RSS Feed

Trầm Nguyệt Chi Thược PN1-6

Chương 6: Lấy tay của ngươi, làm tròn giấc mộng ta muốn ngươi vẽ xuống

“Không phải ai cũng có thể chấp nhận ngươi rời khỏi, bởi vì chỉ có ta biết, ngươi cũng không phải chỉ còn lại ký ức, bất luận là Huyễn Thế là hay thế giới của ta, ngươi đều không nên biến thành “chưa từng tồn tại”.” —- Phạm Thống

“Nếu bóng tối của quá khứ kết thúc tại thời khắc tử vong, vậy thì ánh sáng lóe lên vào khoảnh khắc cuối cùng mang đến tương lai cho ta, nhất định chính là ngươi đi …” —- Huy Thị

 

Huy Thị cũng không cảm thấy Phạm Thống là người không dưng lảng vảng xung quanh Tây Phương Thành, muốn nói hắn vừa mới đến đúng lúc gặp được mình ở đây, Huy Thị không tin loại trùng hợp này.

Có điều đặc biệt truy cứu việc này hình như không có ý nghĩa gì, cho nên hắn kinh ngạc xong thì lập tức duy trì thái độ bình thường bắt chuyện với Phạm Thống.

“Sao vậy? Chúng ta chẳng phải đã hẹn nửa ngày sau của hôm nay sao? Ta cứ tưởng ngươi sẽ ở Đông Phương Thành chờ ta cơ, vậy mà tự chạy đến rồi, nôn nóng tới vậy?”

“Ta…”

Phạm Thống hình như là bởi vì thái độ quá mức bình thường của hắn mà bị nghẹn, cộng thêm vẫn chưa chuẩn bị xong lời muốn nói, sau khi phát một tiếng liền bối rối dừng lại.

May mà dưới tình huống chưa nghĩ xong muốn nói cái gì, nguyền rủa sẽ không cưỡng chế tôi nói ngược, bởi vì có cái gì để nói đâu…

Cho nên tôi rốt cuộc muốn nói cái gì? Muốn bắt đầu hỏi từ đâu?

“Nếu ngươi cũng đã đến rồi, vậy dứt khoát nói chuyện ở đây đi? Ngươi đã muốn hẹn với ta thì chính là có lời muốn hỏi ta, có đúng không?”

Huy Thị thấu hiểu mà dùng lời này mở đầu, thúc giục hắn hỏi, nhưng thấy hắn nói một cách nhẹ nhàng như vậy, Phạm Thống trái lại có chút tức giận.

“Ngươi cũng biết ta không có lời muốn hỏi ngươi! Hôm đó không lập tức trả lời ta!”

“À, chẳng phải đã nói cần điều chỉnh tâm tình sao? Mặc dù quan hệ của chúng ta đặc thù, nhưng vẫn phải tôn trọng không gian riêng của nhau chứ, ta biết để ngươi chờ mấy ngày này ngươi nhất định rất sốt ruột, trước nói một tiếng xin lỗi với ngươi, đừng tức giận nữa nhé?”

Phạm Thống cảm thấy lời mình nói với Huy Thị giống như đều sẽ bị hắn dùng cách mềm mỏng đánh trả, khiến người không làm gì được, đặc biệt là khi đã quan sát hắn mấy ngày nay cộng thêm việc lục lọi kí ức, đều khiến Phạm Thống cảm thấy chột dạ vì không tôn trọng riêng tư của đối phương, lần này càng không biết nói từ đâu.

“Tóm lại là ngươi khoan hẵng nói rõ là chuyện làm sao!”

Dưới tình huống này, Phạm Thống đành trước hết yêu cầu như vậy, nghe xem Huy Thị sẽ nói thế nào trước đã, rồi quyết định hỏi làm sao.

“Ta đã nói ta là mảnh vỡ ký ức tách ra từ chỗ ngươi, khoảng năm ngày sẽ biến mất, cũng chính là lát nữa ngươi có lẽ sẽ không còn nhìn thấy ta, chẳng phải đơn giản như thế sao?”

Nghe hắn lấy điều đã nói với mọi người để qua loa với mình, cảm giác bối rối của Phạm Thống vừa rồi lập tức bị phẫn nộ lấn át.

“Ngươi gạt ai hả! Cái gì mà mảnh vỡ ký ức với chả cái bóng, nếu như ngươi thật sự bị tách ra, vì sao ký ức của ngươi trong đầu ta vẫn không có lưu lại? Ta bây giờ vẫn không biết kiếm thuật, vẫn đọc không hiểu chữ của Đông Phương Thành!”

Ta là nói ký ức đều còn trong đầu ta! Những thứ chỉ ngươi mới biết ta cũng không có đột nhiên không còn biết!

“À, đó chính là sao chép ra chăng? Đây chỉ là hiểu lầm nho nhỏ, không có gì khác biệt.”

“Cái gì mà hiểu lầm lớn chứ! Căn bản là nói dối nho nhỏ! Ai mà không tin ký ức có thể làm nhiều chuyện như vậy, ký ức là vật chết, nhưng ngươi rõ ràng đang sống!”

Phạm Thống không tài nào hiểu được Huy Thị vì sao cứ phải nhấn mạnh mình là ký ức, cách nói này có lẽ gạt được người khác, nhưng đối với người suốt ngày bị Huy Thị quấy rầy đòi hoàn thành di nguyện, mượn thân thể như hắn mà nói, căn bản là đầy rẫy sơ hở.

“… Bằng không ngươi muốn ta nói với mọi người ta là mảnh vỡ linh hồn sao? Hay nói thẳng luôn ta chính là Huy Thị, như vậy sẽ tốt hơn sao?”

Huy Thị thoạt nhìn có chút mệt mỏi, khi bất đắc dĩ thừa nhận còn có một loại cảm giác buông xuôi.

“Nếu như đây không phải sự thật, ngươi vì sao không nói như vậy?”

Ta là nói nếu như đây mới là chân tướng, ngươi vì sao phải dùng nói dối để lấp liếm nó?

“Chẳng lẽ nói người khác thành cái bóng của ký ức, chỉ là để tăng thêm phiền toái, cho dễ thanh tĩnh hơn?”

“Thanh tĩnh là ngươi chứ, bớt đi một kẻ hay lải nhải như ta, ta nghĩ ngươi mấy ngày nay ngủ rất ngon mới đúng, đây chỉ sợ là cuộc sống an tĩnh lâu lắm mới có nhỉ? Phạm Thống.”

“Cảm giác thanh tĩnh bây giờ của ta rất tốt!”

Nghe hắn khó chịu nói như vậy, Huy Thị cười cười.

“Hay thật đấy, cộng sinh lâu như thế, cho dù là nói ngược, ta cũng có thể biết rõ ngươi muốn nói cái gì.”

Phạm Thống cảm thấy hắn cứ luôn đánh trống lảng, không đi vào trọng điểm, hoàn toàn không có trả lời vấn đề của mình.

Ta mặc kệ ngươi có hiểu ta nói cái gì hay không, có hiểu ta bây giờ đang nói ngược hay là nói bình thường! Ngươi đang chế nhạo ta không moi được lời thật lòng của ngươi sao? Mắc gì xây tường cao muốn chết đến thế! Ngươi thành thật một chút thì có làm sao?

“Ngươi đừng cứ luôn đối mặt vấn đề, nói dối phải có cái lý do đi!”

“Lý do đương nhiên tồn tại, nhưng ngươi biết để làm gì?”

“Lời này của ngươi giống như “chúng ta cũng đâu thân quen ta có nghĩa vụ gì nhất định phải nói cho ngươi”, ngươi chẳng phải nghĩ như vậy sao?”

“Này này, Phạm Thống, ngươi tội gì phải bức hỏi ta như vậy? Ngươi có biết ngươi có cái thói xấu, chuyện người khác càng không muốn nói ngươi càng muốn hỏi cho ra, như thế đôi khi không hay lắm đâu.”

“Ta không có cái thói tốt này! Bình thường những chuyện mà người khác rất muốn nói ta vẫn sẽ tránh né, tiếp xúc bí mật hoặc mặt sáng của người khác vốn đã không có gì xấu, ngươi cho rằng ta rất muốn hỏi sao? Còn chẳng phải bởi vì ngươi rất không bình thường!”

“Thật vui khi có được vinh hạnh như vậy, khiến ngươi nhiều lần dồn dập truy hỏi, mức độ nói ngược liên tục của ngươi cũng khiến ta thán phục, chẳng qua không cần lo lắng, trong đầu ta phiên dịch xong rồi, ta hoàn toàn hiểu ngươi muốn nói cái gì.”

“Vậy ngươi né tránh vấn đề của ta đi!”

“Bởi vì ta năm ngày sau sẽ biến mất, dưới hiệu quả thanh tẩy linh hồn thì sẽ chẳng còn gì sót lại, các ngươi sẽ không tìm được ta nữa.”

Huy Thị lần này thì lại rất dứt khoát, trả lời rất ngắn gọn đủ ý.

“Tịnh hóa chú xóa bỏ tà chú, ta là ác linh bị đuổi ra mà. Ngươi muốn ta nói cho bọn họ như vậy sao? Để bọn họ cảm thấy phù chú mình làm ra xóa đi tồn tại của ta, để Lạc Thị biết phù chú nó ném ra xua đuổi linh hồn của ta?”

Thái độ khi hắn nói những lời này cứ như những chuyện đó chẳng liên quan đến mình, thưởng thức xong vẻ mặt kinh ngạc của Phạm Thống, vẫn còn tâm tình tiếp tục cười nói với hắn.

“Sớm đã bảo ngươi đừng hỏi mà cứ thích hỏi. Không biết chẳng phải đỡ hơn sao? Tóm lại ngươi về sau đã có thể thanh tĩnh như mấy ngày qua rồi, ta cũng chỉ là biến mất mà thôi, dù gì ta sớm đã chết rồi, trên thế giới cũng không còn nơi nào tìm được bóng dáng của ta nữa, đây mới là tình huống bình thường đi.”

“… Ngươi vì sao còn cười vào được? Ngươi không chỉ không muốn để mọi người biết, cũng không buồn cho mình sao?”

Đối với vấn đề Phạm Thống nghiến răng nghiến lợi hỏi ra, Huy Thị hiển nhiên không có phản ứng quá lớn.

“Đây có gì để buồn, cũng chẳng có gì không tốt. Mọi người luôn hi vọng mọi thứ có thể hoàn mỹ viên mãn, nhưng ta chính là một chút tiếc nuối trong đó, các ngươi mới sẽ không quên ta.”

“Chỉ muốn không quên đã đủ rồi sao?”

“Bằng không còn có thể thế nào?”

Huy Thị nhún vai, giọng mặc dù bất đắc dĩ, nhưng để lộ một nỗi tuyệt vọng tiêu cực.

“Người chết không nên nhiễu loạn sinh hoạt của người sống, cho nên cư dân nguyên sinh mới sẽ không hóa thành cư dân tân sinh để tái sinh, bởi vì như thế sẽ khiến thế giới mất trật tự. Nếu đã như vậy, chết rồi thì phải chấp nhận, len lén ký sinh trên thân người khác tồn tại lâu như vậy, nghiêm khắc mà nói đã được hời rồi, ta đã nói rõ tất cả, lúc biến mất ta cũng không muốn bên cạnh có người khác, cho nên, ngươi cứ chào tạm biệt ta giống như bọn họ đi.”

Dường như muốn nhanh chóng kết thúc đối thoại, Huy Thị đang nói liền tự hạ kết luận.

Nhưng mà Phạm Thống lại túm lấy hắn, nói ra lời hắn không ngờ sẽ nghe thấy.

“Theo ta đến tế đàn Trầm Nguyệt tìm Puhahaha, ta không tin không có biện pháp! Ta… ta có thể để ngươi trở về dưới thân ta, cho dù khôi phục thành tình huống trước kia cũng không sao, đi theo ta!”

Phạm Thống biểu đạt ra sự quan tâm của mình, thậm chí nguyện ý thoái nhượng, cho phép tên “ác linh” mang đến vô số phiền phức cho hắn tiếp tục ở cùng mình.

Nhưng Huy Thị nghe xong, lại không nhịn được bật cười.

“Phạm Thống, cũng đã là lúc này rồi, ngươi còn nói ngược thảm hại như vậy, ngươi như thế, ta cho dù chảy nước mắt cũng cười ra được, cho dù ta thoạt nhìn không buồn, ngươi cũng không cần thiết để ta cười đến khóc chứ?”

“Ngươi khóc cái gì mà khóc! Ta không phải nghiêm túc, ai bảo ngươi cười! Còn bao lâu sẽ biến mất? Đừng có đùa nữa!”

Phạm Thống biết mình vì sao tức giận, bởi vì Huy Thị trông có vẻ rất dửng dưng.

Dửng dưng với mọi thứ tiếp đến, không quan tâm mình sẽ thế nào, giống như chỉ yêu cầu mọi người bỏ đi sự quan tâm đối với hắn, hắn chỉ yêu cầu chuyện này.

“Thời gian còn lại bao lâu cũng không quan trọng, bởi vì ta không muốn đi theo ngươi. Rất vui vì ngươi chịu để ta trở về “dưới thân” ngươi, nhưng đây thực sự là chuyện không cần thiết, tỉ lệ thành công cũng không cao đi?”

“Ngươi ngay cả thử một cái cũng không chịu sao? Đừng chỉ lo bỏ qua hai chữ đó, bây giờ không phải lúc để ngươi khen chướng ngại ngôn ngữ của ta!”

“Đừng nhất thời xúc động bởi vì đồng tình hoặc thương xót mà làm ra lựa chọn sai lầm, ngươi sẽ hối hận, Phạm Thống. Rõ ràng là thân thể của ngươi, lại có người khác cư trú, thật sự không cảm thấy chán ghét chút nào sao? Trước giờ chưa từng cảm thấy bất tiện? Chưa từng nghĩ vì sao lại là ngươi, chuyện xui xẻo như vậy làm sao không xảy ra ở người khác?”

Huy Thị đột nhiên hỏi một chuỗi vấn đề đâm thẳng vào nội tâm Phạm Thống, hại hắn nhất thời không đáp lại được.

“Chắc không phải bởi vì chỉ còn mỗi phương pháp này, cho nên ngươi đành phải thỏa hiệp chịu uất ức chứ? Ngươi có lẽ sẽ cảm thấy ta vì sao không thương lượng với ngươi, vì sao không cầu ngươi giúp đỡ, nhưng chuyện mặt dày như vậy, ta làm sao có thể lặp lại nhiều lần, lần nào cũng hi vọng ngươi đồng ý đây?”

Từ khi ở trong thông đạo Trầm Nguyệt thỉnh cầu Phạm Thống tiếp thụ di nguyện, hắn đã nợ một cái nhân tình vĩnh viễn trả không hết rồi.

Bởi vì không có cách nào trả hết, mức độ thấp nhất có thể làm, chỉ là đừng gây phiền nhiễu cho đối phương nữa mà thôi.

“—- Ngươi cũng không phải ta, ngươi làm sao biết ta nhất định sẽ hối hận!”

Mấy vấn đề vừa rồi, Phạm Thống đúng là khó trả lời, nhưng mà trả lời không được, không đại biểu hắn sẽ từ bỏ.

“Đúng là không thể không có chút oán trách nào, đó là chuyện mà người bình thường mới làm được đi! Ngươi vì sao phải lấy những chuyện nhất định sẽ không xảy ra để nói, đem những cái đó làm chứng minh cho việc không thể tiếp thụ đây? Ngay cả khi ở chung bình thường với người khác cũng thường thường có va chạm với bất hòa rồi, chẳng lẽ bởi vì như vậy đã cắt đứt qua lại với mọi người sao!”

“Đúng rồi đúng rồi, nhưng chuyện phiền nhiễu chẳng phải có thể tránh thì tránh sao? Ta không có yêu cầu ngươi phải giống như một vị thánh, cũng không nói ngươi phải không được khó chịu với ta, ta mới dám trở về, ta chỉ là muốn để mọi thứ kết thúc ở đây mà thôi. Cái gì cần truyền đạt đã truyền đạt rồi, hiểu lầm với khúc mắc cũng được hóa giải rồi, ta đã dùng tốt năm ngày này, ta kỳ thực cũng không muốn ở lại một chút nào a ha ha ha ha.”

Phạm Thống cảm thấy được Huy Thị muốn giãy khỏi tay của hắn, thế là hắn nắm càng chặt hơn.

“Khúc mắc của bọn họ đã hóa giải rồi, cuộc đời của bọn họ có thể tiếp tục sống thật tốt—-“

Với khoảng cách gần như vậy, hắn một hơi nói xong những lời còn lại.

“Nhưng ngươi thì làm sao đây? Trong lòng ngươi toàn nghĩ cho người khác, bản thân ngươi thì thế nào đây? Nếu cứ như vậy kết thúc, cuộc đời của ngươi vẫn không có bất cứ thay đổi nào!”

Sau khi hắn gần như gào lên nói xong những lời này, hắn nhìn thấy Huy Thị mở to mắt.

Phạm Thống muốn nhìn thấu tâm tình chân chính của Huy Thị, đánh cược hắn thật ra không muốn rời khỏi.

Nắm được sơ hở xuất hiện trong phút chốc, không bị hắn che đậy bằng lời nói bên ngoài để che giấu tâm tình —- sau đó thuyết phục hắn, đừng dùng biến mất một cách tiêu cực để kết thúc.

“… Phạm Thống, nguyền rủa biến mất rồi?”

“Biến mất rồi. Mà vì sao phản ứng của mỗi người đều khác nhau như vậy! Cứ luôn hỏi ta cái này! Ngươi vừa rồi sững ra một thoáng là vì kinh ngạc cái này sao? Nếu khó biến mất như vậy thì tốt rồi!”

Có lẽ cũng biết cứ tiếp tục giả ngu thế này sẽ chọc giận Phạm Thống, Huy Thị cười gượng mấy tiếng rồi sau đó xin lỗi.

“Thật ngại quá, ta chỉ là… nhất thời, có chút không biết nên nói cái gì, đành đánh lạc đề một chút, ngươi sẽ không so đo chứ?”

“Vừa rồi mới nói không thể mặt dày, bây giờ đã mặt dày muốn ta so đo với ngươi rồi!”

“Ngươi không biết đâu, ta có tỷ lệ khoảng ba mươi phần trăm sẽ dùng mặt dày vô sỉ để che giấu sự lúng túng của mình, ngươi phải cho ta bậc thang đi xuống chứ, bằng không ta chỉ có thể tiếp tục giả ngu thôi.”

“Được, ta bây giờ cho ngươi bậc thang đi lên, mau theo ta đi tế đàn Trầm Nguyệt tìm A Pu.”

“Ta muốn nói trước một chút, nếu như đi rồi vẫn không được, ngươi cũng đừng buồn nhé.”

“Nguyệt Thoái cũng không được, ngươi vì sao được!”

“Tình huống không giống nhau đi, huống hồ cậu ta có vương huyết, thế giới không thể mất đi cậu ta, cậu ta là đặc biệt.”

“Ngươi lải nhải ít như thế, phiền não ít như thế làm gì! Nhất định phải lấy cả thế giới ra làm vốn trao đổi mới có thể trở thành đặc biệt sao? Ngươi nên cảm thấy ngươi có thể trở thành ngoại lệ là một chuyện rất khó chịu, đây mới là phản ứng bất thường của ngươi đi!”

Nhìn Phạm Thống có vẻ rất muốn đánh hắn, Huy Thị cũng nói không ra tâm tình đang dâng trào trong lòng mình là gì.

Dừng lại một lát, hắn lúc này mới nở nụ cười mờ nhạt với Phạm Thống.

“Nói cũng phải, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh rồi.”

 

Kén trắng bao trùm tế đàn Trầm Nguyệt, dưới tình huống bình thường là để ngăn chặn người ngoài với vũ khí hộ giáp cao giai tiến vào, chẳng qua mỗi lần Puhahaha đến đây ở mấy ngày, Phạm Thống luôn là phải đến đón hắn về, cho nên Phạm Thống muốn ra vào vẫn là không thành vấn đề.

Nghĩ đến điều này, Phạm Thống cứ cảm thấy mình giống như đâu cũng có thể đi, thân là một cư dân tân sinh nho nhỏ, những đãi ngộ đặc thù có thể gặp không thể cầu này khiến hắn không biết nên bối rối hay là nên âm thầm vui sướng. Chẳng qua, hôm nay hắn ngoại trừ đến đón Puhahaha, cũng phải nhờ Puhahaha giúp chuyện của Huy Thị, chút phức tạp trên tâm tình này cứ tạm thời gác sang một bên.

Sau khi mang theo Huy Thị vào bên trong tế đàn, Phạm Thống nhanh chóng nhìn thấy Puhahaha đang lơ lửng ngủ giữa không trung, cộng với Trầm Nguyệt đang bám trên chân hắn làm nũng. Nói đến, mỗi lần tới đón Puhahaha, hắn đều cảm thấy thiếu nữ thần khí đang trừng mắt nhìn mình rất đáng sợ, nhưng cũng chỉ có thể đánh liều mang vũ khí của mình đi.

vol 0_180

Ảnh: Novel Đài Fan club

Sau khi đánh thức Puhahaha, thu hút chú ý của hắn, Phạm Thống chưa mở miệng yêu cầu, Puhahha đã mở đôi mắt nhập nhèm lên tiếng hỏi trước.

“Lạ quá, bổn phất trần chẳng phải bảo ngươi làm xong chuyện mới tới sao? Ngươi mang tên tóc đen giả này đến làm gì?”

“À, là thế này, bởi vì… nói đến thì dài, tóm lại, ta không muốn hắn cứ như thế biến mất, A Pu, ngươi có thể làm cho hắn trở về thân thể ta không?”

Để có thể nói chuyện thuận lợi, Phạm Thống sử dụng trò chuyện tâm linh đề xuất yêu cầu với Puhahaha.

Có điều hắn vừa nói xong, nhiệt độ không khí trong tế đàn lập tức giảm xuống mười độ.

“Tuyệt đối không được! Phạm Thống ngươi có gan nói lại lần nữa xem! Bổn phất trần tuyệt đối sẽ không để hắn trở về chia sẻ không gian của ta, hắn dựa vào cái gì tiếp tục ở trong thân thể của ngươi? Phân ly cũng đã phân ly rồi, Phạm Thống ngươi có bệnh à!”

Cho dù Puhahaha đang ở trạng thái nổi khùng, Trầm Nguyệt vẫn bình yên nhoài người trên thân hắn, sau khi bị hắn chê phiền phức vẫy tay xua đuổi, liền phiêu ra ra sau đổi thành trạng thái đu đeo ở sau lưng hắn, hoàn toàn phớt lờ hai vị khách không mời này.

“Nhưng, như vậy hắn sẽ biến mất! Trở lại trên thân ta thì có làm sao!”

“Miễn bàn! Không phải vũ khí cũng không phải hộ giáp mà đòi cướp chủ nhân gì với bổn phất trần, Phạm Thống ngươi lần nào cũng muốn bổn phất trần giúp thì thôi, vậy mà còn vì loại chuyện này, da ngươi bị ngứa sao!”

“Cái gì chứ, là vũ khí hoặc hộ giáp thì có thể cướp sao? Ngươi chẳng phải vẫn là không cho…”

“Là vũ khí hoặc hộ giáp, bổn phất trần có thể danh chính ngôn thuận đề xuất quyết đấu làm cho hắn cút, nhưng là một linh hồn của cư dân nguyên sinh bình thường, bổn phất trần muốn diệt hắn cũng ngại mất thân phận, Phạm Thống ngươi căn bản không hiểu vấn đề ở đâu!”

Phạm Thống tràn ngập bất đắc dĩ.

Gần đây hình như rất nhiều người nói tôi không hiểu vấn đề ở đâu, nhưng trong lòng tôi cũng thường cảm thấy người khác không hiểu vấn đề ở đâu. Cho nên vấn đề rốt cuộc ở đâu vậy?

“Phạm Thống, nếu hắn không đồng ý thì thôi…”

Huy Thị đứng ở phía sau xen vào một câu, Phạm Thống thì lắc đầu với hắn.

“Ngươi chờ vài lát, ta thương lượng tiếp với hắn.”

“Không cho thương lượng! Đã nói không được! Bất luận thế nào cũng không được! Ngươi đừng hòng dùng cái gì đó để lấy lòng ta, bất luận dùng điều kiện gì để đổi ta cũng sẽ không đồng ý!”

“Cho nên ý của A Pu ngươi là làm được, chỉ là không muốn giúp?”

“Bổn phất trần không muốn trả lời vấn đề này.”

“Hắn sẽ biến mất đấy, cho dù ngươi hận không thể cho hắn biến mất, nhưng ta sẽ rất buồn, nếu như không thể để hắn trở về trên thân của ta, vậy còn có cách nào khác để hắn ở lại không?”

Lúc Phạm Thống hỏi câu này, Puhahaha đang bực mình túm lấy Trầm Nguyệt đu đeo phía sau, xách cô ra phía trước. Nghe Phạm Thống hỏi như vậy, sắc mặt của hắn khó coi mà trầm mặc một hồi.

Tiếp đến chuyện hắn làm cũng rất đơn giản.

Sau khi vung tay một cái quét Huy Thị vào thông đạo Trầm Nguyệt bên cạnh, mặc kệ tiếng la hoảng của Phạm Thống, Puhahaha cạn lời mà nhìn đứa em gái xách trên tay, đang tủi thân nhìn chằm chằm vào mình.

“Xử lý cái gã kia.”

◊◊◊◊

 

Dựa vào việc nếu còn không tìm được nhân tài khả dụng để lấp ghế trống quan chức thì mình có lẽ sẽ chết vì mệt, Narsi mấy ngày nay ngoài cắm đầu vào công vụ, thì cũng không thể không bớt chút thời gian thẩm duyệt tư liệu, xem xem có ai để sắp xếp thượng nhiệm hay không.

Chồng tư liệu trên bàn, hắn vừa lật vừa quăng, dù sao không dùng được thì không có giá trị, tiện tay quăng bừa cũng chẳng sao, tự nhiên sẽ có người đến thu dọn.

Khi hắn lật đến phần tư liệu nào đó, tay của hắn dừng lại, ánh mắt cũng giống như đóng băng ở trên giấy, rất lâu, hắn mới gọi người hầu bên ngoài vào, giao tư liệu này cho người hầu.

“Đi gọi người này qua đây.”

Trong thời gian chờ người xuất hiện, hắn xoa bên hông trán của mình, không biết có phải là để xoa dịu tâm tình hay không. Chờ đến khi cái bóng người vốn cho rằng không thể nhìn thấy được nữa đẩy cửa đi vào, hắn vẫn hoài nghi tính chân thực của hết thảy điều này.

“Anh chẳng phải nói sẽ biến mất sao?”

“Xảy ra một chút tình huống, anh cũng không biết nên giải thích với các em thế nào, tóm lại… anh hình như có thể ở lại không rời khỏi nữa, lần này là thật.”

“Trở về không biết trực tiếp đến nói một tiếng sao? Cái gì mà đơn xin việc, nhất định phải dùng cách kỳ quặc này?”

“Bởi vì lúc trước quá khẳng định sẽ biến mất, anh không biết nên xuất hiện thế nào mà, về phần đơn xin việc… Nếu đã muốn tiếp tục sống ở thế giới này rồi, anh cũng phải làm việc cống hiến cho quốc gia chứ, cho anh một cái chức vị, mau để anh bám váy kiếm cơm ăn đi.”

“Váy ở đâu ra, anh trái lại nói thử xem.”

“Em dù sao cũng có một chút quyền lực sắp xếp nhân sự đi, nếu thật coi anh là tên lừa đảo, lừa dối tình cảm của em, tức giận không cho anh công việc, vậy anh chỉ đành đi Đông Phương Thành thôi…”

Narsi cạn lời nhìn cái người đang cười đầy áy náy trước mặt, sau đó lặng lẽ cầm cây bút đang đặt trên bàn.

“Vậy cho anh một công việc, thuận theo ý anh đi.”

Sau khi bình thản nói như vậy xong, hắn lưu loát phê chỉ thị trên tư liệu, đồng thời đóng con dấu của hoàng đế.

 

Dưới tình huống lấy giao lưu hòa bình làm tiền đề, Đông Phương Thành và Tây Phương Thành trước đó đã bàn việc phái quan viên làm sứ giả ngoại giao đến chỗ nhau, quá trình tìm kiếm nhân tuyển thích đáng cứ kéo dài kéo dài, khó khăn lắm mới xác định được ngày Tây Phương Thành phái người qua, Lạc Thị bèn để trống buổi sáng nhằm chuẩn bị đón tiếp sứ giả ngoại giao.

Bởi vì trong tay chỉ có tư liệu từ phía quan chức, Lạc Thị chỉ biết người Tây Phương Thành phái đến là Mai Hoa Kiếm Vệ mới được chọn ra. Mặc dù trước đó bọn họ cũng muốn thu thập tình báo, có điều Tây Phương Thành cực kỳ bảo mật thông tin của Ma Pháp Kiếm Vệ tân nhiệm này, cậu vừa lại không tiện hỏi Nguyệt Thoái hoặc Narsi, đành chờ người đến rồi tính sau.

Cho dù người thống trị hai nước có giao tình với nhau, nhưng tư giao với công vụ không thể lẫn lộn. Đối phương là sứ giả chính thức được phái đến ở lại đây, vậy thì nên tiếp đãi theo lễ nghi quy định —- Lạc Thị còn đang suy nghĩ lát nữa cần dùng lời nói cử chỉ thế nào, Lăng Thị đã xanh xám mặt mày đi vào.

“Người đã đến rồi, ra ngoài tiếp kiến đi.”

Trong ngôn ngữ của Lăng Thị để lộ mệt mỏi không muốn nói nhiều, thấy dáng vẻ này của hắn, Lạc Thị không khỏi ngạc nhiên.

“Sao vậy? Là một người khó gần sao?”

“Là người mà cả đời này cũng không muốn nhìn thấy lần nào nữa.”

“Có tệ đến thế sao?”

Có lẽ là do cách hình dung này quá mức nghiêm trọng, Lạc Thị vẫn chưa nhìn thấy người đã có chút bị dọa rồi.

“Ngươi tự ra ngoài nhìn là biết ngay thôi.”

Lăng Thị mặc dù nói như vậy, nhưng sau khi Lạc Thị sắp ra ngoài, hắn vẫn đi theo trở lại đại điện.

Bởi vì Lăng Thị nói đối phương thành cái dạng đó, khi bước vào đại điện, trong lòng Lạc Thị thật ra hơi cảm thấy thấp thỏm.

Từ xa nhìn qua, Vi Thị thần sắc không tốt đứng ở bên cạnh, cái người mặc phục sức Tây Phương Thành kia thì đang đưa lưng vào cậu nói chuyện với Âm Thị, thoạt nhìn có nói có cười, mà khi Âm Thị chú ý thấy cậu, hô một tiếng “Tiểu Lạc Thị tới rồi”, cái người kia cũng xoay người lại, để cậu nhìn thấy rõ khuôn mặt.

Hắn đi từng bước về phía cậu, dừng lại ở trước mặt cậu, sau đó hành lễ chào hỏi.

Lạc Thị từ trong đôi mắt lam mang nét cười kia nhìn thấy bóng của mình, rồi sau đó hốc mắt bất giác nóng lên.

“Tên của ta là Suyelan, Mai Hoa Kiếm Vệ mới nhậm chức của Tây Phương Thành, trước mắt được phái đến ở lại Đông Phương Thành để tiến hành hoạt động ngoại giao, xin chỉ giáo nhiều, quốc chủ bệ hạ.”

Nếu như sự thành công của nghi thức chú nhập vương huyết là kỳ tích của thế giới này…

Vậy kỳ tích chỉ giới hạn trên người bọn họ, nhất định chính là ở giờ phút này, hệt như quang cảnh chỉ có ở trong mơ đi?

Ảnh: Novel Đài Fan Club

Lời bạt của Phạm Thống

Tôi đã nói xin Puhahaha nhất định sẽ hữu dụng, mặc dù A Pu chỉ là sai khiến em gái hắn làm việc, nhưng ít nhất —- vẫn là có đạt được mục đích.

Dưới hiệp trợ không quá cam nguyện của Trầm Nguyệt, Huy Thị có thể tính là bị chém chết rồi trọng luyện thành cư dân tân sinh, chỉ là hình như bởi vì linh hồn từng bị hư tổn, kỳ thực trạng huống vẫn không ổn định lắm, kết quả tóc vẫn là màu đen.

Tôi vốn cũng chỉ là cảm thấy nghi hoặc tóc vì sao lại là màu đen, cho nên hỏi thử xem, không ngờ Trầm Nguyệt cứ như bị nghi ngờ kỹ thuật có vấn đề nên nổi giận đùng đùng, dùng giọng điệu phun lửa giải thích một phen với tôi, nói đây là vấn đề của bản thân Huy Thị, còn nói nếu như không hài lòng có thể giết hắn thêm mấy lần nữa, biết đâu có lần nào từ ao nước nổi lên sẽ là tóc vàng… ai muốn vì màu tóc mà làm loại thí nghiệm kỳ quái này, tóc đen thì tóc đen, cũng chẳng làm sao, ngay cả hỏi cũng không thể hỏi, A Pu em gái của ngươi thật sự rất khó gần đấy.

Căn cứ vào cách nói của Huy Thị, dưới trạng thái năm ngày sẽ biến mất lúc trước, mới đầu toàn thân đều đau, về sau có giảm bớt nhưng vẫn có chút đau nhức, bây giờ sau khi biến thành cư dân tân sinh, những triệu chứng này đã biến mất, hình như có thể sống yên ổn, tôi cũng cảm thấy mừng cho hắn.

Vốn định đã giúp thì giúp cho trót, tôi trước hết để hắn ở nhà tôi một thời gian. Hắn hình như lại muốn điều chỉnh tâm tình, thật không biết hắn vì sao có thể rối rắm như vậy, có lẽ là bởi vì lúc trước nói mình sẽ biến mất, kết quả lại ở lại khiến cho lời đã nói trước đó biến thành nói dối, sợ mình biến thành tên lừa đảo trong lòng đám em trai đi?

Nhưng nếu hắn đã ở lại rồi, tự nhiên không thể giấu những người quen biết mà sống, đó là vô nghĩa. Cho dù hắn có thể sống rất lâu dựa vào tích góp khi còn làm Thị, tôi vẫn phải đuổi hắn ra, muốn hắn đừng cứ mãi trốn ở nhà tôi, về sau khi hắn báo tin đã gặp mặt Narsi, muốn đi làm Mai Hoa Kiếm Vệ, tôi còn nói chúc mừng với hắn, vốn tưởng về sau lâu lắm mới có thể chạm mặt một lần, không ngờ hắn vậy mà để chia lo sẻ nhọc với Narsi đang không kiếm được người ngoại giao, nên đã chủ động xin đến Đông Phương Thành.

Cảm giác ngày ngày chạm mặt từ đầu đường đến cuối hẻm, thật không biết nên buồn hay vui nữa…

Nhắc đến cái này, hắn vốn còn muốn nói cho mọi người mình sở dĩ biến thành cư dân tân sinh trở về là nhờ công lao của tôi, chẳng qua tôi vừa nghe nói hắn có ý định đó, đã lập tức ngăn cản hắn.

Đừng có đùa! Nói ra hại nhiều hơn lợi! Mới đầu không chừng sẽ có vài người cảm kích tôi, nhưng lập tức sẽ không phải như thế nữa!

Tôi tin Lạc Thị với Narsi sẽ nhanh chóng phát hiện hắn là một người siêu phiền phức, hơn nữa nói cái gì mà sứ giả ngoại giao, căn bản suốt ngày chơi đùa khắp nơi với Âm Thị đại nhân, hoàn toàn là hung thủ hủy hoại chính vụ của Đông Phương Thành, tuyệt đối là cái đinh trong mắt Lăng Thị đại nhân với Vi Thị đại nhân! Lỡ bọn họ biết Huy Thị sở dĩ có thể tiếp tục sống đều là “công lao” của tôi, tôi nhất định sẽ bị bắt treo lên đánh! Đây không phải là làm việc tốt không muốn ai biết, mà tôi sợ bị giận lây!

Ôi, từ nay về sau, sẽ phải gọi hắn là Suyelan, không thể gọi Huy Thị nữa.

Vẫn thật sự rất vui khi quen biết ngươi, xin chỉ giáo nhiều…

Advertisements

2 responses »

  1. Lạy hồn ơi hai câu đầu mà không giống tỏ tình thì tui không biết cái gì mới giống tỏ tình nữa luôn 😆😆😍😍😍 chủ nhà năng suất dã man, gửi chủ nhà ngàn tim ❤️❤️❤️😍

    Reply
  2. Đàm Thanh Duyên

    Haha. Trời ơi ” dưới thân”. Tui bắt đầu suy nghĩ đen tối rồi.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: