RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược PN1-2

Chương 2: Kỳ tích có hạn

“Vì sao mấy gã bên Lạc Nguyệt toàn thích tái sinh ở ao nước Đông Phương Thành chúng ta?” —- Lăng Thị

“A, Huy Thị như thế cũng có thể trở về, vậy… Anh có thể hay không? Thật sự không thể sao…” —- Âm Thị

 

Nói đi đón Phạm Thống, lúc trở về lại có thêm một người —- Chuyện này thực sự không biết nên nói từ đâu, trước hết cứ giấu mọi người mang Huy Thị trở về đã, chỉ là bọn họ ở cửa Thần Vương Điện đã đụng ngay Vi Thị, dưới loại vận khí này, cho dù muốn giấu cũng giấu không nổi.

“…”

Khi Vi Thị nhìn thấy nhóm người bọn họ, đầu tiên là dừng lại, sau đó cố định tầm nhìn vào Huy Thị, rồi rơi vào trầm mặc như hóa đá, có lẽ là đang nghi hoặc không quá xác định mình nhìn thấy ai, mắt kính phải chăng có vấn đề, liệu có phải Narsi còn có anh em khác, mình có nên đột ngột mở miệng hay không, dưới tình huống không ai giải thích cho hắn, Huy Thị dứt khoát cười chào hỏi hắn.

“Hi, lâu lắm không gặp, Vi Thị.”

Phạm Thống đứng nhìn bên cạnh chỉ biết cạn lời.

Ta nói nhá Huy Thị, ngươi cười chào hỏi như vậy là đã buông xuôi rồi sao? Còn nữa, đừng nói “Hi” được không? Đó không phải ngôn ngữ của thế giới này! Đừng bởi vì theo ta trở về học một đống thứ linh tinh liền lấy dùng ở Huyễn Thế, ta nghe cảm thấy rất không hài hòa.

“… Huy Thị không phải là cư dân nguyên sinh sao…”

Vi Thị giống như không thể chấp nhận hiện thực, lẩm bẩm câu như vậy. Đây là nghi hoặc sản sinh từ những suy luận như “Huy Thị chẳng phải chết rồi sao”, “cư dân tân sinh mới có khả năng tái sinh”, dù sao thì trong lịch sử chỉ có hai trường hợp cư dân nguyên sinh chuyển sang cư dân tân sinh mà thôi, huống hồ Huy Thị cũng đã chết lâu như vậy rồi.

“Ta đương nhiên là cư dân nguyên sinh, chẳng qua ta vẫn không biết ta bây giờ là cái gì nữa, ha ha ha.”

Huy Thị ra vẻ cởi mở trả lời, khiến Phạm Thống càng cảm thấy hắn là đang buông xuôi.

Ngươi bây giờ là cái gì, chẳng phải chính là cư dân tân sinh sao? Bằng không còn có thể là gì nữa?

“Rốt cuộc…”

“Vi Thị, bọn ta sẽ an bài tốt chuyện này, ngươi đi làm chuyện của mình trước đi.”

Lạc Thị quyết đoán cắt ngang lời của Vi Thị sau đó lấy giọng không cho phản bác hạ chỉ thị.

Vua của Đông Phương Thành hiện giờ là Lạc Thị, đối với mệnh lệnh của cậu, Vi Thị không thể có bất cứ dị nghị nào, lập tức tuân theo mệnh lệnh rời khỏi với sắc mặt khó coi.

Nếu Vi Thị đã biết rồi, vậy cũng nên báo cho Lăng Thị với Âm Thị một chút. Sau khi Huy Thị bối rối biểu thị muốn về Huy Thị Các thay quần áo chỉnh lý tâm tình, liền biến thành trạng thái mọi người ở Huy Thị Các chờ hắn.

“Đây rốt cuộc là chuyện làm sao?”

Trước khi Huy Thị đi ra, Lạc Thị nôn nóng túm lấy Phạm Thống dò hỏi. Chuyện Phạm Thống có ký ức của Huy Thị, người biết chỉ có vài người, Lạc Thị với Narsi đều không bao gồm bên trong, mà thứ Huy Thị để lại cho Phạm Thống không chỉ là ký ức, còn có linh hồn, chuyện này thì càng ít người biết, gần như chỉ có Nguyệt Thoái với Puhahaha biết mà thôi.

“Đây vạn lời khó nói hết, nói đến thì ngắn…”

Ý tôi là một lời khó nói hết, nói đến thì dài. Muốn tôi dùng cái miệng này giải thích, cậu cũng làm khó tôi quá rồi đi, tốt xấu gì cũng cũng phải lấy giấy bút tới được không?

“Cái tên tóc đen giả kia trước khi chết đụng phải Phạm Thống, liền đem kí ức với linh hồn bị đánh tan của mình in dấu lên người Phạm Thống, bây giờ bị tịnh hóa chú của các ngươi làm cho phân li.”

Puhahaha nhìn thấy tình huống này, dứt khoát lấy giọng mất kiên nhẫn giải thích giùm.

Ồ, A Pu ngươi thật là hiểu ý ta! Chỉ vài ba câu đã nói hết mọi chuyện!

“Phân ly từ trên người Phạm Thống…”

Narsi cái vẻ mặt bị đả kích mạnh của ngươi là ý gì? Lát nữa anh trai ngươi đi ra, nếu ngươi dùng thần tình giống như nhìn thấy thứ tệ hại này nhìn hắn, hắn nhất định sẽ rất đau lòng.

“Vì sao lúc trước không nói cho ta?”

Vấn đề này cậu tự đi hỏi hắn được không? Lạc Thị. Ôi, có điều nhìn cậu gấp gáp như vậy, tôi tốt hơn là trả lời một chút.

“Tôi cũng rất muốn, nhưng mà huy Thị bắt tôi có thể nói cho các cậu.”

Ý tôi là, nếu không phải Huy Thị bắt tôi không được nói, tôi sớm đã nói rồi! Mỗi lần muốn tôi đi xin lỗi Narsi, vừa lại không được nói rõ nguyên nhân chính, ý nghĩa rốt cuộc ở đâu, thật không biết hắn đang e ngại cái gì!

“Tách ra cũng không tệ mà, mặc dù vẫn chưa giải trừ nguyền rủa nói ngược, nhưng ít nhất chú tịnh hóa có phát huy hiệu quả ngoài mong đợi, nghiên cứu của chúng ta vẫn hữu dụng.”

Nguyệt Thoái nụ cười của cậu rất là thật lòng… nhưng, cậu vui chắc không phải vì Huy Thị sống lại, mà là đuổi được một thứ xấu xa ra khỏi người tôi đi? Cậu là nghĩ như vậy đúng không?

“Hiệu quả của cái tịnh hóa kia…”

Lúc này, Puhahaha hình như muốn nói gì đó, nhưng bị tiếng mở cửa thô lỗ cắt ngang.

“Huy Thị! Nghe nói Huy Thị trở về rồi, là thật sao? Hắn ở đâu?”

Nghe thấy tin tức đã chạy như bay đến, Âm Thị thoạt nhìn có vẻ rất kích động, Huy Thị đúng lúc vừa thay đồ xong cũng từ bên trong đi ra, ngay khoảnh khắc bắt được bóng người, Âm Thị lập tức dùng tư thái ôm chầm bổ nhào về phía Huy Thị.

“Huy Thị —-”

“A, Âm Thị —-”

Lúc nhìn thấy Âm Thị, Huy Thị cũng cười vui vẻ, như muốn hưởng ứng lại hắn, cùng hắn làm một cái ôm thắm thiết —- Nhưng ngay lúc sắp ôm được lại xoay người né.

Không ôm được người, Âm Thị mới đầu ngạc nhiên, tiếp đó nhìn Huy Thị bằng vẻ mặt tổn thương.

“Huy Thị, vì sao không ôm ta, ngươi quả nhiên đã ghét ta vì chuyện đó rồi sao?”

“Không, ta làm sao có thể sẽ ghét ngươi chứ? Chỉ là trên người ta bây giờ có hơi đau, với cái bộ áo giáp trên người ngươi, ta ôm vào chắc chết mất, thật ngại quá.”

Nụ cười của Huy Thị tràn ngập áy náy, về phần hắn nói người hắn đau, không ai biết là chuyện làm sao, Âm Thị cũng triệt để bỏ qua câu này.

“Cho dù ta nghe mệnh lệnh của Anh giết ngươi, ngươi vẫn chịu làm mèo tam thể của ta sao?”

Âm Thị dùng thái độ hết sức đáng thương nói ra một câu vô cùng kì diệu.

“Đương nhiên rồi, chỉ cần ngươi không chê, ta cho dù chết cũng vẫn là mèo tam thể của ngươi.”

Cho dù là lời nói mập mờ như vậy, Huy Thị vẫn đáp lại một cách hết sức lưu loát, giống như đây chỉ là đối thoại bình thường vậy.

“Ôi, Huy Thị —-! Ta rất nhớ ngươi —-”

“Ta cũng nhớ ngươi lắm, Âm Thị —-”

Bởi vì lần này là ôm ở cự ly gần, không có va chạm tốc độ, Huy Thị không tránh nữa.

Phần lớn người trong phòng nhìn cảnh này đều cạn lời, Phạm Thống cũng cảm thấy trên mặt có hơi co giật.

Này này, Huy Thị, hai đứa em trai của ngươi —- đều đang ở đây đó? Ngươi chắc không quên chứ? Ngươi cho dù muốn tránh né bọn họ, cũng đâu thể coi bọn họ như người vô hình được! Khoe bộ mặt có bệnh của ngươi ra cho bọn họ biết vậy mà được sao? Nhất là trước mặt Lạc Thị người mà ngươi vẫn luôn khổ tâm duy trì hình tượng anh trai tốt!

“Huy Thị, từ sau khi ngươi không còn, Thần Vương Điện trở nên thật lạnh lẽo, ngươi vì sao phải chết?”

Oa! Âm Thị đại nhân! Ngài đừng ngốc đến mức độ này chứ! Trước không nói đến việc hỏi vấn đề này đối với một kẻ trước mắt thoạt nhìn vẫn còn sống thì rất kỳ quái, hắn vì sao lại chết, chẳng phải chính là ngài giết sao!

“Bởi vì nếu chết ở cái tuổi đó thì có thể mãi mãi duy trì dung mạo thanh xuân, sống là mỹ thanh niên chết cũng là mỹ thanh niên… không đúng, Âm Thị, ngươi thật sự muốn hỏi vấn đề này sao? Vấn đề này nghe lên có vẻ rất vi diệu…”

Câu trả lời của ngươi mới vi diệu! Câu trả lời của ngươi mới vi diệu! Ngươi nghiêm túc sao? Không phải chứ?

“A? Cái gì nghe lên rất vi diệu, ta là hỏi ngươi vì sao phải lừa dối cảm tình của Anh còn làm việc cho Tây Phương Thành, biết rõ một khi bị phát hiện sẽ chết, ngươi vì sao còn muốn tự tìm cái chết? Lúc đó ngươi nói cái gì mà không có lựa chọn, cũng quá chung chung rồi, ta nghe không hiểu, nếu như thích bọn ta thì sao phải làm như vậy, mau nói rõ ràng xem nào.”

Vấn đề hồi nãy ngài hỏi cũng giản lược quá nhiều nội dung rồi, Âm Thị đại nhân. Còn nữa, ngài ở trước mặt mấy người có liên quan hỏi vấn đề nhạy cảm như thế, tôi cảm thấy sống lưng Huy Thị hình như cắm đầy mũi tên rồi kìa…

“Ơ hơ hơ hơ, người cũng đã chết rồi, đừng truy cứu nhiều như thế với mèo tam thể của ngươi nữa đi…”

Vừa người vừa mèo, ngươi mâu thuẫn quá đấy, Huy Thị. Còn nữa, ngươi muốn tiếp tục nói chuyện với Âm Thị đại nhân như vậy sao? Ngươi chỉ muốn nói chuyện với hắn thôi sao? Ta cảm thấy sắc mặt của Lạc Thị với Narsi đều có chút khó coi rồi kìa.

“A ha, Huy Thị, nếu ngươi đã về rồi, vậy trò chơi đầy hoài niệm của chúng ta phải chăng cũng có thể tiếp tục —-”

Không! Đừng chơi cái đó! Ngài nói cái trò mà ở trong ký ức của Huy Thị đúng chứ? Mấy người làm ơn đừng có chơi! Còn nữa, hắn bảo ngài đừng truy cứu, ngài thật sự không truy cứu nữa à? Sao dễ bảo quá vậy!

“Cái đó đương nhiên không có vấn đề, chỉ cần ngươi rảnh rỗi, ta bất cứ lúc nào cũng có thể.”

Bất cứ lúc nào? Ngươi là nói bây giờ cũng được?

“Nếu đã như thế vậy chúng ta đến Âm Thị Các đi, đi thôi đi thôi —-”

Ngài còn thật muốn lập tức kéo hắn đi! Ngài có biết nhìn sắc mặt người khác không!

“Âm Thị.”

Nếu như hành vi tự coi mình là trung tâm thái quá của Âm Thị cần có người đến tạt nước lạnh cho hắn, vậy người gánh vác cái nhiệm vụ này chính là Lạc Thị rồi, cậu lên tiếng với giọng không vui.

“Nếu ngươi không có chuyện gì quan trọng thì tự mình về trước đi, bằng không ta bảo Lăng thị đến bắt ngươi.”

Sau khi cậu nói xong câu này, hiện trường im phăng phắc.

Tôi cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua. Thật không tệ, càng ngày càng có khí khế vương giả, Lạc Thị, nếu như quản được Âm Thị đại nhân, cậu đã thành công rồi đó!

“Ơ —- Tiểu Lạc Thị, ta không thể mang huy Thị đi sao?”

Âm Thị hình như không có dễ đối phó như Vi Thị, cho dù Lạc Thị đã tỏ ra không vui, hắn vẫn không lập tức nghe lời.

“Ngươi không thể.”

Trả lời của Lạc Thị cũng rất dứt khoát, thế là dẫn đến lời nói đầy ấm ức của Âm Thị.

“A, nhưng mà —- Huy Thị nhìn có vẻ muốn đi với ta hơn, hắn có vẻ không muốn ở lại đây.”

Ôi trời! Cho dù ngài nhìn thấu tâm tư của hắn, cũng đừng nói toạc ra chứ! Ngài vừa nói ra, hiện trường ngượng ngùng biết bao nhiêu? Lúc này nên xoa dịu một chút hay là bỏ đá xuống giếng?

“Huy Thị!”

Dựa vào tâm lý nếu cứ để đề tài phát triển như vậy thì sẽ không ổn lắm, Phạm Thống lên tiếng gọi hắn, thành công thu hút chú ý của Huy Thị.

Nếu đã gọi rồi, chung quy phải nói gì đó, dưới tình huống không có ý gì hay ho, Phạm Thống dứt khoát hỏi bừa một cái vấn đề.

“Ta đột nhiên muốn biết một chuyện, Lạc Thị với Narsi, lúc nhỏ ai không đáng yêu hơn?”

Hắn vừa nói ra lời này, Narsi vốn đang có vẻ mặt u ám thất thần và Lạc Thị đang nói chuyện với Âm Thị, cả hai đều lấy ánh mắt hết sức để ý nhìn Huy Thị.

A, hỏng bét, kết quả đây kỳ thực là bỏ đá xuống giếng, dồn vào chỗ chết sao?

“… Phạm Thống! Ta đột nhiên nghĩ đến một số chuyện cần phải nói với ngươi một chút! Thật ngại quá, bọn ta sang bên kia nói, các ngươi đừng để ý, đừng để ý —-”

Huy Thị dưới hai ánh mắt bức bách, cả người như ngồi thảm chông, lập tức đi qua khoác tay quắp lấy cổ của Phạm Thống, lấy tư thái thân thiết cưỡng chế kéo Phạm Thống đi.

 

“Huy Thị, đủ gần rồi chứ, đến đây bọn họ chắc là nghe thấy được…”

Ngươi hãy mau bình tĩnh khôi phục như ngươi mọi khi, ta thừa nhận cái câu hỏi vừa rồi có hơi sai lầm, mặc dù hiếm khi có cơ hội khiến ngươi mất đi sự trấn định, cũng rất có cảm giác thành tựu, nhưng ta —- ta thật sự không phải muốn hả hê trên tai họa người khác… nói đi thì nói lại, hết thảy đối với ngươi mà nói là tai họa sao?

Sau khi Phạm Thống nói xong câu này, Huy Thị cuối cùng cũng dừng lại bước chân vội vã của mình, sau đó đối mặt với vách tường, cả người chống tường cúi đầu ngồi xuống, giống như tinh thần đã bị vẻ mặt với ánh mắt của đám em trai đánh cho tan tác, hoàn toàn mất đi vẻ ngoài nhẹ nhõm mà trước đó ra sức duy trì.

Này…? Ngươi chẳng phải có chuyện muốn bàn với ta một chút à? Làm sao không chất vấn ta vì sao hỏi vấn đề gây ly gián như vậy?

“Ngươi làm sao thế? Ngươi vẫn tệ chứ?”

“Không có gì… có lẽ là thân thể không thoải mái cộng với tinh thần không thoải mái đi, ngươi đừng để ý ta.”

Huy Thị chẳng có vẻ nào là muốn phấn chấn, xung quanh bao trùm những đám mây đen.

“Ngươi nói gì vậy hả! Chẳng qua chỉ là gặp mặt quỷ không quen trước kia, có đến mức dù thế giới hủy diệt cũng bất chấp như thế này không?”

“Phạm Thống, ngươi không hiểu, không phải bất chấp thế giới hủy diệt, mà thế giới đã hủy diệt rồi.”

Thế giới đã hủy diệt rồi? Thế giới của ngươi rốt cuộc dễ vỡ đến mức nào?

“Rốt cuộc vì sao hủy diệt rồi, ngươi có thể nói đơn giản cho ta nghe không?”

“Ta chỉ cần tiếp tục làm một người chết, bọn họ cũng chỉ cần tiếp tục coi ta như người chết là được, vì sao phải chạm mặt, vì sao phải đánh vỡ hiện trạng, cuộc sống của ta chẳng lẽ còn có thể tệ hơn sao…”

“Ta đúng là rất hiểu, ngươi chẳng phải đã rời khỏi rồi sao? Vậy thì cứ tiếp tục sống êm đẹp với bọn họ, đây chẳng phải là hi vọng cho tương lai của ngươi sao?”

“Ngươi vô tình quá đấy, Phạm Thống. Chúng ta chẳng phải đã nói muốn tiếp tục ở cùng nhau sao, chẳng qua là phân ly ra mà thôi, chớp mắt ngươi đã bảo ta sang ở với bọn họ…”

Cái gì với cái gì chứ! Ai nói gì với ngươi! Nói cứ như thể ở chung với bọn họ chẳng khác nào bảo ngươi đi chết không bằng, chẳng lẽ tình cảm của ngươi cộng với ký ức vui vẻ hòa thuận trong quá khứ đều là giả tượng hết sao!

“Đó thế nhưng là hai người ngươi đặc biệt để lại di ngôn muốn ta tránh xa! Từ lúc ở dưới thuyền ngươi đã rất bình thường, ngươi vì sao không nói chuyện với bọn họ?”

“Người cần y trang, phật cần kim trang, bọn họ có mặc, ta không mặc, bởi thế tự ti không thể nhìn thẳng cũng là tự nhiên.”

Vấn đề ta hỏi với câu trả lời của ngươi căn bản chẳng khớp chút nào! Ngươi cho rằng thế này là có thể lấp liếm à? Ngươi trước kia rõ ràng là một kẻ có thế ngồi soi gương tự luyến thân thể mình cơ mà, có mặc hay không mặc rõ ràng không phải chỗ ngươi sẽ để ý!

“Thế thì sao? Ngươi thật sự định nói chuyện với bọn họ à?”

“Mọi thứ của ta đều là do nói dối với lừa gạt chất nên, giờ đây rất nhiều chuyện đều đã bại lộ, còn bắt ta một lần đối mặt với nhiều khổ chủ, đây thật sự quá tàn khốc rồi.”

“Cho nên ngươi lấy tiền đề chết rồi là có thể chạy trốn tất cả để tiến hành cuộc sống của ngươi sao! Ngươi từ trước tới nay đều bởi vì dù sao cũng chết rồi nên cái gì cũng không cần giải thích, chết rồi mọi vấn đề ngươi đều không cần phụ trách, nên mới sống một cách tùy thích như vậy sao!”

“Ta đương nhiên ngay từ đầu đã biết ta sẽ không có kết cục tốt đẹp, nhưng thật ra ta cũng không sống một cách quá tùy thích. À, Phạm Thống, thân thể của ngươi là bến tránh gió của ta, ta đã không thể thiếu sự bao dung dịu dàng của ngươi, ta muốn trở về trong thân thể ngươi biết bao coi như chưa xảy ra chuyện gì cả, ngươi là sự cứu chuộc với chỗ dựa của ta —-“

Đừng ỷ muốn chết nên tha hồ nói mấy câu buồn nôn! Người có thể nói một cách đáng sợ như vậy cũng chỉ có ngươi thôi! Vậy thì cứ dùng tài ăn nói này đi múa mép với hai đứa em trai ngươi, ngươi trước kia cũng có thể sắm vai anh trai tốt trước mặt Lạc Thị, bây giờ vì sao không được!

Phạm Thống không biết nên nói cái gì để cho Huy Thị thoái khỏi trạng thái nhụt chí chán nản, mà trước khi hắn nghĩ ra, Puhahaha đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện, hơn nữa —- vậy mà đến tìm Huy Thị.

“Này, tóc đen giả, cho ngươi cái này.”

Puhahaha lấy ra một tờ giấy có ghi chữ đưa cho Huy Thị, sau khi Huy Thị nghi hoặc nhận lấy, Puhahaha mới đối mặt với Phạm Thống, dùng cái giọng vĩ đại mọi khi mà nói chuyện.

“Bổn phất trần muốn đến tế đàn Trầm Nguyệt ở mấy ngày. Nhớ làm xong chuyện thì đến đón ta.”

Hả? Sao lời thoại này giống như xích mích tình cảm muốn về nhà mẹ đẻ vậy?

“Nếu không tới ngươi sẽ chết chắc!”

Sau đó còn bắt người đi đón, nói chuyện đàng hoàng mới chịu theo ta về nhà? Làm sao càng nghĩ càng giống rồi… Khoan đã, ngươi vừa mới nói làm xong chuyện? Làm cái gì?

Đáng tiếc, Puhahaha không có kiên nhẫn chờ Phạm Thống hỏi, đã trực tiếp sử dụng thuật pháp biến mất rồi, đây cũng khiến Phạm Thống không thể không oán trách hắn vì sao chạy nhanh như thế.

Ở mấy ngày có con số chính xác một chút không! Làm xong chuyện, rốt cuộc là chuyện nào! Chẳng lẽ ngươi muốn ta sắp xếp cho Huy Thị xong mới đi tìm ngươi sao? Nhưng ta cảm thấy ta không cần làm gì cả, cũng sẽ có một đống người tranh giành hắn đi? Hơn nữa A Pu ngươi từ lúc nào thân thiện với Huy Thị như vậy, ta không biết đấy!

Khi đối tượng muốn oán trách không còn ở trước mặt, tự mình xoắn xuýt trong lòng chỉ là hại thân thể mà thôi, Phạm Thống đành chuyển chú ý trở lại Huy Thị.

“Hắn viết cho ngươi cái gì vậy? Ngươi nghe xong rồi?”

Huy Thị sau khi nhận tờ giấy, thần thái trên mặt đã khác hoàn toàn với hồi nãy, Phạm Thống lấy làm lạ đối với thay đổi như vậy, mà tay của Huy Thị cũng vỗ lên vai của hắn.

“Phạm Thống, ngươi nói không sai, ta không nên trốn tránh, ta bây giờ cảm thấy ta có thể trở về đối mặt với bọn họ rồi.”

A? Ngươi nói gì? Trong lòng ngươi xoay chuyển thế nào mà phát triển thành đối mặt, nói rõ được không?

“Ta không thể không nói cảm giác đột nhiên nghĩ thông này thật là thoải mái. Trên thế giới nào có nhiều chuyện cần phiền lòng đến thế, dù sao cứ vượt qua là mọi chuyện được giải quyết, ta nhất định sẽ không có vấn đề.”

“Rất hiếm khi nhân sinh quan của ngươi đột nhiên trở nên bi quan như vậy, tóm lại… ngươi có thể giải thích một chút không? Ta không hiểu ngươi.”

“Không hiểu cũng không sao, đi, chúng ta trở lại thôi, ha ha ha ha ha ha.”

Đây… rốt cuộc là khôi phục bình thường hay là hỏng luôn rồi? A Pu, ngươi rốt cuộc đã làm gì với hắn? Vì sao ngươi viết tờ giấy cho hắn đã có thể khiến hắn biến thành thế này?

Bởi vì Huy Thị đã tự mình trở về, Phạm Thống cũng chỉ có thể đi theo phía sau. Khi trở lại thính phòng mọi người tụ tập, hắn phát hiện Yiye đã xuất hiện, có lẽ là nhận được thông báo mọi người đều ở đây nên tới hội họp, bây giờ Nguyệt Thoái có vẻ đang giảng giải với hắn chuyện đã xảy ra.

Huy Thị vừa xuất hiện, đã trở thành tiêu điểm của mọi người, Âm Thị vừa mới bị bỏ lại vẫn chưa trở về, vừa nhìn thấy hắn đã ai oán lên tiếng.

“A, Huy Thị, ngươi làm sao thoáng cái đã chạy mất rồi. Vậy về sau ngươi muốn trở lại Thần Vương Điện không? Ngũ Thị Đông Phương Thành vẫn luôn thiếu một người, biến thành Tứ Thị, rất khó đọc…”

“Thật ngại quá, Âm Thị, bởi vì khoảng năm, sáu ngày nữa ta sẽ biến mất, cho nên ta có lẽ không cách nào trở về làm Thị nữa, đừng quá nhớ ta.”

“Ơ?”

Mọi người nghe được tin tức này đều khá là giật mình.

“Phất trần nhà Phạm Thống đã nói rõ với ta trạng huống hiện tại, tóm lại… ta chỉ là mảnh vỡ ký ức của Huy Thị, bởi vì tịnh hóa chú mà bị tách ra, cũng không phải linh hồn hoàn chỉnh, cũng không thể duy trì lâu dài hình thể trước mắt. Hắn nói dựa vào tính toán, ta có lẽ qua năm đến sáu ngày sẽ tự nhiên tiêu tán, cho nên… các ngươi đừng quá để ý đến ta, hi vọng mấy ngày này mọi người có thể ở chung vui vẻ.”

Nếu như mức độ giật mình của mọi người vừa rồi là tám mươi phần trăm, vậy thì chờ hắn nói xong lời này, sợ rằng đã biến thành một trăm phần trăm rồi.

Cho dù thái độ Huy Thị nói chuyện thản nhiên hơn vừa rồi rất nhiều, nhưng nội dung hắn nói ra cộng với trạng thái vẫn vô thức né tránh ánh mắt Narsi, vẫn khiến Phạm Thống không nhịn được muốn rầy hắn ở trong lòng.

Giác ngộ đối mặt của ngươi căn bản vẫn chưa kiến lập tốt! Hơn nữa nguyên nhân ngươi đột nhiên nghĩ thông là bởi vì ngươi phát hiện năm ngày là có thể được giải thoát, chỉ cần cầm cự qua năm ngày này là có thể giả chết giống như lúc trước sao? Ta rốt cuộc phải nói ngươi thế nào hả!

“Mảnh vỡ… ký ức?”

Lạc Thị còn đang tiêu hóa ý nghĩa của từ đó, lúc này Huy Thị cuối cùng cũng trực tiếp mở miệng với cậu.

“Đúng vậy, mảnh vỡ ký ức, một cái ảo ảnh tạm thời tồn tại ở đây. Chẳng qua bởi vì nhìn giống như “Huy Thị”, các ngươi cũng có thể coi ta thành Huy Thị, dù sao ký ức giống nhau.”

Thuyết minh như vậy hình như có chút trừu tượng khó hiểu, Lạc Thị thì ngay tiếp theo hỏi một vấn đề khác.

“Huy Thị, chuyện anh cộng tồn với Phạm Thống vì sao không để cậu ấy nói với bọn ta?”

“Ta không có cộng tồn với Phạm Thống, ta chỉ cho hắn ký ức của ta.”

“Nhưng, Phạm Thống nói linh hồn của ngươi ngăn cản cậu ấy nói…”

“Linh hồn của ta? Đó là ảo giác của hắn. Phải là tiềm thức trong ký ức của ta ngăn cản hắn đi, linh hồn của Huy Thị sớm đã tan biến rồi.”

Một chuỗi lời nói của Huy Thị khiến cho Phạm Thống có chút không kịp phản ứng, mà Lạc Thị hiển nhiên cũng không định ngừng truy hỏi.

“Ký ức của anh vì sao phải ngăn cản Phạm Thống nói cho bọn ta chuyện này?”

“Bởi vì, đây chỉ gây thêm rắc rối mà thôi.”

Huy thị nói tiếp sau khi thoáng dừng lại.

“Ký ức đã chết không thể đem lại bất cứ hi vọng nào tồn tại ở trên thân một người khác… không chỉ gây bối rối cho các ngươi, cũng gây phiền phức cho Phạm Thống. Tự dưng khiến Phạm Thống có thêm ký ức của một người đã rất có lỗi với hắn rồi, bất luận làm sao, hắn vẫn nên chỉ là hắn mới đúng.”

Huy Thị nói đến đây, Narsi đột nhiên đứng lên.

“Ta phải về đây.”

Người đầu tiên phản ứng đối với phát ngôn đột ngột của hắn là Yiye.

“Ngươi muốn trở về? Công văn có gấp như vậy sao?”

“Ở lại đây chẳng có ý nghĩa gì, các ngươi không đi cũng không sao, ta đi về đây.”

“Vì sao không có ý nghĩa? Gã đó chẳng phải anh trai ngươi sao?”

Sau khi Yiye hỏi xong, Narsi liếc Huy Thị một cái, đáp lại khá lãnh đạm.

“Ta không biết.”

“… Narsi!”

Thấy hắn nói xong định lập tức ra khỏi thính phòng, Huy Thị cuối cùng cũng vội vàng gọi hắn lại. Dưới tiếng gọi này, Narsi dừng chân, thần tình chờ Huy Thị nói chuyện vẫn đờ đẫn.

“Anh sẽ đi tìm em, chờ xử lý xong chuyện ở Đông Phương Thành, anh nhất định sẽ đi tìm em, chờ anh mấy ngày được không?”

“Ta đã chờ anh mười một năm, mấy ngày có đáng gì, dù sao người nào cũng bắt ta chờ, chẳng hề gì.”

Narsi chỉ đáp lại hắn một câu như vậy, rồi tự đi ra ngoài.

“Phạm Thống, nó rốt cuộc là thật sự chẳng hề gì hay thật ra rất để ý?”

Người vừa rời khỏi, Huy Thị lập tức căng thẳng quay đầu hỏi Phạm Thống như vậy, cảm giác như có bệnh vái tứ phương.

“Đó là em gái ngươi, ngươi đã không biết, hỏi ta có ích gì! Ta rất quen thuộc với hắn!”

Muốn hỏi cũng phải hỏi Nguyệt Thoái! Ngươi phải biết ai là người ở chung với Narsi lâu nhất mới đúng! Làm sao trong ấn tượng ta trước kia cũng từng bị Nguyệt Thoái làm khó như vậy?

“Yiye ca ca, chúng ta mau đuổi theo Narsi đi, tâm tình hắn có vẻ rất kém.”

Phạm Thống còn chưa kịp chỉ điểm Huy Thị đi hỏi Nguyệt Thoái, Nguyệt Thoái đã đứng dậy, xem ra cũng muốn đi rồi.

“Thu hồi cái xưng hô kia của ngươi! Tâm tình hắn rất kém? Hắn chẳng phải bình thường đã như thế sao?”

Muốn Yiye âm thầm chấp nhập cái xưng hô kia của Nguyệt Thoái ở trước mặt nhiều người quen với xa lạ như thế, đó là chuyện tuyệt đối không thể nào, nhưng chuyện này trước mắt không phải trọng điểm, cho nên hắn chỉ đơn giản mắng một câu rồi thôi.

“Hm… ta cảm thấy một hai ngày trước khi hắn động thủ giết ta hình như cũng là tâm tình này, dù sao tịnh hóa chú cũng phải nghiên cứu lại rồi, bên này thoạt nhìn cũng rất bận rộn, chúng ta về trước đi. Phạm Thống, cậu có muốn theo tôi về Cung San Siro nghỉ ngơi mấy ngày không?”

“Được, tôi ở đây không tốt, cậu tự ở lại đi, bảo trọng.”

Um, tôi là nói cậu tự về đi. Bỏ mặc tình huống sứt đầu mẻ trán bên này, buổi tối tôi sẽ ngủ không yên, hơn nữa chưa kể tôi không thích cung San Siro, tên lùn cũng chẳng hoan nghênh tôi đồng hành chút nào…

“Thật sự không đi theo tôi sao? Cậu lần nào cũng từ chối…”

Mặc dù câu vừa rồi của Phạm Thống đảo lên đảo xuống, rất khó đoán ra nguyên câu, nhưng Nguyệt Thoái vẫn là từ động tác vẫy tay tạm biệt của hắn hiểu rõ ý chân chính của hắn, bởi thế có chút thất vọng.

Chẳng phải đã nói với cậu tôi không được hoan nghênh hơn nữa tôi không thể bỏ lại Huy Thị —- A, đúng rồi, tôi căn bản chưa nói ra khỏi miệng, chỉ mới nghĩ trong lòng mà thôi… Thật gay go, sau khi quen dùng suy nghĩ nói chuyện với A Pu và Huy Thị, đôi khi quên mất mở miệng nói chuyện.

“Tôi có thể mặc kệ Huy Thị cứ thế đi theo cậu, cậu mau trở về làm nữ vương của cậu cho tốt, đừng cả ngày nghĩ đến công việc.”

Tôi nghiêm túc cảm thấy, nói ngược có hỗ trợ huấn luyện cho da mặt của tôi. Mới đầu lúc nói ra một đống phản thoại tệ hại, tôi đều hận không thể nhổ phăng cái lưỡi mình, bây giờ nói ngược nhiều rồi, cảm giác xấu hổ ngượng ngùng đó đã phai nhạt đến mức gần như biến mất, hừ hừ, tôi giờ đây căn bản sẽ không vì một vài câu nói ngược tệ hại mà hoảng hốt thất thố, chuyện bé xé ra to nữa, tôi tiến bộ thần tốc ghê.

“Được rồi, tôi trở về sẽ tiếp tục nghiên cứu phương pháp giải trừ nguyền rủa, Phạm Thống, đừng nản lòng, nhất định có biện pháp.”

Hử? Không… Tôi bảo cậu về làm chính sự, không phải làm mấy cái không đâu! Tên lùn sắp phóng sát khí với tôi rồi! Cậu rốt cuộc muốn để người bên cạnh cậu ghét tôi đến cỡ nào mới cam tâm! Đừng cứ luôn không ý thức được điều này! Chỉ cần cậu cứ luôn để tôi trong lòng, cứ luôn vì tôi mà không ngoan ngoãn làm hoàng đế của cậu, thì tình huống bọn họ xem tôi như cái gai trong mắt sẽ không cải thiện đi?

Bởi vì Yiye ở bên cạnh, Phạm Thống không thể trực tiếp nói những lời này cho Nguyệt Thoái —- trên thực tế, cho dù ở đây chỉ có hai người bọn họ, hắn vẫn sẽ không nói những lời này ra khỏi miệng. Dù sao đối với ý tốt của Nguyệt Thoái, hắn cũng rất khó tạt nước lạnh vào cậu, cũng bởi tính cách này mới khiến cho hắn không thể từ chối một đống chuyện lộn xộn, bản thân hắn cũng rất đau đầu.

Sau khi người bên Tây Phương Thành đều rời khỏi, trong Huy Thị Các chỉ còn lại Huy Thị, Phạm Thống, Lạc Thị với Âm Thị, sắc mặt của Lạc Thị vẫn không dễ coi cho lắm, Âm Thị thì chẳng hiểu mô tê gì, lúc này, Huy Thị cuối cùng cũng hồi thần từ sau khi Narsi rời khỏi, không đầu không đuôi nói một câu kỳ quái.

“Được rồi, chúng ta hẹn thời gian đi.”

“Hẹn thời gian?”

“Đúng thế, nếu ta chỉ có năm ngày để xử lý hậu sự, chung quy phải chia đều một chút. Như vậy xem ra mỗi người có thể chia được một ngày, Âm Thị ngươi ngày mai được không? Lạc Thị ngày mốt? Các ngươi cảm thấy thế nào?”

Lời này của ngươi sao giống mấy tên chân đạp nhiều thuyền hay nói quá vậy? Có ai dưới tình huống biết thời gian của mình chỉ còn lại năm ngày còn có thể bình tĩnh như thế sao?

Hơn nữa năm ngày sau… Ngươi rốt cuộc sẽ thế nào? Cái gì gọi là tự nhiên tiêu tán? A Pu bảo ta làm xong chuyện rồi đi đón hắn, chắc không phải ý là bảo ta tiễn ngươi đến cuối rồi đi chứ!

“Ơ, Huy Thị, hôm nay không được à? Vì sao còn phải chờ đến ngày mai?”

Âm Thị có vẻ rất nôn nóng không thể chờ đợi được, rất tích cực muốn dùng hết thời gian vào hôm nay.

“Ha ha, hôm nay cũng đã đến chiều rồi, nếu chọn hôm nay ngươi chẳng phải chỉ còn lại nửa ngày thôi sao, như vậy chẳng phải lỗ lắm à?”

“Ờ ha! Được thôi, ngày mai thì ngày mai, ta sẽ gọi ngươi dậy vào sáng sớm! Sau đó chúng ta có thể đến chỗ lão già chơi, nhất định phải tận dụng hết một ngày mới được!”

Âm Thị nhanh chóng chấp nhận cách nói của Huy Thị sau đó hí hửng rời khỏi, nhưng Lạc Thị không có dễ gạt như vậy.

“Vì sao không thể là hôm nay?”

Cậu hiển nhiên không chấp nhận cái cách nói vừa rồi với Âm Thị, mới hỏi vấn đề tương tự.

Ôi, Huy Thị, tiểu Lạc Thị của ngươi lớn rồi không dễ gạt nữa. Cá nhân ta cho rằng ngươi là muốn tranh thủ một ngày để ngươi bịa ra lời nói dối cho bọn họ… khụ.

“Xin lỗi, Lạc Thị, mọi thứ xảy ra quá đột ngột, ta nghĩ ta vẫn cần một chút thời gian chỉnh lý tâm tình, thuận tiện lục lại di vật của ta —- hm, thứ ta để lại. Thời gian còn lại hôm nay, cứ để ta một mình đi, được không?”

Ta cảm thấy lúc ngươi nói chuyện với Lạc Thị luôn đặc biệt dịu giọng. Quả nhiên không sửa được thói quen anh trai tốt sao. Phải nên nói, ta bây giờ đã không rõ mặt nào mới là bản tính của ngươi nữa, ngươi cũng có quá nhiều bộ mặt rồi đi?… Được thôi, có lẽ là tại ta, dù sao cũng chỉ có ta nhìn thấy những bộ mặt khác nhau của ngươi, có được ký ức của ngươi đúng là một cái tội.

“… Ừ.”

Khí thế mà Lạc Thị bồi dưỡng ra trong thời gian qua thoáng cái đã giống như mất sạch trước mặt Huy Thị rồi.

“Nếu đã như vậy, Phạm Thống, chúng ta đi thôi.”

A? Khoan đã, hắn chỉ là bảo cậu đi, không bảo cậu thanh lý hiện trường! Tôi còn có chuyện muốn hỏi hắn, cậu đừng kéo tôi đi chung!

“Huy Thị! Ta không thể rời khỏi sao?”

Trước khi bị Lạc Thị kéo ra ngoài, Phạm Thống gọi Huy Thị một tiếng, vội vàng nói ra câu này.

“Ồ —- Phạm Thống ngươi cũng muốn hẹn sao? Vậy nửa sau của ngày thứ năm cho ngươi đấy.”

Thấy Huy Thị đáp lại qua loa, còn xếp hắn vào trong cái lịch hẹn khiến người câm nín kia, Phạm Thống không khỏi nhíu mày.

“Vì sao không phải nửa đầu của ngày thứ năm? Ngoại trừ Lạc Thị với Âm Thị đại nhân, ngươi chẳng phải chỉ còn lại Narsi thôi sao? Chẳng lẽ một mình hắn đã chiếm cứ hai ngày?”

“Ngươi nghĩ nhiều rồi, ta nghĩ nó căn bản sẽ không cho ta một ngày, cho nên nửa sau ngày thứ năm có thể xếp cho ngươi.”

“Vậy ngày thứ bốn của ngươi đi đâu rồi!”

“Mới hẹn xong hai ngày cũng phải nghỉ ngơi một chút, ngày thứ năm đi đối mặt với nó sau. Dù gì con số bốn cũng không may lắm, cứ thuận tiện tránh đi vậy.”

Bộ ngươi là Nguyệt Thoái à —-! Đều xếp Narsi ở ngày cuối cùng! Đều kéo dài thời gian gặp mặt được bao lâu thì kéo, chẳng có chút thành ý nào! Narsi biết ăn thịt người hay cắn người? Mặc dù ta không quen hắn, ta vẫn cảm thấy rất quá đáng!

“Ta nhất định phải chờ đến ngày thứ năm mới có thể nói chuyện với ngươi? Bây giờ thật sự không được sao?”

Lấy độ quen thuộc trước đây của chúng ta, ta không hiểu vì sao bây giờ không thể nói chuyện với ngươi, hỏi vấn đề ta muốn hỏi! Ngươi chẳng phải tránh bọn họ sao? Ta không bao gồm bên trong chứ?

“Ta đã nói, thời gian còn lại hôm nay, cứ để một mình ta trải qua đi, làm ơn.”

Khi Huy Thị nhìn hắn, lấy thần thái mệt mỏi mang chút ưu thương nói với hắn như vậy, Phạm Thống sững sờ.

Cứ tiếp tục đòi hỏi, giống như đang làm khó người khác vậy, dưới tình huống này, hắn chỉ có thể chấp nhận rời khỏi với Lạc Thị, cứ như thế để cho cánh cửa của Huy Thị Các cách trở cái bóng dáng hắn quen thuộc.

 

◎ Lời bạt của Phạm Thống

Tôi có cảm giác ù ù cạc cạc, đầu sắp muốn nổ tung.

Tôi rốt cuộc có thể xông đến tế đàn Trầm Nguyệt ngay bây giờ, hỏi xem A Pu đây rốt cuộc là chuyện làm sao không? Trên tờ giấy đó đã ghi cái gì tôi rất để ý! Thật sự rất để ý! Chắc không phải A Pu uy hiếp Huy Thị nếu không phấn chấn sẽ để cho cô em làm thịt hắn chứ? Dù sao Trầm Nguyệt cũng cai quản cư dân tân sinh mà, uy hiếp này có lẽ rất hữu dụng?

Nhưng tôi cảm thấy, A Pu không phải người quản chuyện này, cho dù Huy Thị muốn tránh né hiện thực không muốn phấn chấn, cũng không liên quan đến hắn đi… Tóm lại, vì sao có chuyện không nói cho tôi! Tôi chính là loại người sẽ nghĩ rất nhiều, nghĩ rất nhiều đấy!

Sau khi Lạc Thị kéo tôi ra ngoài, liền nói có chuyện phải làm, để tôi tự trở về. Thế là tôi tức thì trở thành một người nhàn rỗi, A Pu đi rồi, Huy Thị tách ra rồi, tôi thoáng chốc ngay cả đối tượng nói chuyện cũng không có, khác biệt giữa rời khỏi nhà với về nhà cũng quá lớn, tôi chừng như không thể thích ứng.

Bất luận nghĩ thế nào, tôi vẫn cảm thấy hết thảy đều rất quỷ dị, đặc biệt là cái cách nói mảnh vỡ ký ức kia.

Cho nên tôi thật sự phải chờ đến ngày thứ năm sao? Hơn nữa còn là nửa sau của ngày thứ năm?

Tối nay cứ nghĩ cách ngủ trước đã, sau đó ngày mai nghĩ tiếp…

 

Advertisements

One response »

  1. Đàm Thanh Duyên

    Cảm ơn bạn nhiều nha.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: