RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 9-4

Posted on

Chương 4: Quyết định

“Nói là không có lựa chọn, nhưng bây giờ cũng đã không ai có thể bắt buộc được ngươi, Englar.” —- Huy Thị

 

Buổi tối trở về nhà Yiye, Phạm Thống vẫn nhếch nhác như xưa.

Ở khu hai Hư Không, muốn khiến mình sạch sẽ khoan khoái không đến nỗi chật vật trở về, thực sự là một chuyện không dễ, ít nhất hắn bây giờ vẫn không có bản lĩnh như vậy.

Lúc ăn cơm, Yiye với Lovesun đều không có xuất hiện, theo lý thuyết chủ nhân nên tiếp khách dùng bữa, nhưng bọn họ lại không nhìn thấy hai vị chủ nhân đáng lẽ phải xuất hiện, chỉ có đồ ăn nóng sốt chờ bọn họ.

Đối với bọn họ mà nói, thế này cũng đỡ phiền hơn, chủ nhân có đích thân tiếp đãi hay không, ở đây không có người để ý, về phần vì sao bỏ mặc bọn họ tự mình ăn cơm, bọn họ cũng làm biếng tìm hiểu, dùng bữa xong liền tự về phòng mình, rất là nhẹ nhõm.

Nguyệt Thoái không có đặc biệt yêu cầu tối nay tập chữ, chẳng qua mỗi tối dạy chữ đã là thói quen, bởi thế, thời gian rảnh vào buổi tối, Phạm Thống lại mang theo công cụ viết chữ đến phòng của Nguyệt Thoái.

“Nguyệt Thoái, đóng cửa, để tôi ra ngoài —-“

Phạm Thống gõ cửa xong hô lên như vậy, hắn cảm thấy hết sức bất đắc dĩ.

Mau mở cửa để tôi vào. Cậu chắc sẽ không nói hôm nay không tập chữ, muốn suy nghĩ thật kỹ đề tài đời người chứ? Nếu như cần tôi có thể bói một quẻ cho cậu, xin hãy sử dụng chuyên môn của tôi nhiều hơn.

“Vào đi.”

Không ngờ Nguyệt Thoái trái lại không có từ chối hắn, rất nhanh chóng mở cửa để hắn vào, đây khiến Phạm Thống có chút lấy làm lạ.

“Phạm Thống, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

Vừa vào trong phòng, Nguyệt Thoái đã biểu thị trước như vậy, Phạm Thống cũng bởi thế mà lại giật mình.

Ồ… Cậu cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, không định tiếp tục một mình đi vào ngõ cụt nữa, muốn tìm người trò chuyện?

Nếu Nguyệt Thoái đã nói như vậy rồi, Phạm Thống cũng không có lý do không đáp ứng, lập tức ngồi xuống bên cạnh bàn, chuẩn bị nghe xem cậu muốn nói gì.

“Tôi hôm nay… lúc ở một mình trong phòng, cứ mải nghĩ, Huyễn Thế không có Trầm Nguyệt, không biết sẽ thế nào.”

Nguyệt Thoái mở đầu bằng lời như vậy, Phạm Thống không rõ lắm cậu muốn nói đến đề tài ra sao.

Mải nghĩ cái này? Nghĩ cái này làm gì? Chẳng phải chính là thế giới không có cư dân tân sinh, số người thưa thớt sao?

“Tôi đến đây để tìm kiếm trợ giúp, hi vọng lấy lại địa vị hoàng đế… Nhưng, cũng không phải vì chấp hành nghi thức chú nhập vương huyết.”

Ừ ừ, tôi biết chứ, cậu chẳng phải là muốn bắt đầu lại nghi thức chú nhập vương huyết… chờ đã, tôi nghe thấy gì vậy? Nguyệt Thoái cậu không bị nguyền rủa chứ? Làm sao đột nhiên nói ngược vậy?

“Ặc, tôi có nghe đúng không, ý vừa rồi của cậu là, cậu muốn khởi động nghi thức thâu xuất vương huyết?”

Lại hỏi ngược rồi —- mà chắc là nghe hiểu chứ? Mau giải đáp nghi hoặc cho tôi với, miệng tôi không được, đừng nói bây giờ ngay cả lỗ tai cũng không được nhé? Nếu như nguyền rủa còn sẽ ác hóa, làm cho tôi nghe lời người ta nói cũng sẽ tự động đảo ngược, vậy tôi thật không biết nên làm sao nữa.

“Tôi muốn lấy lại thân phận hoàng đế, là bởi vì tôi muốn lấy được điều kiện đàm phán với Đông Phương Thành, để bọn họ cung cấp nửa pháp trận kia của Trầm Nguyệt… sau đó, đến tế đàn Trầm Nguyệt, làm cho rõ sự tình là thế nào.”

Sau khi Nguyệt Thoái hít sâu một hơi, nhìn Phạm Thống nói tiếp.

“Trước khi chưa xác nhận rõ, tôi cho rằng… nghi thức chú nhập vương huyết không nên cử hành. Bởi vì đó chỉ là cho cư dân tân sinh một cái hi vọng phù phiếm, trên thực tế chúng ta rất có khả năng cần phong ấn Trầm Nguyệt, chỉ cần làm như vậy, hiệu quả của ao nước cũng sẽ biến mất, cho dù trước đó đã cử hành nghi thức cũng như vậy. Tôi muốn nói với cậu là… Cậu có thể thông cảm, chấp nhận quyết định như vậy không?”

Phạm Thống sững sờ nhìn chằm chằm vào cậu, đầu óc phút chốc trở nên trống rỗng.

Đây ý là sinh mệnh của bọn họ dù có nhiều thế nào cũng chỉ còn lại mười năm, đây ý là hệ thống cư dân tân sinh sẽ tan rã toàn bộ.

“… Vì sao?”

Sau khi hắn đờ đẫn rất lâu, cuối cùng hỏi ra câu này.

Chuyện phong ấn Trầm Nguyệt này, trong những ngày qua gần như bị hắn quăng ra sau đầu rồi, lúc mới tìm được bút ký của Huy Thị, bọn họ cũng từng nghiêm túc thảo luận đề tài này với Lạc Thị, đối với việc nên làm thế nào, Lạc Thị khó có thể làm ra kết luận…

Mà vấn đề Lạc Thị không trả lời được khi đó, Nguyệt Thoái đã có quyết định.

“Phạm Thống, cậu từng nói Huy Thị đã đưa ký ức cho cậu, cậu đã xem điều tra liên quan đến Trầm Nguyệt chưa?”

Chưa có, bây giờ xem còn kịp không?

“Tốc độ cư dân tân sinh gia tăng quá nhanh, dưới tình huống số người không thể bành trướng vô hạn, quá khứ, Tây Phương Thành với Đông Phương Thành luôn là lấy chiến tranh để sàng lọc, giảm bớt hàng loạt cư dân tân sinh hiện có. Đây gần như là chuyện cứ cách mấy chục năm là sẽ chấp hành, cho dù cư dân tân sinh chậm rãi gia tăng, nhưng bởi vì cư dân tân sinh gần như bất diệt, thời gian lâu dần vẫn sẽ tạo thành vấn đề thiếu hụt tư nguyên.”

Đột nhiên tiến triển đến đề tài tàn khốc như vậy, Phạm Thống có chút không kịp phản ứng, bởi vì Nguyệt Thoái có vẻ vẫn chưa nói hết, hắn liền ngoan ngoãn ngậm miệng chờ cậu nói tiếp.

“Mà Trầm Nguyệt… lại xảy ra tình huống, không ngừng thu hút sinh hồn qua thế giới này. Người còn sống bị mang đến thế giới xa lạ này, không làm sao về được, sau đó bị đưa lên chiến trường hủy diệt…”

Nguyệt Thoái nói đến đây, thần tình chuyển sang đau khổ, nhưng cậu vẫn tiếp tục nói lời cậu muốn nói.

“Tôi đương nhiên hi vọng các cậu có thể tiếp tục sống. Tôi hi vọng mọi người có thể luôn luôn vui vẻ cùng nhau. Nhưng đây rốt cuộc là xây dựng ở trên hi sinh của bao nhiêu người đây? Chấp hành nghi thức chú nhập vương huyết, giả vờ không biết những chuyện này, lúc tôi lên chiến trường ngăn cản chiến tranh, tôi cũng từng suy nghĩ làm như vậy… Nhưng thời gian qua tôi nghĩ rồi lại nghĩ, tôi chung cuộc vẫn không thể ích kỷ đến cuối…”

Phạm Thống dần dần hiểu rõ điều Nguyệt Thoái muốn biểu đạt, nhưng mà hắn vẫn khó có thể lên tiếng nói gì đó.

Muốn dõng dạc nói mình nguyện ý ung dung chịu chết, đối với hắn mà nói vẫn quá khó.

“Phạm Thống, cậu nói cậu đã lấy lại được ký ức của mình, vậy cậu nhớ mình ở thế giới ban đầu là làm sao chết không?”

Nguyệt Thoái đột nhiên hỏi vấn đề này, khiến cho Phạm Thống chớp mắt.

Sau đó hắn lắc đầu.

Không nhớ, không có ấn tượng gì.

“Cậu có từng nghĩ, có lẽ cậu cũng là sinh hồn? Cậu là người đang còn sống êm đẹp, lại bị lôi tới thế giới này, mà nếu như không tra rõ mọi thứ, thì sẽ có rất nhiều rất nhiều người cũng gặp chuyện như vậy.”

Phen suy luận này khiến Phạm Thống có loại cảm giác bị sét đánh trúng.

Từ từ đã! Tôi kỳ thực không có chết? Tôi chỉ là bị Trầm Nguyệt kéo tới? Bắt đến đây bị phong ấn ký ức, gặp phải nguy hiểm sinh mạng, chết rồi sống lại, còn bị làm cu li miễn phí, tất cả là bởi vì tôi xui xẻo bị Trầm Nguyệt kéo tới?

“Có lẽ tôi căn bản không nên hi vọng cậu thông cảm cho quyết định của tôi, nhưng ít nhất tôi muốn để cậu biết trước, sau đó xin lỗi cậu.”

Nguyệt Thoái trong lúc nói, đầu cũng cúi thấp xuống.

“Bởi vì tôi… khiến cậu sau khi mất đi cuộc sống vốn có, ngay cả sinh mạng ở thế giới này cũng không thể kéo dài…”

Bạn của hắn nói những lời nặng nề như vậy với hắn, tràn đầy áy náy và day dứt, lại không hề nói làm ra quyết định như vậy, bản thân cậu cũng sẽ chết.

Đó là hi sinh mà cậu sẵn sàng đối mặt, còn xin lỗi của cậu, thì bởi vì cậu bất luận thế nào cũng sẽ không thay đổi tâm ý, không thể vì bạn bè quý giá mà ích kỷ lần này.

Không biết dựa vào tâm tình gì, Phạm Thông đưa tay vỗ vai của Nguyệt Thoái.

Sau đó khi Nguyệt Thoái hoài nghi ngẩng đầu nhìn, hắn để mình nở nụ cười cỗ vũ cậu.

“Sự tình chưa chắc lạc quan như thế mà, nói không chừng chúng ta vẫn có thể điều chỉnh tình huống của Trầm Nguyệt, để nó khôi phục bình thường chăng?”

Hắn là muốn Nguyệt Thoái đừng quá bi quan, Nguyệt Thoái cũng nghe ra được.

“Nhưng phong ấn Trầm Nguyệt là rất có khả năng…”

“Nếu như thật sự diễn biến thành tình huống đó, tôi cũng sẽ không trách cậu.”

Sau khi hắn nói ra câu này, loại cảm giác âm u trên người Nguyệt Thoái cuối cùng cũng tan bớt một chút, mặc dù không đến mức như trút được gánh nặng, nhưng ít nhất đã tốt hơn nhiều.

“Giữa bạn bè phải nói cảm ơn, nói xin lỗi thì không được rồi.”

—- “Giữa bạn bè đừng nói xin lỗi, nói cảm ơn là được rồi” —- mặc dù lời nói bị đảo, nhưng bất ngờ lại phù hợp bản ý của hắn.

Nhìn Nguyệt Thoái có lại tinh thần, trong lòng Phạm Thống cũng không khỏi cảm khái.

Phần lớn người đều là sinh vật tham sống sợ chết, tôi đương nhiên cũng không ngoại lệ, mặc dù biết rõ sẽ hại đến rất nhiều người vô tội, chỉ cần có thể tiếp tục sống, tôi vẫn là sẽ gạt bỏ lương tâm làm ra quyết định bất chấp người khác đi?

Tâm tình đơn thuần chỉ muốn tiếp tục sống cũng không có không đúng. Phạm Thống sâu sắc cảm thấy như vậy.

Mà muốn để cho bạn mình đừng tự trách bản thân nữa, không muốn bức bách bạn mình, cho nên nói dối giả vờ không để ý, cũng không có không đúng đi.

 

“Tôi cũng muốn tìm cơ hội nói rõ với Chu Sa.”

Dù sao trong những người bên cạnh, ngoại trừ Phạm Thống, chỉ có Chu Sa là cư dân tân sinh, Nguyệt Thoái cảm thấy cũng nên để cậu biết chuyện liên quan mật thiết với mình này mới đúng.

“Không cần đâu! Cậu quên cậu còn nợ cậu ta hai yêu cầu sao! Lỡ cậu ta nói với cậu chỉ còn lại mười năm để sống thôi, bắt cậu gả cho cậu ta, cậu làm sao đây hả!”

Tôi là nói bắt cậu cưới cậu ta! Dưới loại tình huống này tôi cảm thấy cậu căn bản không thể cự tuyệt đi!

“Nhưng mà… cố ý giấu diếm hình như rất…”

Nguyệt Thoái trở nên do dự, hình như cũng có chút ớn lạnh đối với tình huống giả thiết của Phạm Thống, nhưng vừa lại cảm thấy giấu diếm không nói sẽ cắn rứt lương tâm.

“Coi như là bí mật lớn giữa chúng ta là được rồi! Cư dân tân sinh hàng ngàn hàng vạn, cậu cũng không thể nói xin lỗi với từng người một, bớt đi một Chu Sa cũng khác rất nhiều! Cậu tốt nhất cũng đừng thành thật nói với tên lùn, nếu như cậu thật sự rất muốn làm chuyện này, thì phải bất chấp thối đoạn! Lấy lại vị trí hoàng đế trước cũng không muộn, nghe hiểu không?”

“Bất chấp thối đoạn…”  (bất chấp thủ đoạn)

Mặc dù biết là nói ngược, thần tình của Nguyệt Thoái vẫn có chút phức tạp, thậm chí che mặt.

“Được thôi, cậu cũng nghe mơ hồ như thế rồi, tôi sẽ coi như cậu chưa nghe thấy vậy.”

Phạm Thống như đưa đám mà nói, mỗi lần nói ngược ra cái gì đó tồi tệ, hắn luôn là sẽ cảm thấy làm sao cũng được.

“Vậy ít nhất… sau khi đoạt lại đế vị vẫn là phải nói cho bọn họ.”

Giấu diếm đồng bạn sẽ luôn khiến Nguyệt Thoái cắn rứt lương tâm, đặc biệt còn là đồng bạn sắp cùng vào sinh ra tử.

“Vậy nếu như bọn họ đồng ý?”

“Đồng ý thì tốt.”

“Câu vừa rồi là bình thường đấy!”

“A, xin lỗi, là nói ngược à… nếu thật sự không đồng ý, tôi cũng không biết nên làm sao, Phạm Thống, làm sao đây?”

Nguyệt Thoái nghĩ tới nghĩ lui lại bắt đầu khổ não, Phạm Thống thực sự không biết nên nói cái gì.

Um… thật ra tôi cũng không ủng hộ lắm đâu, tôi dù sao vẫn không muốn chết, nếu như tôi khóc lóc nói với cậu tôi không muốn chết, cậu có thay đổi chủ ý không? Cậu bây giờ thoạt nhìn có vẻ ý chí không kiên định lắm, tôi cầu xin thử xem biết đâu có hi vọng?

“Tôi nào biết làm sao, trước khi cậu quyết định cũng nên nghĩ đến hậu quả tuyệt vời nhất chứ? Chỉ cần cậu chưa chuẩn bị tốt tâm lý, vậy thì có vấn đề rồi.”

Phạm Thống tự cho rằng đã rất nỗ lực an ủi rồi, nhưng muốn giảm thấp cảm giác tội ác của Nguyệt Thoái, hình như vẫn không đủ, hắn đành vắt cạn óc nghĩ thêm gì để nói.

“Tôi cảm thấy, đừng cho rằng là cậu hại mọi người không thể tiếp tục sống. Mỗi một cư dân tân sinh đều đến từ thế giới khác nhau, cứ coi như là đến đây kéo dài một đoạn sinh mệnh, tẩy sạch u ám của linh hồn, xoa dịu thương đau khi còn sống, mà cậu chỉ là để linh hồn của bọn họ được tự do, sẽ không bị hủy diệt trên chiến trường, cũng sẽ không bị vây khốn mãi ở đây, thuận theo tự nhiên, để kẻ chết an nghỉ, đến được đây giống như là một giấc mơ, đây kỳ thực cũng có thể coi là chuyện tốt nữa kìa!”

Một đoạn dài như vậy không bị đảo ngược, bản thân Phạm Thống còn chưa kịp cảm động, Nguyệt Thoái đã nói trước.

“Phạm Thống, cậu hình như khi nói mấy lời đạo lý tương đối dài đều sẽ đúng lúc nói bình thường đó, thật thần kỳ.”

… Cậu nói như vậy, làm tụt hết cả hứng rồi.

“Cho nên cậu vẫn là kiên trì đừng nói cho Chu Sa? Nếu như Chu Sa thật sự muốn cậu gả cho cậu ta thì sao?”

Đến lúc đó nhớ phát thiệp mời cho tôi đấy, tôi sẽ đi ăn ké nhưng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ phong bì, bởi vì nhìn làm sao cũng không giống chuyện mừng mà.

“Cưới thì không nói, nếu cậu ta thật sự muốn tôi gả, tôi rốt cuộc nên làm sao mới tốt…”

Nguyệt Thoái tái nhợt trả lời như vậy, Phạm Thống nghe xong suýt sặc nước miếng.

Cậu cũng nghĩ nhiều quá! Vậy mà còn nghĩ sâu xa như vậy! Chẳng qua cái câu “cưới thì không nói” là thế nào? Cậu cũng không bài xích cưới cậu ta sao? Cậu vậy mà thật sự có thể chấp nhận đồng bóng?

“Nhưng cậu chẳng phải không có hôn ước với Bích Nhu? Mặc dù hoàng đế hẳn là có thể tam phu tứ thiếp…”

Tôi là nói tam thê tứ thiếp. Làm như thể hoàng đế là song tính luyến vậy…

“Tôi không có muốn kết hôn với cô ấy, tôi đã nói rồi, thật đấy!”

Sau khi Nguyệt Thoái xấu hổ phủ nhận, lại rơi vào trầm mặc, không biết lại nghĩ đến gì rồi.

“Nói đến… Nguyệt Thoái, chỉ cần Yiye từ chối giúp chúng ta, cậu sẽ phải đối mặt với Narsi rồi đi, cậu định làm thế nào? Thật sự không vấn đề sao? Sẽ không mất khống chế chứ?”

Lần này đồng ý bị đảo thành từ chối rồi… Uổng cho tôi còn sợ tên lùn lại biến thành cao kều mà đặc biệt gọi tên của hắn đây…

“Tôi sẽ đi đối diện với hắn, đây là điều tôi nên làm.”

Lần trả lời này của Nguyệt Thoái không có do dự bao lâu.

“Hắn là nỗi ám ảnh vẫn luôn tồn tại trong lòng tôi… Tôi chung cuộc vẫn phải nhìn thẳng, sau đó bước qua, bất luận có bao nhiêu khó khăn.”

Tôi nghĩ đây thật sự rất khó khăn. Hận ý của cậu đối với hắn có thể khiến cậu mất đi ý thức, lúc đó cậu sẽ biến thành hung khí giết người đáng sợ, hận đến chất biến, nỗi ám ảnh như vậy rốt cuộc nên làm sao bước qua…

“Cậu sẽ giết hắn báo ân sao?”

Tôi muốn vả miệng mình, đừng ai cản tôi. Ui, đau quá!

“Phạm Thống, cậu vì sao muốn vả miệng mình?”

“Bởi vì lời nói ngược vừa rồi khiến tôi rất muốn khen thưởng mình. Tóm lại, cậu muốn giết hắn sao?”

Tôi là nói trừng phạt cơ… ôi.

“Giữa chúng tôi tất phải có một cái kết thúc.”

Nguyệt Thoái trả lời như vậy. Về phần cái kết thúc kia liệu có phải là kết thúc bằng cái chết của Narsi hay không, cậu không có nói rõ.

“Lúc đó ở trên chiến trường, cậu hình như có vẻ rất không muốn giết hắn, tôi tưởng cậu yêu hắn đến mức muốn mạng của hắn, cho nên rốt cuộc có phải thế không?”

Không —-! Đừng đảo ngược thành kinh khủng như vậy! Tôi vốn định nói là cậu hình như rất muốn giết hắn, hận hắn đến mức muốn mạng của hắn! Đảo thành như vậy tôi chịu sao thấu, Nguyệt Thoái chịu sao thấu!

“Tôi…”

Nguyệt Thoái hình như nhất thời chưa kịp lĩnh ngộ mà sửng sốt, Phạm Thống cũng khó có thể phân biệt nguyên nhân cậu đờ đẫn là bởi vì lời nói ngược này quá kinh khủng, hay chưa nghe ra đây là nói ngược.

“Tôi là hỏi cậu có yêu hắn không, không phải hỏi cậu có hận hắn không, cậu chắc là nghe ra chứ!”

Càng tô càng đen, thật tuyệt vọng! Tuyệt vọng quá đi! Tôi vẫn là cầm bút viết chữ cho lành, nhất là lúc hỏi loại vấn đề sau khi đảo ngược sẽ trở nên rất đáng xấu hổ này!

“Tôi đương nhiên là hận hắn. Có lẽ còn hận hắn hơn tôi tưởng tượng. Tôi muốn để hắn đích thân nếm mùi tử vong, những cái này hẳn là đều không cần nghi ngờ.”

Ư… Nguyệt Thoái, khí trường của cậu lại trở nên lạnh lẽo rồi! Chúng ta không thể nói chuyện này một cách hòa bình hơn sao? Không, nhắc đến đề tài này căn bản là tôi sai ngay từ đầu rồi đi! Đề tài Narsi tuyệt đối là bãi mìn của cậu!

“Nguyệt, Nguyệt Thoái, cậu bây giờ thật đáng sợ, nếu đã muốn để hắn sống, thì để hắn sống đi, tôi hiểu rồi, mau quên hắn đi, chúng ta học chữ thôi.”

Tôi là nói Narsi thì cứ để hắn đi chết đi, tôi hoàn toàn không có ý kiến, tôi cũng tuyệt đối sẽ không xin cậu năm giây trước khi hắn chết để tôi nói xin lỗi giúp Huy Thị! Cứ để cho hắn tương thân tương ái với kiếm của cậu đi! Tôi không muốn can dự vào bầu không khí với không gian chán sống đó, tôi thật sự không muốn chết!

“Phạm Thống, cậu hi vọng tôi giết chết hắn như vậy sao…?”

Nguyệt Thoái mặc dù đã rút bỏ khí tức khủng bố kia, nhưng vẫn có chút để ý động cơ Phạm Thống hỏi chuyện này.

“À, bởi vì con trai tôi nói, đối với kẻ địch thì phải tâm ngoan thủ lạt, tuyệt đối không được cho hắn để lại di ngôn gì hoặc là cơ hội gọi cứu binh, không có dứt khoát giải quyết hắn có thể sẽ tạo thành hậu quả không thể cứu vãn, tóm lại tôi chỉ là đang giúp cậu kiên định quyết tâm mà thôi.”

Cái này, lời phía sau đều rất bình thường, không bị đảo ngược, nhưng xưng hô phía trước…

“Phạm Thống, cậu có con trai? Cậu từng kết hôn rồi?”

Nguyệt Thoái kinh hãi nhìn hắn, giống như hôm nay mới quen biết hắn vậy, Phạm Thống vội vàng lắc đầu.

“Không phải! Là mẹ tôi cơ!”

Lại sai rồi chết tiệt! Là cha tôi! Cha tôi nói —-

“Tôi đã không muốn biết là ai của cậu nữa…”

Nguyệt Thoái hình như cảm thấy mệt mỏi đối với nói ngược liên tiếp như vậy, quyết định không tìm hiểu xưng hô kia là gì nữa.

Ôi… Cho dù là Nguyệt Thoái, cũng sẽ cảm thấy mệt với kiểu nói ngược của tôi sao?

“Ngày mai tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với Yiye dưới điều kiện không tiết lộ quyết định, hôm nay cứ như vậy đi.”

Chỉ như vậy? Không dạy chữ nữa à? Cậu mệt rồi sao? Được thôi, cậu thích là được.

Nếu đã không còn chuyện gì làm, Phạm Thống liền về phòng mình định đi ngủ, chẳng qua, đề tài tối nay đã làm tăng thêm rất nhiều phiền não cho hắn, nằm ở trên giường, hắn cũng hiếm khi không thể chợp mắt.

Loại tâm tình giống như bị tuyên phán mắc chứng bệnh vô phương cứu chữa, chỉ có thể sống thêm mười năm này rốt cuộc nên nói thế nào đây?

Hơn nữa cũng không có đối tượng để kể khổ, bởi vì phải giấu người khác, vừa lại không muốn gây áp lực cho Nguyệt Thoái…

“Puhahaha, nếu như ngày nào đó ta thật sự chết rồi, ngươi có vui không?”

Phạm Thống cảm thấy mình thật sự rất nhàm chán khi chỉ vì muốn tìm đối tượng nói chuyện mà đặt câu hỏi này với Puhahaha, đã vậy còn nói ngược.

Không dùng giao tiếp tinh thần, Puhahaha lúc đang ngủ cũng không dễ dàng nghe thấy, cho nên vấn đề này của hắn, tự nhiên cũng không có được đáp án.

Cuối cùng là làm sao ngủ, hắn cũng không nhớ nữa.

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

“Con trai, con phải kiên cường đối mặt với chuyện tử vong, đây là quá trình mà mỗi một sinh mạng đều phải trải qua, sớm học được cách xem nhẹ chuyện này, là mấu chốt để con trưởng thành khôn lớn” —- Nhớ năm đó, lúc một con cá tôi nuôi chết đi, cha tôi nói với tôi như vậy.

Lúc đó tôi nói với cha tôi, tôi rõ ràng vẫn còn là một đứa trẻ, vì sao phải trưởng thành sớm như vậy, nhận rõ cái gọi là hiện thực tàn khốc?

Sau đó cha tôi trả lời tôi rằng: “Bởi vì con nếu không xử lý xong con cá đó rồi qua ăn cơm, đồ ăn sẽ nguội mất.”

Tôi khi ấy thật không biết nên lĩnh ngộ hiện thực tàn khốc từ sự biến mất của sinh mệnh, hay là thể hội thái độ nên có của người lớn khi đối mặt với sự tình từ việc cha tôi quan tâm chuyện ăn cơm hơn…

Chẳng qua, nhìn người khác chết, với biết mình sắp chết, hiển nhiên là hai chuyện khác nhau.

Mình sắp chết mà vẫn có thể dửng dưng, đó căn bản là đã siêu thoát thế tục tiến đến một cảnh giới khác đi?

Nếu như ở Huyễn Thế không phải bị vũ khí phệ hồn chém chết, vậy linh hồn sẽ đi đâu đây?

Sẽ trở về thế giới ban đầu sao? Hay là cứ như thế phiêu đãng ở đây?

Chắc không phải lại rơi vào một thế giới linh hồn khác để tiếp tục xui xẻo chứ?

Tôi cảm thấy tôi cứ mải nghĩ những chuyện này mới ngủ không được… phải thanh trừ tạp niệm mới dễ ngủ, vừa lại không có chuyện cần làm, thức đêm làm gì? Tự tìm phiền não để rồi ngủ không được, nghĩ làm sao cũng là chuyện rất ngu xuẩn.

Cho nên tôi phải ngủ đây. Hi vọng đừng mơ thấy thứ gì kỳ quái, chúc ngủ ngon.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: