Sa không có so đo với Phạm Thống, bọn họ một người ẵm Nguyệt Thoái, một người đỡ Bích Nhu, liền chạy về phía cửa chính.

“Bích Nhu, thương thế của cô sao rồi?”

Bởi vì một kiếm chém lên người cô quá mức hãi nhân, bọn họ đều rất lo lắng cô liệu có tử vong ngay tại chỗ hay không, nhưng thân phận chân thực của cô dù sao cũng là hộ giáp, cho nên vẫn cầm cự được.

Vết thương không có chảy máu, nhưng đây không đại biểu không nghiêm trọng.

Cả người cô thoạt nhìn giống như sắp bốc hơi biến mất, ánh sáng bạc trí mạng đó vẫn đang phá hoại trên người cô, không có tán đi.

Cứ tiếp tục như vậy, Bích Nhu rốt cuộc có thể sống sót hay không, bọn họ cũng không dám chắc.

“Đừng lo…”

Sắc mặt của Bích Nhu tái nhợt, có thể nhìn ra cô đang nỗ lực đối kháng với sức mạnh phệ hồn xâm nhập vào người, chẳng qua lấy trạng thái đi cũng không vững của cô hiện giờ, sợ rằng không lạc quan lắm.

Cô cần nơi để chuyên tâm trị liệu thương thế, nhưng bọn họ bây giờ phải chạy khỏi Đông Phương Thành.

Dựa vào trạng thái thiếu hụt chiến lực lúc này, cái truyền tống trận bên ngoài thành, dường như cách bọn họ rất xa xôi.

“Không ngờ Âm Thị đại nhân vậy mà cũng không phải người.”

Chu Sa! Vào lúc này còn có thể nói những lời đó một cách lãnh tĩnh như vậy cũng chỉ có cậu thôi!

“…”

Bích Nhu cắn chặt đôi môi đã trắng bệch, như là không biết nên nói tiếp cái gì.

Hơ, nếu như không xét đến lập trường đối địch, cô và ngài ta đều không phải người, kỳ thực vẫn là có hi vọng nhỉ? Hay là vũ khí với hộ giáp không thể ở cùng nhau? Puhahaha nói hộ giáp phải đỡ được công kích của vũ khí mới có thể qua lại, cô tốt xấu gì cũng coi như là cầm cự được rồi, hẳn là đạt tiêu chuẩn rồi đi?

“Chúng ta phải mau lên một chút, đã kinh động nữ vương rồi, tiếp đến Đông Phương Thành chỉ sợ sẽ rất nhanh chóng xuất động nhân thủ đuổi bắt chúng ta, bây giờ…”

Lời nói cấp xúc của Bích Nhu nói được dở chừng đột nhiên dừng lại, chỉ bởi vì cái người đang đi về phía bọn họ ở đằng trước.

Sợi tóc màu trắng phiêu bồng bởi vì hắn dừng chân mà nhu hòa bay xuống vai hắn, trên dung nhan tú lệ nhìn không ra tâm tình, nhưng bọn họ vẫn đề cao cảnh giới.

“Lăng Thị đại ca…”

Bích Nhu vẫn dùng tiếng xưng hô này để gọi ra khỏi miệng, mang theo một loại tâm tình gần như tuyệt vọng.

Lăng Thị lãnh đạm nhìn cô một cái, sau đó nhẹ nhàng mở miệng.

“Các ngươi hẳn đã nhìn thấy chân thân của Âm Thị, vậy thì tự nhiên cũng nên biết ta là “cái gì” rồi?”

Ba người bọn họ đều trầm mặc, nhưng trong lòng đều đã có chung một đáp án.

Tay trái tay phải bầu bạn ở bên cạnh nữ vương, chính là cặp thần khí mà Đông Phương Thành sở hữu.

Âm Thị là nguyệt nha nhận Skies, thân phận của Lăng Thị đương nhiên cũng quá rõ ràng.

Huyền trụ Thiên Huyễn Hoa.

Nhớ tới năng lực phòng ngự bất hợp lý của hắn, đây đã là đáp án duy nhất.

“Cho nên, các ngươi cũng nên biết, ta chỉ sẽ là kẻ địch của các ngươi.”

Sự thực mà hắn bình tĩnh trần thuật khiến bọn họ đều trở nên căng thẳng.

Lăng Thị không có lấy ra vũ khí, nhưng đó là bởi vì hắn không cần.

Dưới tình huống thê thảm như vậy nghênh chiến một cao thủ tua rua màu đen xám, bất luận hắn là người hay là hộ giáp, đều chỉ sẽ có một kết quả đau đớn.

Phạm Thống vô cùng hi vọng Nguyệt Thoái có thể tỉnh lại, chẳng qua, Nguyệt Thoái cho dù thức tỉnh, dưới trạng thái năng lực bị phong ấn, cậu cũng không giúp được gì.

“Ngươi biết ngươi đã làm gì không? Aifrol.”

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Lăng Thị hiện lên một tia cười lạnh, nụ cười đó khiến người không cảm giác được độ ấm.

“Xúi giục vũ khí phản bội chủ nhân mà hắn thề hiệu trung, khiến hắn thành toàn tâm nguyện hộ chủ của ngươi… Thật là ích kỉ, cho dù ngươi trước đó không biết thân phận của hắn.”

Nghe thấy lời này, trên mặt Bích Nhu run lên một cái, hiển nhiên cũng không tìm được lời đáp trả.

Bọn họ phải trốn ra khỏi đây, phải rời khỏi Đông Phương Thành.

Nhưng Lăng Thị trước mặt có thể khiến công sức trước đó của bọn đều đổ bể.

Bọn họ không biết nên làm thế nào, cục thế này hình như đã là tử cục.

Nhưng mà, ngay tại lúc này, Lăng Thị mở miệng lần nữa.

“Nể tình duyên phận quá khứ, ta có thể để các ngươi rời khỏi đây. Bên cạnh đó, bất luận có thể được tha thứ hay không, đây dù sao cũng là hi vọng của hắn.”

Khi Lăng Thị nói ra lời này, bọn họ vẫn không có bao nhiêu cảm giác chân thực, mấy giây sau, mới ý thức được hắn muốn thả bọn họ.

“Chẳng qua, sau khi ra khỏi Thần Vương Điện, các ngươi còn có thể đi bao xa đây? Sau khi nhận được mệnh lệnh của Anh ta sẽ không hạ thủ lưu tình nữa, tự lo liệu lấy đi.”

Thời gian bọn họ giành được cũng không nhiều, nếu Lăng Thị đã nói không cản bọn họ, vậy bây giờ đã nên đi rồi —- nhưng lúc này, Lăng Thị lại đi đến trước mặt Phạm Thống.

“Để cho công bằng, thứ ngươi đã đánh mất, ta bây giờ sẽ trả cho ngươi.”

“Ơ?”

Phạm Thống vẫn chưa hiểu được đây là ý gì, ngón tay trắng ngần của Lăng Thị đã điểm lên trán của hắn.

Khi văn trận của giải phong chi thuật khoách tán ra từ ngón tay của hắn, tháo gỡ thuật pháp phong ấn ký ức của cư dân tân sinh…

Ký ức khổng lồ và rối loạn trong chớp mắt bùng nổ trong đầu của Phạm Thống.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Chúng tôi chỉ là muốn đi cứu Nguyệt Thoái… nhưng làm sao lại xảy ra nhiều chuyện khiến người chấn động như vậy đây?

Tôi vốn cho rằng tình huống tồi tệ bình thường nhất là sự tình bị phát hiện, chúng tôi bị bắt hoặc là chạy khỏi Thần Vương Điện dưới truy sát của vệ binh, tình huống tồi tệ ác liệt nhất thì là chúng tôi bị Âm Thị đại nhân bán đứng, vừa đến Thần Vương Điện đã bị bao vây bắt giữ… Nhưng những chuyện này đều không có xảy ra, mà chuyện xảy ra thì càng khiến người chấn động.

Nếu như ở trước hôm nay, có người nói cho tôi Âm Thị đại nhân không phải là người, tôi có khả năng chỉ sẽ cho rằng đối phương đang nói Âm Thị đại nhân đầu óc quá chậm phát triển, quá bại não không giống người mà thôi.

Nếu như ở trước hôm nay, có người nói với tôi Âm Thị đại nhân là Skies, trước khi không biết Bích Nhu là Aifrol, tôi cũng chỉ sẽ cho rằng chứng vọng tưởng của đối phương phát tác, dù sao một người đang yên đang lành làm sao lại là một thanh kiếm đây?

Nhưng Bích Nhu cũng có thể là Aifrol rồi.

Bích Nhu vẫn chưa từng hiện ra nguyên hình trước mặt chúng tôi, Âm Thị lại đã thật sự hóa thành một thanh kiếm.

Chuyện đến hôm nay tôi cũng không đi phát biểu cảm nghĩ hộ giáp trên người ngài ta làm sao không có rớt xuống —- bình thường hoạt động chạy nhảy đều nhẹ nhàng như thế, bộ hộ giáp đó biết đâu cũng chỉ là huyễn thuật trang trí đi? Chẳng trách Lăng Thị đại nhân lại mắng ngài ta là đồ ngốc, nào có vũ khí đi mặc hộ giáp? Nếu là tôi, nhìn thấy loại kiếm đó tôi nhất định sẽ không mua!

Sau đó ấy à, Lăng Thị đại nhân cũng không phải người! Làm sao tất cả đều không phải người vậy! Nguyệt Thoái! Ở thế giới này chúng ta thật cô đơn! Mọi người đều không phải người! Cho dù là Chu Sa, cậu ta cũng không phải người bình thường! Chúng ta chỉ có thể nương tựa vào nhau thôi sao!

Hôm nay có lẽ là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nữ vương gần đến thế, chẳng qua trong mắt nữ vương căn bản chỉ có Âm Thị đại nhân mà thôi.

Có khả năng còn thêm Bích Nhu làm chướng mắt?

Tôi sâu sắc cảm thấy giọng điệu của nữ vương khi nói chuyện với Âm Thị đại nhân là coi ngài ta thành người đàn ông mà không phải vũ khí của mình. Chẳng lẽ đẹp trai thì có nhiều phiền toái như vậy sao, chúng tôi nếu thật sự bị tóm được, Bích Nhu tuyệt đối sẽ bị băm thành vạn mảnh đi?

Chúng tôi vẫn không biết Nguyệt Thoái đã xảy ra chuyện gì, một đống tình huống đột ngột tự nhiên chạy ra làm mờ tiêu điểm… Các người như vậy có đúng không!

Hơn nữa, khi Lăng Thị đại nhân nói muốn bỏ qua cho chúng tôi, tôi mới cảm thấy có thể đặt chú ý trở về Nguyệt Thoái, không ngờ Lăng Thị đại nhân đột nhiên lại tới làm bùng nổ đầu óc tôi!

Đột nhiên giải phong ký ức là thế nào hả!

Đầu của tôi sắp nổ tung rồi! Những cái này rốt cuộc là cái quái quỷ gì vậy chứ! Ai đó tốt bụng mau đến giải thích với tôi một cái nào! Đây, đây… đây không phải ký ức của tôi!

 

Advertisements

One response »

  1. Vãi quá đọc chap này đúng là chỉ có thể bày ra cái biểu cảm :v …
    Btw cám ơn bạn đã dịch ❤

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: