RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược PN1-5

Chương 5: Bắt đầu chờ từ ngày đó

(Mình thật sự không biết nên sử dụng xưng hô như thế nào mới thích hợp cho các nhân vật trong truyện, hi vọng không khiến ai khó chịu, nếu có thể góp ý thì càng tốt….)

 

“Ở đây cũng không thể tính là nhà của ta.”

“Ta trong quá khứ, cũng chưa từng cho rằng mình thuộc về nơi đây.”

“Nhưng ta chưa từng nghĩ tới phải rời khỏi, chỉ là bởi vì, đã hẹn anh sẽ trở về.”

“Cho dù đã qua mười mấy năm rồi,

Cho du lúc anh soi gương, có lẽ ngay cả khuôn mặt của ta cũng đã quên…”

—- Narsi

 

 

Khi mộng cảnh mở ra dưới bầu trời xanh thẳm, Phạm Thống biết mình đã bước vào ký ức của Huy Thị, đây là kết quả do hắn tự chủ tìm kiếm.

Chủ nhân của ký ức không ở đây, bây giờ sẽ không có người chỉ trách hắn tùy tiện nhìn lung tung, xem xong chỉ cần đừng nói, Huy Thị cũng sẽ không biết —- nhưng hắn vẫn bởi vì mình làm như vậy mà sản sinh ít nhiều cảm giác tội lỗi, dù sao ký ức cũng là chuyện riêng tư của kẻ đương sự, từ sau khi biết linh hồn của Huy Thị vẫn còn, hắn đã rất ít khi lục lọi ký ức của Huy Thị, ngoại trừ những ký ức xem cũng chẳng sao hoặc là tự Huy Thị mở cho hắn xem, để hù dọa hắn, trên cơ bản hắn gần như không đụng vào bộ phận khác nữa.

Ký ức có liên quan đến Narsi, nghĩ cũng biết có thể là cấm kỵ. Có điều, dù sao tình huống bây giờ cũng đã khác, một mặt hắn rất tò mò sau khi Huy Thị phân ly, phần ký ức về Narsi liệu có bị khóa hay không, sự thực chứng minh, hình như đã gỡ khóa rồi, không biết là bởi vì Huy Thị không ở đây, hay là khúc mắc tình cảm đã được cởi bỏ phần nào.

Bối cảnh xuất hiện trong mơ là Cung San Siro, đây là chuyện có thể dự liệu. Huy Thị ở chung với Narsi chỉ có một khoảng thời gian ngắn lúc nhỏ, lúc đó hai người hẳn là đều ở trong hoàng cung, cùng lắm mỗi người ở vị trí khác mà thôi.

Lấy thị giác trong ký ức của Huy Thị thì nhìn không thấy bản thân Huy Thị, chẳng qua từ độ cao này vẫn có thể đoán được là một đứa trẻ, xem ra, không tìm sai ký ức.

Lấy một đứa trẻ mà nói, nhịp chân của Huy Thị vững vàng một cách bất thường. Hắn dường như biết rõ con đường mình muốn đi, hoàn toàn không có dừng lại để do dự hoặc quan sát dò đường, bởi thế nhanh chóng đến được nơi muốn đến.

Sau khi nhớ tới tuổi tinh thần và tuổi thực tế của Huy Thị không khớp nhau, Phạm Thống không lấy làm lạ nữa. Có điều một đứa trẻ đi đường không loạng  choạng hoặc tò mò những thứ bên đường, vẫn chẳng đáng yêu cho lắm.

Cửa phòng đang mở, cho nên Huy Thị cứ thế đi vào. Một bé trai tóc vàng đang ngồi lật sách trước bàn, đây chắc là Narsi rồi.

Bởi vì từng thấy dáng vẻ lúc nhỏ của Lạc Thị trong ký ức Huy Thị, đối với dáng vẻ lúc nhỏ của Narsi, Phạm Thống đương nhiên cũng có mức độ tò mò nhất định. Sau khi nhìn kỹ bé trai tóc vàng kia, hắn không khỏi cảm thán trong lòng.

Ồ, người ta nói lúc nhỏ xinh xắn lớn lên chưa chắc đã đẹp, nhưng nếu lớn lên có thể đẹp cỡ đó, lúc nhỏ quả nhiên không thể xấu đi đâu được! Mái tóc vàng rực rỡ, làn da trắng nõn với ngũ quan tú lệ kia, thoạt nhìn cứ như là thiên sứ vậy, thật là một bé trai cực kỳ xinh đẹp!

Chẳng qua vẫn là Lạc Thị hồi nhỏ nhìn dễ thương hơn, vẻ đẹp của Narsi ngắm từ xa là được rồi…

Phạm Thống vừa mới bình luận, bé trai tóc vàng Narsi kia liền nhìn qua, nhíu mày.

“Narsi, còn nhớ anh không? Hôm trước anh có tới.”

Có lẽ là do tiếp xúc ánh mắt, Huy Thị mở miệng bắt chuyện trước. Bất luận nói thế nào, đây nghe lên thực sự không giống lời của một người anh sẽ nói.

“Anh là người hầu mới mà hôm trước có tới đây, nhưng ta vừa lại có một người hầu rồi, cho nên anh bây giờ là dư thừa.”

Sau đó lập tức bị phủ nhận thân phận anh trai.

Vì sao là người hầu —-! Nhận biết sai lệch này là chuyện làm sao? Ngươi làm sao ngay cả anh trai mình cũng không nhận ra! Thái độ còn cao cao tại thượng như vậy!

“… Narsi, anh là anh trai em, hôm trước chẳng phải đã nói với em rồi sao?”

Giọng của Huy Thị nghe lên cũng khá bất lực, sau khi hắn biểu thị như vậy, trong đôi mắt lam của Narsi vẫn tràn ngập khinh thường.

“Anh không lấy ra được chứng cứ, ta mới không có dễ gạt đến thế.”

Nghe cậu nói như vậy, Huy Thị đi về phía Narsi, lấy động tác nhẹ nhàng xoay thân thể đang ngồi của cậu sang hướng khác, hai người cùng đối mặt với một tấm gương lớn bên cạnh.

“Em nhìn chúng ta trong gương thử xem. Gần như giống nhau như đúc đúng không? Chỉ có anh em chung huyết thống mới như vậy, hơn nữa em nhỏ hơn anh, cho nên anh là anh trai em, em là em trai của anh.”

Bởi vì động tác soi gương này, Phạm Thống cũng nhờ thế nhìn thấy ảnh của Huy Thị.

Hắn lớn hơn Narsi vài tuổi, mặc dù bề ngoài hơi lớn hơn một chút, nhưng vẫn là một đứa trẻ. Cho dù như vậy, khi hắn cười với Narsi trong gương, nụ cười lại mang vẻ trưởng thành sớm.

Hai anh em dựa sát nhau cùng soi gương như vậy, Phạm Thống cảm thấy gần như có thể chụp lại lồng khung làm kỷ niệm rồi, đáng tiếc thế giới này không có máy ảnh, nghe nói có ma pháp chụp ảnh hay gì đó, nhưng hiển nhiên là không thích hợp để dùng ở trong ký ức của người khác.

Hm… nói đến, lúc này nên gọi là Suyelan nhỉ? Hồi nhỏ quả nhiên có tóc vàng giống Narsi, nhìn thấy Huy Thị tóc vàng vẫn thật không quen… Không, lúc này vẫn chưa hư hỏng đi? Cảm giác căn bản là một người khác.

Cho nên từ lúc nào trở nên hư hỏng… Sau khi gặp gỡ Âm Thị đại nhân? Sau khi gặp gỡ Âm Thị đại nhân kích hoạt xong còn bị hỏng đóng lại không được, liền biến thành dáng vẻ bây giờ sao?

“… Không có giống nhau. Anh trông dễ nhìn hơn.”

Narsi như là muốn bắt bẻ bằng được, phủ định cách nói của Huy Thị, nhưng câu cậu bổ sung lại không có vẻ bài xích việc thừa nhận là anh em, Huy Thị nghe vậy bật cười.

“Đó chỉ là bởi vì anh có cười, mà em thì nghiêm mặt mà thôi. Cười một cái?”

“Không muốn. Anh đến làm gì? Thân cận ta có mục đích gì?”

… Mặc dù tôi hiểu đây hẳn là do ảnh hưởng từ hoàn cảnh sinh tồn thuở nhỏ. Nhưng đứa em trai thế này chẳng đáng yêu chút nào đi? Huy Thị ngươi rốt cuộc vì sao muốn bảo vệ hắn chu toàn như thế? Ngươi thích bị ngược đãi sao?

“Còn có mục đích gì chứ? Em là người thân của anh, anh đương nhiên muốn thân cận em, chẳng lẽ trên người em còn có thứ gì để lợi dụng sao? Ai muốn lợi dụng em?”

“Rất nhiều người. Dù sao cũng có rất nhiều người làm bộ làm tịch muốn tạo quan hệ với ta, bọn họ đều rất ngốc, nhìn lên chẳng thật lòng chút nào.”

Ngươi mới mấy tuổi đã có thể nhìn ra bọn họ không thật lòng hả!… Nhưng hình như có người nói cảm giác của trẻ con đặc biệt nhạy bén? Được thôi, vậy tôi trước không phê bình điều này.

“Nhưng em cảm thấy anh không thật lòng sao? Anh thề là anh không có ý lợi dụng em, em có muốn thử tin tưởng anh trai mình không?”

“Cho dù như vậy, anh với người hầu có gì khác nhau?”

“Cái gì?”

“Người hầu cũng không muốn lợi dụng ta, anh với người hầu có gì khác?”

Đây thật là một vấn đề vượt ngoài lẽ thường, một đứa em trai rốt cuộc vì sao lại hỏi vấn đề này với anh trai mình? Cũng khó trách Huy Thị lại ngạc nhiên, với cái tuổi này hắn có lẽ vẫn chưa luyện được đến mức gặp phải bất cứ tình huống nào cũng có thể tỉnh rụi như thường?

“Đương nhiên khác chứ! Chuyện mà người hầu không muốn giúp em làm, anh đây đều sẵn sàng làm giúp em.”

Ta cảm thấy lời này nghe lên hình như quai quái, Huy Thị! Vậy ngươi chẳng phải là giáng cấp anh trai xuống còn thấp hơn người hầu sao! Ngươi là nô lệ hả! Cho dù nói cho dễ nghe một chút là giống như cái giếng ước nguyện, cũng rất không ổn tí nào!

“Anh nhất định đang gạt người. Anh nói sẽ tới nữa, kết quả hôm nay mới tới, hôm qua chẳng có tới, ta chờ đến tận tối…”

Ngươi căn bản đã rất mong đợi hắn tới mà! Vậy mà hôm qua còn giương mắt chờ suốt! Đã vậy còn để lộ tâm sự! Không có ai hẹn ngươi hôm qua đi? Cho nên ngươi là bởi vì hôm qua không chờ được người nên dỗi sao?

“Anh sẽ không gạt em, hôm qua… hôm qua vốn đã không nói sẽ tới —-“

“Được thôi, sau nay mỗi lần tới tìm ta đều phải mang đồ ăn ngon.”

Narsi ngắt lời Huy Thị rồi sau đó đề xuất yêu cầu này như chuyện hiển nhiên.

“Nếu không mang đến thì không ngó ngàng tới anh. Không nói chuyện với anh.”

“Ặc? Nhưng mà —-”

“Anh chẳng phải nói những chuyện người hầu không muốn làm giúp ta anh đều sẵn lòng làm mà, bọn họ đều không lấy đồ ăn ngon tới, rất đáng ghét.”

Dục vọng của trẻ con thật đơn thuần, nhưng mà… hm, cái gọi là nô dịch chính là như vậy? Nói như thế, Huy Thị ngươi nhất định đã đáp ứng rồi đi? Ngươi vậy mà ngay cả điều kiện này cũng đáp ứng? Vì sao ngươi lại sản sinh nô tính với Narsi? (Chương trước cái đoạn “nô dịch” có dịch nhầm một chút, là Huy Thị làm nô dịch cho Narsi mới đúng, đã sửa lại rồi)

A, chết tiệt, Huy Thị luôn nói “Phạm Thống có lúc giống y như trẻ con” chắc không phải là chỉ chuyện có thể thu mua tôi bằng đồ ăn ngon, khiến tôi ngừng phàn nàn chứ!

“Cái gọi là đồ ăn ngon, cụ thể mà nói rốt cuộc là món gì?”

“Kẹo bánh quy bánh ngọt đều được, anh rõ ràng nói sẽ mang kẹo.”

Ặc, đơn giản mà nói là mấy thứ kẹo bánh à? Buồn miệng mới ăn đi? Nhìn không ra Narsi thích những thứ này, không biết sau khi lớn lên có thay đổi không?

“Anh là bảo em gọi anh là ca ca thì mới cho em kẹo mà, em ngay cả một tiếng ca ca cũng còn chưa gọi…”

Ngươi kiên trì vụ này thật đấy, muốn được gọi là ca ca đến thế sao?

“Anh mang đồ ăn ngon, ta sẽ cân nhắc.”

Mau mặc kệ thằng em này đi, Huy Thị! Chỉ có bề ngoài đáng yêu mà thôi, bên trong thực sự quá gợi đòn! Hay là ngươi cảm thấy loại hình này rất đáng yêu? Điệu bộ chảnh chọe như vậy rất đáng yêu?

Mặc dù ta rất muốn hỏi ngươi vấn đề này, nhưng như vậy sẽ bị ngươi phát hiện ta nhìn lén ký ức, hm…

“Vậy anh hôm nay không mang đồ ăn ngon tới, em cũng không muốn ngó ngàng anh, không nói chuyện với anh sao?”

Bởi vì bọn họ bây giờ không có nhìn vào gương, Phạm Thống không thấy vẻ mặt của Huy Thị, nhưng chỉ nghe giọng nói, đã có thể thấy là đầy tủi thân trong đó.

Ngươi cư xử với em trai mình nhún nhường như thế à, Huy Thị… ngươi muốn lấy lòng nó đến cỡ nào?

“Đúng, ai bảo anh hôm qua không… ai bảo anh không mang kẹo tới.”

Tóm lại là ngươi đang dỗi hắn hôm qua không tới, không cần nói ta cũng biết.

“Vậy anh đi nhé?”

“…”

Narsi quay mặt đi, ra vẻ “muốn đi thì đi không ai cản”, những dễ thấy là đang giận dỗi.

Ồ, Huy Thị, vào lúc này nếu ngươi dám đi, thì chờ bị nó oán hận đi.

Cái gì? Đi thật đấy à? Này này! Ngươi cứ như vậy mà đi sao? Mặc dù ngươi bây giờ vẫn chưa có thành tinh, nhưng chắc cũng nhìn ra nó không phải thật sự muốn ngươi đi chứ? Nó sẽ nói “người hầu không nhìn ra tâm tình ta không tốt, anh cũng không nhìn ra, kết quả anh vẫn giống như người hầu”, ngươi xác định đây là kết quả ngươi muốn?

Có lúc Phạm Thống cảm thấy, hồi ức không cho thấy luôn tâm tình và suy nghĩ của người đương sự, thật là chẳng chu đáo chút nào, mặc dù hồi ức vốn không chứa công năng đó, nhưng nếu cứ phải đoán Huy Thị nghĩ gì, vẫn khiến người có chút mệt mỏi.

Đại khái là do Huy Thị cứ thế đi mất, khi lần sau hắn mang kẹo tới, thái độ của Narsi vẫn rất lãnh đạm.

“Anh mang kẹo đã hứa đến rồi, em làm sao vẫn không chịu gọi anh là ca ca?”

“Ta ngay cả phụ hoàng cũng chưa từng gọi, vì sao phải gọi anh là ca ca?”

Ồ, cho nên phải gọi phụ hoàng trước, mới có thể gọi ca ca sao? Thì ra trong lòng ngươi có quan niệm thứ tự lớn nhỏ? … ta chỉ là không nhịn được nghĩ ngợi một chút.

“Đây không giống lần trước đã nói…”

“Không thích thì đừng đến, dù sao anh căn bản không biết đến làm gì.”

Ta cũng cảm thấy Huy Thị không biết đến làm gì. Ngươi chẳng làm cái gì đã về rồi, ngươi chỉ là muốn nói chuyện mấy câu với nó, nghe nó gọi ngươi ca ca?

“Chẳng lẽ là bởi vì em không thích loại kẹo này sao…”

“…”

Huy Thị, xem ra ngươi lúc nhỏ vẫn là một thằng ngốc. Vẫn chưa đạt được trình độ dỗ dành điêu luyện như lúc gặp Lạc Thị.

“Nhưng ít nhất anh có mang tới, hôm nay chúng ta chơi với nhau được không?”

Narsi vẫn trưng bộ mặt chẳng thèm cho ý kiến. Bởi vì cậu không có từ chối, Huy Thị liền dắt tay dẫn cậu ra ngoài.

Hắn thật ra cũng chỉ là mang Narsi đi loanh quanh ở trong Cung San Siro mà thôi, toàn chọn những lộ tuyến hẻo lánh ít người, có lẽ là không muốn gặp người trong hoàng cung.

“Anh nói anh là anh trai của ta, vậy anh biết mẹ của chúng ta đi đâu rồi không?”

Đối với vấn đề này của Narsi, Huy Thị khựng lại một chút, mới bình tĩnh mở miệng.

“Không biết nữa. Có lẽ có nỗi khổ bất đắc dĩ gì đó mới biến mất.”

“Vậy anh biết phụ hoàng vì sao không thèm ngó ngàng chúng ta không? Người khác nói phụ hoàng không cần chúng ta nữa, muốn chọn đứa trẻ khác kế vị, vì sao?”

Người lớn làm sao cứ thích nói mấy cái không đâu trước mặt trẻ con vậy, quản chặt cái miệng của mình có được không?

“Narsi.”

Huy Thị khẽ gọi tên của cậu.

“Những chuyện đó, nếu như không có ai nói với em, sau này có cơ hội anh sẽ từ từ nói với em.”

Đối với cách trả lời của hắn, Narsi có vẻ không hài lòng lắm.

“Anh chắc không phải lại muốn nói, không gọi anh là ca ca thì không nói cho ta chứ?”

“Nghe có vẻ được đấy nhỉ, nhưng anh càng uy hiếp em, em sẽ càng không vui, để tránh cho quan hệ anh em trở nên xấu, anh vẫn là chờ em cam tâm tình nguyện mở miệng rồi tính sau.”

Narsi không có trả lời. Mỗi một lần gặp mặt về sau, Huy Thị đều mang chút bánh kẹo tới, dần dà, Narsi hình như cũng đã quen với tồn tại của hắn, thái độ cũng không lạnh nhạt như ban đầu nữa.

“Anh ngày mai còn tới không?”

“… Không chắc nữa.”

“Vậy ngày mốt thì sao?”

“Ngày mốt, cũng không chắc lắm…”

Nghe thấy trả lời như vậy, Narsi tức thì có chút thất vọng.

“Vậy, em có thể đi tìm anh không?”

“Không thể.”

Câu trả lời này thì lại rất trực tiếp, thế là Narsi thoạt nhìn càng không vui.

“Không cần cố ý chờ anh, lúc có thể xuất hiện tự nhiên sẽ xuất hiện, hẹn trước giống như sẽ biến thành bất luận sống chết cũng phải đến vậy, vừa lại sợ lỡ hẹn thật sẽ khiến em thất vọng.”

“… Sẽ rất lâu mới tới sao?”

“Anh nghĩ chắc không đâu.”

Sau khi Huy Thị nói xong câu này, tay có vẻ như muốn xoa đầu của Narsi, nhưng sau khi do dự, vẫn chỉ là vỗ vỗ vai của cậu.

“Bởi vì ca ca rất nghe lời, cho nên bọn họ vẫn sẽ để anh đến gặp em.”

Đoạn ký ức này tan biến trong câu nói của Huy Thị, trực tiếp nhảy đến đoạn tiếp theo.

Phạm Thống vẫn chỉ để ý việc bởi vì ở trong ký ức nên không nhìn thấy thần tình của Huy Thị, mặc dù thật sự nhìn thấy cũng chỉ sẽ khó chịu thôi.

Huy Thị dùng cái cớ “hi vọng thời gian chung sống có thể vui vẻ”, “đừng đi nghĩ những chuyện không vui” vân vân để qua quýt rất nhiều vấn đề của Narsi, xác thực lúc bọn họ ở chung với nhau có thể nói là vui vẻ, cho dù chỉ là tiến hành một vài trò chơi mà chỉ có trẻ con mới thấy thú vị, Phạm Thống cũng có thể cảm giác được lúc bọn họ ở cùng nhau rất vui vẻ.

Hôm Nay bước chân Huy Thị đi đến phòng của Narsi có chút do dự. Đi mấy bước đã dừng lại, quay về xong lại xoay người trở lại… Cảm giác không quá giống thói quen đi đường của Huy Thị trước đây, chẳng qua, hắn cuối cùng vẫn đến nơi, gọi Narsi trong phòng.

Vì sao phải do dự? Chẳng lẽ hôm nay không kiếm được bánh kẹo sao?

Narsi đang ngồi trên ghế vừa nhìn thấy đến hắn mắt liền sáng lên, Huy Thị vẫn như mọi khi lấy đồ ăn ra “tiến cống”, đem miếng bánh ngọt nhỏ với dụng cụ ăn đã chuẩn bị hôm nay đặt ở trước mặt cậu.

Nhưng mà Narsi không biết đang nghĩ cái gì, không bắt đầu ăn giống lúc trước, mà là suy tư chốc lát, mới đi tìm một cái dĩa khác, cầm lấy dao ăn cắt miếng bánh ngọt nhỏ thành hai phần, chia ra dĩa, đẩy cho Huy Thị.

“Một nửa này cho anh, chúng ta ăn chung.”

Đại khái là bởi vì cậu chưa từng làm như vậy, Huy Thị hơi sửng sốt, hình như chưa kịp phản ứng.

“Bởi vì đồ lúc trước anh mang đến, anh đều không có ăn.”

Narsi nói xong, rồi dừng lại suy nghĩ, hình như đang cân nhắc làm thế nào biểu đạt ý của mình.

“Anh toàn tặng hết cho em, không có giữ lại một phần cho mình, em cũng không có thứ khác để cho anh, ít nhất có thể ăn chung.”

Nhìn bé trai tóc vàng cố gắng muốn tỏ ra thiện chí, Phạm Thống không biết trong lòng Huy Thị có cảm giác thế nào.

“Sau này… thật ra anh muốn đến cũng không cần phải mang đồ ăn ngon, anh không mang cũng không sao, chúng ta vẫn có thể cùng nhau chơi, em sẽ để ý đến anh, cái này cũng cho anh.”

Không biết có phải là lo Huy Thị tìm không được đồ ăn nên không dám đến, Narsi thậm chí tỏ ý như vậy, sau đó nhét cái nĩa duy nhất vào tay Huy Thị, như là muốn để hắn ăn trước.

Mặc dù Phạm Thống không phải Huy Thị, nhưng nhìn cảnh này, hắn vẫn có chút cảm động.

Huy Thị, tâm huyết của ngươi cuối cùng cũng có hồi báo rồi kìa! Nó chấp nhận ngươi rồi! Mặc dù không có nói rõ, chẳng qua nó đã coi ngươi là người của mình rồi, ngươi nhất định cảm thấy rất vui đi?

Phạm Thống là nghĩ như vậy, nhưng sự thật không phải như thế.

Bọn họ không có giống như câu chuyện cổ tích, từ nay về sau sống cuộc đời vui vẻ hạnh phúc. Bởi vì đoạn ký ức này, sớm đã là nỗi cay đắng cùng bất lực tồn tại trong quá khứ.

“Anh… từ mai trở đi, sẽ không thể thỉnh thoảng qua gặp em như thế này nữa.”

Huy Thị nói ra câu này, đã làm thay đổi bầu không khí vốn có trong phòng.

Thế là Phạm Thống đã biết đây là thời điểm nào.

Hắn gần như quên mất sự thật rằng Huy Thị cuối cùng sẽ đi Đông Phương Thành, bọn họ chung cuộc sẽ phân ly.

“… Vì sao?”

Narsi đã mất đi năng lực phản ứng, chỉ có thể đờ đẫn hỏi như vậy.

“Anh sẽ nói cho em vì sao, đây chính là mục đích hôm nay anh đến.”

Giọng của Huy Thị vẫn bình tĩnh như cũ, rốt cuộc là bởi vì hắn đã điều chỉnh tâm tình trước đó, hay là hắn bất luận ở dưới tình huống nào cũng có thể trấn định như vậy, Phạm Thống không biết.

“Ha ha, bởi vì không thể chưa nói gì hết đã chạy mất, như vậy sẽ giống như những người hầu làm mấy ngày đã bỏ chạy của em, cho nên, nếu như em muốn nghe, anh sẽ nói cho em, em muốn nghe không?”

Sắc mặt Narsi tái nhợt gật đầu, tiếp đến mọi thứ lại trở nên mơ hồ.

“Thật ra lúc em vẫn chưa quen biết anh, anh đã nhìn em rất nhiều lần rồi.”

“Ca ca thực sự vô dụng, ở đây ngoại trừ mang bánh ngọt, cái gì cũng không thể làm cho em.”

“Cho dù cầu phụ hoàng cũng sẽ vô ích, em dù đáng yêu cũng sẽ không ngó ngàng em, huống hồ ông ấy cũng sắp chết rồi, tốt nhất vẫn là đừng để ông ấy phiền lòng, tránh cho lại xảy ra rắc rối.”

“Em thật sự không cần làm gì cho anh. Nếu như thật sự muốn, thì cố gắng sống tiếp thật tốt đi, không cần nhớ đến anh… cũng không sao.”

Hắn nói thì nói như vậy, nhưng sau đó lại nói sẽ thường thường viết thư, rồi hứa nhất định sẽ trở về.

Nói không cần nhớ mình cũng không sao, có phải bởi vì muốn quên đối phương hay không?

Nếu muốn nói Narsi không được thẳng thắn cho lắm, bản thân Huy Thị cũng tràn ngập mâu thuẫn —- Khi Phạm Thống nghĩ như vậy, mộng cảnh cũng bởi vì người tỉnh dậy mà kết thúc.

 

Ôi ôi… ngủ đến mức eo mỏi lưng đau… Bây giờ là lúc nào?

Vừa tỉnh lại, đầu óc Phạm Thống vẫn còn lơ mơ. Hắn đầu tiên muốn xác nhận thời gian hiện tại, bởi thế nhìn bầu trời bên ngoài.

Từ cảm giác u ám của ánh sáng với bầu trời, hẳn là trời vừa mới sáng.

Trời vừa mới sáng?

Phạm Thống cảm thấy hình như có chút là lạ, nhưng nói không ra chỗ nào lạ, chỉ có thể đi rửa mặt, để nước lạnh làm nguội đầu óc mình.

Sau khi tôi trở về thân thể, ăn vài thứ để bổ sung thể lực thì đã xấp xỉ nửa đêm rồi đi? Vì sao tỉnh lại là lúc trời vừa sáng…? Loại cảm giác eo mỏi lưng đau, ngủ đến lả người này hẳn là đã ngủ rất lâu mới đúng chứ?

Nghĩ đến đây Phạm Thống đột nhiên có dự cảm không lành.

Đừng nói —-

Để xác nhận suy đoán của mình có chính xác hay không, Phạm Thống còn đặc biệt ra ngoài một chuyến, sau khi xác nhận thời gian với nhân viên phát lương thực công cộng, hắn đã bị đả kích rất lớn.

Làm sao lại thế! Tôi vậy mà ngủ hết một đêm một ngày! Bây giờ đã là sáng ngày thứ năm rồi! Không chỉ như vậy, tôi còn bỏ lỡ hoạt động có giới hạn liên tục nhận bốn mươi ngày lương thực công cộng là có thể tham gia rút thưởng, làm sao lại như vậy, tôi cũng đã lãnh liên tiếp mười một ngày rồi! Ngủ lâu như thế, tôi là heo sao?

Không không không, tạm thời không nói đến cái hoạt động đó, bây giờ không phải lúc để ý chuyện đó —- kỳ thực tôi vẫn rất để ý, ngay cả phần thưởng chung cũng có mười lăm xâu tiền —- thôi kệ, tiếp tục lăn tăn chuyện đó cũng vô ích, bây giờ là cần nghĩ đến chuyện của Huy Thị! Hôm nay tôi nên lấy cái gì đi theo dõi? Tôi vẫn cho rằng tôi còn có một ngày để nghĩ, không ngờ trực tiếp nhảy đến hôm nay luôn, tôi nên làm sao đây!

Chẳng lẽ cứ thế không theo dõi nữa? Cứ thế bỏ cuộc? Hay là lấy trí nhớ còn sót lại của tôi, thử xem có thể viết ra xuất khiếu phù hay không?

Trong lúc Phạm Thống phiền não, thời gian cũng đang trôi dần, chuyện đến nước này, hắn chỉ có thể chữa ngựa chết như ngựa sống, xem xem ở tình huống khẩn cấp liệu có thể bùng nổ thực lực hay không.

 

◊◊◊◊

 

Tin tức Huy Thị hẹn gặp mặt Narsi, là nhờ Lạc Thị chuyển thay đến Cung San Siro, cho nên Narsi đặc biệt để trống thời gian ban ngày.

Lần này Nguyệt Thoái trái lại rất tốt bụng, chủ động nói giao công văn cho cậu là được rồi, để hắn yên tâm đi gặp anh trai lâu lắm chưa gặp, nhưng… lấy trình độ lạc quẻ với chính vụ của Nguyệt Thoái, giao cho cậu trái lại càng không thể yên tâm, bởi thế hắn cuối cùng vẫn là ủy thác Ojisa phụ giám sát một chút, tránh cho công văn có vấn đề đã phát đi còn phải thu hồi sửa lại.

Địa điểm hẹn gặp là ở vườn hoa trên mái của Cung San Siro, hắn đã đến chờ từ sớm rồi. Bởi vì nghĩ đến cuộc gặp mặt hôm nay, hắn kỳ thực ngủ không được tốt lắm, cho dù biết Huy Thị sẽ không xuất hiện sớm như vậy, hắn vẫn quyết định đến sớm hứng gió lạnh.

Hắn khó mà nói được mình bây giờ có tâm tình gì. Đáng lẽ phải sốt ruột, nhưng lại dị thường bình tĩnh, đáng lẽ căng thẳng, nhưng lại không cảm thấy điều đó.

Giữa bọn họ vừa thân cận nhưng cũng vừa xa lạ. Cách trở thời gian khiến mọi thứ đều phai nhạt, nhưng trong lúc phai nhạt, lại có cái gì đó càng thêm sâu đậm, từ những để ý đơn thuần trở nên giống như dấu ấn khắc sâu, lúc chạm vào, sẽ cảm thấy tinh thần đau đớn.

Mặc dù lần này Huy Thị đã hẹn thời gian xác thực, chẳng qua, Narsi vẫn không quá tin tưởng hắn thật sự sẽ xuất hiện.

Trên thế giới đúng là có một số chuyện tất nhiên sẽ xảy ra, nhưng cũng có một số chuyện không có nhất định sẽ thế nào. Đứng chờ ở đây, hắn không rõ nếu như Huy Thị hôm nay không xuất hiện, mình rốt cuộc sẽ thất vọng hay là không có cảm giác.

Hắn sớm đã chấp nhận anh trai mình đã chết, không còn gặp được nữa.

Nếu như vẫn có thể gặp gỡ, ngoại trừ ở trong mơ, cũng chỉ có kỳ tích để giải thích.

Cho dù trong lòng hắn biết, Huy Thị bất luận có xuất hiện hay không, hắn đều sẽ khó chịu.

Bởi vì cho dù hắn tới thì vẫn sẽ phải rời khỏi.

Lúc nghe thấy tiếng bước chân, Narsi xoay người, nhìn thấy huynh trưởng đi đến từ lối vào vườn hoa.

Mái tóc đen hoàn toàn khác hắn hiện giờ, giống như là ký hiệu phân biệt bọn họ, nụ cười thường mang trên mặt cũng coi như là khác biệt lớn nhất để hắn nhận ra.

Suyelan.

Hắn gọi cái tên này ở trong lòng, hắn vẫn luôn dùng tên để gọi anh trai mình.

Lần này Narsi không có chờ Huy Thị đi tới như hồi nhỏ, mà là tự chuyển động đi về phía hắn.

 

Bậc thang Huy Thị đi là hướng lên, có điều, rõ ràng là quá trình đi lên, hắn vẫn cảm giác mỗi bậc leo lên càng ngày càng nặng nề như muốn rơi xuống.

Trước kia hắn không biết làm thế nào cư xử với Narsi, lúc nào cũng dè dặt cẩn thận. Bây giờ hắn đương nhiên càng không biết làm thế nào đối mặt với Narsi nữa, tuy nói cứ việc bất chấp tất cả là có thể nhẹ nhõm tiến hành đàm thoại, nhưng mà hắn cảm thấy mình có lẽ làm không được.

Đương nhiên vẫn cần phải duy trì biểu hiện ung dung, chỉ duy trì cái này thôi đã đủ hao tốn phần lớn tâm trí hắn rồi, nghĩ đến đây hắn cũng chỉ có thể cười khổ.

Vừa bước vào vườn hoa trên mái, Huy Thị đã nhìn thấy Narsi rồi. Nhìn Nari dưới ánh sáng ban ngày rất chói mắt, cảm giác càng khó thân cận hơn so với lúc nhỏ, dù hắn cho rằng nhìn thấy người thật tốt hơn nhìn thấy ảnh, nhưng khi Narsi đi về phía hắn, hắn vẫn hoảng hốt muốn lùi lại.

Nói cái gì cũng không thể bỏ chạy. Hắn hô hào với tinh thần của mình, muốn mình thành thật đối mặt, đừng trốn tránh nữa.

Hôm qua đã tốn một ngày để củng cố tâm lý rồi, hôm nay không lý nào không thể đối mặt.

Sau khi trọng chấn tinh thần, khoảng cách bọn họ đã kéo gần đến mức có thể nói chuyện, chỉ là, Narsi hình như không biết nên dùng cái gì để mở đầu. Thấy hắn nghĩ không ra lời mở đầu, Huy Thị dứt khoát nở nụ cười lên tiếng trước.

“Narsi, đưa tay đây.”

“…?”

Yêu cầu kỳ quái này khiến Narsi tràn ngập nghi hoặc, chẳng qua hắn vẫn ngoan ngoãn vươn tay ra.

“Nè, quà gặp mặt.”

Huy Thị bỏ hai viên kẹo lên tay của Narsi.

“…”

Nhận được kẹo khiến cho Narsi càng thêm không biết nói gì nữa, một lát sau, hắn mới nhả ra một chút âm thanh.

“Em đã lớn rồi, không cần kẹo, huống hồ em cũng từng nói, sau này gặp mặt không cần mang cho em…”

“Em không cần sao? Đây là kẹo ngon chỉ Đông Phương Thành mới có, người không biết mối còn tìm không được tiệm này đâu.”

“…”

Narsi lặng lẽ cất kẹo vào trong túi, cũng không biết là muốn ăn hay thuần túy không muốn từ chối quà của anh mình.

“Nếu đã nhận kẹo của anh, vậy chúng ta có thể nói chuyện thật tốt rồi, nên bắt đầu từ đề tài nào đây?”

“Cho dù không nhận kẹo của anh, em cũng sẽ nói chuyện với anh, anh vì sao phải nói như thể em sẽ không ngó ngàng đến anh vậy?”

“Không, Narsi, trọng điểm của câu vừa rồi là “thật tốt”, không phải “nói chuyện”.”

“Ý anh là chỉ có thể nói tốt với anh?”

“Anh là nói, em cho dù chỉ trích anh cũng phải dịu dàng một chút.”

“Em không biết cái gì gọi là chỉ trích dịu dàng một chút, đây là yêu cầu không thể làm được.”

“Trông em bây giờ có vẻ rất hùng hổ hăm dọa, chẳng dịu dàng chút nào. Trái tim thủy tinh của ca ca đây thực sự không chịu nổi loại công kích này đâu, em chỉ cần hơi gay gắt một chút, sống lưng anh đã giống như cắm đầy tên rồi, đau lắm đó.”

“…”

Mới nói chuyện được một chốc, Narsi đã trầm mặc lần thứ ba.

“Narsi, em vì sao cứ luôn im lặng vậy? Lâu như thế không gặp, em không có lời gì muốn nói với ca ca sao?”

“Dạ Chỉ rốt cuộc đã khiến anh trở thành đức hạnh gì vậy?”

“Dịu dàng, Narsi, nhớ phải dịu dàng. Vấn đề này cũng quá sắc nhọn rồi, ca ca chịu không nổi.”

“Anh rốt cuộc muốn em dịu dàng nói với anh cái gì?”

“Vậy mà được thương lượng sao? Thế thì, dịu dàng gọi anh là ca ca rồi anh sẽ không so đo cái khác với em nữa.”

Giống như là muốn bức Narsi trầm mặc lần thứ bốn, từ nãy đến giờ, lời Huy Thị nói ra chẳng có cái nào đứng đắn, nhưng lần này Narsi rất dứt khoát phớt lờ hắn, trực tiếp đi vào trọng điểm.

“Anh trước kia vẫn luôn ký túc ở trên người Phạm Thống?”

Lúc Narsi hỏi vấn đề này, sắc mặt không dễ coi lắm. Huy Thị tất nhiên rất muốn lấp liếm đề tài này, nhưng chỉ sợ không dễ đến vậy.

“Lúc anh sắp chết gặp được Phạm Thống, liền đem ký ức truyền thừa cho hắn, ủy thác hắn một số chuyện, chỉ có vậy mà thôi.”

“Cho nên lúc trước hắn đến thăm bệnh, là bởi vì anh?”

“Anh quan tâm em mà, hắn cũng là bất đắc dĩ.”

“Lúc trước em bị giam lỏng ở Huy Thị các, người đi cứu em cũng là anh?”

Narsi liên tục hỏi, khiến Huy Thị có chút đỡ không nổi, cảm giác đầu phát đau.

“Em vì sao mỗi một chuyện đều phải hỏi kỹ như thế? Narsi, biết quá nhiều cũng sẽ không vui hơn đâu.”

“Trả lời em là được rồi, đừng có lấp liếm câu hỏi!”

“Được rồi, người cứu em là hắn, anh chỉ là phụ trách bế em ra mà thôi, sau khi ra ngoài đến trước khi sang tay cho Yiye thì đều là hắn…”

“Đừng dùng cái từ kỳ quái đó!”

“Cách dùng từ của ca ca rõ ràng vừa tinh chuẩn vừa xác thiết. Đúng là sang tay không sai mà, mặc dù anh chỉ là mảnh vỡ ký ức, nhưng lúc trước có chung ký ức với Phạm Thống, em về sau được Yiye bế đi anh vẫn có biết —-“

“Đừng cứ nhắc đến mấy chuyện không quan trọng đó! Trong đầu anh rốt cuộc chứa gì vậy hả!”

Huy Thị thành công khiến phản ứng của Narsi từ trầm mặc ít nói ban đầu biến thành thẹn quá hóa giận. Có điều, phản ứng có động thái hơn này vẫn không thể nói là phản ứng tốt.

“Có một lần Phạm Thống đưa ra một yêu cầu kỳ quái, đó cũng liên quan tới anh sao?”

“Yêu cầu gì? Ý em là việc nói xin lỗi với em sao? Đó là di nguyện anh ủy thác cho hắn, đáng tiếc đến bây giờ vẫn chưa hoàn thành, đây rõ ràng là cái đơn giản nhất —-“

“Suyelan!”

Lúc bị gọi thẳng tên thật như vậy, hiển nhiên đã đến lúc nên im miệng, cho dù là do Narsi hỏi trước, Huy Thị chỉ là đang trả lời mà thôi, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn dừng lại, đón lấy ánh mắt tức tối mang theo tâm tình phức tạp của Narsi.

“Anh vì sao không để hắn nói cho em? Vì sao không nói chuyện với em lúc mượn thân thể hắn? Đối với anh mà nói, đây là chuyện tùy tiện nhờ người khác, cho dù có được thấu hiểu hay không thì cũng chẳng hề gì sao! Vậy thì loại giao phó này của anh thì lại có ý nghĩa gì? Chỉ cần không phải anh, hết thảy… rốt cuộc có ý nghĩa gì?”

Đối với chất vấn của hắn, lần này, người trầm mặc là Huy Thị.

Hắn còn nhớ lúc nhỏ, mình rất thích nhìn Narsi. Rõ ràng là một khuôn mặt giống với hắn, nhưng lại có biểu cảm hoàn toàn khác hắn, lúc ở chung hắn luôn dốc hết sức quan sát vẻ mặt thay đổi của Narsi, dù sao thì hắn lúc đó cũng biết cơ hội như vậy không nhiều.

Nhưng hắn cũng không muốn nhìn thấy vẻ tổn thương hoặc buồn bã trên mặt Narsi.

Lúc hắn nói với Narsi mình phải đi Đông Phương Thành, hắn đã nhìn thấy vẻ đau buồn đó, mà bây giờ…

“Anh chỉ là muốn lấy tư thái chân thực nhất đối mặt với em, Narsi. Không phải mang khuôn mặt của người khác, không phải cần nỗ lực nói rõ với em, để em tin người trước mặt là anh —- ở lúc anh sắp chết, anh đã biết muốn trở về bên cạnh em, lấy bộ dạng bây giờ đứng trước mặt em và nói chuyện với em đã là chuyện không thể rồi, chỉ là anh vẫn không cách nào từ bỏ, không thể cứ như vậy mà từ bỏ…”

Lúc nói những lời này, thần tình hắn là ưu thương. Không biết lọc qua bao nhiêu mâu thuẫn với bất đắc dĩ, mới tạo nên phen bộc bạch hiện giờ, mà câu nói vẫn luôn muốn nói, cứ theo đó tuôn ra khỏi miệng.

“Giờ đây anh thật sự đã lấy hình dạng của mình gặp được em rồi, câu này chính là để tự anh nói với em đi. Xin lỗi.”

Lời xin lỗi sau khi nói xong, cũng không có bởi thế mà nhẹ nhõm hơn. Narsi cứng đờ mấy giây, còn hít sâu một hơi, mới có biện pháp đáp lại.

“Anh không có lỗi gì với em.”

So với nói đây là câu trần thuật, trái lại không bằng nói là từ chối chấp nhận lời xin lỗi này.

Chỉ cần chấp nhận, hết thảy đều sẽ kết thúc.

Chỉ cần chấp nhận, người này sẽ từ đây biến mất, bởi vì đã có được sự tha thứ của hắn.

Không biết vì sao, Narsi chính là nghĩ như vậy, mà nghe hắn nói như thế, Huy Thị lấy giọng khe khẽ tiếp tục lời của mình.

“Nếu như em không chịu chấp nhận, thì yên lặng nghe anh nói đi. Xin lỗi, anh đã nói dối em rất nhiều, nói sẽ trở về. Thật ra là lúc đang nói đã không cảm thấy có thể làm tròn. Xin lỗi, anh luôn lấy em làm cái cớ của mình, anh sở dĩ yếu đuối, tất cả đều là do anh, không phải vì em…”

Nếu như vừa rồi Narsi còn nhẫn nại cái gì, sau khi Huy Thị nói xong những lời này hắn hình như đã không nhịn nổi nữa.

“Anh cứ luôn như vậy! Tự xuất hiện rồi tự rời khỏi, sau khi biến mất lâu như vậy xong còn cứ thế chết ở bên ngoài, bây giờ khó khăn lắm mới trở về, lại nói sẽ nhanh chóng biến mất! Lặp lại hết lần này đến lần khác vui lắm sao? Anh thật sự cho rằng, mười mấy năm chờ đợi và trống rỗng, em sẽ triệt để quên lãng sau đó không để ý nữa?”

“Em cho rằng anh muốn sao, anh cũng là không còn cách khác.”

“Anh vì sao không còn cách khác?”

Narsi sau khi hỏi xong, cũng không chờ hắn trả lời, đã liên tục hỏi thêm mấy câu.

“Anh vì sao muốn em phải sống tiếp thật tốt? Đằng nào cũng không trở về, anh vì sao không nương tựa Dạ Chỉ, ít nhất có thể sống những ngày tháng vui vẻ ở nơi anh thích?”

Vấn đề hắn hỏi ra, bất luận cái nào cũng rất khó trả lời. Huy Thị nếu như bây giờ đáp “chẳng phải chính là bởi vì em”, đó giống như tự vả miệng mình vậy, mâu thuẫn với lời hắn nói trước đó.

Thật sự là “bởi vì em” sao?

Hắn mù mờ không rõ.

“Narsi…”

“Anh sẽ không trả lời những vấn đề này sao?”

“Em chỉ là đang bức bách anh tìm ra một cái đáp án từ trong chuyện anh chưa từng hiểu rõ.”

“Đây chính là trả lời của anh?”

“Không, không phải.”

Sau khi Huy Thị trầm tĩnh phủ nhận, thoáng quay mặt đi. Khi hắn lần nữa đối mặt với Narsi, thần tình trên mặt đã chuyển sang cười khổ.

“Anh luôn không rõ em cần cái gì. Điều nên nói với em không phải là xin lỗi, điều nên nói với em, anh luôn luôn đặt ở trong lòng… anh thích Đông Phương Thành, thích cuộc sống ở đó, những cái này em đều không nói sai.”

Lời muốn nói ra giống như cũng cần dũng khí, hắn cảm thấy mình dường như hơi hơi run rẩy.

“Nhưng anh sở dĩ không còn cách nào, sở dĩ dù cho mình sẽ chết cũng hi vọng em sống tốt, là bởi vì anh yêu em…”

Đó là chuyện không có bất cứ lý do nào, bản thân mình cũng không hiểu vì sao.

Không phải thứ có thể lấy nghĩa vụ hoặc trách nhiệm để giải thích, tình cảm đó, giống như ràng buộc huyết mạch có thể cảm ứng được.

Thà lấy mọi đau đớn để ghi nhớ, cũng không muốn quên đi.

Cuối cùng ngay cả suy nghĩ quên đi sẽ hạnh phúc hơn, cũng trở thành một nỗi đau.

“…”

Narsi cứ như thế đờ đẫn nhìn hắn, như là khó có thể phản ứng cũng như còn đang tiêu hóa câu này, không phát ra được một chút âm thanh nào.

Giờ phút này bầu không khí xung quanh khiến người không cách nào thích ứng, cũng không tìm được cách xoay chuyển. Vì để cho đối thoại có thể tiếp tục tiến hành, Huy Thị chỉ có thể lần nữa xin lỗi.

“Món quà mà trong thư anh nói giấu trong phòng mình muốn tặng cho em… hình như bởi vì anh chết nên đã bị xử lý rồi, cho nên hôm nay cũng không mang đến tặng em, cho nên…”

“…”

“Ha ha ha, chắc không phải em không muốn quà cáp mà chỉ cần anh nhé? Hm, anh nói đùa đấy, dù sao…”

“Anh hiếm khi nói đúng một câu, Suyelan.”

“…”

Lần này tới lượt Huy Thị không biết phải nói gì.

“Vậy… ca ca bây giờ đang ở ngay đây, tùy em xâu xé, có gì bất mãn cứ xả ra hết đi, em đánh anh anh cũng sẽ không đánh trả, nhưng đừng giết anh, anh có khi sẽ trực tiếp bốc hơi.”

“Em không biết anh đang nghĩ cái gì, cái gọi là yêu của anh kỳ quái như vậy sao?”

“Narsi yêu dấu, đừng nhằm lúc ca ca hiếm khi bối rối chột dạ thì cắn chặt không buông, da mặt em mỏng như thế, ca ca sớm muộn sẽ có cơ hội chơi lại.”

“Anh chẳng phải năm ngày sẽ biến mất sao?”

Narsi nhíu mày, bực mình chỉ ra điều này, thế là Huy Thị chỉ có thể cười gượng mấy tiếng, che giấu sai lầm của mình.

“Nói đến chuyện này, anh trước kia chẳng phải chơi rất vui sao? Anh biết em sẽ lấy thư của anh đọc cho Englar nghe không? Anh biết có một số bức bại hoại đến mức em phải ỷ cậu ta nhìn không thấy, lâm thời tự mình bịa ra nội dung không?”

“Không, đó là…”

Huy Thị chật vật muốn né tránh đề tài này, chẳng qua lúc đó, Narsi không biết từ đâu biến ra một xấp giấy thư, giống như muốn trút mọi bất mãn mà rút ra một bức, không thèm mở ra đã trực tiếp đọc trước mặt hắn.

“Gửi Narsi yêu dấu: dung nhan của em tựa như đóa hoa chớm nở ở Đông Phương Thành, anh chỉ cần nhìn thấy những bông hoa đáng yêu này đã nhớ tới em—”

“Bức đó là ghi sai! Ghi sai còn gửi sai là tại anh không đúng, em không hồi âm anh cũng không biết là gửi sai!”

“Gửi Narsi yêu dấu: những cô gái hàm súc hướng nội trên đường thật mềm mại nõn nà giống như em, bởi vì liên tưởng tới bóng dáng mỹ lệ của em, anh cũng không biết phải ra tay với bọn họ như thế nào…”

“Làm sao lại rút bức khác đọc nữa vậy! Bức này —- phải nói là, người bình thường nhìn thấy loại thư này dù thế nào cũng sẽ hồi âm một chút, cho dù là phàn nàn chửi mắng cũng nên hồi âm chứ! Anh chỉ là muốn xác nhận em rốt cuộc có phải là không thể hồi âm hay không mà thôi, hoặc em chưa từng nhìn thấy, em vì sao phải học thuộc toàn bộ!”

“Em không có cố ý học thuộc, đây căn bản là nhìn qua thì không thể nào quên. Đàn ông mỹ lệ giống như hoa chỉ có Lăng Thị của Dạ Chỉ đi? Mềm mại nõn nà hẳn là tiểu Lạc Thị của anh đi?”

“Tiểu Lạc Thị là do Âm Thị dạy, ta không có gọi nó như vậy, còn câu trước đó, em tốt nhất đừng để Lăng Thị nghe thấy, hắn rất đáng sợ.”

Huy Thị cảm thấy mình cũng sắp đau dạ dày rồi, đau đớn sản sinh sau khi phân ly bởi tác dụng của tịnh hóa chú, mấy hôm nay khó khăn lắm mới giảm bớt, bây giờ nói chuyện với Narsi lại có cảm giác sắp tái phát, chỉ có thể nói tự làm tự chịu.

“… Em biết hắn rất đáng sợ.”

Nỗi ám ảnh bị Lăng Thị rút kí ức của Narsi hiển nhiên vẫn chưa tiêu tan, Huy Thị mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này hình như cũng không thích hợp tìm hiểu.

“Cho nên, em không phải không thể hồi âm, hay là không muốn hồi âm đây? Để ca ca có thể an nghỉ, cho anh được thỏa mãn đi.”

“Em không muốn hồi âm.”

Narsi trả lời rất nhanh, khuôn mặt của Huy Thị bởi thế mà giật một cái, bởi vì đây là đáp án hắn không muốn nghe lắm.

“Thật ra chỉ cần qua kiểm tra của bọn họ, xác định không có nội dung không phù hợp, em vẫn có thể gửi thư, nhưng trừ phi những lão già kia yêu cầu em cho anh tin tức, nếu không em sẽ không hồi bất cứ bức thư nào của anh.”

“Đáp án của em… vẫn thật là tàn khốc… nói dối cũng được, vào lúc này vì sao phải thành thực như vậy đây…”

“Anh ngay cả em vì sao không hồi âm cũng không có dũng khí hỏi sao?”

“Em muốn để anh chết một cách minh bạch đến thế sao? Vậy anh đành hỏi một chút, em vì sao không hồi âm?”

Sắc mặt xám như tro của Huy Thị cho thấy rõ tâm tình của hắn rất kém, ôm suy nghĩ dù sao cũng đến mức này rồi, thêm chút đả kích cũng không đáng kể, thế là hắn hỏi ra vấn đề này.

“Bởi vì em muốn để anh mất hi vọng.”

Dường như nhớ tới cảm nhận lúc đó, Narsi hơi cúi đầu, rủ mắt nói nốt những lời còn lại.

“Cứ như thế từ bỏ em… hoặc là vì muốn biết nguyên nhân, trở về trước mặt em, chính miệng hỏi em vì sao…”

Nếu nói câu trả lời vừa rồi khiến lòng Huy Thị chết lặng, vậy thì lời bổ sung của Narsi chính là khiến cho hắn lúng túng.

Bởi vì hắn không có đáp lại ngay, Narsi liền giải thích thêm một câu.

“Cho dù thật sự muốn viết thư, em cũng nghĩ không ra nội dung. Bởi vì không có cách nào nói dối anh rằng em sống rất tốt, còn không bằng đừng có bất cứ tin tức nào thì tốt hơn.”

Đoàn trưởng lão khống chế hoàng cung và hoàng đế, sẽ không bởi vì hắn là con tin mà để cho hắn sống yên ổn. Yêu cầu cơ bản nhất của con tin thật ra cũng chính là đừng chết mà thôi, nếu như hắn chiếu theo thực tế để viết thư, cũng chỉ sẽ khiến người lo lắng.

“… Hm, anh có nên nói thật tốt quá, em quả nhiên là em trai anh không? Chúng ta thật giống nhau, suy nghĩ cũng tương tự…”

Hi vọng đối phương sống tiếp, không hi vọng đối phương lo lắng cho mình.

Muốn quên đối phương, cũng muốn bị quên, sau đó phát giác mình mặc dù cho rằng “nếu có thể như vậy thì tốt rồi”, nhưng thật ra không hi vọng tình huống đó thật sự xảy ra một chút nào.

“Chỗ nào tương tự? Cho dù ngày mai muốn tự sát, em cũng sẽ không ở hôm nay viết loại thư thần kinh đó cho anh, đầu óc phải hỏng đến mức nào mới viết ra được những thứ đó? Da mặt của anh rốt cuộc dày đến đâu?”

Narsi quăng những bức thư trên tay, thu lại cảm thương vốn có, chuyển sang biểu đạt bất mãn.

“Da mặt của ca ca không có cực hạn, chỉ cần anh phát hiện em hết cách với anh, anh sẽ được nước làm tới. Nói đi thì nói lại, chê thư của anh buồn nôn, em chẳng phải vẫn cất kỹ sao, thì ra tình yêu của em đối với anh vượt hơn cả bài xích tinh thần đối với những câu chữ kia, ha ha ha ha anh bây giờ thật sảng khoái.”

“Anh vì sao có thể điều chỉnh thái độ nhanh như thế? Cảm giác thoáng cái đã biến thành loại vô sỉ như trên thư rồi?”

“Anh trai của em là diễn viên trời sinh mà, vừa rồi thất thố là anh nhất thời sơ ý, em cứ việc hoài niệm cái người biết bối rối vừa rồi đi, sau này không còn nữa đâu.”

Phát ngôn này của Huy Thị khiến cho Narsi lại đánh mất năng lực ngôn ngữ. Cứ nói chuyện được một chút đã bế tắc thế này thì thực sự cảm thấy rất bất lực, mặc dù sớm đã vỡ mộng từ lâu rồi, nhưng chứng thực người thân mà mình hằng ghi nhớ trong lòng là cái bộ dạng này, dưới tình huống không thể nói lời khó nghe, hắn chỉ có thể gác lại bình luận.

“Narsi, chúng ta cần đi ăn không? Hiếm khi có cơ hội gặp gỡ, chúng ta không  thể cứ đứng ở đây hóng gió trò chuyện chứ?”

Cho dù có thể tiếp tục trò chuyện, có lời nói không hết, lâu dần vẫn sẽ khô miệng khát nước. Ngoài ra, đứng lâu chân cũng mỏi, thời gian đoàn tụ ngắn như thế thì nên làm chuyện gì khác —- nên xin lỗi cũng đã xin lỗi rồi, trọng điểm nên hỏi cũng gần như hỏi hết rồi.

“Cũng nên ăn gì đó… nhưng anh muốn dùng bữa ở hoàng cung sao?”

Cung San Siro cũng không phải nơi có ký ức tốt đẹp, đối với Narsi mà nói thì như thế, đối với Huy Thị mà nói thì cũng như vậy.

“Ý của em là, chúng ta muốn dùng bữa chỉ có thể lựa chọn hoàng cung?”

Huy Thị hiếm khi lý giải lời nói của Narsi một cách vô cùng tinh xác, thấy Narsi gật đầu, hắn tức thì có chút kinh ngạc.

“Không thể ra ngoài ăn sao?”

“…”

Đáp án trực tiếp nhất chính xác nhất của vấn đề này là không có tiền, nhưng Narsi nói không ra.

Mười mấy năm không gặp, không dễ gì xảy ra kỳ tích mới có thể đoàn tụ với anh trai một ngày, hắn vậy mà ngay cả một bữa cơm cũng mời không nổi, luôn cảm thấy dù thế nào cũng nói không được, hơn nữa còn có chút cảm giác không biết giấu mặt vào đâu.

Chỉ là, bình thường ăn ở đều trong cung, công việc thế thân không lãnh tiền lương cũng cứ thế làm quen cho đến bây giờ, trên người hắn thực sự moi không ra một cắc tiền tệ của Tây Phương Thành, mời không nổi chính là mời không nổi.

“Chẳng lẽ bọn họ không cho phép em tự tiện rời khỏi hoàng cung?”

“Không có chuyện này.”

“Vậy thì, đồ ăn của hoàng cung em mới ăn quen, đồ ăn bên ngoài ăn vào dạ dày sẽ khó chịu?”

“Không có khó nuôi đến thế.”

“Hay là ra ngoài với khuôn mặt này nếu bị nhìn thấy sẽ phiền phức?”

“Anh đừng hỏi nữa, tóm lại em không thể mời anh ra ngoài dùng bữa, đơn giản thế thôi.”

Narsi sĩ diện có chết cũng không muốn nói ra đáp án chân chính, Huy Thị vô cùng khó hiểu.

“Đừng nói là… không có tiền nhé?”

“Đã bảo anh đừng hỏi nữa mà!”

“Vừa rồi anh cũng muốn em đừng hỏi kỹ như thế, em chẳng phải vẫn hỏi miết.”

“Đó là bởi vì, đó vốn đã là chuyện anh cần nói rõ, mà đây chỉ là chuyện nhỏ không hề quan trọng!”

“Đoán trúng chuyện nhỏ không hề quan trọng đã thẹn quá thành giận rồi kìa, có cần thiết phải để ý như vậy không? Không có tiền thì không có tiền, di sản của ca ca cũng không bị sung công, ca ca có thể mời em mà, không có tiền ta cũng sẽ không cười nhạo em…”

“Em chỉ là cảm thấy… mà thôi.”

Narsi từ bỏ nói tiếp, dây dưa vấn đề này đối với hắn mà nói thì chẳng có ích lợi gì.

“Narsi, cười một cái xem nào. Thả lỏng cơ mặt một chút, để anh nhìn thấy nụ cười của em đi, em chẳng cười gì hết, giống như có vẻ rất nghiêm túc hoặc không vui, hết thảy đều đã qua rồi, còn có chuyện gì khiến em phiền lòng như vậy đây? Đáng lẽ phải vui một chút chứ.”

Huy Thị cố gắng lấy giọng nhẹ nhõm chọc hắn cười, nhưng không có bất cứ hiệu quả nào.

“Em làm không được.”

“Làm sao lại làm không được, cả đời em chắc phải từng cười chứ?”

Đối với Huy Thị mà nói, cười là chuyện tự nhiên giống như hít thở, đó chẳng qua chỉ là nhiệm vụ đơn giản điều chỉnh cơ mặt là có thể đạt thành, hắn không hiểu Narsi có ý gì khi nói mình làm không được.

“Bây giờ trong lòng không có chuyện gì muốn cười.”

“Chúng ta khó khăn lắm mới gặp được nhau, không đáng để mừng sao?”

“Nhưng anh sẽ nhanh chóng biến mất lần nữa, không phải sao? Nói vui vẻ, chúc mừng gì đó, sang ngày mai sẽ chỉ là vô nghĩa, tất cả giống như đều là giả vậy…”

Huy Thị cảm thấy có chút đau đầu với hắn, lời này vừa nói ra, đối phương đã tự rơi vào trạng thái ưu uất, nói không đau đầu thì đó là gạt người.

“Cứ coi như là thỏa mãn nguyện vọng của anh, cười một cái nào.”

“Đã nói không làm được rồi.”

“Vậy thì, ôm một cái? Để lại kỷ niệm cũng tốt, làm cái ôm thắm thiết với ca ca nhé, Narsi?”

Huy Thị làm ra vẻ tự nhiên mở rộng cánh tay, chờ Narsi hồi ứng, thật ra hắn phỏng đoán yêu cầu này cũng sẽ bị cự tuyệt.

Cho nên, khi một giây sau Narsi thật sự áp sát tới ôm chầm lấy hắn, dọa hắn suýt nữa đứng tim, đây nói cho hắn cái gì gọi là tự làm tự chịu.

Lấy tính cách của Narsi, đáng lẽ chỉ sẽ khinh bỉ hắn không đứng đắn mà thôi chứ.

“Là anh nói muốn ôm, vì sao không ôm lại?”

“Xin lỗi ca ca là nói đùa không ngờ em sẽ làm thật, em vẫn là bỏ anh ra đi anh sai rồi anh cảm thấy có hơi sợ…”

“Ca ca.”

Tiếng gọi đột ngột từ Narsi truyền đến, khiến hắn quên mất căng thẳng trên cơ thể.

Không phải thật sự thả lỏng, chỉ là quên căng thẳng mà thôi, lúc này mà cảm thấy “trở về vẫn là có chuyện tốt”, “bây giờ đang phát phúc lợi sao” hình như đều không đúng, bởi vì Narsi đang vùi mặt ở vai hắn hơi run rẩy, hẳn đang rất buồn.

Bọn họ hiếm khi có tiếp xúc gần gũi như vậy, những hành động tương thân tương ái tương tự, cho dù là lúc nhỏ cũng gần như chưa từng có.

Có lẽ Narsi không có trực tiếp nói mong muốn trong lòng ra khỏi miệng, nhưng ý hắn muốn biểu đạt, kỳ thực cũng giống với Lạc Thị.

Vì sao cuối cũng vẫn phải biến mất?

Thật sự không thể ở lại sao?

Bởi vì không thể nói ra một lời nói dối sẽ không thực hiện, ngày hôm sau sẽ bị vạch trần, cho nên hắn không biết nên làm sao an ủi Narsi, làm nhạt đi bi thương giờ phút này của hắn.

Người cảm thấy buồn không phải chỉ có bọn họ, bản thân hắn cũng vậy. Chỉ là hắn chọn phớt lờ, bỏ qua cảm nhận của mình, chỉ bởi vì đây không phải điều quan trọng nhất, không phải sự vật cần ưu tiên đặt ở hàng đầu.

Cái ôm này rốt cuộc duy trì bao lâu, Huy Thị không có tính toán. Giống như không muốn buông tay nữa, hắn không phải không thể hiểu.

Nếu như nhất định phải rời khỏi, vì sao còn phải trở về cứ như một trò đùa?

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cuối cũng vẫn chỉ có thể quy cho vận mệnh thích đùa giỡn hắn, lúc đùa giỡn hắn cũng thuận tiện liên lụy người bên cạnh hắn.

 

Tiền tệ của Đông Phương Thành bây giờ đã có đường dây để trao đổi ở Tây Phương Thành, bởi thế dưới tình huống Huy Thị bỏ tiền, bọn họ vẫn thuận lợi đến một gian phòng, an ổn dùng xong bữa.

Cuộc trò chuyện giữa bọn họ, đại khái đều là Narsi đơn phương hỏi, để Huy Thị kể lại quá trình sinh sống ở Đông Phương Thành cho hắn nghe, tìm hiểu cái nơi chưa từng có cơ hội tham dự.

Theo lý thuyết Huy Thị cũng nên quan tâm cuộc sống trong quá khứ của Narsi, nhưng mà, khác với cuộc sống ẩn giấu thân phận tiến đến Đông Phương Thành sau đó được tiếp nạp của hắn, những ngày Narsi sống ở Tây Phương Thành, căn bản là chuyện không nên bức hắn hồi tưởng.

Giả như Narsi thật sự muốn đem bóng tối với đau khổ ở quá khứ nói cho hắn, vậy hắn tự nhiên sẽ lắng nghe, chủ động hỏi hình như không ổn lắm. Bởi thế hắn cũng chỉ có thể lướt qua những cái này, chỉ hỏi tình huống gần đây, cứ như thế giết thời gian đến hoàng hôn.

Sau khi Huy Thị với Narsi cùng về đến cửa cung, Narsi nhẹ giọng tạm biệt với hắn. Mà khi Huy Thị cười hỏi hắn vì sao không lưu luyến, vậy mà không giữ hắn ở lại thêm một lát, Narsi thì trầm mặt một hồi, mới nói với hắn như vậy đã đủ rồi, ít nhất nếu phân ly ở đây, hắn sẽ không đến nỗi khiến Huy Thị khó xử.

Cho nên, ở lại lâu thêm một chút thì không đảm bảo sẽ không đổi ý sao?

Huy Thị muốn hỏi hắn như vậy, nhưng cuối cũng vẫn là nở nụ cười thấu hiểu, chào tạm biệt với hắn.

Khi rời khỏi Tây Phương Thành, tâm tư Huy Thị dù hỗn loạn vẫn có một phần bình tĩnh.

Rốt cuộc nên lập tức trở về, hay là ở lại tản bộ một lát, hắn nhất thời cũng khó có thể quyết định. Dù sao cũng còn cuộc hẹn tiếp theo, mặc dù không hẹn thời gian chuẩn xác, vẫn phải trả hẹn.

Khu hoang dã bên ngoài thành cũng có ít nhiều cư dân tân sinh đang hoạt đông, để tránh người lạ, hắn đặc biệt chọn con đường tương đối vắng vẻ, cũng bởi thế, khi tiếng bước chân kèm theo tiếng gọi mình xuất hiện từ phía sau, hắn mới sửng sốt.

Đặc biệt khi nhận ra cái âm thanh kia, quay đầu nhìn thấy người nào đó mấy ngày không thấy, đáng lẽ đang ở Đông Phương Thành chờ mình, hắn cuối cùng cũng không khỏi ngạc nhiên gọi tên của đối phương.

“Phạm Thống?”

 

◎Lời bạt của Phạm Thống

Từ lúc tôi thức dậy vào sáng sớm, hôm nay đã trải qua một ngày đầy hoảng loạn —- tôi cảm thấy ngủ quên lâu như thế thật sự là trời cao cố ý gây rối, đây căn bản đã phá rối mọi kế hoạch của tôi!

Sau khi luyện xuất khiếu phù suốt một tiếng đồng hồ, phát hiện viết không ra một tấm phù chú hữu hiệu, tôi gần như muốn bỏ cuộc rồi, chỉ là, cứ như thế bỏ cuộc sau đó chờ Huy Thị kết thúc cuộc gặp gỡ với Narsi rồi đến tìm tôi, hình như lại hơi quá bị động, đây khiến tôi không khỏi lục lọi những phù chú xin được từ Puhahaha, tìm xem có thứ nào dùng được hay không.

Nếu như sự tình thật sự thuận lợi như thế, tôi cũng không cần sứt đầu mẻ trán làm gì. Sự thực chứng minh, cho dù bình thường có chuẩn bị một số phù chú, không tính lâm thời ôm chân Phật, tôi vẫn tìm không được phù chú có thể thay thế xuất khiếu phù, mắt thấy Huy Thị hẳn là đã xuất phát đi tìm Narsi, tôi chừng như không biết nên làm sao mới tốt.

Dù trước đó đã thu hoạch được một số tình báo, nhưng tôi vẫn kiên trì muốn đi quan sát như vậy, có lẽ là bởi vì… tôi cảm thấy mình ở rất nhiều phương diện đều rất vụng về đi.

Mặc dù tôi có được ký ức của Huy Thị, cũng đối thoại vô số lần với Huy Thị ở trong đầu, nhưng phần lớn, tôi đều nhìn không thấy mặt của hắn.

Nhìn không thấy mặt là chuyện rất tệ, bởi vì nhìn không thấy mặt, tôi sẽ nhìn không thấy vẻ mặt của hắn, muốn tôi phân biệt ra câu nào là nói dối, câu nào là nói đùa và câu nào là thật lòng, tôi sợ tôi thực sự phân không ra.

Ở chung lâu như thế rồi, từ giọng điệu luôn có thể nghe ra một vài đầu mối, nhưng lỡ như hắn che giấu quá tốt thì sao?

Vẻ mặt chung cuộc vẫn là một đầu mối để phán đoán, nhưng trước đó tôi rất ít khi nhìn thấy mặt của hắn, không rõ khác biệt khi hắn thay đổi vẻ mặt, mà tôi chỉ có nửa ngày cuối cùng này để quan sát mà thôi, ở trước mặt Narsi hắn chắc sẽ bộc lộ rất nhiều chân thực đi?

Tôi muốn tìm hắn hỏi rõ mọi chuyện, cho nên đây rất quan trọng.

Tôi không muốn bị hắn qua quýt dắt mũi, tùy tiện nói mấy câu để lấp liếm, cho nên đây rất quan trọng.

Tôi không hiểu biến mất mà hắn nói là chuyện làm sao, cho nên, đây rất quan trọng…

Đối với tôi mà nói hắn đã không phải là người ngoài không liên quan nữa, cho dù hắn có lẽ không muốn người khác can thiệp, tôi vẫn không thể bỏ mặc như vậy.

Thế là tôi dưới tình huống nhất thời nghĩ không thông muốn đồng thời sử dụng ba kỹ pháp của phù chú ẩn nấp, trong quá trình đương nhiên cũng phát nổ mấy lần, may mà vẫn đã thành công.

Dưới tình huống không có trợ giúp của vũ khí, kỳ thực tôi rất lo hiệu quả ẩn trốn như vậy vẫn chưa đủ, mặc dù Nguyệt Thoái vì để tôi tiện ra vào Tây Phương Thành với Cung San Siro nên đã cho tôi vật phẩm có thể thuận lợi thông quan, nhưng… chủ yếu nhất vẫn là đừng bị người đương sự phát hiện.

Huy Thị không biết phù chú, Narsi mặc dù có Lạc Thị chỉ đạo, chẳng qua cũng chỉ là học cách dung nhập phù lực với pháp lực mà thôi, huống hồ còn ở giai đoạn sơ kỳ — tôi bởi thế cảm thấy may mắn nên cứ vậy mà đi, mà khi tôi đến được vườn hoa trên mái, bọn họ đã nói được một hồi rồi, tôi chỉ có thể lặng lẽ chờ ở bên cạnh quan sát, sau đó cảm thấy mình hình như có hơi quá đáng.

Nhìn lén người khác để lộ tình cảm, luôn khiến tôi có cảm giác làm chuyện gì có lỗi, rõ ràng tôi không có ý đó, nhưng nếu dùng “chỉ là bởi vì quan tâm” để giải thích, tôi cảm thấy thực sự rất giống cái cớ, nếu như vậy, trên thế giới toàn bộ những kẻ cuồng theo dõi cuồng nhìn lén gây ra phiền nhiễu cho người khác chẳng phải đã có thể danh chính ngôn thuận nói mình vô tội rồi?

Vì thế lời tôi nên dùng để giải thích là… “chỉ là sự cố” sao?

Mặc dù những cái này đều là tự tôi muốn làm, nhưng vẫn sản sinh một vài suy nghĩ vì sao phải lo chuyện bao đồng, đặc biệt là lúc bọn họ sắp đi ăn cơm.

Nhìn người khác ăn, mình lại đói bụng, chỉ có thể nhìn bọn họ ăn… Đây rốt cuộc là trừng phạt gì vậy?

Sau khi rời khỏi nhà, tôi có cân nhắc vấn đề ăn uống, cho nên trước đó đã gặm bừa một ít lương thực công cộng rồi mới tới, nhưng bọn họ ăn xong từ trưa, rồi lại chờ đến tối, tôi đương nhiên vẫn sẽ đói mà! Tôi cũng muốn mang theo lương khô dự bị, có điều tôi là người vô hình không thể để bọn họ phát giác, ăn uống chẳng phải sẽ có âm thanh sao! Công sức há chẳng phải sẽ bị đổ bể trong thoáng chốc!

Tôi cảm thấy phiền não của tôi đều rất bình thường, nhưng cũng rất phá hoại bầu không khí, những phiền não này thực sự rất thực tế, nhưng tôi lại phiền não những chuyện này, đây rất khiến người không biết nói gì…

Chờ đến khi Huy Thị với Narsi cuối cùng cũng chào tạm biệt, trong lòng tôi đã tích lũy một đống vấn đề muốn hỏi hắn rồi.

Có lẽ là vấn đề quá nhiều, thoáng chốc không kịp chỉnh lý thứ tự, khi tôi nhìn quanh tứ phía chỉ còn lại một mình hắn, cho nên giải trừ ẩn nấp và gọi hắn, không biết có phải là do quá nôn nóng, tôi thậm chí không thể suy xét vấn đề làm thế nào giải thích tôi vì sao lại ở đây.

Có lẽ là bởi vì, trước khi tôi gọi hắn, dưới ánh sáng còn sót lại của chiều tà, hắn thoạt nhìn… thật sự… giống như sắp biến mất vậy.

10419960_1442140562720481_4693915895932587858_n

Advertisements

3 responses »

  1. ui chương mới~~ nhà aico tốc độ thiệt đáng sợ luôn á, thanks chủ nhà siêu siêu nhiều 😘😘😘😘😘😘

    Reply
  2. Đàm Thanh Duyên

    Aico thật chăm chỉ.

    Reply
  3. Aico thấy xung hô thế nào được thì cứ vậy đi, đọc nhiều thì dù ghét cũng thấy quen ý mà :3 Riêng tui là tui thấy như vậy là tốt nhất á, không thì cứ anh em tình tứ hint ngập mặt cho máu sôi trào thôi :))))) Cơ bản là theo Aico hết ý mà :v

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: