RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 8-1

Posted on

Chương 1: Bình minh sau đêm dài

(Sorry, xưng hô có hơi loạn, nhưng tớ đau đầu lắm rồi TT^TT)

“Mặc dù chúng ta đã rời khỏi Đông Phương Thành, nhưng vẫn sẽ có một ngày trở về!” —- Bích Nhu

“Cô đổi cái từ Đông Phương Thành thành Âm Thị đại nhân thì hợp hơn.” —- Chu Sa.

“Bị Anh chém một kiếm vẫn không sợ, phụ nữ đúng là sinh vật khó hiểu…” —- Lăng Thị

“Kỳ thực tôi cảm thấy Lăng Thị đại nhân cũng rất dễ hiểu, cho nên vẫn có khả năng giới tính là nữ sao… Đúng đúng đúng! Tôi cái gì cũng có nói!” —- Phạm Thống

 

Một đêm hỗn loạn, đến bây giờ đã gần sắp kết thúc.

Mệnh lệnh truy kích đã được bãi bỏ, Đông Phương Thành cũng đã giải trừ trạng thái phong tỏa —- Dù sao mục tiêu mà nữ vương hạ lệnh muốn truy bắt đã biến mất khỏi Đông Phương Thành, hành động ngăn chặn đã thất bại rồi, việc nên làm tiếp theo, chính là ổn định lòng người, trả lại an ninh cho người dân trong thành.

Đương nhiên, chuyện xảy ra tối nay, trước khi Tịch Anh chưa căn dặn, cũng không thể truyền ra ngoài.

Lăng Thị từ không trung hạ xuống, sau đó thu hồi phù điểu, khi đi qua bên cạnh Lạc Thị lúc này mặt mày đang tái nhợt không còn hột máu, hắn không nói một câu nào với cậu.

Hành vi của Lạc Thị đương nhiên không thể được khen thưởng, chỉ là, bất luận việc cậu ngăn cản công kích, hay là vì làm như thế mà phá trừ phong ấn trên người, Lăng Thị đều không cảm thấy mình cần thiết đặc biệt dừng lại để trách cứ cậu.

Bất luận là giải thích hay là ăn năn sau vụ việc, đó đều phải chờ đến khi Lạc Thị đối mặt với Tịch Anh rồi nói sau, mà sẽ bị trách mắng hay trừng phạt, cũng phải xem ý tứ của Tịch Anh, hắn chưa bao giờ can thiệp, tự nhiên cũng không cần ở lúc này lên tiếng mắng cậu trước.

Cho dù Lạc Thị không có ra tay, phù chú phức hợp kia của hắn dù có thể hoàn chỉnh đánh về phía mục tiêu trên hắc điểu, sợ rằng cũng khó có thể đạt được hiệu quả như dự liệu.

Thanh niên tóc trắng đột nhiên xuất hiện vào phút cuối đó khiến hắn rất để ý. Vô thanh vô tức tiêu giải cả cái phù trận và cường hành đột phá kết giới hạn chế Đông Phương Thành, năng lực truyền đưa ra ngoài cũng có thể nói là khiến người kinh hãi, hơn nữa căn cứ vào một vài manh mối trước đây, thân phận của thanh niên đó, hắn cũng đại khái đoán ra được.

Sau khi làm xong những xử lý cơ bản ở hiện trường, điều hắn làm tiếp đến, chính là về Thần Vương Điện báo cáo kết quả với Tịch Anh.

Hành lang của Thần Vương Điện luôn duy trì an tĩnh vốn có, cho đến khi hắn bước vào cư thất của Tịch Anh, mới nghe thấy tiếng nói chuyện gần như mất khống chế của Tịch Anh.

“Ngươi nói gì đi chứ! Ngươi cảm thấy ngươi không có bất cứ lời nào cần nói với ta sao?”

Sắc mặt Tịch Anh hết sức tái nhợt, ra tay dưới tình huống vừa mới động dụng vương huyết, vốn đã tạo thành gánh nặng không nhỏ đối với thân thể, chẳng qua cho dù bây giờ cần phải nghỉ ngơi nhưng nàng vẫn không có ý định tĩnh dưỡng, Âm Thị thì đứng cách nàng một đoạn ở phía trước, môi mím chặt, không nói một lời.

Khi Lăng Thị vén tấm màn ra và tiến vào trong phòng, chính là nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

“Đối với hành vi của ngươi, ngươi không có câu nào để nói sao!”

Âm Thanh bén nhọn của Tịch Anh cho thấy trạng thái tinh thần của nàng, Âm Thị thì không biết là thất thần hay là khó có thể đối mặt với nàng, trước sau không có nhìn vào nàng, cũng không phát ra chút âm thanh nào.

“Ngươi…!”

Dưới tình huống đồng thời bị ảnh hưởng bởi phẫn nộ và khó chịu, đối mặt với thái độ không có phản ứng của Âm Thị, Tịch Anh rốt cuộc không nhịn được giơ tay lên, một cơn gió sắc bén màu băng lam quét về phía hắn.

Âm Thị không định né tránh, phẫn nộ của Tịch Anh hầu hết là do hắn khơi lên, bất luận có giải thích hay không, hắn đều không có lập trường né tránh, chỉ có thể lãnh đủ, nhưng thái độ bị công kích vẫn không rên một tiếng của hắn cũng không thể khiến lửa giận của Tịch Anh nguôi ngoai, nàng động cổ tay, lại là một đạo kình phong chém về phía hắn, dường như muốn công kích cho đến khi hắn lên tiếng mới thôi.

Nhưng công kích lần này lại bị Lăng Thị xen vào giữa chặn lại, thân là Thiên Huyễn Hoa, kình khí chưa xuất toàn lực của Tịch Anh tự nhiên không thể gây ra bất cứ thương tổn trên người hắn, chỉ là y phục bị rách một lỗ hổng.

“Lăng Thị! Ngay cả ngươi cũng muốn phản bội ta sao!”

Dưới thịnh nộ, thần tình của Tịch Anh gần như méo mó, Lăng Thị thì lắc đầu, chân phải quỳ xuống, bình tĩnh mở miệng.

“Anh, hắn chỉ là vũ khí, không phải hộ giáp, không chịu nổi bao nhiêu công kích, chúng ta đang ở trạng thái giao chiến với Lạc Nguyệt, đả thương hắn không có lợi cho ngươi, hi vọng ngươi có thể tạm hoãn truy cứu trách nhiệm, trước hết lấy thân mình làm trọng, những vấn đề này để sau đó hãy nói chuyện với hắn.”

Cho dù đưa ra một vài lý do chính đáng, ý cầu tình vẫn là không cần nói cũng biết, Âm Thị đứng sau lưng hắn ngẩn ra một chút, nhưng vẫn không có mở miệng, Tịch Anh thì trầm mặc nhìn chằm chằm Lăng Thị một hồi, mới kiềm chế tâm tình và lạnh lùng hỏi.

“Kết quả truy kích thế nào?”

“Thất bại rồi.”

Nhận được trả lời thế này, Tịch Anh rõ ràng không hài lòng, nhưng mà cho dù nàng muốn hỏi tiếp, sự khó chịu do hậu di chứng mang đến cho cơ thể, vẫn là khiến nàng sau khi cân nhắc, quyết định đi nghỉ ngơi trước.

“Để sau rồi hãy báo cáo với ta tình huống tường tận. Trong thời gian này không có sự cho phép của ta, Âm Thị không được rời khỏi Thần Vương Điện!”

Cấm túc là xử phạt tạm thời của nàng, vừa rồi trong cơn thịnh nộ không có cân nhắc, nhưng lời Lăng Thị nói, nàng vẫn có nghe thấy, xác thực cho dù Âm Thị đã giúp đỡ kẻ địch, cho dù nàng hoàn toàn không thể cảm thông đối với điều này, nàng vẫn không làm sao hi vọng Âm Thị bị thương.

Thẩm vấn kết thúc, Âm Thị ít nhất có thể trở về Âm Thị Các trước, Lăng Thị sau khi đưa Tịch Anh vào nội thất, thu xếp vài việc lặt vặt cho nàng xong, lúc đi ra đã không còn nhìn thấy bóng dáng Âm Thị nữa.

Thế là sau khi rời khỏi chỗ ở của Tịch Anh, Lăng Thị đi về phía Âm Thị Các. Hắn không có lời muốn nói với Lạc Thị, không đại biểu hắn không có lời muốn nói với Âm Thị.

Các lối ra vào của Âm Thị Các luôn luôn có kết giới cấm chỉ thông hành, nhưng chỉ cần lần ra Âm Thị là vào bằng cửa nào, muốn thông hành trái lại cũng không khó.

Lúc hắn đẩy cửa nhìn thấy Âm Thị, Âm Thị vẫn là bộ dạng thất thần kia, nghe thấy tiếng bước chân của hắn cũng không có gọi hắn, giống như là đã bị đả kích rất lớn.

Âm Thị thậm chí không có biến hóa ra bộ khải giáp ảo ảnh mà hắn cảm thấy phối lên thú vị kia, chỉ là mặc y phục đơn bạc, ngồi ở bên trong phòng.

“Bọn họ đã đi rồi, ngươi còn bất an cái gì? Chẳng lẽ ngươi còn sẽ cảm thấy áy náy vì chuyện phản bội Anh?”

Lăng Thị vừa mở miệng, ngữ khí liền mang đậm trào phúng, Âm Thị nghe vậy run lên một cái, trả lời theo phản xạ.

“Ta chỉ là…”

Mở đầu xong, hắn nhất thời không nói tiếp được.

Hắn chỉ là không muốn chuyện giống như Huy Thị xảy ra lần nữa.

Hắn không thể vi phạm mệnh lệnh mà Tịch Anh đã truyền xuống, không cách nào để Huy Thị sống sót.

Những lời này hắn đều không cách nào nói ra khỏi miệng.

Không cách nào nói ra hắn chỉ là không muốn lại nhìn thấy người quen biết xảy ra bất trắc, không cách nào nói ra hắn chỉ là không muốn tiếp tục nhìn thấy Tịch Anh càng ngày càng lãnh khốc, trải qua hết chuyện này đến chuyện khác, mất đi tính tình vốn có của mình.

Tâm tình muốn bảo vệ nàng vẫn luôn không đổi. Cho nên khi Bích Nhu muốn cứu Nguyệt Thoái, hắn cũng có thể hiểu được tâm tình đó.

Tâm tình muốn bảo vệ chủ nhân của mình…

“Chỉ là cái gì?”

Lăng Thị đang chờ hắn nói tiếp, nhưng hắn lại vờ như không nghe thấy, ánh mắt lại trở nên ảm đạm.

“Bất luận ngươi qua lại với bọn họ là đùa giỡn hay là nghiêm túc, làm đến mức phản bội chủ nhân, ngươi thật sự không cảm thấy cần xin lỗi?”

Thấy hắn không nói chuyện, Lăng Thị tiếp tục mang giọng điệu gai góc hỏi, Âm Thị thì như là không biết nên trả lời thế nào, thần tình dần dần tỏ ra bất lực.

“Tiểu Nhu…”

Dưới tình huống này còn nghe thấy tên hộ giáp của hoàng đế nước địch, Lăng Thị đương nhiên lập tức trở nên không vui, chẳng qua vẫn không chờ hắn phát tác, Âm Thị đã nói tiếp.

“Anh dùng ta chém tiểu Nhu một kiếm… Anh là dùng ánh sáng bạc, ta…”

Lưỡi kiếm của Skies, ánh sáng bạc tức là ánh sáng phệ hồn, ánh sáng vàng mới là hào quang phát tán bình thường.

Nghe sơ cái tin tức này, Lăng Thị cũng sững sờ.

Hắn không biết đối với Âm Thị mà nói, Bích Nhu —- cũng chính là Aifrol, hẳn phải tính là cái gì đó.

Đông Phương Thành và Tây Phương Thành từng trao đổi vũ khí, đó đã là chuyện rất lâu trước kia rồi, trước đó, bọn họ cùng thuộc về một quốc gia, cũng là một cặp vũ khí và hộ giáp, cho dù sau khi ở Đông Phương Thành gặp gỡ nhau nhưng không nhận ra nhau, đại khái cho thấy ở quá khứ bọn họ cũng không mấy quen thuộc, nhưng quan hệ trước đây có lẽ vẫn tồn tại.

Khi hắn cảm nhận được lưỡi kiếm của mình xé rách thân thể của Aifrol… Đó sẽ là tâm tình thế nào đây?

Mục đích đến đây, rõ ràng là trách mắng hành vi giúp đỡ người ngoài của Âm Thị, nhưng nhìn Âm Thị như vậy, nghiền ngẫm cảm giác của hắn, Lăng Thị không khỏi lại mềm lòng.

“Cô ta sẽ không sao. Dù nói thế nào, cô ta cũng là Aifrol nổi tiếng với lực chữa lành mà không phải sao?”

Đi đến bên cạnh hắn, nhẹ nhành vỗ lên vai hắn, Lăng Thị an ủi hắn như vậy. Hắn nghĩ, có lẽ những lời này là thứ Âm Thị cần bây giờ.

“Cô ấy sẽ không có việc gì sao…”

Âm Thị ngẩng đầu nhìn hắn, dường như hi vọng hắn khẳng định lại lần nữa.

So với an nguy của Bích Nhu, Lăng Thị kỳ thực cảm thấy, Âm Thị nên để tâm vào Tịch Anh hoặc là Đông Phương Thành thì hơn.

Nhưng mà, hắn vẫn thuận theo ý tứ của Âm Thị, lặp lại câu này một lần nữa với hắn.

“Cô ta sẽ không sao đâu, Âm.”

Đây rõ ràng là cam đoan chẳng hề có căn cứ, nhưng Âm Thị vẫn bởi thế mà thoáng trấn định.

Có lẽ là bởi vì, hắn chỉ là muốn có người nói với hắn câu này… Cũng có lẽ là bởi vì, người nói câu này với hắn, là Lăng Thị mà hắn luôn luôn tin cậy.

v8_016

Ảnh: Novel Đài Fan club

◊◊◊◊

Khi Phạm Thống dần dần tìm lại được tri giác, người vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo. Hỗn loạn và đau đầu do ký ức Huy Thị mang đến, hình như đã bình phục một chút, mặc dù thời gian hôn mê nằm mơ vẫn không đủ để hấp thu tiêu hóa toàn bộ những ký ức thuộc về người khác, nhưng ít nhất bây giờ miễn cưỡng ở trạng thái chung sống hòa bình, sau khi rên rỉ một tiếng, hắn chậm rãi tìm lại được cảm giác của chân tay, sau đó mở mắt.

Khi tiêu cự mới đầu vẫn chưa tốt, cảnh vật trước mắt vẫn còn có chút mơ hồ, khiến Phạm Thống suýt nữa hoài nghi mình có phải ở trên lưng chim bị sét đánh mà mù rồi hay không —- may thay mắt của hắn đã rất nhanh chóng khôi phục bình thường, hắn lúc này mới ngồi dậy.

Ô ô ô, giống như đã sống lại một lần nữa vậy… Ủa?

Nguyệt Thoái đâu? Bích Nhu với Chu Sa đâu? Còn có Tiêu Ba đâu? Đây, đây là nơi nào? Đây là chuyện làm sao? Một mình tôi bị bỏ lại ở nơi hoang vu dã ngoại rồi sao?

Khi Phạm Thống phát hiện mình nằm trơ trọi ở vùng hoang dã, cả người rất hoảng loạn, chẳng qua sau khi tầm nhìn của hắn quét một vòng xung quanh, hắn mới phát hiện ở đây không phải chỉ có một mình mình.

Ở chỗ không xa bên cạnh hắn, có một thanh niên tóc trắng đang ngồi ngáp. Thanh niên có khuôn mặt đoan chính thanh tú, thoạt nhìn có loại khí chất xuất trần, cảm giác rất giống tiên nhân trong các câu chuyện thần thoại, mà khi Phạm Thống nhìn hắn, nghi hoặc thân phận của đối phương thì thanh niên tóc trắng cũng đã tỉnh lại.

v8_021

Ảnh: Novel Đài Fan club

“A… um, xin hỏi ta là ai vậy?”

Hỏi xong câu đầu tiên, Phạm Thống chỉ muốn tát cho mình một phát.

Tôi chỉ là đơn thuần muốn hỏi “ngươi là ai”, vì sao cũng có thể bị nguyền rủa đảo cho giống như tôi mất trí nhớ vậy!

Sau khi nghe thấy vấn đề của hắn, thanh niên tóc trắng cũng ngớ ra, Phạm Thống đành hỏi lại lần nữa.

“Ta là muốn hỏi ngươi là ai, ta nhất định không quen ngươi…”

Tôi là nói ta hình như không quen ngươi. Mặc dù cái người này tôi xác thực chưa từng nhìn thấy, nhưng cũng không cần dùng “nhất định” để khẳng định như thế đi?

Nếu như vừa rồi là sửng sốt, bây giờ thanh niên trước mặt hắn chính xác là biểu hiện ra không vui rồi. Chẳng qua, không chờ hắn cau có nói ra cái gì, Phạm Thống đã bởi vì phát hiện mất một thứ quan trọng mà tru tréo lên.

“A! Puhahaha đâu! Um… ngươi có nhìn thấy hộ giáp của ta không? Là một cây lau!”

Ai lại lấy cây lau làm hộ giáp hả! Tôi là nói vũ khí phất trần của tôi cơ! Nguyền rủa loạn cái gì mà loạn, khốn kiếp!

“…”

Ánh mắt thanh niên tóc trắng nhìn hắn mới đầu là phức tạp, tiếp đến trở nên có chút lãnh đạm, cuối cùng trở nên rời rạc, hình như lại buồn ngủ rồi.

“Sớm biết vậy đã mặc kệ ngươi rồi, ngay cả bổn phất trần cũng nhận không ra, vô lương tâm, vẫn là ngủ thực tế hơn.”

Nói xong, hắn không chờ Phạm Thống tiêu hóa tin tức trong lời nói của mình, đã buông đầu nhắm mắt thiếp đi trước rồi.

Hả?  Hả hả hả hả?

“Ngươi, ngươi nghe cái gì! Ta rốt cuộc là ai! Đừng chậm như thế đã ngủ, nói cho mơ hồ trước rồi ngủ sau!”

Phạm Thống kích động bò dậy, xông qua túm lấy vai của thanh niên tóc trắng lắc mấy cái, thế là đối phương lại mất kiên nhẫn mà mở đôi mắt buồn ngủ, không làm sao cao hứng mà trừng vào hắn.

“Thực lực không tốt thì thôi, còn không có khẩu đức, không có khẩu đức thì thôi, đầu óc cũng không tốt, bổn phất trần ở ngay đây, Phạm Thống chết tiệt ngươi nghe không hiểu sao?”

Giọng điệu mắng người với tiếng nói chuyện đích xác rất giống Puhahaha, nhưng Phạm Thống vẫn rất khó tiếp thu chuyện này.

“Nhưng, Puhahaha là một cây lau mà! Làm sao lại biến thành quỷ!”

“Bổn phất trần không phải cây lau! Muốn biến thành quỷ ngươi tự đi mà biến!”

“Ờ ha, Âm Thị đại nhân vốn là một thanh kiếm, ngài ta cũng đã biến thành quỷ, cho nên… Puhahaha có thể biến thành người cũng là không có khả năng? Thì ra Puhahaha là thứ đồ dỏm đẳng cấp kém giống Skies sao?

Nói ngược xong, da đầu Phạm Thống liền tê dại, biết sự tình không ổn, quả nhiên, trong mắt của thanh niên tóc trắng lập tức bùng lên lửa giận, trên mặt cũng lộ ra vẻ bị sỉ nhục, nhưng cho dù bây giờ là hình người, có tay có chân, hắn vẫn không có trực tiếp ra tay đánh Phạm Thống, mà là tiếp tục dùng ngôn ngữ kháng nghị.

“Ai là đồ dỏm! Ngươi còn tiếp tục tơ tưởng vũ khí khác thử xem! Ta sau này sẽ không giúp ngươi nữa!”

Oan uổng! Hiểu lầm rồi! Ta nào có tơ tưởng Âm Thị đại nhân! Vũ khí vừa ngu ngốc vừa ồn ào như vậy ta mới không thèm! Ngươi cũng nhớ lại vấn đề nguyền rủa của ta một chút được không? Uổng cho ta vừa tỉnh lại không bao lâu đã nhớ đến ngươi, ngươi làm sao lại quên ta sẽ nói ngược!

Sau khi Phạm Thống nhăn nhó mặt suy nghĩ những lời này, Puhahaha trầm mặc, một hồi sau mới nhìn hắn trở lại.

“Ngươi cũng đã quên chúng ta tâm linh tương thông có thể trực tiếp nói chuyện nội tâm. Được thôi, nếu như ngươi không có vọng tưởng vũ khí khác, miễn cưỡng tha thứ cho ngươi.”

Ủa? Tâm linh tương thông? Ờ ha! Ta làm sao quên mất? Cho nên gã này thật sự là Puhahaha? Lần này làm sao dễ nói chuyện vậy ta, chưa gì đã tin rồi? Chắc không phải vừa rồi hiểu lầm ta, mà da mặt lại mỏng không muốn xin lỗi, mới tự tìm cho mình cái thang đi xuống đi… A a a! Từ từ đã!

Phạm Thống đang nghĩ dở chừng, đột nhiên nhớ tới lời vừa rồi rõ ràng không có sử dụng tâm linh tương thông, Puhahaha lại nghe thấy được, sau đó ý thức được mình đang túm Puhahaha, cho nên trong lòng nghĩ cái gì, hắn đều có thể nghe thấy —- Chỉ là bây giờ mới rụt tay, cũng hơi quá muộn rồi.

“Phạm – Thống…”

Âm thanh nghiến răng nghiến lợi của Puhahaha dường như đang nói hắn không thể nhịn được nữa.

“Xin lỗi mà! Ngươi có thể nói với ta hai chút đã xảy ra chuyện gì trước không? Mọi người chạy đi đâu rồi? Ta bây giờ sáng tỏ rõ ràng, hoàn toàn hiểu được, đừng hòa thuận có được không?”

Ta là nói ta ù ù cạc cạc không hiểu gì hết, chúng ta có thể đừng cãi nhau… A, không đúng, nói chuyện làm gì chứ, vẫn là trực tiếp giao tiếp tâm linh đi!

Sau khi nghĩ thông điều này, Phạm Thống lập tức dùng giao tiếp tâm linh nói chuyện với Puhahaha.

“Chúng ta là làm sao thoát khỏi Đông Phương Thành vậy? Khúc cuối ta thực sự không có ấn tượng gì…”

“Còn chẳng phải bởi vì ngươi không biết tự lượng sức, rõ ràng không có bao nhiêu bản lĩnh, còn ráng xông vào cứu người, tình huống không ổn mà cũng chạy không thoát, bổn phất trần vừa lại không thể mất chủ nhân, đành giúp các ngươi rời khỏi.”

Puhahaha không có chướng ngại ngôn ngữ giống Phạm Thống, có lẽ là dưới hình người, dùng miệng trả lời sẽ tiện hơn, cho nên sau khi nghe xong vấn đề mà Phạm Thống dùng giao tiếp tâm linh để hỏi, hắn liền trực tiếp mở miệng trả lời.

“Ngươi, ngươi thật đúng là phi thường, dưới tình huống đó, mọi người đều bó tay, ngươi vậy mà vẫn có biện pháp để cho chúng ta đào thoát an toàn…”

Phạm Thống ngoại trừ giật mình, cũng xác thực có chút kính nể, nghe ra sự bội phục trong ngữ khí của hắn, tâm tình của Puhahaha cũng tốt hơn không ít.

“Bổn phất trần lợi hại cũng không phải chuyện ngày một ngày hai rồi, ngươi đến bây giờ mới biết sao? Hứ.”

Qua những ngày chung sống với nhau, Phạm Thống ít nhiều cũng biết Puhahaha rất thích được tâng bốc, nhưng trước khi thành kiến của Puhahaha đối với hắn vẫn chưa giải trừ, tâng bốc quá trớn có khả năng sẽ bị hắn coi thành cố ý nịnh bợ, vẫn là vừa phải thì tốt hơn.

“Vậy thật là cảm ơn ngươi, ta còn tưởng ngươi thật sự không muốn quản ta nữa cơ.”

Câu này của Phạm Thống cũng là lời thật lòng, Puhahaha thì sau khi nghe xong, thần tình trở nên có chút mất tự nhiên.

“Bổn phất trần chỉ là chưa từng thấy người nào ngu như ngươi, lại có thể vì bạn bè mà không thèm nghĩ cho an nguy của mình, mới có chút… cảm thấy ngươi có lẽ không có đáng chết như vậy mà thôi! Cho dù ta ra tay giúp ngươi, với ta có tha thứ cho ngươi hay không vẫn là hai chuyện khác nhau!”

Puhahaha ngoại trừ thích được khen ngợi, vụ da mặt mỏng này Phạm Thống cũng biết, lúc này tốt nhất đừng nói ra những lời có khả năng kích thích lòng tự tôn của hắn, cho nên Phạm Thống chuyển đề tài.

“Ta biết rồi… chẳng qua, thì ra ngươi có thể biến thành người, vậy làm sao đến bây giờ mới biến?”

“Hừ, biến thành người rất mệt, ta mới không thích biến thành người, chỉ chẳng qua biến thành người mới có thể tự mình thi triển thuật pháp phù chú, muốn ra tay thì phải biến thành người, sau đó bọn họ lại nhờ ta ở đây bảo vệ ngươi, ta mới duy trì hình người, chờ bọn họ trở về ta sẽ biến trở lại.”

Chưa từng nghe nói có người thích làm phất trần hơn làm người, Phạm Thống ngẩn ra một chút, đồng thời cũng từ trong lời hắn nắm bắt được tin tức mình muốn.

“Ý ngươi là nói những người cùng chạy trốn với ta sao? Bọn họ đi đâu vậy?”

Hắn chỉ hỏi cái vấn đề này, nếu là bổ sung thêm câu “nói bảo vệ ta làm sao lại ngủ gật”, Puhahaha có khi sẽ thẹn quá thành giận, vậy hắn khỏi cần hỏi cái gì nữa.

“Cưỡi con chim kia cùng nhau đi tìm đồ ăn rồi.”

Puhahaha nói rất đơn giản, sau đó hắn suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu.

“Tên bạn tóc vàng kia của ngươi vẫn chưa tỉnh, nhưng cũng bị mang đi rồi.”

Phạm Thống tức thì chịu một chút đả kích.

Bỏ tôi một mình ở đây là ý gì! Nếu Nguyệt Thoái cũng ở lại thì không nói làm gì, là chê tôi vướng tay vướng chân hay là trên lưng chim hết chỗ? Cứ như là bị ác ý quăng đi vậy!

Bị quăng ở đây cảm giác giống như tôi xảy ra chuyện gì cũng không sao cả —- Các cậu cảm thấy bộ dạng hời hợt này của Puhahaha rất đáng tin cậy sao?

“Nguyệt Thoái nếu chưa tỉnh, bọn họ mang cậu ấy đi làm gì?”

“Ta nói ta chỉ có nghĩa vụ trông chừng chủ nhân của mình.”

Cuối cùng té ra là ngươi không phối hợp hả —- Phạm Thống thở phào, miễn cưỡng lấy cái cớ này an ủi mình không có bị bỏ rơi.

“Nói tới, thì ra tóc ngươi là màu trắng à?”

“Ngươi từng thấy lông phất trần nào không phải màu trắng sao?”

Puhahaha hình như có chút không vui, giống như cảm thấy đây là thường thức vậy.

… Ồ, thì ra lông là phần tóc? Đích xác chưa từng thấy phất trần lông đen, phất trần lông xanh, nếu thật sự có những màu đó, hẳn là do bị dơ rửa không sạch đi?… Thế thì cán là bộ phận nào? Thân thể sao? Có, có khác biệt trước sau không? Ví dụ như nắm ở giữa là eo? Vậy ta sau này có phải là cố gắng nắm ở giữa thì tốt hơn không nhỉ! U oh!

“Vậy… nói như thế, lúc ta cầm ngươi có phải là nên cẩn thận chú ý những nơi nào không? Liệu có sờ trúng chỗ nào không thoải mái…”

Phạm Thống dè dặt hỏi, nhưng phản ứng của Puhahaha vẫn là rất lớn.

“Phạm Thống! Ngươi làm sao cứ thích nói mấy lời không biết xấu hổ này vậy!”

“Không có! Ta nào có —-“

“Ta quả nhiên, quả nhiên không nên để cho ngươi biết! Cho dù ta có thể biến thành người, ta cũng sẽ không cân nhắc cái gì mà tương thông gì gì đó! Ngươi cút ra xa một chút!”

“Sớm đã nói với ngươi xác thịt tương thông là nói ngược của tinh thần tương thông rồi! Ta mới không thèm làm gì ngươi, ngươi cũng đâu phải mỹ nữ vóc dáng nóng bỏng!”

Nói đến đây, Puhahaha hình như đã không muốn nói chuyện tiếp với hắn nữa.

“Dù sao ngươi cũng đã tỉnh rồi, hẳn là có thể tự bảo vệ mình đi! Ta muốn nghỉ ngơi đây!”

Nói xong, thân thể của hắn đột nhiên huyễn hóa thành điểm sáng, thời gian không tới một giây, đã hoàn nguyên thành bộ dạng phất trần rơi xuống đất.

Bằng chứng thép từ người biến thành phất trần ở ngay trước mắt, lần này Phạm Thống đương nhiên cũng không thể hoài nghi thân phận của hắn nữa, nhưng bảo hắn tự bảo vệ mình, hắn vẫn thật có chút đau đầu.

Này —- mặc dù ký ức của Huy Thị đã giải phong rồi, nhưng ta vừa lại không có kiếm! Không có kiếm! Ngươi dạy ta làm sao dùng phất trần làm kiếm đi chứ! Huy Thị hắn không biết phù chú không biết thuật pháp, chỉ có kiếm thuật tốt, ngươi muốn ta làm sao đây!

Có thể thuận lợi sử dụng kiếm thuật hay không vẫn là vấn đề đây! Cánh tay vô dụng của ta ngay cả kiếm cũng cầm chưa được tốt nữa là —-

Cho dù Phạm Thống có gào thét làm sao, thậm chí cầm lấy Puhahaha trực tiếp phàn nàn với hắn, cũng không nhận được hồi đáp, Puhahah như là đã quyết tâm muốn ngủ vậy, chỉ có tiếng ngáy đáp lại hắn, khiến hắn khá là bất đắc dĩ.

Cho nên, tôi phải ở nơi hoang vu dã ngoại này chờ bọn họ trở về? Có chắc bọn họ sẽ không lạc đường mà tìm không được tôi không? Hơn nữa bụng đúng là cũng đói rồi… Ôi ôi ôi ôi, trở về mau lên đi, chỉ có một mình cảm giác rất không an toàn —-

 

Phạm Thống ngồi tại chỗ chờ hết hai tiếng đồng hồ, trên mặt đất rốt cuộc cũng xuất hiện bóng đen khổng lồ của Tiêu Ba.

Bởi vì chú ý thấy bóng đen, hắn mới ngẩng đầu nhìn lên trời, vốn định vẫy tay chào, nhưng nhìn thấy cảnh tượng Tiêu Ba trực tiếp đem con mồi ngậm trên miệng, thi thể động vật tươi mới vẫn không ngừng nhỏ máu, mặt Phạm Thống tức thì nhăn lại, lặng lẽ giả vờ như không thấy.

Chúng —- chúng ta trước khi thành công xâm nhập Tây Phương Thành, đều phải sống kiểu nguyên thủy man rợ này sao —- Đừng để tôi nhìn thấy thi thể nguyên hình của đồ ăn được không? Như vậy tôi sẽ nuốt không trôi!

Sau khi Tiêu Ba đáp xuống bình an, trong lúc để người trên lưng đi xuống, đồng thời cũng để thu hoạch trong miệng xuống đất, nhưng khi nó muốn trực tiếp cắn đi một miếng coi như phần của mình, Chu Sa gõ đầu nó một cái.

“Ngươi biến nhỏ rồi ăn cho ta.”

Giọng điệu lạnh lùng của cậu giống như đang chỉ trích thể tích nguyên bổn của nó ăn rất tốn cơm vậy, thế là, bị ánh mắt của cậu uy hiếp, Tiêu Ba đành ngoan ngoãn biến thành chim nhỏ, rồi đáng thương mà mổ đi một miếng thịt be bé, chạy sang bên cạnh ăn.

Chu Sa, tôi cảm thấy mấy người chúng ta cũng ăn không hết cả một con… Huống hồ, Bích Nhu là không ăn đúng chứ? Puhahaha cũng không cần ăn, cậu cho nó ăn thêm một chút thì có làm sao?

Phạm Thống có chút đồng tình cho cái con chim bị đối xử không tốt này, chẳng qua, hắn cũng không dám nói.

“Phạm Thống, cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi, mà đâu có bị thương rốt cuộc làm sao lại ngất đi?”

Chu Sa đầu tiên để cho Nguyệt Thoái còn đang ngủ say nằm xuống, sau đó mới nhìn Phạm Thống, hình như khá không hài lòng với chuyện hắn ngất xỉu trong lúc chạy trốn.

“Ủa? Phất trần của cậu biến trở lại rồi? Vốn còn định hỏi hắn thêm vài chuyện…”

Bích Nhu nhìn tới nhìn lui không thấy bóng dáng của Puhahaha, sau đó mới phát hiện phất trần Phạm Thống đang cầm trên tay. Ánh sáng màu bạc nhàn nhạt bao trùm chỗ bị thương của cô, bây giờ thoạt nhìn đã biến mất phần lớn, mặc dù sắc mặt cô vẫn có chút tái nhợt, nhưng tinh thần hiển nhiên đã tốt hơn không ít.

Theo Phạm Thống thấy, một kích khi đó rõ ràng đã đủ để tạo thành thương tổn trí mạng, Bích Nhu lại vẫn có thể chậm rãi khôi phục, hắn chỉ có thể nói thế giới này chuyện lạ gì cũng có.

“Tôi đau đầu mà, đột nhiên phong ấn ký ức, chạy vào rất nhiều thứ rất dễ tiêu hóa, áp lực quá nhỏ, về sau tôi cũng không biết làm sao đã ngất xỉu.”

Phạm Thống cũng chỉ có thể nói như vậy, chẳng qua, đối với cách nói chuyện của hắn, Chu Sa và Bích Nhu nghe xong đều có chút mệt mỏi.

“Vũ khí của cậu tinh thần tương thông với cậu, có thể mời hắn hóa thành hình người lần nữa, giúp cậu phiên dịch lời của cậu không?”

Hả? Làm sao có thể? Puhahaha lười lắm, muốn nhờ hắn chuyển lời còn không bằng tự tôi cầm bút ghi…

Đối với yêu cầu của Bích Nhu, Phạm Thống lắc đầu, Chu Sa thì miễn cưỡng lý giải lời hắn vừa mới nói, sau đó tỏ ra không vui.

“Chịu giúp cậu giải phong ký ức đã là may rồi, còn chê à? Lăng Thị đại nhân thế nhưng không có thuận tiện giải phong cho tôi.”

Chậc chậc, đừng so đo như thế có được không? Không giúp cậu giải phong, có khi là bởi vì ký ức của cậu kỳ thực cũng không có thứ gì quan trọng, nếu là sau khi giải phong có được một đống ký ức cậu ở thế giới ban  đầu ăn sạch sẽ hết đồng tộc song tính này đến đồng tộc song tính khác, cậu sẽ cảm thấy rất có ích và rất vui sao?

“Được rồi, nếu cậu đã tỉnh, vậy thì đi xử lý đồ ăn đi.”

Chu Sa ngay tiếp đến liền chỉ vào thi thể động vật tươi mới kia, sai hắn bắt đầu làm việc. Chỉ là, đột nhiên bị phân phối công việc này, Phạm Thống nhất thời vẫn không kịp phản ứng.

“Tôi? Làm cái gì cơ?”

Tôi chưa từng tỏ ra mình giỏi bếp núp đi? Tôi ngay cả chén cháo cũng nấu không xong, cậu muốn tôi xử lý thịt sống? Cậu thật sự muốn ăn sao?

“Ném cái hỏa chú gì đó nướng thịt đi chứ, bằng không ở đây cũng đâu có nguồn lửa, ăn làm sao hả?”

Chu Sa mất kiên nhẫn giải thích. Bản thân cậu không học thuật pháp với phù chú, tự nhiên không thể sinh lửa từ không khí, Nguyệt Thoái đang hôn mê, chuyện này cũng không tiện kêu người thương tích như Bích Nhu làm, cho nên đành tìm Phạm Thống.

“Lỡ nướng không cháy thì sao?”

Trên người Phạm Thống xác thực mang theo không ít giấy phù, muốn thành công làm ra ngự hỏa chú không phải chuyện khó, nhưng muốn khống chế ở uy lực thế nào, thịt nướng ra mới có thể ăn, cái này thì hắn không biết rồi.

“Nướng cháy thì cậu phụ trách đi bắt con khác làm lại.”

Chu Sa hết sức kiên trì đối với ăn uống, tuy nói thứ khó ăn cậu cũng có thể bỏ vào miệng, nhưng thứ không thể ăn với thứ khó ăn thì khác, ăn đồ khét đúng là còn tệ hơn không ăn.

“Cậu bức bách một chuyên gia nấu nướng như vậy liệu có quá đáng lắm không!”

“Nguyên liệu là do chúng tôi vất vả săn về, cậu phụ trách nấu nướng, đây rất công bằng.”

“Hoạt động đoàn thể là nên để cho mỗi người làm chuyện mình không thiện trường mới đúng!”

“Tôi đại khái biết cậu vốn muốn nói cái gì. Cho nên cậu thiện trường săn thú hơn sao? Có à?”

Hơ… Tôi đây đến bây giờ ngay cả gà cũng chưa từng giết… mặc dù từng giết người, nhưng những cái đó là sự cố ngoài kiểm soát…

“Bất luận dùng phương pháp gì, cậu phụ trách nướng chín thịt là được.”

Chu Sa kết luận bằng giọng điệu không cho phép phản bác, bởi vì đồ ăn không có quan hệ gì với Bích Nhu, trên cơ bản cô cũng đặt mình ở ngoài, không gia nhập cuộc thảo luận này.

Phạm Thống tức thì đối mặt với nan đề.

Lần này làm sao đây… Bằng không vẫn là hỏi Puhahaha cho rồi, cảm giác hắn thần thông quảng đại, nướng miếng thịt chắc cũng không thành vấn đề?

Ôm một tia hi vọng này đánh thức phất trần đang ngủ của hắn, đương nhiên hắn nhận được hồi ứng không được thân thiện cho lắm.

“Bổn phất trần chẳng phải từng nói ta là vũ khí không phải dụng cụ làm bếp, không biết nấu nướng rồi sao?”

Puhahaha cảm thấy phiền khi nói hai lần cùng một câu, nhất là còn dưới tình huống bị đánh thức.

“Ngươi lợi hại như vậy, chuyện nhỏ này làm sao có khả năng không biết làm, đừng khiêm tốn nữa! Nướng giúp miếng thịt đi nào, bọn ta đều rất muốn ăn mà!”

Chuyện đến nước này, Phạm Thống cũng chỉ có thể thử vỗ mông ngựa xem có tác dụng không.

“… Nếu chỉ là loại chuyện nhỏ này, ta cũng không đến nỗi nhỏ mọn giúp một cái cũng không chịu, được thôi.”

Không ngờ thật sự hiệu nghiệm rồi. Xem ra chỉ số đơn thuần của Puhahaha có khả năng còn cao hơn so với dự đoán ban đầu.

Thế là, Puhahaha lại từ phất trần biến thành hình người, Chu Sa với Bích Nhu không rõ hiệp nghị của bọn họ, đều không hiểu đây là chuyện làm sao, chẳng qua lúc này, Nguyệt Thoái đột nhiên phát ra một chút âm thanh, hình như sắp tỉnh rồi, chú ý của mọi người liền bị thu hút.

“Ta từ từ nướng thịt, không cần quản ta.”

Puhahaha lúc này trái lại rất thiện giải nhân ý, biết bọn họ quan tâm tình trạng của Nguyệt Thoái, nói xong câu này hắn liền tự mình lặng lẽ đi nghiên cứu thịt sống bên kia.

Khi Nguyệt Thoái mở mắt, tầm nhìn vẫn còn chút mơ màng, chờ đến khi nhìn thấy rõ ba người vây quanh mình, cậu mới bật dậy giống như bị kinh hoảng.

“Oa!”

Kết cục chính là… tông thẳng vào trán của Phạm Thống.

“Ui…”

Nguyệt Thoái xoa đầu của mình, vừa mới tỉnh lại đã đụng một phát mạnh như thế, cậu cảm thấy mình chưa tỉnh táo đã muốn choáng váng.

“Đau sống tôi rồi, Nguyệt Thoái, cậu đột nhiên ngồi dậy làm gì vậy chứ!”

Phạm Thống coi như là kẻ bị hại trong vụ này, đau muốn rớt nước mắt, nhưng đây cũng là do hắn chọn vị trí không tốt.

“Xin, xin lỗi, tôi quá căng thẳng…”

Nghe thấy Phạm Thống nói đau, Nguyệt Thoái tức thì có hơi hoảng, vội vàng xoay sang hắn muốn xem xem có làm sao không, sau khi xác nhận không có gì đáng ngại mới thở phào.

“Xem ra giống với trước kia mà, có vẻ không cần quá lo lắng.”

Giọng điệu bình luận của Chu Sa tỏ ra có chút lãnh đạm, có lẽ là nhằm vào việc cậu quan tâm Phạm Thống quá mức.

“Englar, cậu… tôi…”

Khó khăn lắm mới có thể nói chuyện với Nguyệt Thoái lúc tỉnh táo, thần sắc Bích Nhu cũng có chút bối rối —- đối với những hành vi không hay của mình trước kia.

Cái tên thuộc về quá khứ này, cuối cùng cũng khơi dậy ký ức của Nguyệt Thoái, nhớ đến đủ mọi chuyện xảy ra sau khi đột nhập chiến trường, biểu tình của cậu cũng bởi thế mà bắt đầu cứng đờ, nhìn Phạm Thống, nhìn Chu Sa, rồi lại nhìn Bích Nhu, nhất thời không biết nên nói cái gì trước.

“Xin lỗi, tôi vẫn luôn không có nói cho các cậu thân phận ban đầu của tôi, hơn nữa bởi vì tôi, hại các cậu không thể không rời khỏi Đông Phương Thành…”

Cuối cùng, Nguyệt Thoái đầu tiên là cúi đầu nói xin lỗi, cậu hình như rất áy náy cũng rất để ý đối với việc thân phận của mình phá rối cuộc sống bình yên của bạn bè.

“Đây có cái gì để xin lỗi? Sống ở đâu chẳng phải cũng như nhau sao? Chúng tôi đã thống nhất rồi, cậu còn ray rứt cái gì?”

“Đúng vậy đúng vậy, rời khỏi Đông Phương Thành bằng với không cần trả nợ nữa, thế này đau khổ biết bao!”

Chu Sa với Phạm Thống mỗi người một câu an ủi cậu, Bích Nhu thì trước hết tới gần quan tâm tình trạng của cậu.

“Englar, cậu bây giờ có ổn không? Sau khi sử dụng vương huyết lại còn động võ, có hậu di chứng gì không, hoặc là có chỗ nào không thoải mái?”

Bị hỏi vấn đề này, Nguyệt Thoái suy nghĩ một chút, liền thành thật trả lời.

“Tay phải tạm thời không thể dùng rồi, có khả năng phải qua điều dưỡng hoặc là trị liệu, dưới tình huống không bị trở ngại, chỉ có thể làm một vài động tác đơn giản, ngoài ra, ma pháp với thuật pháp đều bị phong trụ rồi, phải tìm một cao thủ giúp giải trừ hạn chế phong ấn…”

Nói đến đây, cậu đột nhiên ý thức được điều gì, đột nhiên lại tràn ngập căng thẳng.

“Mặc, mặc dù như vậy, tay trái của tôi vẫn có thể cầm kiếm đánh đấu! Nếu như cần thiết, cũng có thể miễn cưỡng sử dụng tay phải, gặp phải kẻ địch hoặc là dã thú, tôi vẫn có thể giúp được!”

Bộ dạng cực lực muốn cam đoan mình sẽ không trở thành gánh nặng kia của cậu, khiến ba người bọn họ đều hơi sửng sốt, Phạm Thống gãi gãi đầu, đại khái có thể hiểu tâm tư của cậu.

Nguyệt Thoái, cậu căng thẳng như vậy làm gì? Giống như rất muốn chứng minh mình vẫn có giá trị lợi dụng, tránh cho bị bỏ rơi, mọi người đều là bạn bè, chúng tôi vì để cứu cậu mới trốn ra ngoài, làm sao có thể bởi vì cậu bây giờ thiếu hụt chiến lực mà vứt bỏ cậu? Cậu nghĩ quá nhiều rồi đi?

“Englar, cậu đừng lo lắng chuyện chiến đấu, bọn tôi sẽ bảo vệ cậu, cậu chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt là được rồi, bất luận cậu tàn phế hay là biến thành phế nhân, tôi đều sẽ mang cậu về Tây Phương Thành!”

Bích Nhu dường như cảm thấy đau lòng sau khi nghe xong cậu nói như vậy, lập tức hùng hổ nói những lời này.

Ặc, Bích Nhu tiểu thư, Nguyệt Thoái bây giờ tay chân vẫn còn lành lặn, ít nhất có thể cử động có thể nói chuyện, cô không cần phải nói nghiêm trọng như thế đi? Cảm giác này không may mắn lắm đâu.

“Trước kia lúc cậu còn là thiếu đế, bọn họ là đối xử thế nào với cậu vậy? Cảm giác thật giống gia tộc chúng tôi.”

Chu Sa cảm khái một câu, hình như có chút hoài niệm đối với thế giới ban đầu.

Gia tộc các cậu kỳ thực chẳng có lấy một chút tình cảm ấm áp nào đi! Trẻ con là công cụ sao! Cậu vậy mà còn có vẻ rất công nhận giá trị quan này nữa chứ!

Mà đối với một chuỗi sự tình này, Nguyệt Thoái cảm thấy mình hình như vẫn là nên thận trọng xác nhận lại một lần nữa, cho nên lại mở miệng.

“Tôi… thật sự không phải, thật sự không có cố ý lừa gạt, giấu diếm các cậu, tôi chỉ là không thể nói ra, hơn nữa đối với thân phận quá khứ, tôi cũng không muốn thừa nhận và đối mặt, tôi rất muốn thoát khỏi nỗi ám ảnh lúc còn sống để bắt đầu cuộc sống mới, nhưng… hình như vẫn là không có cách nào, nếu như có thể, tôi cũng hi vọng vĩnh viễn đừng để cho các cậu biết…”

Nguyệt Thoái càng nói, đầu cũng càng cúi thấp.

Khụ, hm, tôi cảm thấy cậu bây giờ vẫn rất hỗn loạn, cảm giác như không rõ mình đang nói cái gì, logic cũng không xuôi lắm… chẳng qua, những cái này kỳ thực đều không phải trọng điểm, cậu vì sao lại để ý như thế? Đâu cần phải nỗ lực nói rõ chuyển biến tâm lý của mình như vậy, chẳng lẽ…

“Có phải là bởi vì Lạc Thị không thể thông cảm, cho nên cậu rất sợ chúng tôi chấp nhận?”

Cho dù miệng của Phạm Thống lại tự động nói từ chối thành chấp nhận, nhưng trong mắt của Nguyệt Thoái vẫn xuất hiện mấy phần kinh hoảng, coi như là thừa nhận hắn nói trúng tâm sự của mình.

Ố ồ, tốn cả buổi té ra là bởi vì thân phận sau khi bị bộc lộ bị Lạc Thị ghét, trong lòng bị tổn thương, lúc chúng tôi đi tìm cậu, cậu mới tỏ ra sống dở chết dở như vậy? Cậu cũng kiên cường lên một chút có được không? Bạn bè mất rồi có thể kết bạn lại, trên thế giới nhiều người như vậy… Được thôi, tôi cũng không phải ý đó, tôi biết đây sẽ khiến cậu bị tổn thương, chỉ là không cần bởi vì chút đả kích này mà mất tự tin đến mức đó đi?

“Lạc Thị đại nhân? Lúc chúng ta sắp đào tẩu, cậu ta có ra tay giúp.”

Lúc bọn họ vừa mới ra khỏi Thần Vương Điện, Chu Sa trở về túc xá lấy hành lý, cho nên không có chứng kiến cảnh Phạm Thống tranh chấp với Lạc Thị, cậu chỉ biết chuyện sau khi lên lưng chim, bởi thế mà khó hiểu đề xuất chuyện này.

“Cái gì?”

Nguyệt Thoái lúc đó đang hôn mê, tự nhiên sẽ không biết, Phạm Thống lúc đó đầu đau như muốn nức toác, căn bản không có biện pháp quan sát chuyện xảy ra xung quanh, lúc này nghe thấy Chu Sa nói như vậy, hai người bọn họ đều giật mình.

“Tôi xác thực nhìn thấy Lạc Thị đại nhân quăng một đạo phù chú đánh tan công kích của Lăng Thị đại nhân đánh về phía chúng ta, sau đó chúng ta liền thoát khỏi Đông Phương Thành.”

Bích Nhu lúc ấy cũng đã dốc toàn lực để duy trì phòng hộ, không có chú ý, chẳng qua Chu Sa không cần thiết phải nói dối, bọn họ đều hiểu.

“Nói không chừng… cậu ấy chỉ không hi vọng Phạm Thống chết mà thôi.”

Nguyệt Thoái nhìn Phạm Thống, lại cúi thấp đầu nói như vậy, hiển nhiên chẳng có chút tự tin nào.

Hoặc nên nói, không dám tùy tiện ôm kỳ vọng nữa.

“Trên thế giới này ngoại trừ cậu, còn có người không muốn Phạm Thống chết sao?”

Phát ngôn trực tiếp phớt lờ người đương sự đang ở bên cạnh này là từ trong miệng Chu Sa nói ra.

Này! Đồng bóng chết tiệt cậu đừng có quá đáng nhé! Cậu trắng trợn ám chỉ cậu hi vọng tôi chết đi như vậy mà được sao! Đừng nói như thể chỉ có Nguyệt Thoái mù rồi mới quan tâm đến tôi, cậu có phải là quên chúng ta bây giờ đang cùng trên một thuyền đúng không!

Phạm Thống tuy rất muốn chửi, nhưng xét đến ảnh hưởng của nguyền rủa, có khi nói ra toàn là khen, hắn đành bỏ đi suy nghĩ này.

“Phạm Thống mặc dù không được chào đón cho lắm, nhưng nhân duyên cũng không tệ như vậy đi…?”

Câu này của Bích Nhu rốt cuộc có phải là đang nói đỡ cho Phạm Thống hay không, còn phải chờ bàn bạc.

“Sai rồi, Nguyệt Thoái, um… các cậu sau này rốt cuộc nên xưng hô tôi như thế nào? Rốt cuộc muốn gọi là Englar hay là Nguyệt Thoái? Nếu đã biết tên về sau của tôi, mặc kệ hình như cũng quai quái?”

Phạm Thống cảm thấy tiếp tục nói đề tài Lạc Thị, có khả năng sẽ tạo thành khốn nhiễu cho Nguyệt Thoái, cậu vốn đã có chút hỗn loạn rồi, vẫn là chuyển đề tài tốt hơn.

Chẳng qua lời nói ngược của hắn cũng khiến mọi người câm nín.

Vì sao lại biến thành tôi chứ! Tôi là muốn nói chúng tôi sau này xưng hô cậu thế nào… nói cứ như tôi đã đoạt thân phận thiếu đế Tây Phương Thành ấy!

“Hai cái tên này cậu mới không xứng dùng đây.”

Chu Sa tiếp tục không chút lưu tình trào phúng hắn, Nguyệt Thoái thì bởi vì vấn đề xưng hô mà rơi vào phiền não tạm thời, chẳng qua, rất nhanh chóng, cậu vẫn đã làm quyết định.

“Các cậu… cứ tiếp tục gọi tôi là Nguyệt Thoái được rồi, mặc dù chỉ đặt bừa, nhưng đặt lại cái khác cũng không kịp nữa…”

Cũng chính là nói hai cái tên này cậu đều không thích lắm, nhưng tương đối ghét tên thật của cậu hơn chứ gì? Bởi vì thứ mà cái tên đó gánh vác sao?… Bích Nhu! Còn không mau sửa miệng! Đừng gọi cậu ấy là Englar nữa!

“Englar, cậu không thích tên ban đầu của mình sao? Trước kia, cuộc sống trước kia cũng không có thứ gì đáng để cậu lưu luyến sao?”

Nghe xong quyết định của cậu, Bích Nhu hình như có chút buồn, dưới thái độ mềm yếu này của cô, Nguyệt Thoái rất khó nhìn thẳng vào mắt cô.

“Cô muốn gọi làm sao cũng không hề gì, tôi cũng sẽ không để ý.”

Tiếp đến thứ đánh vỡ bầu không khí kỳ dị này, là tiếng của Chu Sa.

“Tôi từ trước kia đã luôn rất muốn biết các cậu rốt cuộc có quan hệ gì, bây giờ tôi biết các cậu là quan hệ chủ nhân với hộ giáp rồi, cho nên, các cậu rốt cuộc có vướng mắc tình cảm gì?”

Ánh mắt Nguyệt Thoái nhìn Bích Nhu, người sáng mắt đều nhìn ra rất có vấn đề, Chu Sa đương nhiên cảm thấy được, mà vấn đề này cũng khiến Phạm Thống rất tò mò.

Ừ, tôi cũng rất muốn biết đáp án. Ai mà chả thích hóng chuyện, tôi tự nhiên cũng không phải ngoại lệ, tới đi, Nguyệt Thoái! Chuyện đến nước này, hẳn là cũng không có chuyện gì cần giấu chúng tôi đâu nhỉ?

“Chúng tôi…”

Nguyệt Thoái do dự mấy giây, sau khi mở miệng lại tiếp tục ngừng lại.

“Tôi…”

Cậu tạm ngừng cả buổi cũng nói không ra nguyên cớ, sau khi cúi đầu khổ não, cậu hỏi vấn đề khác trước.

“Các cậu… thật sự không có bất cứ cảm giác bài xích nào đối với việc tôi từng là hoàng đế Tây Phương Thành này sao?”

Nếu cậu đã muốn xác nhận mới có thể an tâm, bọn họ cũng không để ý nói lại lần nữa với cậu.

“Không có. Đối tượng tôi thích thân thế hiển hách, tôi cảm thấy như vậy rất tốt.”

Chu Sa tỏ tình chẳng chút ngại ngùng.

“Chúng tôi đều là cư dân nguyên sinh, có mối thù nước hận nhà với cậu, không cần lo lắng nhiều như vậy, đừng nghĩ đến chuyện của Lạc Thị nữa, cậu ấy cũng không chịu ra tay giúp cậu rồi, chẳng phải đại biểu cậu ấy vẫn là niệm tình cũ?”

Phạm Thống vẫn là miệng chó ói không ra ngà voi.

“Nhưng, cậu ấy ghét “thiếu đế Lạc Nguyệt” như vậy, cậu ấy đã căm hận tôi lâu như thế rồi —-“

“Đó là bởi vì cậu ấy không quen biết cậu, không hiểu rõ cậu, cũng không biết nguyên nhân đằng sau, căm hận người xa lạ là một chuyện rất dễ, cũng không cần suy nghĩ tình cảm như vậy liệu có khiến đối phương tổn thương hay không, nhưng bây giờ thì khác… dù sao, trước mắt đây vẫn là chuyện chưa có lời giải, cậu đừng nghĩ nữa, ít nhất chúng tôi vẫn ở bên cạnh cậu mà.”

Sau khi Phạm Thống nói xong đoạn này, ánh mắt Nguyệt Thoái nhìn hắn mang theo nghi hoặc.

“Phạm Thống, nguyền rủa của cậu trị khỏi rồi sao?”

“Tôi cũng không hi vọng chứ, trên thực tế chỉ là tôi thỉnh thoảng trúng xác suất một phần mười nói sai mà thôi.”

Xem ra nguyền rủa đích xác vẫn chưa khỏi.

“Tóm lại, chúng tôi cũng không muốn tìm hiểu cậu, muốn hiểu lầm cậu, về phần tương lai của cậu, nói cho chúng tôi nghe đi.”

Liên tiếp nói ngược khiến Phạm Thống có chút tuyệt vọng, nhưng hắn tin Nguyệt Thoái nghe hiểu.

“Ừ, nói cho chúng tôi quá khứ của cậu đi.”

Chu Sa gật đầu, cậu trái lại cũng nghe hiểu lời của Phạm Thống.

Nguyệt Thoái vốn còn có chút do dự, nhưng lúc này Bích Nhu nắm lấy tay của cậu, giống như là lặng lẽ cổ vũ cậu nói ra vậy.

Nhìn ba con người chịu mạo hiểm cứu mình ra này, cậu hít một hơi, cuối cùng cũng bắt đầu hồi ức quá khứ,

◎ Lời bạt của Phạm Thống

Mọi người đều bình an vô sự thật là tốt quá rồi, cả đoàn chúng tôi ngay cả con chim cũng không sao, có khả năng là tôi bình thường thắp hương vái phật đã có tác dụng, đồng thời cũng may mà tôi có một cây phất trần tốt.

A, tôi bây giờ kỳ thực vẫn nhìn không ra chúng tôi tương lai sẽ thế nào, chẳng qua trên mặt mọi người đều không có tướng tử, ít nhất có thể xác nhận không có nguy hiểm tính mạng, đây khiến tôi an tâm rất nhiều.

Không sai! Bởi vì Lăng Thị đại nhân đã trả lại ký ức cho tôi, cho nên tôi bây giờ ngoại trừ ký ức Huy Thị cho tôi, tôi cũng lấy lại được phần ký ức của mình, là một Phạm Thống hoàn chỉnh!

Nếu không phải miệng không thể nói ra lời muốn nói, không chừng tôi lại có thể mở tiệm xem bói kiếm tiền rồi! Bây giờ bốc quẻ xem tướng tôi đều không có vấn đề, trong lòng vững chắc hơn không ít!

Hơ, những điều tôi nói không bao gồm con chim kia. Tôi chưa học làm sao xem mệnh cho chim, vốn đã là sinh vật không cùng loại, đây cũng làm khó tôi quá rồi, vận mệnh của Tiêu Ba có khả năng phải tự nó cầu phúc nhiều hơn thôi.

Tôi tin, bất luận là thế giới ban đầu của tôi hay là cái thế giới này, đều sẽ không có người đi học làm thế nào xem tướng cho chim, học được kỹ năng này căn bản không kiếm được tiền mà! Chưa kể nói ra chim có nghe hiểu hay không, bạn nói xem chim có tự bay tới muốn tôi giúp nó xem tướng không? Có mới lạ! Xem tướng xong có trả tiền không? Có mới lạ! Ngậm mấy hòn đá mấy cọng cỏ là muốn xù tôi sao? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy!

Nói đến, tôi cũng muốn tìm dịp nào đó nói cho bọn họ chuyện ký ức của Huy Thị… chẳng qua, bây giờ hẳn là nên để cho Nguyệt Thoái kể chuyện của cậu ấy trước, phần tôi thì tạm thời nói sau cũng được.

Puhahaha rốt cuộc nướng thịt xong chưa? Làm sao chẳng có hương vị gì hết?

Ủa! Biến mất rồi! Đi đâu rồi vậy! Nướng thịt thôi mà cũng có thể nướng đến mất tích! Hơn nữa chúng tôi vẫn chưa có ai phát hiện!

Nhưng hắn vừa mới nói đừng quản hắn, cho nên… hắn lát nữa hẳn là sẽ tự mình trở lại đi? A ha ha ha?

Không, không quản nữa, bây giờ nếu ngắt lời Nguyệt Thoái, có khi cậu ấy sẽ không kể nữa, chờ Nguyệt Thoái kể xong nếu như vẫn chưa xuất hiện thì tính sau… Thật là, làm cho tôi thấp thỏm trong lòng, muốn đi đâu làm sao cũng không nói một tiếng chứ!

 

Advertisements

3 responses »

  1. Bé Thống vẫn cutoe vỡi nồi >w<
    Bạn A Pu tsundere quá mức luôn rồi, may là bé Thống chuyên ngành thầy bói nên dễ đọc tâm trạng, tính cách và có cách xử lý với bạn ấy. Nhất bé rồi :))))
    Cảm ơn Aico, hóng chương mới :3

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: