RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược 9-6

Chương 6: Vĩnh dạ

“Ta đã không biết đêm tối của ta đến bao giờ mới chấm dứt…” —- Lạc Thị

“Làm chuyện mà bản thân ngươi cảm thấy chính xác đi, ít nhất, đừng để cho mình về sau hối hận.” —- Lăng Thị

 

Khi tia nắng ban mai tỏa xuống Đông Phương Thành, ánh sáng rực rỡ đó khiến người khó có thể nhìn thẳng, sáng đến nỗi dường như không thể mở mắt.

Vi Thị thường thức dậy vào sáng sớm khi mà rất nhiều người vẫn còn đang say trong giấc mộng. Sau khi lấy tầm nhìn mơ hồ tìm được mắt kính của mình để đeo lên, tiếp đến chính là bắt đầu một ngày làm việc bình thường của hắn.

Cho dù ở trong thời gian chiến tranh, vẫn có chính sự cần xử lý, cho dù quốc gia trút lượng lớn nhân lực vào trong chiến tranh thì vẫn phải duy trì vận hành của Đông Phương Thành, đây là chuyện không cần nghi vấn, có thể chia lo sẻ nhọc vì nữ vương bệ hạ, hắn luôn luôn coi đó sứ mệnh vinh quang.

Ngoại trừ mệnh lệnh của Tịch Anh, chính vụ chính là ưu tiên hàng đầu, đây là thứ tự mà hắn từ trước tới nay luôn nói cho mình phải để trong lòng, chỉ là chuyện phiền lòng gần đây hình như cứ hết chuyện này lại đến chuyện khác, khiến hắn khó có thể tập trung xử lý chuyện nên xử lý, cả người cũng trở nên thấp thỏm bực bội, suy nghĩ thường xuyên bị gián đoạn.

Ở trong hàng đống chuyện rối bời này chỉ có một điều duy nhất đáng mừng là Tịch Anh hình như đã phấn chấn trở lại, cuối cùng cũng phá vỡ trạng thái khóa mình trong phòng, ra mặt làm ra chỉ thị mới, nhưng mà mệnh lệnh khởi động lại chiến tranh lại khiến người khó hiểu, không cách nào biết được trong lòng nữ vương rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

Vi Thị khi nhận được mệnh lệnh của Tịch Anh, chưa từng có bất cứ ngờ vực nào, nhưng lần này hắn không nhịn được dò hỏi nguyên nhân, lại cũng không nhận được câu trả lời đủ rõ ràng.

“Lạc Nguyệt chưa trả giá vì sự vô lễ của bọn chúng, không phải sao?”

Lúc đó, Tịch Anh chỉ lấy đôi mắt lạnh lùng tối như mực nhìn vào hắn, dùng giọng nói lạnh băng nói ra câu như vậy, còn về mục đích bức thiếu đế Lạc Nguyệt giao ra vương huyết mà chiến tranh trước đó tuyên bố thì không nhắc đến một chữ.

Đúng là vậy, nếu như mục đích chỉ có vương huyết, bọn họ không nên ở lúc này tiếp tục khai chiến, tên thiếu đế trên biểu hiện của Tây Phương Thành không có vương huyết, thiếu đế thật có vương huyết thì không rõ tung tích, cho dù đánh thắng, bọn họ cũng không lấy được gì.

Hắn từ trong thái độ lãnh khốc của nữ vương nhìn không ra bất cứ mục đích minh xác nào, dường như đây chỉ là một quyết định theo cảm xúc, dường như nàng đã không còn để ý bất cứ chuyện gì nữa —- bao gồm mạng người thương vong do khai chiến tạo thành.

Ý chí của nữ vương chính là lập trường của Đông Phương Thành, không còn nghi ngờ gì nữa, cho dù mọi người không biết mình vì sao mà chiến, mọi người vẫn là phải chiến.

Tịch Anh ra mặt chỉ có căn dặn chuyện này mà thôi, phương hướng và đường lối còn lại là do hắn và Lăng Thị phải cùng nhau xử lý, Âm Thị bình thường vốn đã không quản, cho dù bây giờ bị cấm túc ở trong Thần Vương Điện, vẫn là không quản, về phần người còn lại trong Ngũ Thị…

Vi Thị lại lấy mắt kính xuống, xoa bên hông trán, cảm giác mệt mỏi cứ luôn đi kèm với đau đầu, đây cũng tính là một cái bệnh cũ rồi.

Chỉnh lý xong thứ nên chỉnh lý, chăm sóc xong sinh vật cần chăm sóc, sau khi dùng nước sạch rửa mặt để đổi lấy tỉnh táo, nhìn thời gian cũng đến lúc rồi, hắn liền bê tài liệu mà tối qua đặt ở trên bàn định hôm nay xử lý lên rồi ra khỏi nơi ở, tiến đến Lăng Thị Các.

Loại chuyện này có thể không cần đích thân chạy một chuyến, thật ra liệt kê chuyện cần bàn giao lên tờ giấy ghi chú rồi để cho người hầu đưa đi cùng với tài liệu là được rồi, sở dĩ phải tự mình chạy qua một chuyến, tự nhiên là có mục đích khác.

Từ Đệ Tứ Điện đi tới Đệ Ngũ Điện, không cần tốn quá nhiều thời gian, đôi khi công sự vẫn là đối mặt thảo luận sẽ rõ ràng hơn… Vi Thị một mặt kiếm đủ loại lý do để thuyết phục mình, cố coi như mình không phải vì hỏi chuyện khác mà đi qua, đó chỉ là thuận tiện thôi… Nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn là tự lừa mình dối người, cho dù hắn bao nhiêu năm qua đều làm như vậy.

Kiểu kết giới của Lăng Thị Các hắn coi như là quen thuộc, mặc dù số lần không tính là thường xuyên, nhưng trong Thần Vương Điện ngoại trừ Đệ Lục Điện nơi Tịch Anh ở, thì nơi hắn thường chạy đến nhất chính là Lăng Thị Các ở Đệ Ngũ Điện, dù sao quan hệ xã hội của hắn đại khái chỉ có “công vụ cần đi tìm Lăng Thị thương nghị” như vậy mà thôi, cũng chính là nói, mặc dù không nhiều, nhưng so với đi nơi khác tìm người khác, đã coi như là nhiều rồi.

Nơi Ngũ Thị ở, ngoại trừ người lỗ mãng hời hợt không thèm suy xét các loại nhân tố như Âm Thị ra, kết giới của mọi người đều để lại đường dành cho thông hành, đi vào sau đó gõ cửa xin đối phương tháo kết giới thiết lập trên cửa là được, nếu như ngay cả đường cũng không có để lại, thì đại biểu đối phương không muốn bị quấy rầy, đây là nhận thức ngầm trong Thần Vương Điện.

Đi đến bên ngoài Lăng Thị Các, Vi Thị liền nhìn thấy rõ vết tích thông đạo của Lăng Thị để lại, dựa theo đường có thể thông hành để đi vào, đến được nơi Lăng Thị bình thường hay ở, hắn gõ cửa.

“Lăng Thị, ta là Vi Thị, có thể vào không?”

Sau khi kết giới trên cửa biến mất trong yên lặng, tiếng của Lăng Thị cũng vang lên từ bên trong.

“Vào đi.”

Lăng Thị đã quá quen với việc Vi Thị tới tìm hắn chính là vì công vụ rồi, chẳng qua sau khi nhìn thấy Vi Thị bê tài liệu đi vào, môi của hắn vẫn nhếch thành một độ cong mà Vi Thị cảm thấy chướng mắt.

“Chuyện hôm nay chắc hẳn rất quan trọng, bằng không ngươi cũng sẽ không đích thân chạy một chuyến?”

Ở phương diện nào đó mà nói, Vi Thị cảm thấy Lăng Thị rất ác liệt, như là khi hắn cười nói ra câu này cũng không phải bởi vì thật sự hắn tưởng rằng có công văn gì rất quan trọng, mà là nhìn thấu Vi Thị rồi cố ý chế nhạo.

Trong xương cốt rõ ràng chính là một người đàn ông tính cách có chút ác liệt, nhưng bởi vì khuôn mặt kia, cười lên khiến người cảm thấy vẻ đẹp lấn át phần ác ôn, cho nên Vi Thị luôn cảm thấy hắn là một yêu nghiệt trong ngoài không đồng nhất.

Cho dù bẩm sinh có một khuôn mặt nữ tính, hắn vẫn là đàn ông, trông ra sao có lẽ không thể trách hắn, nhưng lợi dụng tướng mạo để đảm nhiệm việc hầu hạ bên cạnh nữ vương, thì không thể tha thứ —- suy nghĩ này ở trong đầu của Vi Thị không biết đã tới ngàn lần chưa.

Cho dù như vậy, Vi Thị vẫn phải làm việc chung với hắn, có một vài chuyện vẫn phải nghe ngóng từ hắn.

“Chẳng qua là một vài thảo luận như thường lệ thôi, chỉ là đối mặt nói sẽ tiện hơn.”

Vi Thị đanh mặt, lãnh đạm biện giải như vậy, Lăng Thị nghe xong cũng không nói thêm cái gì, chỉ đưa phần mình đã xử lý, cảm thấy cần thảo luận để trao đổi với hắn, hai người liền ở tại chỗ xem thứ của đối phương đưa cho.

“Vi Thị, cũng đã là thời gian chiến tranh, thì đừng tăng thêm điều khoản đàn áp cư dân tân sinh gì nữa, ta biết ngươi muốn chặn đứng lính đào ngũ, nhưng nếu sửa điều khoản một cách quá đáng, sẽ bị dội ngược nghiêm trọng, đó không phải chuyện đùa.”

Sau khi Lăng Thị lật mấy tờ giấy, liền đề xuất kiến nghị đối với vấn đề đã nhìn thấy, Vi Thị thì nhíu mày phản bác.

“Đây là vì để đảm bảo thuận lợi cho tiền tuyến với hậu cần! Bệ hạ khăng khăng khai chiến, chúng ta nên để cho chiến tranh có thể tiến hành thuận lợi —-“

“Khăng khăng sao? Ngươi đã dùng một từ rất thú vị đấy.”

“Đó là —-“

Bởi vì đã nói lời không thích hợp, Vi Thị thoáng cái xanh mặt, Lăng Thị cũng duy trì tác phong mọi khi, giúp hắn nói tiếp.

“Đó là —- buột miệng?”

“Không phải! Chỉ là nói nhầm!”

“Thế sao? Ta còn tưởng ngươi kỳ thực không tán đồng quyết định khai chiến đây.”

“Ta làm sao có thể nghi ngờ quyết định của bệ hạ!”

“Vậy thì, nếu Anh định truy cứu tội hiệp trợ kẻ địch của Lạc Thị, muốn lấy tội danh thông địch phản quốc để xử hình nó thì sao?”

Cho dù biết không có chuyện này, sắc mặt của Vi Thị vẫn bởi vì một câu đơn giản của Lăng Thị mà trở nên khó coi vô cùng.

“… Tình huống bây giờ của Lạc Thị thế nào?”

Tốn rất nhiều sức lực, hắn mới rặn ra một câu này, bộ dạng Lăng Thị thì giống như “nếu ta không tạo cho ngươi cơ hội thuận thế hỏi đến, ngươi phải chăng sẽ vì sĩ diện mà chết cũng vĩnh viễn không mở miệng”, không nặng không nhẹ mà trả lời.

“Nó không sao, Anh không phạt gì nó, ngươi cũng biết.”

Không biết có phải là do tâm tư đặt ở chuyện khác mà không buồn bận tâm, hay là có lý do đặc thù gì, Tịch Anh đích xác không có làm ra trừng phạt minh xác nào đối với hành vi ngăn cản Lăng Thị của Lạc Thị. Chỉ là dáng vẻ thất hồn lạc phách của Lạc Thị hôm xảy ra chuyện, về sau lại giam mình ở trong Lạc Thị Các không ra ngoài, đương nhiên sẽ khiến người lo lắng, mà Vi Thị lại làm không được loại chuyện xông vào tìm hiểu này, cho nên chỉ có thể dò hỏi người có khả năng tiếp xúc với Lạc Thị hơn.

“Vậy nó vì sao không ra ngoài? Thân là người kế thừa vương vị của Đông Phương Thành, chui ở trong vỏ trốn tránh như vậy, thực sự là quá…”

Vi Thị vốn định nói là “quá không ra làm sao”, nhưng lời đến cổ họng lại bị kẹt, không thể lưu loát nói ra.

Một mặt cảm thấy thân là vương trữ, chịu áp lực lớn hơn người khác, đòi hỏi tiêu chuẩn của cậu phải cao hơn người khác là chuyện bình thường, nhưng mà mặt khác lại cảm thấy Lạc Thị dù sao cũng vẫn còn là một đứa trẻ, bị đối xử với tiêu chuẩn nghiêm ngặt như vậy, hình như hơi quá cực nhọc.

Trước khi nhìn thấy Lạc Thị, hắn đều có thể nói lời giáo huấn một cách rất trôi chảy, cho đến khi trước đó Lạc Thị xảy ra sự cố, suýt nữa thật sự nhắm mắt chết đi, hắn mới giật mình nhận ra chuyện nào đó.

Cảm thấy cậu nên nỗ lực thêm, nên làm tốt hơn, lại bỏ quên cậu đã rất lâu không có cười một cách vui vẻ rồi.

Lúc cậu vẫn còn đang sống êm đẹp, thứ để lại cho cậu đều chỉ có đốc thúc và những lời dặn dò nghiêm khắc, thiếu sự quan tâm và ấm áp.

Trên thực tế cậu xác thực đã mất đi sinh mệnh ở tuổi mười mấy, trước đó, cậu thậm chí ngay cả những lời khen ngợi cũng ít khi nhận được.

Vi Thị không biết khi nghĩ đến những cái này, loại cảm giác chua xót khó chịu kia là cái gì. Giống như hồi ấy nhìn đứa bé ngay cả nói chuyện cũng chưa biết ở trong căn phòng trống rỗng bởi vì đau bệnh yếu ớt mà khóc nức nở, nhưng cũng không có bất cứ người thân cận nào bầu bạn với nó ở khi nó cần người quan tâm… Không nên là như vậy sao? Vậy thì khó khăn lắm mới sống lại trở về, phải chăng có những chuyện cần phải thay đổi?

Bởi vì không có người chú ý thấy, bởi vì không có người dành ra điều gì vì nó, cho nó cái nó cần, cho nên Vi Thị mới đi làm.

Nếu như không có ai làm, ít nhất mình có thể làm gì đó, cho dù chỉ là chuyện rất rất nhỏ cũng tốt —- Nếu chỉ là chuyện rất rất nhỏ, vậy thì chính là chuyện sẽ không quá phiền toái, không phải chuyện cực nhọc cần tốn thời gian, cũng không cần đặc biệt lao tâm lao lực, chỉ là rảnh rỗi cho nên thuận tiện mà thôi, không có quan hệ.

Quan tâm trẻ con của Đông Phương Thành giống như quan tâm tương lai của Đông Phương Thành, thân là một quan chính vụ ưu tú, đây đương nhiên là chuyện nên chủ động suy nghĩ và làm được.

Trẻ con sinh bệnh cần giữ ấm, liền vươn tay để nó nắm, xoa đầu của nó, đừng để nó cảm thấy tịch mịch.

Nhưng hắn thực sự đã không biết Lạc Thị bây giờ cần cái gì.

“Muốn mắng nó thì trực tiếp đến chỗ nó chứ, Vi Thị.”

Lăng Thị vẫn lãnh tĩnh đặt mình ra ngoài mọi việc, hắn rõ ràng biết Lạc Thị Các bây giờ bị kết giới của chính Lạc Thị phong kín, mà vẫn có thể nói ra lời này.

Kết giới được phủ một cách triệt để dường như cũng hiển hiện ra nội tâm của Lạc Thị, chỉ là, cậu không thể trốn ở bên trong cả đời.

“Kết giới chỗ của nó giăng thành như vậy… nó nếu như cứ không ra, vậy ăn cái gì chứ!”

Vi Thị nghĩ cả một buổi vậy mà lại hỏi ra vấn đề ở phương diện ăn uống, Lăng Thị có chút không biết nói gì.

“Lúc ta đi qua chỉ đạo nó phù chú, sẽ tiện thể mang đồ cho nó ăn.”

“Đây chẳng phải khiến nó càng không cần ra ngoài sao?”

“Nó sẽ ra nhanh thôi, bởi vì không lâu nữa ta cũng sẽ không qua nữa.”

Vi Thị nhất thời vẫn có chút không thể lĩnh ngộ ý của câu này, chẳng qua, Lăng Thị cũng  không giải thích.

“Nó không phải đứa trẻ yếu đuối như vậy, chuyện ngươi muốn hỏi đã hỏi xong rồi chứ? Vấn đề tài liệu vẫn là cần giải quyết, làm phiền trở về với công vụ, Vi Thị.”

“… Không cần ngươi nhắc nhở.”

Vi Thị khi nói chuyện với Lăng Thị, thường thường vô thức nghiến răng nghiến lợi, hắn cũng không phải chưa từng phát hiện, nhưng bất luận phát giác bao nhiêu lần, hắn đều không định cải thiện.

Bởi vì đây nhất định là tại Lăng Thị quá khó ưa, nhất định là vậy.

◊◊◊◊

Rất lâu trước kia, hắn còn nhớ, hắn lúc đó vẫn có thể trực tiếp đẩy cửa đi vào, hắn trước giờ chưa từng nhớ chỗ ở của Tịch Anh có cái thứ gọi là cửa, hoặc là nên nói chưa từng ý thức được.

Đến bây giờ, hắn đã phải chờ đợi ở trước cửa. Có lúc cửa không mở chính là không mở, không phải bên trong không có người, chỉ là đối phương không muốn gặp hắn mà thôi.

Hắn dần dần nhớ được đường vân trên cửa, dần dần nhớ được màu sắc của cửa, hắn kỳ thực không hề muốn nhớ những thứ này, chỉ là trong lúc chờ ngoài cửa, hắn cũng chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã từ chối hắn, tùy theo thời gian trôi đi mà dần dần tuyệt vọng, sau đó một chút cũng không hiểu vì sao sự tình lại trở nên thế này.

Liên tục chờ bốn ngày ở đây, hôm nay cửa cuối cùng cũng đã mở, nhìn thấy bóng người phía sau cửa, Âm Thị lập tức tỏ ra mừng rỡ.

“Anh…”

“Ngươi cứ qua đây làm gì? Về đi. Ngươi căn bản không có chuyện gì quan trọng cần bẩm báo với ta, không phải sao?”

Sắc mặt không có trang điểm của Tịch Anh tỏ ra tái nhợt, khi nói chuyện với hắn, trong lời nói hoàn toàn là sự lãnh đạm xa cách.

Âm Thị giống như đột nhiên không biết nên trả lời cái gì, cứ như thế mặt đối mặt, thần thái trong ánh mắt hắn dần dần ảm đạm, thần tình cũng chuyển sang ưu thương.

“Chẳng lẽ… ta đã chỉ có ở lúc bị thương mới gặp được ngươi thôi sao?”

Câu nói đột ngột của hắn khiến cho vẻ mặt Tịch Anh xuất hiện mấy phần dao động, trầm mặc một hồi, mới mở miệng lần nữa.

“Ngươi rốt cuộc có chuyện gì? Ta không muốn nhìn thấy ngươi, có lời thì mau nói.”

Âm Thị ít nhiều bởi vì câu “ta không muốn nhìn thấy ngươi” mà cảm thấy có chút tổn thương, nhưng hắn sợ Tịch Anh đổi ý lại đóng cửa, cho nên vẫn là ngoan ngoãn đi vào chủ đề.

“A, ta chỉ là muốn hỏi ngươi, vì sao phải khai chiến? Bây giờ tên hoàng đế giả kia không có vương huyết mà, hơn nữa, thiếu đế thật hẳn là cũng sẽ nguyện ý, nói không chừng sau khi tìm được người hiệp thương một chút là có thể tiến hành nghi thức chú nhập vương huyết rồi, không cần đánh trận đi…”

Hắn đơn thuần muốn nói cái gì là nói cái đó, gần như bỏ qua sự thật rằng người là do hắn thả đi.

“Nghi thức chú nhập vương huyết đã chẳng là gì nữa. Ta muốn khai chiến thì khai chiến, để cho con dân của ta đòi lại tôn nghiêm cho ta, đây có cái gì không đúng?”

Tịch Anh nhanh chóng trả lời hắn, mà đáp án của nàng khiến Âm Thị cả kinh.

“Cái gì? Sao lại chẳng là gì? Hơn nữa, với tình thế bây giờ, cũng chưa chắc sẽ đánh thắng đi?”

“Những cái đó đều chẳng hề gì nữa. Cái gì mà nghi thức chú nhập vương huyết, cái gì mà cư dân tân sinh với cư dân nguyên sinh, ta chán ngấy rồi!”

“Ơ? Vì sao —-“

“Ta đã chán ngấy việc các ngươi không thay đổi, nhất là ngươi vĩnh viễn không thay đổi!”

Khi Tịch Anh nhìn hắn như vậy, giống như căm ghét mà nói như thế, cả người Âm Thị sững sờ.

“Hết thảy mọi thứ… không còn ý nghĩa tiếp tục nữa. Cư dân nguyên sinh, cư dân tân sinh, Trầm Nguyệt… ta đã…”

Khi nàng đang nói, bởi vì kích động mà trở nên thất thần, lúc này Âm Thị cuối cùng cũng phản ứng lại được, mạnh mẽ túm lấy tay của nàng.

“Đừng nói lời như vậy! Bọn ta, bọn ta mặc dù luôn luôn đều là như thế này, nhưng bọn ta đều ở bên cạnh ngươi, cho dù ngươi cảm thấy chán ghét, ta cũng không biết nên làm sao thay đổi!”

Giống như là sợ nàng lại nói ra những lời tuyệt vọng, Âm Thị không chờ Tịch Anh trả lời, đã cấp thiết nói tiếp.

“Ngươi nói ghét bọn ta chưa từng thay đổi, nhưng ta trái lại hi vọng ngươi chưa từng thay đổi. Lúc ngươi cần bọn ta, bọn ta sẽ luôn luôn ở đây, như vậy… không được sao?”

Tịch Anh nhìn hắn, mở to mắt.

Âm Thị luôn là lấy ánh mắt thẳng thắn như vậy nhìn vào nàng.

Đây là kiếm của nàng. Thanh kiếm nói muốn bảo vệ nàng, vĩnh viễn vĩnh viễn bầu bạn bên cạnh nàng,

Chính là kiếm của nàng.

v9_169

Ành: Novel Đài Fan club

“…”

Nàng an tĩnh không nói nửa câu, chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, bàn tay nắm lấy cổ tay nàng của Âm Thị bởi thế mà chặt hơn.

“Anh…”

“Ta biết rồi.”

Sau khi vùng khỏi tay của hắn, Tịch Anh bình tĩnh nói như vậy.

“Nếu như Lạc Nguyệt cũng có ý định đình chiến, vậy thì cứ đình chiến. Chúng ta xác thực có thể chờ, thì chờ cho đến khi thiếu đế chân chính ra mặt đi, mang theo khẩu dụ của ta nói cho Lăng Thị với Vi Thị.”

Nhận được cho phép của nàng, Âm Thị hiển nhiên rất vui vẻ, trên khuôn mặt tuấn mỹ lập tức xuất hiện nụ cười, tâm tình của hắn luôn dễ thấy như vậy —- Tịch Anh không bao giờ biết được đây có tính là một chuyện tốt hay không.

“A, quá tốt rồi! Ngươi đồng ý thì tốt! Nhất định không có vấn đề, vậy ta đi trước báo cho bọn họ đây!”

Âm Thị dường như cho rằng đây là một kết quả tốt đáng chúc mừng, sau khi nàng gật đầu, liền vui vẻ rời khỏi.

Thế là Tịch Anh lại đóng chặt cửa lần nữa, trở về trong căn phòng u ám.

“… Là bởi vì ngươi hi vọng như thế.”

Thì thầm nho nhỏ, cũng không biết là nói cho ai nghe.

“Là bởi vì ngươi muốn ta sống tiếp…”

Nàng không biết bao nhiêu lần mình từng sản sinh suy nghĩ từ bỏ tất cả, mỗi một lần đều là bởi vì một người mà dập tắt.

Rõ ràng đã giữ lại đứa con của người thị nữ tình cảm giống như chị em hồi đó, rõ ràng quyết định muốn trao lại vương vị, muốn đình chỉ hết thảy những thứ khiến người chán chường tuyệt vọng này —-

Nhưng khi nàng ở trên chiến trường nhìn thấy thi thể của Lạc Thị thì đã từng đổi ý một lần, vừa rồi lại đổi ý lần nữa.

“Nè, Tịch Anh, chúng ta cứ thế này, giống như bữa tiệc vĩnh viễn không chấm dứt, chẳng phải cũng rất tốt?”

“Đây thế nhưng là của ta ban cho ngươi. Là của ta ban cho ngươi. Ngươi cả đời này cũng không thể quên, đến chết cũng không thể quên —-“

Giọng nói êm dịu của thiếu nữ dường như lại vang lên ở bên tai nàng.

Đã đủ rồi.

Rốt cuộc nên lấy cái gì để làm chỗ dựa tâm linh, để chịu đựng những cái này?

“Ngươi cứ thử xem đi, thử xem làm thế nào kiên định quyết tâm của ngươi. Nhưng ta tin ngươi làm không được, chẳng phải chính là bởi vì ngươi muốn sống tiếp đến thế, ngươi sợ hãi cái chết đến thế, bây giờ ngươi mới sẽ đứng ở đây?”

“Kỳ thực ta không ghét ngươi đâu, Anh. Nếu như không có ngươi, ta thật không biết sẽ nhàm chán cỡ nào, nhàm chán đến phát cuồng cũng là có khả năng, kỳ thực bây giờ đã có một chút rồi đúng không? Nói như vậy, ta phải chăng thật nên cảm tạ hồi ấy lừa gạt ngươi —-“

Nàng ra sức bịt tai của mình, không muốn nghe tiếp nữa.

Nhưng tiếng nói của thiếu nữ là hồi âm trong ký ức, cho dù bịt tai cũng vô ích.

“Ta nguyện như ánh trăng chìm về tây, lao đến bên cạnh ngươi…”

“Nữ vương của Đông Phương Thành ơi, nào có ai có được kết cục tốt với người của Tây Phương Thành?”

“Cái người trước kia cũng vậy, ngươi bây giờ cũng vậy, loài người luôn không ngừng lặp lại vết xe đổ, người này còn ngu xuẩn hơn người kia, đều cho rằng mình có thể nắm bắt mọi thứ…”

Nàng muốn dùng ý chí đè nén ma âm không ngừng vang lên trong đầu.

Nhưng mà từ trước kia đến bây giờ, chưa từng có thành công.

“Ta là nữ vương của Đông Phương Thành…”

Đây là sự thực mà nàng bất luận mở mắt hay nhắm mắt đều sẽ không quên.

“Ta sẽ không chịu yếu thế… vĩnh viễn sẽ không chịu yếu thế.”

Nếu như có thể, nàng cũng rất hi vọng vào lúc này, có ai đó bầu bạn, để tâm linh của nàng ổn định bình yên.

Nhưng Thiên Huyễn Hoa của nàng cái gì cũng có thể giúp nàng, chỉ duy nhất chuyện này không giúp được gì, mà Skies của nàng, nàng thà rằng hắn vĩnh viễn đừng biết.

◊◊◊◊

“Lạc Thị.”

Mấy ngày này khi vào Lạc Thị Các, Lăng Thị thường thường là nhìn thấy bóng lưng của thiếu niên.

Cho dù cả ngày như đang yên tĩnh ngồi suy nghĩ, mái tóc đen đẹp đẽ của thiếu niên vẫn được cột gọn gàng, không có bởi vì nỗi lòng hoang mang hoặc tự ghét bản thân mà quên chỉnh lý mình —- đây có lẽ là do thói quen đi.

“Phần dạy ngươi hôm qua, đã không còn vấn đề khi vận dụng rồi sao?”

“… Ừ.”

Lạc Thị đưa lưng vào hắn gật đầu, giấy phù rơi lả tả xung quanh có lẽ là bị gió từ cửa sổ thổi vào làm bay tán loạn, mà cậu cũng không buồn thu dọn.

“Vậy thì, ta cũng không có gì để dạy ngươi nữa.”

“Ừ.”

Lạc Thị lại đáp một tiếng, hẳn là nghe thấy rồi, hình như cũng không cảm thấy đặc biệt ngạc nhiên.

“Cuộc thi thăng cấp muốn bao giờ tiến hành đây? Mặc dù chì là trình tự bề ngoài, nhưng vẫn cần làm.”

Lăng Thị thuận miệng hỏi, mặt khác để đồ ăn xuống, câu trả lời của Lạc Thị cũng rất dứt khoát.

“Tùy tiện, xin giúp ta sắp xếp một chút đi, cảm ơn.”

“Được. Không có chuyện gì thì ta đi trước đây, Vi Thị nói không thể mang đồ ăn cho ngươi, bằng không ngươi sẽ cứ luôn trốn ở bên trong không ra ngoài, cho nên ta về sau sẽ không mang đồ ăn cho ngươi, tự ngươi gọi người đưa đồ ăn đến đi.”

Lời nói của Lăng Thị khiến cho Lạc Thị hơi sửng sốt, chẳng qua không chờ cậu phản ứng để dò hỏi, đối phương đã rời khỏi.

Phong ấn bị chính cậu đánh vỡ, cũng không được thi gia lần nữa.

Hôm đó cậu ôm tâm tình phải chịu trừng phạt đi thỉnh tội với Tịch Anh, nhưng Tịch Anh chỉ liếc cậu một cái, hờ hững nói câu “ta hiểu cả rồi, lui xuống đi” rồi không nói chuyện với cậu nữa, dường như đã thể hiện rõ sự thất vọng của nàng đối với cậu, ngay cả lời cậu nói cũng không muốn nghe.

Cậu không biết mình nên lấy lập trường gì, thái độ gì để đặt chân ở Thần Vương Điện. Cậu không biết mình dựa vào cái gì mang chức vị Thị này, cậu càng ngày càng không biết.

Có một số chuyện cho dù mới đầu mơ hồ, cuối cũng vẫn phải cho ra kết quả.

Liếc tua rua màu đỏ tươi được cậu đặt ở trên bàn, tay phải của cậu tùy ý nắm lên một tấm giấy phù trên mặt đất, trong lúc trút pháp lực, giấy phù cũng sáng lên dấu ấn của phù văn.

Sau đó cậu ném đạo phù chú pháp lực chỉ thuộc về riêng cậu ra ngoài cánh cửa đang mở rộng —-

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Tôi mặc dù không muốn nghĩ như vậy, nhưng tôi cảm thấy… chỉ cần tôi một ngày không giúp Huy Thị hoàn thành di nguyện, hắn sẽ liên tục quấy rầy tôi.

Đây rốt cuộc là nghiệt duyên gì, tôi cũng không muốn bình luận. Nhưng lúc mới lấy lại ký ức, đến Tây Phương Thành, rõ ràng cũng không có như thế này mà, chẳng lẽ kỳ thực người như tôi cũng sẽ có áy náy đối với một kẻ không quen biết, tùy theo thời gian tăng trưởng mà sẽ tạo ra một tên Huy Thị tới đòi nợ tôi?

Đương nhiên hắn cũng không phải tối nào cũng xuất hiện, chẳng qua mỗi lần xuất hiện đều rất tươi sáng, hơn nữa lần nào cũng có chiêu trò mới, lời thoại gần như đều không lặp lại, cảm giác đây là một giấc mộng có tính tiến triển và liên tục, như vậy rất đáng sợ!

Sau dây thừng, hắn lại lấy ra roi.

Tôi không thể không nói… Huy Thị, ngươi như vậy thật sự khiến người rất không vui! Khiến người rất không vui đấy!

Được rồi! Ta biết ngươi cũng không có nghĩa vụ làm ta vui, ta biết! Ngươi muốn lấy lòng cũng chỉ sẽ lấy lòng hai đứa em trai kia của ngươi, ta chính là không có đáng yêu như vậy, sao nào! Cứ đùa giỡn ta như thế thì vui lắm à! Cái gì gọi là “không biết bơi? Ao nước hồi sinh nhiều lần như thế vẫn chưa học được à? Cho dù như vậy cũng đừng sợ, chúng ta có thuyền đây, Phạm Thống ngươi đúng là một người hài hước hóm hỉnh”?

Đây đã không phải vấn đề thuyền hay không nữa, ngươi làm ơn có lương tâm một chút đi, đừng một mặt nói mình thiện trường kiếm thuật nên dùng roi không thuận tay vì thế xin thông cảm, mặt khác lấy tốc độ mà loài người không nên có để thi chạy ngắn một trăm mét với ta!

Người ta nói mộng cảnh đều là tương phản, tôi cũng rất hi vọng như vậy, thật đấy, siêu cấp hi vọng, lần sau đừng sinh ra hung khí khác nữa! Nói đi thì nói lại, vì sao mấy kẻ cứ dây dưa không dứt với tôi đều không phải mỹ nữ, mà toàn mấy gã kỳ quái không vậy…

Sợi dây nhân duyên số đào hoa của tôi thật ra đã bị cắt đứt từ lúc nào tôi không biết rồi đi? Không phải tôi bi quan, chỉ là cho đến bây giờ thực sự là…

Sau đó, hôm nay khi lục túi đồ, kiếm được máy thông tin phù chú mà lâu lắm không sử dụng.

Đông Phương Thành… bây giờ thế nào rồi? Lạc Thị bây giờ sống ra sao đây?

Mặc dù chúng tôi đã rời khỏi Đông Phương Thành, bây giờ thân đang ở đây, chỉ là có một vài thứ vẫn không thể nói cắt đứt là cắt đứt…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: