RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược PN1-4

Chương 4: Thật lòng trong nói dối

“Có lẽ ta khi đó hi vọng, ở trước mặt em, làm một người anh trai mà ta từng muốn làm.” —- Huy Thị

“Đó cũng từng là người mà em mơ ước trở thành…” —- Lạc Thị

 

Sau khi Phạm Thống trải qua vô số lần muốn trở về thân thể mình rồi lại tự ngăn cản chính mình, cuối cùng trời cũng đã sáng ở Đông Phương Thành.

Trời sáng thật ra cũng chẳng đại biểu cái gì, bởi vì rất nhiều người không phải thức dậy ở lúc trời vừa sáng, bản thân Phạm Thống đương nhiên cũng không phải, cho nên hắn không thể mong đợi Huy Thị sẽ dậy sớm như vậy, đặc biệt là dưới tình huống hôm qua chơi mệt đến thế.

Hm hm, có điều… nói tới, Huyễn Thế không có đồng hồ báo thức hay gì, cùng lắm chỉ có phù chú có công năng báo thức mà A Pu dạy tôi, những cái này Huy Thị đương nhiên không biết dùng, hắn hôm qua cũng không có dặn bất cứ người nào gọi hắn thức dậy đúng giờ… đừng nói hắn cứ ngủ như thế cho đến trưa nhé?

Nhưng hôm nay chẳng phải đã hẹn với Lạc Thị sao?

Đã hẹn với người khác mà dậy quá muộn có ổn không?

Phạm Thống không khỏi bắt đầu lo lắng cho Huy Thị. Ngủ quên ở ngày có hẹn, mãi mà không xuất hiện, đó thế nhưng là biểu hiện không quan tâm đối phương, ít nhất cái người thường xuyên nghĩ quá nhiều như Lạc Thị có khả năng sẽ nghĩ như vậy, nếu biến thành cục diện đó, ắt hẳn Huy Thị cũng sẽ không vui.

Chỉ là lấy trạng thái trước mắt của hắn, thực sự không thể gọi Huy Thị thức dậy, chỉ có thể sốt ruột ở đây mà thôi —- cái tính cứ luôn cuống quýt vì chuyện của người khác này, khiến hắn cũng không biết phải nói gì với mình.

Ôi không, Huy Thị, chẳng lẽ ngươi chơi đùa hết một ngày với Âm Thị đại nhân xong liền quên mất hôm nay có hẹn với Lạc Thị sao? Đây không phải hành vi của một người anh tốt đi? Mặc dù ta không có anh trai, cũng chưa từng làm anh trai người ta, nhưng ta vẫn cảm thấy sự tình không nên như thế này!

Tùy theo sự thay đổi của tia sáng bên ngoài chiếu vào, Phạm Thống có thể biết thời gian đang từng giây từng phút trôi qua, càng lúc càng đến gần trưa.

Biết đâu Lạc Thị tối qua mất ngủ, cũng ngủ đến bây giờ vẫn chưa tỉnh? Hay là bọn họ thật ra đã hẹn nhau buổi chiều, chỉ mình tôi không biết nên uổng công lo lắng? Huy Thị ngươi rốt cuộc vì sao có thể ngủ say như vậy! Ngủ như heo chết ngay cả trở mình cũng không!

Đang khi miên man suy nghĩ, tiếng bước chân vang lên từ bên ngoài khiến Phạm Thống căng thẳng, sau đó mới nhớ tới bây giờ người khác không nhìn thấy mình, không cần lo trốn ở đâu.

“Huy Thị? Anh có ở bên trong không?”

Sau hai tiếng gõ cửa, tiếng của Lạc Thị vọng tới, không biết có phải là chờ quá lâu nên tự tìm tới cửa hay không.

Oa! Huy Thị ngươi còn không mau dậy à! Đối tượng hẹn hò tới tận nơi rồi! Cậu ta không chỉ là đứa em nuôi quan trọng của ngươi, bây giờ còn là quốc chủ Đông Phương Thành, để cậu ta mất hứng ngươi sẽ chẳng có chỗ tốt nào đâu!

Huy Thị vẫn hoàn toàn không thanh tỉnh, khiến Phạm Thống cho dù đang ở trạng thái tinh thần vẫn có cảm giác đau dạ dày. Lúc này, có lẽ là bởi vì không có ai đáp lại, Lạc Thị liền trực tiếp đi vào trong phòng.

Khi vừa mới vào, thần sắc của Lạc Thị tỏ ra có chút kinh hoảng, cho đến khi nhìn thấy Huy Thị trên giường, vẻ mặt mới hơi an định trở lại, tiếp đến cậu thoáng do dự đến gần Huy Thị, khe khẽ đẩy Huy Thị mấy cái.

“… Lạc Thị?”

Huy Thị hơi hơi mở mắt, hình như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, sau khi thấy rõ người trước mắt, lập tức nở nụ cười.

“Sao mặt lại nghiêm trọng như thế? Đã xảy ra chuyện gì không tốt sao?”

Chuyện không tốt chẳng phải chính là ngươi từ sáng đến giờ mãi mà không đi tìm cậu ta sao? Ngươi cái tên đầu sỏ này làm sao còn có thể hỏi một cách tỉnh bơ như thế hả…

“Em lo lắng không tìm được anh, hoài nghi hết thảy chỉ là một giấc mộng.”

Lúc Lạc Thị nói những lời này, giọng rất nhỏ.

“Hoặc là tính nhầm thời gian, thật ra anh không thể ở đến năm ngày, lúc em không biết đã biến mất rồi…”

Cậu sở dĩ có cảm giác bất an mãnh liệt như vậy, có lẽ là bởi vì Huy Thị hồi đó chính là đột nhiên mất tích, một câu cũng không để lại, hơn nữa cũng không còn trở về —- Huy Thị sau khi sững sờ cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại, ý thức được thời không và bối cảnh mình đang ở, nụ cười cũng bởi thế chuyển sang cười khổ.

“Vừa rồi vẫn chưa tỉnh ngủ, nhất thời còn tưởng chúng ta vẫn còn là Thị đây. Cho dù em đã lớn hơn không ít, ta vẫn chưa kịp phản ứng, qua đêm ở Huy Thị Các quả nhiên sẽ cảm thấy hỗn loạn.”

Đối với cảm thán của Huy Thị, Lạc Thị không có lập tức tiếp lời. Có lẽ là phát giác được ưu thương trong lời nói của hắn, có lẽ là bản thân cũng rơi vào trong tâm tình tương tự, cả một lúc lâu, cậu đều duy trì trầm mặc.

“Hm, hôm nay đã nói tìm nơi nào đó trò chuyện, vậy thì, ta đi chỉnh lý bản thân một chút, chờ ta một lát được không?”

Cuối cùng là Huy Thị tự đánh vỡ bầu không khí cứng đờ, ôn tồn yêu cầu như vậy. Lạc Thị không có bất cứ ý kiến nào đối với yêu cầu này, sau khi gật đầu, cậu để lại một câu “em chờ anh ở bên ngoài” rồi đi ra trước.

Huy Thị xuống giường, vừa cởi quần áo vừa đi vào buồng tắm trong phòng. Nếu hắn là muốn đi tắm, giữ nguyên tắc phi lễ chớ nhìn, Phạm Thống không có đi theo, đành ra ngoài cùng chờ với Lạc Thị.

Xem ra buổi hẹn hôm nay có vẻ nặng nề…? Tôi thật sự cần đi theo không? Trường hợp cảm thương này sẽ đi kèm với tâm tình tiêu cực, tôi có nên tránh đi không nhỉ? Huy Thị hình như không thích người khác đi sâu vào trong nội tâm hắn, cái lần Narsi bị Đông Phương Thành bắt đi, tôi đã nhìn thấy bộ phận nào đó liên quan đến Narsi trong ký ức hắn, khi đó thái độ của hắn rất không vui…

Nhưng… nhưng mà, nếu không có để lộ tình cảm thật thì làm sao nhìn ra được sự bất thường? Giống như hôm qua, quan sát cảnh hắn chơi đùa với Âm Thị đại nhân, thì không thể có được tình báo hữu dụng, cho nên tôi quả nhiên vẫn nên đi theo sao? Hm —-

Căn cứ vào ký ức của Huy Thị trước kia từng nhìn thấy, nếu buổi sáng không có chuyện gì, hắn sẽ nhàn nhã tắm hơn một tiếng đồng hồ, nhưng bây giờ có người đang chờ hắn, cho nên hắn bớt lại một chút, khoảng hai mươi phút đã ra rồi, bình thường thật không biết câu giờ cái gì.

Tôi đột nhiên nghĩ đến, lo lắng của Lạc Thị cũng không phải không có lý. Huy Thị, năm ngày của ngươi rốt cuộc có chuẩn xác không? Ngươi làm sao có thể khẳng định năm ngày mới biến mất như thế, thậm chí còn ung dung định nghỉ ngơi ngày thứ tư? Lỡ ngươi biến mất sớm thì làm sao, ngươi sẽ mặc kệ Narsi à?

Mà nói tới cái vụ năm ngày sẽ biến mất này nghe kiểu gì cũng thấy kỳ quái —- cho nên sau khi biến mất ngươi muốn đi đâu? Thật sự sẽ biến mất?

Ngươi có trở về trên người ta không?

“Chúng ta cần đi đâu đây?”

Lạc Thị thoạt nhìn không có chủ ý gì, cho nên mở miệng hỏi Huy Thị, Huy Thị thì dựa theo quyết định đã làm hôm qua, đề nghị đi thăm lăng mộ của Tịch Anh.

Bởi vì Lạc Thị không có phản đối, hai người liền xuất phát. Phạm Thống vẫn lấy trạng thái tinh thần theo đuôi, sau khi phán đoán Lạc Thị hẳn là không phát giác mới thở phào.

Mặc dù đã đến Thần Vương Điện rất nhiều lần, nhưng tôi vẫn chưa từng đến lăng mộ của nữ vương. Nên nói bình thường cũng không cần thiết phải đi, tôi căn bản không có lý do dâng hoa… Huy Thị ngươi xách cái túi gì vậy? Chắc không phải là tế phẩm để tế bái chứ? Ngươi chuẩn bị lúc nào vậy? Suốt cả ngày hôm qua toàn là chơi, buổi sáng cũng không dậy sớm đi mua mà! Chẳng lẽ lâm thời vơ đại trong phòng ngươi? Như vậy có thành ý không?

Mặc dù đang suy nghĩ vẩn vơ, nhưng Phạm Thống vẫn thoáng ghi nhớ đường đi. Vị trí lăng mộ hình như ở phía sau Thần Vương Điện, cần vượt qua Đệ Lục Điện, đi tiếp sẽ xuất hiện một ngôi từ đường màu đen, nơi an nghỉ của người thống trị Đông Phương Thành qua các đời ở chỗ này, Phạm Thống thực sự không chắc, hắn đoán bên trong hẳn là bài vị hay gì đó đại loại, nhưng đây hình như không có liên quan gì tới lăng mộ.

“Hử? Không có tu sửa lăng mộ sao?”

Sau khi lĩnh ngộ được Tịch Anh chỉ có được liệt vào trong từ đường, Huy Thị ngạc nhiên nhìn Lạc Thị, Lạc Thị cũng trả lời đơn giản cho vấn đề này.

“Lăng Thị nói không tu sửa lăng mộ là ý của mẫu thân, trên thực tế cũng không phải mỗi một đời vua sau khi qua đời đều sẽ tu sửa lăng mộ, nếu mẫu thân đã từng căn dặn như vậy, chúng ta sẽ làm theo ý của người.”

Thân là hộ giáp tâm linh tương thông tu đến khí hóa với Tịch Anh, lời do Lăng Thị nói ra đương nhiên có độ tin cậy. Giờ đây Tịch Anh đã mất, mọi suy nghĩ của nàng, mọi người đều chỉ có thể biết được một cách phiến diện từ chỗ Lăng Thị, Phạm Thống không có qua lại gì với Lăng Thị, đương nhiên không có cơ hội nghe nói, bây giờ nghe thấy cách nói này, hắn cũng không khỏi cảm khái.

Tôi nhớ nữ vương là cư dân tân sinh mà, cũng không biết đã làm nữ vương bao lâu rồi, hình như nghe nói đã từng đổi tên hay sao ấy… Liệu có phải không có cư dân tân sinh nào sống từ lúc đó đến bây giờ không nhỉ? Mọi người đều bị đưa lên chiến trường diệt khẩu, che lấp sự thật rồi, cho nên không ai phát hiện tướng mạo nữ vương vẫn như cũ, Âm Thị đại nhân với Lăng Thị đại nhân cũng chưa từng thay đổi? Hay thuật hóa trang của phụ nữ thần kỳ đến thế, chỉ cần dùng cách hóa trang khác nhau, đã có thể nhìn như một người khác…?

À, đúng rồi, Mễ Trọng hình như từng nói, có thể trả phí để thay thân thể khác tuổi mà, nếu tuổi tác khác, tướng mạo sẽ có chút xíu khác biệt, nói là thân tộc cũng có chút đáng tin? Mà thôi, đây cũng không phải trọng điểm, nếu mỗi lần đổi tên đăng cơ trở lại đều phải đặt cái bài vị ở đây, đó vẫn thật là chuyện khiến người băn khoăn, có khả năng sẽ… quá nhiều đi? Phải tự mình tế bái mình cũng…

Chẳng qua, nếu như thật sự gánh vác chức trách nữ vương sống lâu như vậy, sẽ hi vọng sau khi chết không muốn tiếp tục bị Đông Phương Thành trói buộc nữa, đây hình như cũng có thể thấu hiểu…

“Ừ. Không thể gặp bệ hạ lần nữa thật là tiếc nuối, mặc dù người có lẽ không muốn nhìn thấy ta… trên thực tế, ta chưa từng nghĩ mình vẫn còn cơ hội gặp được và nói chuyện với người quen biết trước đây, hết thảy có cảm giác không kịp trở tay, hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý.”

Nhìn chằm chằm từ đường trước mắt, thần tình của Huy Thị rất khó để gọi là nhẹ nhõm. Loại cảm giác dường như phải hít sâu một hơi mới có thể tiếp tục nói, khiến cho bầu không khí nặng nề lan tràn.

Hắn từng thoáng nhắc tới, hi vọng Tịch Anh có thể được giải thoát, vừa lại không hi vọng mình tự tay làm chuyện này.

Phạm Thống cảm thấy đây thật ra là một loại dịu dàng đầy tàn khốc, mà Trầm Nguyệt mặc dù không bị phong ấn, Tịch Anh vẫn biến mất khỏi thế giới này…

“Huy Thị.”

Lạc Thị lên tiếng gọi hắn, vẻ phức tạp trên mặt cho thấy sự do dự của cậu.

Cậu có vẻ như muốn hỏi gì đó, nhưng vừa lại chần chừ khó có thể lên tiếng. Mà sau phút tạm ngừng ngắn ngủi, cậu cuối cùng vẫn là không thể nhịn được mong muốn được hỏi, lúc này mới khẽ giọng mở miệng.

“Anh sở dĩ thân thiết dịu dàng với em, là bởi vì anh coi em thành đứa em trai không thể gặp mặt ở Lạc Nguyệt xa xôi sao?”

Phạm Thống khó có thể nói rõ đây rốt cuộc là vấn đề thế nào, nhưng khoảnh khắc nghe xong câu hỏi này, hắn thực sự có nỗi xúc động muốn nhảy ra đánh vỡ bầu không khí này, mặc dù bây giờ hắn làm không được.

Lạc Thị —-! Cậu vì sao phải dùng vấn đề sắc bén như vậy làm mở đầu câu chuyện của các cậu chứ? Cậu vì sao phải hỏi vấn đề tự chuốc lấy phiền não tự đào mồ cho mình như thế! Cậu hỏi như vậy, chính là trong lòng cậu đã nhận định như vậy rồi đi? Vậy thì từ trong miệng hắn chứng thực cậu nghĩ không sai, đó chẳng phải càng bi thương sao! Cậu hi vọng dựa vào vấn đề này đánh vỡ sự sùng bái và ỷ lại mà cậu từng có đối với hắn, sau đó thoát khỏi quá khứ, hay là hi vọng hắn phủ định suy đoán này?

Mà cứ cho là cậu hi vọng hắn phủ định suy đoán này đi, cậu cũng đã nghĩ như vậy rồi, hắn rốt cuộc muốn phủ nhận phải tốn bao nhiêu sức lực mới có thể thuyết phục được cậu? Cậu hà tất phải —-

“Em là nói Narsi? Nào có chuyện này, vì sao lại nghĩ như vậy đây?”

Sau khi Huy Thị ngạc nhiên hỏi ngược lại, Lạc Thị vẫn duy trì thần tình không vui, đứt đứt quãng quãng nói rõ nguyên nhân khiến cậu nghĩ như vậy.

“Bởi vì anh vốn đã có một đứa em trai rồi, anh là vì Narsi mới đến Đông Phương Thành, không phải sao? Đó đại biểu anh rất coi trọng cậu ta, so với đó, đứa em nuôi quen biết trong hoàn cảnh xa lạ, mới đầu đã có địch ý với anh, không có quan hệ huyết thống, tính cách cũng không đáng yêu, nếu như không phải đúng lúc khiến anh liên tưởng đến em trai ở quê nhà, căn bản đã…”

Lời Lạc Thị nói đến đây đã đứt đoạn.

Khiến cậu đứt đoạn, là do một cái ôm đột ngột của Huy Thị.

“Em hồi nhỏ rõ ràng đã rất đáng yêu mà, là một đứa trẻ khiến người không khỏi muốn xoa đầu chăm sóc. Mặc dù em có lẽ không thích bị người khác nói như vậy, nhưng hồi đó khi vừa bước vào Thần Vương Điện, ta thật sự nghĩ như thế, ngay cả việc em tự ti nói mình không đáng yêu hoặc cậy mạnh, ta cũng đều cảm thấy rất đáng yêu, em không phải thế thân hay vật thay thế của bất cứ người nào, ta chưa từng đặt hình bóng của ai lên em, đừng hoài nghi điều này, được không?”

Bởi vì không ngờ đến sẽ xuất hiện phát triển như thế này, Lạc Thị một mặt chưa kịp phản ứng, mặt khác cũng bởi vì đã lớn rồi mà vẫn giống như đang đòi người khác an ủi nên cảm thấy xấu hổ. Không chờ cậu trả lời, Huy Thị đã nói tiếp.

“Những ngày ta trải qua ở Đông Phương Thành, ta thật lòng thích mọi người. Lạc Thị, có lẽ sau khi biết ta là thám tử của Tây Phương Thành, ấn tượng trước đây sẽ sản sinh vết nứt, nhưng đối với ta mà nói… Em là điều đẹp đẽ thuần túy vô tạp chất còn sót lại trong ký ức của ta, những phần có em trong ký ức đều là những hồi ức vui vẻ, ta vẫn luôn… rất quý trọng.”

Giọng điệu như vậy, ở trong bầu khí nghiêm túc cũng mang theo ít nhiều đau khổ, không tươi sáng như bình thường hắn biểu hiện ra.

Giống như tha thiết muốn truyền đạt tâm ý, nhưng vừa lại đụng tới bộ phận kiềm nén không muốn nói rõ, trong lúc truyền đạt thì dè đặt đắn đo, cố gắng không muốn để ngôn ngữ tạo thành hiệu quả trái ngược, vừa lại dốc hết sức muốn nói ra hết thảy trong lòng mình.

Vào lúc này, Phạm Thống đứng xem bên ngoài rất muốn bình luận kiểu như “cũng chỉ có cái gã như ngươi mới có thể tỉnh bơ làm ra kiểu giải thích nổi da gà giống như tỏ tình này để thay đổi bầu không khí”, “cũng chỉ có Lạc Thị có thể để ngươi dỗ dành như vậy” vân vân, nhưng ngẫm kỹ lại, hắn vừa lại cảm thấy không thể phê phán như thế.

Phạm Thống từ trước tới nay đều rất khó hiểu rõ suy nghĩ của Huy Thị khi hắn trải qua những chuyện trong ký ức. Sau khi chân chính nghiền ngẫm tâm tình của hắn đằng sau những lời này, cho dù cảm thấy có lẽ chỉ là mình nghĩ quá nhiều, Phạm Thống vẫn bởi thế cảm thấy buồn.

Vẫn luôn thích Đông Phương Thành như một cái nhà chân chính.

Không thể không phản bội, mà về sau cũng không thể trở về Đông Phương Thành được nữa.

Không chỉ đại biểu vĩnh viễn rời khỏi nơi này, cũng đại biểu vĩnh biệt với người hắn coi trọng, thậm chí còn kèm theo rạn nứt tín nhiệm và tình cảm.

Lúc hắn đến đây, đã biết sớm muộn cũng sẽ có ngày rời khỏi một cách chật vật. Khi phải lòng nơi đây, đã biết không thể ở lại đây cả đời. Mà lúc rời khỏi, cũng đã biết sẽ không trở lại nữa.

Phạm Thống không cách nào hoàn toàn lý giải đây là vì sao, cũng khó có thể cảm được tâm tình như vậy. Nhưng khi cố gắng tưởng tượng nghiền ngẫm, hắn vẫn sẽ buồn, mà hắn không biết đây rốt cuộc có tính là lạm tình hay không.

Hết thảy mọi thứ cùng với tương lai của Huy Thị ở Đông Phương Thành, đều kiến lập dựa trên tiền đề cắt đứt quá khứ, quên đi Narsi.

Loại suy nghĩ dụ dỗ này rốt cuộc đã nhen nhóm trong lòng hắn bao nhiêu lần đây?

Có lẽ muốn thuận lợi tiếp tục làm Thị ở Đông Phương Thành cũng không đơn giản như vậy, nhưng không có cái tiền đề kia, thì ngay cả nói đến cũng không cần.

Cho nên Lạc Thị với Narsi là hoàn toàn khác.

Một người tồn tại ở tương lai mà hắn quyến luyến không nỡ rời, muốn nắm chắc nhưng không thể nắm chắc, một người thì đến từ quá khứ ố vàng, đã định sẵn sẽ kết thúc hạnh phúc của hắn, khiến hắn cam lòng bước vào tuyệt cảnh.

“… Em cho rằng, anh viết thư về nói anh sống rất vui, rất thích ở đây, chỉ là để Narsi đừng lo lắng cho anh mà thôi…”

Lời Lạc Thị rầu rĩ nói ra, khiến Huy Thị mỉm cười.

“Narsi vậy mà còn chia sẻ chuyện thư từ với em? Chỉ nói cái này sao? Chắc không phải… nói hết rồi chứ?”

Vài giây chần chừ trước khi hắn hỏi, khiến cho Phạm Thống khá là cạn lời.

Ta hình như có thể nhìn thấy sống lưng ngươi túa mồ hôi lạnh rồi, Huy Thị. Sớm biết như thế, lúc đó hà tất gì phải vậy? Thế giới rất nhỏ bé, nếu sợ bị biết, thì đừng viết những bức thư khó lọt mắt kia chứ…

“Hả? Có lẽ chỉ thoáng đề cập đến phần Đông Phương Thành, em nghĩ có lẽ là để an ủi em chăng.”

Lạc Thị không có phát giác thấy Huy Thị chột dạ, đơn thuần trả lời như vậy.

“Thế sao? Narsi cũng biết an ủi người khác à, có tiến bộ. Bất luận thế nào cũng có thể xác định ít nhất nó có nhận được thư, nghe lên không tệ, ha ha ha ha.”

Hẳn không phải không tệ, mà là hỏng bét rồi đi? A, đừng nói là bởi vì không nhận được hồi âm, ngươi cảm thấy không có ai xem, cho nên có cái viết lung tung? Hay là ngươi viết lung tung chỉ là muốn kích thích Narsi hồi âm? Vậy thì ngươi ngày mốt đã có thể nhận được hồi âm rồi, ta chờ xem náo nhiệt đây.

“Vậy thì chúng ta đi vào tế bái một chút, ra ngoài nói tiếp?”

“Được.”

Hai người vừa nói, liền tiến vào từ đường. Trong quá trình tế bái, giữa bọn họ gần như không có chuyện trò, bầu không khí trang nghiêm duy trì cho đến khi bọn họ đi ra mới thôi.

Dường như bởi vì ở đây an tĩnh, Lạc Thị thoạt nhìn không có ý định đề nghị đi chỗ khác, việc đàm thoại cũng tiếp tục tiến hành ở đây.

“Chuyện anh đến từ Lạc Nguyệt…”

Lúc nhắc đến chuyện này, Lạc Thị không có sử dụng một số từ ngữ khá mẫn cảm với sắc nhọn.

“Hồi biết được chuyện này, em từng cảm thấy rất đau khổ. Bởi vì em không thể phân biệt trong hết thảy ở quá khứ cái nào mới là “chân thực”. Cũng bởi thế hoài nghi chính mình, hoài nghi giá trị của mình, nhưng em không có bởi vì như vậy mà ghét anh hoặc trách tội anh.”

Lời nói của Lạc Thị không khiến cho Huy Thị tỏ ra nhẹ nhõm. Hắn trái lại thoạt nhìn có chút phức tạp, trầm mặc một lát mới nói chuyện.

“Ta cho rằng người có tính cách cảnh trực, trong nhận định luôn không có chỗ cho bi quan như em sẽ không thấu hiểu. Là bởi vì ấn tượng đối với ta trong quá khứ quá mãnh liệt sao? Nhưng ta thật ra cũng không phải tốt đến thế… đáng để em tha thứ.”

Sau khi nói xong đoạn này, Huy Thị cũng thở dài.

“Xử trí của nữ vương bệ hạ là đúng. Khiến kẻ phản bội vĩnh viễn biến mất, chặn đứng khả năng bị lừa gạt lần nữa, không bởi vì tình cảm quá khứ mà khoan dung… Lạc Thị, em bây giờ là vua của Đông Phương Thành rồi, em có thể lựa chọn tha thứ cho một kẻ chết, nhưng tốt nhất vẫn là đừng mềm lòng với một kẻ phản bội còn sống.”

“Em biết, chỉ là…”

Trong mắt Lạc Thị mang theo mấy phần mờ mịt.

“Nhiều năm qua như thế, anh chưa từng làm chuyện gì hại đến em, toàn mang đến cho em sự khích lệ và ấm áp. Anh như vậy em phải làm thế nào để căm ghét? So với đó, em còn ghét bản thân mình khi hoài nghi tất cả những điều đó.”

Phạm Thống khi nghe rõ những lời này, vẫn tiếp tục tang thương.

Huy Thị, hình tượng ngươi đắp nặn tốt thật đấy, chẳng qua Lạc Thị vốn không phải người thù dai đi? Narsi từng khiến cậu ấy chết một lần, cậu ấy về sau cũng không so đo, vốn rất để ý chuyện Nguyệt Thoái là thiếu đế Tây Phương Thành, về sau cũng chẳng để tâm nữa… Lạc Thị, cậu thật là đứa trẻ tốt, nhưng tiếp tục như vậy, hẳn là không được?

“Hơ, tình huống ta bây giờ cũng có chút khó xử, muốn tính là người chết, rõ ràng sống sờ sờ đứng ở đây, muốn tính là người sống, có điều mấy ngày nữa sẽ biến mất, cho nên… nếu như em không để ý, cứ để ta mặt dày tiếp tục lấy thân phận anh nuôi đi, kỳ thực em không trách ta, ta vẫn rất là vui.”

Trên đời này mặt dày như thế cũng chỉ có ngươi thôi, ta rốt cuộc nên nói ngươi làm sao đây? Vầy là muốn ỷ vào năm ngày này, yêu cầu người khác thỏa mãn nỗi tiếc nuối của ngươi để ngươi an nghỉ sao? Cậu ấy thế nhưng là quốc chủ Đông Phương Thành, ngươi đừng có mà trục lợi cậu ấy! Thế này chẳng khác nào người quản lý hai quốc gia đều là em trai ngươi? Ngươi chừng như có cả thế giới rồi!

“Nhưng Narsi…”

“Ồ, quan hệ của anh em nuôi không cần phải lan đến huyết thống, em coi nó là bạn bè bình thường là được —- các em là bạn bè bình thường à? Hi vọng ta không có hiểu lầm?”

Căn cứ vào quan sát của tôi, bọn họ hình như thật sự là bạn bè bình thường. Trên thực tế tôi cảm thấy kết bạn với người từng cố ý hại chết mình thật không phải chuyện người bình thường làm được, giống như tha thứ cho kẻ giết chết mình, còn tiếp tục giao hảo với kẻ đó, tôi cũng cảm thấy vô cùng khó tin, quả nhiên người làm vua đều rất kỳ quái, đó không phải thế giới tôi có thể lý giải.

“Bọn em là bạn. Narsi cũng rất muốn biết chuyện của anh, có đề tài nên có qua lại.”

Lạc Thị rất dứt khoát thừa nhận quan hệ bạn bè giữa cậu với Narsi, câu phía sau thì khiến thần tình Huy Thị trở nên vi diệu.

“Thế sao? Vậy nó có cảm tưởng gì đối với chuyện của ta không?”

Huy Thị, nụ cười của ngươi trở nên miễn cưỡng rồi đấy. Ngươi cảm thấy ngươi thật sự muốn nghe được đáp án tốt sao?

“Cậu ta chẳng nói cái gì cả, chỉ là lúc em ủ rũ thì nói cho em chuyện có trong thư, nói anh thích Đông Phương Thành.”

Ha ha ha ha, Huy Thị, em nuôi của ngươi cảm thấy ngươi coi cậu ấy là thế thân, em ruột của ngươi thì cho rằng ngươi thích em nuôi bên này, thật là quá kinh điển, ta có thể cười một cái không? Còn nữa, Lạc Thị, căn cứ vào ký ức của Huy Thị với cách nói của cậu, cậu với Huy Thị cư xử với nhau hẳn là rất vui vẻ hòa thuận đi, nói những chuyện này với Narsi, cậu rốt cuộc có phải là đang khoe không, có thể nói rõ chút không?

“… Được thôi, quên đi, không có gì, chẳng sao cả…”

Ngươi trông chẳng có vẻ gì là không sao cả.

“Huy Thị, quan hệ của anh với Narsi trước đây… vẫn tốt chứ?”

Nhìn thái độ quái dị mà Huy Thị biển hiện ra, Lạc Thị không nhịn được hỏi một câu.

“Ta nghĩ đại khái là quan hệ ta làm nô dịch cho nó chăng, đừng để ý cái này, nói cái khác. Nếu em đã đăng cơ rồi, vậy thì, Âm Thị với Lăng Thị trở thành vũ khí với hộ giáp khế ước của em rồi sao?”

Khoan đã, cái gì mà nô dịch? Ngươi nói chơi hay là làm sao? Đừng bỏ một từ khiến người rất để ý rồi lại bảo người ta đừng để ý chứ!

“Em không dùng kiếm, cho nên không có ký khế ước với Âm Thị, còn Lăng Thị, hắn muốn em nghĩ kỹ có muốn mặc giáp hay không rồi quyết định, dù sao sau khi ký khế ước với hắn, thì không thể tiếp xúc với hộ giáp khác nữa.”

Ồ? Hộ giáp cũng có hiệu ứng bài xích à? Nói đến, Lạc Thị nếu mặc Thiên Huyễn hoa, thoạt nhìn sẽ có dáng vẻ gì? Chắc sẽ không mặc giống nữ vương chứ? Cậu cũng đâu có ngực, đây muốn mặc làm sao?

“Cho nên em trước mắt không có hộ giáp với vũ khí?… Hm, hai nước hiện nay hẳn đang ở trạng thái hòa bình, không có ý định giao chiến, vậy nhìn chung vẫn ổn…”

Mặc dù ta cũng là cư dân tân sinh của Đông Phương Thành, nhưng Huy Thị, người làm sao bắt đầu lo lắng cho vua của Đông Phương Thành rồi? Ngươi là người của Tây Phương Thành đấy?

“Đúng vậy, chẳng qua bất luận thế nào, em vẫn hi vọng thực lực có thể tiếp tục tiến bộ, bây giờ cũng vẫn đang duy trì tu hành.”

Lạc Thi luôn luôn là một người rất nghiêm túc, điều này cũng có thể nhìn thấy ở học tập. Nhắc đến chuyện này, Huy Thị đột nhiên vươn tay mò vào cái túi kia của hắn, lấy ra một cái hộp lớn.

“Đúng rồi, có thứ muốn giao cho em, vốn là định chờ em trưởng thành rồi tặng sau, chỉ là sau khi chuẩn bị xong, ta lại không thể nhìn thấy em trưởng thành. Lần này hiếm khi có cơ hội tận tay giao cho em, ta nghĩ cứ tặng trước vậy, mặc dù chuyện đến nước này, hình như cũng chẳng mấy cần thiết nữa…”

Khi đưa cái hộp ra, Huy Thị cười có chút xấu hổ. Cho dù không biết là cái gì, Lạc Thị vẫn dùng ánh mắt nghi hoặc nhận lấy, bóc lớp vỏ ngoài sơ sài.

Sau khi bóc cái hộp lớn, bên trong là cái hộp cỡ vừa, sau khi lại bóc cái hộp cỡ vừa, bên trong lại là một cái hộp nhỏ hơn một chút.

“…?”

Lạc Thị nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Huy Thị, Huy Thị cười khan một tiếng.

“Bởi vì là một món quà rất nhỏ bé không đáng kể, nếu vừa bóc ra đã thấy ngay, hình như có hơi… cho nên, gói thêm mấy lớp, có lẽ cần chút kiên nhẫn, thật là ngại quá.”

Ngươi làm gì vậy! Bao gói quá độ chỉ sẽ gây khó khăn cho người nhận quà thôi! Rốt cuộc muốn người ta bóc bao lâu? Ngươi rốt cuộc đã gói mấy lớp hả! Muốn tìm được nhiều hộp lớn lớn nhỏ nhỏ như thế cũng không dễ đâu, so với bỏ công bỏ sức như thế, còn không bằng gia tăng nội dung lễ vật đi?

Nếu Huy Thị đã nói như vậy, Lạc Thị đành tiếp tục bóc, khi bóc đến cái hộp thứ năm, bản thể cái hộp đã nhỏ đến nằm gọn trong lòng bàn tay, cũng khiến người càng ngày càng khó hiểu bên trong rốt cuộc chứa cái gì.

Huy Thị, ngươi rốt cuộc muốn tặng cái gì cho người ta? Sau khi trưởng thành mới cần? Chắc không phải là ngọc bội gia truyền gì đó để sau này tặng cho cô gái mình thích làm tín vật định tình vân vân chứ? Loại chuyện này không cần anh trai bận tâm đâu, mẫu thân cậu ta nếu đã không cho thì thôi, ngươi ngàn vạn lần đừng rảnh hơi vậy nhé?

Sau khi mở cái hộp nhỏ cuối cùng ra, động tác của Lạc Thị thoáng khựng lại.

Thứ chứa ở bên trong là một cái tua rua màu đen thuần.

“Đây là…”

“À, là tự tay ta làm, có lẽ không đẹp như cái của Đông Phương thành phát, sau khi đăng ký là có thể sử dụng. Nếu như em không cần cũng không sao cả.

“Vì sao muốn tặng em cái này?”

Đây là một vấn đề đương nhiên sẽ được hỏi, Huy Thị cũng dựa vào tâm tình lúc đó để trả lời.

“Bởi vì Lạc Thị vẫn luôn rất nỗ lực, ta nghĩ, lúc em trưởng thành nhất định đã đạt đến mức độ này rồi đi. Em luôn phiền não vì thực lực đình trệ bất tiến, nhưng ta cảm thấy đó là chướng ngại em tất sẽ vượt qua, về sau mọi người cũng sẽ dùng ánh mắt tôn kính nhìn em, sẽ không có người coi thường em nữa.”

Hắn lấy tua rua từ trong hộp ra, đặt lên tay của Lạc Thị, rồi nói tiếp.

“Ta mong đợi tương lai của em. Ta mong đợi em sẽ giống như ta nghĩ, không phải đạt đến mức độ của ta, mà là vượt qua ta. Không phải bởi vì em phải làm được, mà là bởi vì đây vốn là chuyện em sẽ làm được…”

Sau khi hắn nói xong những lời này, Lạc Thị cả buổi cũng không có nói chuyện.

Một lúc lâu sau, cậu mới nghẹn ngào hỏi một vấn đề.

“Anh thật sự… năm ngày sẽ biến mất?”

“Thật sự. Ta chỉ là ký ức còn sót lại, tất cả những điều nói với em, đều là tình cảm chân thực trong ký ức —- à, sau khi ta biến mất, tìm Phạm Thống cũng vô dụng, bởi vì ta là biến mất, sẽ không trở về người hắn, tóm lại ký ức phân ly ra rồi, ký ức chỗ hắn cũng sẽ biến mất, ta muốn nói rõ với mọi người trước, tránh cho Phạm Thống không tự giải thích rõ được lại bị hiểu lầm.”

Theo dõi hai ngày nay, Phạm Thống không dễ gì mới nghe thấy đề tài liên quan đến mình, chỉ là lời Huy Thị nói ra, khiến hắn vẫn cảm thấy khó hiểu.

Huy Thị, ngươi rốt cuộc đang nói cái gì? Giống như muốn cực lực vạch rõ quan hệ với ta vậy, còn cứ luôn nhấn mạnh mình chỉ là ký ức… ngươi rốt cuộc có ý gì?

Hơn nữa, ngươi sẽ biến mất, sẽ không trở lại trên người ta? Cho nên ngươi bây giờ thật sự là đang từ biệt với người thân bạn bè sao?

“Huy Thị… anh lần này, cũng muốn rời khỏi sao?”

Lạc Thị đột nhiên túm lấy áo của Huy Thị, cúi đầu như là muốn nén nước mắt, hoặc che giấu thần tình trên mặt.

“Cho dù chỉ là ký ức cũng được, cho dù ký ức mới không thể chồng lên, chỉ có thể duy trì thế này mãi cũng được, thật sự không có khả năng ở lại sao?…”

Lạc Thị hỏi ra vấn đề này, giống như dù biết đây có lẽ là yêu cầu làm khó người khác, nhưng vẫn muốn ôm một tia hi vọng cuối cùng, lại không thể ngẩng đầu xác nhận trên mặt đối phương liệu có phải xuất hiện thần sắc khó xử hay không.

Đối mặt với tình huống này, Huy Thị dùng ngón tay gãi mặt, hiển nhiên có chút khó xử.

“Lạc Thị, em như vậy… khiến ta làm sao an tâm đi được? Cho dù thế giới không có ta, các em vẫn có thể sống rất tốt, các em đã quen với thế giới không có ta rồi, ta đột nhiên trở lại, kỳ thực là đánh vỡ sự cân bằng này, gây ra khó khăn cho mọi người mới đúng, cho nên ta cũng rất bối rối với tình huống như vậy, trong lòng cũng sợ hãi đối mặt đi.”

“Không. Không phải như vậy…”

“Đại khái là có loại cảm giác, mọi chuyện đều đã giải quyết rồi, mọi thứ đều rất bình thuận tốt đẹp, ta lại đột nhiên đến gây loạn. Như vậy dù sao cũng không tốt lắm, mặc dù có cơ hội xử lý hậu sự, cũng nên lấy làm cảm kích, nhưng ta thật sự không thể lấy tư thái hiện tại ở lại đây. Mảnh vỡ ký ức sẽ tán đi rất nhanh, không thể nào đâu.”

Giọng điệu khi hắn trần thuật những chuyện này rất bình tĩnh, nhưng tâm tình của Lạc Thị hiển nhiên không thể trấn định như vậy. Thấy cậu nghe xong vẫn lắc đầu, Huy Thị thở dài một hơi.

“Bây giờ đã có rất nhiều người bầu bạn bên cạnh em. Bọn họ sẽ trở thành trụ cột của em, trở thành trợ lực của em, mà người sống ở quá khứ như ta, kỳ thực chỉ để em thỉnh thoảng hoài niệm mà thôi.”

Bởi vì không thể cưỡng cầu, cho nên như vậy mới là đúng —- Huy Thị khe khẽ nói như vậy, vừa lại an ủi thêm rất nhiều, cứ như thế cho đến khi Lạc Thị cuối cùng cũng gật đầu.

Cái gọi là từ biệt, luôn luôn là tình cảnh khiến người rất khó đối mặt, Phạm Thống không phải chưa từng thể nghiệm.

Phạm Thống không có ở lại xem kết quả cuối cùng, cũng không chờ đến khi Lạc Thị nói ra lời từ biệt.

Ở lúc cảm thấy mình không điều chỉnh được tâm tư, hắn lựa chọn tạm thời ngừng hành động theo dõi quan sát, cứ như thế xoay người rời khỏi.

◎Lời bạt của Phạm Thống

Sau khi quan sát phần hôm nay, tôi cảm thấy mọi thứ rất loạn.

Tôi luôn phân không rõ, bên trong lời Huy Thị nói, câu nào là nói dối, câu nào là lời thật lòng.

Hắn luôn có thể nói những câu thật lòng giống như đang đùa giỡn, sau đó đem những lời nói dối nói như thật, nhưng cũng không phải trực tiếp dựa vào quy tắc này để phán đoán, hắn cũng có lúc nghiêm túc… lúc nghiêm túc nói lời thật lòng.

Tình huống không thể phán đoán, đối với tôi đó rất khó khăn. Rõ ràng đã sống chung lâu như thế rồi, tôi lại giống như vẫn không tài nào hiểu được hắn, rốt cuộc là hắn giấu quá tốt hay là tôi quá không quan tâm hắn đây?

Hắn nói hắn sẽ biến mất. Thậm chí còn nói ký ức chỗ tôi cũng sẽ biến mất.

Giống như hắn từng nói với mọi người trước đó, không muốn để mọi người biết bởi vì không muốn gây phiền phức cho tôi, không muốn mọi người sau khi biết rồi sẽ tăng thêm khó xử… Tôi vẫn luôn cho rằng chỉ là hắn trốn tránh hiện thực, kết quả không phải như thế sao?

Dù đã chết rồi, nhưng hắn phải chăng thật ra rất muốn sống tiếp?

Nhìn thấy người quen, lại khổ nỗi không có thân thể, không thể giao lưu với bọn họ giống như trước kia, liệu có phải rất khó chịu?…

Bởi vì không muốn những người kia dù biết hắn ở đây, nhưng cũng chỉ nhìn thấy được tôi, không thể thật sự tiếp xúc đến hắn, cho nên mới muốn che giấu tồn tại của chính mình sao?

Nếu như đến tìm tôi, chỉ vì muốn biết những chuyện của Huy Thị, hoặc ôn lại chuyện cũ với hắn, tôi sẽ —- tôi sẽ không quá mức khốn đốn, cùng lắm phàn nàn mấy câu trong lòng, trên cơ bản không có vấn đề quá lớn, mà nếu như muốn mượn thân thể ra ngoài chơi, đừng quá dồn dập, cũng vẫn có thể chấp nhận…

Nhưng điều hắn băn khoăn là người khác có lẽ sẽ luôn coi tôi thành hắn, cứ như thế triệt để bỏ qua vấn đề của tôi. Cho dù hắn trước kia từng đùa rằng cướp thân thể của tôi để thay tôi sống, nhưng trong lòng hắn thật ra là nghĩ như vậy.

Tôi có nên sau khi đột ngột hiểu ra rồi khen ngợi hắn thì ra có ý thức người chết như vậy không?

Hay là nên kinh thán, nói câu nhìn không ra ngươi từng nghĩ nhiều như thế?

Không biết vì sao, tôi không muốn nói với hắn như vậy. Mặc dù hắn có vẻ như cân nhắc đến lập trường của tôi, nghĩ cho tôi, nhưng tôi căn bản không thể cảm thấy vui dưới bầu không khí từ biệt đầy thương cảm này.

So với đó, tôi vẫn muốn mỉa mai hắn đem tất cả sự dịu dàng của cả đời dành hết cho Lạc Thị. Người anh tốt này bất luận là diễn hay là thật lòng, tôi đều cảm thấy nổi da gà, ớn lạnh, bất luận dù có thật lòng cách mấy cũng vẫn ớn lạnh được chưa?

Tôi rời khỏi Thần Vương Điện suy nghĩ một hồi, chẳng qua phần lớn là ngẩn ngơ, không thể suy nghĩ đàng hoàng.

Chờ đến khi tôi trở về với lòng đầy phiền muộn, thì trời đã tối. Huy Thị đã về Huy Thị Các, hình như đang chuẩn bị ngủ, chỉ là sau khi ngã lên giường, vẫn mở mắt, như là không tài nào ngủ được, cũng không biết đang nghĩ cái gì.

Hôm nay sau khi tôi rời khỏi, hắn hẳn là còn đến chỗ khác với Lạc Thị, trải qua trọn một ngày đi. Cuộc từ biệt này cũng có lẽ có thể lưu lại ký ức đẹp đẽ cuối cùng, hắn lại có vẻ thà rằng không cần.

Là bởi vì tiếp xúc không được thì sẽ không có khát vọng, mà có được thời gian và cơ hội vốn tưởng sẽ không có, sau phút cao hứng ngắn ngủi lại phải mất đi, sẽ trở nên khó ngủ như hiện giờ?

Tinh thần của tôi sau khi lưu lại bên cạnh hắn một hồi, cuối cùng quyết định lặng lẽ đọc câu giải trừ xuất khiếu phù, trở về thân thể của mình.

Hắn nói ngày thứ tư muốn nghỉ ngơi, một mình chìm đắm trong cảm xúc, tôi cảm thấy nếu tôi tiếp tục duy trì trạng thái tinh thần qua đêm, nhất định sẽ chán đến phát điên, về phần ngày mốt muốn làm sao quan sát tình huống hắn đi tìm Narsi, tôi có thể để ngày mai nghĩ sau, dù gì thời gian ngày mai rất nhiều.

Nhưng sau khi trở về thân thể của mình, tôi hình như đã đánh giá thấp hậu quả khi bỏ mặc thân thể lâu như thế.

Cảm giác đói bụng hai ngày không ăn tuôn lên một hơi, đây cũng chẳng nói làm gì, vậy mà cảm giác mệt mỏi hai ngày không ngủ cũng cuồn cuộn ập đến nhấn chìm lấy tôi…

Không! Để tôi ăn trước! Để tôi ăn trước đã! Đã đói bụng đến vậy rồi vì sao còn muốn ngủ! Đáng lẽ ngủ không được mới đúng chứ? Nếu cứ ngủ như vậy tôi sẽ mất cân bằng dinh dưỡng mà chết đói mất! Tôi ngay cả nước cũng chưa uống nữa!

Khi túm lấy lương thực công công dự trữ gặm ngấu nghiến, trong đầu tôi không khỏi nhớ tới chuyện nào đó mà hôm nay nhắc tới.

Cái gì mà bảo là quan hệ với Narsi là ngươi làm nô dịch cho hắn chứ, Huy Thị?

Dù sao lát nữa cũng ngủ rồi, ta có thể lục lọi ký ức ngươi để lại trong đầu ta, sau đó thừa dịp đêm ngủ nằm mơ để quan sát không?

1505632_1505062346428302_7689999444430411212_n

Advertisements

One response »

  1. Đàm Thanh Duyên

    Cảm ơn bạn

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: