RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 8-2

Posted on

Chương 2: Kết bạn chỉ cần tìm hiểu một nửa cũng được, muốn kết hôn xin tìm hiểu tám phần

“A, vậy làm anh em tốt thì sao? Mười phần?” —- Âm Thị

“Vượt qua hai đẳng cấp, còn cao hơn kết hôn là thế nào?…” Nguyệt Thoái

“Đây chính là lý do ta cho tới bây giờ nhìn thấy rất nhiều người sẽ nói với hai người quá hiểu nhau rằng “mấy người kết hôn luôn đi cho rồi” sao?” —- Puhahaha

 

“Lúc tôi bốn tuổi được đưa vào cung San Siro, lúc đó, dưới mong muốn của hoàng đế Tây Phương Thành, trẻ con thuộc trực hệ và bàng hệ vương tộc đều được tiến hành bình chọn tư chất, hoàng đế muốn chọn ra một đứa trẻ có năng lực khiến Thiên La Viêm nhận chủ, bồi dưỡng ra một người kế thừa có thực lực mạnh mẽ chân chính.”

Nguyệt Thoái sau khi chỉnh lý một chút, liền bắt đầu kể từ lúc sơ khởi nhất.

“Hoàng đế mắc căn bệnh vô phương cứu chữa, cho nên mới vội tìm người kế thừa, hoàng đế của Tây Phương Thành bị những trưởng lão khống chế cả mấy đời rồi, ông ta khát vọng đời kế tiếp có thể thoát khỏi hoàn cảnh như vậy, chỉ đáng tiếc… tôi cũng giống bọn họ.”

Cậu nói đến đây, tự cười trào phúng, Chu Sa thì khó hiểu hỏi.

“Vô phương cứu chữa? Không thể dùng vương huyết trị liệu chính mình sao? Hoàng đế ban đầu vì sao lại bị những trưởng lão không chế?”

“Có thể dùng vương huyết trị liệu, chỉ là ông ta đã cảm thấy chán ngán đối với cuộc sống bị khống chế.”

Lúc Nguyệt Thoái giải thích điều này, thần tình cũng tỏ ra buồn bã.

“Hoàng đế mấy đời trước xảy ra bất trắc, trước khi chết truyền vương huyết cho con thơ, phó thác cho trưởng lão khi đó, không ngờ trưởng lão nổi dị tâm, ý đồ khống chế tân đế non nớt và nắm trong tay vương huyết cùng vương quyền, mà bọn họ cũng đã làm được rồi.”

Mấy chuyện đấu tranh quyền lực tăm tối này Phạm Thống nghe xong liền đau đầu, đối với người tự nhận là dân thường như hắn mà nói, những chuyện này nghe lên thực sự rất khó có cảm giác chân thực thấu hiểu, nhưng đây lại là chuyện xảy ra trên người bạn bè hắn.

Nếu đã không muốn chết, thì lại vì sao không dùng vương huyết cứu mình? A, đúng rồi, liệu có phải trong vòng một tháng đó đã cứu người? Như vậy thật là lỗ, cứu người khác xong, kết quả không cứu được mình… Đâu đúng nhỉ? Hạn chế một tháng chẳng phải là của hồi sinh sao? Trị liệu hẳn là không hạn chế số lần mới đúng —- Kỳ thực hoàng đế kia là bị mưu sát đi! Ông ta căn bản là bị bức giao ra lực lượng của vương huyết, truyền cho một đứa con ngốc nghếch còn nhỏ dại —- Ohhhh Tây Phương Thành thật đen tối! Tôi đột nhiên phát hiện mình rất có tài phân tích ở phương diện này, là như vậy sao?

“Dù gì cũng là chuyện lúc tôi còn rất nhỏ, rất nhiều chuyện tôi không nhớ rõ lắm. Bao gồm người nhà ban đầu của tôi, tướng mạo hoàng đế tiền nhiệm, hình dáng kiến trúc đường phố Tây Phương Thành…”

Nói đến đây, Nguyệt Thoái lộ ra nụ cười thoáng bi thương, sau đó cậu lại nhớ tới mình bỏ sót một chuyện, vội vàng bổ sung.

“A, tôi quên nói, sau khi bị đưa vào Cung San Siro làm người kế thừa vương vị, bọn họ đã tước đoạt thị giác của tôi, để tôi mất đi ánh sáng, về sau tôi sở dĩ lấy mảnh vải che mắt là bởi vì mặt bị che phần lớn, lúc bọn họ để thế thân xuất hiện sẽ dễ lừa gạt hơn. Hơn nữa, để một thế thân hai mắt vẫn còn tốt giả vờ thành mù dù sao cũng không dễ, bọn họ cũng không muốn để cho ai biết hoàng đế của Tây Phương Thành là nhìn không thấy, che lại có thể coi như chỉ là muốn giấu dung mạo, sẽ không còn những vấn đề này nữa, mà tôi dù sao cũng không nhìn thấy gì, che vải đối với tôi mà nói cũng không gây ra khó khăn.”

Sau khi cậu giải thích xong, Phạm Thống tức thì có chút nói không ra lời.

Mắt đang yên đang lành tự nhiên làm cho mù? Tàn hại trẻ em cũng không phải như vậy đi! Các người rốt cuộc có bao nhiêu ác độc hả! Các người có từng hỏi ý muốn của cậu ấy không?

“Khiến tôi mất đi thị giác, là vì để bồi dưỡng tư chất năng lực “tưởng tượng thuần túy” của tôi, bởi vì Thiên La Viêm là kiếm của Đông Phương Thành, lúc sử dụng phải dùng thuật pháp, hoàng đế chọn tôi chính là vì muốn một người có thể khiến Thiên La Viêm công nhận, do đó hết thảy đều lấy điểm này để xem xét, tôi đều có thể hiểu.”

Biết bọn họ sẽ hỏi nguyên nhân, Nguyệt Thoái liền tự mình nói rõ, đồng thời còn nghĩ đến điều gì đó mà bật cười.

“Cho nên, kỳ thực tôi vốn đã biết thuật pháp, nhưng đều chỉ biết một vài thuật pháp cao cấp, vừa khéo chết xong đến Đông Phương Thành, tình cờ có cơ hội tiếp xúc với thuật pháp cơ sở, loại cơ duyên này vẫn thật thú vị đây.”

… Cậu vì sao còn cười ra được?

Phạm Thống lại lần nữa cảm thấy mình không hiểu Nguyệt Thoái.

“Tóm lại, sau khi hoàng đế tiền nhiệm chết, tôi liền trở thành hoàng đế tân nhiệm của Tây Phương Thành. Đám trưởng lão muốn khống chế tôi, nhưng cũng e ngại lực lượng càng ngày càng mạnh của tôi, bình thường trên người tôi luôn bị trói buộc bởi lớp lớp xiềng xích tà chú và ma pháp, phải nghe lời bọn họ, để tôi cứu người bọn họ muốn cứu, trị liệu người bọn họ muốn trị liệu…”

Nói đến đây, Nguyệt Thoái đột nhiên nhìn Phạm Thống, vẻ mặt cũng nhu hòa rất nhiều.

“Phạm Thống, cậu là người đầu tiên tôi dùng máu trị liệu xuất phát từ mong muốn bản thân đấy, trước đó bất luận tôi muốn xoa dịu đau đớn cho ai, chỉ cần những trưởng lão không đồng ý, tôi đều chỉ có thể nén lại tâm tình muốn giúp đỡ… có thể làm gì đó cho người bạn mình thích, thực sự là chuyện rất vui, dường như cũng có thể tìm lại được một chút bản thân và giá trị tồn tại, đối với tôi mà nói, đó kỳ thực là một chuyện rất đáng kỷ niệm.”

Cậu là nói cái lần tôi bị sét đánh đúng không? Cho nên cái đó quả nhiên là vương huyết sao! Tôi cảm thấy tâm tình có chút phức tạp! Giết gà dùng dao mổ trâu! Hơn nữa tôi may mắn được vương huyết trị liệu, vậy mà căn bản không nhớ rõ quá trình với tình huống chi tiết, như vậy tôi sau này làm sao khoe với con cháu đời sau chứ!

Ôi, bạn gái còn chưa có, nghĩ tới đám con cháu căn bản không tồn tại làm gì…

Tóm lại may mà cậu vừa cứu Lạc Thị xong liền xông đi chiến trường, nếu trì hoãn một chút thời gian, như lần đó chờ đến khi hậu di chứng phát tác ra hết, chẳng phải sẽ biến thành trạng thái yếu ớt chỉ có thể nằm trên giường có thể bị mấy cư dân tân sinh bình thường bắt giữ sao…

“Khí hóa có thể phát huy ra uy lực lớn nhất của vũ khí, vũ khí càng cao cấp càng khó tu thành, phản phệ cũng càng nghiêm trọng, mà tôi bởi vì đã tu thành khí hóa với Thiên La Viêm, thân thể liên đới bị tổn hại, mạng vốn không dài, chỉ là vẫn chưa chờ đến ngày cầm cự không nổi, tôi đã bị người sát hại khi thân thể đang ở trạng thái yếu ớt rồi.”

Ohhh! Rốt cuộc! Cậu sắp nói đến tên hung thủ giết người kia rồi đi? Chính là tên thiếu đế giả kia đúng chứ?

“Narsi hắn… tôi…”

Không dễ gì mới nói đến đây, Nguyệt Thoái lại giống như hễ nhắc đến cái tên này thì không thể nói tiếp được, trái với sự bình thản vừa rồi, cả người rơi vào do dự đình trệ.

Lúc cậu dừng lại, bọn họ không có mở miệng thúc giục. Nếu như cậu cứ như thế không nói nữa, bọn họ cũng có thể thông cảm, bức cậu nhớ lại người đã giết mình, xác thực rất tàn nhẫn.

“Xin lỗi. Thói quen từ xưa đến nay, gặp phải chuyện đau khổ, tôi sẽ luôn tách khỏi trái tim và tri giác của mình, muốn bảo vệ mình khỏi chịu tổn thương, sau khi quen với trốn tránh, muốn chân chính đối mặt sẽ trở nên có chút khó khăn…”

Trên mặt cậu mang theo áy náy, nói như vậy giống như cảm thấy hổ thẹn đối với việc mình không thể bình tĩnh đối với cái người đó.

Loại chuyện này… cũng không phải lỗi của cậu đi? Hẳn là lỗi của người hại cậu biến thành thế này đi?

Nghe Nguyệt Thoái nói ra như vậy, Phạm Thống không khỏi cảm thấy buồn.

“Không có người trách cậu, cậu không cần xin lỗi.”

Chu Sa nói với cậu như thế, Nguyệt Thoái sau khi trầm mặc một hồi rồi nói tiếp.

“Narsi… là em trai của Huy Thị. Bọn họ là con ruột của hoàng đế tiền nhiệm, bởi vì tôi, bọn họ mất đi địa vị vương tử, trưởng lão xem bọn họ là con cờ để lợi dụng, để Huy Thị đi Đông Phương Thành nằm vùng, Narsi thì ở lại Tây Phương Thành làm con tin kiềm chế hắn, Huy Thị sẽ báo cáo chi tiết cuộc sống của hắn ở Đông Phương Thành, vị trí cách mở cơ quan cũng bao gồm trong thư, cho nên lúc quét dọn lần trước, tôi mới muốn tìm thử xem có thứ gì không, chẳng qua quả nhiên vẫn là quá lớn mật, bị phát hiện là bình thường.”

Ồ, thì ra là như vậy à? Cậu nghĩ quá nhiều rồi, tôi là bởi vì có được ký ức của Huy Thị, mới ở khi ấy vô thức nhìn chỗ đó, nếu không căn bản không có người chú ý đến hành động của cậu đâu.

“Huy Thị đại nhân mất tích vậy mà là thám tử của Tây Phương Thành? Vậy ngài ta bây giờ ở đâu?”

Chu Sa không biết gì về tình huống của Huy Thị, cho nên liền hỏi vấn đề này.

“Hắn… đã chết rồi.”

Mặc dù chưa từng thấy Huy Thị, nhưng nói tới tin Huy Thị chết, trong giọng của Nguyệt Thoái vẫn lộ ra một chút cảm thương.

Ồ, cái này tôi biết, hắn chính là chết ở trước mặt tôi.

Phạm Thống bổ sung câu này trong lòng.

“Tôi cũng là trước khi bị giết mới nghe nói cái tin tức này, nhưng nếu là do Narsi nói, hẳn là sẽ không sai…”

Thái độ để lộ ra trong ngôn ngữ của cậu, vẫn thoáng tồn tại tín nhiệm đối với Narsi, có lẽ bản thân cậu cũng không có phát giác, nhưng người nghe đều nhìn ra được.

Cậu vốn định tiếp tục giải thích, bởi vì Huy Thị chết, Narsi mới quyết định động thủ giết cậu, nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy khó nói ra khỏi miệng.

Đó có khả năng chỉ là một xúc phát điểm. Chẳng lẽ nếu Huy Thị vẫn sống, hắn sẽ không giết cậu sao?

Nguyệt Thoái áp tay lên ngực, chậm rãi vuốt về phía cổ của mình.

Lúc đó, Narsi chính là dùng bàn tay lạnh lẽo run rẩy của hắn bóp cổ của cậu.

“Chỉ cần ngươi không tồn tại thì tốt rồi…”

Trong lúc thất thần, cậu dường như lại đặt mình vào trong bóng tối không thể nhìn thấy gì, trong khi chịu đựng ngạt thở cùng đau đớn, lại lần nữa nghe thấy câu này.

Cho dù cậu đã sống lại, nhưng vết thương này vẫn luôn còn mãi.

Mà cậu cũng vẫn luôn… không thể hỏi hắn “vì sao”.

“Tôi thật ra cũng không rõ hắn nghĩ cái gì…”

Thừa nhận điều này cũng không khó khăn, chỉ là sau khi thừa nhận, cậu ít nhiều vẫn là sẽ cảm thấy buồn.

Vì sao chung sống với một người nhiều năm như thế, nhưng vẫn cảm thấy hắn xa lạ như vậy đây?

“Các cậu còn có gì muốn biết không?”

Như là không biết còn nên nói những cái nào, Nguyệt Thoái dứt khoát hỏi như vậy, để bọn họ đưa ra vấn đề.

“Rốt cuộc phải làm sao mới có thể mạnh như thế?”

Phạm Thống mau mồm mau miệng hỏi, câu này hiếm khi không bị đảo lộn, nhưng lại là câu hỏi chẳng có chút ý nghĩa nào.

“Cậu hỏi cậu ấy vì sao mạnh như thế, cứ giống như hỏi cá làm sao lại biết bơi vậy.”

Trước khi Nguyệt Thoái trả lời Chu Sa đã cười nhạo hắn trước, Nguyệt Thoái bị so với cá thì cười khổ một chút.

“Thực lực của tôi là do đã hi sinh rất nhiều sự vật để đổi lấy, không đến mức bẩm sinh hoặc là bản năng, phải nỗ lực mới có thể đối lấy thành quả, Phạm Thống cậu nếu là chịu mỗi ngày luyện một vạn tấm phù chú, lực khống chế nhất định sẽ có tiến bộ rất lớn.”

Một… một vạn tấm? Nguyệt Thoái! Cậu tuyệt đối là ma quỷ!

“Có cần thiết, tôi chịu nổi loại khảo nghiệm này, tôi cảm thấy tôi vẫn là đừng dựa vào cậu bảo vệ thì tốt hơn.”

Sau khi Phạm Thống nói ngược xong, lập tức lắc đầu lia lịa, rất sợ Nguyệt Thoái tưởng thật, mỗi ngày đều đốc thúc hắn luyện tập, vậy hắn sẽ ăn không tiêu mất.

“Còn nữa, bởi vì ký ức bị phong ấn, năng lực tôi có thêm không dùng được gì, chẳng qua chuyện này tốt hơn vẫn là để trước đó giải thích vậy.”

Sau khi trải qua một cuộc tháo chạy đầy giật gân, hắn cảm thấy mọi người đều cần yên tĩnh nghỉ ngơi, một hơi tiêu hóa nhiều thông tin như vậy, sợ rằng cũng rất khó bình tâm phân tích, cho nên hắn vẫn là quyết định trước hết đừng nói đến chuyện của Huy Thị.

Đồng thời hắn cũng có chút quan tâm Puhahaha hồi nãy biến mất đã trở lại chưa, sau khi nghiêng mắt liếc qua, hắn giật mình phát hiện Puhahaha không biết từ lúc nào đã xuất hiện trở lại, vừa rồi rốt cuộc đi đâu, hắn thực sự rất tò mò.

Puhahaha, ngươi đang làm gì vậy? Chẳng phải đã nói muốn nướng thịt sao? Thi thể còn ở đó chưa xử lý kìa! Ngươi làm sao vừa xuất hiện đã ở đó ngủ gật, mấy cái bao bên cạnh ngươi là cái gì vậy hả?

Mặc dù nếu sử dụng giao tiếp tâm linh, với cự ly này hắn có thể trực tiếp hỏi Puhahaha, nhưng bên này vẫn chưa kết thúc đã đi quản bên đó, nhất tâm nhị dụng hình như không tốt lắm, Phạm Thống đành nén lòng tò mò, tiếp tục nghe thảo luận bên này.

“Lúc cậu bị nhốt, không có bị ai làm gì đi?”

Chu Sa hỏi một vấn đề tương đối không liên quan. Nghiêm khắc mà nói đích xác cũng là chuyện “quá khứ”, nhưng không có quan hệ gì với Tây Phương Thành.

Cậu hỏi như vậy là thế nào? Cái gì gọi là không có bị ai làm gì? Cậu cảm thấy cậu ấy sẽ bị người ta làm gì?

Bây giờ thoạt nhìn tay chân lành lặn, hẳn là không có bị hình cầu tra tấn, ngoại trừ đây còn có thể có cái gì sao?… Đừng để tôi nhớ tới ngôn luận thu hậu cung của Mễ Trọng! Nữ vương hẳn là sẽ không làm gì cậu ấy đi? Chắc là không đâu nhỉ?

“Tôi ở trong lao được đối xử rất bình thường, may mà nhờ có Vi Thị đại nhân.”

Câu trả lời của Nguyệt Thoái trái lại khiến bọn họ bất ngờ.

“Vi Thị đại nhân?”

“Vi Thị? Cái tên Vi Thị mà Âm Thị thường mắng suốt đó sao?”

“Vi Thị đại nhân? Vi Thị đại nhân mà rất thích cư dân tân sinh và một lòng phản nghịch nữ vương kia?”

Ba người ba câu, rất minh hiển có thể nghe ra câu nào là của Phạm Thống nói.

“Đúng vậy, Vi Thị đại nhân hạ lệnh nghiêm cấm bọn họ động dụng tư hình, cho nên tôi mới có thể an ổn ở trong lao như thế…”

Sau khi có được đáp án khẳng định từ trong miệng Nguyệt Thoái, sắc mặt ba người đều có chút vi diệu, nhưng cũng không có hứng tiếp tục nghiên cứu Vi Thị là người thế nào.

“Englar, cậu là hoàng đế của Tây Phương Thành, bây giờ cũng đã rời khỏi Đông Phương Thành rồi, không cần thiết tiếp tục gọi đại nhân nữa!”

Bích Nhu ôm bất bình vì xưng hô tự hạ thấp thân phận của Nguyệt Thoái, Chu Sa cũng gật đầu tán đồng, đồng thời cũng hỏi một vấn đề khác.

“Cậu tiếp đến có dự định gì? Hành động của chúng ta hẳn đều lấy quyết định của cậu làm chủ.”

Nói trắng ra, chính là “bây giờ Đông Phương Thành về không được rồi, cậu nếu như không muốn đi Tây Phương Thành, chúng tôi cũng nguyện ý lang thang với cậu”, người ở đây cũng không có dị nghị, chỉ chờ Nguyệt Thoái trả lời.

“…”

Nguyệt Thoái hơi hé môi, hình như bởi vì vẫn chưa suy nghĩ mà khó có thể lập tức trả lời.

“Englar, về với tôi đi! Trước hết tất cả ở trong nhà tôi cũng không sao, nhà tôi rất lớn, cẩn thận một chút hẳn là sẽ không dẫn tới hoài nghi, trên an toàn cũng không có vấn đề, cậu có thể dưỡng thương, bọn họ có thể nghỉ ngơi, như vậy chẳng phải rất tốt sao?”

Thấy cậu không thể quyết định, Bích Nhu liều sốt ruột khuyên nhủ cậu.

Ủa? Ờ ha, Bích Nhu tốt xấu gì cũng nhận được hai đường chỉ vàng, vốn sống ở Tây Phương Thành, có nhà của mình cũng không kỳ quái… Cho nên Bích Nhu ở Tây Phương Thành rốt cuộc là thân phận gì? Chung quy không thể phô trương dùng danh nghĩa Aifrol mà sống chứ?

Phạm Thống đang suy đoán trong lòng, Nguyệt Thoái liền khổ não mở miệng.

“Kỳ thực bất luận là tình trạng tay phải hay là hạn chế trên người tôi, nếu như đừng gây ra phiền toái cho mọi người, chết xong sống lại là nhanh nhất, nhưng bây giờ chết rồi sẽ trở về ao nước của Đông Phương Thành, không có biện pháp làm như vậy…”

Đúng vậy, nếu chết trở về, chúng tôi nỗ lực trốn ra như vậy đã không còn ý nghĩa rồi… Ủa? Khoan, khoan đã, đây chẳng phải đại biểu…

“Không sai, cho nên cậu không thể chết. Không chỉ là cậu không thể chết, chúng tôi cũng không thể chết.”

Lời này của Chu Sa minh hiển là nhằm vào Phạm Thống, cậu cũng xác thực lấy một loại ánh mắt uy hiếp nhìn Phạm Thống.

“Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta đều không thể chết, cậu nếu là chết trở về Đông Phương Thành, chúng tôi sẽ không đi cứu cậu đâu, đến lúc đó cậu tự mà lo.”

Lời của cậu hết sức trực tiếp, mà Nguyệt Thoái cũng lộ ra vẻ lo lắng.

“Phạm Thống, phàm sự cẩn thận một chút, cứ coi mình là cư dân nguyên sinh đi.”

Ơ —- Thật sự một lần cũng không thể chết sao? Đây liệu có khó quá không! Cho dù tôi bây giờ có ký ức kiếm thuật của Huy Thị, nhưng tương lai có khả năng phải đối đầu với cao thủ ba đường chỉ vàng của Tây Phương Thành đó! Lỡ có nguy hiểm, Puhahaha ngươi nhất định phải cứu ta đấy!

“Nếu cậu thật sự chết trở lại Đông Phương Thành, cậu… nhất định phải chờ tôi. Bất luận thế nào tôi cũng sẽ nghĩ cách lấy lại lực lượng cứu cậu, cho dù phải đoạt lại hoàng vị phát binh công phá Đông Phương Thành, tôi cũng sẽ đi làm.”

Cái này… Nguyệt Thoái cậu làm sao đột nhiên cứng rắn như thế? Cậu như thế giống như đang nói cậu không tiếc để cho Lạc Thị hận cậu cả đời cũng muốn đến cứu tôi vậy? Tôi có nên bởi thế mà cảm thấy yên tâm không? Chuyện này vẫn chưa có thật sự xảy ra, đừng kích động, mau thu hồi hàn khí âm lãnh này về đi, tôi cũng không hi vọng mình biến thành thủ phạm khiến Đông Phương Thành vong quốc đâu…

“Vậy nếu như là tôi thì sao?”

Lúc Chu Sa hỏi vấn đề này có chút không vui, có lẽ là trước khi hỏi đã cảm thấy Nguyệt Thoái sẽ không vì cậu làm đến mức này.

“Còn tôi nữa?”

Bích Nhu cũng hỏi theo, Phạm Thống có chút cạn lời đối với cô.

Làm ơn, tiểu thư cô xen vô làm gì, cô bị nữ vương bệ hạ cầm Skies chém một kiếm cũng còn êm đẹp, trên thế giới căn bản không có người giết chết được cô đi? Huống hồ cô cũng đâu phải cư dân tân sinh, chết rồi cũng sẽ không từ ao nước nổi lên, đùa à?

“Các cậu sẽ không chết, tôi lo lắng cho Phạm Thống hơn…”

Nguyệt Thoái đối mặt với trận thế này, tức thì có chút chùn bước.

“Cái kết luận chúng tôi sẽ không chết này là làm sao suy ra?”

Chu Sa nhướn mày, hiển nhiên không làm sao hài lòng.

“Tôi sẽ không để các cậu chết.”

Lần này, Nguyệt Thoái trả lời kiên định hơn nhiều, nhưng câu lẩm bẩm tiếp theo, khí thế lập tức vơi đi.

“Về phần Phạm Thống, tôi thực sự không dám chắc, A, lấy tình trạng hiện giờ của tôi, muốn bảo chứng như vậy có chút tự đại rồi, hm…”

Chờ một chút, Nguyệt Thoái lời này của cậu là ý gì hả! Tôi thoạt nhìn thật sự vừa yếu đuối vừa xui xẻo như thế sao! Tôi thoạt nhìn chính là dáng vẻ chẳng làm gì cả cũng sẽ có thiên thạch từ trên trời rơi xuống đập chết sao! Tôi cũng chẳng qua ở trước mặt cậu bị cửa của Âm Thị đại nhân tiêu diệt có một lần, còn có bị phù của mình ném nổ chết một lần, cậu không cần bởi vì như vậy đã mất lòng tin như thế đối với tôi chứ!

“Tôi mới sẽ không sống đây! Tôi sẽ chết đàng hoàng cho các cậu xem! Chết tiệt!”

Phạm Thống vốn định làm một tuyên bố có chí khí một chút, nhưng dưới đảo lộn của nguyền rủa, tức thì biến thành lời nói đầy nhụt chí.

“Kệ Phạm Thống đi, bụng hơi đói rồi, đồ ăn xử lý xong chưa vậy?”

Chu Sa nói xong, nhìn về phía Puhahaha, mọi người cũng nhìn qua theo cậu.

“Phạm Thống, đó là phất trần của cậu sao?”

Giọng Nguyệt Thoái khi hỏi mang theo mấy phần cả kinh, nhưng Phạm Thống còn kinh ngạc hơn cậu nhiều.

“Cậu làm sao biết hắn là Huoaoaoa! Cậu cũng chưa từng thấy hắn mà! Tôi cũng là đến hôm nay mới biết hắn có thể biến thành quỷ đó!”

Đủ rồi, nguyền rủa, ta cảnh cáo ngươi, đủ lắm rồi đó, còn để ta nói ra cái tên đáng buồn cười kia, coi chừng ta không bao giờ nói chuyện nữa để ngươi không còn lạc thú đảo chữ nữa.

“Hơ… tôi chỉ là đoán như vậy, dù sao tôi cũng biết vũ khí với hộ giáp có thể biến thành người…”

Ờ ha, bên cạnh cậu chẳng phái có hai ví dụ… nhưng đây vẫn có chút nói không thông nhỉ?

“Nói như thế, cậu trước kia từng nói Puhahaha là vũ khí rất tệ, cậu làm sao lại biết?”

Phạm Thống vừa mới hỏi xong câu này, đã bị một vật thể rắn chắc mềm mềm phang trúng đầu.

“Cho dù biết là nói ngược, vẫn không thể tha thứ.”

Puhahaha tỉnh lúc nào không tỉnh, cứ nhằm ngay lúc đang nói xấu hắn thì tỉnh, đây đại khái cũng có thể tính là một trong những chuyện xui xéo của Phạm Thống.

Ngươi làm sao hẹp hòi như thế hả! Biết rõ là nói ngược còn muốn so đo! Ngươi vừa rồi rốt cuộc lấy cái gì chọi ta… ủa, bánh, bánh bao? Đâu ra bánh bao! Bảo ngươi đi nướng thịt, biến đâu ra bánh bao! Cũng rớt xuống dính đất mất tiêu rồi! Đúng là phí của trời! Người ta lấy bánh bao thịt chọi chó là một đi không trở lại, ngươi cầm bánh bao thịt chọi ta, ta thế nhưng sẽ không nhặt lên ăn đâu!

Chẳng qua, lúc này cũng chỉ có Phạm Thống chú ý đến bánh bao mà thôi, Nguyệt Thoái vẫn là quyết định trả lời vấn đề Phạm Thống mới hỏi.

“Tôi và Thiên La Viêm đã lập khế ước, cũng luôn luôn là dùng tay phải cầm kiếm, cho nên, tay phải của tôi tàn lưu khí tức của Thiên La Viêm, đây cũng là nguyên nhân ở tiệm vũ khí tôi cầm vũ khí, đối phương đều sẽ la hét, nếu là Âm Thị đại… Âm Thị, bản thân hắn chính là Skies, tự nhiên không có vũ khí chịu nổi khí tức trên người hắn khi tiếp xúc trực tiếp… Phạm Thống cái lần cậu chết ở Âm Thị Các, tôi từng bất cẩn cầm Puhahaha lên, nhưng hắn lại không có phản ứng gì, vẫn ngủ yên ổn như thường, có thể không đếm xỉa tới khí tức của Thiên La Viêm, ít nhất cũng là vũ khí cùng giai cấp, bởi thế, hắn có thể biến thành người, cũng là rất dễ suy đoán.”

Sau chuỗi giải thích của Nguyệt Thoái, Phạm Thống vẫn còn tính là nghe hiểu, nhưng sau khi logic này xoay một vòng trong đầu, hắn lập tức biến sắc.

Không phải chứ! Đây chẳng phải là nói —-

Muốn ấn chứng suy nghĩ của mình, cách nhanh nhất chính là trực tiếp thử nghiệm, thế là Phạm Thống bất thình lình xoay sang Chu Sa, nhanh như chớp đoạt lấy chủy thủ trên người cậu.

“A —- buông tay! Buông tay! Cứu với —– Đừng chạm vào ta —-!”

Tiếng kêu thảm thiết thê lương của chủy thủ bởi vì tiếp xúc mà lập tức vang lên trong đầu hắn, đương nhiên cũng đồng thời la lên cho chủ nhân mình là Chu Sa nghe thấy.

“Cậu làm gì vậy hả!”

Chu Sa lập tức lấy động tác thô bạo giật lại chủy thủ khỏi tay hắn, thoáng căng thẳng kiếm tra trạng thái vũ khí của mình, cũng thuận tiện vỗ về tâm linh bị sốc của vũ khí.

“Không —- tôi vậy mà cũng biến thành chân sát đao rồi! Làm sao lại như vậy!”

Cái sự thật này khiến Phạm Thống chịu đả kích không nhỏ. Khí tức của Thiên La Viêm và Skies đều sẽ khiến vũ khí cấp thấp e ngại, nếu đẳng cấp của Puhahaha cũng xấp xỉ, từ đó suy ra, thân là chủ nhân của hắn, trên tay tự nhiên cũng sẽ có khí tức khiến vũ khí cấp thấp sợ hãi —- đây cũng đã gián tiếp chứng thực giá trị của Puhahaha.

“Sớm đã nói với ngươi sau khi có ta thì không thể có người khác rồi.”

Puhahaha nhíu mày, cảm thấy hắn có vậy thôi mà cũng làm ầm lên.

“Ta tưởng rằng đó chỉ là phát ngôn hào phóng muốn chia sẻ của ngươi thôi!”

Ta là nói hẹp hòi với độc chiếm! AAA! Té ra là cảnh cáo rất thực tế sao?

“Phạm Thống, đừng quá tham lam, có một thanh vũ khí xịn tốt hơn cầm mười thanh vũ khí bình thường nhiều, hà tất ham của lạ muốn cầm loại vũ khí khác đây?”

Nguyệt Thoái ôn tồn khuyên hắn, nhưng ý tứ ẩn chứa trong lời nói của cậu khiến Phạm Thống cảm thấy cậu căn bản biết trọng điểm nằm ở đâu.

Cậu cũng biết vấn đề nằm ở “chủng loại” vũ khí sao! Tôi đời này chẳng lẽ chỉ có thể cầm cây l —- phất trần? Tôi thật sự không có số mệnh cầm vũ khí bình thường một chút sao! Hay là tôi chỉ có thể cầm đồ hỏng giống Âm Thị đại nhân? Hoặc là vũ khí phệ hồn mà cư dân tân sinh rớ không tới?

“Tóm lại ngươi cho đến bây giờ vẫn có bất mãn với bổn phất trần!”

Lòng tự tôn mẫn cảm của Puhahaha hình như lại bị kích thích, Phạm Thống thấy vậy, vội vàng muốn làm sáng tỏ hiểu lầm… Cho dù kỳ thực không phải hiểu lầm.

“Ta chỉ là cảm thấy, đụng vào vũ khí khác đều sẽ khiến bọn chúng rên rỉ, giống như ta rất thân thiết vậy, cảm giác có hơi tốt mà, không phải đang trách ngươi đâu!”

Lần nói ngược này của Phạm Thống cũng thành công khiến mọi người nhìn hắn bằng ánh mắt dị dạng.

“Các cậu có vấn đề gì thì sang bên cạnh dùng giao tiếp tâm linh mà nói được không? Tôi đói bụng muốn ăn, Nguyệt Thoái cũng vậy.”

Chu Sa cực kỳ lãnh đạm nói, không có hứng đối với chuyện trong nhà của Phạm Thống với vũ khí của hắn.

Cái gì mà Nguyệt Thoái cũng vậy… Cậu từ lúc nào có thể phát ngôn thay Nguyệt Thoái rồi thế? Mình đói thì đừng kéo luôn cả Nguyệt Thoái được không?

“Đồ ăn ở đây.”

Nghe thấy bọn họ muốn dùng bữa, Puhahaha liền chỉ về phía mấy túi đồ vốn không tồn tại.

“Đây là…?”

Nguyên liệu vốn cần xử lý bị đặt ở bên cạnh, nhưng lại mọc thêm mấy cái túi không biết đâu ra, mọi người đều cảm thấy Puhahaha nên giải thích một chút.

“Nghĩ tới nghĩ lui muốn làm tốt chuyện chưa từng làm vẫn là quá khó, vũ khí phải nên có tự tôn, không nên xuống bếp, dù sao thứ các ngươi cần là đồ để ăn, cũng không nhất định phải ăn cái con đó, ta đi lấy đồ có sẵn còn nhanh hơn.”

Thuyết minh của Puhahaha cũng không khó hiểu, nhưng mọi người vẫn có nghi hoặc chưa được tháo gỡ.

“Cho nên… những cái đó rốt cuộc đâu ra?”

Ngươi đừng nói ngươi vừa rồi đã trở về Đông Phương Thành một chuyến đấy nhá? Ngươi chắc không phải chỉ tốn chút thời gian đã âm thầm từ Đông Phương Thành trộm đồ ăn về nhá! Đây cũng quá khoa trương rồi, đây căn bản là chuyện mà chỉ có tồn tại vượt thường lý mới làm được!

Phạm Thống cảm thấy giải đáp mình nghĩ ra đã rất hoang đường rồi, không ngờ trả lời của Puhahaha còn muốn hoang đường hơn hắn nghĩ.

“Của Skies cho. Ta lấy từ hắn.”

Skies, cũng chính là Âm Thị. Mấy người bọn họ đồng thời tiến hành chuyển đổi cái tên này ở trong đầu.

“Cái, cái gì —-“

Ngươi không chỉ chạy về Đông Phương Thành mà còn chạy vào Thần Vương Điện! Sau đó ngươi chạy vào Thần Vương Điện vậy mà gặp được Âm Thị đại nhân, ngài ta còn tặng ngươi một đống đồ ăn! Đây rốt cuộc là tình huống không tưởng gì vậy!

“Ngươi đã gặp Âm Thị sao? Anh ấy vẫn khỏe chứ? Có bị nữ vương làm khó không?”

Nhắc đến Âm Thị, Bích Nhu lập tức trở nên lo lắng, lần này Nguyệt Thoái trái lại không có tỏ vẻ gì đối với sự quan tâm của cô, dù sao Âm Thị cũng đã giúp bọn họ rất nhiều, lo lắng cho tình hình của hắn cũng là nên.

“Ngươi trước hết nói rõ ngươi vì sao lại chạy đến Thần Vương Điện đi…?”

Phạm Thống cảm thấy hỏi chuyện thì phải nên làm rõ theo thứ tự trước sau, như vậy dễ hiểu hơn, mà so với Bích Nhu, Puhahaha hình như vẫn là cảm thấy chủ nhân của mình quan trọng hơn, cho nên hắn chọn trả lời vấn đề của Phạm Thống trước.

“Muốn trở về Đông Phương Thành nhất thời cũng nghĩ không ra chỗ nào tương đối ít người, nên ta đã chọn Thần Vương Điện, trong ấn tượng người không nhiều.”

Ta không biết nên bình luận gì đối với suy nghĩ đơn giản của ngươi nữa, Puhahaha. Như vậy nghe lên hình như ta nên cười ầm ra tiếng đối với chuyện này, nhưng kỳ thực ta một chút cũng cười không nổi… Ngươi không hề nghĩ tới chỗ đó rất nguy hiểm sao! Hay là ngươi thật sự có tự tin đối với bản thân như thế, như đi vào chỗ không người?

“Ngươi vào Thần Vương Điện, cũng không có ai phát hiện?”

Chu Sa cũng cảm thấy đây rất khó có thể tưởng tượng, một khả năng là Puhahaha quá thần kỳ, một khả năng khác là cảnh bị của Thần Vương Điện quá yếu.

Bất luận là cái nào, cảm giác đều là đáp án khiến người không quá có thể dễ dàng chấp nhận.

“Có chứ, gặp phải Skies, bị hắn kéo đến chỗ hắn hỏi một đống vấn đề, ta nói với hắn là ta muốn tìm đồ ăn, hắn liền làm một đống tặng ta, cũng không cần tiền, đúng lúc giải quyết vấn đề.”

Puhahaha kể lại rất ngắn gọn, chẳng qua, nghĩ tới hắn hẳn là cũng không có bị Âm Thị bám víu quá lâu, dù sao hắn cũng là đã trở về trong lúc bọn họ nói chuyện.

“Vậy… Âm thị vẫn ổn chứ?”

Vừa rồi hỏi không có nhận được đáp án, Bích Nhu đành hỏi lại lần nữa.

“Dáng vẻ không có tinh thần gì, chẳng qua, lúc ta sắp đi có đỡ hơn một chút.”

Nghe lên hẳn là vẫn ổn, cũng còn có mức độ tự do nhất định, mọi người lúc này mới thoáng yên tâm.

Sau khi trốn ra khỏi Đông Phương Thành, bọn họ cũng muốn dùng máy thông tin phù chú liên lạc Âm Thị, nhưng làm sao cũng liên lạc không được —- đây là bởi vì máy thông tin phù chú của Âm Thị đã bị Tịch Anh phá hỏng rồi, bọn họ đương nhiên là không biết.

Ồ, cho nên nói, mấy cái túi này đều là đồ tốt mang ra từ Thần Vương Điện? Chúng ta không cần ăn thi thể dã thú không biết tên kia nữa? Mặc, mặc dù tình huống này có chút không tưởng, nhưng hình như là chuyện tốt hiếm có… Đây chính là cơm đưa tiễn sao? Sau khi đi Tây Phương Thành, có lẽ sẽ không ăn được đồ của Đông Phương Thành nữa rồi đi? Vừa nghĩ như vậy, có khi ngay cả thứ lương thực công cộng khó nuốt kia cũng sẽ trở nên khiến người hoài niệm?

“Hiệu suất của Thần Vương Điện cũng quá tốt rồi đi, trong thời gian ngắn như thế đã có thể làm ra nhiều đồ ăn như vậy…”

Chu Sa mở túi kiểm tra bên trong có món gì, vừa mở ra, hương vị liền bay ra ngoài, không chỉ Phạm Thống cảm thấy thèm thuồng, ngay cả Nguyệt Thoái cũng nhanh chóng cảm thấy đói.

“Chúng ta vẫn là ăn chậm một chút đi!”

Phạm Thống mặc dù nói ngược, nhưng lúc này mọi người đều có thể lý giải hắn muốn nói cái gì.

Sau khi đồ ăn được lấy ra khỏi túi, ba người lập tức bắt đầu ăn ngấu nghiến như hổ đói.

“Chờ các cậu ăn no, chúng ta sẽ đến Tây Phương Thành đi!”

Bích Nhu giống như sợ Nguyệt Thoái đổi ý, nhiều lần nhắc tới chuyện này.

“Chúng ta muốn đi thế nào? Cũng để cho Tiêu Ba chở chúng ta, dùng đi bộ?”

Đi bộ thì ngày nào mới tới! Tôi là nói dùng bay cơ!

Phạm Thống bực bội, sau đó quyết định giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục gặm mỹ thực trên tay, phớt lờ ánh mắt khinh bỉ của Chu Sa, mà Tiêu Ba sau khi ăn xong miếng thịt vụn nho nhỏ kia, chờ không thấy mấy gã này chia cho chút đồ nấu chín, nghe xong đề nghị này thì run rẩy một chút, hình như có chút không vui.

“Puhahaha có phải là có thể dùng thuật pháp mang mọi người cùng di động không? Thế này hình như nhanh hơn?”

Bích Nhu đánh chủ ý lên người Puhahaha, tiết kiệm thời gian là điều tốt, an toàn thoải mái cũng là ưu điểm, ngồi trên lưng Tiêu Ba, cứ luôn bị cường phong thổi vào mặt làm cho không thoải mái lắm, nếu có thể chớp mắt đã đến nơi mong muốn, đó thực sự là một lựa chọn không tệ.

“Bổn phất trần không phải công cụ giao thông.”

Puhahaha nhíu mày, cảm thấy không vui đối với việc Bích Nhu lấy mình thay thế cho công năng của Tiêu Ba.

Bởi vì hắn có tự tôn và kiêu ngạo của mình, lúc đụng chạm đến hai điều này, hắn sẽ không làm sao chịu giúp đỡ.

“Đây chỉ là việc dễ như nhấc chân, nếu như ngươi làm không được, cũng không phải chuyện nhỏ, cứ hẹp hòi chút đi mà.”

Phạm Thống đang ăn nói chuyện không tiện đã vậy còn nói ngược nên hắn cuối cùng cũng bỏ cuộc, quyết định dùng giao tiếp tâm linh.

“Puhahaha giúp bọn ta lần nữa đi mà —-“

“Không muốn, đi bộ cũng không phải là không thể tới.”

Dưới trạng thái hình người, Puhahaha làm biếng dùng đối thoại tâm tinh để trả lời hắn, mọi người mặc dù đoán ra được bọn họ đang làm gì, nhưng cảm giác chỉ nghe thấy Puhahaha đáp lời vẫn là rất vi diệu.

“Nhưng nếu đến Tây Phương Thành sớm hơn, ổn định sớm hơn, ngươi cũng tiện nghỉ ngơi hơn mà, thậm chí bọn ta cũng không cần phiền não lương thực trên đường nữa, đến sớm một chút chẳng phải tốt hơn sao?”

Phạm Thống nỗ lực dùng tài ăn nói để thuyết phục Puhahaha, nhưng hắn cảm thấy đẳng cấp miệng lưỡi của mình kỳ thực không tính là cao, có thể đánh động được Puhahaha hay không, thì phải xem vận khí rồi.

“Đó đều là chuyện mà các ngươi cần phiền não, ta chỉ cần biến trở lại phất trần, thì không liên quan đến ta nữa.”

Cho dù không biết Phạm Thống đã nói cái gì, chỉ nghe trả lời của Puhahaha, cũng có thể biết thương lượng không thuận lợi.

Mặc dù nghĩ nát óc muốn nghĩ ra lời lẽ thuyết phục mới, chẳng qua cảm giác vừa ăn vừa dùng não thực sự không ổn chút nào, thế là Phạm Thống nhún vai, bỏ cuộc.

“Chúng ta vẫn là ngoan ngoãn đi bộ thôi.”

Không, xin dùng bay! Dùng bay!

“Chậc, vẫn là phải tiếp tục cưỡi chim à?”

Giọng điệu của Chu Sa để lộ bất mãn. Nếu Tiêu Ba có thể nói chuyện, không chừng sẽ muốn kháng nghị “làm cu li miễn phí cho còn chê” vân vân.

“Phạm Thống cầm phất trần có cầm chắc được không? Nếu như từ không trung rớt xuống thì làm sao?”

Này này! Đừng uy hiếp kích thích hắn như vậy!

“Ngươi… ngươi nếu để ta té xuống, ta sẽ tự đi lang thang một mình!”

Phản ứng của Puhahaha không nhỏ, nhìn hắn nhăn mặt nói ra câu này, Phạm Thống đại khái cũng hiểu đây thuộc về “chuyện không thể tha thứ” rồi.

“Đi bằng cách bay, từ từ đến cũng không tệ…”

Nguyệt Thoái nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng, trong lòng cậu vẫn là có chút muốn trốn tránh hiện thực, cảm thấy không muốn trở về cố hương nơi không có bao nhiêu hồi ức tốt đẹp nhanh như thế.

“Được thôi, vẫn là phải làm phiền Tiêu Ba rồi, nếu đã như vậy, tôi nói trước một chút, chúng ta phải hạ cánh ở chỗ cách Tây Phương Thành một đoạn, sau đó mới đi bộ qua, tốt nhất là chọn nơi không có người, bằng không rất dễ khiến người chú ý, sau đó, tôi vào thành trước, các cậu nghĩ cách trà trộn vào trong cư dân tân sinh của Tây Phương Thành để vào thành, tránh cho bị phát hiện các cậu là do tôi mang về, vẫn là cẩn thận một chút tốt hơn. Hm, trước đó, tôi bỏ ma pháp lên các cậu, ngụy trang ấn ký cư dân tân sinh của Đông Phương Thành thành của Tây Phương Thành, nhưng, dưới tình huống thân phận không thể bị kiểm nghiệm, tránh cho bị điều tra, cho dù chúng ta đã đến Tây Phương Thành, các cậu có khả năng không thể đăng ký làm cư dân tân sinh chính thức của Tây Phương Thành… đại khái là như vậy.”

Đối với kế hoạch trở về Tây Phương Thành, Bích Nhu vẫn có động não sơ qua, chỉ là phen giải thích phải luôn mang theo ấn ký của Đông Phương Thành này, cũng khiến áp lực của Phạm Thống lớn hơn.

Cho dù đến được Tây Phương Thành cũng không thể giải thoát sao? Đây là hoàn cảnh bi ai gì vậy hả! Tội phạm truy nã quốc tế quả nhiên không có nhân quyền, tôi vẫn còn tưởng đến Tây Phương Thành đổi cái ấn ký, hạn chế không thể chết sẽ được giải trừ, không ngờ vậy mà không có chuyện này!

Nói là đả kích cũng không quá, rõ ràng bây giờ được ăn ngon, Phạm Thống vẫn cảm thấy trong miệng phát đắng.

“Cô ở Tây Phương Thành ngoài mặt rốt cuộc có thân phận gì?”

Chu Sa hỏi vấn đề này, trên thực tế, đây đích xác cần hỏi một chút.

“Hm… dù sao đến lúc đó các cậu sẽ biết thôi.”

Bích Nhu không biết đang giả vờ thần bí cái gì, không có trực tiếp trả lời vấn đề này, Nguyệt Thoái thì đưa ánh mắt về phương xa.

“Thì ra cô cũng sẽ cảm thấy khó nói.”

Ờ ha, Nguyệt Thoái vốn quen biết Bích Nhu mà, cho nên thân phận của Bích Nhu ở Tây Phương Thành, cậu đương nhiên là biết… Cô ta không chịu nói, cậu cứ thay thế cô ta nói cho chúng tôi đi mà! Cậu làm sao có thể hùa theo cô ta chứ!

“Đáng, đáng ghét! Tôi biết tự tiện chạy đến Đông Phương Thành là tôi không đúng, nhưng đó cũng là bởi vì —-“

“Bởi vì muốn theo đuổi Âm Thị đại nhân.”

Chu Sa cắt ngang lời Bích Nhu, giúp cô nói câu tiếp theo.

“Mới không phải như vậy! Đừng nói bừa!”

Âm thanh của Bích Nhu gần như là đang la hét rồi, đề tài này cũng không có tiếp tục.

Cho dù Âm Thị đại nhân không phải nguyên nhân chính, nhưng tôi nghĩ ngài ta ít nhất cũng chiếmm ba mươi phần trăm trở lên đi? Đừng nói với tôi cô đến Đông Phương Thành là để thăm dò tình báo địch, dựa vào biểu hiện bình thường của cô, độ đáng tin này ngay cả một phần trăm cũng không có.

“Vậy thì, trang phục thì sao? Chúng tôi mặc như vầy có vấn đề không?”

Chu Sa hỏi tiếp một vấn đề khác. Sau khi bọn bọ bắt đầu thảo luận những chuyện này, Puhahaha liền bắt đầu ngủ gà ngủ gật rồi.

“Ồ, điều này không cần lo lắng, phục sức của Đông Phương Thành rất lưu hành ở Tây Phương Thành, cư dân mặc phục sức phương đông có không ít, Tây Phương Thành cũng có một vài khuôn mặt phương đông, các cậu sẽ không quá nổi bật, chỉ cần tháo tua rua là được rồi.”

Thấy cô nói một cách nhẹ nhàng như vậy, Phạm Thống với Chu Sa cũng không nhịn được nhìn Nguyệt Thoái.

“Tên thiếu đế giả kia đã lộ mặt rồi đi, mặt của Nguyệt Thoái cũng sẽ không quá nổi bật sao?”

“Ơ… che một chút chắc là tốt hơn. Chẳng qua tự dưng lại đi che mặt, mọi người phần lớn sẽ cảm thấy rất khả nghi và sẽ nhìn thêm mấy cái, chỉ sợ cũng không ổn lắm, mặc dù người từng nhìn thấy gần hẳn là không nhiều, phần lớn cũng nhận không ra… Tóm lại cố gắng đừng ra ngoài đi?”

Xem ra Bích Nhu mặc dù đã suy nghĩ không ít chuyện tương quan, nhưng lại bỏ sót rất nhiều trọng điểm, trên cảm giác thực sự không làm sao đáng tin cậy.

“Trong tà chú có chú văn mang tính ám thị khiến người ngoài sẽ không chú ý đến tôi, lát nữa tôi dạy cô, rồi giúp tôi xử lý là được.”

Nguyệt Thoái thở dài, tự đề xuất phương pháp giải quyết. Nếu không phải hiện giờ lực lượng của cậu bị phong ấn, có khả năng sẽ tự mình xử lý luôn cho rồi không cần nhờ Bích Nhu nữa.

“Tháo tua rua là một chuyện, chúng tôi đến Tây Phương Thành, không cần làm cái chỉ vàng gì đó ở trên người sao?”

Chu Sa tiếp tục hỏi một vấn đề khác, khiến Phạm Thống dùng ánh mắt dị dạng nhìn cậu.

Khẩu vị thật là lớn, chúng ta đi đến đó, lấy cái chỉ đồng là được rồi đi? Cậu vậy mà ngay từ đầu đã muốn chỉ vàng? Cao thủ chỉ vàng ở Tây Phương Thành hẳn là cũng không phải hàng đại trà, đột nhiên làm cái chỉ vàng trên người, cũng quá nổi bật rồi đi!

“Ồ, không sao đâu, Tây Phương Thành không bắt buộc phải đeo chỉ vàng chỉ bạc trên người, đem cất hoặc giấu đi đều được, dù sao cũng có người thích ẩn giấu thực lực, có người thì quá tự ti, cho nên trên người các cậu không có thứ đó, mọi người cũng sẽ không sinh nghi.”

… Cho nên, chúng tôi bây giờ phải sắm vai người ẩn giấu thực lực hoặc là quá tự ti sao? Ôi.

“Vậy thì… chắc là không còn vấn đế gì nữa?”

Trước mắt mọi người cũng nghĩ không ra vấn đề khác, cho nên liền nhất trí gật đầu.

“Vậy thì hãy lặp lại mục tiêu của chúng ta một lần nữa —- ai cũng không thể chết!”

… Kết quả, điều mà chúng tôi đã án định, vậy mà chỉ có cái mục tiêu này thôi à?

Đây rốt cuộc nên nói là tiêu cực hay là tích cực? Nhìn thì tiêu cực, nhưng lại rất khó làm được… chúng ta không thể có mục tiêu lớn hơn như là giúp Nguyệt Thoái đoạt lại hoàng vị gì đó sao?

“Đúng rồi, Skies có nhờ ta gửi lời.”

Có lẽ là nghĩ đến chuyện này, Puhahaha lại tỉnh dậy. Nghe thấy Âm Thị có lời muốn nói cho bọn họ, mọi người đều an tĩnh chờ hắn nói tiếp.

“Hắn nói… Hắn nói cái gì ấy nhỉ…”

Puhahaha sau khi mở đầu, cả người trở nên mơ mơ hồ hồ, dường như có chút nhớ không nổi, đây khiến bọn họ thực sự có chút chán nản.

“Lời người khác nhờ ngươi chuyển, ngươi ít nhất cũng phải quên nhanh chút chứ!”

Đừng trừng tôi. Tôi muốn nói là nhớ lâu một chút, đừng như vậy.

“Ta nhớ ra rồi, hắn nói… nếu có cơ hội, hãy cùng nhau đi bắt mèo tam thể lần nữa.”

Khó khăn lắm Puhahaha mới tìm lại được ký ức, mà nói ra lại là một câu khiến mọi người cạn lời.

Âm Thị đại nhân, ngài quả nhiên là đồ ngốc sao?

“Âm Thị cũng quá tỉnh rồi đi?”

Khóe miệng Bích Nhu giựt một cái, khuôn mặt bởi vì lời nói không phù hợp với mong đợi này mà có chút vặn vẹo.

“Ngài ta chắc không phải là vũ khí bị làm hỏng chứ?”

Sau khi biết thân phân chân thực của Âm Thị, Chu Sa liền bắt đầu hoài nghi điều này rồi.

“Có lẽ tôi bắt đầu có thể lý giải Tây Phương Thành lúc đó vì sao lại muốn trao đổi vũ khí với Đông Phương Thành rồi.”

Nguyệt Thoái cười khổ phát biểu cảm tưởng, đây có thể tính là lời tổn thương người mà cậu hiếm khi nói ra khỏi miệng.

“Cho nên Thiên La Viêm tương đối không bình thường? Chẳng phải là ý này sao? Vậy Đông Phương Thành vì sao không đổi?”

Phạm Thống lại quên chuyện quan tâm vũ khí khác sẽ khiến Puhahaha không vui mà hỏi cái vấn đề này.

“Thiên La Viêm…”

Nhắc đến cái tên này, Bích Nhu tức thì cứng đờ, rơi vào tình huống không thể nói tốt cho đối phương, vừa lại không dám nói xấu.

“Hồi đó Tây Phương Thành với Đông Phương Thành là lấy củng cố quan hệ hữu nghị láng giềng để làm lý do trao đổi vũ khí.”

Nguyệt Thoái miễn cưỡng nở nụ cười, dùng lý do phía nhà nước để giải thích.

Tôi muốn nghe nguyên nhân chân chính cơ! Chân chính!

“Cung San Siro… Vẫn là phải đi đối mặt. Tôi không thể bỏ mặc Thiên La Viêm…”

Nguyên nhân cậu quyết định hành động dường như đều là bởi vì một vài vướng mắc không thể bỏ xuống.

Một vài vướng mắc mà đáng lẽ đã không còn liên quan đến cậu từ sau khi cậu chết đi.

“Nguyệt Thoái, cậu có cân nhắc làm gì đó cho mình không?”

Sau khi Phạm Thống hỏi vấn đề này, bầu không khí bởi vì Nguyệt Thoái đờ ra mà trở nên có chút ngưng trọng.

Ặc… tôi hỏi sai rồi sao?

“Lo ăn đi, đừng cứ hỏi mấy vấn đề thiếu suy nghĩ.”

Chu Sa hừ lạnh một tiếng, nói xong câu đó, liền coi như vấn đề này đã kết thúc, Nguyệt Thoái hình như cũng không thể trả lời, mà duy trì trầm mặc.

Ôi, được thôi, ăn cơm, ăn cơm…

◊◊◊◊

Âm Thị Các đêm khuya có khách không phải chuyện gì hiếm thấy, nhất là dưới tình huống người khách này là Lăng Thị.

Chẳng qua, ở thời điểm này nhìn thấy Lăng Thị, Âm Thị ít nhiều vẫn có chút bất ngờ với chột dạ —- mà sự tình quả nhiên cũng gần giống như hắn suy đoán.

“Đêm khuya còn kêu người đưa một đống đồ ăn đến chỗ ngươi… Sau đó không bao lâu đã biến mất toàn bộ? Ta làm sao không biết ngươi từ lúc nào cần ăn rồi?”

Lăng Thị tỏ rõ biết hắn đã làm chuyện có lỗi, mới đặc biệt đến đây xem xét, biểu tình của Âm Thị tùy theo lời hắn muốn nói mà biến tới biến lui, cuối cùng vẫn là chuyển sang bộ dạng khổ não nghĩ không ra cái cớ nào hay ho.

“A, chẳng qua chỉ là gọi một đống đồ ăn, có cái gì phải kinh ngạc…”

“Ngươi nếu như nói cho ta ngươi đã ăn hết toàn bộ, ta sẽ kinh ngạc cho ngươi xem.”

Đây đương nhiên là chuyện không thể nào. Dưới tình huống hóa thành người, mặc dù có thể ăn, nhưng muốn hao phí thêm tinh lực để chuyển hóa đồ ăn rồi làm nó tiêu tán, để giả trang thành loài người, giả vờ ăn một chút còn được, lượng lớn như vậy, căn bản không có ai sẽ đặc biệt ăn để rước lấy phiền cho mình, cho dù là Âm Thị cũng không khoa trương đến mức đó.

“Ngươi… Nếu đã biết rõ trong bụng, vì sao không dứt khoát một chút, cứ phải nói chuyện vòng vo như vậy cho bằng được hả! Ta cũng không muốn nói dối kiếm cớ gạt ngươi đâu! Hơn nữa cũng gạt không được!”

Bị Lăng Thị dùng ánh mắt lãnh đạm đó nhìn chằm chằm, Âm Thị luôn cảm thấy toàn thân không thoải mái, không nhịn được kháng nghị.

“Cho nên ngươi cũng biết là chuyện không nên làm sao? Chuyện gì cũng ghi ở trên mặt, bây giờ tinh thần trái lại tốt hơn nhiều rồi.”

Lăng Thị liếc hắn một cái, rồi bình luận như vậy, giọng điệu vẫn mang chút trào phúng.

“… Mỗi lần có người quen biết chết đi, biến mất, ta luôn là sẽ rất buồn.”

Sau khi do dự một hồi, Âm Thị mở miệng nói ra những lời không mấy liên quan tới đề tài hiện tại.

“Ta luôn hi vọng mọi người đều tốt đẹp, muốn gặp đều có thể gặp được, đừng tới tới đi đi, lần nào cũng bỏ lại ta, muốn quên cũng không thể quên…”

Từ khi được chế tạo ra đến bây giờ, hắn đã quen biết rất rất nhiều người, cũng nhiều lần mắt thấy, tai nghe bọn họ ly thế.

Có người là chết tự nhiên, có người là gặp bất trắc. Cho dù là cư dân tân sinh đáng lẽ có thể liên tục thay đổi thân thể sống tiếp, cũng thường bởi vì đủ loại nguyên nhân mà khó thoát khỏi số chết.

Lần nào hắn cũng rất buồn, cho dù chưa chắc có người biết.

Mặc dù số lượng những người có thể ghi nhớ, bỏ vào trong đầu không tính là nhiều, nhưng cũng bởi vì như vậy, mới cho thấy mỗi một người đều rất quan trọng.

“Âm, đó là chuyện không thể nào.”

Trái ngược với biểu hiện để lộ ra tâm tình của hắn, thái độ của Lăng Thị khá lãnh tĩnh.

Vì sao cứ luôn nói những lời ngây ngô này đây?

Đối mặt với hiện thực bằng lý trí, thừa nhận đây là nguyện vọng không thể đạt thành, sau đó thực tế một chút, làm tốt chức trách mà thân phận mình nên làm —- rõ ràng phải làm như vậy mới đúng.

Đây giống như là một loại trốn tránh không chín chắn, nhưng mà, Lăng Thị cũng khó có thể nói điều gì. Âm Thị chính là người như vậy, cũng bởi tính cách đơn thuần cùng sự quan tâm và tình cảm không hề che giấu như vậy đã thu hút người xung quanh.

“Dù sao… đồ ăn cũng đã đưa rồi, ta làm cũng đã làm rồi, ngươi muốn mắng thì mắng, tùy ngươi!”

Âm Thị có chút nhụt chí mà nói như vậy, Lăng Thị thì không thể làm gì khác ngoài thở dài.

“Ngươi có thể khôi phục tinh thần cũng là chuyện tốt, tiếp đến còn có rất nhiều chuyện phải đối mặt.”

“Rất nhiều chuyện?”

“Ngươi chắc không quên chúng ta còn đang ở trạng thái giao chiến chứ? Ngươi cho rằng Anh sẽ cứ như vậy mà thôi sao?”

Nghe xong lời của Lăng Thị, Âm Thị đờ ra mấy giây, hình như có chút không thể chấp nhận cái tin tức này.

“Nhưng… biết rõ hoàng đế của Lạc Nguyệt là giả, vì sao vẫn phải tiếp tục tác chiến, nếu như bọn họ không đánh chúng ta, thì đừng chủ động đánh bọn họ chứ!”

“Ngươi nói với ta cũng vô dụng, cho dù đi nói với Anh, cô ấy cũng không nghe vào tai. Huống hồ, thiếu đế chân chính không có mặt, cũng là thời cơ tốt để khai chiến, tên giả mạo đó không có thực lực hủy diệt quân đội chúng ta, cho dù có, hắn thoạt nhìn cũng không giống như sẽ nỗ lực vì Lạc Nguyệt.”

Âm Thị nghe những phân tích đó chỉ cảm thấy càng nghe càng phiền lòng, loại cảm giác bồn chồn này có lẽ là do không thể làm được gì.

“Nhưng ít nhất… Anh vẫn chưa hạ mệnh lệnh đi?”

Tịch Anh vẫn chưa có bất cứ hành động nào, nhưng đây cũng chỉ là bởi vì chuyện mới xảy ra không bao lâu, chờ nàng sau khi ổn định tâm tình và bình tĩnh lại, mệnh lệnh tiếp tục tác chiến hẳn là sẽ được ban bố thôi.

“Điều chúng ta cần làm, chỉ có chờ đợi.”

Lăng Thị trả lời hắn như vậy. Đây xác thực là chuyện duy nhất hắn có thể làm bây giờ.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Tôi cứ tưởng mình chỉ ngủ mấy tiếng, không ngờ kỳ thực tôi đã ngủ hơn một ngày.

Cũng chính là nói chúng tôi kỳ thực đã rời khỏi Đông Phương Thành hơn một ngày rồi, chúng tôi cũng đã hơn một ngày không ăn cơm, chẳng trách lại đói như vậy, tuyệt đối không phải lượng ăn của tôi nhiều hơn, cũng không phải bởi vì đồ ăn quá ngon, chỉ là do đói lâu mà thôi, hm.

Tiến về Tây Phương Thành hiệp trợ Nguyệt Thoái đoạt lại đế vị —- nghe lên là nhiệm vụ vinh quang tràn ngập chí khí, cho dù người đương sự hình như chẳng mấy hứng thú đối với chuyện này, nhưng tôi vẫn là vừa sợ vừa có chút mong chờ.

Nếu như thành công, chúng tôi chẳng phải chính là loại công thần hiệp trợ hoàng đế đăng cơ trên sách sử sao? Lập tức chẳng phải sẽ có vinh hoa phú quý hưởng không hết rồi? Hơn nữa Nguyệt Thoái cũng không giống loại người sẽ làm ra chuyện qua cầu rút ván vắt chanh bỏ vỏ, chỉ cần phục vị thành công, tôi liền có thể sống quãng đời tốt đẹp ở Tây Phương Thành —-?

Nhưng, nhưng nếu như muốn luận công ban thưởng, vậy thì có lẽ không ổn rồi… Tôi ở trong hành động phục vị này, phần lớn chỉ là lâu la đi? Mặc dù tôi bây giờ ít nhiều có chút năng lực chiến đấu, nhưng tôi không thích cảm giác đi đằng trước trổ tài, thông thường loại người này chết nhanh nhất, trốn ở phía sau làm người khôn giữ mình mới là đúng, ẩn giấu thực lực chính là dành cho lúc mấu chốt cứu mạng… nói như vậy, tôi rốt cuộc có nên nói cho bọn họ chuyện của Huy Thị không? Làm sao có loại cảm giác càng để lâu càng khó nói vậy?

Nói đến, bởi vì Nguyệt Thoái không đủ tích cực, chúng tôi căn bản vẫn chưa có lập kế hoạch cặn kẽ gì. Bây giờ ở trên lưng Tiêu Ba, gió thổi làm tóc tôi cũng sắp thành tổ quạ rồi, nếu tôi bây giờ phớt lờ tiếng gió tập kích mặt mũi với lỗ tai để tiến hành suy nghĩ, thực sự rất khó hoàn thiện, chẳng qua tôi vẫn là tới phân tích thử xem?

Người đó gọi là cái gì nhỉ… à đúng, Narsi. Nhờ ký ức của Huy Thị, tôi mới nhớ cái tên này, bằng không vẫn là xưng hô thiếu đế giả tiện hơn… Tóm lại bên cạnh hắn hẳn là có ma pháp kiếm vệ với trưởng lão đi? Nếu như muốn lập chiến công, bỏ qua đám thị vệ hoàng cung, ít nhất phải tìm một người trong đó khiêu chiến quyết thắng thua mới được.

… Nếu nhớ không sai, trong ấn tượng, những ma pháp kiếm vệ từng nhìn thấy, không phải ba đường chỉ vàng thì cũng là hai đường chỉ vàng.

Huy Thị… hình như là tua rua màu đen nhạt. Không biết giai cấp của Đông Phương Thành nên làm sao so sánh với bên Tây Phương Thành, nhưng tôi luôn cảm thấy lấy tình huống trước mắt của tôi, muốn đơn thuần dựa vào kiếm thuật mà tôi vẫn chưa nắm chắc của Huy Thị để quyết đấu với cao thủ ba đường chỉ vàng hoặc hai đường chỉ vàng, sợ rằng có ba mươi cái mạng cũng không đủ cho tôi chết.

Vậy thì, trưởng lão thì sao? Không biết thực lực của những trưởng lão thế nào?

Đặt hi vọng vào trưởng lão, hình như cũng không phải lựa chọn thông minh… Bọn họ cũng có thể khống chế hành động của Nguyệt Thoái rồi, ắt hẳn cũng sẽ không phải nhân vật đơn giản, như vậy xem ra tiền đồ của tôi thật đáng lo, muốn lập công tích cũng quá khó rồi.

Được thôi, tạm thời không quy tôi làm chiến lực, chúng tôi xem ra… người có thể tác chiến hiện giờ trong chúng tôi có Bích Nhu, Chu Sa…

… Hết rồi?

Hết, hết rồi! Đây là tình huống gì! Đây căn bản thua chắc rồi! Chu Sa mặc dù không tính là yếu, nhưng so với loại thực lực đỉnh cấp kia thì quá yếu! Hai đường chỉ vàng của Bích Nhu cũng không tính là kém, nhưng hai đường chỉ vàng thì không đánh lại ba đường chỉ vàng! Dưới so sánh, bên thiếu đế giả kia là đội hình hoa lệ cỡ nào! Puhahaha thì lại không chịu giúp chiến đấu, vậy thì, trừ khi Nguyệt Thoái khôi phục, bằng không chúng tôi căn bản không có phần thắng mà!

Sự tình còn chưa bắt đầu, đã nhận được kết luận không có phần thắng, làm sao lại tuyệt vọng như vậy đây! Nếu Nguyệt Thoái có thể khôi phục thực lực, mấy người bọn họ cũng chẳng là gì đi? Nếu như muốn lấy phương thức đơn giản nhất để đạt được thắng lợi, đương nhiên là dành phần chiến đấu cho người có thể giành được thắng lợi trong chớp mắt, mà không phải để cho kẻ cần phải triền đấu rất lâu cũng chưa chắc sẽ thắng thượng trận, cho nên… Nguyệt Thoái nếu khôi phục thì bằng với việc một mình cậu ấy gánh hết, nếu không khôi phục, chúng tôi sẽ chờ chết, thành công hay không căn bản tùy thuộc vào Nguyệt Thoái sao! Như vậy ý nghĩa tồn tại của chúng tôi là cái gì hả!

Như vậy là không được! Như vậy căn bản là chết chắc rồi! Nhất định phải nghĩ ra một kế đột phá… Tiêu Ba ngươi đừng đột nhiên xoay chín mươi độ như thế chứ! Suýt nữa hại ta té xuống! A… suy nghĩ tôi khó khăn lắm mới dựng lên được cũng bị phá rối rồi, làm gì thế!

Quên đi, nếu động não không phải điểm mạnh của tôi, vậy tôi vẫn là ngoan ngoãn thả rông đầu óc, chờ xem đồng bạn có nghĩ ra biện pháp giải quyết gì hay không vậy…

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: