RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 8-3

Posted on

Chương 3: Tây Phương Thành

“Đầu tiên nên tìm một hướng dẫn viên giỏi, tiếp theo quy hoạch sẵn hành trình, sau đó là có thể làm một chuyến du lịch tìm hiểu Tây Phương Thành rồi!” —- Bích Nhu

“Đoàn phí nếu là cô bỏ ra, tôi không có ý kiến.” —- Chu Sa

“Có thể đổi thành mỹ thực chi lữ không?” —- Phạm Thống

“Khoan khoan, Thiên La Viêm đâu? Narsi đâu? Thế, thế này thật sự có được không!” —- Nguyệt Thoái

 

Có lúc cậu cũng sẽ nghĩ như vậy —- có lẽ là trong ký ức thiếu yếu tố hình ảnh, cho nên cậu mới xa lạ với Tây Phương Thành như thế, không tìm được chút cảm giác quen thuộc thân thiết nào.

Hoặc là bởi vì, ở đó vốn không có mấy người thân thiết với cậu, cậu vừa lại nhiều năm sinh hoạt ở trong không gian nhỏ hẹp phạm vi không lớn, nên cũng không có nhận thức và hòa nhập cái hoàn cảnh đó đi?

Rõ ràng đó là quốc gia của cậu.

Rõ ràng cậu cũng từng gánh vác chức tránh bảo vệ nơi đó, từng vì bảo vệ người ở đó khỏi bị xâm nhiễu, nhưng lại không có cảm giác quy thuộc đối với mảnh đất ấy.

Địa vị, thân phận kỳ thực không phải thứ cậu muốn lấy lại hoặc cảm thấy thuộc về mình và cần phải lấy về.

Cậu gần như đã có điều mình muốn rồi, tất cả mọi thứ có được sau khi sống lại, cậu đều rất quý trọng cũng rất thỏa mãn, chỉ là…

Luôn có một vài sự vật không buông bỏ được. Hi vọng có thể thích ứng, nhưng không tài nào làm được.

 

Cho đến bây giờ, cậu vẫn thường nằm mơ.

Ngoại trừ cảnh bị giết, có lúc… cũng sẽ mơ thấy một vài chuyện vẫn còn nhớ và vô thức hoài niệm

Mà khi đối tượng của hai loại mộng cảnh này là cùng một người, cậu thực sự cũng không biết xử sự thế nào.

“Trong các chủng loại vật tư trao đổi thông qua dường dây nội bộ hoặc là bí mật, người giàu có ở Tây Phương Thành đặc biệt thích quả mật của Dạ Chỉ sản xuất, rất nhiều sản phẩm của Dạ Chỉ bởi vì không dễ có được, giá cả thường lên rất cao, như là lông lục kê có thể thấy khắp nơi của Dạ Chỉ, giá cả bán ra ở Tây Phương Thành có khả năng sẽ cao gấp mười…”

Bởi vì mắt nhìn không thấy, cậu không thể tự đọc sách, Narsi được phái đến bên cạnh cậu, tác dụng chủ yếu chính là đọc sách cho cậu nghe, hành vi nghe đọc thế này đã là một phần trong sinh hoạt thường ngày, ít nhất cậu đã cảm thấy quen với nó —- bất luận là giọng nói đơn điệu bằng phẳng của Narsi hay là bên cạnh có một người.

Có điều, cho dù là sách đọc cho một đứa trẻ như cậu nghe, cũng không phải là những câu truyện cổ tích ấm áp sáng sủa gì, loại sách đó sẽ không được đặt ở trong thư phòng của cậu. Nếu như cậu không có yêu cầu đặc biệt, Narsi thường tùy tiện chọn một cuốn đọc, như cuốn du ký hôm nay chính là của Narsi chọn, đúng lúc nói đến một vài chuyện tương quan đến mậu dịch, đối với sách Narsi chọn cậu cũng không có ý kiến gì, chỉ an tĩnh lắng nghe, thỉnh thoảng thuận miệng đề xuất một vài vấn đề.

Quả mật? Đó là…”

“Một lại trái cây.”

Trả lời của Narsi chẳng khác nào không trả lời.

“Đại khái có dáng vẻ thế nào đây? Hình dạng, màu sắc, mùi vị khi ăn…”

“Ngươi biết những cái này có ích gì không?”

Lúc Narsi nói chuyện với cậu, đôi khi xuất hiện loại thái độ mất kiên nhẫn, mang chút khó chịu này.

Thế là cậu không nói chuyện nữa. Không phải tức giận, chỉ là không biết nên trả lời ra sao, thậm chí cũng không biết có nên mời hắn tiếp tục đọc hay không.

Lát sau, cậu nghe thấy tiếng sách được đặt lên bàn, trong lòng suy đoán Narsi có phải là sắp rời khỏi không muốn đọc nữa, nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân tới gần, sau đó, Narsi nắm lấy tay trái của cậu.

Ngón tay của đối phương vẽ một cái hình ở lòng bàn tay của cậu, chậm rãi, không hề vội vàng. Sau khi vẽ xong, Narsi mới mở miệng.

Quả mật đại khái lớn cỡ đó, hiểu chưa?”

“A… ừ.”

v8_087

Ảnh Novel Đài Fan club

Cậu ngây ngẩn gật đầu, tiếp theo liền bởi vì cảm thấy Narsi hình như sinh ra một chút kiên nhẫn, cho nên không nhịn được hỏi vấn đề khác.

“Vậy ăn lên có vị thế nào nhỉ?”

Kỳ thực cậu cũng không phải rất muốn biết, chỉ là bất luận đã quen với cô độc thế nào, có lúc cậu vẫn muốn đối thoại với người khác.

“Ta cũng chưa từng ăn, làm sao biết được?”

Narsi lập tức lại mất kiên nhẫn, thuận tay cầm sách lên, dựa vào thuyết minh trong sách trả lời cậu.

“Trong sách chỉ có viết vị rất ngọt, vậy thôi.”

“Vậy lông lục kê ngươi đã sờ qua chưa?”

“Đương nhiên chưa từng sờ, đó là đồ của Dạ Chỉ giống quả mật.”

“Ngươi không thích đồ của Dạ Chỉ sao…?”

“Ta thích hay không, đều là chuyện của ta.”

Bởi vì Narsi tỏ thái độ “không liên quan đến ngươi”, Nguyệt Thoái cũng không hỏi tiếp nữa.

“Vậy, cứ tiếp tục đi.”

Cậu mặc dù là hoàng đế Tây Phương Thành, chẳng qua, trong cái cung này đại khái không có ai e sợ hoặc là tôn kính cậu.

Mọi người đều rõ cậu chỉ là một vật chứa vương huyết không có quyền lực, không thể tự mình làm chủ.

Bao gồm bản thân cậu cũng hết sức rõ điều này.

Điều cậu muốn cũng không phải sự tôn kính nể sợ của mọi người, thậm chí cũng không phải quyền lực hay tự do.

Cậu lúc đó ấy à… Rốt cuộc muốn cái gì đây?

 

Mấy ngày sau chuyện quả mật, buổi sáng ngày nọ, cậu giống như mọi khi tiến vào thư phòng, lại ở trên bàn sờ thấy một vật mà hôm qua không có.

Trên bàn trước giờ đều bằng phẳng, không bày biện vật phẩm gì, đột nhiên ở chỗ cậu quen để tay có thêm một vật thể tròn tròn, cậu đương nhiên sẽ phát hiện, bởi vì tò mò, cậu cầm thứ đó lên sờ sờ, mặt ngoài trơn bóng mang theo một chút cảm giác ẩm ướt, còn có mùi hương thoang thoảng.

Có lẽ là đồ ăn, ngửi lên có vẻ rất ngon. Cậu nghĩ như vậy.

Nhưng chỗ này vì sao lại có đồ ăn đây?

Người có thể ra vào thư phòng, sau đó có khả năng đặt thứ này ở đây vừa lại không giải thích, cậu nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy chỉ có một người, thế là, khi Narsi xuất hiện, cậu liền mở miệng hỏi hắn.

“Narsi, đây là cái gì?”

“Quả mật đó.”

Giọng trả lời của Narsi có chút không vui, nghe lên hình như không quá sẵn lòng trả lời cái vấn đề này.

“Quả mật? Vì sao lại để ở đây?”

“Chẳng phải là cho ngươi ăn sao? Ngươi không phải muốn biết ăn lên có vị gì à?”

Đồ là do hắn đặt ở đó, nhưng hắn lại giống như không làm sao chịu thừa nhận chuyện này.

Lời của Narsi khiến cậu ngẩn ra một chút, cậu chưa từng gặp chuyện này, không quá quen với nó, cũng không biết phản ứng thế nào.

Lúc này mà tiếp tục hỏi “cái này chẳng phải rất đắt sao”, “ngươi làm thế nào có tiền mua, ngươi là làm sao có được” vân vân, hình như cũng không đúng lắm, cho nên, cậu lựa chọn thành thực cúi đầu nói cảm ơn.

“Cảm ơn.”

Bởi vì đây đại khái xem như là thứ đầu tiên được người khác tặng cho, cho dù không biết đối phương đang nghĩ cái gì, nhưng cậu cảm thấy, đây miễn cưỡng có thể coi như là món quà, cho nên liền bỏ vào túi, định cất kỹ.

“Cất vào làm gì? Ăn đi!”

Người đọc sách dám sử dụng câu mệnh lệnh đối với hoàng đế, trong lịch sử Tây Phương Thành chắc chẳng có mấy người, mà Narsi tuyệt đối là một trong số đó.

“Đồ ăn chính là để ăn, ngươi gầy quá rồi, nên ăn nhiều một chút.”

Cái gọi là gầy hay không gầy, bởi vì nhìn không thấy, không có đối tượng so sánh, cậu luôn luôn không rõ lắm, cho nên sau khi Narsi nói ra câu này, cậu chỉ là hơi bối rối mà nghiêng đầu.

“Ta ăn hay không ăn, chẳng phải đều như nhau sao? Nếu như đến mức thân thể yếu ớt, xuất hiện nguy hiểm, những trưởng lão sẽ trút thuốc dinh dưỡng cho ta, cho nên… hẳn là không sao đi?”

Có lẽ là bởi vì trường kỳ sống ở dưới loại giáo dục không bình thường kia, cậu lúc đó có thể dễ dàng nói ra những lời lạnh nhạt như thế đối với chính mình như vậy, cũng là như chuyện đương nhiên.

Thân thể của cậu không phải thuộc về mình, cho nên cậu không cần quan tâm, cũng không cần vì nó làm thêm cái gì.

Ý nghĩa tồn tại của cậu là vì cái quốc gia này, cậu lấy kiểu sinh hoạt như vậy sống đến bây giờ, cho nên, sinh mệnh của cậu là do người cần cậu sống nghĩ cách duy trì, xảy ra vấn đề những người kia sẽ tự nghĩ cách làm cho ổn thỏa, cậu chẳng cần lo lắng chút nào, chỉ cần tiếp nhận mọi chuyện bằng một cách thờ ơ, như vậy đối với cậu mà nói cũng nhẹ nhàng hơn.

Cho đến khoảnh khắc sắp chết cậu mới hiểu, những suy nghĩ này đều là sai.

Cậu luôn là ngăn cách trái tim ở bên ngoài, hờ hững đối với mọi thứ của mình, cảm thấy chán chường đối với những chuyện này, dường như cảm thấy chết lúc nào cũng không sao cả —- rõ ràng là sinh mệnh của mình, lại cảm thấy không liên quan đến mình.

Nhưng mà trên thực tế, cậu lại khát vọng được sống tiếp.

Ở lúc hít không được không khí, ý thức dần dần rời xa, cậu mới biết mình không muốn chết đi đến thế, thậm chí phát giác mình nguyện dùng bất cứ điều kiện gì để đổi lấy cơ hội sống.

Chán ngán với cuộc sống ban đầu, là bởi vì cuộc sống đó là sai lầm.

Cậu không nên từ bỏ sinh mệnh của mình, mà là nên nỗ lực thay đổi hoàn cảnh sống, đó là điều cậu rõ ràng nên nỗ lực vì mình, nhưng lại không có làm.

Chỉ là lúc đó, mọi thứ đã không còn kịp nữa rồi.

“Không ăn thì trả cho ta, muốn chết đói là lựa chọn của ngươi.”

Sau khi nghe xong lời của cậu Narsi lộ rõ tức giận, cậu lúc đó cũng không hiểu đối phương vì sao lại nổi nóng, mặc dù trong lòng có chút không nỡ, nhưng cậu vẫn là lấy quả mật ra, xòe bàn tay chuẩn bị trả về.

Lúc lấy lại quả mật từ trên tay cậu, Narsi một câu cũng không nói thêm.

Narsi chủ động lấy đồ cho cậu, cũng chỉ có một lần đó mà thôi, về sau cũng không có nữa.

 

“Nguyệt Thoái, sắp đến rồi, Bích Nhu nói chúng ta phải chuẩn bị đáp xuống rồi.”

Chu Sa và Phạm Thống đều cảm thấy hết sức bội phục đối với việc Nguyệt Thoái ở trên lưng chim đang lao vun vút mà vẫn có thể ngủ, dưới tình huống không có người đặc biệt giữ cậu, cậu mặc dù đang ngủ, nhưng cũng không có vẻ sắp rớt xuống, đây gần như có thể nói là tài năng đặc thù rồi, trong cả đoàn thể, phần lớn cũng chỉ có cậu làm được mà thôi.

“Ủa, tôi ngủ thiếp đi rồi sao…”

Nguyệt Thoái mới bị đánh thức, vẫn còn có chút không rõ tình huống, dường như không biết mình đang ở đâu.

“Đúng thế, cậu có phải là hăng hái quá không, trước đó mới tỉnh táo lâu như vậy, bây giờ lại ngủ.”

Bệnh nói ngược của Phạm Thống đang liên tục phát tác, sau khi nghe riết, bây giờ trên cơ bản mọi người đều tương đối có thể hiểu hắn đang nói cái gì rồi.

“Thật ngại quá, tôi bất giác đã thiếp đi mất…”

Sau khi Nguyệt Thoái ngượng ngùng nói xong câu này, lại bổ sung một câu.

“Lần sau… nếu như tôi ngủ trong lúc bên cạnh có người thì đánh thức tôi dậy đi, may mà hôm nay nằm mơ tương đối ôn hòa, các cậu quên tôi từng nói lúc tôi ngủ có khả năng sẽ làm một số chuyện không thể khống chế sao? Nhất là khi đang bay, lỡ cắm tay vào trong lưng của Tiêu Ba, thì quá có lỗi với Tiêu Ba rồi…”

“…”

Cậu dùng thần tình áy náy và giọng ôn hòa để nói ra lời này, thực sự khiến người không biết nên trả lời cậu cái gì mới tốt. Nếu thật sự xảy ra loại chuyện đó, bọn họ trái lại có thể lý giải vì sao cậu ngủ mà vẫn sẽ không té xuống chim… Tay cũng đã cắm vào lưng chim rồi, hẳn là cũng không dễ rút ra như thế đi.

“A, chẳng qua lực lượng của tôi bây giờ đã bị phong ấn, cho nên chắc là vẫn ổn, sẽ không xảy ra loại chuyện đó đâu, tôi suýt nữa quên mất.”

Nguyệt Thoái đang nói, đột nhiên nhớ tới chuyện năng lực mình bị phong ấn, nhưng kiểu nói “chắc là” vẫn ổn của cậu vẫn khiến Phạm Thống cảm thấy rất không thể yên tâm.

“Ít nhất hiệu lực của vương huyết vẫn còn đi? Cắm một lần cậu cứ giúp nó trị liệu một lần, chết không được.”

Phát ngôn của Chu Sa khá máu lạnh.

“Này, có cái kiểu cắm rồi lại cắm, cắm rồi lại cắm, cắm hoài cắm mãi như vậy sao? Cậu đối xử với con chim này tệ một chút có được không?”

Mặt Phạm Thống co giật nói ra như vậy, hắn cuối cùng cũng phát xuất lương tâm nói giúp Tiêu Ba rồi.

“Nhưng trị liệu của vương huyết cũng có thời gian mệt mỏi, trong vòng một thời gian sau khi tiếp thu trị liệu, lặp lại trị liệu có khả năng sẽ vô hiệu đó. Huống hồ tôi mới cứu Lạc Thị chưa được mấy ngày, một tháng chỉ có thể dùng hồi sinh một lần, trong thời gian đó hiệu lực trị liệu cũng sẽ bị ảnh hưởng…”

Nguyệt Thoái cũng không lập tức phủ nhận cậu sẽ không nhiều lần tái phạm, chỉ là thoáng bối rối giải thích vấn đề sử dụng vương huyết, đây khiến lông măng trên đầu Tiêu Ba dựng cả lên.

“Đừng nói cái này nữa, chúng ta sắp đáp xuống rồi… sau khi đáp xuống, cứ tiến hành như đã nói nhé! Tôi ở Tây Phương Thành chờ các cậu.”

Bích Nhu không quá yên tâm mà căn dặn một lần nữa, cũng xác nhận lại với bọn họ vị trí của Tây Phương Thành, sợ bọn họ lạc đường lại trở về Đông Phương Thành mất.

“Chúng tôi vẫn chưa chuẩn bị xong.”

Phạm Thống muốn nói hẳn là “chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi”, có điều Nguyệt Thoái lúc này lại có chút muốn phụ họa lời nói sai của hắn.

“Đúng vậy…”

Từ khu vực mà bọn họ sắp đáp xuống chỉ cần đi thêm mấy khu là có thể đến được Tây Phương Thành rồi.

Nguyệt Thoái thực sự không thể nói mình đã chuẩn bị tốt tâm lý. Trên thực tế cậu vẫn cảm thấy có chút bàng hoàng bất lực, dường như đều là bởi vì bạn bè bên cạnh thúc đẩy, cậu mới đáp ứng hành động.

Nếu như tiêu cực như vậy chẳng phải sẽ giống trước kia sao?

Cậu trước khi chết nói cho mình phải thay đổi, đến nay đã nỗ lực được bao nhiêu đây?

Sau khi khe khẽ lắc đầu, Nguyệt Thoái muốn mình tạm thời đừng nghĩ đến những chuyện sẽ tạo thành áp lực này nữa.

Hoàn cảnh bây giờ đã không phải hoàn cảnh lúc đó nữa. Cứ thuận theo tự nhiên thử xem, có lẽ…

Mặc dù trong lòng không tính là kiên định, nhưng cậu vẫn quyết định đi theo con đường này.

Sẽ không có vấn đề. Chỉ cần mọi người đều ở cùng nhau.

“Oaaaa —-!”

“Con chim chết dịch! Ai bảo ngươi lao xuống!”

… Chắc là sẽ không có vấn đề.

◊◊◊◊

“Nhớ từ nay trở đi phải nói ngôn ngữ của Tây Phương Thành, đừng để lộ sơ hở.”

Thói quen từ xưa đến nay nhất thời muốn thay đổi, vẫn thật sự có chút khó khăn, chẳng qua, bọn họ bởi vì là cư dân tân sinh, có năng lực nói được ngôn ngữ của cả hai nước, đã là may mắn lắm rồi, về phần vấn đề nói ngôn ngữ nước nào, thì chỉ có thể tự chú ý nhiều hơn thôi.

Bọn họ bây giờ đã dần dần đi đến nơi có người, đương nhiên trước khi Bích Nhu rời khỏi đã nhờ cô thi triển ám thị khiến người không chú ý đến dung mạo của Nguyệt Thoái rồi, gương mặt đông phương ở Tây Phương Thành dù sao cũng tính là thiểu số, ba người bọn họ lại đều mặc phục sức đông phương, khi đi chung vẫn là có chút nổi bật, chẳng qua, những người qua đường này đại khái chỉ là liếc nhìn thêm mấy giây thôi, người tập trung chú ý cũng không nhiều.

Nhưng mà loại tình huống này đã xuất hiện thay đổi khi bọn họ tiến vào khu tiếp theo.

“… Chu Sa, cậu vì sao đột nhiên biến thành con gái?”

Nguyệt Thoái vừa nhìn thấy Chu Sa biến thành thể nữ liền có chút căng thẳng, cậu mặc dù muốn cố gắng lấy giọng bình tĩnh hỏi, nhưng hiển nhiên không làm sao thành công.

“Tôi chỉ là muốn để cho thành phần đội ngũ chúng ta thoạt nhìn bình thường một chút, thế này sẽ đỡ gây chú ý hơn.”

Chu Sa vừa vuốt tóc vừa giải thích, nhưng giải thích của cô chẳng có chút thuyết phục nào.

Đồng bóng, đừng trợn mắt nói dối có được không? Cô làm như không nhìn thấy mọi thứ xung quanh sao? Cô có phát hiện sau khi cô biến thân thành bộ dạng mỹ nữ vóc người nóng bỏng như hiện giờ, ánh mắt từ bốn phía tụ tập lại ít nhất đã tăng thêm gấp ba, thời gian nán lại cũng không biết đã tăng thêm bao nhiêu giây! Cô không biết lực sát thương của mỹ nữ là rất cao sao? Huống hồ, ba thằng con trai đi chung với nhau có chỗ nào không bình thường! Căn bản là quan niệm của cô có vấn đề đi!

Phạm Thống ở trong lòng mắng một đống, mà Nguyệt Thoái cũng có nghi vấn tương tự.

“Ba đứa con trai đi chung với nhau, có chỗ nào không bình thường sao? Tôi thấy ở đây rất nhiều người đều như vậy mà.”

“Đó là đoàn thể thiếu hụt mị lực không tìm được nữ đồng hành.”

Nhận định của Chu Sa không chỉ chủ quan, còn mang tính công kích quá trớn.

… Vậy thì sao? Cô biến thành thể nữ chỉ bởi vì muốn đề cao giá trị cho chúng ta à? Tranh giành cái này có ý nghĩa gì? Chỉ sẽ nâng cao tỉ lệ xảy ra phân tranh đi?

“Vậy… thì có làm sao?”

Nguyệt Thoái hoàn toàn không thể lý giải logic của Chu Sa.

“Như vậy cảm giác rất tệ. Hơn nữa sẽ có con gái đi qua bắt chuyện yêu cầu gia nhập.”

Vấn đề này Chu Sa trả lời một cách rất lưu loát, thế là Nguyệt Thoái lại nhìn sang bên cạnh, dường như khó có thể tiếp tục nói chuyện với cô.

“Nguyệt Thoái, để tôi khoác tay cậu nhé?”

Chu Sa sau khi biến thành thể nữ, luôn là sẽ thuận thế đề xuất một số yêu cầu khiến Nguyệt Thoái cảm thấy bối rối.

Này, cho nên cô bây giờ là muốn thế nào? Cô muốn tự tiện đổi thành phần đội ngũ thành “một cặp tình nhân với một con kỳ đà” sao? Cô rốt cuộc muốn bài xích tôi đến mức độ nào mới cam tâm? Đừng hiếp người quá đáng! Tôi thế nhưng là có Puhahaha bảo kê đấy!

“Đừng, như vậy quá gây chú ý.”

Nguyệt Thoái lập tức từ chối, ở phương diện này da mặt cậu luôn luôn rất mỏng.

Cho nên ở một góc không có ai thấy là được sao… Nguyệt Thoái, nếu cậu không nói cho rõ, sẽ dẫn đến hiểu lầm, cậu biết Chu Sa luôn là rất thích luồn lách sơ hở, lần trước cậu chẳng phải đã bởi vì nhất thời lỡ lời mà bị cô ta đuổi chạy khắp phòng, suýt nữa bị vồ ngã sao, làm sao vẫn không biết ghi nhớ bài học?

“Dù sao thì cũng không có người nhận ra chúng ta, hà tất gì câu cẩn như thế?”

Mặc dù bị từ chối, Chu Sa vẫn không có ý từ bỏ, tiếp tục cắn chặt không buông.

“Cho dù ở nơi không có người nhận ra chúng ta, hành vi cử chỉ cũng phải khống chế!”

Nguyệt Thoái tỏ thái độ sẽ không bởi vì vài ba câu của đối phương mà thay đổi tâm ý, thế là, khuyên bảo của Chu Sa đã chuyển sang hướng khác.

“Vậy thì cứ nghĩ thành ngụy trang đơn giản đi mà, chuyện cậu đào thoát khỏi Đông Phương Thành, có khi Tây Phương Thành cũng có tình báo nội tuyến, nếu ngay cả số người giới tính của đồng bọn đều nắm được, bọn họ sẽ tiến hành lọc người vào thành, tôi biến thành nữ là có thể xáo trộn nghe nhìn, đúng chứ?”

Chậc chậc, dụ dỗ chính diện không thành, liền bắt đầu đi đường vòng sao? Mặc dù nghe lên hình như có mấy phần đạo lý, nhưng nếu như muốn bài trừ khả năng bị chú ý, ba người chúng ta trực tiếp tách ra vào thành chẳng phải tốt hơn?

“Nếu như muốn xáo trộn nghe nhìn ở lúc vào thành, chúng ta dứt khoát tách ra vào thành thì hữu hiệu hơn chứ?”

Đầu óc của Nguyệt Thoái vẫn tỉnh táo, không có bị mắc lừa một cách chóng vách.

“Mặc dù như vậy, chúng ta vẫn là phải đến nhà Bích Nhu, cô ta nếu như là người có quyền có thế, trở về vào thời điểm này, trong nhà lại còn chiêu đãi ba người khách phù hợp đặc trưng, rất khó không bị hoài nghi đi?”

Sau khi nghe xong thuyết phục của Chu Sa, Nguyệt Thoái nhíu mày.

“Đích xác là như vậy…”

“Tây Phương Thành sẽ đoán cậu mang theo mấy đồng bạn trở về, chỉ có một mình Aifrol là nữ, bề ngoài cũng đã để bọn họ nhìn thấy ở trên chiến trường hôm đó rồi, cũng chính là nói, bọn họ hẳn là không ngờ bên cạnh cậu có một bạn đồng hành nữ, giả vờ là cặp đôi thân mật thì sẽ đỡ bị bọn họ liệt thành mục tiêu điều tra hơn, có đúng không?”

Đương nhiên không đúng. Lấy điều kiện của Nguyệt Thoái mà nói quen đại một cô gái nào đó bên đường rủ đi chung thì có gì khó! Chỉ cần cậu ấy không có cái miệng giống tôi, căn bản dễ như trở bàn tay… Ôi! Tôi vì sao phải tự đâm vào chỗ đau của mình chứ!

“Hình như… cũng có lý.”

Nguyệt Thoái mặt lộ do dự, có chút chần chừ khi trả lời như vậy.

Phạm Thống suýt nữa bị nước miếng của mình làm sặc.

Cậu chờ một chút cho tôi! Đã mấy tuổi rồi còn dễ bị gạt như vậy sao? Lòng người hiểm ác! Suy nghĩ thật kỹ rồi hãy làm, đến lúc đó đừng trách tôi không có nhắc nhở cậu!… Tôi vẫn thật sự chưa có nhắc cậu, tôi chỉ toàn hò hét trong lòng mà thôi, thật gay go… vấn đề là lúc này mà làm hỏng chuyện tốt của Chu Sa, cô ta nhất định sẽ không để yên… lạ quá, tôi cũng đã có thực lực của Huy Thị rồi, cũng chính là giai cấp tua rua màu đen nhạt, tôi còn sợ Chu Sa làm gì?

“Chứ gì nữa, cho nên —-“

“Cho, cho dù có một chút đạo lý, cũng không cần thực hành triệt để như thế! Tôi làm không được! Tuyệt đối làm không được!”

Thấy Chu Sa cười áp sát về phía mình, Nguyệt Thoái vẫn là hoảng sợ né tránh, dựa vào tính cách của cậu, nếu không có huấn luyện đàng hoàng, muốn ngụy trang thành tình nhân với người khác, đó đích xác là chuyện không có khả năng lắm.

“Cậu chỉ cần ngoan ngoãn đứng yên để tôi làm gì tùy thích là được rồi, đây rất khó sao?”

“Ục khụ! Khụ, khụ khụ khụ khụ…”

Lần này Phạm Thống thật sự bị nước miếng của mình làm sặc rồi.

Đây là phát ngôn mang tính siêu xâm lược gì vậy hả! Còn nghe tiếp được à! May mà con chim kia sau khi biến nhỏ đã được Bích Nhu thuận tiện mang đi rồi, bằng không há chẳng phải là có thêm một tâm linh thuần khiết bị dấy bẩn! Puhahaha ngươi không nghe thấy cái gì hết đúng không? Lúc tên đồng bóng kia nói chuyện ngươi tốt nhất là bịt tai lại!

Bởi vì hắn bây giờ không có cầm Puhahaha, Puhahaha tự nhiên là nghe không thấy tiếng lải nhải trong lòng hắn, từ việc phất trần không có phản ứng để xem, có khả năng đang ngủ say, đây coi như là tình huống không tệ.

“Rất khó sao…”

Nguyệt Thoái vẫn nhíu mày, hình như rất nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, ngay cả Phạm Thống bị sặc nước miếng cậu cũng không để ý.

Nếu ngay cả phản ứng cũng không được có, đương nhiên rất khó, đó không phải chuyện mà đàn ông bình thường làm được, mặc dù tôi cũng không biết cậu có thuộc phạm vi đàn ông bình thường hay không, nhưng theo tôi thấy, cậu vẫn là đừng lạc lối thì tốt hơn… Đừng nghiêm túc ở lúc này! Cô ta căn bản chỉ là muốn thị uy khi nhìn thấy Bích Nhu mà thôi đi? Mau tỉnh lại!

“Không được, tôi cảm thấy vẫn là không được.”

Cầu nguyện của Phạm Thống có khả năng đã sản sinh chút hiệu quả, Nguyệt Thoái nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là lắc đầu.

“Cậu chưa thử làm sao biết không được?”

Giọng của Chu Sa nghe lên có chút thất vọng, Nguyệt Thoái thì trả lời một cách dị thường nghiêm túc.

“Tôi dùng tưởng tượng đã biết không được rồi.”

Ha ha ha, cô thua rồi đi. Người ta vì để luyện tưởng tượng thuần túy mà đã hi sinh đôi mắt, đẳng cấp rất cao.

Đứng bên cạnh len lén cười trên nỗi đau của người khác gần như đã biến thành sở thích của Phạm Thống rồi, mặc dù cái sở thích này không thế nói là tốt, nhưng cũng không trở ngại đến người khác, cho nên hắn vẫn coi loại hành vi này là lạc thú nho nhỏ thầm kín của mình và chẳng buồn tự kiểm điểm.

“Khụ, sắp đến Đông Phương Thành rồi, thấy được cửa thành rồi, các cậu đừng ồn nữa.”

Phạm Thống thử để cho bọn họ chú ý chuyện trước mắt, bởi vì hắn nói Tây Phương Thành thành Đông Phương Thành, xác thực cũng đạt được hiệu quả hù dọa.

“Dọa tôi giật mình, tôi còn tưởng chúng ta thật sự đi sai rồi.”

Nguyệt Thoái vẫn còn hãi hùng mà nói như vậy.

… Nói như vậy, chứng tỏ cậu không có tự tin gì đối với nhận biết đường đúng không?

Sau khi đi gần hơn một chút, cửa thành của Tây Phương Thành đã có thể nhìn thấy rõ ràng.

Tường thành dày chắc, là đặc sắc chung của hai tòa thành, tường thành của Tây Phương Thành lấy đá màu trắng làm chủ thể, tạo ra một loại cảm giác vững chãi trang nghiêm, phong cách tổng thể đương nhiên là khác với Đông Phương Thành, cư dân tới tới lui lui bên trong cũng phần nhiều là tóc vàng mắt xanh, Nguyệt Thoái ở đây sẽ không trở nên đặc biệt nổi bật, đương nhiên, đây là dưới tình huống dung mạo có che phủ ám thị.

Vệ binh xếp thành một hàng chỉnh tề ở cửa thành, từ cách ăn mặc chỉn chu và tư thế, có thể thấy tính nghiêm khắc và trật tự của Tây Phương Thành —- đứng ở vị trí có thể nhìn thấy rõ cả cửa thành, mỗi người bọn họ đều có cảm khái riêng của mình.

“Tôi vẫn thật chưa từng thấy cửa thành của Tây Phương Thành, đây là lần đầu tiên nhìn thấy đấy.”

Thân là hoàng đế Tây Phương Thành, lúc nói ra câu này, trong lòng Nguyệt Thoái có chút phức tạp, đầu tiên không nói đến việc cậu sau khi lên làm hoàng đế, cơ hội ra khỏi thành không có mấy lần, chỉ là chuyện bị tước đoạt thị giác này thôi đã đủ cấu thành nguyên nhân rất lớn cho việc cậu chưa từng nhìn thấy cửa thành.

“Bây giờ bắt đầu nhìn, cũng vẫn chưa muộn.”

Chu Sa đương nhiên sẽ không có bất cứ cảm xúc nào đối với Tây Phương Thành, chỉ chẳng qua coi như là đang xác nhận nơi sắp sửa sinh sống mà thôi.

“Thật là không kỳ quái…”

Khác với bọn họ, một mình Phạm Thống bị vây trong một loại nghi hoặc không thể nói ra với người khác.

Chữ viết của Đông Phương Thành trùng hợp là chữ mà tôi dùng, chữ của Tây Phương Thành vì sao không phải Anh văn đây? Căn cứ vào thường lý suy đoán, chữ trên cửa thành chắc hẳn là Tây Phương Thành, chẳng qua lại là chữ mà tôi hoàn toàn không nhận thức! Khả năng đọc Anh văn của tôi vốn đã đủ tệ lắm rồi, bây giờ còn biến thành trạng thái mù chữ, cũng quá cảm thương rồi đi? A, kỳ thực từ khi khẩu ngữ không phải Anh văn tôi đã nên phát hiện rồi… Đáng ghét, nếu đã có một cái trùng hợp, vì sao không thể để cho hai cái trùng hợp luôn!

Đến môi trường mới, lại phải biến thành mù chữ, đây cũng là khảo nghiệm của trời cao sao? Ông trời liệu có quá xem trọng tôi không hả! Đừng đánh giá tôi cao như thế có được không! Tôi sẽ không thành tài đâu, đừng rèn luyện tôi nữa!

Ủa ủa, chờ một chút, trong ký ức của Huy Thị rõ ràng đã học chữ của Tây Phương Thành rồi mà nhỉ? Lúc ở trong ký ức của hắn tôi có thể đọc được thư, lúc đó đầu đau quá nên cũng không ý thức được đó không phải Anh văn… thử, thử gọi ra hấp thu thử xem…

Ohhhhh! Tôi xem hiểu rồi! Ông trời vẫn là có chiếu cố tôi! Thật tốt quá! Có ưu thế ngữ văn của hai nước! Tôi rốt cuộc cũng có chỗ thắng bọn họ rồi! Chết tiệt, trong lòng tôi bây giờ rất kích động, cảm xúc dâng trào!

… Nhưng, vì sao trên cửa thành Tây Phương Thành không phải ghi Tây Phương Thành, mà là “Trở thành một phần tử của nơi đây, là tương đương với thề hiệu trung hoàng đế, mọi thứ của bổn quốc đều thuộc về hoàng đế”?

Đây cứ như là viết một đống quảng cáo hay ho trên thương phẩm, sau đó dùng chữ nho nhỏ ghi ở góc “sản phẩm này có thể sẽ có hiệu quả khác nhau tùy người sử dụng”, sặc mùi lừa đảo mà! Tây Phương Thành toàn là ngay từ đầu đã gạt cư dân tân sinh xem không hiểu chữ như vậy sao! Tôi có nên mừng vì tôi mới đầu không có bị cướp sang Tây Phương Thành không!

“Nguyệt Thoái, thì ra hoàng đế Tây Phương Thành còn cởi mở hơn nữ vương Đông Phương Thành, vậy mà quang minh chính đại ở trên cửa thành ghi mọi thứ đều không thuộc về hoàng đế.”

Phạm Thống cảm thán phát biểu một câu, hơn nữa, dòng chữ này căn bản là giả, hoàng đế Tây Phương Thành mất đi thực quyền đã lâu lắm rồi, đây thế nhưng là từ trong miệng Nguyệt Thoái chứng thực.

“A? Cậu nói cái gì?”

Nguyệt Thoái không hiểu gì cả nhìn hắn.

“Ủa, cậu không nghe hiểu lời của tôi sao? Tôi là nói chữ viết dưới cửa thành.”

Hơn nữa còn sử dụng văn pháp khá cổ đây, may mà năng lực ngữ văn của Huy Thị vẫn không tệ, mặc dù từ nhỏ đã rời khỏi Tây Phương Thành, nhưng vẫn hiểu những cái này.

“… Xin lỗi, tôi xem không hiểu. Tôi chưa từng nói sao? Bởi vì đôi mắt, tôi cũng không thể học chữ, chữ của Tây Phương Thành đối với tôi mà nói vẫn là hoàn toàn xa lạ.”

Nguyệt Thoái lấy thần tình có chút khốn nhiễu mà khe khẽ trả lời, thoạt nhìn dường như có chút tự ti.

… Hả? Nhưng, cậu chẳng phải hoàng đế Tây Phương Thành sao, à không, tôi hiểu rồi, mắt không thấy gì đích xác không thể tập chữ, đây… cho nên cậu bây giờ xem hiểu được chữ của Đông Phương Thành, trái lại xem không hiểu chữ của Tây Phương Thành? Đây là tình huống buồn cười gì vậy? Thật là khiến người muốn khóc quá!

“Nguyệt Thoái xem không hiểu có thể đoán ra được, nhưng cậu vì sao xem hiểu?”

Chu Sa nhướn mày, rất nhanh chóng đề xuất nghi vấn.

Ối! Sơ hở rồi!

Kỳ thực đây đích xác là chuyện sớm muộn cũng phải nói cho các cậu, nhưng vừa lại có chút ly kỳ, chúng ta nhất định phải nói ở cửa thành sao? Hay là chờ ổn định xong rồi hãy nói nhé?

“Tôi cảm thấy vẫn là đến nơi tìm không được giấy bút rồi nói, sẽ bất tiện hơn.”

Phạm Thống nói như vậy còn tính là hợp lý, cũng được bọn họ chấp nhận, lần nào cũng phải phân tích từ nào trong lời Phạm Thống nói ra bị ngược, dưới tình huống phải nghe rất nhiều giải thích, thế nhưng là rất mệt người.

“Vậy thì, chúng ta vào thành trước thôi.”

Bọn họ bây giờ đang ngụy trang thành cư dân tân sinh Tây Phương Thành, có thể ngẩng đầu ưỡn ngực từ cửa chính vào thành, nghĩ đến người ở đây hẳn là cũng không có bản sự khám phá ấn ký của bọn họ có vấn đề, cho nên trực tiếp đi vào là được rồi, không cần chột dạ.

Chẳng qua, phàm sự luôn có cái ngoài ý muốn, mà nhóm người bọn họ chính là loại người thường thường gặp phải chuyện ngoài ý muốn.

Khi bọn họ đến gần cửa thành, đang muốn bước vào, những vệ binh đột nhiên bởi vì một người nào đó từ trong đi ra mà tập thể hành lễ một cách chỉnh tề.

“Hm, quả nhiên là Yiye huấn luyện có khác, ngay cả kính lễ cũng chỉnh tề như vậy…”

Người vừa cảm thán vừa từ trong cửa thành đi ra, là Yameidie.

Nguyệt Thoái sững sờ, Chu Sa dừng lại theo, Phạm Thống cũng thoáng cái đờ đẫn.

Làm… làm sao lại khéo như thế hả? Bây giờ làm sao đây? Giả vờ như không có chuyện gì mà vào thành? Nhưng, cư dân tân sinh bình thường nhìn thấy ma pháp kiếm vệ không cần chào hỏi sao? Dù nói thế nào chúng tôi cũng từng gặp mặt hắn mấy lần, mặt của Nguyệt Thoái có che phủ ám thị, chúng tôi thế nhưng không có! Chung quy không thể còn chưa vào thành đã bị tóm gọn chứ!

Hay là bây giờ lập tức xoay người đào tẩu? Nhưng, động tác như vậy thì quá khả nghi rồi, nhất định sẽ bị đuổi theo đi! Tôi có thể mong đợi hắn không nhận ra tôi với Chu Sa sao? A, Chu Sa bây giờ là thể nữ, vẫn có khả năng nhận không ra, nhưng tôi căn bản không có gì thay đổi! Trừ phi mức độ não tàn của hắn ngang ngửa Âm Thị đại nhân, nếu không —-

So với khủng hoảng của Phạm Thống, Nguyệt Thoái và Chu Sa trái lại rất trấn định, chẳng qua theo Phạm Thống thấy, Chu Sa là gặp phải chuyện gì cũng tỉnh bơ như thường, còn Nguyệt Thoái, thuần túy là đơ rồi chưa kịp phản ứng mà thôi.

“Đứng gác vất vả rồi, hôm nay chắc cũng không có gì bất thường nhỉ?”

Yameidie đầu tiên là nói một câu với vệ binh tiếp đến liền tùy ý nhìn sang phụ cận.

Không! Đừng nhìn qua đây!

“Thời kỳ chiến tranh làm sao lại có cư dân tân sinh cấp thấp ở ngoài thành… Ủa?”

Yameidie đầu tiên chú ý đến thân phận cư dân tân sinh của bọn họ, sau khi tập trung nhìn, hắn tức thì trợn tròn mắt.

“Các… các ngươi…”

Xong đời rồi! Quả nhiên bị nhận ra rồi sao! Tôi rốt cuộc nên vui vì người ta nhận ra được tôi dù chỉ thấy mặt mấy lần, hay là nên lo lắng cho quẫn cảnh hiện tại hả!

Ánh mắt Yameidie mới đầu là dừng ở người Phạm Thống, hiển nhiên nhận ra hắn hẳn là cư dân tân sinh của Đông Phương Thành rồi, tiếp theo hắn dường như liên tưởng đến cái gì đó trong đầu, lập tức dời tầm nhìn sang bên Nguyệt Thoái, sau đó cố định trên người cậu.

Đừng nói ngươi nhìn thấu ám thị che phủ rồi nhé! Hẳn là không có đi? Tà chú Bích Nhu thi triển hẳn là không có vô dụng như thế chứ? Tôi cũng sắp túa mồ hôi lạnh rồi, đừng dọa người như vậy mà!

Phạm Thống mặc dù hi vọng Yameidie dứt khoát mau lẹ một chút, nhưng cả người Yameidie lại thất thần, bọn họ căn bản không đoán được hắn đang nghĩ cái gì.

Hiện trường tức thì biến thành trạng thái không có ai lên tiếng. Loại an tĩnh quỷ dị này khiến người cảm thấy không thoải mái, mỗi người có tâm tư của riêng mình, cho đến khi vệ binh vừa rồi được Yameidie hỏi chuyện do dự mở miệng.

“Đại nhân, bọn họ có vấn đề gì sao?”

Phản ứng của song phương đều kỳ quái như thế, vệ binh sẽ cho rằng như vậy cũng là bình thường.

Yameidie vẫn chưa trả lời, một âm thanh quen thuộc khác đã xen vào.

“Các ngươi làm sao vẫn còn ở đây?”

Ồ! Bích Nhu cô cuối cùng cũng xuất hiện rồi! Vẫn biết phải ra cứu chúng tôi sao? Chẳng qua lời thoại này… là diễn màn nào hả! Trước đó vừa lại không có diễn tập, rất khó phụ họa đi?

Bích Nhu kịp thời xuất hiện, lúc này cô đã thay một bộ y phục hoàn toàn khác, cũng mang theo mặt nạ che phủ nửa khuôn mặt trên, mà kiểu dáng bộ quần áo kia thì khiến Phạm Thống tròn mắt, nhìn Bích Nhu rồi lại nhìn Yameidie, nhất thời không biết nên nói cái gì.

“Nguyệt Bích Nhu?”

Yameidie cuối cùng cũng đưa ánh mắt rời khỏi Nguyệt Thoái, nhìn hướng Bích Nhu, thần tình còn có mấy phần khó hiểu.

“Bọn họ là do ta phái ra ngoài làm việc, ngươi tìm bọn họ có chuyện gì không?”

Thái độ nói chuyện của Bích Nhu rất tự nhiên, giống như sự việc thật sự là như thế, Yameidie thì mang theo một loại biểu tình “làm sao có thể”, tạm ngừng mấy giây mới trả lời.

“… Cô hôm nay vừa mới trở về, có vẻ đã rất bận rồi nhỉ?”

Ôi thôi! Tôi cảm thấy hắn căn bản đã biết rõ trong bụng! Hắn nhất định đã nhìn thấu cái gì rồi đi! Nếu cô đã tới rồi, chúng ta có thể diệt khẩu hắn ở cửa thành trước không? Tiên hạ thủ vi cường!

Trong lòng Phạm Thống hò hét lung tung vô trật tự, nhưng diệt khẩu gì gì đó, cũng chỉ là nói cho vui, hắn kỳ thực không thích làm loại chuyện này lắm, bởi thế, hắn còn đặc biệt làm ồn Puhahaha đang ngủ..

“Puhahaha, tỉnh dậy một chút! Lát nữa nếu như có chuyện, ngươi có thể mang bọn ta đào tẩu không!”

“Hử?… Phạm Thống, ngươi làm sao lại phải chạy? Ngươi làm sao yếu đến thế hả?”

Nghe lên vẫn thật giống như “ Phạn Dũng! Ngươi làm sao lại phải chạy! Ngươi làm sao yếu đến thế hả?”… Đây cũng không phải điều ta muốn được không, đánh không lại thì chạy chứ gì nữa, đây không phải là chân lý của thế gian sao?

“Tóm lại —- tóm lại, rốt cuộc có được hay không!”

“Khi nào sắp chết rồi hãy kêu ta.”

Puhahaha nói xong câu này, liền tranh thủ ngủ không thèm ngó ngàng hắn nữa.

… Ta cảm thấy ngủ là ưu tiên hàng đầu trong lòng ngươi.

Sau khi bất đắc dĩ xác nhận điều này, Phạm Thống đành chờ xem sự tình phát triển.

“Ta vừa mới về đương nhiên có rất nhiều chuyện cần xử lý, chẳng lẽ còn cần báo bị với ngươi?”

Bích Nhu trợn to mắt, không khách khí nói. Hình tượng của cô ở Tây Phương Thành hình như không giống ở Đông Phương Thành lắm.

Mỗi một người phụ nữ đều có rất nhiều bộ mặt à? Phạm Thống lặng lẽ nghĩ.

“Cô vô cớ mất tích, chểnh mảng chức thủ lâu như vậy, bây giờ trở về nên báo bị với bệ hạ trước mới —-“

Yameidie lấy giọng bất mãn nói được dở chừng, đột nhiên dừng lại, sau đó quay mặt đi.

“Mà thôi, ta còn có chuyện, đi trước đây.”

Hắn cáo biệt cũng rất đột ngột, mọi người đều không hiểu hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì, nhưng nếu hắn đã muốn đi, ở đây cũng không có người cản hắn.

Hình như đã vượt qua nguy cơ rồi…?

“Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau đi theo.”

Dù sao ở đây vẫn còn có người khác, lúc Bích Nhu nói chuyện với bọn họ, ngữ khí  duy trì kiểu bề trên. Sau khi trải qua phen hú hồn vừa rồi, Phạm Thống vẫn còn có chút hồn vía lên mây, dọc đường cư dân tân sinh nhìn thấy Bích Nhu thì hành lễ chào hỏi, hắn cũng ngơ ngơ ngác ngác chẳng nghe lọt cái gì, cho đến khi bọn họ đến được dinh thự khí phái của Bích Nhu, Phạm Thống mới hồi thần lại. Dinh thự của Bích Nhu không bất minh như cửa thành Tây Phương Thành, phía trên rõ rành rành mà ghi một từ đủ để thuyết minh thân phận chủ nhân —-

Phủ kiếm vệ.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Cho nên… thân phận ngoài mặt của Bích Nhu ở Tây Phương Thành kỳ thực là Toản Thạch kiếm vệ chưa từng xuất hiện kia sao? Làm sao mọi người đều có thân phận chân thực hiển hách? Tôi chẳng có gì hết vậy! Còn nữa, công chức thì ra có thể làm như vậy sao? Vô cớ bỏ chức lâu như thế, vậy mà vẫn không bị miễn chức? Có công việc nào tốt như thế hay không, có tiền lương nào dễ kiếm như thế hay không, người so với người đúng là tức chết người —-

Nói tới tôi cũng tính là gặp may mắn rồi, bất luận là ở bên nào cũng có quyền quý chiếu cố, kỳ thực… tôi hình như nên biết đủ?

Tóm lại, Bích Nhu có tiền có thế, cho nên chúng tôi ít nhất có thể ăn ngon mặc tốt ngủ yên đi?

Ngoại trừ có chút khó có thể tin, kỳ thực đây là tin tức tốt, đây đại biểu ma pháp kiếm vệ chúng tôi cần ứng phó bớt đi một người rồi, chiến lực bên thiếu đế giả đã giảm một!

Nhưng vì sao không thể giảm người lợi hại hơn đây…  Số còn lại bên bọn họ gần như đều là ba đường chỉ vàng… trước khi muốn tác chiến, thì nên làm tốt quy hoạch toàn diện, mới có thể bất khả chiến bại.

Mặc dù người có cuộc sống tràn ngập thất bại như tôi nói câu này, hình như có chút thiếu lực thuyết phục, nhưng tôi cảm thấy đây là một câu nói rất thực tế, thỉnh thoảng chúng ta cũng nên thực hành một chút.

Người ta nói cầm tặc tiên cầm vương, nếu như dùng thân phận ma pháp kiếm vệ của Bích nhu làm yểm hộ, không biết chúng tôi có thể trà trộn vào vương cung, nhảy qua mấy ma pháp kiếm vệ còn lại, trực tiếp xử đẹp thiếu đế giả là đại công cáo thành? Nếu giả chết rồi, vậy mấy kẻ hiệu trung nhầm người cũng hết kịch để diễn rồi đi, tôi cảm thấy đây là một chủ ý tốt, hẳn là so với quang minh chính đại đối quyết thì có phần thắng hơn, đôi khi cũng cần hèn hạ, không biết bọn họ có hiểu cái đạo lý này không…

Trong mấy đồng bạn, tôi chỉ có thể khẳng định Chu Sa hiểu cái đạo lý này. Nghĩ như vậy vẫn thật có chút bi ai, chẳng lẽ người có thể đồng cảm với tâm linh ô uế của tôi chỉ có tên đồng bóng kia sao? Ôi, tôi chỉ có thể nói con người ta lớn lên rồi thì không thể tiếp tục đơn thuần nữa, nhớ năm đó, tôi cũng là một đứa trẻ ngu ngốc tin tưởng trên thế giới đều là người tốt đây, con người ta vẫn là phải từng vỡ mộng mới bắt đầu trưởng thành, như tôi đây chính là bởi vì hàng xóm lấy một xâu kẹo mười viên giá bán 20 nguyên để bán cho tôi 1 viên năm đồng, sau khi phát hiện chân tướng tôi mới bắt đầu hoài nghi bản tính con người —-

Được rồi, vất vả bôn ba đến bây giờ, có thể xin cái giường nghỉ ngơi đàng hoàng chưa?

Hơ, còn phải nói rõ chuyện của Huy Thị nữa? Tôi cũng quên mất… thật là chẳng tha cho ai cả, đã hứa sẽ giúp hoàn thành di nguyện, lấy ký ức với năng lực của người ta xong đúng là phiền toái, hi vọng sau này sẽ không gặp phải loại chuyện này nữa, chỉ là phần của Huy Thị tôi đã không chắc có thể hoàn thành rồi, nếu còn thêm của người khác, tôi đời này sợ rằng thật sự phải nợ dài dài…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: