RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 8-6

Posted on

Chương 6: Cho dù đang tiến hành đại nghiệp mưu phản, vẫn phải trải qua sinh hoạt thường ngày

“Sinh hoạt cần cân bằng, ví dụ như yêu đương hay gì đó.” —- Chu Sa

“Cô đến Tây Phương Thành muốn tìm đối tượng yêu đương sao…?” —- Nguyệt Thoái

“Cậu rốt cuộc là sợ hãi, đả kích hay là thở phào, nể tình tôi hỏi ra vấn đề này một cách trọn vẹn, có thể nói cho rõ không?” —- Phạm Thống

 

Cuộc sống mà mỗi ngày thức dậy là có đồ ăn ngon, đối với Phạm Thống mà nói, đã là vô cùng hạnh phúc rồi.

Chỉ là điều này thôi đã khiến cho cuộc sống ở Tây Phương Thành tốt hơn Đông Phương Thành rất nhiều!

Chỉ dùng đồ ăn để đoán định, tâm thái thực sự cần phải uốn nắn, chẳng qua bởi vì hắn không có nói ra, đương nhiên cũng sẽ không bị ai mắng, hắn chỉ cần một mình đắc chí ở trước bàn ăn là được rồi, trên cơ bản sẽ không có ai quản hắn.

“Vậy thì, tôi sẽ theo như hôm qua đã nói là ra ngoài nghe ngóng tin tức!”

Công tác Bích Nhu phụ trách là một việc không thể nhìn ra có nghiêm túc làm hay không. Nhưng mà chuyện này cũng chỉ có cô mới thích hợp đi làm, cho nên cũng chỉ có thể giao cho cô thôi.

“Nguyệt Thoái, cậu định làm gì vậy?”

Chu Sa mới sáng sớm ngủ dậy lại biến thành thể nữ rồi, sau khi Bích Nhu nói xong dự định của mình, Chu Sa liền quan tâm hành trình của Nguyệt Thoái.

“Tôi chỉ cần ngồi ở trong phòng là có thể qua ngày rồi…”

Nguyệt Thoái nói như thể lãng phí thời gian cũng chẳng là gì to tát đối với cậu, đây có lẽ là bởi vì cậu đã quen với việc ngồi thẫn thờ suốt cả ngày khi còn ở cung San Siro lúc trước.

“So với ngồi không còn không bằng đi với tôi…”

Chu Sa lẩm bẩm trong miệng, Nguyệt Thoái trái lại không có lập tức từ chối, mà là tò mò hỏi một câu.

“Hôm nay cô muốn làm gì vậy?”

“Tôi đang nghĩ, không biết có thể đến trường của Tây Phương Thành để học hay không? Trong thời gian chiến tranh trường học có mở không?”

Đã đến Tây Phương Thành, Chu Sa vẫn muốn làm học sinh, chẳng qua Phạm Thống thực sự không biết cô có gì để học.

Lúc cô ở Đông Phương Thành, thuật pháp với phù chú đều không có học, theo tôi thấy, ma pháp với tà chú của Tây Phương Thành cũng gần như vậy đi? Cho nên cô muốn học kiếm thuật sao? Vũ khí của cô lại không phải kiếm.

“Trong thời gian chiến tranh, trường học của Tây Phương Thành chỉ có bộ phận cư dân nguyên sinh tiếp tục dạy và học thôi, chẳng qua muốn tham dự cũng được, ở đây không phân chia phòng học của cư dân tân sinh với cư dân nguyên sinh nghiêm khắc như Đông Phương Thành.”

Dù sao thời gian Bích Nhu ở Tây Phương Thành cũng lâu hơn ở Đông Phương Thành rất nhiều, chút thường thức cơ bản này vẫn là có.

“Trong thời gian chiến tranh, trong trường học xuất hiện cư dân tân sinh sẽ không rất bình thường sao?”

Tôi là nói sẽ không rất kỳ quái sao… . Từ lời của Dừng Tay tiên sinh nói hôm nhìn thấy chúng tôi, đã có thể biết trong thời gian chiến tranh của Tây Phương Thành hẳn là không có cư dân tân sinh lang thang nhàn rỗi đi?

“Hm —- dùng thân phận của tôi xác nhận là được! Nếu như thật sự muốn đi học, thì giao cho tôi xử lý đi!”

Bích Nhu khá là nhiệt tình trong việc hiệp trợ, thế là Chu Sa liền chuyển sang Nguyệt Thoái.

“Thế nào? Đi tham dự với tôi không?”

Cô rủ cậu ấy làm gì? Ba kỹ thuật của Tây Phương Thành, cậu ấy đã nhuần nhuyễn lắm rồi đi? Nghe cũng uổng công nghe, cậu ấy đi làm lão sư còn được.

“Ồ… cũng được.”

Nguyệt Thoái đôi khi làm ra chuyện khiến người khác không ngờ, chẳng hạn như câu trả lời này.

Cậu vì sao lại đồng ý! Cậu vì sao lại đồng ý hả —-! Cậu căn bản vẫn chưa tỉnh ngủ đúng không! Nếu vẫn chưa tỉnh ngủ, thì đi ngủ một giấc rồi tính sau! Đừng ở lúc đầu óc không tỉnh táo làm ra quyết định sẽ khiến cậu hối hận, đây là kinh nghiệm hai mươi mấy năm cuộc đời của tôi đấy!

“Englar, cậu ở Tây Phương Thành còn có thứ gì cần học sao…?”

Bích Nhu hình như cũng cảm thấy có chút không tưởng, không khỏi hỏi ra vấn đề này.

“Đích xác không có gì cần học… tôi, tôi chỉ là muốn hướng tới cuộc sống trường học, tôi thích cảm giác sinh hoạt thường ngày bình thường đó, tôi… mà thôi, tôi tốt hơn vẫn là đừng đi.”

Nguyệt Thoái ban đầu còn cố gắng giải thích động cơ muốn đi học của mình, nhưng càng giải thích hình như càng căng thẳng, cũng cảm thấy hình như rất khó được lý giải, cuối cùng rầu rĩ dứt khoát nói lời từ bỏ.

Cậu, cậu đừng có kích thích nước mắt người khác như vậy! Cậu cứ luôn tỏ ra vô cùng hứng thú vui vẻ đối với những chuyện chúng tôi cảm thấy rất bình thường nhạt nhẽo, làm như thế chúng tôi sẽ không nhịn được tưởng tượng cậu trước kia rốt cuộc có bao nhiêu đáng thương, sau đó bầu không khí sẽ trở nên đầy thương cảm! Tầm mắt của cậu phải mở rộng một chút, cậu đã tự do rồi, có thể xông xáo khắp nơi trên thế giới, rõ ràng có thể sống cuộc đời thú vị hơn, vì sao phải cố chấp làm một học sinh vậy hả!

“Cũng đâu có ai phản đối, cậu vì sao phải tự rút lui chứ? Đi tham dự với tôi đi, cậu rõ ràng có hứng thú mà không phải sao?”

Chu Sa thế nhưng không định cứ như thế từ bỏ, Nguyệt Thoái cũng không có trực tiếp từ chối, cảm giác cậu chỉ là cần một chút ủng hộ để củng cố dũng khí thôi, Chu Sa đương nhiên là rất sẵn lòng cổ xúy.

“Nếu như cậu thật sự muốn đi xem trường học của Tây Phương Thành, cũng không có gì không thể, vậy tôi đi thu xếp trước cho các cậu nhé? Phạm Thống thì sao?”

Bích Nhu trực tiếp coi như Nguyệt Thoái muốn đi rồi, thế là cô cũng thuận tiện hỏi ý của Phạm Thống.

“Tôi không muốn luyện phù chú, cho tôi mượn chỗ luyện tập là được rồi, có điều ở trong nhà liệu có chút an toàn không?”

Phạm Thống không muốn học một đống để rồi chẳng chuyên cái nào, nếu đã quyết định luyện phù chú, hắn muốn dồn hết thời gian vào phù chú, không muốn nghe thấy Tây Phương Thành có mở khóa là đi theo.

“Ý! Cậu muốn luyện phù chú nhưng ngàn vạn lần đừng đốt nhà tôi đó!”

Nghe xong lời Phạm Thống nói, Bích Nhu lập tức căng thẳng, nhà cháy thì tổn thất vẫn không đến nỗi, nhưng lâm thời muốn tìm nơi ở thì phiền rồi.

Tôi cũng không muốn, tôi cũng không muốn luyện cái ngự hỏa chú mà đốt luôn nhà của cô, cho nên rốt cuộc phải làm sao đây? Bên ngoài có sân bãi nào không?

“Mặc dù bên ngoài có đất trống, nhưng người qua đường đi qua đều nhìn thấy được, nếu bị phát hiện cậu đang luyện phù chú, có khả năng không bảo hiểm lắm…”

Bích Nhu thoạt nhìn cũng có vẻ rất bối rối. Đích xác, trong nhà ma pháp kiếm vệ có người đang luyện phù chú, nghĩ làm sao cũng có chỗ nào quai quái.

“Phạm Thống, bằng không chúng ta vẫn là đi khu một Hư Không luyện đi?”

Puhahaha đột nhiên tự hóa thành hình người, vừa mở miệng đã là một câu khiến mặt Phạm Thống co giật.

Đùa, đùa đấy à! Lúc trước có thể đi, là bởi vì có Nguyệt Thoái làm vệ sĩ! Cho dù ngươi sẽ bảo vệ ta, cho dù ngươi có thực lực bảo vệ ta, bộ dạng hời hợt của ngươi cũng khiến người cảm thấy rất không đáng tin cậy!

“Các cậu… muốn đi khu một Hư Không? Nhưng…”

Nguyệt Thoái vừa nghe, lập tức bắt đầu lo lắng cho Phạm Thống.

“Chỗ đó dù sao cũng có tính nguy hiểm nhất định, hay là tôi cũng đi cùng các cậu, không, không đúng, tôi bây giờ không có lực lượng…”

Đúng đấy, cậu bây giờ cũng không thể bảo vệ tôi, may mà cậu tự nhớ tới rồi. Hơn nữa cậu mới vừa đồng ý với Chu Sa đi học cùng cô ta, chưa đến một phút đã sửa miệng rồi, cậu như vậy khúc mắc của Chu Sa với tôi sẽ lớn đấy…

“Ký ức của Phạm Thống cũng đã giải phong rồi, cho dù không dùng được phù chú, cũng còn có kiếm thuật mà.”

Puhahaha chẳng hề bất an mà nói, rất có tự tin đối với Phạm Thống.

Ngươi… ngươi đây là ý gì? Cho nên ngươi hoàn toàn không định bảo vệ ta, gặp phải ma thú cũng muốn ta tự ứng phó, mang kiếm thuật của Huy Thị ra, đánh không lại thì thôi, ngươi sẽ không nhúng tay can thiệp? Ngươi như vậy có tàn nhẫn quá không!

“Huy Thị là tua rua mà đen nhạt đúng chứ? Tua rua màu đen nhạt… ở khu một Hư Không an toàn không?”

Bích Nhu một mặt hỏi, mặt khác quay đầu muốn tìm đối tượng thích hợp để hỏi, cuối cùng tầm nhìn của cô dừng ở trên người Tiêu Ba bên cạnh cái bàn, con chim này cũng rất có linh tính mà lắc đầu.

Ngươi xem! Ma thú của khu một Hư Không cũng biểu thị tua rua màu đen nhạt không thể tung tăng đi ở khu một Hư Không rồi! Cho dù chỗ đó không phải lĩnh địa Đông Phương Thành mà là lĩnh vực vô chủ, vẫn là có khả năng sẽ gặp phải nhóm Âm Thị đại nhân đi? Lăng Thị đại nhân thế nhưng sẽ không bỏ qua cho chúng ta, ta phản đối chủ ý này!

“Bằng không… khu hai Hư Không?”

… Nhất định phải có Hư Không sao?

Phạm Thống không biết nên bình luận tình huống bây giờ thế nào nữa.

“Tiêu Ba, vậy khu hai Hư Không thì sao? Tua rua màu đen nhạt có an toàn ở khu hai Hư Không không?”

Bích Nhu dứt khoát hỏi Tiêu Ba luôn, mà Tiêu Ba lần này nghiêng nghiêng đầu, do dự một chút.

“Tiêu Ba do dự rồi kìa, lần này không có trực tiếp lắc đầu, khu hai Hư Không dù sao cũng không có nguy hiểm như khu một, biết đâu có thể?”

“Không được, chỉ cần không phải nơi an toàn tuyệt đối, thì không thể để cho Phạm Thống đi.”

Lời nói của Nguyệt Thoái dị thường kiên định, dường như nơi Phạm Thống đi chỉ cần có một tí xíu nguy hiểm, cậu tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Làm ơn, Nguyệt Thoái, trên thế giới này căn bản không có nơi tuyệt đối an toàn, nơi nào có thể tuyệt đối đảm bảo cho an toàn của tôi? Bên cạnh cậu sao? Vậy cũng phải cần cậu khôi phục lực lượng trước đã… Chẳng qua tôi phải làm sáng tỏ một điều, tôi nghĩ vậy thôi chứ tuyệt đối không đại biểu tôi muốn đi khu hai Hư Không, tôi chỉ là bẩm sinh thích phàn nàn mà thôi…

“Phạm Thống cũng không phải bông hoa trong nhà kính.”

Puhahaha nhíu mày, hiển nhiên có chút ý kiến đối với lời của Nguyệt Thoái.

Đúng đấy đúng đấy… Ta đương nhiên không phải bông hoa trong nhà kính, câu này ta cũng đã nghĩ tới từ sớm rồi, nói ra khỏi miệng vẫn sẽ biến thành thùng cơm trong tủ đá đi? Đủ lắm rồi.

“Phạm Thống…”

Nguyệt Thoái mới mở đầu, đã quay mặt đi, tự lẩm bẩm nửa câu sau.

“Có khả năng… còn dễ chết hơn bông hoa trong nhà kính.”

Nguyệt Thoái cậu nói vậy là ý gì… làm bạn bè một hồi, cậu chính là coi tôi như vậy sao? Ở trong lòng cậu tôi thật sự chịu không nổi một kích, thậm chí còn sẽ tự mình vẫy gọi tai ương? Cậu rốt cuộc mất lòng tin đối với tỉ lệ sống sót của tôi đến cỡ nào hả! Tôi rõ ràng vẫn chưa chết hơn mười lần mà! Chết tiệt!

“Vậy thì đi khu hai Tư Nguyên!”

Phạm Thống nhất thời dưới giận dỗi làm ra quyết định tiến về khu hai Hư Không, có điều nói ra lại bị ngược.

“Lấy bối cảnh chạy trốn của chúng ta hiện giờ, đi khu hai Tư Nguyên còn nguy hiểm hơn khu hai Hư Không đi? Khu hai Hư Không ít nhất vẫn là vùng đất vô chủ, khu hai Tư Nguyên thế nhưng là lĩnh thổ của Đông Phương Thành đấy.”

Chu Sa ở bên cạnh mỉa mai, rõ ràng cô biết đây là địa danh đã bị đảo ngược.

Đúng vậy, tôi biết rồi, nếu bị Lăng Thị đại nhân bắt được, sẽ chết còn nhanh hơn bất cứ thứ gì.

“Phạm Thống lần trước chịu một phát nổ của bổn phất trần vẫn cầm cự mấy giây mới chết cơ.”

Phản ứng của Puhahaha chậm nửa nhịp, vẫn còn đang nghiên cứu đề tài trước đó.

Ngươi nói như vậy là muốn biểu đạt cái gì? Cầm cự mấy giây bộ giỏi lắm à? Hơn nữa nghiêm khắc mà nói vụ nổ đó xem như là ta tự làm mình nổ đi? Từ lúc nào tính là do ngươi rồi?

“Ngươi làm sao có thể nhắc tới chuyện hại chết chủ nhân một cách bình thản như thế…?”

Trong ánh mắt Nguyệt Thoái nhìn Puhahaha tràn ngập sự khó có thể tin, theo Phạm Thống thấy, sự khó có thể tin này có tỷ lệ rất cao sẽ chuyển sang phẫn nộ sau khi Puhahaha trả lời câu kế tiếp.

Không —-! Đừng chọc Nguyệt Thoái tức giận! Mặc dù trước đó tôi cũng đề xướng đừng chọc Chu Sa tức giận, nhưng đó là bởi vì Chu Sa rất dễ tức giận, tôi mới nói đi nói lại! Trên thực tế mấy tên không thường tức giận như Nguyệt Thoái một khi điên lên thì càng khủng bố! Cho dù cậu ta bây giờ đã mất đi phần lớn lực lượng, tôi cảm thấy có khi vẫn đủ sức phá sập cái nhà này! Cho dù phá không sập cái nhà, hủy một cây phất trần cũng là chuyện nhỏ!

“A ha ha ha! Dù sao tôi cũng phải về nhà luyện phù chú đây! Tôi sẽ không tự mình đi tìm chỗ, các cậu cần lo lắng!”

Dưới tình huống này, tốt nhất là ở lúc Puhahaha vẫn chưa kịp nói thì mau chóng mang người rời khỏi, Phạm Thống cũng đã thực sự làm như vậy, mặc dù Puhahaha bây giờ là hình người, không thể dễ dàng túm lên rồi chạy, nhưng bởi vì Puhahaha không có biến thành hình người triệt để, thể trọng vẫn giống trạng thái khi là phất trần, cho nên sau khi túm lấy cứ việc kéo đi chạy ra ngoài giống như thả diều vẫn là không vấn đề, Phạm Thống cứ như thế làm lơ tiếng gọi hoảng hốt phía sau của Nguyệt Thoái, cùng với Puhahaha chuồn ra khỏi nhà của Bích Nhu.

Từ trong phủ kiếm vệ chạy trối chết, thoạt nhìn giống như đã làm chuyện gì xấu vậy, tiếp tục nán lại cửa cũng không tốt lắm, Ahhhh, Puhahaha, mau mang ta đi đến nơi luyện tập phù chú đi —- khu một Hư Không khu hai Hư Không gì đó đều được, đại đi —-

“Được thôi, không vấn đề.”

Bởi vì đang ở trạng thái tay bị nắm, Puhahaha nghe thấy điều hắn nghĩ trong lòng, thế là, chỉ trong nháy mắt, cảnh vật trước mặt Phạm Thống đã thay đổi.

Chờ, chờ một chút! Sao mà nhanh vậy! Bầu trời thâm trầm u ám với đất đai hoang vu này… cho nên ở đây thật sự là…?

“Ừ, ta đã chọn khu hai Hư Không.”

Puhahaha hết sức lãnh tĩnh nói cho hắn biết địa danh, hoàn toàn phớt lờ bầy ma thú xung quanh đang bị kinh động bởi hai người khách ngoại lai.

“Được rồi, chúng ta luyện tập đi.”

Luyện… luyện? Luyện tập cái gì? Điều đầu tiên nên làm hiện giờ là tác chiến sinh tồn đi! Ngươi là muốn ta luyện tập cái này sao —-

Phạm Thống đã quá mức khủng hoảng ngay cả gầm rú gào thét cũng gào không ra, nhất là lúc hắn phán định mắt của ma thú bên cạnh đã lộ hung quang.

“Puhahaha! Ngươi không cảm thấy chúng ta cần giải quyết những sinh vật an toàn xung quanh trước mới có thể kết thúc sao!”

Sau khi hắn không dễ gì tìm lại được giọng nói vì căng thẳng mà biến chất của mình, chuyện đầu tiên chính là tìm kiếm viện trợ từ Puhahaha.

Những loài thú này trông như sẽ nhào lên làm thịt ta bất cứ lúc nào!

“À, ờ ha, cũng phải.”

Puhahaha gật đầu, tán đồng ý kiến của hắn, hắn vốn cho rằng Puhahaha sẽ tự mình động thủ, không ngờ chưa kịp thở phào, Puhahaha đã… chủ động biến thành một thanh kiếm.

“Phù chú của ngươi vẫn chưa được, vậy thì dùng kiếm giải quyết đi. Hm, nếu ngươi muốn ném phù chú, mặc dù ta bây giờ là kiếm, nhưng vẫn có hiệu quả tăng cường… nhưng ta sợ ngươi lại bất cẩn tự nổ chết mình, vẫn là thôi đi.”

Nhìn thanh kiếm lơ lửng đang chờ hắn nắm lấy ở trước mặt, tay Phạm Thống run rẩy —- có lẽ ngay cả thân thể cũng đang run rẩy.

Kết quả… ngươi vẫn là muốn ta tự giải quyết sao —-!

“QUÀOOOOO —-”

Nghe thấy tiếng ma thú gầm rống, Phạm Thống cũng không còn lựa chọn nào khác đành nắm lấy thanh kiếm trước mặt để chiến đấu sinh tồn.

Hơn nữa đáng buồn là, bởi vì do nắm Puhahaha, hắn ngay cả oán trách chửi rủa trong lòng cũng không được…

◊◊◊◊

“Phạm Thống thật sự không sao chứ…”

Cho dù đã lên đường tiến về trường học Tây Phương Thành với Chu Sa, Nguyệt Thoái vẫn lo lắng cho tình huống của Phạm Thống.

“Chẳng phải nói có thực lực của tua rua màu đen nhạt sao? Còn lo lắng cái gì?”

Chu Sa nói rất nhẹ nhàng, đây đại khái là bởi vì cô căn bản không quan tâm sống chết của Phạm Thống.

Dưới uy năng kiếm vệ của Bích Nhu, bọn họ căn bản ngay lập tức đã có được tư cách đến trường tham dự, về phần tham dự môn nào, bọn họ định đến lúc đó rồi quyết định sau, Bích Nhu nói trong đại sảnh trường có thời gian biểu của các khóa học, tiến độ của khóa học và con người của lão sư có thể nghe ngóng từ cô gái văn phòng, nghe lên trường học của Tây Phương Thành rất thân thiết, đương nhiên… cũng có khả năng là bởi vì bọn họ là học sinh do Toản Thạch kiếm vệ đã đánh tiếng trước, mới sẽ có loại đãi ngộ này.

“Nếu hoàng hôn vẫn chưa về, tôi nhất định phải đi tìm cậu ta….”

“Phạm Thống sẽ không bỏ lỡ thời gian ăn cơm, nếu như bỏ lỡ bữa trưa, thì không có khả năng không về ăn bữa tối.”

Chu Sa phán định như vậy. Chẳng qua đó là dưới điều kiện Phạm Thống còn mạng trở về ăn tối.

Tây Phương Thành cũng không phải thành thị vuông vuông vắn vắn như Đông Phương Thành, phần khoách trương về phía đông bắc chính là nơi trường học Tây Phương Thành tọa lạc. Diện tích cả trường học với toàn bộ kiến trúc vật đều khá là hùng vĩ, nhưng bởi vì một số quy định bất thành văn, độ cao và kích thước vẫn không có vượt quá cung San Siro.

“Vì sao… Vì sao trường học của Tây Phương Thành là màu đen?”

Nguyệt Thoái có ấn tượng không tệ đối với bố cục kiến thiết của trường học Đông Phương Thành, mà đối với việc sắp tận mắt nhìn thấy trường học của quốc gia mình, cậu vẫn ôm mấy phần mong đợi.

Chỉ là trường học với tông màu tối trước mắt —- hoặc là nói chủ yếu do màu đen kết cấu mà thành này, dường như chỉ cần nhìn thôi đã thấy nặng nề, hiển nhiên không phù hợp với mong đợi của cậu tí nào… Không, thậm chí nên nói, khiến cậu chịu đả kích rất lớn mới đúng.

“Vì sao không phải màu sắc tươi sáng đẹp đẽ hơn một chút? Rõ ràng là trường học, xây thành cái dạng này, cứ như là hình ảnh sau khi tôi chất biến, thế này ai muốn bước vào…”

Dưới đả kích này, thân hình đơn bạc của thiếu niên dường như lung lay sắp đổ, suýt nữa muốn ngã nhào.

“Tôi không biết cậu có huyễn tưởng gì đối với trường học, chẳng qua nếu không thích, thì cướp lại ngôi hoàng đế, đập đi xây lại là được rồi? Còn có thể làm một phen cải cách toàn bộ những kiến trúc ngứa mắt ở Tây Phương Thành, như vậy chẳng phải là tốt hơn sao?”

Đồng bạn của thiếu niên thì lấy giọng điệu hời hợt mà nêu lên kiến nghị rất là bừa bãi.

“Thế sao…”

Bởi vì đồng bạn chuyên môn nói ngược thường hay cắt ngang đề tài kia không ở đây, thiếu niên dường như bị mê hoặc bởi những lời nói này, sắp sửa lầm đường lạc lối.

“Đúng vậy, cho nên cậu phải tích cực một chút đi? Đây đều là vì để có thể làm bất cứ điều gì mình muốn sau khi có được quyền thế.”

Phát ngôn không chịu trách nhiệm của đồng bạn vẫn tiếp tục.

“Nói không sai, trường học của Tây Phương Thành, trường học của quốc gia tôi, làm sao có thể như thế này, sau khi đoạt lại đế vị chuyện đầu tiên chính là xây lại trường học…! Không thể chịu được, thực sự…”

“Bạn học này, các cậu không đi vào sao? Chắn hết cửa rồi.”

Âm thanh của học sinh xa lạ phía sau cuối cùng cũng khiến Nguyệt Thoái tỉnh táo lại, vội vàng nhường đường để người đi qua.

“Mình rốt cuộc nghĩ cái gì vậy, làm sao có thể bởi vì lý do kỳ quái như vậy đã… đây là tâm thái không chính đáng, phải sửa chữa mới được…”

Nguyệt Thoải lẩm nhẩm một mình, Chu Sa cũng không tiếp tục xúi giục.

“Chúng ta trước hết vào xem muốn học cái gì đi?”

Đây dù sao cũng là mục đích của bọn họ tới đây, cho nên Nguyệt Thoái gật đầu.

Thời khóa biểu hôm nay của trường được đặt ở vị trí nổi bật nhất, vừa đi vào là có thể nhìn thấy, khóa biểu của mọi lớp học trong một ngày đều được liệt ở đây, nghĩ cũng biết tấm bảng này cũng không thể nhỏ đến đâu, chỉ là muốn tìm ra lớp nào là dành cho người mới vào, đã đủ khiến người hoa mắt rối loạn rất lâu.

“Chu Sa, cô muốn học loại khóa trình nào đây?”

Ngoài kiếm thuật, tà chú, ma pháp, còn có một số khóa kỳ quái mà Nguyệt Thoái không rõ nội dung cho lắm như là khóa phụ đạo tâm lý hoặc là giúp đỡ tìm kiếm nguyện vọng tương lai, rối loạn định dạng giới vân vân. Bất luận làm sao, trước tiên phải tỏa định một cái phạm vi, thu hẹp lựa chọn mới đúng.

Chu Sa còn chả thèm nhìn những khóa trình kiểu như phụ đạo tâm lý kia, thứ cô hứng thú luôn luôn là những cái hữu dụng thực tế trong chiến đấu, đương nhiên tâm lý chiến cũng có tác dụng nhất định trong chiến đấu, nhưng đối với cô mà nói, đặc biệt đi học thứ đó còn không bằng trực tiếp dùng thực lực giải quyết đối phương, sức thu hút của giở thủ đoạn thực sự không cao, cho dù muốn học cũng không phải bây giờ.

“Tà chú hình như rất thú vị, tốt hơn là nghe thử lớp tà chú.”

Cô nhanh chóng chọn được mục tiêu, nhưng Nguyệt Thoái sau khi nghe xong lại hơi rùng mình.

“Không cân nhắc ma pháp với kiếm thuật một chút sao?”

“Tôi không muốn học kiếm thuật, tôi không phải cầm kiếm. Nếu là ma pháp, cảm giác giống như thuật pháp, tôi cảm thấy tà chú có vẻ thích hợp với tôi hơn.”

Bộ dạng cứ như là muốn ám toán người của Chu Sa khiến Nguyệt Thoái không khỏi nhìn sang hướng khác, lẩm bẩm một câu “tôi cảm thấy cô nếu học được tôi sẽ rất nguy hiểm” gì gì đó.

“Nếu đã quyết định là tà chú, thì chọn lớp cho người mới học đi.”

Xem ra là Nguyệt Thoái không thay đổi được quyết định của cô rồi, đành cùng cô bắt đầu chọn lão sư.

Bích Nhu từng nói có thể nghe ngóng từ cô gái văn phòng, vì để tránh gặp phải lão sư tồi, trình tự này tốt hơn hết vẫn là phải làm một chút.

“Hm —- Nếu là tà chú, mỗi lão sư đều có sở trường của mình, loại nguyền rủa, loại trói buộc, loại lĩnh vực, còn có các chủng loại khác, các cậu muốn học phương diện nào hơn?”

Ở trên phân loại tà chú, Chu Sa hoàn toàn là người ngoài nghề, khi cô gái văn phòng dùng giọng nói ngọt ngào hỏi như vậy, cô nhíu mày, vẫn thật không biết nên trả lời cái gì.

Bởi thế, cô nhìn Nguyệt Thoái người tương đối hiểu những cái này hơn, hi vọng cậu giải thích kỹ.

“Hơ… loại nguyền rủa lúc phát tác thì tương đối đau, loại trói buộc lúc phát tác thì tương đối khó chịu, bình thường không có cảm giác quá mạnh, loại lĩnh vực lúc phát động thì rất không thoải mái, những loại khác thì tương đối hiếm, chẳng qua tôi cũng gần như đã thử qua hết rồi, đại khái là như thế, cô còn muốn biết gì không?”

Giải thích của Nguyệt Thoái khiến người có chút không biết nói gì.

“Tôi cảm thấy nghe lên có chút chung chung.”

Cho dù giải thích như vậy khiến người không biết phải nói gì, cái người không thể nói gì kia tuyệt đối không phải là Chu Sa, thế là, Nguyệt Thoái đành đổi phương pháp giải thích.

“Được thôi, loại nguyền rủa lúc phát tác có khả năng sẽ đau đến đứng không nổi, có điều trải qua xong thì không sao nữa, loại trói buộc sau khi phát tác sẽ nằm trên giường ba bốn ngày, loại lĩnh vực có chút giống loại nguyền rủa, mọi cảm giác sau khi giải trừ gần như đều sẽ không tàn lưu, chỉ là nguyền rủa nghiêng về công kích, cho nên sẽ rất đau, lĩnh vực thì nghiêng về tính phụ trợ, cho nên chủ yếu là không thoải mái.”

Lần thuyết minh này càng khiến người không biết phải nói gì, loại giải thích đầy từng trải và còn rất phong phú này ngay cả cô gái văn phòng nghe xong cũng tròn mắt.

“Cậu bạn này, cậu đã thử hết rồi?”

Nguyệt Thoái có chút không biết phải ứng đối thế nào đối với loại ánh mắt “cậu có khuynh hướng tự ngược sao” kia.

“Tôi chỉ là tình cờ đều gặp phải mà thôi…”

Đó là chuyện trước kia lúc còn làm thiếu đế ở cung San Siro, cậu tự nhiên chỉ có thể lấp liếm cho qua.

“Loại nguyền rủa hay là loại trói buộc đây…?”

Chu Sa hình như tương đối động lòng với hai chủng loại này hơn, mà lý do cô động lòng đối với loại trói buộc là cái gì, Nguyệt Thoái chẳng muốn biết chút nào.

“Quên đi, vẫn là đi nghe thử lớp của loại nguyền rủa vậy.”

Cũng lý do đó, Nguyệt Thoái thực sự không muốn biết cái “quên đi” của cô rốt cuộc là quên đi cái gì.

“Nếu là loại nguyền rủa, lớp dành cho người mới vào hôm nay có —-”

Cô gái văn phòng sau khi nhận được trả lời của Chu Sa, liền nhiệt tình giới thiệu khóa trình với lão sư, mặc dù trên khóa biểu có rất nhiều lão sư mở lớp, nhưng bên trong lại có rất nhiều là không được tiến cử, nhìn thấy loại kết quả này, bọn họ cũng không thể không thừa nhận việc tìm kiếm trợ giúp là đúng đắn.

Cuối cùng Chu Sa đã chọn xong thời gian với lão sư, bởi vì còn một lát nữa mới bắt đầu vào học, bọn họ liền đi dạo ở trong trường học trước.

“Không phải màu đen thì cũng là màu trắng với màu xám…”

Kiến trúc vật của khoa kiếm thuật, khoa tà chú với khoa ma pháp đều khiến Nguyệt Thoái thất vọng hết lần này tới lần khác, cậu vẫn là thích những màu sắc ấm áp ôn hòa hoặc là tươi sáng  hơn, nhưng những kiến trúc ở đây lại toàn là cái dạng này.

“Hi vọng có thể nghe hiểu được khóa trình, không biết tôi có tuệ căn hay không. Nguyệt Thoái, tà chú có cần tư chất gì không?”

Điều Chu Sa bây giờ đang quan tâm là khóa trình sắp sửa học, kế bên có người rất tiện để hỏi, cô đương nhiên sẽ không bỏ qua.

“Tôi không biết nữa, tôi học được rất nhanh.”

Chỉ là có lúc, hỏi một thiên tài loại vấn đề này, rất hiếm khi nhận được đáp án mình cần.

“Nếu như có thể học được thì tốt rồi, tôi cũng hi vọng có thể biết thêm mấy loại kỹ năng.”

Lúc Chu Sa nói câu này, thần tình là rất nghiêm túc, Nguyệt Thoái nhìn cô, thấp giọng nói một câu.

“… Tôi cũng có thể dạy cô.”

“Ơ?”

Chu Sa chớp mắt, dường như không nghe rõ, thế là Nguyệt Thoái nói lại lần nữa.

“Nếu trên lớp có chỗ không hiểu, sau khi trở về tôi có thể dạy cô. Mặc dù tôi nói chưa chắc dễ hiểu.”

Hiếm khi được cậu chủ động, Chu Sa có chút bất ngờ, chẳng qua cô vẫn chưa kịp mừng rỡ hoặc là cảm động, Nguyệt Thoái lại bổ sung một câu sát phong cảnh.

“A, nhưng buổi tối Phạm Thống muốn dạy tôi viết chữ, cho nên có khả năng phải tìm thời gian rảnh rỗi nào khác.”

Chỉ một câu vô tình như thế lại khiến dục vọng rủa chết Phạm Thống của Chu Sa tăng lên một cấp bậc.

◊◊◊◊

Vào buổi trưa lúc Nguyệt Thoái với Chu Sa về nhà Bích Nhu ăn cơm, Phạm Thống cũng không có xuất hiện, thế là ở khóa buổi chiều Nguyệt Thoái đã bắt đầu nhấp nhỏm, dù sao thì bây giờ máy thông tin phù chú của Đông Phương Thành cũng không thể sử dụng nữa, dưới tình huống hoàn toàn quên mất hỏi Bích Nhu máy thông tin của Tây Phương Thành, bọn họ không liên lạc được Phạm Thống.

Chẳng qua khi bọn họ trở về ăn tối, Phạm Thống đã ngồi ăn ở trước bàn rồi, có lẽ là do buổi trưa không ăn, một mình hắn ăn rất nhiều và còn rất nhanh, hơn nữa không chờ bọn họ trở về đã tự mình bắt đầu dùng bữa, nhưng nhìn thấy bộ dạng chật vật của hắn bọn họ nhất thời cũng không thể nói lời chỉ trích.

Phạm Thống đương nhiên cũng phát hiện bọn họ tiến vào, trước đó, hắn đã khiến Bích Nhu câm nín đứng nhìn rất lâu rồi, nhưng hắn cũng không để ý, chỉ lo ăn cơm của mình.

“Phạm Thống, cậu ít nhất cũng đi chỉnh đốn vẻ ngoài một chút rồi mới ăn cơm chứ…”

Sau khi thời gian há mồm trợn mắt kết thúc, Bích Nhu cuối cùng cũng do dự nói ra câu này, không ngờ cô vừa mới nói xong, phạm Thống liền giống như được bật chốt, thoáng cái nước mắt đã rơi đầy mặt.

“Không, không cần phải khóc chứ! Tôi cũng đâu có nói cái gì nặng lời!”

“Tôi chỉ là cảm thấy… Xui xẻo còn chết trở về ăn bữa cơm này, thực sự cảm động quá đi mất, chết rồi thật là tốt, trời cao quả nhiên vẫn tàn nhẫn, cho nên tôi nhất thời không kiềm chế được —-”

“Cậu hôm nay rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì vậy —-!”

 

Sau khi một đống hỗn loạn qua đi, mọi người cuối cùng cũng ngồi xuống bắt đầu dùng bữa, Phạm Thống cũng hơi khôi phục bình thường một chút.

Phù, sau khi ăn xong một đống lại còn khóc xong một trận, cảm giác giống như đã vứt bỏ lòng tự tôn tiến đến một cảnh giới mới, con người quả nhiên vẫn là cần giải tỏa kịp thời, như vậy mới khỏe mạnh được.

Phạm Thống hù dọa mọi người xong thì trên cơ bản đã ăn no rồi, bây giờ đang vỗ bụng nghỉ ngơi bên cạnh.

Các cậu vì sao đều dùng ánh mắt dị thường đó nhìn tôi? Tôi chẳng qua cũng chỉ là đầu tóc hơi rối, quần áo cháy mấy mảng, trên người còn có vết máu khô mà thôi! Tôi biết trông tôi có vẻ rất giống như vừa trở về sau kiếp nạn, nhưng tôi cũng không có thiếu tay thiếu chân, cũng còn yên lành mà… có khả năng không lành lặn lắm, ít nhất còn sống, các cậu chẳng lẽ không thể dùng ánh mắt vui mừng hoặc là tán dương để nhìn tôi sao?

“Phạm Thống, cậu không sao chứ? Cần trị liệu không?”

Nhìn bề ngoài của Phạm Thống, Nguyệt Thoái căn bản không thể phán định hắn có bị thương hay không, vẫn là trực tiếp hỏi cho nhanh.

“À, đương nhiên không thể không sứt mẻ gì, chẳng qua vận khí lần này tương đối tốt, chỉ bị vài vết thương nặng, có nguy hiểm tính mạng, mặc dù tôi không sợ đau, nhưng như vầy đã cần trị liệu thì hình như quá lãng phí, mặc kệ tôi cũng không sao.”

Tôi là muốn nói thương nhẹ cơ… Còn nữa, tôi rất sợ đau, tôi trước giờ chưa từng không sợ đau, ủa? Sao đang nói tầm nhìn biến thành màu đỏ rồi?… Ohhh, chắc là do gãi đầu làm rách vết thương đã ngưng kết, máu từ trên đầu chảy xuống, chút xíu máu này tôi không sợ! Tôi thế nhưng là người đã từng trải! Làm sao có thể bởi vì chút máu từ đầu mình chảy xuống đã choáng váng lung lay đây!

“Phạm Thống, cậu rốt cuộc là thương nhẹ hay là thương nặng!”

Nguyệt Thoái đã phân không ra câu này có phải là nói ngược hay không, máu tươi từ trên trán bạn mình chảy xuống hình như có chút kích thích đến thiếu niên có tâm linh mỏng manh này.

“Đáng lẽ là bị thương nhẹ, nhưng bởi vì có Puhahaha, cho nên biến thành trọng thương.”

Ui da! Puhahaha ngươi đừng ở dưới quần áo dùng cán đánh ta chứ! Ta là nói nhờ phù chú bảo hộ của ngươi, cho nên ít nhất ta vẫn có thể bị thương nhẹ trở về, ta thật sự không có ý vu hãm ngươi!

“Cậu viết ra có được không?”

Chu Sa đã mất kiên nhẫn mà yêu cầu như vậy.

Trước khi cô yêu cầu, phải cho tôi giấy bút trước đã… Chẳng lẽ cô muốn tôi viết huyết thư ở trên bàn sao?

“Tôi cũng biết một ít ma pháp y liệu đơn giản, thì không cần phải làm phiền Englar nữa rồi đi?”

Bích Nhu dù sao cũng không ăn nên rất rảnh rỗi, lập tức đi qua trị liệu giúp Phạm Thống.

“Phạm Thống… thế thì, hôm nay cậu luyện phù chú thế nào rồi?”

Nếu vết thương hình như có vẻ không đáng ngại, Nguyệt Thoái liền quan tâm vấn đề khác.

“… Đã luyện… không ít.”

Suốt cả ngày, thứ đã luyện không ít căn bản là kiếm thuật! Chết tiệt! Hơn nữa còn không được ăn cơm trưa! Lúc giữa trưa tôi hẳn là đang triền đấu với con quái vật màu lục có vằn đi? Thật là khó nhằn, hi vọng lần sau đừng gặp phải đồng loại của nó… Không, không đúng! Từ mai trở đi tôi có thể đừng đi khu hai Hư Không nữa được không!

“Cậu thật sự chạy đi khu hai Hư Không?”

Chu Sa hiển nhiên không cho rằng Phạm Thống đi đến nơi nguy hiểm đó còn về được, nhưng vết máu trên người hắn lại rất chân thực, khiến cô có chút bán tín bán nghi.

“Đương nhiên! Tôi thế nhưng là từ khu hai Tư Nguyên trở về đấy!”

Đừng khu hai Tư Nguyên nữa! Nói cứ như thương trên người tôi là bị lục kê cắn vậy! Làm gì có chuyện buồn cười đó?

“Thật không yên tâm, rốt cuộc có nên đi theo xem thử hay không…”

Nguyệt Thoái cảm thấy mới một ngày không nhìn thấy Phạm Thống, hắn đã tự xảy ra rất nhiều chuyện, cứ bỏ mặc hắn như vậy, thực sự khiến người không yên tâm.

“Cậu phải đi học với tôi chứ.”

Chu Sa lập tức biểu đạt bất mãn, xem ra cô không có hứng đi tới khu hai Hư Không.

Tôi ngày mai thật sự không có muốn đi khu hai Hư Không có được không? Tôi sẽ thương lượng với Puhahaha, các cậu đừng coi như tôi tiếp đến đều sẽ đi khu hai Hư Không luyện tập nữa —-

“Hay là… Phạm Thống cậu có muốn đi học với chúng tôi không?”

Sau khi Nguyệt Thoái khó xử đề nghị như vậy, Chu Sa thoạt nhìn không vui khi có thêm một con kỳ đà, Phạm Thống cũng lắc đầu.

“Tôi không luyện phù chú, hôm nay luyện quá nhiều rồi.”

Hôm nay căn bản không luyện được mới đúng! Ặc, nói đến còn phải giải quyết vấn đề giấy phù…

Vết thương trên đầu đã được Bích Nhu cầm máu, bây giờ Bích Nhu đang dùng ma pháp trị liệu những tiểu thương khác trên người hắn, Phạm Thống thuận tiện hỏi cô một câu.

“Bích Nhu, ở Đông Phương Thành mua được giấy phù dành cho luyện tập không?”

Làm ơn, Đông Phương Thành ngay cả mua cũng không cần mua, trực tiếp lĩnh là được, tôi thật sự chán cuộc sống liên tục tự phản bác lời mình như thế này lắm rồi.

“Hm… nếu là giấy phù có lẽ còn kiếm được, còn loại dành cho luyện tập thì có chút khó. Thứ đó ở đây có vẻ không có thị trường cho mấy, nên không có ai đi lấy để bán.”

Bích Nhu tỏ vẻ bối rối trả lời, trả lời của cô cũng khiến Phạm Thống bối rối.

Nguy rồi, tôi phải dùng giấy phù chân chính để luyện phù chú? Đầu tiên không nói đến vấn đề lãng phí, súng thật đạn thật như thế này tôi cảm thấy rất nguy hiểm! Cho dù không cầm Puhahaha, phù chú chỉ có uy lực nguyên bản, nhưng vẫn có thể khiến tôi chết rất khó coi đi? Lần, lần này phải lấy mạng ra để luyện tập sao?

Vấn đề này kỳ thực có chút nghiêm trọng, nhưng Phạm Thống cũng chỉ có thể mang bộ mặt tái nhợt, không có thảo luận với mọi người.

“Giấy phù bình thường có được không?”

Sống ở đây ăn đồ của người ta dùng đồ của người ta, đã vậy còn làm phiền người ta đi lo liệu thứ mình cần, cho nên khi Bích Nhu hỏi như vậy, Phạm Thống thực sự không tiện nói không được.

“Không được.”

Nhưng hắn không tiện là một chuyện nói lại là một chuyện khác, lời nói ra bị đảo ngược thì lại là một chuyện khác nữa.

“Rốt cuộc là được hay là không được… Thật là, cậu về phòng rửa mặt chải đầu, lấy giấy bút ra rồi nói tiếp!”

Đối với kiểu nói chuyện cứ phải đoán ý trong lời nói đối phương, Bích Nhu nhanh chóng mất kiên nhẫn, Phạm Thống dù sao cũng đã ăn xong, liền sờ sờ mũi làm theo lời cô nói.

Sau khi về phòng, hắn trước tiên từ trong tủ áo lấy đồ để thay, chẳng qua khi hắn sắp vào phòng tắm, Puhahaha dùng giao tiếp tinh thần gọi hắn lại.

“Phạm Thống, Phạm Thống.”

“Gì vậy?”

“Ngươi muốn đi tắm đúng không, thuận tiện giúp bổn phất trần tẩy rửa một chút.”

Puhahaha đột nhiên đề xuất yêu cầu này, khiến Phạm Thống câm nín một lát.

“Ngươi cần tẩy rửa sao? Lông trắng tinh mà, cũng đâu có dơ…”

“Cái gì mà không dơ! Lúc biến thành kiếm có bị dơ! Ngươi muốn giả ngu sao, rõ ràng đã cắt vào thân thể của nhiều quái vật buồn nôn như thế, có xanh xanh có đỏ đỏ! Ngươi phải chịu trách nhiệm, tuyệt đối phải giúp ta tẩy rửa một chút!”

Chịu trách nhiệm cái gì chứ, nếu ngươi chịu ra tay giải quyết toàn bộ những mãnh thú kia, ta còn cần ngươi làm vũ khí để đi vật lộn tính mạng à, bây giờ lại còn bị ngươi phàn nàn làm bẩn thân thể của ngươi sao?

“Ngươi không biết biến thành người tự tắm à? Vì sao nhất định phải bắt ta phục vụ ngươi?”

“Bổn phất trần cung cấp thân thể cho ngươi sử dụng, ngươi phụ trách phụ trách làm sạch sau khi sự việc xong xuôi, ta cảm thấy đây là chuyện rất công bằng.”

Ta cảm thấy nghe nó quai quái chỗ nào ấy. Còn nữa, loại tình huống đó, căn bản là ngươi bức ta sử dụng đi? Ta cảm thấy chẳng công bằng chút nào! Ta bị bức sử dụng ngươi đi chém giết, sau đó mệt muốn chết còn phải thanh tẩy giúp ngươi… Cái số vất vả gì đây?

“Nếu như không biết ngươi có thể biến thành người thì thôi, bây giờ biết ngươi có thể biến thành người, còn muốn tắm chung với ngươi, cảm giác thực sự quai quái…”

Nếu ngươi là nữ ta sẽ không nói lời nào mà lập tức túm ngươi vào phòng tắm, nhưng ngươi lại không phải… Nhân duyên tốt đẹp của ta rốt cuộc ở đâu?

“Ta bây giờ là phất trần không phải người, ta không hiểu vấn đề ở đâu.”

“Ta sẽ bị ngươi nhìn sạch trơn!”

“Cũng không phải chưa từng thấy, nhìn một lần với nhìn trăm lần có khác biệt gì sao? Bổn phất trần không có hứng với thân thể của ngươi, ngươi yên tâm đi.”

Ta vì sao phải bị ngươi giáo huấn bằng giọng khinh bỉ này! Đây là làm sao!

“Hơn nữa ngươi không biết mặc đồ trước rồi thanh tẩy cho ta sao? Tự muốn cởi cho bổn phất trần xem, không biết xấu hổ.”

Ta chưa kịp nói gì ngươi đã càng nói càng khó nghe rồi! Đừng cho rằng ta sẽ tiếp tục nhẫn nhịn! Coi chừng ta cố ý bỏ thêm mực vào trong chất tẩy! Nhuộm ngươi thành lông xanh để xem ngươi còn huênh hoang nổi không —-

“Phạm Thống, nước dùng để thanh tẩy phải dùng nước ấm, tốt nhất là hơi nguội, nước nóng sẽ làm hại lông của ta, lạnh thì ta không thích.”

Ngươi cũng thật kén chọn! Được tắm là tốt lắm rồi, rốt cuộc ai mới là chủ nhân!

Trong lòng Phạm Thống lẩm bẩm thì cứ lẩm bẩm, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi đổ nước ấm, điều chỉnh nhiệt độ nước, rồi cầm Puhahaha đi thanh tẩy.

… Không, đây đã không phải là số vất vả nữa, đây căn bản là kiếp tôi tớ đi? Tôi rốt cuộc… Tôi rốt cuộc đã nợ phất trần này cái gì? Puhahaha ngươi có ngày sinh tháng đẻ không? Nếu có thì cho ta có được không? Ta nên triệt để nghiên cứu quan hệ mệnh cách giữa chúng ta, ta phải tìm cho ra nguyên nhân mới được! Chết cũng phải biết làm sao chết!

“Phạm Thống, ngươi tập trung một chút có được không? Đừng cho rằng rửa qua quýt là xong, phải triệt để sạch sẽ, ta rất là thích sạch sẽ đấy nhé.”

Bắt bẻ thì tự mà rửa —- đồ khốn —-

Sau khi công việc thanh tẩy phất trần kết thúc, Phạm Thống cũng tắm xong, sau đó là đến lúc dạy Nguyệt Thoái viết chữ.

Hôm nay bất luận nói từ phương diện nào đều có thể nói là một ngày rất phong phú của Phạm Thống.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Mẹ ơi, con đường làm cao thủ thật là gian nan, con có thể đổi ý không, con có thể từ bỏ không?

Ngẫm kỹ lại, tôi rõ ràng vốn là một người bình thường mà không phải sao? Đều là sự tình tự tìm đến tôi, tôi thế nhưng chưa từng có ý gây chuyện sinh sự để mình bị cuốn vào! Rốt cuộc vì sao mọi chuyện đều xảy đến với tôi? Kết bạn sẽ ảnh hướng đến vận mệnh của mình sao?

Như hôm nay, tôi đã trở thành dũng sĩ sống sót trở về từ khu hai Hư Không.

Nếu là mấy tháng trước… Không, cho dù là năm ngày trước, đây cũng là chuyện mà tôi hoàn toàn không dám tưởng tượng, cuộc sống của tôi rốt cuộc đã bắt đầu gấp khúc từ đâu? Đây rốt cuộc có tính là tiến đến hướng mà tôi hi vọng?

Chẳng qua trọng điểm là, tôi hôm nay gần như không luyện được phù chú! Bị truy sát, chạy trốn, bức bất đắc dĩ phải cầm kiếm phản kích… Tất cả những gì ngày hôm nay tôi làm gần như chính là chiến đấu sinh tồn như vậy mà thôi! Đây hẳn không phải là mục đích ban đầu của tôi đi? Điều tôi mong muốn đáng lẽ là đến một không gian an toàn an tĩnh không có ai để chuyên tâm luyện phù chú, vì sao lại biến thành thế này đây?

Loại hoàn cảnh mà chưa kịp tĩnh tâm lấy ra phù chú đã có một con ma thú chạy ra đó hoàn toàn chính là đang bức tôi làm quen với kiếm thuật của Huy Thị mà! Nhưng nghề nghiệp lý tưởng của tôi là phù chú sư, không phải kiếm sĩ cần thể lực! Tôi tin nếu như sau này muốn sinh tồn ở Tây Phương Thành, nghề nghiệp hiếm có như phù chú sư nhất định sẽ đắt giá hơn cái nghề kiếm sĩ mà ở đâu cũng thấy này, huống hồ tôi sẽ là phù chú sư được hoàng đế công nhận, có thể ngồi một cách ngay ngắn, hẳn là cũng không cần lo bị bài xích!

Vì tương lai tươi sáng mà tôi ảo tưởng ra, tôi nên nỗ lực luyện phù chú, vì thế tôi không nên đến một nơi chỉ có thể luyện được kiếm thuật với thể lực đúng chứ! Ngày mai không cần phải đi khu hai Hư Không nữa đúng không!

Puhahaha vậy mà nói với tôi, tính nguy hiểm của khu một Hư Không cao là bởi vì ma thú nguy hiểm, tính nguy hiểm của khu hai Hư Không cao thì là bởi vì số lượng ma thú phổ thông quá nhiều… Nếu ngươi đã biết như vậy, vì sao không dứt khoát mang ta đến khu một Hư Không cho rồi! May ra chọn được nơi không có ma thú để luyện phù chú!

Nhưng… may mắn là thứ hình như rất ít khi xảy đến với tôi…

Hôm nay còn nghe nói Chu Sa bắt đầu học tà chú rồi, Nguyệt Thoái có vẻ còn muốn dành thời gian dạy cậu ta… Tôi cảm thấy đây thật không phải tin tức gì tốt, Nguyệt Thoái, cậu không sợ cậu ta rủa chết tôi sao?

Nếu phù chú không dễ gì mới luyện được chút thành tích lại bị Chu Sa nguyền rủa mà chết, tôi làm sao mà chịu nổi?

Ôi, còn phải tìm địa điểm khác làm nơi luyện tập mới được. Hơn nữa luyện tập bằng giấy phù chân chính, rốt cuộc sẽ có tình huống gì nữa đây… Tôi chắc sẽ không thật sự phải nhờ vương huyết của Nguyệt Thoái cứu chữa đi? Ngàn vạn lần đừng nhá —-

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: