RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 9-3

Posted on

Chương 3: Ở nhà người ta cứ coi như là nhà mình đi, không sao đâu

“Không sao à…?” —- Yameidie

“Không sao.” —- Chu Sa

“Không sao giả?” —- Phạm Thống

“Không sao đâu, đương nhiên không sao.” —- Lovesun

“Có sao!” —- Yiye

 

Sau khi Phạm Thống tỉnh lại từ trong trạng thái đờ đẫn, liền căng thẳng nhìn sang Puhahaha.

“Puhahaha! Mau biến trở lại! Đừng để bọn họ nhìn thấy ngươi!”

Đối với hoảng hốt của hắn, Puhahaha có vẻ không tán đồng lắm.

“Bọn họ thật sự không chú ý thấy sao? Có khi bọn họ đã nhìn thấy rồi, đột nhiên biến mất mới kỳ quái đi?”

Hắn vừa phản bác như vậy, Phạm Thống cũng không dám khẳng định nữa.

Hm… Rốt cuộc có nhìn thấy hay không? Đây…

Mà ở bên kia, Bích Nhu với Chu Sa cũng bắt đầu thảo luận về nhân vật đột nhiên xuất hiện này.

“Cha của Quỷ Bài Kiếm Vệ? Bích Nhu, cô có tin tức không?”

“À, cái này tôi không có đặc biệt điều tra, tôi bây giờ chỉ nhớ… Nhà bọn họ hẳn là phân nhánh xa của hoàng thất đi? Chỉ không biết là huyết thống bên cha hay bên mẹ thôi.”

Bọn họ trái lại cũng không có muốn nhận được tình báo của người này lắm, chẳng qua Phạm Thống nghe xong có chút để ý.

Phân nhánh xa của hoàng thất? Đâu đúng nhỉ? Tên lùn không có khuôn mặt giống Huy Thị Nguyệt Thoái với Narsi mà? Cùng cha mẹ sinh là giống nhau y như đúc, có chút huyết thống cho dùng không giống bảy tám phần như Nguyệt Thoái, ít nhất cũng giống ba bốn phần đi, đây chẳng phải là quy củ của Huyễn Thế sao? Tên lùn ngay cả tóc vàng cũng không có… chẳng lẽ là con riêng?

Sau khi cha con bọn họ tiến hành xong mấy câu đối thoại chẳng chút ấm áp nào này, người đàn ông mới giống như chợt nghĩ đến điều gì, chuyển sang Nguyệt Thoái.

“Các ngươi là bạn của Yiye sao?”

Câu đầu tiên hắn nói ra khiến Phạm Thống không biết nên có cảm tưởng thế nào.

Ngài từ đâu cảm thấy chúng tôi giống bạn bè của tên lùn? Đánh đánh giết giết như vậy chẳng lẽ là cách kết bạn đặc biệt của hắn?

Nguyệt Thoái bị hỏi vấn đề này, ngẩn ra một chút, còn Yiye vẫn còn ngồi trên mặt đất không thể đứng lên thì nghiêm giọng kháng nghị.

“Lão già chết tiệt ông đừng tự suy diễn bậy! Mới không phải! Bọn họ là khách của ta!”

Ồ? Thì ra chúng tôi vẫn còn tính là khách à, ít nhất đây vẫn tính là một định vị thân thiện…

“Cái gì? Ngươi chẳng phải cứ thích mang bạn bè về nhà đánh nhau sao? Bây giờ ngay cả khách không quen đến viếng thăm, ngươi cũng ra tay với người ta?”

Người đàn ông tỏ ra kinh hãi, không chờ Yiye kịp nói chuyện, đã mang vẻ mặt áy náy nói với Nguyệt Thoái.

“Thật là ngại quá, Yiye nhà ta cứ hay làm loạn như vậy, ta là Loveson, cha của nó, không biết xưng hô cậu thế nào?”

Nguyệt Thoái nhìn hắn, rồi lại nhìn Yiye đang ngồi trên mặt đất hình như đã bỏ cuộc nói chuyện với Loveson, suy nghĩ một chút, thu lại Thiên La Viêm nghĩ thái, sau đó rầu rĩ mở miệng.

“Englar.”

Nụ cười trên mặt Loveson thoáng cái ngưng đọng.

Ồ, phản ứng này có chút vi diệu đây. Phạm Thống đang nghĩ như vậy, Loveson đã hỏi lại lần nữa.

“Xin lỗi, ta hình như chưa có nghe rõ, có thể nói lại lần nữa không…”

“Tên của tôi là Englar, Loveson tiên sinh.”

Lần này, nụ cười của Loveson đóng băng hoàn toàn, chờ đến khi hắn xoay đầu nhìn sang Yiye, vẻ mặt đóng băng liền triệt để vỡ vụn.

“Yiyeeeeee —- ngươi giải thích một chút đây là chuyện làm sao hả —-!”

Yiye tỏ ra chẳng buồn nói chuyện với cha mình, sau khi lấy khăn tay lau vết máu bên môi, liền lạnh nhạt mở miệng.

“Chẳng phải là thiếu đế Tây Phương Thành sao? Lão già chết tiệt ông không rõ?”

“Ta là nói bọn họ là aiiiiiiii! Thật sự là vậy sao? Thật sự là vậy sao? Người ở đây đều là những ai, ngươi mau nói cho rõ —-“

Nhìn bộ dạng chấn động đan xen với tâm tình không thể tiếp thụ và sắp phát cuồng của hắn, Yiye dứt khoát giơ tay lên lần lượt chỉ vào Nguyệt Thoái, Bích Nhu, Phạm Thống, Chu Sa, cuối cùng ngón tay dừng ở trên người Puhahaha.

“Englar, đi cùng hắn là Toản Thạch Kiếm Vệ, người qua đường, bạn trai hắn… ai? Đâu ra vậy? Vừa rồi có năm người sao? Ủa?”

Mặc dù năng lực nhận người của Yiye vô cùng kém, nhưng số người ít nhất vẫn có chút ấn tượng, đột nhiên lòi ra thêm một người, khiến hắn không thể không hoài nghi trí nhớ của mình, chẳng qua hắn mới nói xong những cái này, Loveson đã hét ầm lên.

“Bạn trai hắn? Bạn trai của ai? Là bạn trai của người qua đường hay là bạn trai của Englar hả! Đây rất quan trọng! Mau nói cho ta —-!”

Này! Chờ một chút! Các người đừng mặc định tôi là người qua đường có được không! Tôi biết tôi rất không khí, nhưng các người như vậy không cảm thấy quá thất lễ sao! Có điều vị papa này điểm ông để ý cũng quá kỳ quái rồi đi! Đầu tiên là nên bị sốc cho dù không phải hoàng đế xuất hiện ở nhà mình, ít nhất cũng nên giống con trai mình cảm thấy nghi hoặc vì đột nhiên xuất hiện thêm một người khách trong nhà chứ! Đi để ý bạn trai người ta làm gì, quan trọng chỗ nào hả!

“Ông không biết tự hỏi hắn sao! Ta làm sao biết được!”

Yiye cũng có chút thẹn quá hóa giận, dưới tình huống nộ hỏa công tâm suýt chút nữa hộc ra ngụm máu.

“Đều không phải đâu…”

Nguyệt Thoái có chút u ám mà tự lẩm bẩm trả lời vấn đề này, nhưng cặp cha con kia hiển nhiên không có nghe vào tai.

“Yiye, ngươi vì sao không chịu trả lời vấn đề của papa một cách đàng hoàng? Cảm tình giữa cha con chúng ta đã xảy ra vấn đề gì?”

Trái với kích động vừa rồi, Loveson đổi sang vẻ lo lắng nhìn Yiye.

“Ông —- khụ! Khụ…”

Yiye một câu cũng chưa nói xong đã ho ra máu.

“Này bà mẹ kia ơi, ông không cảm thấy nên phớt lờ thương thế của con gái mình trước sao? Tôi cảm thấy hắn giống như sắp không được rồi.”

Phạm Thống không nhìn được nữa mà lên tiếng, và lời của hắn thành công thu hút sát ý của Yiye lên người mình.

Oan uổng quá, đây là nói ngược tác quái, ta là vì tốt cho ngươi đấy, tên lùn.

“Hử? Hẳn là không sao đi? Nhớ hồi đó ta từ vách đá rơi xuống khe núi, té gãy mười mấy đoạn xương, chẳng phải vẫn cười nói hùng hùng hổ hổ à, Yiye hẳn là không đến nỗi thế này đã không chịu được.”

Đầu óc của Loveson không biết làm bằng gì, vậy mà nghe hiểu nói ngược của Phạm Thống, không có đề xuất bất cứ nghi vấn nào.

“Đó là lúc ông té xuống không biết xoay tròn thế nào, hai nắm tay tiếp đất, mười mấy đoạn gãy đó đều là xương ngón tay được không!”

Yiye bực bội bóc mẽ cha mình, Loveson cũng không cảm thấy đây có cái gì.

Đây… rốt cuộc là té thế nào hả? Có động tác khó như tuyển thủ nhảy cầu không? Ý nghĩa của cái này là?

“Cho nên… Yiye, thương thế của ngươi rốt cuộc có nặng hay không? Ta thấy tinh thần của ngươi vẫn còn rất tốt, chẳng lẽ ngươi là đang miễn cưỡng bản thân? Cho papa xem nào, xoa một chút là không đau nữa…”

“Cút!”

“Ngại gì chứ, papa cũng đâu phải người ngoài…”

“Ông tránh sang một bên cho tôi! Lão già chết tiệt!”

“Yiye, ngươi vì sao không chút nào cảm thấy gọi ta như vậy sẽ khiến ta đau lòng đây, con trai đáng yêu giống như thiên sứ trong lý tưởng của ta rốt cuộc đi đâu mất rồi, ta rõ ràng đã dạy hết những gì nên dạy cho ngươi, vì sao tính cách lại lệch lạc…”

“Muốn tìm thiên sứ không biết lên thiên đường sao? Bảo ông cút!”

“Ngươi rõ ràng cũng rất nhớ papa đi, cứ việc nói ra, ta biết hết.”

“Ông biết cái con khỉ á!”

Bọn họ như nơi không người mà cãi nhau đến đây, đột nhiên bên cạnh “bịch” một tiếng, mọi người đều thuận theo nhìn qua, mới phát hiện Nguyệt Thoái ngất xỉu rồi.

Nguyệt, Nguyệt Thoái! Làm sao vậy? A, chẳng lẽ là nghĩ thái…

“En —- bệ hạ! Bệ hạ người đừng chết mà! Yiye ngươi làm sao vậy, biết rõ đó là ai còn đánh nhau với ngài ấy, ngươi rốt cuộc vì sao đi làm Quỷ Bài Kiếm Vệ hả?”

Loveson đứng gần nhất một mặt kinh hoảng mà bế Nguyệt Thoái lên, mặt khác lấy ánh mắt chỉ trích nhìn hướng Yiye, Yiye hình như lại bị kích thích lửa giận.

“Chẳng phải đều là bởi vì ông sao!”

“Cái gì? Bởi vì ta? Ta làm sao chưa từng nghe nói? Chờ một chút, vậy ngươi vì sao muốn từ chức? Ta vẫn chưa rõ điểm này…”

“Vì bản thân ta!”

Yiye rống câu này xong rồi đứng bật dậy, sau đó không đếm xỉa thương thế cần lập tức trị liệu trên người, nhìn cũng không nhìn bọn họ, liền tự mình rời khỏi theo một hướng khác.

Đi, đi mất rồi, còn đang nhỏ máu kìa, thật sự không sao chứ? Thương thế đó… Tên lùn có thể tự chữa? Tôi cảm thấy như thế này hình như có vẻ tan rã trong bất hòa, hắn thậm chí ngay cả Puhahaha là từ đâu ra cũng không truy cứu nữa, cái này…

“Yiye!”

Loveson nhìn hắn đi mất, tức thì cũng cuống lên, vội vàng ba bước cũng gom thành hai bước, ẵm Nguyệt Thoái chạy đến trước mặt đám người Phạm Thống.

“Các ngươi… là người của bệ hạ đi, có thể làm phiền các ngươi chiếu cố ngài ấy không? Ta sẽ lát nữa sẽ sắp xếp phòng cho các ngươi, có cần gì cứ nói cho người hầu là được rồi, ngay cả ly trà cũng không có, xin lượng thứ vì chiêu đãi không chu toàn, ta sẽ đến chào hỏi sau, các ngươi đừng có rời khỏi đấy!”

Sau khi hắn giao Nguyệt Thoái cho Phạm Thống, liền bước nhanh đuổi theo Yiye, cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh, bọn họ thực sự rất khó phản ứng đối với phát triển thế này.

“Tình trạng của Nguyệt Thoái thế nào?”

Chu Sa đương nhiên là quan tâm Nguyệt Thoái, cậu đến gần tìm hiểu tình huống, đối tượng hỏi thì là Bích Nhu.

“Hơ… trong chiến đấu không có bị trọng thương gì, cho nên thứ chân chính tạo thành thương tổn, chỉ sợ là do miễn cưỡng động dụng tay phải chưa lành, lại còn sử dụng năng lực nghĩ thái gây tiêu hao lớn cho bản thân và tổn hại cũng rất lớn chăng? Không điều tức được, nội thương cũ cộng thêm nội thương mới, tôi thấy chờ Englar tỉnh lại rồi hỏi tình trạng cậu ấy sau.”

Ồ, cô mặc dù ngay cả tâm linh tương thông với Nguyệt Thoái cũng không có, nhưng trái lại vẫn nói rất rõ ràng đâu ra đó mà, vậy… chúng ta có thể làm gì? Cái gì cũng không thể làm?

“Phạm Thống, ta mệt rồi, phải ngủ thôi, chán quá đi mất, khò khò —-”

Puhahaha phán định đã không còn náo nhiệt để xem, lập tức đánh cái ngáp biến trở lại phất trần, tự động treo trở lại bên hông của Phạm Thống.

Ngươi… ngươi có phải quên cái gì rồi không? Trước đó ngươi dồn dập đòi ta đáp án của vấn đề gì đó cho bằng được, chẳng lẽ là giả sao!

Mặc dù Phạm Thống rất muốn giải quyết chuyện này, nhưng hắn vẫn là muốn chờ bình ổn rồi nói sau, bọn họ có thể giúp Nguyệt Thoái trị liệu ngoại thương trên da trước, sau đó giúp cậu thay y phục mới, mà những chuyện này làm trong nhà người ta dù sao cũng không tiện lắm.

“Chúng ta có nên trở về trước, để cho Nguyệt Thoái điều dưỡng thân thể, cũng chờ tên cao kều kia dưỡng hỏng thương rồi đến chào hỏi sau không? Cũng không phải có nơi để đi, cứ thế ở lại cũng rất bình thường đi?”

Nào, để tôi phiên dịch một chút. “Chúng ta có cần trở về trước, để Nguyệt Thoái điều dưỡng thân thể, cũng chờ tên lùn dưỡng lành thương rồi qua chào hỏi sau không? Cũng không phải không có nơi để đi, cứ như thể ở lại cũng rất kỳ quái đi?”… Cho nên nói, tôi thật không thích mở miệng nói chuyện, các cậu có nghe hiểu lời tôi nói không?

“Hm… Tóm lại chính là về nhà tôi trước đúng không?”

Bích Nhu hoàn toàn không có ý vật lộn với một chuỗi nói ngược kia, trực tiếp nhặt cái phần mình nghe hiểu.

“Xác thực trở về tiện hơn, mặc dù chính sự vẫn chưa làm xong, nhưng Nguyệt Thoái cũng ngất đi rồi, bây giờ cũng không thích hợp thảo luận những cái này.”

Chu Sa hiếm khi tán đồng ý của Phạm Thống, tóm lại, ba người bọn họ đã thống nhất ý kiến về nhà trước, liền dọc theo đường lúc tới để trở về cửa chính.

Chỉ là, đường về nhà gặp phải trở ngại ở cửa chính.

“Xin, xin các ngài ở lại có được không? Lão gia đã dặn phải giữ các ngài ở lại, chúng tôi có thể lập tức mang các ngài đến nơi nghỉ ngơi, cần cái gì chúng tôi đều sẽ chuẩn bị!”

Một nữ hầu mang vẻ khủng hoảng chặn ở trước của chính, cứ như sợ bọn họ chạy mất vậy, lấy giọng run rẩy sợ hãi nói như thế.

“Chúng tôi chỉ là muốn trở về trước, ngày sau lại tới thăm…”

Bích Nhu thử nói chuyện bằng lý trí với cô, nhưng nữ hầu lập tức ra sức lắc đầu, nước mắt cũng sắp trào ra rồi.

“Cầu xin các ngài đừng rời khỏi! Lão gia đã dặn phải giữ các ngài lại, lát nữa nếu phát hiện các ngài đi rồi, lão gia sợ rằng sẽ chịu không nổi đả kích mà phát cuồng đó!”

Đả kích? Đây có cái gì để đả kích? Sau đó phát cuồng… Giống như vừa rồi sao? Vậy cũng vẫn ổn đi? Có cái gì đáng sợ à? Cùng lắm là hơi phiền chút, tôi thấy ông ta cũng không giống một chủ nhân tàn bạo, chắc cũng sẽ không gào khóc đòi đi treo cổ, cho nên, chuyện ông ta phát cuồng này có nghiêm trọng lắm không?

“Phát cuồng sẽ thế nào?”

Chu Sa hiển nhiên cũng có chút tò mò, liền hỏi vấn đề này.

“Lão gia nếu là phát cuồng, thì sẽ đi làm phiền thiếu gia, tâm tình của thiếu gia đã rất không tốt rồi, còn bị lão gia làm phiền, toàn bộ chúng tôi nhất định hết đường sống! Cầu xin các ngài ở lại, cứu chúng tôi với —-”

Ba người bọn họ đều có chút không biết nên nói cái gì.

Ồ, cho nên đại ma vương nhà các người vẫn là thiếu gia mà, thiếu gia nổi nóng thì sẽ không thật sự khai đao với lão gia, chỉ có thể chửi mắng ngoài miệng, vậy thì chỗ xả tay chính là những người hầu vô tội xui xẻo rồi? Hết đường sống có khi là thật, các người đại khái đều là cư dân tân sinh, chết một cái cũng có thể sống lại từ ao nước, tên lùn căn bản sẽ không hạ thủ lưu tình đi? Nói tới vẫn còn chưa nhìn thấy ao nước của Tây Phương Thành trông như thế nào, không biết Tây Phương Thành có hệ thống tử vong mắc nợ ghê gớm như ở Đông Phương Thành không… nói đến, công việc tổn thọ này các người rốt cuộc có nỗi khổ gì mà vẫn cứ tiếp tục làm không từ chức hả? Mấy người có bệnh —-

“Bất luận các ngài cần cái gì chúng tôi đều sẽ chuẩn bị! Xin để cho chúng tôi chiêu đãi các ngài!”

Cô hầu nữ chặn cửa sau khi gào xong câu này bằng giọng khủng hoảng tuyệt vọng, tất cả người hầu đứng xếp hàng ở gần cửa chính lập tức đồng loạt cúi rạp người chín mươi độ, chỉ thiếu mỗi việc quỳ xuống cầu xin thôi.

“… Chúng ta tốt hơn vẫn là ở lại nhé?”

Bị người ta thỉnh cầu bằng cả tính mạng thế này, Bích Nhu cũng không tàn nhẫn từ chối được, hơn nữa bọn họ kỳ thực cũng không có lý do bắt buộc phải về nhà, trước hết ở lại đây hẳn là cũng không có cái gì không được.

“Nếu như chiêu đãi chu đáo đương nhiên là không hề gì.”

Chu sa rất không khách khí, hoàn toàn không cảm thấy ngại ngùng.

“Được thôi, chúng tôi ở lại, xin chuẩn bị phòng giúp chúng tôi, sau đó đưa nguyên một bộ bảo dưỡng tới, bọn tôi cần nước nóng nhiệt độ vừa đủ, khăn sạch với băng vải, đồ dùng y liệu có gì lấy hết qua đây, thuận tiện mau chóng làm một bộ quần áo giống y như đúc giúp cậu ấy.”

“Đồ bảo dưỡng đưa tới hai phần, tôi cũng cần, ngoài ra còn cần sách liên quan tới tà chú, ngày mai tốt nhất là còn có thể chuẩn bị công cụ giao thông tới trường học Tây Phương Thành, sau đó, tối nay muốn ăn mấy món thịt nào ngon ngon.”

Bích Nhu với Chu Sa hai người cứ như thế nhảy qua ý kiến của Phạm Thống, trực tiếp quyết định ở lại, thậm chí cứ như chủ nhà mà thỏa sức yêu cầu, khiến Phạm Thống trợn mắt líu lưỡi.

Các cậu rốt cuộc dựa vào lý do gì ở lại! Chẳng lẽ không phải bởi vì đồng tình với bọn họ và không muốn hại bọn họ chết sao? Vì sao có thể vừa mở miệng đã làm ra yêu cầu thái quá như vậy! Đúng là thừa dịp cháy nhà mà hôi của mà!

“Được, không có vấn đề, vị tiên sinh này có cần gì không?”

Không dễ gì cầu được quý khách tôn quý ở lại, nữ hầu giống như cảm thấy những yêu cầu kia dù có bao nhiêu lôi thôi cũng không sao cả, đồng thời vì chu đáo nên cũng dò hỏi Phạm Thống một chút, dù sao hắn cũng là khách.

“Tôi…?”

Hm, đây hình như… hình như là một cơ hội tốt để hưởng thụ đãi ngộ năm sao? Có được cơ hội yêu cầu tùy thích, tha hồ sai bảo người khác như thế này hình như cũng không nhiều đâu, tôi muốn cứ như thế trơ mắt bỏ qua? Tôi có phải là nên gạt bớt lương tâm để yêu cầu một chút không đây?

Nhưng tôi cũng không có nhu cầu đặc biệt gì, chỉ cần cơm ngon, giường êm, trên cơ bản không có vấn đề gì nữa đi, chẳng lẽ tôi còn có thể nhờ bọn họ tìm bạn gái cho tôi sao?

Cho dù tôi thật sự không biết ngượng, nói ra khỏi miệng cũng sẽ biến thành bạn trai! Bằng không cũng là kẻ địch nữ hay gì đó đại loại! Tôi thấy tốt hơn vẫn là đừng, tôi rất biết thỏa mãn —- À! Đúng rồi!

“Vậy thì giúp tôi chuẩn bị bút lông, giấy bình thường với giấy phù luyện tập dùng cho phù chú đi, làm phiền rồi.”

Phạm Thống đang cảm động vì mình thành công nói ra một câu không bị đảo ngược, Chu Sa liền dùng ánh mắt khinh thường nhìn qua.

“Cậu cũng thật mặt dày, vậy mà yêu cầu người ta những thứ khó khăn như thế.”

“Đúng vậy đấy, Phạm Thống, cậu chẳng nghĩ cho bọn họ gì hết.”

Bích Nhu cũng rầy hắn, giống như cảm thấy hắn rất quá đáng.

Cái, cái gì chứ! Các cậu vì sao không biết tự kiểm điểm đã chỉ trích tôi! Tôi yêu cầu ít như vậy! Hơn nữa đây chỉ là thứ cần dùng cho sinh hoạt bình thường mà! Tôi muốn luyện phù chú, sau khi Nguyệt Thoái tỉnh lại có khi cũng muốn tiếp tục dạy cậu ấy viết chữ, những cái này đều là cần thiết!… Từ từ đã, muốn lấy được đồ của Đông Phương Thành hình như không dễ, lúc trước Bích Nhu cũng nói giấy phù dành cho luyện tập khó kiếm hơn, hỏi tôi dùng loại bình thường có được không… Tôi chắc không phải thật sự đã nêu yêu cầu gì đày đọa người ta chứ? Thôi rồi…

“Không, không đâu! Chúng tôi nhất định thề chết hoàn thành căn dặn của các ngài, xin an tâm ở lại! Chúc các ngài ở lại vui vẻ!”

Nữ hầu lo sợ lại xuất hiện điều bất trắc, vội vàng cam đoan, tránh cho khách lại đổi ý muốn đi mất, cô đại khái đã quá cẳng thẳng đến mức nói năng lộn xộn rồi.

“Mau mắn một chút.”

Bích Nhu gật đầu, dặn thêm một câu này.

“Bằng không bọn tôi sẽ về đấy.”

Chu Sa thậm chí còn bổ sung uy hiếp.

Tôi nhìn làm sao cũng là các cậu quá đáng hơn! Không chỉ quá đáng còn không có tự giác!

Phạm Thống cũng chỉ có thể hò hét trong lòng mà thôi, chuyện ở lại đã định, thế là bọn họ liền mang theo Nguyệt Thoái đang hôn mê đi theo người hầu đến phòng của mình.

◊◊◊◊

Lấy diện tích của nhà Yiye, phòng khách trống đương nhiên rất nhiều, sắp xếp bốn phòng cho bọn họ là không có vấn đề gì, Nguyệt Thoái vẫn chưa tỉnh mặc dù có lẽ cần người chăm sóc, nhưng đây cũng ủy thác cho người hầu là được rồi, chờ đến khi vào phòng chỉ còn lại một mình mình, Phạm Thống đột nhiên không biết có nên có cảm thấy trống rỗng sau khi sống sót hay không.

Không, nghiêm khắc mà nói đây cũng không phải chỉ còn lại một mình hắn.

“Phạm Thống, Phạm Thống, ngươi hôm nay rảnh rỗi đúng không? Chúng ta sắp đi khu hai Hư Không luyện phù chú chưa?”

Sau khi vào phòng, Puhahaha đột nhiên tỉnh lại, vừa mở miệng đã muốn hắn vào sinh ra tử, khiến hắn cảm thấy bất lực.

“Ta nghĩ hôm nay cứ nghỉ ngơi một ngày đi… so với chuyện này, ngươi không cảm thấy ngươi nên quan tâm một chuyện khác sao?”

“Hử? Chuyện gì vậy? Phạm Thống ngươi đừng ra vẻ huyền bí, ngươi cho rằng ta dễ gạt như vậy sao?”

Ai đang gạt ngươi hả! Thật là —-

“Ngươi chẳng phải muốn hỏi ta đáp án của vấn đề nào đó sao? Nếu ngay cả ngươi cũng không nhớ, ta sao biết là vấn đề nào chứ!”

Được Phạm Thống nhắc nhở, Puhahaha cuối cùng cũng nhớ lại rồi.

“Ô, ờ ha! Chính là cái đó, cái mà trước khi chúng ta sắp xuất phát đi Thần Vương Điện, ta hỏi ngươi vì sao biết rõ nguy hiểm như vậy, có khả năng sẽ chết, nhưng vẫn muốn đi? Bởi vì trông Phạm Thống ngươi rõ ràng không phải loại người đó, ta không hiểu ngươi vì sao lại đột nhiên đổi tính chạy đi cứu người.”

… Ngươi muốn hỏi thì hỏi đàng hoàng, thêm nhiều từ hình dung tiêu cực như thế làm gì? Ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Muốn cãi nhau chắc?

Tất nhiên trong lòng Phạm Thống bởi vì lời nói trên mà sản sinh rất nhiều bất mãn, nhưng hắn cũng không muốn cãi nhau với Puhahaha, chỉ có thể cố hết sức nuốt giận trả lời.

“Ta cảm thấy ngươi hẳn là có hiểu lầm rất lớn với ta, sự thực chứng minh ta rõ ràng là người sẵn sàng vì bạn bè mà xông pha nguy hiểm, đây thuần túy là hiểu lầm của bản thân ngươi đi?”

Kỳ thực… nếu thật muốn nói, những đặc chất chết tiệt này hình như khá đúng với tôi, nhưng nói khó nghe như vậy, tôi làm sao có thể thừa nhận đây!

“Xông pha nguy hiểm cũng cách bất chấp sinh mệnh rất xa đi, Phạm Thống ngươi cũng không giống loại người đó chút nào.”

“… Nếu không ta rốt cuộc giống loại người nào?”

“Chính là loại người tham sống sợ chết, nhát gan sợ phiền phức, ham ăn biếng làm sống cẩu thả.”

Puhahaha ngươi nhớ đó cho ta! Ngươi căn bản là muốn mắng ta đi! Mục đích ngươi hỏi vấn đề này căn bản là muốn sỉ nhục ta đi!

“Cho nên Phạm Thống ngươi vì sao lại bất chấp an toàn sinh mạng của mình đi cứu người đây? Ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?”

“Ngươi tò mò cái vấn đề này như vậy, là bởi vì bản thân ngươi làm không được cho nên không thể tưởng tượng sao…”

Phạm Thống bất lực hỏi ngược lại một câu, âm thanh của Puhahaha thì tràn ngập nghi hoặc.

“Làm không được? Bổn phất trần không cần suy nghĩ cái này, mấy loại chuyện như là có khả năng hi sinh bản thân vẫn muốn đi cứu người này, sẽ không xảy ra với bổn phất trần, bổn phất trần nếu như muốn cứu người, nhất định sẽ dễ dàng đơn giản, chỉ là có muốn cứu hay không mà thôi.”

… Độ đáng tin trong lời ngươi nói có mấy phần đây? Nghe lên ngươi hình như rất tự kiêu, nhưng có khi là thật… Nếu ngươi đã giỏi đến thế, vì sao cứ không chịu ra tay giúp đỡ hả, ngươi thật hẹp hòi!

“Vậy ngươi cứ coi như ta nhất thời bị máu nóng xông lên não được không?”

“Hm —- Nếu là Phạm Thống, đích xác có khả năng đây, đầu óc chưa suy nghĩ đã hành động.”

Ê! Đủ rồi đó! Ê!

“Nhưng bổn phất trần ở trước khi ngươi đi chịu chết đã lên tiếng nhắc nhở ngươi rồi mà, hỏi hết lần này đến lần khác, lúc ngươi quyết định cũng hỏi, lúc sắp đi cũng hỏi, thế mà ngươi vẫn chưa tỉnh táo?”

Puhahaha tiếp tục dây dưa không chịu thôi, giống như chỉ cần đáp án không được thỏa mãn, hắn sẽ không chấp nhận.

Bị hắn bức bách như vậy, Phạm Thống cũng chỉ đành bình tĩnh lại suy nghĩ thật kỹ động cơ của mình rồi.

Muốn trả lời vấn đề này một cách nghiêm túc, luôn là sẽ khiến hắn không nhịn được muốn thở dài. Muốn suy nghĩ loại chuyện nghiêm túc kia một cách nghiêm chỉnh, thực sự là một chuyện rất mệt, suy nghĩ một chút, hắn mới miễn cưỡng lần ra chút đầu mối, giải thích suy nghĩ của mình với Puhahaha.

“Puhahaha, ta cảm thấy… mặc dù ta thường thường là người rất ích kỷ, thường thường lấy mình làm ưu tiên, luôn nghĩ cho bản thân, nhưng ta nghĩ, bất luận là một kẻ thế nào, nhất định đều có chuyện mà bọn họ cảm thấy rất quan trọng, không làm không được, trước khi đối mặt, có lẽ bản thân mình cũng không phải rất rõ, mà khi chân chính đối mặt rồi ngươi mới cảm thấy ngươi phải lựa chọn như vậy.”

Ồ, Puhahaha hiếm khi an tĩnh nghe tôi nói chuyện, không có ngắt lời đây, chắc không phải là ngủ rồi chứ?

Có điều rõ ràng là lời nghiêm túc, phía trước lại dùng Puhahaha làm mở đầu, luôn có một loại cảm giác nghiêm túc không nổi, tôi cảm thấy tâm tình thật phức tạp.

“Hừ, nghe lên là đang nói, ngươi cũng không biết vì sao mà.”

Sau khi nghe hắn nói xong, giọng điệu của Puhahaha vẫn không hài lòng lắm, nhưng cũng không có hùng hổ truy hỏi nữa.

“Vốn đã không phải chuyện nào cũng nhất định có đáp án minh xác mà! Tiếp xúc với mọi người nhiều hơn, thể nghiệm đời người nhiều hơn, ngươi dần dần sẽ hiểu thôi!”

“Bổn phất trần vừa lại không phải người, muốn thể nghiệm đời người làm sao?”

“Vậy ngươi cứ biến thành người á! Không thấy Âm Thị đại nhân Lăng Thị đại nhân với Bích Nhu bọn họ thích thú thể nghiệm đời người như thế sao! Làm quan chơi đùa đánh trận cướp ngục! Rất nhiều chuyện biến thành người mới có thể làm! Mặc dù ta cũng không cổ vũ ngươi làm loạn như thế…”

Phạm Thống dùng giao tiếp tinh thần nói được dở chừng với hắn, liền bối rối mà gãi đầu, có chút không biết nên nói tiếp thế nào.

“Bổn phất trần cảm thấy làm phất trần cũng không có gì không tốt, dù sao có chuyện không hiểu hỏi ngươi sau là được rồi.”

Biến thành người thể nghiệm đời người, đối với Puhahaha mà nói hình như không có lực hấp dẫn cho mấy, hắn gần như không làm sao do dự đã đáp lại.

Ngươi nhất định phải như vậy sao? Chuyện không hiểu đều hỏi ta? Như vậy đời này của ta là phải liên tục trả lời một đống vấn đề khó có thể nói rõ cho ngươi? Ngươi có thể thử tự mình đi tìm đáp án không hả —-

Hắn nghĩ thì nghĩ, nhưng cũng không thể nói ra với Puhahaha, dù sao đề tài cũng gần như kết thúc rồi, hắn liền quyết định đi xem thử tình hình của Nguyệt Thoái.

Bước tiếp theo của bọn họ muốn đi thế nào, thì phải chờ Nguyệt Thoái tỉnh lại mới có thể quyết định.

◊◊◊◊

Nguyệt Thoái qua trọn một ngày mới tỉnh lại, cho dù tỉnh táo, thoạt nhìn vẫn có vẻ rất mệt, Phạm Thống, Bích Nhu với Chu Sa đều sau khi nghe nói cậu tỉnh lại, ngay lập tức đi qua xem cậu, điều bọn họ quan tâm nhất đương nhiên là tình hình thân thể hiện giờ của cậu.

“Englar, cậu có ổn không? Thương ở tay vẫn chưa khỏi đã sử dụng nghĩ thái, liệu có hơi quá miễn cưỡng không?”

Bích Nhu cầm tay của Nguyệt Thoái, lo lắng nhìn cậu. Theo Phạm Thống thấy, hắn cảm thấy ánh mắt của Chu Sa hiển nhiên cho rằng tay của Bích Nhu khá chướng mắt, chỉ là cũng không có lập trường đề xuất kháng nghị.

“Vẫn ổn, không có nguy hiểm sinh mạng, chỉ là căn cứ vào kinh nghiệm trước kia, tình huống ban đầu cộng thêm thương tổn do nghĩ thái tạo thành, vương huyết không thể hoàn toàn trị lành, nếu như chỉ có thương tổn do khí hóa, có lẽ dùng vương huyết vẫn có thể trị khỏi tám phần, như bây giờ… cho dù tạm thời áp chế hạn chế, sử dụng vương huyết, đại khái cũng chỉ có thể khôi phục một nửa đi, dù sao cũng liên kết đến linh hồn…”

Nguyệt Thoái nói đến đây, Phạm Thống liền kêu lên.

“Ơ! Khí hóa với nghĩ thái đều trị liệu đến linh hồn, tạo thành hậu di chứng ngay cả vương huyết cũng trị không khỏi sao? Vậy há chẳng phải là thứ căn bản không thể dùng, dùng rồi cứ như là đang đùa với mạng sống vậy!”

Tôi là nói tổn thương đến linh hồn… Đây rất nghiêm trọng! Linh hồn là căn bản của cư dân tân sinh! Nếu hồn bay phách tán, thì không thể sống lại từ ao nước nữa!

“Hm… nên nói như thế này, tình trạng hiện giờ, nếu như sử dụng vương huyết xong nghỉ dưỡng một hai tháng, vẫn có thể khôi phục. Dưới trạng thái bình thường, khí hóa hoặc nghĩ thái chỉ sẽ làm giảm mạnh tinh lực của thân thể, nhưng dưới trạng thái đã sử dụng vương huyết, linh hồn sẽ rất yếu ớt, mà ở lúc linh hồn yếu ớt thì khó có thể tiếp nhận tác dụng phụ của khí hóa hoặc nghĩ thái, sẽ dẫn đến “linh hồn mệt mỏi”, thời gian kéo dài sử dụng càng lâu, thời gian linh hồn mệt mỏi càng dài, nếu như dưới tình huống linh hồn mệt mỏi lại sử dụng khí hóa hoặc nghĩ thái, cường độ của tác dụng phụ sẽ tăng gấp bội, tiến sâu vào trạng thái linh hồn mệt mỏi, giả như không khắc chế, vượt qua khỏi phạm vi linh hồn mệt mỏi, sẽ tổn thương linh hồn. Vương huyết mặc dù cũng có hiệu quả trị liệu đối với tổn thương và mệt mỏi của linh hồn, nhưng phần còn lại vẫn là phải dựa vào thời gian hóa giải.”

Sau một chuỗi giải thích dài của Nguyệt Thoái, thần tình lo âu của Bích Nhu vẫn không đổi, Chu Sa hình như đang trầm tư tiêu hóa, Phạm Thống thì mắt đờ đẫn, có chút khó có thể xử lý những tin tức này.

Ồ… Chờ một chút trước đã, cho nên theo thứ tự… đầu tiên hẳn là, linh hồn có yếu ớt hay không, đúng chứ? Linh hồn nếu như bình thường, bất luận hao tổn bao nhiêu tinh lực, đều không tổn thương đến linh hồn, chỉ cần một giọt vương huyết là có thể tung tăng chạy nhảy?

Sau đó vừa sử dụng vương huyết xong, linh hồn rất yếu ớt, lúc này hao tổn lượng lớn tinh lực sẽ xuất hiện một cái trạng thái gọi là “linh hồn mệt mỏi”, mà mệt mỏi có thể dựa vào thời gian khôi phục, nếu như sử dụng vương huyết, có thể khiến thời gian khôi phục này ngắn hơn?

Sau đó là dưới tiền đề “linh hồn mệt mỏi” vẫn chưa lui đi, lần nữa hao tổn lượng lớn tinh lực, sẽ sản sinh “linh hồn mệt mỏi cao độ”, thời gian cần để khôi phục kéo dài gấp bội, hơn nữa ở trong trạng thái “linh hồn mệt mỏi” hao tổn lượng lớn tinh lực quá lâu, không chỉ sẽ linh hồn mệt mỏi cao độ, còn sẽ tổn thương linh hồn… Đại khái là vậy đi? Nhưng vừa lại nói vương huyết cũng có hiệu quả trị liệu, cho nên tổn thương linh hồn cũng có thể trị, chỉ là không thể hoàn toàn trị khỏi?

Khi Phạm Thống đang nỗ lực quy nạp chỉnh lý, để cho những lời này trở nên dễ hiểu một chút, Chu Sa tò mò đặt câu hỏi.

“Nói như vậy, thông qua ao nước sống lại cũng vô dụng?”

“Không, dưới tình huống vẫn chưa tiến vào linh hồn mệt mỏi cao độ, thông qua ao nước có thể trực tiếp trị khỏi, nhưng tổn thương linh hồn thì không được, chỉ có trực tiếp lấy vương huyết trị liệu mới có hiệu quả, tôi cũng không biết vì sao.”

“Tổn thương linh hồn có thể dùng vương huyết trị? Hình như chưa từng nghe nói, vậy thì, bị vũ khí phệ hồn sát thương, cũng được cứu rồi?”

Nguyệt Thoái gật đầu, sau đó vừa lại lắc đầu, lúng túng suy nghĩ một lát, mới làm ra trả lời.

“Trên thực tế chỉ có người sở hữu vương huyết mới rõ những chuyện này hơn, chưa từng nghe nói cũng rất bình thường. Có cứu được hay không phải xem mức độ bị thương, ở mức độ nào đó trở lên, thì không có khả năng hoàn toàn trị khỏi, sẽ để lại hậu di chứng, mặc dù thời gian dài có thể khiến tình trạng hậu di chứng giảm nhẹ, nhưng thời gian cần thực sự quá lâu… hơn nữa nếu như bị vũ khí phệ hồn giết chết, thì gần như không có khả năng sống lại rồi.”

Người người đều có lòng tò mò, Chu Sa có, Phạm Thống cũng có.

“Thời gian cần quá ngắn? Đại khái ngắn bao nhiêu?”

Lâu bao nhiêu cơ, cảm ơn.

“Nếu tổn thương linh hồn, có khả năng cần một trăm năm đi?”

Một trăm năm!

Trời ơi! Đó căn bản chỉ có cư dân tân sinh mới có khả năng cầm cự đến ngày khôi phục! Nếu là cư dân nguyên sinh, thì bằng với trực tiếp tuyên phán tử hình rồi đi? Cả đời đều phải sống với hậu di chứng! A, không, chờ đã, tuổi thọ bình quân của cư dân nguyên sinh ở thế giới này là bao lâu hả…?

“Nguyệt Thoái, cư dân tân sinh của Huyễn Thế có thể chết bao lâu?”

… Đã chết rồi còn bận tâm chết bao lâu… Không, đây không phải trọng điểm, nói lên chúng ta ở đây bao lâu bằng với chết bao lâu đi?

“Cậu là nói cư dân nguyên sinh của Huyễn Thế có thể sống bao lâu sao… Nếu như không có bất trắc, cũng xấp xỉ một trăm năm rồi.”

Ồ, vẫn còn tính là sống thọ, cũng chính là nói, nếu như vừa sinh ra linh hồn đã bị thương, sau khi được vương huyết trị liệu, vẫn có khả năng khôi phục thành một người bình thường vào phút chót trước khi tắt thở! Ít nhất có cái thời gian minh xác, không tuyệt vọng giống như nguyền rủa của tôi —-

“Người Huyễn Thế các cậu làm sao đoản mệnh như vậy?”

Chu Sa nghe xong, phản ứng vậy mà là nhíu mày nghi vấn điều này.

Gì? Một trăm năm cậu còn chê đoản mệnh? Thế giới ban đầu của cậu là thế nào, người người đều vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế sao?

“Mệnh không dài cũng không còn cách nào khác, xác thực là hơi đoản mệnh.”

Bích Nhu phụ họa ý kiến của Chu Sa, khiến Phạm Thống càng thêm câm nín.

Aifrol gần như bất tử bất diệt như cô đừng nói mỉa mai kiểu này được không? Nếu so với cô, ai cũng đoản mệnh đi?

“Chẳng qua, dù sao Englar cậu bây giờ đã là cư dân tân sinh rồi, đương nhiên sẽ không đoản mệnh giống cư dân nguyên sinh, thời gian chúng ta ở cùng nhau có thể lâu dài hơn đây —-“

Bích Nhu thiếu suy nghĩ mà bổ sung một câu hoàn toàn không an ủi được Nguyệt Thoái, chỉ thấy khuôn mặt Nguyệt Thoái đang ngồi trên giường hơi hơi co giật, cười khan “hơ hơ” mấy tiếng, rồi không muốn ngó ngàng cô nữa.

Ôi, người ta rất để ý chuyện mình bị giết, cô làm sao không biết phải xem sắc mặt một chút đây…

Mà vào lúc này, cửa phòng đột nhiên bị gõ mấy cái, người hầu mở cửa, sau đó dè dặt mở miệng.

“Mấy vị khách, thật ngại quá, thiếu gia nghe nói vị khách hôn mê đã tỉnh rồi, lập tức muốn qua thăm, báo trước cho các ngài một tiếng…”

A? Không phải mời bọn tôi qua, mà là muốn tự mình tới? Lần này không làm giá nữa? Chẳng lẽ là đã công nhận Nguyệt Thoái, cuối cùng cũng chịu khách khí hơn, làm chút lễ mạo bên ngoài đối với hoàng đế sao?

Nếu đến thì qua nhanh một chút đi, lát nữa Puhahaha lại muốn kéo tôi đi khu hai Hư Không huấn luyện rồi, dù sao cũng không thể làm biếng liên tiếp hai ngày, làm biếng thành tính sẽ uể oải…

“Tránh ra. Đừng cản đường.”

Người hầu vừa mới nói xong, phía sau đã truyền đến giọng nói băng lãnh trầm thấp của Yiye.

Oa! Cái lập tức này cũng quá nhanh rồi đi! Cũng không cần nhanh như thế đâu, đã bị thương đừng đi nhanh như vậy! Chúng tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý gì hết!

Người hầu ở đây đại khái đều rất sợ “thiếu gia” hỉ nộ vô thường này, vừa nhìn thấy Yiye xuất hiện, lập tức hoảng hồn cáo lui, thế là Yiye liền trực tiếp bước vào cửa đang mở để vào phòng, hình như cảm thấy ở trong nhà mình không cần thiết giữ bí mật đàm thoại, cho nên sau khi vào cũng không thuận tay khép cửa.

Khí sắc của Yiye mặc dù không tốt lắm, nhưng đã qua trị liệu cơ bản, cũng đã nghỉ ngơi một ngày, thoạt nhìn vẫn tốt hơn lúc rời khỏi hôm qua rất nhiều. Bởi vì hắn ăn mặc chỉnh tề, bọn họ cũng nhìn không ra phía dưới có băng bó hay không, tình trạng vết thương thế nào, trên thực tế, cho dù gãy xương sườn vẫn chưa nối, hắn chỉ sợ cũng cố đứng thẳng, vì lòng tự tôn mà ra vẻ.

Bởi vì hắn rất nóng tính, mọi người cũng không quen thuộc với hắn, dưới tình huống không muốn lỡ miệng chọc giận hắn, mọi người đều lựa chọn im lặng, lặng lẽ xem diễn biến.

Sau khi Yiye tự kéo ghế ngồi xuống, lập tức lấy ánh mắt không vui quét về phía Bích Nhu, Phạm Thống với Chu Sa, giống như chê bọn họ ở lại đây rất vướng víu, chẳng qua, Bích Nhu thân là Toản Thạch Kiếm Vệ vốn đã cần thiết ở lại nghe bọn họ thảo luận và thương nghị, Phạm Thống với Chu Sa thì coi như không nhìn thấy ánh mắt của hắn, Nguyệt Thoái cũng không biết là ngu thật hay giả ngu, không có bất cứ ra hiệu nào muốn bọn họ tránh đi, cuối cùng, Yiye đành phớt lờ đám ruồi bu này, tự mình mở miệng.

Hắn lần này qua đây, theo lý thuyết là đến thăm hỏi tình trạng của Nguyệt Thoái, đồng thời thảo luận vấn đề lập trường cộng với có chịu giúp hay không, chỉ là, câu đầu tiên hắn mở miệng nói ra lại ngoài dự liệu của mọi người.

“Ngươi… tu luyện vũ khí, rốt cuộc tu đến trình độ nào rồi?”

Sau khi Yiye hỏi ra vấn đề này, Phạm Thống không khỏi nhíu mày.

Này này, tên lùn, trước hết không bắt bẻ ngươi vẫn không dùng kính xưng với hoàng đế, nghe thấy người ta tỉnh lại, vội vàng qua đây, vậy mà cũng không quan tâm tình trạng thân thể của người ta trước, đã hỏi loại vấn đề không quan trọng này? Dù sao ngươi bại thì cũng đã bại rồi, hỏi thêm những cái này có cần thiết không? Hay là chỉ muốn để cho mình chết rõ ràng hơn một chút?

Mà cho dù không quá hiểu Yiye hỏi cái này làm gì, Nguyệt Thoái vẫn hào phóng trả lời.

“Hm… “cộng cảm”.”

… Từ từ đã, không phải nghĩ thái?

Nghĩ, nghĩ thái vẫn không phải cực hạn của cậu sao! Sao lại đột nhiên mọc ra một cái danh từ chuyên môn chưa từng nghe qua rồi! Thì ra sau nghĩ thái còn có cảnh giới khác? Từ điển Huy Thị đâu mau để tôi tra một chút! Cộng cảm là cái gì vậy?

Cộng cảm cộng cảm cộng cảm —- vì sao! Vì sao không tra được tư liệu tương quan! Ngay cả Huy Thị cũng không biết sao? Thì ra từ điển Huy Thị cũng không phải vạn năng! A —- Nguyệt Thoái, vậy cậu cũng không cần thành thực nói ra như vậy chứ! Tên lùn vẫn chưa tỏ thái độ, cậu cứ như thế vạch trần thực lực của mình sao?

Phạm Thống đang bởi vì tìm không được giải thích tương quan mà ảo não, Yiye đã trợn to mắt, khó có thể tin mà lẩm bẩm.

“Cộng cảm… đó thật sự là thứ có người tu thành…?”

Huy Thị, ngươi trốn đi cho rồi! Ngươi không biết, tên lùn kia lại biết! Ngươi như vậy mà được sao!

Ở trong lòng phàn nàn một người chết, kỳ thực cũng vô dụng. Nguyệt Thoái thì bởi vì thấy Yiye giống như chịu đả kích lớn, cho nên lên tiếng an ủi mấy câu.

“Mặc dù không dễ, nhưng cũng không phải không thể, tâm giao với vũ khí là rất quan trọng.”

Ố ồ, đại sư muốn giảng giải kinh nghiệm sao?

Mặc dù nói lúc trước một mực cự tuyệt luyện khí hóa, nhưng Phạm Thống vẫn tập trung lắng nghe lời Nguyệt Thoái, cảm thấy biết đâu sẽ có ích.

“Tâm giao?”

Yiye nhíu mày, hiển nhiên cần thuyết minh nhiều hơn.

“Đơn giản mà nói… Hẳn là bắt đầu từ quan tâm vũ khí chăng? Đi nghiền ngẫm tâm tư họ, cũng mở lòng của mình, giữa cả hai không có bất cứ bí mật gì, tin tưởng lẫn nhau vô điều kiện, để họ trở thành tồn tại hiểu rõ lòng ngươi nhất, mà ngươi cũng chỉ cần một cử chỉ thôi đã có thể biết họ nghĩ thế nào, sẽ làm ra sao, hiểu rõ tất tần tật của họ, đây là cơ sở của hợp nhất, lên trên chính là khí hóa, nghĩ thái, kéo dài kinh nghiệm như vậy, áp súc mọi quá trình, có thể chớp mắt đồng hóa và đạt đến cộng cảm.”

… Nguyệt Thoái à, như vậy nghe lên, tôi vẫn không hiểu cộng cảm rốt cuộc là cái gì. Chẳng qua, kỳ thực cũng không có gì cần tìm hiểu, tôi với Puhahaha căn bản ngay cả khí hóa cũng không thể rồi mà, giữa cả hai không có bí mật, độ khó cũng quá cao rồi đi? Hơn nữa, hắn căn bản chẳng tín nhiệm tôi chút nào, cho dù tôi chịu phơi bày hết thảy với hắn thử tìm hiểu hắn, hắn cũng chỉ sẽ nói tôi không biết xấu hổ rồi một chưởng đánh bay tôi.

Có điều nói như vậy, tu thành khí hóa với Skies, có khả năng là bài tập khó nhất lịch sử? Nếu như ai có thể có thể thấu suốt cái đầu có bệnh của Âm Thị đại nhân, cái người đó… phần lớn cũng không phải người đi?

“Loại chuyện đó cả đời cũng làm không được.”

Nghe Nguyệt Thoái nói xong, Yiye liền cứng mặt trả lời như vậy, giống như cảm thấy ngay cả thử cũng không cần, không biết con người hắn bẩm sinh không biết dịu dàng chu đáo, hay là cảm thấy bài xích đối với việc không có bí mật với vũ khí. Hắn không vui, đó cũng là chuyện của hắn, Nguyệt Thoái tiếp theo liền tạ lỗi chuyện trước đó.

“Trong trận đấu lúc trước… ta đã hủy kiếm của ngươi, rất xin lỗi.”

Nguyệt Thoái cho rằng vũ khí chuyên thuộc là thứ rất quan trọng đối với người đương sự, bởi vì canh cánh trong lòng chuyện này, cộng thêm cậu lại ngủ hết một ngày, căn bản cũng đã bỏ lỡ thời cơ bù đắp gì đó cho thanh kiếm kia rồi, bằng không nếu là phẩm giai vũ khí đủ cao, dùng vương huyết nói không chừng có thể phục hồi, giống như trị liệu người vậy.

“Vũ khí hư tổn trong chiến đấu, không trách ai được. Ta đến đây, còn có chuyện khác muốn hỏi ngươi.”

Yiye thoạt nhìn không có ý trách tội cậu, nói xong câu này, hắn liền nhìn chằm chằm vào Nguyệt Thoái hỏi.

“Giúp ngươi đoạt lại hoàng vị rất dễ, nhưng ta thấy ngươi cũng sống rất tốt, có lý do gì bắt buộc phải trở về làm hoàng đế sao?”

Rất… dễ? Tên lùn, vì sao vào trong miệng ngươi, là có thể trở nên giống như rất đơn giản vậy?

“Ta xác thực không làm sao muốn trở về làm hoàng đế, chỉ là rất nhiều chuyện chỉ có như vậy mới có thể giải quyết.”

Nguyệt Thoái! Cậu đừng thành thật như vậy! Nhờ người ta giúp cậu phục vị, vừa lại nói mình không cam tâm tình nguyệt, như vậy chẳng phải sẽ gây phản cảm sao? Nếu hắn nổi giận quyết định cắt đứt với cậu thì làm sao?

“Chuyện mà khôi phục thân phận hoàng đế mới có thể làm?”

Âm thanh lãnh đạm của Yiye có thêm mấy phàn trào phúng.

“Giống như là lấy lại kiếm của ngươi, hoặc là đi đối diện với nghi thức chú nhập vương huyết mà ngươi vốn muốn né tránh, để cho những người bạn cư dân tân sinh của ngươi có thể tiếp tục sống vân vân sao?”

Tên lùn, ngươi nói chuyện có cần gay gắt như vậy không, bọn ta có đắc tội gì với ngươi sao? Con người ta đều có tư tâm, muốn cứu bạn của mình thì ngại đến ngươi à?

“Ngươi chẳng lẽ không cảm thấy nghi thức chú nhập vương huyết rất quan trọng sao? Vì sao ngươi hình như có vẻ không vui lắm?”

Bích Nhu xen vào một câu, Yiye hừ một tiếng.

“Tự nhiên rất quan trọng, chỉ là cảm thấy bất mãn đối với việc hắn bỏ mặc hàng giả làm loạn, đến bây giờ mới muốn ra đối mặt thôi. Nếu như không muốn chịu trách nhiệm thì từ đầu đến đuôi đừng xuất hiện, không làm lơ được thì ra sớm một chút, bởi vì kéo dài thời gian, sẽ làm lỡ biết bao nhiêu chuyện chứ?”

Nguyệt Thoái bị hắn la rầy như vậy, thần tình tức thì xuất hiện thay đổi có chút vi diệu.

“Ngươi hi vọng… nghi thức chú nhập vương huyết bắt đầu lại sao?”

Mọi người đều bị vấn đề này của cậu làm cho có chút khó hiểu, Yiye cũng mang chút mất kiên nhẫn.

“Đó là đương nhiên đi! Đây hẳn là hi vọng phổ biến của mọi người trong Huyễn Thế không phải sao?”

“…”

Nguyệt Thoái sau khi nhận được trả lời này, đột nhiên trở nên an tĩnh, mọi người cũng bị phản ứng này của cậu làm cho ù ù cạc cạc, không hiểu cậu rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

“Ta xác thực rất hi vọng bạn của ta có thể sống tiếp, rất hi vọng mọi người đều có thể sống tiếp, duy trì cuộc sống thế này đừng thay đổi, chỉ là…”

Cậu nói đến đây không có nói tiếp, như là đang do dự gì đó… mà vào lúc này, Yiye đột nhiên hung mãnh trừng vào cửa.

Người nào đó vốn đang len la lén lút dòm trộn lập tức rụt lại.

“… Ta đi xử lý gia phụ một lát, chuyện có giúp ngươi hay không, ngươi nếu như có gì muốn nói thì nghĩ cho kỹ trước đi, ngày mai nói tiếp.”

Yiye nói xong, liền trực tiếp đứng dậy, bước nhanh ra ngoài, kết quả có vẻ như đàm thoại hôm nay hình như cũng không lấy được trọng điểm gì.

Xử lý một lát sao… Cha của tên lùn, ngài tự cầu phúc vậy, bảo trọng nhé.

Phạm Thống không mấy hứng thú đối với chuyện nhà của người khác, nếu bọn họ đã ở trong nhà của người ta, tốt nhất cũng đừng quản quá nhiều thì tốt hơn.

“Tôi muốn nghỉ ngơi thêm một lát, một mình suy nghĩ vài chuyện, mọi người đi làm chuyện của mình nhé?”

Yiye vừa mới đi, Nguyệt Thoái đã biểu thị như vậy, bởi vì cậu trông có vẻ nặng nề tâm sự, dường như có gì phiền não, cứ như vậy bỏ mặc một mình cậu, ba người bọn họ kỳ thực cũng không yên tâm lắm.

“Englar, có chuyện gì có thể thương lượng với chúng tôi mà.”

Bích Nhu luôn hi vọng dựa vào quan tâm để bù đắp sơ sót trước kia.

“Đúng vậy đúng vậy, mọi người cùng nhau nghĩ, nói không chừng vấn đề sẽ không thể giải quyết.”

Phạm Thống vẫn nói ngược như xưa.

“Bất luận thế nào cũng được, tóm lại cậu đừng phiền não một mình nữa nhé?”

Chu Sa rất không quen nhìn Nguyệt Thoái đi vào ngõ cụt. Chỉ là, sau khi bọn họ nói xong, Nguyệt Thoái vẫn là lắc đầu.

“Tôi cần thanh lọc suy nghĩ của mình, để tôi an tĩnh một mình đi, xin các cậu đó.”

Cậu cũng đã nói như vậy rồi, mọi người cũng khó có thể ở lại tiếp tục yêu cầu cậu mở miệng, chỉ có thể ôm lo lắng rời khỏi.

◊◊◊◊

“Phạm Thống, ngươi cuối cùng cũng muốn tiếp tục tu luyện rồi?”

Vừa rời khỏi phòng của Nguyệt Thoái, Puhahaha liền hỏi hắn một câu như thế, nói cứ như hắn đã bỏ bê nhiều ngày vậy.

“Ta cũng chẳng qua chỉ là không đi một ngày, ngươi có cần phải thế không…”

Nếu như muốn để cho đàm thoại thuận lợi, tốt nhất đừng quá nghiêm túc đối với lời Puhahaha nói, Phạm Thống cho rằng như vậy.

“Mới một ngày à? Ta làm sao cảm thấy ta đã ngủ rất lâu?”

“Cảm giác thời gian của ngươi quá kém rồi! Thời gian tỉnh của ngươi làm ơn lâu một chút có được không!”

Phạm Thống cảm thấy mình đã không có yêu cầu Puhahaha quá nhiều rồi, nhưng đôi khi đủ loại tình huống khiến hắn tuyệt vọng.

“Hm… nói tới lúc ngươi luyện tập đều không đủ kích thích, có lúc ta cũng ngủ mất.”

Cũng chính là nói, lúc ta cầm ngươi khi là kiếm chém ma thú đột nhiên chạy ra, ngươi có khả năng là đang ngủ? Như vậy ngươi cũng ngủ được?

“Nói tới, ngươi rõ ràng biết làm kết giới phòng ngự, thì giúp ta làm một cái, để ta ở bên trong luyện phù chú, không được sao?”

Phù chú mà người hầu của Yiye vất vả đi kiếm đã được đưa đến tay hắn, quả nhiên không có loại dành cho luyện tập, vì thế mà người hầu còn khủng hoảng xin lỗi, Phạm Thống vừa lại bởi vì nói ngược mà cứ luôn nói ra “có vấn đề”, “tôi rất để ý” vân vân, suýt nữa khiến người ta khóc lóc cầu xin tha thứ… Tóm lại chuyện này cũng khiến hắn thấy rằng, trước khi vị lão gia kia mở miệng, bọn họ muốn rời khỏi nhà Yiye chỉ sợ không dễ cho lắm.

“Bổn phất trần chẳng phải đã nói biến thành người mới có thể thi pháp sao? Vậy rất phiền.”

Ngươi trước kia khi đang là phất trần cũng có thể ngăn cản Lăng Thị đại nhân đọc não của ta mà, hay đó là công năng khác?

“Cứ vì chủ nhân mà chịu phiền toái một chút đi!”

“Phạm Thống ngươi không được làm biếng không có tiền đồ như vậy, cứ luôn muốn lợi dụng vũ khí của mình, là không đúng.”

Đừng bắt đầu thuyết giáo nữa!

“Nhưng có ma thú quấy rối, ta không thể luyện phù chú một cách hẳn hoi, như vậy hiệu quả cũng không tốt! Ta cảm thấy ta đã lãng phí rất nhiều thời gian rồi!”

“Đây không cấu thành lý do cho ngươi làm biếng muốn bổn phất trần giúp, không thuyết phục được bổn phất trần.”

Nói đến đây, Phạm Thống cũng bỏ cuộc tiếp tục thuyết phục hắn, chỉ đành ảo não gãi đầu.

“Puhahaha, ta lúc nào mới có thể thi chú mà không cần đọc tên phù chú? Giống như Lăng Thị đại nhân vậy, rốt cuộc có khả năng không?”

“Tu khí hóa ấy.”

“Cái… ta là đang hỏi tiến triển phù chú, có quan hệ gì với khí hóa chứ!”

“Phạm Thống ngươi làm sao ngu như thế hả, Thiên Huyễn Hoa cũng đâu phải người, khác nguyên lý cấu tạo, cho nên hắn mới có thể thi chú mà không cần đọc tên phù chú, ngươi muốn làm được chuyện mà khí cụ mới có thể làm, thì phải khiến cho bản thân mình trở thành khí cụ, cho nên chỉ có cái lựa chọn khí hóa này thôi, vì sao nhất định phải nói rõ ra như thế ngươi mới hiểu?”

Puhahaha không vui mà giải thích xong một chuỗi này, giống như chê hắn làm lãng phí nước bọt, nghe xong giải thuyết như vậy, đả kích mà Phạm Thống chịu không phải lớn bình thường.

Tôi cả đời này…chỉ có thể chọn giữa đọc sai phù chú và hợp thể với phất trần thôi sao? Không còn đường khác nữa? Chỉ như thế không còn lựa chọn khác nữa?

“Phạm Thống ngươi không muốn tu khí hóa đến thế sao!”

Puhahaha mặc dù bây giờ không đọc được tâm của hắn, nhưng từ biểu hiện đột nhiên im lặng của hắn, cũng có thể đoán hắn nghĩ gì.

“Cho dù, cho dù ta đồng ý, chúng ta cũng tu không ra! Những điều kiện khí hóa mà hôm nay Nguyệt Thoái nói, ta nhìn ngang nhìn dọc đều cảm thấy chúng ta làm không được! Cái gì mà tín nhiệm lẫn nhau, trải bày tất cả không có bí mật, loại chuyện này chẳng lẽ ngươi làm được sao!”

Phạm Thống bị dồn cho quýnh lên, dứt khoát nói ra phần ngờ vực trong lòng, không ngờ Puhahaha vậy mà không thể tán đồng, còn phì cười một tiếng.

“Bổn phất trần quang minh ngay thẳng, không có bí mật gì cũng không có tư tưởng đáng xấu hổ, ai như Phạm Thống ngươi trong đầu nhất định chứa toàn những thứ dơ bẩn.”

“Chỉ bằng thành kiến của ngươi đối với ta, chúng ta đã khó có thể tin cậy lẫn nhau rồi đi!”

Cãi nhau vì loại chuyện này, nghĩ làm sao cũng cảm thấy rất ngu xuẩn, chẳng qua Puhahaha lại ở lúc này sản sinh điểm chung với hắn.

“Uh, nói cũng phải, ta làm sao lại muốn ngươi tu khí hóa đây, với bộ dạng của ngươi, bổn phất trần làm sao có thể an tâm giao thân thể cho ngươi dung hợp, đây đúng là cái bẫy đáng sợ, may mà ta tỉnh táo lại rồi.”

Không biết vì sao, Puhahaha luôn là có khả năng nói ra lời khiến người phẫn nộ như vậy, mặt của Phạm Thống hơi co giật, rất muốn thi hành bạo lực với phất trần thân yêu của hắn, nhưng bất luận là bây giờ hay là tương lai, đều vẫn có rất nhiều chuyện phải cầu trợ hắn, cho nên Phạm Thống chung cuộc chỉ có thể nuốt giận.

“Tốt lắm, vậy thì đừng nhắc tới khí hóa nữa, chúng ta đi tu luyện phù chú, không giúp ta làm kết giới thì thôi, ta tự nỗ lực là được rồi chứ?”

Khỉ thật, người sống ở thế giới này vẫn phải tự lập tự cường, muốn dựa dẫm người khác, tôn nghiêm sẽ bị chà đạp, vô dục tắc cương, vô dục tắc cương! Phạm Thống! (Vô dục tắc cương: ý nói không có tham vọng thì có thể làm mình trở nên mạnh mẽ)

Cảm giác tự hô hào này thật tệ, tôi đã sắp có thể tự đối thoại với mình, thậm chí sắp có thể đối thoại với nguyền rủa của mình rồi sao… Tôi như vậy thật sự mà được sao? Tôi…

Phạm Thống cảm thấy mình hình như sắp rơi vào vực thẳm tối tăm nào đó rồi, vội vàng ngăn cản mình tiếp tục suy nghĩ trước khi rơi xuống.

“Ừ, vậy bổn phất trần biến thành người mang ngươi qua, sau đó muốn ngủ, Phạm Thống ngươi không được bởi vì không có ai giám thị mà làm biếng đấy.”

Người ta mong con trai thành rồng, mong con gái thành phượng, ngươi là mong chủ nhân thành tài sao…

Nhìn Puhahaha biến thành hình người bắt đầu thi triển pháp thuật di động không gian, Phạm Thống cũng chỉ có thể cầu mong chuyến tu luyện hôm nay có thể thuận lợi.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Tôi luôn cảm thấy quan hệ cha con với lối sống của nhà tên lùn đều có chút phức tạp, là tôi nghĩ quá nhiều sao?

Lão gia của cái nhà này trường kỳ vân du ở bên ngoài, thiếu gia của cái nhà này một mình quán xuyến… Cho nên, cái nhà này rốt cuộc lời nói của ai có trọng lượng hơn? Chúng tôi nên nghe lão gia hay là nghe thiếu gia? Dưới tình huống chưa rõ những chuyện này, chúng tôi tiếp tục ở lại như vậy thì có vấn đề không?

Nói đến tên lùn kia cũng thật là bình tĩnh đối với chuyện vũ khí bị hỏng, đối với hắn mà nói, vũ khí tốt chỉ là đồ tiêu hao sao? Hẳn là cũng đã bầu bạn nhiều năm rồi đi, làm sao vô cảm như thế, hay là thanh đó không phải vũ khí linh năng, không có linh trí?

May mà Puhahaha không phải hàng rẻ dễ hỏng, nếu hắn bị hỏng, tôi thật không biết nên làm sao nữa, mặc dù ngoài miệng luôn nói không muốn cầm cây lau, nhưng tôi vẫn không hi vọng hắn xảy ra chuyện.

Mỗi lần Nguyệt Thoái ấp a ấp úng, là đại biểu cậu ấy có tâm sự, mà nói thật chưa lần này tôi đoán được cậu ấy đang phiền não cái gì, tôi cảm thấy cậu ấy có lẽ đã tạo quá nhiều áp lực cho mình rồi, có lẽ là do tính tình và cách xử lý từ xưa đến giờ nhất thời không thể thay đổi đi?

Buổi tối lúc dạy cậu ấy viết chữ thì hỏi sau vậy, tìm cách xem cậu ta có chịu nói hay không.

Khi mọi chuyện còn chờ quyết định, thì sẽ thường cảm thấy mệt mỏi trong lòng …

Tu luyện ở khu hai Hư Không hôm nay vẫn là tiến hành làm thịt ma thú.

Thẳng thắn mà nói, người ngay cả con gà cũng chưa từng giết như tôi giờ đây vậy mà có thể thành thạo cầm kiếm biến từ phất trần giải phẫu từng con mãnh thú hung ác, đây thật là chuyện tôi trước đó nghĩ cũng chưa từng nghĩ, cho dù động tác sử kiếm của tôi chẳng mấy ưu mỹ, lúc bị dọa vẫn sẽ lấy tư thế hết sức chật vật khó coi để né tránh, nhưng tôi vẫn có giải quyết tốt bọn chúng, mặc dù thời gian với chiêu số cần dùng có lẽ là bởi vì tôi không quen mà có hơi nhiều, nhưng hẳn là sẽ càng ngày càng tiến bộ!

… Có điều, tôi là đến luyện phù chú mà, kiếm thuật của tôi càng ngày càng tiến bộ… ý nghĩa rốt cuộc ở đâu?

Kiếm thuật dù luyện có tốt, cũng không bằng tên lùn với Nguyệt Thoái, cái này tôi sớm đã phân tích qua rồi, tôi luyện phù chú vẫn là có tiền đồ hơn, để tôi luyện phù chú có được không? Mặc dù vấn đề nguyền rủa không thể giải quyết, nhưng vẫn có thể dựa vào cách một lần ném hai tấm phù để bù đắp mà —-!

Có lẽ là do tôi một lòng một ý muốn luyện phù chú không muốn luyện kiếm thuật đã chọc đến vong linh của Huy Thị, trong lúc không có ma thú đến làm loạn, khi tôi luyện trung đẳng phù chú thì bị một còn thú đột nhiên xông ra làm giật mình, lại nổ trúng mình.

Trong khoảnh khắc bị thiểm quang chú nổ trúng, dường như kéo dài như cả đời, tôi thậm chí ở bờ bên kia sông nhìn thấy Huy Thị tươi cười vẫy tay với tôi, vẫy tay không hiệu quả vậy mà còn tự nhảy qua sông muốn lôi tôi qua sông… Di nguyện của ngươi ta bây giờ một cái cũng chưa làm được! Đừng như vậy! Ta nói đừng như vậy!

Nói đi thì nói lại loại cảnh tượng này vì sao tôi không phải nhìn thấy ông hoặc cha mà là Huy Thị đây? Oán niệm của gã này rốt cuộc có bao nhiêu mạnh? Đừng bởi vì ta từng nghĩ không muốn giúp ngươi nói xin lỗi với Narsi mà muốn bóp chết ta có được không, ta thề ta sẽ nói giúp ngươi nhưng có bổ sung, như là “xin lỗi, đi chết đi” hoặc là “Mau nói xin lỗi với Nguyệt Thoái” vân vân, dù sao bên trong có từ xin lỗi là được rồi chứ? Đừng so đo quá nhiều.

Thiểm quang chú xem như là chú khiến người thoáng chốc mất đi ánh sáng giống như bị mù, Âm Thị đại nhân với Bích Nhu ở chung một chỗ sẽ tự nhiên sản sinh hiệu quả của loại chú này, tóm lại… nó trình hiện rất chân thực. Không chỉ sẽ mù, bị trực tiếp đánh trúng còn sẽ cảm thấy thê lương, trái tim co thắt, xuất hiện cảm giác đau không muốn sống, may mà chỉ là cảm giác mà thôi, tôi không có chết… Cho dù đời này không cưới được vợ, không kiếm được bạn gái, tôi cũng sẽ không chết, ha ha ha ha ha ha…

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: